Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 14 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 09-06-2011, 12:48 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 

BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG


NHÀ VĂN , DỊCH GIẢ NHẬT CHIÊU
BÌNH THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

CHO SÓNG DÂNG TRÀO

Nhật Chiêu

Hình ảnh
Thơ Nguyễn Thị Kim Liên là những nhịp sóng dâng trào đầy tính nữ, cho dù viết về quê hương, về thiên nhiên, về bé thơ, về phận người hay tình yêu thì người đọc vẫn đón đợi những nhịp sóng rung rất thật, rất sâu, rất “chao đảo bồng bềnh” ấy:

“Dâng lên cho sóng dâng trào”
(Yêu)

Những nhịp rung ấy, những âm ba ấy được lồng trong thiên nhiên trong mưa trong sấm:

“Lần đầu gọi nhau, ngực như có sấm"
(Giữa Cơn Mưa)

Mà cũng có thể trong tin nhắn hiện đại:

“Tiếng chuông ngân từng hồi vội vã
Và nhịp rung thao thiết bồi hồi”
(Tin Nhắn)

Chính những nhịp rung huyền bí ấy cho thấy người thơ là người thơ cho dù chỉ còn một mình “giữa mông lung”:

“Ráng tìm cọng rơm nhỏ

Làm phao giữa trùng khơi

Ráng kiếm một cọng chỉ

Níu diều bay giữa trời”

(Chợt Buồn)

Thơ là lễ vật cũng được, tặng vật cũng được, dâng lên những mùa đời. Người thơ sửa soạn món quà ấy với một tình yêu vô tận, dâng trào. Đọc thơ Nguyễn Thị Kim Liên để cảm nhận nhịp dâng trào ấy.

Mùa Xuân 2011
Nhà văn Dịch giả Nhật Chiêu
(ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN-TPHCM)


Sửa lần cuối bởi SÔNG HƯƠNG vào ngày 09-06-2011, 07:47 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
nga (11-06-2011, 11:10 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 09-06-2011, 05:37 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
Hình ảnh
ĐẰM THẮM THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
Nhà báo-nhà văn Nguyễn Đức Thiện
.
Trong tay bạn đọc là tập thơ mới của Nguyễn Thị Kim Liên, 38 bài thơ là 38 lời tự sự đằm thắm, dịu dàng.
Trước hết là những bài viết về quê hương. Có thể nhận thấy, khi Nguyễn Thị Kim Liên viết về quê hương tình cảm của chị bỗng mềm hẳn. Quê hương hiện ra trong thơ Nguyễn Thị Kim Liên là những chuỗi dài hoài niệm. Bóng dáng quê hương in hằng trên dáng hình của cha, của mẹ, trên cánh đồng, bên bến sông, cánh diều, khói đốt đồng, tiếng chuông chùa, tiếng cầu kinh, cánh cò... rất quen thuộc của nhiều nhà thơ khác từng viết, nhưng khi Nguyễn Thị Kim Liên gọi tất cả ra trong thơ của mình lại có những nét rất riêng.
Bếp nhà ai khói nhẹ tênh
Đàn kìm ai gửi tâm tình cho ai
(CHIỀU QUÊ HƯƠNG)
Đâu rồi những tiếng gươm khua
Đâu rồi tiếng giã bàng khuya bập bùng
Đâu rồi câu lý người thương
Những bước chân mở rừng hoang đâu rồi...?
(BẾN QUÊ)
Thơ Nguyễn Thị Kim Liên không quên đến công việc mình đang làm: GIÁO VIÊN. Trước mắt cô, nhũng đứa học trò không chỉ đáng yêu, mà còn là sự khao khát của những tâm hồn thơ trẻ. Trước các em, Kim Liên bỗng thấy mình bé nhỏ và mong sao làm được nhiều hơn cho các em. Hang ngày nhìn cây phượng vĩ lên xanh, rồi thấy hoa phượng vĩ bừng nở, Kim Liên thấy mình chơi vơi trước cảnh tiễn lớp trẻ này ra trường, đón lớp trẻ khác đến, làm sân trường bao giờ cũng mới. Mới những con ngưòi và mới những tâm hồn.
Lá phượng xanh
Chờ ngày xòe hoa tươi rói
Lại tiễn người đi
Lại đón người về
Sân trường lúc nào cũng mới
(SÂN TRƯỜNG)
Những bài thơ Nguyễn Thị Kim Liên viết về tình yêu, hay nói cho thật đúng là viết về những người thân yêu quanh mình, là những bài thật sâu sắc. Người ta có thể thấy được sự thắm thiết của Nguyễn Thị Kim Liên với những người mà cô yêu mến. Với chồng, với con, với bạn bè.
Với Nguyễn Thị Kim Liên, một lần trên giường bệnh, một lần tưởng sắp đi xa, một lần tưởng như không chống chỏi được với bệnh tật, thì chính những người than của Nguyễn thị kim Liên đã cho chị niềm tin để sống tiếp. Bằng thơ, Nguyễn Thị Kim Liên muốn nói tất cả sự chân thành. Và chính sự chân thành đó mà thành thơ Nguyễn Thị Kim Liên. Thỉnh thoảng cũng có buồn đấy , nhưng nỗi buồn không hề vương ủy mị, mà vượt qua nỗi buồn đến với những gì mà mình thương yêu nhất.
Tử cõi nào tiếng anh vẫy gọi
Em vẫn tìm trong nhấp nhoáng nhập nhòa
Bàn tay anh trong mơ hồ vẫy vẫy
Em gồng lên: không thể chia xa
(ĐAU TIM)
Em không muốn nói lời ly biệt
Cái nghĩa trăm năm mới ban đầu
Nồng nàn một chút vừa chia xớt
Sao nỡ làm con tim nhói đau
(KHÔNG ĐỀ)
Ngoài những gì đã nói trên đây, còn một phần thơ nữa của Nguyễn Thị kim Liên đó là cuộc sống quanh mình, những cục cựa quanh mình, những yêu, ghét quanh mình, khiến Nguyễn Thị Kim Liên nhiều khi trăn trở những suy tư. Nhiều khi Nguyễn Thị Kim Liên tự vấn chính mình: Thơ làm sao nói hết được nỗi long. Trong thơ, nhiều khi cứ nhói lên những câu hỏi, rồi sau đó là những câu trả lời của chính chị, mà những câu trả lời ấy, Nguyễn Thị Kim Liên tự bảo: Thơ làm được gì cho cuộc sống riêng mình. Chính vì thế mà cảm nhận được sự vật vã, vật vã sống và vật vã trong thơ Nguyễn Thị Kim Liên, và càng vật vã thì thơ Nguyễn Thị Kim Liên càng thêm đằm thắm:
Tôi cũng thế một giọt thơ, một giọt
Giữa rừng thơ ngơ ngác kiếm đường đi
Ai biết được ? mà đâu cần ai biết
Lặng thầm buông
nhặt
giữa bộn bề
(DÒNG SUỐI NHỎ)
Có lẻ không nên nói nhiều về thơ của Nguyễn Thị Kim Liên. Câu chữ và cảm xúc ắp đầy trong 38 bài thơ sẽ giúp bạn đọc gặp được một Nguyễn Thị Kim Liên thơ.
Hình ảnh
Nhà báo-Nhà văn NGUYỄN ĐỨC THIỆN

Công tác tại Đài Phát Thanh Truyền HìnhTN


Sửa lần cuối bởi SÔNG HƯƠNG vào ngày 13-06-2011, 06:01 pm với 2 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
nga (11-06-2011, 11:14 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 09-06-2011, 07:02 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
Hình ảnh
NGƯỜI MẸ - NGƯỜI VỢ trong thơ Sông Hương
*Lê Văn Hồng*

Tập thơ "Môi ngọt"(Nhà Xuất bản Hội Nhà văn - 2007) của tác giả Sông Hương, sau tập thơ "Ánh đèn phố núi" (Nhà Xuất bản Văn Nghệ - 2005).Với 38 bài thơ, tập thơ "Môi ngọt" như một tập nhật ký ghi lại những diễn biến về cuộc đời mà tác giả phải niếm trải. Lật từng trang thơ tôi nghe đâu đây tiếng thở dài của một người phụ nữ đang ra sức chèo lái giữa dòng đời.
Nét nổi bật của tập thơ mà người đọc đón nhận được, đó là mỗi dòng thơ đều mang nặng tình người, tình quê hương, thi thoảng chị cũng có những phút xao lòng... Trong hồn thơ ẩn chứa nỗi lòng của một người mẹ, một người vợ. Tác giả Nguyễn Đức Thiện cũng có bài :" Đằm thắm thơ Nguyễn Thị Kim Liên" bình ngắn về tập thơ này.
Tác giả Sông Hương tên thật Nguyễn Thị Kim Liên , một giáo viên dạy Ngữ Văn ở Trảng Bàng, là Hội viên Hội Văn Học Nghệ Thuật Tây Ninh. Tập thơ "Môi ngọt" đăng trên trang web của Văn Nghệ Sông Cửu Long, ngày 26/01/2007 đã có đến 1.245 lượt người xem. Tôi thử lướt qua trang web vannghesongcuulong.org thì thấy tên Nguyễn Thị Kim Liên hiện lên, chị là một trong số 9 tác giả của Tây Ninh, chị cũng là một trong số 1.110 tác giả của cả nước (thời điểm lúc bấy giờ).
Trước hết phải nói đến chữ tình của một người mẹ trong thơ của Sông Hương. Lời thơ của chị như dõi theo bước chân của đứa con yêu dấu. Mỗi một ngày trôi qua, mỗi nụ cười, từng tiếng nói đang còn bập bẹ như rung lên trong tim của người mẹ. Tất cả nhọc nhằn, thiếu thốn như qua đi, tất cả những gì nặng nhọc của cuộc đời như dịu đi khi trong căn nhà nhỏ đang rộn rã tiếng tiếng cười thơ ngây:
Thế là Tết trong nhà không hoa
Có bóng con tôi thấp thoáng vào ra
Và tiếng cười rúc rích khắp nhà
Thế mà vui suốt mấy ngày đón tết.
(Ngày Tết không hoa)
"Thế mà vui..." Sự chấp nhận trước cuộc đời, chấp nhận những gì đang có, và chị hạnh phúc. Đó cũng là một quan niệm sống, một quan niệm về hạnh phúc. Hạnh phúc không ở đâu xa, mà nó quanh ta. Tôi lại nhớ đến lời của một bài hát : "Hạnh phúc sống quanh ta đâu là chuyện bất ngờ... "
Không hoa thì đi tìm hoa. Và hình ảnh đứa con với trên tay một giỏ hao đầy ắp đủ loại :
Một giỏ đầy hoa
Một rừng hoa theo con về nhà
Ngắt bông đỏ tặng ba
Ba luôn mạnh mẽ
Ngắt bông trắng tặng mẹ
Mẹ bao giờ cũng hiền
(Con tôi đi hái hoa)
Hạnh phúc thật đơn sơ, mộc mạc như hương hoa rừng vậy. Niềm hạnh phúc đó cũng chính là sự cộng hưởng của tình mẹ con.
Đọc đến "Về thôi anh, Đau tim, Tiếng cuốc sớm mai, Cao nguyên, Mượn, Môi ngọt..." ta thấy chữ tình trong thơ của chị đối với chồng rất sắc son, đằm thắm, ( chữ dùng của Nguyễn Đức Thiện) :Cao nguyên xanh/Gió lạnh/ Nếu có anh/ Sẽ bừng ấm / Nồng nàn (Cao Nguyên)
Cái lạnh của cao nguyên khiến người vợ nghĩ đến và cần đến bàn tay sưởi ấm của người bạn đời. Có anh, em sẽ được hạnh phúc, được đón nhận, được tận hưởng những giây phút ấm nồng bên nhau. Đó là hạnh phúc, đi đâu, ở đâu, chị cũng nghĩ đến người chồng yêu dấu. Hạnh phúc với chị là khi nghĩ đến nhau, khi cần có nhau. Giản đơn mà lại sâu sắc.
Cần có nhau để được gần nhau. Gần nhau để tặng cho nhau, chia sẻ cho nhau, nào những Mặn mòi/ Đắng đót/ Chua chát (Môi ngọt) để rồi chúng hòa huyện và tạo thành những hương vị của cuộc đời. Chị ao ước rằng Một lần thôi / Tặng anh/ Chút ngọt/Trên môi/ Để anh/ Yêu em/ Trọn đời (Môi ngọt) . Nhưng khi không có anh thì ... Giữa đất trời này/ biết mượn gì đây/ lấp đầy khoảng trống ?(Mượn)
Thơ của Nguyễn Thị Kim Liên chân chất, giản đơn, dễ cảm và ẩn chứa tính triết lý, triết lý về nhân sinh, bộc bạch một quan niệm sống, một cách nghĩ, một cách định danh, cho mình giữa cuộc đời lắm xôn xao, bon chen và đùn đẩy.
Và chị vẫn cứ chèo giữa dòng đời với tất cả niềm tin và ý chí của người mẹ, người vợ : Đời cứ trôi/ tôi người giữa dòng/ Chèo hay lái một mình tôi ráng sức (Tự bạt).
Gấp tập thơ, tôi như vẫn còn nghe tiếng thở dài của chị Chia cho ai một nửa (Chợt buồn)
Lê Văn Hồng
Sở Giáo dục & Đào tạo


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
nga (11-06-2011, 11:16 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 10-06-2011, 09:35 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
ĐỌC THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
*PHAN VĂN*
Vui mừng và trân quý nhận tập thơ của Sông Hương ... vừa đọc ... nhìn ra đường phố nhộn nhịp xe - người qua lại tấp nập ,đâu đây phảng phất hương vị tết vẫn còn , dòng xe , người chưa nối đuôi bon chen như ngày thường , thỉnh thoảng vài chiếc xe chở từng cội Mai già, hoa nụ không còn, đầy lộc non xanh thắm hòa ngất ngây cùng trời thanh mát dịu, len lỏi góp quân cho các vườn hoa chờ năm sau rạng vui đẹp từng nhà, ấm lòng từng người ,cùng muôn hoa trỗi lá lộc cho những mùa xuân đến ... Bất tận xuân! Tôi liên tưởng thơ của chị SH cũng vậy, rất thơ và cùng hòa nhập vào dòng thơ Đương Đại, cùng muốn vượt , vươn tới những tầm xa rộng, ta hãy nghe chị viết trong DÒNG SUỐI NHỎ, lời dịu dàng khiêm tốn :
"Từng giọt một, chắt chiu từng giọt
Khát chân trời con nước lách rừng sâu
Róc rách chảy suốt hành trình chật vật
Cho ngoài kia biển rộng sóng dâng trào
Tôi cũng thế, một giọt thơ một giọt
Giữa rừng thơ , ngơ ngác kiếm đường đi
Ai biết được? mà đâu cần ai biết
Lặng thầm buông,
nhặt
giữa bộn bề
Nếu có thể xin được như suối nhỏ
Lách giữa rừng hoang
Tìm đến biển mênh mông"
DÒNG SUỐI NHỎ
Đã có niềm đam mê thích thú ngẫu hứng và hoài bão trên, tôi tin chắc chị sẽ được như ước nguyện cùng thơ văn đến biển trời mênh mông , vũ trụ bao la, từ thơ văn đến tâm thức không bến bờ của chính mình
MÔI NGỌT, qua các câu, từ, nhất là duyên thơ , duyên sáng tác các bài thơ của chị rất ư là nhẹ nhàng.
Từ bước chân ra đến sông..., nhìn trang giấy trắng, thoáng nhìn cánh Tường Vi, bất chợt trong dòng suối nhỏ khi vào rừng hoặc đối diện với chính mình : vui, buồn, ái , ố...
Khi nhìn con trẻ chơi bán hàng hoa, chút lạnh mùa đông, ánh trăng, chiếc lọ bình cũ , thoáng qua một ngày sống,... , tất cả đều khơi dậy nguồn thơ tiềm ẩn nơi chị, hòa thêm chút tâm sự riêng tư và chị đã trỗi những vần thơ rất dễ dàng, rõ ràng, trong sáng, đằm thắm , tự nhiên đến thế !
Tâm thức chị đã đang lắng đọng và hòa nhịp vào tần số các sự vật quanh chị nên hòa điệu rất dễ dàng , lúc là chàng đa tình yêu cánh Tường Vi đỏ thắm, lúc là người vợ , người mẹ, lúc là cô giáo, lúc người lãng tử, du tử, từ muôn tỉ thời gian cùng trổi dậy , cùng bao nhiêu ... trên quả đất trước, nay và sau (?!) như cùng một lần vọng về với chị ...
"Đâu rồi những tiếng gươm khua"
Đâu rồi... và đâu rồi ... như một điệp khúc lắng sâu, càng sâu vào tiềm thức, những quá khứ tiền thân, là tiếng vọng muôn thu đang vội về quả tim đầy rung cảm , trang nghiêm, thánh thiện của chị - dù đơn sơ nhẹ nhàng bình thường như pha lê :
"Vào rừng bỗng gặp con suối nhỏ"
Nhưng có thể óng ánh , trong mát như viên ngọc bích:
"Nước trong veo và rúc rích tiếng reo"
DÒNG SUỐI NHỎ
Thật sự tâm thức chị lắng đọng, nên nhìn nước vẫn thấy là nước và thấy được màu trong, và trong veo như vậy ! niềm an lạc nào suối bỗng cười "rúc rích" SH nhỉ !.
Thơ Sông Hương đằm thắm , nữ tính, dịu dàng, tinh tế, thông minh, sáng tạo, dù có bài rất buồn thê thảm "TRỜI MƯA", CHỢT BUỒN, chị vẫn mở thoát cho mình chứ không bi quan , buồn lắm.
"Những vần thơ chấp cánh
Cho hồn ta bay bay "...
Chúc chị và thơ hòa nghiệp người thầy cùng bảng đen phấn trắng phát huy trí lực như lời giảng thành thơ cất cánh bay, cho các em được bước xôn xao vào khung trời rộng mở...
"Bài giảng nào cũng chỉ là gợi mở
Bắt đầu cho một chặng đường dài ...
...
Tôi xin được làm người mở cửa
Đưa các emvào với đất trời"
(XIN LÀM NGƯỜI MỞ CỬA)
Và cùng đến biển thênh thang mênh mông như chị .
Tôi đọc thơ NTKL (sao thấm bằng tác giả) nhưng tôi vẫn nhẹ phảng phất lâng lâng như vừa xem bức tranh hiện thực đầy màu sắc sống động kỳ lạ của cảnh vườn cây tươi xanh mát , có tàn bóng lá rộng dưới tán lá vài người ngồi, nằm nghỉ ngơi thôi, bên cạnh họ các lẵng hoa rực rỡ, xa xa cảnh đồi quê, con suối nhỏ và vườn hoa, đang vào mùa xuân , - thơ chị đầy chất thơ , thâm trầm , rạt rào tình cảm, các gam màu rõ bố cục, và rõ nét như bức tranh đẹp . Xin chúc chị năm mới an khang , dạy học tốt, sáng tác nhiều thơ hay.

Hình ảnh
TP Hồ Chí Minh
HOA CÁT -PHAN VĂN
(Phó Chủ Nhiệm Chi Nhánh Thơ Đất Việt -
CLB UNESCO Văn Học Điện Ảnh Việt Nam)


Sửa lần cuối bởi SÔNG HƯƠNG vào ngày 11-06-2011, 05:29 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
nga (11-06-2011, 11:18 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 10-06-2011, 11:14 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
LỜI GIỚI THIỆU TẬP THƠ "ÁNH ĐÈN PHỐ NÚI"
MƯU LÊ ĐÀ LẠT

Sông Hương tên thật là Nguyễn Thị Kim Liên. Tốt nghiệp Đại Học Tổng Hợp - Khoa Ngữ Văn năm 1992. Danh hiệu Cử Nhân Khoa Học Văn Chương - Vào Hội Văn Học năm 1993, Sông Hương là một nhà giáo, giảng dạy môn NGỮ VĂN
Thơ – văn Sông Hương viết về quê hương, đất nước và con người. Sông Hương vừa là một nhà giáo, vừa là một nhà thơ đa sầu, đa cảm, một trái thông rơi bên hồ Xuân Hương, một cọng cỏ khô bên đường làm vướng chân người lữ khách, cũng làm cho Sông Hương khắc khoải , sâu lắng ghi vào lòng mình những cảm xúc dạt dào. Dưới ánh đèn mờ sương trên phố núi của những ngày ở Trại Sáng Tác Đà Lạt, Sông Hương đã có những cảm nhận về một chuyện tình buồn, của người sơn cước. Sông Hương cảm thương cho duyên số, buồn cho chuyện tình dang dỡ của chàng Lang và nàng Bi-ang, yêu nhau mà không được tác hợp, họ đã giữ mãi hình ảnh đẹp trong nhau bằng cách đi tìm cái chết vĩnh hằng, để rồi lưu lại mãi nỗi niềm riêng tư ấy cho đến bây giờ:
“Mối tình chẳng đẹp lương duyên
Ngàn năm còn đó tươi nguyên chữ tình”
(Chuyện tình Lang-Biang- Sông Hương)
“Ánh đèn phố núi” là tập thơ ngẫu hứng của người nữ sĩ giàu cảm xúc và lòng nhân ái xứ Trảng , gồm 2 phần:
Phấn 1: Ánh đèn phố núi – Sông Hương khắc ghi những cảm xúc trong lần tham quan, dự Trại Sáng Tác Văn Học của Bộ Văn Hóa Thông tin tại thành phố Đà Lạt
Phần 2: Tình người – Ghi lại một số bài thơ, văn mà Sông Hương yêu thích, trong những ngày tháng viết văn làm thơ tại miền quê yêu dấu này.
Không như những nhà văn, nhà thơ khác. Thơ, văn của Sông Hương mang tính tự bạch, với lời lẻ giản dị dễ hiểu, Sông Hương ít dùng những từ hoa mỹ, tân kỳ. Đó phải chăng là một nét riêng của một người con gái thật thà, chất phát, hiền thục của xứ Trảng. Thơ của Sông Hương mang đầy tính tự sự, nói lên những cảm xúc tìm gặp trên bước đường mà Sông Hương đã đi qua. Sông Hương ghi nhận lại làm chút hành trang trong đời sống riêng tư của mình.
Viết lời giới thiệu cho Sông Hương, tôi không dám có ý nghĩ là bài viết này sẽ được làm lời dẫn cho tập thơ Sông Hương . Chỉ xem như là một lời chúc tốt lành nhất đến với ngưòi bạn thơ, người em gái yêu thơ mà có lần gặp gỡ trên Văn Đàn của xứ sở hoa anh đào và được đọc những dòng thơ đầy xúc cảm.
MƯU LÊ ĐÀ LẠT
CHỦ NHIỆM CÂU LẠC BỘ THƯ PHÁP
TỈNH LÂM ĐỒNG

Hình ảnh


Sửa lần cuối bởi SÔNG HƯƠNG vào ngày 11-06-2011, 11:45 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
nga (11-06-2011, 11:19 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 10:32 am 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
CHỢ TÌNH

Hình ảnh

Nào đâu tuyết sương rơi
Nào đâu rừng treo vách đá
Nào đâu chợ tình tiếng khèn gợi nhớ
Nào đâu chén rượu nồng cay

Em cứ hỏi chợ tình như hỏi một người quen
Sao lại có những mùa cho tình yêu hai đứa
mành lưới sương giăng như buồng khóa
Nhốt những kẻ tình si

Chằng phải mất công hỏi bãi đá khắc chữ gì
Em chắc đó là những câu thơ hay nhất
Về cuộc ái ân bất tuyệt
Về cuộc tình huyền thoại của ngàn xưa

Em đến chợ tình như một chuyến đi chùa
Nghe dốc thở tỏ tình khó nói
Nghe đá ru lời ngọt ngào của núi
Viếng những cuộc tình còn lại với thời gian

Chợ tình, chợ tình chứa chan
Quay lưng hình như chợ tình còn núi
Trước mặt chốn về lòng như tơ rối
Chợ tình ơi tôi đi không về không

( Viết khi nghe người ta kể về chợ tình Khau Vai)
NGUYỄN THỊ KIM LIÊN


Hình ảnh
một góc chợ tình Bắc Hà trước ngày vào phiên chợ- ảnh hotinhtam chụp năm 2007

Chào Kim Liên!
Bẵng đi mấy ngày, hôm nay vào nhà em, đọc được bài thơ rất lý thú. Trước hết là bởi cách cảm về chợ tình của em. Chỉ nghe người ta kể mà cảm được như vậy là quá hay!. Có lẽ cũng nhờ thời bây giờ thông tin tràn ngập phải không em? Chỉ cần mình lắng tâm là có thể cảm được âm thanh của đất, của đá, của lá, của gió, của hương, của chén rượu, của tiếng khèn, của trái tim bổi hổi.
Bài thơ của em hay ngay từ những câu thơ "cảm hỏi", dùng nghi vấn thán từ để khẳng định, điều mà chính em đã từng lắng lòng rung tưởng về những phiên chợ tình có thật, nơi rẻo cao "sương tuyết", "rừng treo vách đá", "tiếng khèn gợi nhớ", "chén rượu nồng cay", con mắt người yêu nhau rót vào nhau biết bao điều muốn nói.
Nào đâu tuyết sương rơi
Nào đâu rừng treo vách đá
Nào đâu chợ tình tiếng khèn gợi nhớ
Nào đâu chén rượu nồng cay
Anh đọc và anh cũng bồi hồi, cũng trở trăn theo dòng chảy thi ca của em đấy. Chẳng lẽ tình yêu lại có mùa?! Và liệu có thật không, "sương giăng như buồng khóa", nhốt chặt lứa đôi lại với nhau?! Thơ là thơ. Là gợi. Là gieo. Gieo hạt trẩu mà lại nở ra mùa thảo quả. Cũng như em vậy, phải không Kim Liên. Sao em không hỏi người đã kể cho em về chợ tình, mà lại hỏi chính với sự mê hoặc của chợ tình, như hỏi một người đã quen thân từ bao giờ trong tâm thức, với chợ tình Khâu Vai.
Em cứ hỏi chợ tình như hỏi một người quen
Sao lại có những mùa cho tình yêu hai đứa
mành lưới sương giăng như buồng khóa
Nhốt những kẻ tình si
Anh đọc, anh cảm, và anh hiểu theo cách lãng tử Du Du Hồ của anh.Thế rồi bất chợt anh nhận ra, rằng câu hỏi không phải bao giờ cũng dùng để hỏi; với thơ ca, câu hỏi cũng là một cách tu từ, để cảm, để khẳng định, về những điều mà dân gian đã khắc lên đá, đã tạc vào thời gian vĩnh cửu, rằng tình yêu của lứa đôi là vĩnh cửu, nó là huyền thoại có thật, huyền thoại của mê đắm, chẳng cần phải hỏi ở đâu cả, mà cứ hỏi ngay chính trái tim từng thổn thức ái ân của mình.
Chẳng phải mất công hỏi bãi đá khắc chữ gì
Em chắc đó là những câu thơ hay nhất
Về cuộc ái ân bất tuyệt
Về cuộc tình huyền thoại của ngàn xưa
Có vẻ như thơ em là rượu núi thì phải. Càng uống càng say, càng đọc càng bị cuốn hút. Đến chợ tình mà như một chuyến đi chùa?!... Cứ tưởng chỉ là một lần du ngoạn bởi tò mò, thế nhưng nghe được tiếng "dốc thở" lời tỏ tình còn nghẹn giọng vì khó nói, nghe được "lời đá" ru nhau... thì hẳn là trái tim của người viết từng bổi hổi bao nhiêu đêm rồi ấy chứ. Cái hay nó lắng vào chữ nghĩa mà bật ra thành lời, phải không em.
Em đến chợ tình như một chuyến đi chùa
Nghe dốc thở tỏ tình khó nói
Nghe đá ru lời ngọt ngào của núi
Viếng những cuộc tình còn lại với thời gian
Kim Liên có biết câu thơ này của Hằng Việt Phương không? "Ta đi yêu người ta yêu nhau, người ta cũng là ta khác đâu". Anh đọc, và anh hiểu rằng, em yêu chợ tình như chính tình yêu của con người với con người từ bao đời nay vậy. Bởi vì chợ tình đâu phải là nơi rao bán tình yêu mà mua với chả không mua. Chợ tình chỉ là cách gọi khi con người chưa tìm ra cách gọi hay hơn. Chợ tình là “hồn vía” của văn hóa tình yêu cho tất cả con người; nơi rẻo cao chon von vách núi, hay nơi miền đồng bằng châu thổ, ở đâu thì đôi lứa cũng yêu nhau nồng nàn và say đắm vậy thôi. Phải có một nơi cho tình yêu được sống đích thực với tình yêu chứ. Cái đẹp truyền đời của chợ tình, đâu phải chỉ riêng Tây Bắc mới có. Nếu hiểu chợ tình theo đúng nghĩa của tình yêu đôi lứa, thì chợ tình có ở khắp nơi trên trái đất này.
Chợ tình, chợ tình chứa chan
Quay lưng hình như chợ tình còn núi
Trước mặt chốn về lòng như tơ rối
Chợ tình ơi tôi đi không về không
Kim Liên à, em chưa đến chợ tình, em chỉ mới nghe kể mà đã cảm như vậy, đã rối lòng như tơ làm vậy, thì chắc chắn, nếu em lạc vào mê cung của một phiên chợ tình, một đêm chợ tình, em sẽ không “đi không”, “về không” được đâu!
Lời núi cao, lời suối sâu, lời đại ngàn, lời yêu thương bổi hổi, sẽ ru em đến lạc cả lối về.
Nhà báo Hồ Tĩnh Tâm
Dzu- htt


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
nga (11-06-2011, 11:20 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 11:20 am 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
Hình ảnh


Sửa lần cuối bởi SÔNG HƯƠNG vào ngày 22-08-2011, 05:27 pm với 6 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 01:42 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
CON SINH RA GIỮA ĐẠM BOM - MỘT BÀI THƠ VỚI 2 LỜI BÌNH
****
CON SINH RA GIỮA ĐẠN BOM
– Thơ Sông Hương-NTKL
(Viết giùm những người con sinh ra giữa đạn bom
....-Xuân Mậu Thân 1968)

Thuở ấy cha vào du kích
Mẹ luồn giữa hàng tầm vông
Khoét những căn hầm bí mật
Chờ đón cha về đêm đêm

Ngày mẹ ra đồng cấy gặt
Thấp thỏm nghe tiếng súng xa
Râm ran những viên đạn nổ
Mẹ tìm tiếng súng của cha

Lũ giặc đi ruồng đi bố
Mẹ lo thấp thỏm đứng ngồi
Đêm nghe bước chân đạp cỏ
Vỡ òa lòng mẹ niềm vui

Mỗi lần cha về vội vã
Nồng nàn chan chứa yêu thương
Trong ánh đèn dù chớp lóa
Mẹ đã
Tượng hình hài con

Cha vẫn ngày đi đánh giặc
Mẹ vẫn ngày ngày nuôi con
Vú mẹ mồ hôi mặn chát
Đêm về cha khét nụ hôn

Đất nước, quê hương ngày ấy
Bao người như mẹ như cha
Bao nhiêu đứa con cũng vậy
Đạn bom vẫn cứ sinh ra

Thơ Sông Hương-NTKL

(Bài thơ này đã được một nhà báo Tây Ninh viết bài bình đăng trên báo Văn nghệ Tây Ninh –
và trên báo Sở Giáo Dục & Đào Tạo Tây Ninh)

1./ LỜI BÌNH : Phan Tấn Lược
Tôi cứ bị cuốn hút trước bài “Con sinh ra giữa đạn bom” của Sông Hương (NTKL) đăng trên trang thơ đặc san Giáo dục Tây Ninh số 39/2006. Bởi lối vào bài thơ rất tự nhiên , rất nhẹ nhàng mà để lại ấn tượng trong lòng người đọc:
“Thuở ấy cha vào du kích
Mẹ luồn giữa hàng tầm vông
Khoét những căn hầm bí mật
Chờ đón cha về đêm đêm”

Hình ảnh người vợ lặng lẽ lo cho chồng có nơi đi về bình an, dù phải tảo tần
khoét” từng căn hầm được tác giả dựng lên thật đẹp.Tuy nhiên , theo tôi ở câu thứ tư , nếu tác giả sử dụng chữ “đêm đông” thay cho “đêm đêm” ắt sẽ hay hơn . Chẳng những tứ thơ sẽ hòan chỉnh về vần điệu mà cò thể hiện được sự trống vắng trước nỗi mong chờ của người phụ nữ có chồng đi kháng chiến. Điều này sẽ rõ hơn qua những khổ thơ sau.

Điểm độc đáo khác mà tác giả đã lôi cuốn được người đọc qua những từ rất tượng hình. Đồng thời tác giả Sông Hương còn khắc họa được hình ảnh người phụ nữ dù bận rộn với bao công việc bộn bề nhưng lòng vẫn hướng về người chồng thân yêu của mình, mỗi khi nghe tiếng đạn từ xa:
“Râm rang những viên đạn nổ

Mẹ tìm tiếng súng của cha”
Thường khi nghe tiếng súng nổ thì bao người lo lắng , không riêng cho bản thân mình mà còn cho cả người thân , nhất là “ người ấy” đang ở nơi chiến địa. Vậy mà tác giả đã lột tả được sự khoắc khoải mong chờ
cũng như sự hãnh diện của người vợ . Thật tuyệt vời ! Tình thương yêu và sự thông cảm của hai người dành cho nhau thật là sâu sắc , người còn biết được đâu là tiếng súng của chồng mình.

Chưa hết , tác giả còn thể hiện được hai trạng thái : nỗi lo và niềm vui của người vợ , người mẹ rất sắc nét qua khổ thơ thứ ba:
“Lũ giặc đi ruồng đi bố

Mẹ lo thấp thỏm đứng ngồi
Đêm nghe bước chân đạp cỏ
Vỡ òa lòng mẹ niềm vui”
Hai câu đầu của khổ thơ thứ ba này “đắc”, bởi qua đây người đọc sẽ thấy ngay nỗi lo đến cuống cuồng của người vợ, -Vâng, không chỉ cho mình cho con , mà người phụ nữ còn lo cho chồng. Và khổ thơ sẽ tuyệt vời hơn nếu tác giả dùng từ “động cỏ” thay cho “đạp cỏ”. Chính điều này thể hiện được ngoài nỗi lo triền miên , còn có cả sự chờ mong luôn dâng trào trong lòng người vợ , chỉ … “nghe bước chân đạp cỏ”thôi, cũng đủ vui và biết chắc đó chính là bước chân của chồng về thăm vợ, thăm con.
Tác giả còn đưa ra những chi tiết nhỏ, rất đời thường mà thể hiện được nỗi nhọc nhằn của người cha, người mẹ:
Vú mẹ mồ hôi mặn chát
Đêm về cha khét nụ hôn”
Hay nhất
có lẽ là khổ thơ cuối . Nếu chỉ đọc mỗi một khổ thơ này thôi thì thấy không có gì đáng nói , nhưng qua những hình ảnh, những chi tiết mà tác giả lột tả ở phần trên mới thấy được hình ảnh riêng này , không còn riêng nữa , bởi:

“Đất nước, quê hương ngày ấy

Bao người như mẹ như cha”
Nhọc nhằn, khốc liệt trong chiến tranh là vậy, nhưng có một điều, đó là tình yêu không bao giờ mất. Dù cuộc sống muôn vàn khó khăn, vất vả, nhưng con người khi đã yêu nhau thì không có một thứ gì ngăn cản được, ngay cả cái chết cứ luôn rình rập,

mà vẫn không sợ, cứ lo mãi cho nhau.

“Bao nhiêu đứa con cũng vậy
Đạn bom vẫn cứ sinh ra “
Lời bình : PHAN TẤN LƯỢC- Nhà báo Tây Ninh


******************************************************************************
2./ LỜI BÌNH: Mai Thọ


Nghĩ về bài thơ CON SINH RA GIỮA ĐẠN BOM của Sông Hương
Tôi đọc đi đọc lại bài thơ CON SINH RA GIỮA ĐẠN BOM với lời bình bài thơ ấy của Phan Tấn Lược Trên văn nghệ Tây Ninh - số 10-11-2006) mà
cứ trăn trở mãi về sự tài hoa của Sông Hương khi “kể lại”
một cảnh tình rất thực, rất bi tráng của một thời kháng chiến cứu nước của dân tộc.

Một người vợ trẻ có chồng đi du kích, đảm đang , kiên trung, bám trụ lại vùng địch chiếm.
“Mỗi lần cha về vội vã
Nồng nàn chan chứa yêu thương
Trong ánh đèn dù chớp lóa
Mẹ đã
Tượng hình hài con”
Đèn chớ không phải đèn dầu – Đèn của chiến tranh, chết chóc- cần gì phải nói máy bay, xe tăng, đạn súng? Sông Hương chỉ cần hai chữ ĐÈN DÙ
là đã lột tả trọn cảnh tình chiến cuộc , của một vùng quê địch tạm chiếm, - Vậy mà giữa cái sống và cái chết ấy vẫn có cuộc ái ân hạnh phúc, khi ANH chồng du kích “” về thăm vợ:

-“ Trong ánh đèn dù chớp lóa
Mẹ đã
Tượng hình hài con”
Người vợ lo cho sự bình an của chồng, gánh chịu gian nguy và dấn thân với chồng bằng cách của một ngươi phụ nữ khôn ngoan:
-“Thuở ấy cha vào du kích
Mẹ luồn giữa hàng tầm vông
Khoét những căn hầm bí mật
Chờ đón cha về đêm đêm”
Không phải một mà là những căn hầm. ÔI ! vô cùng gian nguy , vô cùng nặng nhọc đối với sức vóc người vợ trẻ trong thơ Sông Hương. Phải hiểu rằng du kích (khác với bộ đội chính quy) là ở chỗ , lẫn trong địch, mà đánh phá địch, hoạt động theo chiến thuật phân tán, nhỏ lẻ, xuất kỳ bất ý công kỳ vô bị chống lại kẻ địch mạnh hơn ta nhiều lần. Khi không hoạt động được thì hầm bí mật là nơi an toàn nhất. Người vợ kiên trung trong thơ Sông Hương , đã biết điều đó nên:
Mẹ luồn giữa hàng tầm vông”
Để:
“Khoét những căn hầm bí mật”
Rồi mong mỏi:
Chờ đón…

đêm đêm”

Khoét hầm bí mật để che chở cho chồng, chăm sóc tiếp viện cho chồng kháng chiến. Với hoàn cảnh ấy, thế mà Cụ Lược lại bảo:
“Chờ đón cha về đêm …Đông”
Thì có … méo quá không? Có công thức, cách điệu quá không? Đọc chữ “Đêm Đông” hơi hướng "quý tộc", và xa thực tế quá.(Xin để tác giả Sông Hương thẩm định). Tôi nghĩ chữ ”đêm đọc với chữ “vông”thì có lạc vận lắm đâu?. Đồng ý là âm , tuy có khác, nhưng vần và điệu thì không có vấn đề
. Ở thể thơ Sông Hương đang dùng , đâu nhất thiết phải …”đóng niêm” như Đường luật(?). Nếu giảng- chuyển” như Cụ Lược thì không lẽ Sông Hương lại “ngố” đến nỗi không biết việc này (!). Trong khi đã cho ra “Môi ngọt ( đều là thơ). Có người vợ trẻ nào sống trong hoàn cảnh ấy mà : - “Chờ đón chồng đến đêm Đông mới về”???. Chẳng lẻ những đên Xuân, hạ , thu, người chiến sỹ du kích kia …. Được về hoài làm vợ chán rồi chăng? Hay người vợ chỉ cần người chồng về trong đêm Đông như các văn nghệ sỹ thường viết cho thơ mộng? Các hoàn cảnh của (Con Sinh Ra Giữa Đạn Bom) nó khác hoàn cảnh của chinh phu , chinh phụ ngày xưa … xa lắm !

Sông Hương biểu lộ chính xác nỗi lo sợ của người vợ hiền có chồng làm du kích:
-“ Lũ giặc đi ruồng đi bố
Mẹ lo thấp thỏm đứng ngồi”
Và khi nghe:
- “Râm ran những viên đạn nổ
Mẹ tìm tiếng súng của cha”
Sông Hương

đã… in được tiếng súng của du kích : “Tắc cù, tắc cù” từng phát một mà ăn chắc , khốc liệt làm kẻ địch phải khiếp – đâu có thừa mứa khí tài kỹ thuật như đối phương mà vãi đạn ào ào , cuống cuồng, hoảng loạn, khi bị du kích tấn công, . Người vợ phân biệt và tìm được tiếng súng của chồng là như thế.

-“ Đêm nghe bước chân đạp cỏ
Vỡ òa lòng mẹ niềm vui”
Sông Hương thật sâu sắc khi đưa hai chữ “vỡ hòa” để diễn tả tâm trạng lo lắng dồn nén của người vợ . Không vui sao được khi trận chiến vừa qua được , mà chồng mình vẫn bình an trở về? Không mừng sao được khi đang cô đơn, lo sợ , khát khao yêu đương mà được ôm chồng trong vòng tay giữa cái sống và cái chết ?
Tôi nghĩ hai câu thơ trên là “giàu” chớ không “đắc” – Giàu cảm xúc, giàu thực tiễn, giàu kỹ năng,
bút pháp- Không hề gượng ép,
sắp dủa, và rất mạnh khỏe, không bị nhiễm bệnh “văn chương” . Anh du kích với dép cao su truyền thống lúc nào cũng dè dặt , thận trọng, trong từng hành động, từng đường đi,
nước bước. Cách mạng không cho người làm kháng chiến hời hợt, mất cảnh giác, thì làm gì có chuyện … tự do đi lại ào ào mà “động cỏ”- như Cụ Lược đã nêu – Mà nếu cỏ có …
cục cựa” thì chắc gì … nghe được ? Sông Hương
hẳn đã cân nhắc kỹ khi dùng từ ĐẠP (cỏ) - Rất riêng, rất chính xác với bối cảnh:

Đêm nghe bước chân đạp cỏ”
(Không phải động cỏ)
Chỉ có người vợ của thơ Sông Hương mới cảm nhận được BƯỚC CHÂN ĐẠP CỎ thân yêu và quen thuộc của chồng – không hề nhầm lẫn với bước chân người hang xóm hay bước chân kẻ thù rình rập , thậm chí đến bước chân của con mèo , con chó chạy qua. Và rồi cái chuyện nàng ao ước đã đến:
Trong ánh đèn dù chớp lóa
Mẹ đã
Tượng hình hài con”


Sông Hương “Chảy” dòng thơ theo mạch sống bi tráng của một thời kháng chiến đầy gian khổ :

“Vú mẹ mồ hôi mặn chát
Đêm về cha khét nụ hôn”
(Chữ Đêm của câu thơ này
nhấn lại
chữđêm mà Cụ Lược muốn sửa
qua chữ “Đông trên kia vậy). Cuộc sống, cảnh tình, cảnh đời , của người vợ trong thơ Sông Hương đâu có “tảo tần”
đơn giản như người vợ của Tú Xương là:

Quanh năm buôn bán ở mom sông
Nuôi đủ năm con với một chồng”
Rất tiếc
Cụ Lược cho cái giá trị của người vợ có chồng đi kháng chiến trong thơ Sông Hương “nhẹ” quá. Chỉ "tảo tần” thôi ư?
Theo một dòng chảy trình tự của bố cục chặt chẽ . Cuối cùng Sông Hương cũng thở phào , thoát ra khỏi cảnh chiến tranh tàn khốc :
Đất nước, quê hương ngày ấy
Bao người như mẹ như cha
Bao nhiêu đứa con cũng vậy
Đạn bom vẫn cứ sinh ra”
Những đứa con đó có thể là Sông Hương , là tôi hay là cả một thế hệ đang sống và
làm việc bây giờ. Có đọc “Văn Nghệ Tây Ninh” mới thấy cái đa dạng của tờ tạp chí này . Riêng chỉ một “Góc bình thơthôi, cũng hấp dẫn , thú vị lắm rồi. Thơ mà không có bình thì thiếu … cân bằng âm dương mất !. Bây giờ có nhiều “nhà thơ” quá. Nhiều thơ mà không có đất bình thì có khác gì một vườn cây cảnh mà thiếu người sửa cây,
khác nào tấm gương mà không tráng thủy thì làm sao soi được?

Âu cũng nên có nhiều “GÓC BÌNH THƠ”như “Văn Nghệ Tây Ninh
Để giúp bạn đọc thẩm thấu thêm thơ
và để giúp tác giả định hình chính mình.

Lời bình : Mai Thọ -QUẢNG NGÃI
***********************************************************************************************************************
*Lời nhận xét 2 bài bình :Hai lời bình từ hai cách nhìn đối với bài thơ CON SINH RA GIŨA ĐẠN BOM, nhưng đều nói lên được cái chất nhân văn, lãng mạn đầy bi tráng của con người trong cuộc chiến tranh khốc liệt.
Viết bởi Nguyễn Thanh Cao(Nhà báo Hà Nội)


Sửa lần cuối bởi SÔNG HƯƠNG vào ngày 13-06-2011, 05:57 pm với 2 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 12-06-2011, 05:51 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
MAI THỌ BÌNH BÀI THƠ "TRĂNG"
CỦA SÔNG HƯƠNG KIM LIÊN
Trăng hôm nay , vẫn lặng im
Như bạn hiền
Tri kỷ
Hình ảnh

TRĂNG của Nguyễn Thị Kim Liên

- Ở nhà một mình.Trăng rằm tráng lệ - có trăng mà không đọc thơ thì uổng quá!. Tôi lấy tập thơ Môi Ngọt ra xem. Tập thơ rất đẹp, đọc qua một lượt, tôi chợt bàng hoàng khi đọc đến bài TRĂNG - Tôi như bị cuốn hút vào một bài thơ rất lạ... - cả bài thơ vương vương chút buồn sương khói, dễ thương. Tôi đọc, rồi đọc và đọc lại nữa :
-"Trăng chưa tròn sáng trong như tình yêu tuổi ấy"
Chắc là tuổi yêu đầu rồi? Kim Liên đang đứng ở đâu đó một mình đêm nay?
-Ồ! Sao chị lại có sự so sánh kỳ lạ đến thế? Lạ lắm. Có lẻ chưa ai "nhập vào trăng" bằng cách viết ... lạ như chị:
"Trăng chưa tròn sáng trong như tình yêu tuổi ấy ?
Không gian im ta lặng nhìn trăng
Khoảnh khắc này ai đâu đó có trông"
-À ra thế. Chị đang khắc khoải ... nhớ "ai" xa:
"Khoảnh khắc này ai đâu đó có trông"
Về hướng trăng..."
Hình như chị đang nhìn trăng một mình, xao xuyến- Kim Liên "đi" vào bài thơ như nói chứ không phải gieo vần, "gò" tứ làm thơ như thông thường. Tôi có cảm giác thi sĩ Kim Liên nói thơ chứ không phải làm thơ - "Điệu nói" chỉ có chị mới làm được. Bỗng, Kim Liên bị xúc động mạnh, quá mạnh đến dồn dập:
-"Rồi tròn trăng..."
(Cò lẻ chị đợi trăng hơi lâu )
-"Đắm mình giữa ngàn sao
Có phải trăng ngày nào
Soi tỏ nỗi niềm riêng?"
Bài thơ tiếp tục như một niềm suy tư dâng trào. Không phân khổ, đoạn, không "" nhưng vẫn ngắt câu kín vần, có nhạc rất dễ thương:

- "Trăng hôm nay vẫn lặng im
Như bạn hiền
Tri kỷ
Chung và riêng
Hiếm quý"
Không hiếm quý sao được khi mà chị đã:
"Tin tưởng và bình yên"
Nhìn trăng để mà thoát tục đối diện với "bạn hiền , tri kỷ" thì đúng là Kim Liên Hiền Triết rồi. Hai thứ đó giữa cuộc đời này KHÓ KIẾM lắm! Gặp lừa lọc, ba hoa, ồn ào và giả tạo thì nhiều.
Phải nói không nhập thần thì Kim Liên không thể NÓI CHUYỆN với trăng như thế !
-"Trăng ơi, làm gương soi tỏ mọi miền
Để người thấy người ở đó"
Tôi chợt nhớ Hàn Mặc Tử:
-"Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Chẳng bán tình duyên ước hẹn hò"
(Hàn Mặc Tử)
Hàn Mặc Tử làm thơ về trăng - Kim Liên thì khác - chị là nói thơ với trăng - Vầng trăng Kim Liên không thể mua được, cũng không bán được, mà chỉ để :
"Để người thấy người ở đó"
Chị muốn trăng làm một "trạm viễn thông" trăng đây chắc ?:
-"Để gửi lời qua gió"
Gửi hình qua trăng"
Quá lãng mạn mà cũng quá thực - bởi hai người cùng ở mặt đất cùng xa nhau (có khi chỉ gặp nhau trong ... mộng thôi) thì làm sao mà thấy nhau ?- mặc dù có nhớ quay quắc cũng ... đành chịu , chỉ còn cách đưa tâm hồn lên trăng và nhờ trăng giúp đỡ cho tình yêu của mình, có lẻ trăng đã thấu được nỗi lòng đó nên chị reo lên bất chợt:
-"Đêm tuyệt vời mênh mang"
Kim Liên chỉ gói đêm trăng bằng trong năm chữ
-"Đêm tuyệt vời mênh mang"
Cao thủ chẳng thua gì cổ thi Trung Quốc:
-"Nhân gian vô lượng nguyệt mang mang"
(Cổ Thi)
Đúng, có đường ngỏ gì đâu?
- Nơi nào trên mặt đất thiên nhiên này mà trăng không tới được ? Đoàn Thị Điểm diễn trong Chinh Phụ Ngâm cũng thế:

-"Nẻo nhân gian trăng dõi dõi soi"
(Đặng Trần Côn - Đoàn Thị Điểm)
Chúng ta thử hái trăng bỏ vào túi thì mới thấy câu thơ năm chữ của Kim Liên SÁNG GIÁ như ... Trăng.
Khác với Tản Đà nhìn trăng rồi buồn, rồi tuyệt vọng:

-"Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi.

Trần thế em nay chán nữa rồi"

(Tản Đà)

Chợt Kim Liên kéo tôi về thực hữu - nửa đêm rồi. trăng vẫn tròn, vẫn sáng, vẫn trong veo. Nhưng chắc chị đã đi về rồi - Về với đời thường, với tổ ấm, với lo toan đủ thứ. Đành bỏ lại nhớ nhung, hoài niệm, và vẻ đẹp muôn đời của chị Hằng:
-"Muôn nỗi chất chồng Bề bộn quá!Trăng ơi!
Kim Liên nuối tiếc. Tôi thấy như ... chị còn yêu trăng lắm !
-"Tôi tìm một ánh trăng xưa"
(Chút xưa- NTKL)
Hay:
-"Ngoài kia trăng sáng lung linh...
Tại cái khe cửa trăng ùa vào tôi"

(Một mình-NTKL)

Tôi giật mình vì tiếng gọi "Trăng ơi". Ngoài trời trăng vẫn y nguyên. Tôi đọc lại Trăng của của Kim Liên Lần nữa. Chị dẫn tôi đi sâu vào bài thơ, như đi vào một đêm trăng của nỗi lòng, của tâm sự riêng. Tuy chị dùng từ đơn giản, cú tứ rất thoải mái, theo thể thơ tự do mới, nhưng sâu sắc và rất thực như cuộc sống và cuộc đời.
MAI THỌ
ĐẤT QUẢNG


TRĂNG

Trăng chưa tròn sáng trong như tình yêu tuổi ấy
Không gian im ta lặng nhìn trăng
Khoảnh khắc này ai đâu đó có trông
Về hướng trăng nhòa nhạt
Rồi tròn trăng
Đắm mình giữa ngàn sao
Có phải trăng ngày nào
Soi tỏ nỗi niềm riêng
Trăng hôm nay , vẫn lặng im
Như bạn hiền
Tri kỷ
Chung và riêng
Hiếm quý
Tin tưởng và bình yên
Trăng ơi ! làm gương soi tỏ mọi miền
Để người thấy người ở đó
Để gửi lời qua gió
Gửi hình qua trăng
Đêm tuyệt vời mênh mang
Muôn nỗi chất chồng
Bề bộn quá
Trăng ơi !

Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
(Bút danh Sông Hương)


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
nga (12-06-2011, 08:27 pm), Nguyễn Đức Tùy (13-06-2011, 06:30 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 15-06-2011, 06:51 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
NHÀ VĂN QUANG VINH BÌNH BÀI THƠ
"NGÔI NHÀ HOA CỎ"
CỦA SÔNG HƯƠNG - NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
***Hình ảnh

Ngôi Nhà Hoa Cỏ” của tác giả Nguyễn Thị Kim Liên chứa đựng một niềm vui hạnh phúc đến ngập tràn, ngập tràn đến độ tác giả lúc như tự nhủ; lúc lại san sẻ niềm hanh phúc đó với mọi người; rồi lúc lại nhắn nhủ, gửi gắm tâm tình đến người bạn đời trăm năm…
Để biểu đạt những đợt sóng xôn xao hạnh phúc đó trong “Ngôi Nhà Hoa Cỏ”, tác giả Nguyễn Thị Kim Liên đã vô tình hay hữu ý chọn thể thơ tự do 8 chữ, một thể thơ có câu không quá dài, mà cũng không quá ngắn để trang trải tâm tư như lời kể chuyện thật bình dị, đời thường mà lại nhẹ nhàng như làn gió mát; sống động, rực rỡ như những cách hoa lay; êm đềm như lời tâm sự mà lại trầm bổng mang đầy chất thơ.
Không phải thế sao?! Chúng ta hãy hòa lòng vào cái không gian “Ngôi Nhà Hoa Cỏ” để thả tầm mắt trên những cỏ hoa xanh mướt mà nghe nhịp đập cuộc sống, để cảm nhận sự yên bình của tâm tình trong nếp sống đời thường.
“Chợt nhận ra mình đứng giữa cỏ hoaNgôi nhà nhỏ, bình yên lòng thị trấnGió và nắng! Tiếng xe trôi bất tậnThành thân thương như máu thịt của em rồi.”

“Chợt nhận ra mình đứng giữa cỏ hoa”
.Sao lại “chợt nhận ra” nhỉ?
Mới đọc qua câu thơ đầu nghe chừng như thật vô lý! Cỏ hoa nào phải chỉ một ngày một buổi mà xanh, mà nở hoa được để phải giờ mới “chợt nhận ra”?
Gượm đã, thơ nào chỉ có một câu kia chứ, hãy tiếp xem nào.
Trong cuộc giòng chảy khá cuộn xiết của cuộc sống đời thường hiện nay, người ta phải lo toan không biết là bao việc nên cho dù muốn hay không thì tâm trí cũng bị giòng sống cuốn hút. Có chăng chỉ là một lúc nào đó người ta chợt ôn lại, nhìn lại chính cuộc sống bản thân để nhận ra những mất được trên giòng sống.
Thật vậy, cuộc sống có nhiều điều chi phối quá! Có buồn vui lẫn lộn; có sướng khổ đan xen… và lắm khi có những điều thật gần gũi, thật thân thương, thật hiển nhiên mà cho dù tận cùng tâm thức vẫn cảm thấu, nhưng để lắng lòng nhìn nó, nghe nhịp đập của nó thì hẵn đâu lúc nào người ta cũng có thể làm. Đó cũng bởi vì nó quá thân quen, quá tất nhiên như là hơi thở đấy thôi! Thế nhưng rồi một lúc nào đó người ta cũng nhìn lại để càng nhận ra nó xinh tươi, nó thiết tha biết đến dường nào đối với cuộc sống của mình.Phải chăng chợt nhận ra trong "Ngôi Nhà Hoa Cỏ" cũng là vì lẽ ấy?
Và phải chăng 3 câu sau ở khổ thơ thứ nhất tác giả đã nhắn nhủ như vậy?”Ngôi nhà nhỏ, bình yên lòng thị trấn// Gió và nắng! Tiếng xe trôi bất tận //Thành thân thương như máu thịt của em rồi.”.
3 câu thơ có tính đặc tả về ngôi nhà như: “lòng thị trấn” ; “Gió và nắng! ; “Tiếng xe trôi bất tậnnhưng đồng thời cũng thố lộ sự bình yên của tâm tư, sự bình yên mang đến niềm tin yêu như một tất nhiên bởi: Thành thân thương như máu thịt của em rồi! Như vậy thì liệu có cần thiết phải cố hiểu “Chợt nhận ra mình đứng giữa cỏ hoa” theo một cách hiểu khác không?
Tôi cho rằng nếu còn có những nghi ngờ gì thì hẳn sẽ sáng tỏ hơn ở khổ thơ thứ 2, khổ làm nhiệm vụ mở rộng hơn như để minh họa rõ nét sự lắng đọng tâm tình trong giòng sống đời thường mà ôn lại bước đời, mà thấu cảm những hương hoa cuộc sống.
“Và mỗi chiều ta lại gọi: mình ơi!”
Tiếng gọi mình ơi thì có thể gọi bất kỳ lúc nào, thế nhưng tác giả lại chỉ gọi“mình ơi”vào“mỗi chiều”?
Nếu trong văn viết thường dùng ngôn ngữ cụ thể để vẽ thật đầy đủ, thật chi tiết một bức chân dung thì ngược lại, thơ thường dùng ngôn ngữ ẩn dụ mang nhiều tính ước lệ nhưng lại thật cô đọng để vẽ nên những phát thảo trừu tượng mang sức liên tưởng, biểu cảm cao. Chính vì vậy mà người ta nói “ý tại ngôn ngoại” để nói về sự biểu đạt của thơ.
“Và mỗi chiều ta lại gọi: mình ơi!
làm cho người đọc hình dung một không gian xuống nhẹ sau một ngày lo toan. Buổi chiều cũng là thời điểm thảnh thơi, sum họp gia đình bên mâm cơm chiều; cái không gian nhẹ nhàng của giòng sông đời tạm lắng lại sau một ngày xiết chảy; cái không khí sum họp đầm ấm của mái gia đình sau một ngày lo toan, chờ đợi…
Trong nguồn mạch yêu thương, hạnh phúc ấy, tác giả đã thố lộ cảm xúc của mình:“Và mỗi chiều ta lại gọi:
mình ơi!
Anh vẫn thế, dù tháng năm từng trảiEm đã bớt những ngây thơ, vụng dạiCon chúng mình đã biết ngắm trước gương”

Vâng, tháng năm đã trải qua với biết bao thay đổi, nhưng “Anh” của tác giả thì vẫn thế, vẫn nồng nàn, vẫn cho “Em” một niềm tin yêu vững chắc để chững chàng hơn trong cuộc sống đời thường; để thêm hạnh phúc khi nhìn con chúng mình ngày thêm lớn…
Chỉ với 4 câu thơ trong khổ thứ 2 mà tác giả đã kết chuỗi những hương hoa cuộc sống gia đình trong ngần ấy tháng năm như: “dù tháng năm từng trải’ ; Em đã bớt những ngây thơ vụng dại” ; và đặc biệt “Con chúng mình đã biết ngắm trước gương” Không có một tâm tình dào dạt, không có sự tha thiết tin yêu thì không dễ gì người ta có thể cô đọng niềm hân hoan, hạnh phúc bằng những điều bình dị, đời thường nhưng lại sinh động và chứa chan cảm xúc đến như vậy!
Không dừng lại ở đó, với nguồn mạch tuông trào, tác giả đã hạ những câu thơ tự sự chuyển tải bao ngần hạnh phúc.”Hạnh phúc trong tay, dù rất đời thườngDẫu có lúc xô nghiêng về chỗ thấpNhưng em biết, em dễ gì có đượcHoa mười giờ vẫn nở giấc ban trưa”

Thật hạnh phúc cho những ai nhận thức được“Hạnh phúc rất đời thường”!Chỉ với nhận thức ấy về hạnh phúc thì mới thật sự được hưởng hạnh phúc đích thực của đời thường. Và cũng chính vì đời thường nên cuộc sống gia đình không sao tránh khỏi đôi khi có những cuộn sóng lớn nhỏ nào đó của giòng đời. Biết và hiểu được điều đó là một việc, nhưng để nhìn điều đó với một cái nhìn nhận chân thành mà tiếp nhận nó, biến“những lúc xô nghiêng về chỗ thấp”thành những nốt lặng, nốt trầm hầu có được cảm nhận mạnh hơn, cao trào hơn, cháy bỏng và hòa quyện hơn hơn ở những cung bậc chót vót cuộc sống thì quả thật là một nghệ thuật chứ không đơn giản chỉ là hành vi lý trí.
Có như vậy người ta mới biết yêu, biết quý, biết nâng niu, ý thức giá trị cả những dấu lặng, nốt trầm, nốt bổng trong khúc giao hưởng đời để nói hoan hỉ nói lên rằng “Nhưng em biết, em dễ gì có được // Hoa mười giờ vẫn nở giấc ban trưa”.
Đọc đến đây tôi lại thấy lạ ở “Hoa mười giờ vẫn nở giữa ban trưa”. Tôi cho rằng “Hoa mười giờ vẫn nở giấc ban trưa” là một điều gì đó rất riêng tư của những người chủ “Ngôi Nhà Hoa Cỏ”. Tuy vậy tôi vẫn muốn nhìn điều này qua một cách nhìn dựa trên hiện thực.
Hẳn ai từng biết, chính xác là từng ngắm hoa mười giờ đều nhận thấy loài hoa này càng hong dưới nắng thì càng rực rỡ, nhất là dưới cái nắng ban trưa.
Từ góc độ thực tế này, tôi chia sẽ rằng phải chăng đây cũng là một cách biểu đạt đóa hoa riêng lòng, màu hoa rực rỡ của tình yêu trong “Ngôi Nhà Hoa Cỏ”? Có lẽ chia sẻ này của tôi chỉ có chính tác giả mới thẩm định chắc chắn nhất. Có thể tôi đã đi quá xa với câu thơ này chăng? Vâng, có thể! Nhưng dù sao tôi vẫn thích cách nhìn dựa trên hiện thực này đối với loài hoa mười giờ.
Bài thơ đến đây có thể xem là đầy đủ, thế nhưng tác giả đã không thể dừng lại ở khổ thơ này, mà dừng sao được khi tâm tư dâng trào cảm xúc; khi hạnh phúc tràn trề khắp cả “Ngôi Nhà Hoa Cỏ” kia chứ! Và chúng ta hãy xem tác giả còn muốn chia sẻ điều gì.
“Nếu được trở về với kỷ niệm ngày xưaEm lại chọn ánh mắt nhìn cháy bỏngVầng ngực tin yêu, đôi cánh tay dang rộngVới ngôi nhà hoa cỏ của em thôi!”

Thế thì chịu!! Quả đúng là còn điều chi đó chưa thật đầy đủ nếu bài thơ thiếu khổ thơ kết này. Tôi chẳng có gì để nói thêm với khổ thơ kết thật trọn vẹn cho bài thơ. Thay vào đó, tôi muốn gửi lời chúc mừng đến tác giả Nguyễn Thị Kim Liên và Người Bạn Đời của tác giả. Tôi cũng chắc rằng “Thiên thần bé nhỏ” trong “Ngôi Nhà Hoa Cỏ” sẽ là người hạnh phúc nhất. Xin chúc mừng tất cả những người bạn trong “Ngôi Nhà Hoa Cỏ” !
Thay lời kết-
- Ngôi Nhà Hoa Cỏ” đã thành công khi chọn thể thơ tự do 8 chữ, một thể thơ có cấu trúc độ dài câu vừa đủ, thích hợp để trang trải tâm tư theo phong cách kể chuyện, tâm tình.
Không sặc sỡ như những cành hoa được cắt tỉa tỉ mỉ, trang trọng đặt nơi nổi bật ở phòng khách, mà ngược lại, “Ngôi Nhà Hoa Cỏ” mang nét duyên dáng của người thôn nữ; như đóa hoa đủ độ sung mãn để nở giữa thiên nhiên ngát hương đồng cỏ nội. Không đủ độ sao được khi mà cây hoa nhỏ từ cái “… ánh mắt nhìn cháy bỏng” cho đến “Con chúng mình đã biết ngắm trước gương” là cả một quá trình trải qua biết bao nắng mưa, xuân hạ... thì cây hoa tình yêu hẳn nhiên phải được phát triển để đơm hoa kết trái là hợp lẽ. Điều đáng nói là bằng những từ ngữ, hình ảnh hết sức bình dị, đời thường, cùng với cách biểu đạt thật chân phương trong “Ngôi Nhà Hoa Cỏ” đã trở thành một không gian biểu cảm rộng mở để người đọc tự du lòng mình vào một trường liên tưởng cũng hết sức bình dị, đời thường của chính bản thân, đời sống mà chẳng phải bị tác động bởi sự gợi ý, dẫn đạo từ lời thơ.Bình dị, đời thường, chân phương mà lại tạo nên sức liên tưởng mạnh, sâu cho mỗi tâm tư thì đó chính là “hương hoa thiên nhiên” vậy!
Chúc mừng bài thơ tác giả Nguyễn Thị Kim Liên cùng“Ngôi Nhà Hoa Cỏ”và những Chủ Nhân của nó.
Nhà Văn Huỳnh Quang Vinh


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 21-08-2011, 02:55 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
THAY LỜI TỰA
Hình ảnh

*Nhà văn Trần Hoàng Vy*_Hội nhà văn Viêt Nam .
Nguyễn Thị Kim Liên với bút danh Sông Hương là GV ngành Ngữ Văn dạy ở Trảng Bàng, Tây Ninh và là một cây bút quen thuộc với người xứ Trảng, vùng đất giáp ranh với Củ Chi, Tp. HCM.
Con sông của chúng mình, thi phẩm thứ ba (sau hai tập Ánh đèn phố núiMôi ngọt) lần này với bút pháp chững chạc hơn, đằm thắm hơn, đã mang đến cho bạn đọc về một con sông quê của Kim Liên. Con sông Vàm Cỏ Đông, hiền hòa và thơ mộng.
47 bài thơ cùng ba phụ bản thơ phổ nhạc, người thơ có chút gì đó dàn trãi, mông mênh, như mặt nước sông trong một ngày yên gió lặng. Tâm tình ấy phải chăng là “ Con sóng nồng nàn”, “ Dập dềnh con sóng chiều hôm/ Để cho con sóng cuộn chồm uống nhau/ Để cho muôn thuở bạc đầu/ Chúng mình một kiếp có nhau tràn đầy”. Hay đấy chính là Con sông của chúng mình? Với những bềnh bồng riêng tư của tình yêu đôi lứa: “ Cái thuở mới quen, anh dìu ghe nhè nhẹ/ Cho lời tình tự ấm mặt sông”“ Thương cho nụ hôn trên sông/ Cứ bập bềnh cho lòng người thao thiết…”.
Vốn dĩ là một nhà giáo, nhưng cái tố chất… ham vui, thích bay nhảy, ngao du sơn thủy của quê hương đất nước trong những kỳ nghỉ hè, đã đưa bước chân của Kim Liên ra tận đất Bắc, lên đến Sapa, rồi Đà Lạt, Nha Trang và những núi sông kỳ vĩ ấy, cùng những mộng, những mơ làm xao xuyến trái tim của người làm thơ, trào dâng thành thi phẩm. Những bài thơ Góc Bể chiều hôm, Thấy ở Lang Biang, Đà Lạt ước, Chợ tình… là những bài thơ như vậy.
Bên cạnh bước chân của người lữ hành là những băn khoăn, trăn trở về một vùng đất “ Đâu rồi những tiếng gươm khua/ Đâu rồi tiếng giã bàng khuya bập bùng?” đã làm nên một Trảng Bàng hôm nay, để rồi cái cô đơn lạc lõng khi một mình ra tận Hà Nội “Ai đã để một mình em ra Hà Nội?/ Phải anh không? Có thật đến sững sờ/ Chiều đầu hạ em một mình một phố/ Nghĩ một mình lạc lõng một câu thơ…”. Có lẽ đây là những câu thơ khá hay về tâm trạng của riêng người thơ. Một ngơ ngác, một tủi hờn, và cả giận…nhớ?
Người thơ ấy, đã kịp nhận ra: “ Một đời gấp gáp trôi nhanh/ Khoảng trời xưa đã trở thành xa xôi/ Trở về tìm ánh trăng rơi/ Giật mình gặp sợi mây trời tương tư/ Trở về tìm lại tuổi thơ/ Nỗi buồn đẫm cả cơn mưa cuối chiều…”. Cái câu thơ cuối ấy, đã thay tôi nói rất nhiều với tác giả và cả bạn đọc, rằng thơ Kim Liên có những nét riêng nhuần nhị, không bộc trực mạnh mẽ đến bạo liệt để tạo sức “hot” giả tạo, câu chữ thoáng chút dân dã, không cầu kỳ hiện đại, nhưng những điểm sáng chợt lóe cũng khiến ta bất ngờ chung trong cõi niềm thơ của tác giả.
Có lẽ thêm những cảm nhận là từ phía bạn đọc yêu mến người thơ…
Bên bờ Vàm Cỏ Noel, 2010

NHÀ VĂN TRẦN HOÀNG VY
HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM




Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
Kim Hoàng Oanh (21-08-2011, 03:22 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 22-08-2011, 05:22 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
CÓ MỘT NÀNG THƠ XỨ TRẢNG...

Hình ảnh
NHÀ VĂN TRẦN HOÀNG VY
'- HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

Nguyễn Thị Kim Liên đến với thơ từ tập "Ánh đèn phố núi" (Bút danh Sông Hương) và tập "Môi ngọt" (Bút danh cũng là tên thật : Nguyễn Thị Kim Liên), dường như đã để lại một dấu ... son môi ngọt ngào trong lòng người đọc và bạn bè văn nghệ của xứ Tây Ninh ...
Từ Sông Hương , cái tên đầy chất thơ mộng của đất Thần kinh xứ Huế, mang một ước vọng về thơ , Sông Hương lại trở về với tên tuổi thật của mình, âu cũng là bởi cái nghiệp thơ ca?
Nguyễn Thị Kim Liên là một nhà giáo , quê gốc ở Trảng Bàng (Tây Ninh)- cái nơi mà ngày xưa Vũ Anh Khanh đã có : "Đây Tha La xóm đạo / Có cây ngọt trái lành ..." nức tiếng một thời, và bây giờ là Bánh tráng phơi sương , là bánh canh Trảng Bàng... làm lưu luyến những bước chân du khách sau một lần lãng du, ghé lại. Còn thơ của nàng thơ - Kim Liên xứ Trảng Bàng ư? Nhà văn Nguyễn Đức Thiện đã viết :
" Nhiều khi Nguyễn Thị Kim Liên tự vấn chính mình : thơ làm sao nói hết được nỗi lòng. Trong thơ, nhiều khi cứ nhói lên những câu hỏi, rồi sau đó là những câu trả lời của chính chị mà những câu trả lời ấy Nguyễn Thị Kim Liên (NTKL) tự bảo : Thơ làm gì cho cuộc sống riêng mình. Chính vì thế mà cảm nhận được sự vật vã, vật vã sống và vật vã trong thơ NTKL, và càng vật vã thì thơ NTKL càng thêm đằm thắm ...".
Cái đằm thắm ấy là: " Mặn mòi /Trên môi/ Đắng đót/ Trên môi/ Chua chát/ Trên môi/ Chứa chan tất cả/ Thành mật ngọt/ Trên môi" chăng?
Hay đó là nỗi lòng của nàng thơ - Kim Liên, thông qua bài "Dòng suối nhỏ" :
"Tôi cũng thế một giọt thơ, một giọt/ Giữa rừng thơ ngơ ngác kiếm đường đi / Ai biết được? mà đâu cần ai biết/ Lặng thầm buông/ Nhặt / Giữa bộn bề" .
Cái bộn bề ấy , lại là lúc NTKL ngồi một mình với nỗi thầm lặng rất riêng :
" Bây giờ đã khuya lắm rồi / Trước trang giấy trắng , mình tôi một mình."
Là một cô giáo, với nhiều lo toan , bận rộn. Phận làm người, mấy ai được thảnh thơi ? NTKL vẫn dành cho học sinh của mình những tình cảm thân thương , khi cô đứng nhìn sân trường :
" Lá phượng xanh chờ ngày xòe hoa tươi rói / Lại tiễn người đi/ Lại đón người về/ Sân trường lúc nào cũng mới" (Sân trường).
Công bằng mà nói, từ Trại sáng tác Đà Lạt trở về cho đến nay, NTKL đã có một bước đi lên đáng khích lệ, giống như một đóa hoa thơ, trải qua những e ấp ban đầu, mới từ từ hé nụ và thoảng hương, hương dù mộc mạc đơn sơ, vẫn khiến lòng ta cảm nhận một thi vị riêng, không trộn lẫn. Nàng thơ ấy, nàng thơ- Kim Liên của quê hương xứ Trảng, vẫn có cho mình một dáng vóc riêng, Thơ NTKL cũng đã được xây dựng lên như thế...
Gò Dầu Hạ- Đầu Tháng Giêng
NHÀ VĂN TRẦN HOÀNG VY


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
Phạm Minh Giắng (22-08-2011, 06:05 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 24-08-2011, 07:33 am 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
TRÍCH CẢM NHẬN
NGÔI NHÀ HOA CỎ
HUỲNH QUANG VINH

“Ngôi Nhà Hoa Cỏ” của tác giả Nguyễn Thị Kim Liên chứa đựng một niềm vui hạnh phúc đến ngập tràn, ngập tràn đến độ tác giả lúc như tự nhủ; lúc lại san sẻ niềm hạnh phúc đó với mọi người; rồi lúc lại nhắn nhủ, gửi gắm tâm tình đến người bạn đời trăm năm…
“Chợt nhận ra mình đứng giữa cỏ hoa
Ngôi nhà nhỏ, bình yên lòng thị trấn
Gió và nắng! Tiếng xe trôi bất tận
Thành thân thương như máu thịt của em rồi.”

Tác giả
“chợt nhận ra” trong "Ngôi Nhà Hoa Cỏ, có buồn vui, có sướng khổ đan xen… có những điều thật gần gũi, thật thân thương, quá thân quen, tất nhiên như là hơi thở đấy thôi!
”Ngôi nhà nhỏ, bình yên lòng thị trấn //
Gió và nắng! Tiếng xe trôi bất tận //
Thành thân thương như máu thịt của em rồi.”
.
Người đọc hình dung một không gian xuống nhẹ sau một ngày lo toan. Lúc thảnh thơi, sum họp gia đình bên mâm cơm chiều, có được không khí sum họp đầm ấm của mái gia đình sau một ngày lo toan, vất vả…
“Và mỗi chiều ta lại gọi: mình ơi!

Anh vẫn thế, dù tháng năm từng trải
Em đã bớt những ngây thơ, vụng dại
Con chúng mình đã biết ngắm trước gương”
Tháng năm đã trải qua với biết bao thay đổi, nhưng “Anh” của tác giả thì vẫn thế, vẫn nồng nàn, vẫn cho “Em” một niềm tin yêu vững chắc để chững chạc hơn trong cuộc sống đời thường; để thêm hạnh phúc khi nhìn con chúng mình ngày thêm lớn… Không dừng lại ở đó:
”Hạnh phúc trong tay, dù rất đời thường
Dẫu có lúc xô nghiêng về chỗ thấp
Nhưng em biết, em dễ gì có được
Hoa mười giờ vẫn nở giấc ban trưa”

Biết và hiểu được điều đó là một việc, nhưng để nhìn điều đó với một cái nhìn nhận chân thành mà tiếp nhận nó, biến
“những lúc xô nghiêng về chỗ thấp”là cảm nhận mạnh hơn, cao trào hơn, cháy bỏng và hòa quyện hơn trong cuộc sống thường ngày. Có như vậy người ta mới biết yêu, biết quý, biết nâng niu, ý thức giá trị cả những dấu lặng, nốt trầm, nốt bổng trong khúc giao hưởng đời để nói hoan hỉ nói lên rằng
“Nhưng em biết, em dễ gì có được //
Hoa mười giờ vẫn nở giấc ban trưa”
.
Bài thơ đến đây có thể xem là đầy đủ, thế nhưng tác giả đã không thể dừng lại ở khổ thơ này, mà dừng sao được khi tâm tư dâng trào cảm xúc; khi hạnh phúc tràn trề khắp cả “Ngôi Nhà Hoa Cỏ” kia chứ! Và tác giả đã chia sẻ:
“Nếu được trở về với kỷ niệm ngày xưa
Em lại chọn ánh mắt nhìn cháy bỏng
Vầng ngực tin yêu, đôi cánh tay dang rộng
Với ngôi nhà hoa cỏ của em thôi!”
Quả đúng là còn điều chi đó chưa thật đầy đủ nếu bài thơ thiếu khổ thơ kết này.
TP HCM 02-03 – 2010
HÙỲNH QUANG VINH


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BÌNH THƠ SÔNG HƯƠNG
Gửi bàiĐã gửi: 04-09-2011, 01:28 pm 
SÔNG HƯƠNG
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 13-05-2011, 11:20 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:14 pm
Bài viết: 1660
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2656 lần
Được cảm ơn:
3831 lần trong 1468 bài viết
 
NHÀ VĂN NGUYỄN ĐỨC THIỆN GIỚI THIỆU TẬP THƠ

***
Hình ảnh

Hình ảnh
Để chia vui với Nguyễn Thị Kim Liên, khi sắp cho ra đời tập thơ CON SÔNG CHÚNG MÌNH, xin giới thiệu với bạn bè làng blogs bài tôi giới thiệu tập thơ MÔI NGỌT trước đây của chị.
ĐẰM THẮM THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN***

Trong tay bạn đọc là tập thơ mới của Nguyễn Thị Kim Liên. 38 bài thơ là 38 lời tự sự đằm thắm, dịu dàng. Đây là tập thơ thứ 2 của chị. Tập trước với bút danh Sông Hương, xem ra chỉ là bước khởi đầu, đến tập thứ hai này với cái tên thật, Nguyễn Thị Kim Liên mới dần khẳng định mình.
Hình ảnh
Trước hết là những bài viết về quê hương. Có thể nhận thấy, khi Nguyễn Thị Kim Liên viết về quê hương tình cảm của chị rất mềm mại. Quê hương hiện ra trong thơ Nguyễn Thị Kim Liên là những chuỗi dài hoài niệm. Bóng dáng quê hương in hằn trên dáng hình của cha, của mẹ, trên cánh đồng, bên bến sông, cánh diều, khói đốt đồng, tiếng chuông chùa, tiếng cầu kinh, cánh cò… rất quen thuộc của nhiều nhà thơ khác từng viết, nhưng khi Nguyễn Thị Kim Liên gọi tất cả ra trong thơ của mình lại có những nét rất riêng.
Bếp nhà ai khói nhẹ tênh
Đàn kìm ai gửi tâm tình cho ai
( CHIỀU QUÊ HƯƠNG)
Đâu rồi những tiếng gươm khua
Đâu rồi tiếng giã bàng khuya bập bùng
Đâu rồi câu lý người thương
Những bước chân mở rừng hoang đâu rồi.?
( BẾN QUÊ)
Thơ Nguyễn Thị Kim Liên không quên đến công việc mình đang làm: giáo viên. Trước mắt cô, những đứa học trò không chỉ đáng yêu, mà còn là sự khao khát của những tâm hồn thơ trẻ. Trước các em, Nguyễn Thị Kim Liên bỗng thấy mình bé nhỏ và mong sao làm được nhiều hơn cho các em. Hàng ngày nhìn cây phượng vĩ lên xanh, rồi thấy hoa phượng vĩ bừng nở, Nguyễn Thị Kim Liên thấy mình chơi vơi trước cảnh tiễn lớp trẻ này ra trường, đón lớp trẻ khác đến, làm sân trường bao giờ cũng mới. Mới những con người và mới những tâm hồn.Lá phượng xanhChờ ngày xoè hoa tươi róiLại tiễn người điLại đón người vềSân trường lúc nào cũng mới ( SÂN TRƯỜNG)
Những bài thơ Nguyễn Thị Kim Liên viết về tình yêu, hay nói cho thật đúng là viết về những người thân yêu quanh mình, là những bài thật sâu sắc. Người ta có thể thấy được sự thắm thiết của Nguyễn Thị Kim Liên với những người mà cô yêu mến. Với chồng, với con, với bạn bè. Với Nguyễn Thị Kim Liên, một lần trên giường bệnh, một lần tưởng sắp đi xa, một lần tưởng như không chống chỏi được với bệnh tật, thì chính những người thân của Nguyễn Thị Kim Liên đã cho chị niềm tin để sống tiếp. Bằng thơ, Nguyễn Thị Kim Liên muốn nói tất cả sự chân thành. Và chính sự chân thành đó mà thành thơ Nguyễn Thị Kim Liên. Thỉnh thoảng cũng có buồn đấy, nhưng nỗi buồn không hề vương uỷ mị, mà vượt qua nỗi buồn đến với những gì mà mình thương yêu nhất.
Từ cõi nào tiếng anh vẫn gọi
Em vẫn tìm, trong nhấp nhoáng, nhập nhoà
Bàn tay anh trong mơ hồ vẫy vẫy
Em gồng lên: không thể chia xa.
( ĐAU TIM)
Em không muốn nói lời ly biệt
Cái nghĩa trăm năm mới ban đầu
Nồng nàn một chút vừa chia xớt
Sao nỡ làm con tim nhói đau.
( KHÔNG ĐỀ)
Ngoài những gì đã nói trên đây, còn một phần thơ nữa của Nguyễn Thị Kim Liên đó là cuộc sống quanh mình, những cục cựa quanh mình, những yêu, những ghét quanh mình khiến Nguyễn Thị Kim Liên nhiều khi trăn trở những suy tư. Nhiều khi Nguyễn Thị Kim Liên tự vấn chính mình: thơ làm sao nói hết được nỗi lòng. Trong thơ, nhiều khi cứ nhói lên những câu hỏi, rồi sau đó là những câu trả lời của chính Nguyễn Thị Kim Liên, mà những câu trả lời ấy Nguyễn Thị Kim Liên tự bảo: thơ làm được gì cho cuộc sống riêng mình. Chính vì thế mà cảm nhận được sự vật vã, vật vã sống và vật vã trong thơ Nguyễn Thị Kim Liên, và càng vật vã thì thơ Nguyễn Thị Kim Liên càng thêm đằm thắm:
Tôi cũng thế một giọt thơ, một giọt
Giữa rừng thơ, ngơ ngác kiếm đường đi
Ai biết được? Mà đâu cần ai biết
Lặng thầm buông
nhặt
giữa bộn bề
( DÒNG SUỐI NHỎ)
Có lẽ không nên nói nhiều về thơ của Nguyễn Thị Kim Liên. Câu chữ và cảm xúc ắp đầy trong 38 bài thơ sẽ giúp bạn đọc gặp được một Nguyễn Thị Kim Liên thơ.
THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
BẤT CHỢT MÙA ĐÔNG
Trách làm chi lạnh mùa đông
Trách mình lẩn thẩn nhớ mong làm gì
Cho hồn lạnh lẽo suốt khuya
Chuyện ngày xưa, chuyện ngày xưa đắng lòng
Thôi đừng nhớ, thôi đừng mong
Nhủ mình vậy vẫn mung lung nhớ hoài
Chiều đông sương nhè nhẹ rơi
Vương vương từng giọt bồi hồi ngẩn ngơ
Bao giờ cho hết mộng mơ
Bao giờ cho hết ngày xưa,
Bao giờ..
MÔI NGỌT
( Thân yêu tặng N. Q. L -chồng tôi)
Mặn mòi
Trên môi
Đắng đót
Trên môi
Chua chát
Trên môi
Chứa chan tân cả
Thành mật ngọt
Trên môi
Một lần thôi
Tặng anh
Chút ngọt
Trên môi
Để anh
Yêu em
Trọn đời

THẤY Ở LANG- BIANG
***
Hình ảnh
Ảnh chàng Lang va nàng Biang trên đỉnh núi Lang-Biang

Gió hoang
Sương lạnh tái tê
Bóng thông gầy guộc
Chiều về liêu xiêu
Chuyện xưa đắng
Cả trời chiều
Lời thề cũ
Dọng
Hắt hiu
Núi rừng
Với người
Tôi chỉ người dưng
Nghe xong chuyện
Cứ bâng khuâng
Nhớ người
Núi rừng
Là núi rừng ơi
Tìm đâu
Được
Những lời thủy chung
Một mình tôi
Giữa mênh mông
Một mình tôi
Giữa thinh không
Tìm người…
Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
********************

ĐÀI PHÁT THANH TRUYỀN HÌNH TÂY NINH
NGUYỄN ĐỨC THIỆN


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn SÔNG HƯƠNG cho bài viết này:
Nguyễn Đức Tùy (15-09-2011, 08:34 am)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 14 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 2.177s | 58 Queries | GZIP : Off ]