|
|
BÊN GIÒNG SUỐI LŨ
Tôi đi làm ở trên thành phố lâu lâu mới về quê thăm gia đình , lần nào cũng mua ít quà đem về , cho ba mẹ và các cháu . Buổi chiều khi dắt chiếc xe đạp vào tới nhà của em gái tôi ,thấy trên bậc thềm có một bà cụ đang ngồi cầm chiếc quạt phe phẩy , cu Nam , cháu tôi đang ngồi trong lòng bà . Nghe thấy tiếng cho sủa , em gái tôi từ trong nhà bước ra chỉ tay vào bà cụ rồi nói .
-“Bà mới ở ngoài Bắc vào đấy chị ạ “, tôi gật đầu chào bà , bà cụ khoảng chừng 80 tuổi , nhưng nhìn còn nhanh nhẹn lắm .
Được em kể cho nghe, cụ Bá chỉ có một mình thôi , chồng và con trai cụ đã không còn nữa , cụ sống một mình nhiều năm nay rồi , được nguời quen cho biết em trai cụ ở trong miền nam cũng khá giả và có chức vị nên cụ đi theo vào trong này tìm em , mong được nương thân lúc tuổi già .
Nhà ông Tứ , em của cụ Bá cổng kín tường cao , nằm gần khu chợ , ngày đầu tiên , khi bước chân khập khễnh của cụ vào tới nhà , cụ đã được đón tiếp bằng đôi mắt lạnh lùng của người em dâu .
Ông Tứ dù thương chị , nhưng không dám nói gì , thế rồi , vào một ngày, người ta thấy một căn chòi nho nhỏ lợp mái tranh đã được cất lên vội vàng trên miếng đất thảng cánh cò bay của ông Tứ , căn chòi đó nằm gần bên giòng suối , đối diện với căn nhà sàn cao ráo của em gái tôi . Mỗi buổi sáng người làm của ông Tứ đều đưa cơm đến cho cụ , nhìn cụ ngồi nhai những miếng cơm nguội ngằn mới thương làm sao .
Từ ngày có cụ Bá ở gần , cu Nam không đòi xuống ngoại nữa , vào buổi trưa , người đi qua lại vẫn thường nghe tiếng bà ru cháu - “Có ai biết núi mấy cây . Biết sông mấy tuổi .. a .. ôi .. biết mây mấy tầng .”
Tháng bẩy trời mưa tầm tã , cả tuần rồi mà chẳng chịu ngừng , đến nửa đêm thì trời lại càng mưa to hơn , con suối nhỏ không còn đủ sức để chứa nước từ các nơi đổ về , vợ chồng em tôi thấp thỏm ngủ không yên , nhìn ra ngoài thấy hàng lau ở bờ suối đã lấp lửng tới ngọn , nước đang sôi sục tràn lên.
Cầm đèn pin trong tay , vợ chồng em chạy nhanh về phía căn chòi , đậy vội tấm tôn cũ được chắn ngang làm cửa , em thấy cụ Bá đang ngồi run cầm cập trên chiếc giường tre , hai bàn tay bám chặt lấy cây cột nhỏ . Đỡ cụ ngồi lên lưng chồng xong , em dò dẫm từng bước đi theo sau về nhà .
Trong căn chòi nhỏ , đôi dép đã mòn vạt gót của cụ Bá đang bập bềnh trôi .Đêm ấy cả nhà không ai ngủ được , bên bếp lửa than hồng , cụ đã kể về cuộc đời của mình , hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo .
Cụ Bá bị bệnh rồi , cả ngày nay không ăn uống gì , chén cháo còn bỏ đó trên bàn , vài chén thuốc nam ông Tứ đem tới cho cụ ngày hôm qua không làm cụ bớt được , cụ vẫn nằm mê man trong cơn sốt .
Sáng sớm hôm sau thì ông Tứ đem cụ về nhà , em sang thu xếp vài bộ quần áo vào giỏ cho cụ , nhìn em bằng đôi mắt lờ đờ rồi cụ cố đưa tay lên cầm lấy tay cu Nam khẽ nói .
- “Bà đi mấy bữa rồi bà về với cháu nhé". Cu Nam chưa hiểu gì nhiều nên chi biết gục đầu vào vai mẹ .
Rồi vài ngày sau cụ Bá qua đời , cánh cổng nhà ông Tứ được mở ra hết cỡ , cờ quạt giăng đầy sân .Người trong chợ xì xèo với nhau .
-“ Ông bà Tứ cũng nhân đức đấy chứ , làm đám ma cho bà chị to quá “ . Có người thì lại bỉu môi .
- “ Nhân đức gì cái lão ấy , lúc sống thì chẳng cho ở nhà xây , bây giờ làm ma to để kiếm lời thì có “.
Nghe tin cụ Bà mất , em ẵm đứa con nhỏ đi theo , đứng bên chiếc cổng to cao của nhà ông Tứ nhìn vào . Giữa đám đông qua lại , em như lạc lõng , bơ vơ...
TTVM.
.
|
|