Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÊN GIÒNG SUỐI LŨ
Gửi bàiĐã gửi: 19-06-2010, 04:04 pm 
TTVM
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 12-06-2010, 03:31 am
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 07:47 pm
Bài viết: 60
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
194 lần trong 53 bài viết
 

BÊN GIÒNG SUỐI LŨ


Tôi đi làm ở trên thành phố lâu lâu mới về quê thăm gia đình , lần nào cũng mua ít quà đem về , cho ba mẹ và các cháu . Buổi chiều khi dắt chiếc xe đạp vào tới nhà của em gái tôi ,thấy trên bậc thềm có một bà cụ đang ngồi cầm chiếc quạt phe phẩy , cu Nam , cháu tôi đang ngồi trong lòng bà . Nghe thấy tiếng cho sủa , em gái tôi từ trong nhà bước ra chỉ tay vào bà cụ rồi nói .

-“Bà mới ở ngoài Bắc vào đấy chị ạ “, tôi gật đầu chào bà , bà cụ khoảng chừng 80 tuổi , nhưng nhìn còn nhanh nhẹn lắm .

Được em kể cho nghe, cụ Bá chỉ có một mình thôi , chồng và con trai cụ đã không còn nữa , cụ sống một mình nhiều năm nay rồi , được nguời quen cho biết em trai cụ ở trong miền nam cũng khá giả và có chức vị nên cụ đi theo vào trong này tìm em , mong được nương thân lúc tuổi già .

Nhà ông Tứ , em của cụ Bá cổng kín tường cao , nằm gần khu chợ , ngày đầu tiên , khi bước chân khập khễnh của cụ vào tới nhà , cụ đã được đón tiếp bằng đôi mắt lạnh lùng của người em dâu .

Ông Tứ dù thương chị , nhưng không dám nói gì , thế rồi , vào một ngày, người ta thấy một căn chòi nho nhỏ lợp mái tranh đã được cất lên vội vàng trên miếng đất thảng cánh cò bay của ông Tứ , căn chòi đó nằm gần bên giòng suối , đối diện với căn nhà sàn cao ráo của em gái tôi . Mỗi buổi sáng người làm của ông Tứ đều đưa cơm đến cho cụ , nhìn cụ ngồi nhai những miếng cơm nguội ngằn mới thương làm sao .

Từ ngày có cụ Bá ở gần , cu Nam không đòi xuống ngoại nữa , vào buổi trưa , người đi qua lại vẫn thường nghe tiếng bà ru cháu - “Có ai biết núi mấy cây . Biết sông mấy tuổi .. a .. ôi .. biết mây mấy tầng .”

Tháng bẩy trời mưa tầm tã , cả tuần rồi mà chẳng chịu ngừng , đến nửa đêm thì trời lại càng mưa to hơn , con suối nhỏ không còn đủ sức để chứa nước từ các nơi đổ về , vợ chồng em tôi thấp thỏm ngủ không yên , nhìn ra ngoài thấy hàng lau ở bờ suối đã lấp lửng tới ngọn , nước đang sôi sục tràn lên.

Cầm đèn pin trong tay , vợ chồng em chạy nhanh về phía căn chòi , đậy vội tấm tôn cũ được chắn ngang làm cửa , em thấy cụ Bá đang ngồi run cầm cập trên chiếc giường tre , hai bàn tay bám chặt lấy cây cột nhỏ . Đỡ cụ ngồi lên lưng chồng xong , em dò dẫm từng bước đi theo sau về nhà .

Trong căn chòi nhỏ , đôi dép đã mòn vạt gót của cụ Bá đang bập bềnh trôi .Đêm ấy cả nhà không ai ngủ được , bên bếp lửa than hồng , cụ đã kể về cuộc đời của mình , hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo .

Cụ Bá bị bệnh rồi , cả ngày nay không ăn uống gì , chén cháo còn bỏ đó trên bàn , vài chén thuốc nam ông Tứ đem tới cho cụ ngày hôm qua không làm cụ bớt được , cụ vẫn nằm mê man trong cơn sốt .

Sáng sớm hôm sau thì ông Tứ đem cụ về nhà , em sang thu xếp vài bộ quần áo vào giỏ cho cụ , nhìn em bằng đôi mắt lờ đờ rồi cụ cố đưa tay lên cầm lấy tay cu Nam khẽ nói .

- “Bà đi mấy bữa rồi bà về với cháu nhé". Cu Nam chưa hiểu gì nhiều nên chi biết gục đầu vào vai mẹ .

Rồi vài ngày sau cụ Bá qua đời , cánh cổng nhà ông Tứ được mở ra hết cỡ , cờ quạt giăng đầy sân .Người trong chợ xì xèo với nhau .

-“ Ông bà Tứ cũng nhân đức đấy chứ , làm đám ma cho bà chị to quá “ . Có người thì lại bỉu môi .

- “ Nhân đức gì cái lão ấy , lúc sống thì chẳng cho ở nhà xây , bây giờ làm ma to để kiếm lời thì có “.

Nghe tin cụ Bà mất , em ẵm đứa con nhỏ đi theo , đứng bên chiếc cổng to cao của nhà ông Tứ nhìn vào . Giữa đám đông qua lại , em như lạc lõng , bơ vơ...

TTVM.

.


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: BÊN GIÒNG SUỐI LŨ
Gửi bàiĐã gửi: 21-07-2010, 05:54 pm 
TTVM
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 12-06-2010, 03:31 am
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 07:47 pm
Bài viết: 60
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
194 lần trong 53 bài viết
 
HẠNH PHÚC Ở QUANH ĐÂY .

Người thiếu phụ ngồi xuống chiếc ghế sofa mầu huyết dụ, chị nhìn thần thờ vào chiếc bao thơ của bệnh viện mới gởi tới, do dự trong vài giây chị bóc bao thơ ra, tay run run cầm tờ giấy, chị đọc nhanh rồi dựa lưng vào chiếc ghế sofa ôm mặt nức nở khóc, tiếng khóc dồn dập, nghẹn ngào. Tuần trước, khi tớii bệnh viện để làm xét nghiệm khối u nhỏ ở bên phía ngực trái của chị, người trợ lý của bác sĩ đã nói chuyện với chị và động viên chị trong trường hợp xấu nhất có thể xẩy ra, cả tuần nay chị đã mất ăn, mất ngủ , chị đã nuôi dưỡng một hy vọng rất nhỏ nhoi, vậy mà ...


Hai con của chị đã trưởng thành và ở xa, chồng chị được công ty cho đi học thêm nghiệp vụ hai tuần ở Thụy Sĩ, đã mấy lần chị muốn gọi điện thoại cho anh nhưng lại thôi, chị đứng lên đi tới của sổ nhìn ra vườn, những cụm hồng đứng trơ trọi giữa mầu tuyết trắng.Sáng nay chị thức dậy sớm, nằm nghiêng người qua phía bên kia, chị ôm ghi chiếc gối của anh vào lòng, mùi thân thể của chồng làm xoa dịu được phần nào nỗi lo sợ trong lòng chị. Chị cầm điện thoại lên gọi cho anh. Nghe tiếng “Hello” của anh, chị thở một hơi thật sâu rồi nói vội vàng .

"Em phải tới bệnh viện bây giờ, khi nào anh về mình sẽ nói chuyện nhiều nghe anh"

"Em bị sao mà phải tới bệnh viện, nói cho anh biết đi?” anh lo lắng hỏi.

"Em đi khám phụ khoa thôi anh à, tới giờ em đi rồi,” Chị trả lời .Chị cúp điện thoại rồi đi lại tấm gương lớn trong phòng để nhìn lại phần thân thể mình một lần cuối, tới bây giờ chị vẫn chưa tin được những gì đang xẩy đến cho chị, dưới lớp da trắng nõn nà của chị lại ẩn chứa mầm mống của bệnh ung thư hay sao? Đầu óc chị hoang mang, chị nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay rồi bước ra khỏi nhà.Thức dậy với một thân thể rã rời, chị đưa mắt nhìn quanh căn phòng màu trắng của bệnh viện , trên trần nhà có vẽ bức tranh hai thiên thần bay sát cánh vào nhau bên những nhánh hoa huệ trắng .Anh đón chị về nhà vào một buổi chiều, ngày mà lớp băng ở ngực chị được gỡ ra, chị đã gào lên trong tâm tư của mình, nhưng nhờ sự chăm sóc và thương yêu của anh, chị đã lấy lại được tiếng nói, tiếng cười. Một đêm khi đang ngủ, chị giật mình nhận ra bàn tay anh ôm lấy vai mình, trong giấc ngủ mơ màng anh đưa tay xuống, rồi trong một khoảnh khắc, bàn tay anh như hụt hẫng, chênh vênh, anh lại đưa tay lên vai chị, chị vẫn nằm im, cắn chặt môi để khỏi bật ra tiếng khóc. Có một lần chị nắm lấy bàn tay anh và nói khẽ.

"Anh cho em thời gian" Anh mỉm cười nói với chị

"Em đừng nghĩ gì nhiều nha, anh bao giờ cũng thương yêu em mà!"

Một năm sau ngày chị bị mổ, thì tai nạn lại đổ ập xuống gia đình bé nhỏ của chị, anh bị đụng xe khi trên đường đi làm về, quên đi nỗi đau của mình chị dành hết thời gian để chăm sóc cho anh. Biển chiều nay đẹp lắm, chị thong thả đi bên cạnh chiếc xe lăn của chồng. Bỗng chị cúi xuống nhặt lên hai hòn đá cuội màu trắng và đưa cho anh một hòn. “Một, hai, ba…” Sau tiếng đếm thứ ba cả hai bàn tay đều giơ lên cao. Chị cười giòn tan khi thấy hòn đá của minh đã đi xa hơn của anh, cúi xuống ôm lấy bờ vai của chồng, chị reo lên như một đứa trẻ .

"Hôm nay em thắng anh rồi…”

Mấy con chim hải âu nghe tiếng động, ngơ ngác nhìn rồi vỗ cánh bay lên...

Vân MInh .






.


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.900s | 22 Queries | GZIP : Off ]