|
|
Bình thơ TÓC HOA RÂM
[align=center]BÀI ĐĂNG TRÊN TẠP CHÍ : KHOA HỌC VÀ MÔI TRƯỜNG BẮC NINH" số Xuân Tân Mão
. .
TÓC HOA RÂM
Duy Khoát( 72t, Thuận Thành, Bắc Ninh)
Đang vui với cảnh đất trời Xuân sang những đoá hoa cười bên nhau
Chợt soi gương thấy trên đầu Tóc mình cũng nở thêm màu hoa râm
Thứ “hoa” buồn đến âm thầm Mỗi xuân sang, lại ngại cầm đến gương.[/align]
. BÌNH THƠ
.
Các cụ ta thường nói: "Mỗi tuổi một đuổi xuân đi". Ngày tháng trôi nhanh vùn vụt tựa bóng câu qua cửa sổ. Chỉ một thoáng chốc, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã bước trên chặng cuối cuộc đời.
Thời gian chẳng đợi một ai. Bánh xe thời gian cứ thế mà quay, chả bao giờ dừng lại. Bình minh lên rồi sang trưa, qua chiều rồi về đêm, để rồi lại xoay vẩn tiếp chu kỳ bình minh thức dậy.
Mỗi năm, khi Tết đến Xuân về, trẻ con háo hức thêm tuổi mới và ngóng chờ tiền mừng tuổi, thì người già chợt soi gương, nhìn lên mái tóc của minh, thấy lấp lánh ánh kim, giật mình vì mỗi năm lại thêm nhiều sợi bạc.
Nhà thơ Duy Khoát, như những người cao niên khác cũng :
Chợt soi gương thấy trên đầu Tóc mình cũng nở thêm màu hoa râm.
Nỗi ưu tư của tuổi già lại len lén lọt vào thơ của ông.
Tết thì có nhiều hoa. Đủ các loại hoa của mùa xuân. Khắp nhân gian ngập tràn hoa đào, hoa mai, rồi những làng quê ngan ngát hương hoa bưởi, nhưng cánh rừng nở trắng hoa mơ và bao nhiêu là hoa khác.
Tuổi xuân phơi phới đón chào năm mới, một năm nhiều hứa hẹn và ước mơ. Thế hệ trẻ tự hào về truyền thống cha ông va tự tin bước vào ngưỡng cửa của tương lai. Trên môi họ nở những nụ cười tươi như màu hoa xuân đỏ thắm.
Nắng xuân bừng lên tươi mới. Những con chim ẩn mình trú rét nay choàng dậy cất tiếng hót ríu ran. Người già qua mùa đông lạnh nay cùng những người bạn cao niên đi tập dưỡng sinh hay đi lễ chùa vào dịp xuân mới.
Người già cũng được trời ban tặng cho một loại hoa, nhưng nó lại là "hoa râm". Đó là sự báo hiệu sự già nua đang xồng xộc tới. Tác giả đã cảm thấy:
Thứ “hoa” buồn đến âm thầm Mỗi xuân sang, lại ngại cầm đến gương.
Bài thơ chân chất, dễ hiểu quá rồi. Nếu muốn bình thêm, tán thêm cũng chẳng thể nào tán được nữa. Bởi bài thơ mang hương sắc đồng quê, ngôn ngữ dân gian thật là bình dị . Đúng là, người ta ngắm hoa xuân thì hồ hởi, còn người già ngắm hoa, mà thứ hoa râm thì thật là ngại ngùng.
Bác Duy Khoát là một trong những nhà thơ miền Kinh Bắc vào lớp người thất thập cổ lai hy nhưng sức viết và tình thơ vẫn dạt dào sức trẻ. Tôi đã gặp và yêu những bài thơ của các bác như yêu những bài thơ của các thi sĩ lục bát ngày xưa được truyền miệng trong dân gian.
Cùng lứa tuổi và cùng xã với bác Nguyễn Văn Chương tác giả bài thơ" Rủ nhau ta đến Hội chen Nga hoàng" mà tôi đã có dịp nói lời cảm nhận bày tỏ lòng yêu mến bài thơ và tác giả trong một số của Tạp chí KHCN&MT Bắc Ninh ra năm trước. Thật là vui, khi hôm nay lại được đọc bài thơ hay của hai cùng quê trên đất Mão Điền, đất của Làng đại học và ngàn năm văn hiến. Nơi đây là đất học, đất của những nhà văn, nhà thơ nổi tiếng.
Mão Điền cũng là quê nhà văn, nhà thơ Nguyễn Phan Hách, với bài thơ Hoa Sữa đã làm bao nhiêu thiếu nữ say mê, của nhà thơ Duy Phi và bao nhà văn nhà thơ khác mà trong lịch sử đã ghi nhận một miền đất văn chương và thi ca,nhạc hoạ.
Cảm ơn đất Mão Điền, Thuận Thành, Bắc Ninh đã sinh ra và nuôi dưỡng các nhà thơ đồng quê của nên thơ ca Việt Nam. Chính các bác đã mang đến cho bạn đọc hơi thở của một miền quê Quan họ và những bài thơ trữ tình sống mãi với thời gian Tóc các bác có bạc dần theo năm tháng, nhưng thơ của các bác vẫn trẻ trung, dồi dào sức sống và đi cùng năm tháng, còn mãi với thời gian. Xuân mới đã rộn ràng trên miền quê quan họ, các liền anh liền chị lại luyến láy đưa tình trong những làn điệu dân ca đi suốt chiều dài năm tháng, đã được công nhận là di sản văn hoá phi vật thể của nhân loại. Người bốn phương lại tụ hội trên miền quê Kinh Bắc để được dự hội, được nghe hát, được đắm mình trong dư âm của hội chen. Nhưng có lẽ ấn tượng nhất là được đọc những vần thơ Xuân của các bác nhân ngày đầu năm mới, và hương vị ngày Xuân sẽ tuyệt vời biết bao nhiêu.
. Phạm Thanh Cải
|
|