|
|
Bình bài thơ"Hà NỘI và TÔI" của YÊU THẦM ________________________________________ Binh tho: Nhan đề bài thơ đã gợi lên sự hòa quyện của lòng người vào Hà Nội,cùng với cảnh vật thơ mộng,linh thiêng của Hồ Gươm trong buổi tối mờ sương của mùa đông . Là người con của đất phương Nam,cũng như mọi người dân Việt Nam đi khắp bốn phương trời,YÊU THẦM vẫn luôn hướng về thủ đô yêu dấu,trái tim hồng của tổ quốc.SÀI GÒN hoa lệ và náo nhiệt không làm mờ đi tình cảm của cô gái trẻ khi trong lòng ôm ấp trọn vẹn cả một không gian Hà Nội với Hồ Gươm đẹp như trong mơ: Mùa đông Hà Nội Sương phủ mặt hồ Tháp Rùa sừng sững Vẻ đẹp nên thơ. Mùa đông Hà Nội cũng có vẻ đẹp riêng làm tâm hồn con người như trong trẻo hơn,sâu lắng hơn trong cái tĩnh lặng này.Cái lạnh của tiết trời như dịu rất nhiều khi được tình cảm ấm nồng của phương Nam như đang “Gửi chút nắng vàng ra ngoài ấy”.Hình ảnh tháp Rùa đã in đậm dấu ấn tâm linh,là biểu tượng của Hà Nội ngàm năm văn hiến,biểu tượng của dân tộc luôn khát khao vươn tới vẫn mang một vẻ đẹp trong tư thế “sừng sững” bất di bất dịch.Tất cả,Hồ Gươm là một hình ảnh mà ai soi vào đấy lại thấy”Lòng ta trong sáng hơn”.Đó chính là vẻ đẹp nên thơ của Hồ Gươm. Theo dòng hồi tưởng,YÊU THẦM nhớ lại kỉ niệm đẹp đẽ về đã có dịp ra Hà Nội ,được đi bên Hồ Gươm,trên những con phố còn nhỏ xinh nhộn nhịp trong khoảnh khắc giao mùa thi vị của vũ trụ: Lâu không ghé lại Biết có như xưa Phố phường nhộn nhịp Vũ khúc giao mùa. Câu hỏi cất lên trong lòng cùng sự đổi thay đi lên của cuộc sống.YT muốn lưu gữi mãi trong lòng mình những hình ảnh đẹp đẽ của Hà Nội năm nào và muốn nó sống mãi với thời gian.Không chỉ là cái vẻ đẹp của phố phường nhộn nhịp mà còn quan trọng hơn là vẻ đẹp của khoảnh khắc giao mùa Khi Hà Nội bước vào đông,là vẻ đẹp của những đường phố cổ đã dệt nên nét đẹp riêng độc đáo của Hà Nội.Tiếng lòng của YT đã đồng điệu với tiếng lòng của biết bao người.Tiếng thơ như chạm vào sâu thẳm lòng người,khơi dậy biết bao cảm xúc đẹp đẽ... Cũng có lẽ thế nên mới: Bâng khuâng ngắm cảnh Lại nhớ đến người Phải chi tròn nợ Tình không chia phôi. Từ tâm trạng bâng khuâng vừa xao xuyến nhớ nhung,vừa man mác buồn vì xa cách,vừa đắm say khi ngắm cảnh lại nhớ người...Ý thơ vừa hướng tới sâu thẳm của tình cảm riêng tư ,vừa như mở rộng ra một cách kín đáo.Phải chăng đó là tâm trạng của “Yêu thầm”.”Người” kia thật mơ hồ,chỉ có YT rõ nhất...ý thơ thật tế nhị biết bao!Đến hai câu cuối của khổ thơ này thì đã phảng phất bóng dáng của mối tơ lòng khi tác giả như tự hỏi lòng mình.Hỏi để khẳng định...ngầm hiện lên một tâm tư thầm kín,trong sáng,thủy chung của một cô gái chung tình với một chàng trai Hà Nội lịch lãm,hào hoa,...tất cả đều như quyện vào với mơ màng của màn sương phủ xuống mặt Hồ,mong manh nhưng rất rõ nét như những cành phượng nghiêng mình soi bóng bên hồ. Đó cũng là hình ảnh tiếp nối của tâm trạng: Soi mình xuống nước Mây khẽ mỉm cười Đố ai biết được Người ta trong tôi. Thơ gợi hình ảnh vừa như của hiện tại của YT đang trên đất Sài Gòn,vừa mơ hồ như YT tưởng tượng mình đang soi bóng nước hồ Gươm .Câu thơ đầu của khổ cuối vừa như gợi vẻ đẹp của cử chỉ,dáng hình ,ánh mắt rất nữ tính của cô gái, vừa gợi lên được cả cõi lòng đang yêu.Soi nước ngắm mình nhưng chính là để soi vào tận sâu thẳm lòng mình.Áng mây in bóng nước như hư như thực đều là cái cớ để YT gửi gắm cảm xúc.Mây khẽ cười hay chính YT đang khẽ cười.Điệu cười mới đẹp làm sao! Nó kín đáo mà ý vị,pha chút tinh nghịch hóm hỉnh đầy chất thi sĩ,đầy chất thị thành.Một nụ cười thanh lịch.Một nụ cười duyên hiếm có chỉ có trong những khoảnh khắc tuyệt đẹp của tâm hồn mà không phaỉ cô gái nào cũng biết đẹp như vậy.Ngay sau nụ cười ấy là câu nói thầm trong lòng rất lo gic với nụ cười khi cố gái rất vui vì không ai biết được cô đang nghĩ đến ai.Bởi cô đang “Yêu thầm”... Từ thể thơ bốn chữ ngắn gọn,súc tích đến nghệ thuật sử dụng ngôn từ nghệ thuật giàu hình ảnh,giàu sức gợi kết hợp với giọng điệu nhẹ nhàng,êm ái,YT đã đem đễn cho bạn đọc những cảm nhận khác nhau nhưng có lẽ ai cũng thấy rất thi vị.
Tre xanh xanh tự bao giờ Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
|
|