|
|
[align=center]Bài hát CHỦ NHẬT BUỒN - Lời dịch và cũng là lời tiếng Việt của bài hát Gloomy Sunday Nhạc: Rezso Seress Tiếng hát: Khánh Ly
[flash]http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC9kNi8wZDZmMGQ2OGU0YjIxMWI5YmI4MDRlNTRlNGNmOTQ2ZC5cUIbaBmUsICDN8Q2jhdUng6mUsICgTmjhdUngq10IEJ14WeBdUngTWeBnxLaMOhWeBmggTHl8ZmFsmUsIC2V8[/flash]
BV Việt Đức vừa tiếp nhận một ca cấp cứu đặc biệt, một cô gái trẻ xinh xắn trong tình trạng chấn thương nặng. Nguyên nhân xuất phát từ việc cô nhảy từ tầng 4 xuống đất do thất tình. Cách đây 2 năm, Lê Trần Khả Vy, sinh năm 1984, trú tại TP.HCM quen biết Nguyễn Chí Thanh, sinh năm 1983, trú tại Hà Nội qua chát trên mạng. Lâu ngày, giữa hai người nảy sinh tình cảm. Ngày 20/7, Khả Vy từ TP.HCM bay ra Hà Nội sau đó đến dự sinh nhật của Thanh tại một quán karaoke trên phố Chân Cầm. Khi Khả Vy say, Thanh nhờ người đưa cô về nơi nghỉ nhưng một lát sau Vy quay trở lại quán karaoke. Lúc này, đích thân Thanh phải thuê taxi đưa Vy về khách sạn. Trong hơi men, Khả Vy dọa nếu Thanh không ở lại với mình đêm nay thì cô sẽ chết. Nghĩ rằng Khả Vy quá chén nói vậy chứ không dám làm, Thanh đưa cô lên phòng rồi quay xuống nhưng vừa tới tầng trệt thì nghe "bịch" một tiếng, thì ra Khả Vy vừa nhảy từ tầng 4 xuống và đang trong tình trạng thập tử nhất sinh. Hiện sức khỏe nạn nhân đã khả quan hơn. Sau khi điều tra cho biết Vy đã nghe bài hát Gloomy Sunday
Lời Việt do nhạc sĩ Phạm Duy viết lại từ nguyên bản Sombre Dimanche hay Gloomy Sunday! các bạn hãy nghe nhạc sĩ Phạm Duy vì sao ông soạn lời Việt cho bản nhạc này : "...Trong thời gian du học ở Pháp (1954-1955), tôi rất yêu những ca khúc của một tài hoa sớm nở chóng tàn là Nicole Louvier và có soạn lời ca tiếng Việt cho bài SI TU ME DÉLIVRERAS của nàng. Rất buồn là tôi đã quên rồi. Nhưng tôi nhớ là đã vì nàng mà tôi soạn lời cho một trong những bài nhạc tình buồn nhất của thế giới. Ðó là bài SOMBRE DIMANCHE, được phóng tác từ nhạc dân ca cổ của nước Hungary. Bài này có hơi nhạc rất gần gũi với hơi nhạc của Nicole Louvier. Người đời có tạo một huyền thoại về bài CHỦ NHẬT BUỒN phóng tác từ nhạc bohémien này, nói rằng đã có người tự tử khi nghe bản nhạc..."
Nhạc : Seress Rejso - Lời Việt : Phạm Duy Chủ nhật buồn, đi lê thê Cầm một vòng hoa đê mê. Bước chân về với gian nhà, Với trái tim cùng nặng nề. Xót xa gì ? Oán thương gì ? Ðã biết nuôi hương chia ly. Trót say mê đã yêu thì Dẫu vô duyên còn nặng thề. Ngồi một mình, nghe hơi mưa, Mặc lệ tràn câu thiên thu. Gió hiên ngoài nhắc một loài Dế giun hoài ru thương ru. ru hỡi ru hời ! . . . . . . Chủ nhật buồn, tôi im hơi Vì đợi chờ không nguôi ngoai. Bước chân người nhớ thương tôi, Ðến với tôi thì muộn rồi ! Trước quan tài, khói hương mờ Bốc lên như vạn ngàn lời. Dẫu qua đời, mắt tôi cười Vẫn đăm chiêu nhìn về người. Hồn lìa rồi, nhưng em ơi, Tình còn nồng đôi con ngươi, Nhắc cho ai biết cuối đời Có một người yêu không thổi Ru hỡi ru hời !
Chú ý : Tin khẩn cấp ! Breaking News : Hôm nay, trên trang nhất các báo đều loan tin cô bé Như Ngọc nhảy từ tầng lầu thứ 80 tại Cà Mau. Theo những người chứng kiến, cô bé không nói không rằng, cứ thế mà nhảy xuống và sự kiện này làm giao thông khu vực tắc nghẽn nhiều giờ liền. Trước đó mấy ngày, Như Ngọc có biểu hiện trầm cảm, không nói gì, chỉ ú ớ liên tục. Nguyên nhân có thể là vì những bất hoà trong gia đình đã tác động mạnh lên tâm thần cô bé, cụ thể là cách đây 50 năm, ông ngoại của cô bé đã cãi nhau lớn với bà ngoại cô bé và bỏ ăn 1 ngày. Kết quả điều tra cho biết, sự kiện này cũng có liên quan đến bài nhạc Gloomy Sunday mà hàng xóm của cô bé đã tình cờ nghe 1 lần cách đây vài chục năm. Cũng được biết thêm là Như Ngọc không hề hấn gì (chuyện lạ) và đã có thể vui vẻ để chuẩn bị cho sinh nhật 2 tuổi của cô bé vào tuần tới (2 tuổi nên không nói được là phải rồi). Í..., mà ở Cà Mau có toà nhà nào cao 80 tầng không vậy ?
Giỡn với các bạn chút cho vui, để thư giãn chút xíu, và qua đó, để các bạn thấy vài sự phi lý trong các tin trên báo. Nếu các bạn không đọc kỹ......... Bài nhạc Gloomy Sunday với lời hát não nề, và câu chuyện huyền thoại quanh nó, nhất là nếu được phụ hoạ thêm với cách hoà tấu ma quái, cũng là 1 ám ảnh. Chuyện bạn NorthernStar kể là có thật, nhưng chắc chắn là báo chí đã thêm thắt thêm rất nhiều. Trên thế giới có hơn 6 tỉ người, thì vài người tự tử vì vài lý do trùng hợp trong vòng 50 năm, không phải là ít, báo chí thiếu tin giật gân, cứ gán ghép thêm vào. Qua đó, ta cũng thấy sức mạnh của truyền thông (media), một chuyện phi lý được lặp lại nhiều lần cũng có thể gây ảnh hưởng và ám ảnh đến những người trầm cảm, làm họ nghĩ quẩn, và trong giây phút hoặc bối cảnh nào đó, khuyến khích họ trong ý nghĩ tuyệt vọng. Cũng như khi ta nghe một điệu sáo vi vu, một đoạn nhạc violon réo rắc, trong lúc cô đơn, có thể làm ta thêm buồn. Và như ở VN, có cầu Bình Triệu cũng một thời là nơi nhiều người tìm đến, để bỏ cuộc đời.
Bài viết của KienHSG cũng không phải là mới, đã được truyền tụng trên net từ lâu, và ngay cả ở TTVN, cũng có vài topic bàn về bài hát này, như là : và . Bài viết trên của KienHSG gửi, không biết ai viết, nhưng theo tôi là tóm ý từ bài viết của Tom (Thomas) Slemen trong cuốn sách thâu tóm những chuyện huyền bí của ông : Strange But True - Mysterious and Bizarre People. Bài viết gốc của Tom Slemen,
Và bài viết trên không nhắc đến là Reszo Seress là người Hunggaria (Hungary - Hung Gia Lợi), nên làm lời nhạc nguyên thủy bằng tiếng Hung, theo lời thơ của László Jávor, là đồng hương của ông. Và bài viết đó viết đã lâu, nên không cập nhật là chính Reszo Seress cũng đã nhảy lầu tự tử vào năm 1968. Năm 1999, 1 Đài truyền hình Đức có cộng tác với 1 hãng phim Hung, để làm 1 cuốn phim với tựa đề là Ein Lied von Liebe und Tod (Một Bài Hát của Tình Yêu và Sự Chết) kể về huyền thoại này.
Vì tính cách nổi tiếng một thời của bài hát, nên bài này đã được nhiều ca sĩ trình bày, với nhiều cách hoà âm khác nhau, ma quái có, pop có, kiều jazz có, bình thường cũng có, như bạn Ducdevilt bên Box nhạc Pop đã sưu tầm được 18 bài thể hiện khác nhau.
Cũng chính vì lời nhạc gốc được viết bằng tiếng Hung, nên bài nhạc nổi tiếng đầu tiên là do Serge Gainsbourg (ca sĩ chuyên hát nhạc sầu thảm, như Chế Linh của người mình) dịch ra lời Pháp đầu thập niên 50. Bài hát được biết đến đầu tiên tại Pháp, cũng vì Reszo Seress ở Paris lúc đó.
Thy Lan[/align]
|
|