|
Ngày tham gia: 31-08-2009, 08:52 am Lần ghé thăm trước: 23-03-2012, 08:19 am Bài viết: 515 Giới tính:  Đã cảm ơn: 6954 lần Được cảm ơn: 1451 lần trong 321 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
Bình thơ Vuhoang19979 - "Nhỏ và Anh"

Tiếp theo, Tường Vi xin cảm nhận bài thơ “Nhỏ Và Anh” của tác giả Vũ Hoàng. Bài thơ được Thi sĩ Trần Vi Thông đưa vào thư viện của Việt Nam Thi đàn.
NHỎ VÀ ANH
Buổi sáng, tình cờ bên nhỏ... Anh hát vu vơ mấy ngõ về, Tháng mười một, mù sương tới sớm, Áo len vàng, anh với cơn mê.
Nhỏ cười rạng rỡ trong nắng ấm Dẫn dắt thuyền anh lạc bến bờ. Ôm đời ngư phủ câu biển nhớ Mai về sông nhỏ chết như mơ...
Anh với mùa đau chừ sắp ngự... Một đời rong ruổi áo hư không Miền thanh xuân, tóc phai thương tiếc, Nhỏ vô tình như những nhánh sông...
Mấy năm, góp nhặt bao thương nhớ ! Chỉ thấy nét buồn trong mắt trong. Anh đem hạnh phúc đời vung rải Còn chút hoàng hôn, buổi sang sông...
Nhỏ với buổi về, trưa nắng ấm ! Anh với buổi đi, trời lạnh vô ngần Anh đứng đầu sông chia trăm nhánh, Hồn lạc trong ai mấy ngã cùng...
Đường xưa, nắng ấm phai mùa lạnh. Áo trắng ngày xưa, mắt thêm xanh... Anh ôm hạnh phúc đời mê mải Còn một chút buồn, trong nét tranh.!!!
"Thuở làm thơ yêu em" Vũ Hoàng
……………………………………………..
“Buổi sáng, tình cờ bên nhỏ... Anh hát vu vơ mấy ngõ về” Chỉ là tình cờ thôi, hay đã từ lâu lắm, như là từ kiếp nào… chỉ có một điều – chắc là “nhỏ” dễ thương lắm? Tình cờ thôi, nhưng đã lưu luyến lắm, nên người ta mới “hát vu vơ mấy ngõ về”, trong lòng người đã rộn vui… Tháng mười một, sương mù, trời lạnh, nhưng “Nhỏ cười rạng rỡ trong nắng ấm”, áo len vàng rực, màu vàng của nắng, nắng ấm hay nụ cười nhỏ làm người ta thấy ấm áp? Tường Vi thật thích câu “Mai về sông nhỏ chết như mơ”, chết mà sao đẹp lạ lùng! Chết trong sóng mắt người thương, trong nụ cười tuyệt đẹp. Những câu thơ thật ngọt ngào! “ Anh với mùa đau chừ sắp ngự.. Một đời rong ruổi áo hư không Miền thanh xuân, tóc phai thương tiếc, Nhỏ vô tình như những nhánh sông...” Mùa đau sắp đến rồi, anh đã đoán trước, biết trước mà… nhỏ vô tình như “những nhánh sông”. Nhánh sông thì cứ tuôn chảy, nhỏ thì cứ vô tình. Nhỏ vô tình , hay người ta không nói? Nhỏ có hay biết gì đâu… “Aó hư không”… “tóc phai”, những từ ngữ gợi đầy hình ảnh, đầy cảm xúc. Rồi thì : “Mấy năm, góp nhặt bao thương nhớ! Chỉ thấy nét buồn trong mắt trong. Anh đem hạnh phúc đời vung rải Còn chút hoàng hôn, buổi sang sông...” Vẫn mang hình bóng nhỏ trong lòng, và rồi cuộc sống riêng, hạnh phúc… vung rải, ôi ! ước gì có thể giữ lại hạnh phúc, đừng vung rải người ơi! Tác giả dùng từ “chỉ”, thật buồn. Nét buồn xưa, kỷ niệm xưa vẫn thầm lặng theo dòng đời … Cảm ơn người. Thời gian trôi qua, trôi qua… “Nhỏ với buổi về, trưa nắng ấm ! Anh với buổi đi, trời lạnh vô ngần Anh đứng đầu sông chia trăm nhánh, Hồn lạc trong ai mấy ngã cùng...” Nhỏ xuất hiện thôi, là nắng ấm theo cùng, nhỏ luôn đi cùng nắng ấm, chắc chắn rồi – nhỏ là nắng ấm của lòng ai. Còn anh – buổi đi – không nhỏ, lạnh vô ngần… Nhỏ sẽ thật hạnh phúc khi biết được điều này. Cuộc đời như dòng sông chia trăm nhánh rẽ, nhưng hồn anh đã mãi gởi lại nơi nhánh sông nhỏ vô tình ngày xưa. “Đường xưa, nắng ấm phai mùa lạnh. Áo trắng ngày xưa,mắt thêm xanh... Anh ôm hạnh phúc đời mê mải Còn một chút buồn, trong nét tranh.!!!” Đến cuối bài thơ, hình ảnh áo trắng xuất hiện – đó là chân dung nhỏ - một thời đẹp nhất , nền của bài thơ. Giữa dòng đời, bao hạnh phúc, buồn đau, và anh mê mải theo… Hình bóng nhỏ ngày nào còn lại, đượm chút buồn, chút thôi… mà thật đẹp và càng đẹp hơn theo thời gian trong nét tranh của người… Tường Vi thích lắm “Nhỏ Và Anh”, nhưng Tường Vi vẫn không thể hiểu hết, cảm nhận hết được ý thơ thật tinh tế, thật sâu sắc trong thơ Vũ Hoàng . Nếu có gì sơ sót, mong Vũ Hoàng lượng thứ cho Tường Vi ạ!
Tường Vi 07.01.2010
|
|
 |
|
 |
|
|