|
Ngày tham gia: 31-08-2009, 08:52 am Lần ghé thăm trước: 23-03-2012, 08:19 am Bài viết: 515 Giới tính:  Đã cảm ơn: 6954 lần Được cảm ơn: 1451 lần trong 321 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
Bình thơ Kimnguyen158 - "NỢ EM"

NỢ EM
Em từ trong ấy gọi ra Tiếng kêu nghẹn giữa mưa sa mịt mờ
Sông Hương sóng cuộn ngập bờ Thành xưa chao đảo bơ phờ bão giông Lúa đồng ngập trắng mênh mông Nhà sập cây đổ cánh đồng hoang sơ Chất chồng thêm những nỗi lo Phận nghèo bươn chải bây giờ trắng tay
Lặng im nghe mắt cay cay Nói gì được nữa lúc lúc này em ơi ! Thiên tai ròng rã bao đời Vùng quê nghèo khó mà trời chả thương
Giá mà không phải tha hương Bên em chia sẻ bất thường thiên nhiên Đớn đau dồn ứ con tim Nợ xưa chưa trả lặng im cúi đầu
Kim Nguyên (nguồn TVT)
“Em từ trong ấy gọi ra Tiếng kêu nghẹn giữa mưa sa mịt mờ”
Hai câu thơ lục bát đầu tiên đã thật buồn . Chưa biết là chuyện gì , nhưng “tiếng kêu nghẹn” thì chắc chắn là chuyện buồn đau …Và gọi cho nhau “giữa mưa sa mịt mờ”, tiếng mưa rất to , rất rõ…
“Sông Hương sóng cuộn ngập bờ Thành xưa chao đảo bơ phờ bão giông Lúa đồng ngập trắng mênh mông Nhà sập cây đổ cánh đồng hoang sơ”
Nỗi đau đã hiện lên trước mắt . Còn đâu dòng sông Hương thơ mộng , thành quách uy nghi giờ chao đảo , có còn đứng vững nữa không trong cơn bão hãi hùng ? Tác giả dùng từ “bơ phờ”, hình ảnh của sự mệt mỏi , phờ phạc …rất mệt mỏi vì thiên tai đâu chỉ một vài lần , mà kéo dài mãi , mỗi năm lại đến như muốn cuốn phăng , muốn mang đi tất cả : những cánh đồng chưa kịp gặt , hay vừa mới trổ đòng đòng, biết bao ngôi nhà sập đổ , bị nước cuốn trôi, nhấn chìm , chỉ biết đứng nhìn mà không cách nào cứu vãn . Tiếng bà gọi cháu , mẹ gọi con , vợ hớt hải tìm chồng trong tiếng gió rít mưa gào . Trời đất quay cuồng , lòng người nát tan… Rồi bão tạm qua , cảnh tượng tiêu điều , những xác người bị cuốn trôi theo dòng lũ còn chưa kịp vớt …Đau thương tang tóc phủ trùm .
“Chất chồng thêm những nỗi lo Phận nghèo bươn chải bây giờ trắng tay”
Còn lại gì sau cơn bão ? Là nỗi lo , điều duy nhất còn lại cho những “phận nghèo” đầy bất hạnh.
“Lặng im nghe mắt cay cay Nói gì được nữa lúc lúc này em ơi ! Thiên tai ròng rã bao đời Vùng quê nghèo khó mà trời chả thương”
Nói gì được nữa với nhau ? Nghẹn đắng lời , chỉ có tiếng mưa là vẫn ào ào như trút . Thiên tai ròng rã đã bao đời , cha ông đến đời con cháu hôm nay vẫn vậy , mỗi năm lại đương đầu với nỗi kinh hoàng không lường trước . Biết bao công trình vừa xây dựng , trường học , bệnh viện … còn đâu .
“Giá mà không phải tha hương Bên em chia sẻ bất thường thiên nhiên Đớn đau dồn ứ con tim Nợ xưa chưa trả lặng im cúi đầu”
Quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn , nơi lưu giữ những kỷ niệm thời ấu thơ giờ đang quay cuồng trong nỗi sợ hãi , mất mát tang thương khôn cùng ,mà không thể ở bên cạnh để sẻ chia , lòng người xa quê còn nỗi đau nào hơn ? “Đớn đau dồn ứ con tim”, dồn nén , đầy ắp , và “lặng im cúi đầu” , lặng im nghe nỗi đau từ con tim thấm vào từng tế bào … “Nợ xưa chưa trả” , là nợ gì nhau vậy ? Tự người cảm thấy vậy thôi , có nợ gì đâu , mà thấy nợ nhau thật nhiều . Nợ tình nghĩa quê nhà , nợ từng gốc đa bến đò , nợ người xưa câu hò hẹn …Thật nhiều, thật nhiều phải không ? Và giờ thì người đã ở xa lắm , chưa có dịp về thăm . Bỗng hôm nay nghe ai gọi “giữa mưa sa mịt mờ”, mà nghe như có cơn bão trong lòng.
Tường Vi 11.01.2010
|
|
 |
|
 |
|
|