LỜI GIỚI THIỆUTôi quen biết chị Trần Thị Lợi, tác giả tập sách này, từ khi chị còn làm Bí thư Đảng ủy Xí nghiệp sản xuất vật liệu và than thuộc Tổng Công ty Cơ khí năng lượng, nay thuộc Tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam. Lúc đó, chị đã làm thơ. Thơ chị hồn hậu, chân thành, có nét khỏe khoắn của cảm xúc công nghiệp và những nỗi niềm của người chiến binh sau những năm tháng kháng chiến gian khổ và hào hùng của dân tộc. Nhiều bài được viết nhuần nhị, có những nét riêng trong cách cảm, cách nghĩ của một người phụ nữ ở thời kỳ đổi mới đất nước.

Sau đó, chị chuyển vùng về công tác tại Hà Nội. Bẵng đi có dễ đến mười năm. Một chiều, tôi nhận được điện thoại của chị, báo tin là chị vừa hoàn thành một tập bản thảo mới về Bác Hồ, đặt tên là BÀI CA HỒ CHÍ MINH. Tôi rất vui, khi nhận được bản thảo của chị qua email. Trân trọng đọc từng trang, tôi tìm xem điều gì đã thúc đẩy chị viết sau ngần ấy năm “im hơi lặng tiếng”, và, có hay không, phần đóng góp của riêng chị vào kho tàng thơ ca vô cùng phong phú, trong đó có những thi phẩm thực sự xuất sắc của nhiều nhà thơ Việt Nam và thế giới viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh và sự nghiệp vĩ đại của Người.

Viết về Bác Hồ quả thực là một thử thách rất lớn. Bởi chúng ta hiểu về Người chưa được bao nhiêu và trong tâm trí mỗi người đọc, hiện lên nhiều trang thơ rất hay của các thế hệ nhà thơ đi trước. Đến chị, chị chọn cho mình một cách kể chuyện dân dã, theo cách của các truyện Nôm khuyết danh, khi tái hiện các chặng đường hoạt động cách mạng trong tiểu sử của Người, điều mà về nội dung hầu hết chúng ta đều đã biết. Về hính thức, chị chọn thể lục bát truyền thống, dễ đọc, dễ nhớ, và vì thế, chị phải vượt qua khó khăn khi chuyển tải nguyên văn những thuật ngữ nước ngoài, ví như:
Tàu Đô đốc Lát tu sơ
Đưa Người rời khỏi bến bờ Việt NamĐặc biệt, trong một câu lục biến thể, tôi chưa từng thấy trong thơ lục bát:
Thiên hạ vô nan sự, nhân tâm tự bất kiên
Mở rộng cơ sở kết liên kiều bào…
Đọc đến những bài ngắn ở phần cuối của BÀI CA HỒ CHÍ MINH, tôi bỗng hiểu những trang viết này là sự bộc lộ cảm nhận của chị về Tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh mà chúng ta đang học tập và làm theo. Và như thế, đọc BÀI CA viết về Bác của chị là đọc cái TÂM của một người dân, cái TRÍ của một người đảng viên, để hiểu thêm người, để tiếp nhận sâu sắc hơn Di sản tinh thần vĩ đại của Người. Chúng ta thêm một lần nhận ra những giá trị của Người, không những đã tạo được những cảm hứng trong sáng và cao đẹp cho người phụ nữ 62 tuổi này cầm bút, mà còn mãi mãi tỏa sáng trong tâm hồn các thế hệ mai sau. Đúng là như chị đã viết khi mở đầu BÀI CA:
Chân phương trung thực giữa đời
Tôi xin phép kể chuyện Người kính yêu
Kể sao hết được mọi điều
Mênh mông như nước thủy triều đại dương
Chỉ xin thắp nén tâm hương
Phần nào đền đáp tình thương của Người.Đây cũng là nén tâm hương của mỗi chúng ta, dâng lên lễ kỷ niệm 120 năm ngày sinh của Người trong năm 2010 này.
Chính vì lẽ đó, tôi vui mừng giới thiệu BÀI CA của chị với đông đảo bạn đọc.
TRẦN NHUẬN MINH
(Theo Bài ca Hồ Chí Minh của tác giả Trần Thị Lợi)