Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 32 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: BUỔI HẸN CUỐI CÙNG
Gửi bàiĐã gửi: 20-11-2010, 12:28 pm 
Hồng Minh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 10-10-2010, 01:03 pm
Lần ghé thăm trước: 21-06-2011, 01:02 pm
Bài viết: 1492
Giới tính: Nữ
Mình đang: Cool
Đã cảm ơn: 906 lần
Được cảm ơn:
956 lần trong 442 bài viết
 

BUỔI HẸN CUỐI CÙNG


[align=center]Chương 26[/align]

[align=justify]Tôi đã lầm. Không phải ngọn đèn bàn chiếu sáng căn phòng mà là cây đèn có cái chao màu hồng đặt trên tấm thảm. Xa hơn một chút là cái tràng kỷ, Miriam nằm dài trên đó, một phần thân thể được che khuất bởi Peter đang cúi xuống người bà và gã quay lưng lại phía tôi.
Đôi nam nữ không nghe thấy tôi bước vào nhưng họ đoán ra sự có mặt của tôi, hay ít ra, sự có mặt của người thứ ba. Họ không phải mất thời gian lâu la gì mới có thể biết được điều đó nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi có cảm giác như bức tranh toàn cảnh đã in đậm trong mắt tôi. Tôi có thể nhận rõ những chi tiết nhỏ nhất của hình vẻ trên các tấm rèm cũng như trên tấm thảm. Trong lò sưởi có ánh lửa bập bùng và bất chợt những tia lửa bùng lên từ một khúc củi rồi lại rơi xuống với những tiếng nổ lách tách.
Peter hơi quay đầu lại. Miriam đặt tay lên miệng như muốn chặn một tiếng kêu. Cả hai cứ sững người trong vài giây rồi thằng đực nhảy nhỏm trên đôi chân. Gã đã rời chiếc áo vét tông và nó đang treo ở lưng chiếc ghế bành cách tràng kỷ khoảng ba hay bốn mét. Tôi ra lệnh:
- Dừng lại!
Bàn tay tôi lăm lăm cầm khẩu 38, ngón tay để sẵn trên cò súng. Peter đứng phắt lại, cả thân hình hơi vươn ra phía trước, hai cánh tay lên gân như một võ sĩ chuẩn bị nhảy xổ vào đối thủ. Khuôn mặt gã tôi chỉ nhìn thấy đường viền bao quanh nhưng đôi mắt long lanh như hai hòn than hồng.
Tôi giơ tay khép cửa nhưng mắt vẫn không rời gã và tôi đứng dựa lưng vào cánh cửa. Rồi dùng tay trái tôi sờ soạng cái ngắt điện trên tường. Có hai cái và tôi bật luôn cả hai.
Ánh đèn chói gắt chan hoà khắp căn phòng.
Peter lảo đảo toàn thân và có lúc tôi tưởng gã định nhào lên người tôi mà quên hẳn khẩu súng của tôi.
Tôi bước lên hai hay ba bước và bất chợt thằng đực có vẻ bớt căng thẳng. Tôi hất đầu chỉ cho gã chiếc ghế bành ở gần tràng kỷ và ra lệnh:
- Ngồi xuống đấy và không được nhúc nhích.
Sự giận dữ khó tả lóe lên trong đôi mắt gã.
- Ngồi xuống! - Tôi nhắc lại. - Mày nên nhớ là tao sẽ bắn trước rồi mới cho mày biết sau.
Gã đi ngang người bước lại gần chiếc ghế bành và ngồi xuống, đôi mắt gã không rời mắt tôi.
Tôi xoay người lại đến đứng ở chân trường kỷ, từ vị trí này tôi có thể canh chừng cả hai người.
Miriam không dám cựa quậy. Vẻ nhợt nhạt như người chết trôi phủ lên khuôn mặt nhăn nhúm của bà trông giống như một cái mặt nạ xấu xí. Bất chợt tôi tưởng như nhìn thấy hình ảnh của bà hai mươi năm sau.
Miriam mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đen trong suốt đang mở rộng ra làm lộ đôi giò lên tới quá đầu gối.
Một chiếc giày vải nằm lăn lóc ở dưới đất… Son đỏ nhoe nhoét ở miệng ở cổ vã cả bờ vai nữa.
Tôi chăm chú nhin Miriam hồi lâu nhưng vẫn luôn theo dõi Peter lúc này đã biến thành một bức tượng bằng muối. Chắc Miriam đoán dược ý nghĩ của tôi vì bà chợt đỏ mặt và sửa lại quần áo che trên người.
Tôi nói với giọng giễu cợt:
- Thật khổ tâm khi buộc phải phá thối một buổi gặp thân mật như thế này, nhưng không phải lúc nào người ta cũng có thể chọn lựa được thời điểm đến thăm.
Miriam liếm môi và từ từ ngồi dậy. Bất chợt bà hỏi với giọng khàn khàn:
- Ông định làm gì?
Rồi bà lần lượt nhìn tôi và Peter. Thằng đàn ông chỉ dán mắt vào khẩu súng 38 của tôi. Tôi đoán khẩu súng của gã để ở trong áo vét tông..
Tôi băn khoăn không biết người lái taxi có theo đúng lời dặn của tôi trong thư không. Tôi dặn anh ta chở Davy tới nhà Ga trung tâm rồi gọi điện cho ông biện lý báo cho ông biết tôi ở đâu. Không biết thời gian trôi bao lâu rồi kể từ lúc tôi rời anh ta? Không biết cứu viện có đến sớm không?
Tôi hất đầu về phía Peter và nói với Miriam:
- Anh bồ nhí của bà sẽ cùng tôi đến Nha cảnh sát. Thật tiếc cho bà vì mối tình đẹp đẽ như vậy mà lại bị chấm dứt nhanh chóng và bất ngờ đến thế!
Peter trề đôi môi. Gã có vẻ như một con chuột bị sa bẫy. Gã làu bàu nói:
- Tao sẽ gặp mày ở địa ngục.
Miriam rùng mình.
- Thế còn tôi?
Tôi nói với giọng khinh miệt:
- Còn bà, bà không có chuyện gì phải lo sợ cả.
- Người ta chỉ có thể kết tội bà là đã chứa chấp kẻ gian. Đúng là kẻ gian đó đã ám sát chồng bà… - Tôi giả bộ suy nghĩ. - Theo tôi thì bà chỉ bị kết án từ ba đến năm năm khổ sai. Xinh đẹp như bà thì quan toà chỉ kêu án với mức tối thiểu thôi. Nhất là nếu bà có ý kiến phô bộ đùi cho ông ta rửa mắt ngay trước khi ông ta đọc bản án. Và bồi thẩm đoàn tất sẽ mủi lòng khi được biết bà mặc đồ đại tang đúng vào lúc tên tội phạm độc ác giở trò quyến rũ bà.
Miriam nín thở.
- Tôi… tôi không được biết hắn đã giết Cole. Tôi không đủ khả năng cấm không cho hắn ở đây…
Bà không dám nhìn Peter.
- Hắn bắt ép tôi. Hắn buộc tôi phải tiếp đãi và cho tạm trú ở đây… Hắn doạ sẽ giết tôi nếu tôi từ chối.
Peter nhìn bà với cặp mắt hoài nghi. Trên gương mặt gã hiện lên một từ "chết". Bất chợt gã rống lên:
- Đồ nhà thổ! Đồ đĩ! Đồ con điếm! Đồ gái đứng đường!
Gã hơi nhỏm người trên ghế và cứ tiếp tục chửi với những danh từ thô tục nhất, bẩn thỉu nhất đến mức các bà hàng tôm hàng cá cũng phải đỏ mặt.
Còn bà, mặt bà sạm đi vì khiếp sợ. Cuối cùng như không thể chịu nổi, bà hét lên:
- Bowman, làm cho hắn câm mồm đi! Vì chúa, hãy làm cho hắn câm cái mõm lại. Tôi không thể chịu nổi nữa rồi!
Nhưng Peter không thèm nghe. Gã không còn là một con người nữa rồi. Gã trở lại thành một tên giết người tàn bạo như tôi đã nhìn thấy trong căn phòng của Estelle Moran. Và không phải những lời chửi rủa của gã làm Miriam sợ hãi mà chính là nét mặt gã. Tôi hiểu bà, bởi vì tôi cũng vậy, tôi sẽ hết vía nếu ở vào địa vị bà.
Bất chợt Peter ngừng lời. Với một giọng nói bình tĩnh nhưng vẫn chứa đựng vẻ đe doạ khủng khiếp, gã nói thêm:
- Tao sẽ đánh dấu vào người mày sao cho suốt phần đời còn lại không một thằng đàn ông nào còn ham muốn mày. Tao sẽ rạch mặt mày và khi mọi người quay mặt đi với vẻ ghê tởm lúc gặp mày, lúc đó có thể mày sẽ hiểu ra…
Miriam kêu lên một tiếng khe khẽ và quay về phía tôi với bộ mặt van xin.
- Thôi đủ rồi, - tôi nói với Peter - Hãy chấm dứt những bài đít cua đi! Bây giờ mày đi theo tao.
Gã từ từ quay đầu và trước khi tôi kịp có một cử động nào, gã đã nhào lên người Miriam.
Bà hét lên và cố chống cự nhưng gã đã ghì chặt bà sát người gã, đẩy bà ra trước làm thành một vật cản giữa họng súng của tôi và gã. Tôi không thể bắn được, tôi có thể liều giết chết cả đôi nhưng lại không muốn giết Miriam. Bà cào cấu, vật lộn, dùng hết sức lực hét toáng lên. Bất chợt gã nâng người bà lên và lúc này cả hai đều ở tư thế đứng thẳng. Rồi với một động tác bất ngờ, gã đẩy mạnh bà về phía tôi. Tôi chỉ vừa vặn nhảy sang một bên. Nếu gã làm tôi bị ngã thì hết đời tôi, hết đời Miriam. Lợi dụng lúc tôi lúng túng, Peter nhào về phía chiếc ghế bành có treo chiếc áo vét tông và lẹ như tia chớp, gã thọc tay vào túi. Mặc dù mỗi động tác của gã chưa đầy một phần giây đồng hồ nhưng tôi có cảm tưởng như mình đang xem một cuốn phim quay chậm.
Miriam ngã lăn dưới chân tôi. Bà không còn rên rỉ được nữa, có thể là đã ngất rồi.
Peter đã lấy được súng ra. Bộ mặt gã làm người ta liên tưởng tới một chiếc đầu lâu biết cử động. Ngay tức khắc nếu không thì…
Tôi không biết mình bắn lúc nào, bắn thế nào.
Khẩu súng của tôi sủa lên hai tiếng và giật lại phía sau dội vào tai tôi. Một ít khói từ nòng súng tuôn ra.
Người ta có thể nói Peter như bị túm chặt bởi một bàn tay khổng lồ và đẩy gã về phía sau. Lúc này gã nằm dài ngay sát cạnh chiếc ghế bành với hai lỗ thủng to tướng ở ngực. Một kẻ khác không phải là gã thì sẽ bị chết tươi ngay. Nhưng với gã, gã vẫn còn sống và trong ánh mắt đầy vẻ thù hận.
Tôi nhìn thấy hai vệt đỏ loang rộng trên áo sơ mi. Một khúc củi sập xuống trong lò sưởi. Sau đó là sự im lặng hoàn toàn.
Miriam rên lên một tiếng yếu ớt và trong một thoáng tôi quay đầu đi. Đầu bà chạm vào bàn chân tôi. Người phụ nữ từ từ hồi tỉnh.
Một tiếng động nhẹ làm tôi giật nảy người.
Peter cố dùng tàn lực nâng khẩu súng. Tôi nhìn thấy mồ hôi đọng trên trán gã và sự cố gắng để gã duỗi thắng cánh tay. Nhưng thật quá sức, quá khó khăn. Gã biết mình sắp chết nhưng vẫn cố thử thắng lần cuối cùng.
Bất chợt tôi nhận ra bàn tay tôi vẫn còn cầm khẩu 38 đang phun khói và cảm thấy khá khôi hài.
Tôi còn lo ngại gì với một thằng đực đang hấp hối và một mụ đàn bà bị ngất vừa mới hồi tỉnh? Rất từ từ tôi nhét súng vào túi và bước lại gần Peter.
Chỉ có đôi mắt gã tỏ ra là còn sống. Hai con ngươi mở lớn đăm đăm nhìn tôi không chút ngạc nhiên khi tôi quỳ xuống bên cạnh gã. Gã không biểu lộ một chút kinh ngạc khi nhận thấy tôi rút khẩu súng ra khỏi các ngón tay gã. Cái đầu hơi động đậy rồi gã thì thầm rất nhỏ, phải chú ý lắm tôi mới nghe được lời gã nói:
- Phúc bảy mươi đời cho mày đấy!
Tôi lấy mùi xoa bọc bàn tay rồi siết cò khẩu súng của Peter. Viên đạn bắn ra làm vỡ toang chiếc bình hoa đặt ở cuối phòng. Miriam thốt lên một tiếng rồi hơi cựa quậy.
Peter còn muốn nói nhưng một dòng máu chảy trên đôi môi gã. Một cơn đau làm co giật những thớ thịt trên mặt gã.
- Dầu sao mày cũng biết rằng Cole, không phải tao… - gã thều thào nói.
- Phải, tao biết. Mày không đến kịp. Một kẻ khác đã đến đấy trước mày.
Một nụ cười nhạo báng nho nhỏ trên khuôn mặt gã. Gã còn muốn nói gì thêm nhưng lực đã tàn.
Thêm một cơn đau làm toàn thân gã rung động và tôi nghe có tiếng ọc ọc trong cổ họng gã. Rồi cái hàm cứng lại. Một cái giật cuối cùng và gã không còn cử động được nữa.
Tôi đặt lại khẩu súng vào trong lòng bàn tay gã, ngón trỏ để vào cò súng. Xong xuôi tôi đứng lên.
Lúc này mưa xối xả đập vào những tấm kính ở phòng khách và bất giác tôi cảm thấy rất lạnh. Tôi bước tới lò sưởi hơ đôi tay. Trong không khí mùi nhựa thông quyện lẫn mùi thuốc súng. điều này nhắc nhở tôi nhớ đến cảnh sát và khi các anh cớm đến đây tất họ muốn xem xét khẩu súng của tôi. Do đó tôi lấy từ trong túi ra và đặt nó lên cái bàn một chân.

Miriam vẫn rên rỉ và nằm nghiêng sang một bên. Tôi xốc bà lên và đặt nằm dài trên chiếc trường kỷ rồi tôi vỗ vỗ vào bàn tay để bà tỉnh hẳn. Bà làu bàu vài tiếng và cố đẩy tôi ra. Bất thình lình bà mở mắt và nhận ra tôi.
- Ông đấy hả, Bowman?
Trí nhớ của bà vụt trở lại và một lần nữa vẻ khiếp sợ cao độ hiện trên nét mặt bà.
Gỡ một bàn tay, bà đưa lên má. Trong cuộc vật lộn, Peter làm bà hơi bị thương. Bà nói:
- Vậy là không phải một giấc mơ. Peter muốn rạch mặt tôi, còn ông, ông để mặc cho hắn làm. Thực ra có phải ông muốn như thế không?
Bà lại bắt đầu khóc nức nở.

Tôi quay lại lò sưởi nhìn ngọn lửa, lưng quay về phía Miriam. Ở đàng xa, có tiếng còi hù nổi lên.
Miriam nói với giọng trách móc:
- Ông không bao giờ có ý định bắt Peter đi, vậy thì tại sao ông không giết hắn trước khi hắn làm tôi như thế này… - Bà chỉ vào bên má bầm dập.
- Tôi không thể bắn trong lúc hai người đang vật lộn, nếu không rất có thể tôi giết cả bà, - tôi giải thích. - Và bà hãy tin đi nếu tôi buộc phải giết hắn, không phải là tôi thích thế, mà chỉ là vì tôi ở tình huống tự vệ hợp pháp. Hắn đã cầm súng trong tay.
Bà nói với giọng khàn khàn:
- Tôi tiếc là ông đã không bắn cho dù có thể giết tôi. Ông còn nhớ những lời ông đã nói với tôi không? Những chuyện rắc rối của tôi mới chỉ là bắt đầu thôi.
- Bà đừng có lo, - tôi khuyên giải Miriam. Hãy cứ chờ những sự kiện xảy ra. Rất có thể bà thoát khỏi vụ này một cách tốt đẹp nhất mà bà không nghĩ tới.
Tiếng còi hú lại nổi lên lần nữa và lần này ở rất gần. Một vài giây sau có tiếng phanh rít mạnh bên ngoài rồi có tiếng cánh cửa lại đập ầm ầm.

Tôi đưa mắt nhìn quanh. Ngoại trừ chiếc bình hoa bị vỡ thành từng mảnh còn không có gì có thể gợi ra một tấm thảm kịch đã xảy ra trong phòng vừa mới rồi và một người đã bị chết ở đây. Chỉ cần một vài nhát chổi để quét sạch mọi thức xoá sạch mọi thứ. Một khi cái xác Peter được mang đi cùng những mảnh vụn của chiếc bình pha lê, Miriam lại có thể bắt đầu tiếp khách ở đây, bắt đầu để cho những thằng đực tán tỉnh… Nhưng bà sẽ còn làm như thế nữa không? Phần tôi, tôi tin rằng không bao giờ bà quên được buổi tối buồn thảm này.

Những bước chân nặng nề giẫm sào sạo trên các hòn sỏi trước hàng hiên rồi tôi nghe thấy nhiều giọng nói. Miriam nhìn tôi, đôi chân mày nhíu lại và sửa lại bộ đồ ngủ trên người.

Tiếng chuông cửa thánh thót vang lên cùng lúc với tiếng đập mạnh vào cửa kính ở phòng khách.
Một người la to:
- Mở ra, trời ạ! Mở ra và nhanh tay lên!
Tôi đi về phía tiền phòng.
[/align]


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: BUỔI HẸN CUỐI CÙNG
Gửi bàiĐã gửi: 20-11-2010, 12:29 pm 
Hồng Minh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 10-10-2010, 01:03 pm
Lần ghé thăm trước: 21-06-2011, 01:02 pm
Bài viết: 1492
Giới tính: Nữ
Mình đang: Cool
Đã cảm ơn: 906 lần
Được cảm ơn:
956 lần trong 442 bài viết
 
[align=center]Chương 27[/align]

[align=justify]Eric Webster dừng ngay trước ngưỡng cửa phòng và liếc nhìn xác Peter. Sau đó không quay đầu về phía tôi, lão hỏi:.
- Chuyện gì xảy ra thế, Bowman?
- Hắn bắn tôi nhưng lại bị trượt, - tôi đáp và chỉ tay vào chiếc bình hoa bị vỡ.
- Thế còn anh?
- Còn tôi, tôi bắn hai phát và bắn trúng cả hai.
Webster đưa mắt nhìn khắp căn phòng. Ánh mắt lão dừng lại trên người Miriam.
- Làm thế nào bà Cole lại ở tình trạng như thế này?
- Peter đấy. Hắn buộc bà Cole phải cho hắn trốn trong nhà bà, doạ sẽ giết nếu bà tố cáo hắn. Trong trường hợp như vậy, bà không còn cách lựa chọn nào khác.
- Sau đó thì sao nữa?
- Khi đến đây và kìm giữ hắn dưới họng súng của tôi, tôi báo cho Peter biết là tôi sẽ dẫn tới Nha Cảnh sát.
Vũ khí để trên bàn có phải là của anh không?
- Đúng thế.
- Thế lúc anh đến đây, Peter đang làm gì?
Ông biện lý bước lại gần chiếc bàn một chân dùng hai ngón tay quặp khẩu súng của tôi xem xét nó và đưa lên mũi ngửi.
- Bowman, tôi nghe anh nói đây…
- Đúng lúc tôi mở cửa phòng thì nghe Peter nói với bà Cole là hắn cần có tiền để chạy trốn. Hắn sợ ở đây quá lâu sợ làm cho các gia nhân nghi ngờ.
- Kể từ khi hắn trốn ở đây, hắn ngủ chỗ nào?
Tôi thấy Miriam cúi đầu có dáng xấu hổ.
- Peter không tỏ ra ba hoa lắm. Và tôi chỉ chú ý đến những gì liên quan đến tôi thôi, tôi không có thì giờ hỏi hắn về những chi tiết lặt vặt đó.
Eric Webster quay mặt nhìn Miriam hồi lâu.
- Bà ta làm gì mà lại mặc xống áo như thế này?
- Anh không thấy là bà ta có thể trả lời tốt hơn tôi sao!
- Tôi sẽ hỏi bà ta vào lúc thích hợp. Trong khi chờ đợi, người tôi cần hỏi chính là anh.
Và trong khi tôi kể cho anh nghe vụ này thì người phụ nữ đó đang ở tình trạng đau đớn. Anh nên gọi bác sĩ ngay. Bà ta cần được săn sóc.
- Tôi cũng sẽ làm việc đó vào thời gian thích hợp…
Giọng ông biện lý cao lên một bậc:
- Dầu sao chuyện đó không liên quan gì đến anh…
- A, anh tưởng thế - Tôi la to. - Và trước hết xin hỏi thái độ của anh có ý nghĩa gì? Không biết đã bao lâu, toàn bộ cảnh sát của tiểu bang được huy động suốt ngày đêm để tóm bắt một tên tội phạm có thành tích tới ba mà cũng có thể là bốn án giết người. Họ vẫn không làm được thế mà khi tôi đem đặt hắn lên mâm bạc để tặng anh thì thật bất công nếu tôi bị tố cáo là làm chứng gian.
Lão nhận xét một cách chua chát:
- Anh gọi là cái mâm bạc thì quá lời đấy. Chiếc xe chở xác mới là từ chính xác. Và đúng là chuyện tôi không hài lòng. Tuy không dám tự xưng là nhà luật gia lõi đời nhưng tôi vẫn cho là chính bồi thẩm đoàn mới có quyền quyết định xem các bị cáo có phạm tội hay không. Với hệ thống tổ chức như vậy.
Ít ra bọn tội phạm sẽ nói lên được. Còn với phương pháp của anh, nó đã loại trừ việc thẩm vấn đương sự chính. và như thế làm gây khó dễ cho thần công lý rất nhiều.
Thái độ của lão làm tôi tức giận. Đến lúc này tôi còn hơi hối hận vì đã nói dối lão và cứu Miriam Cole thoát khỏi sự trừng phạt của toà án mà bà đáng phải chịu. Nhưng bây giờ, lão giở trò nói bóng gió về những mối nghi ngờ của lão, bây giờ lão nghi ngờ tôi thì tôi không còn hối hận nữa, không còn ngượng ngập nữa, không còn gì hết. Tôi oán giận lão đến mức quên hẳn nỗi hổ thẹn của mình.
Tôi nói:
- Thôi được, bởi vì anh muốn biết tất cả, thì đây mọi diễn tiến như thế này. Khi đến đây nghĩa là tôi vừa bước vào tiền phòng thì nghe thấy Peter gõ cửa buồng ngủ của bà Cole. Hắn nói rằng không cần biết bà đã lên giường ngủ hay chưa, hắn sẽ phá cửa nếu bà không chịu xuống dưới nhà và không cho hắn số tiền hắn đòi hỏi. Tôi núp trong nhà bếp chờ cho hai người đi xuống phòng khách. Còn về sau thế nào thì anh biết rồi.
Từ lúc tới đây, viên trung uý Henderson không cử động, không mở miệng. Anh ta đứng dựa lưng vào tường, điếu thuốc vắt vẻo trên môi, lim dim đôi mắt. Khi tôi trình bày xong, anh ta bước lại gần Webster rỉ tai nói vài câu tôi không thể nghe được.
Ông biện lý gật đầu và quay sang Miriam.
Henderson bước ra ngoài và tôi thấy anh ta ra lệnh cho hai anh cớm mặc đồng phục đứng ở tiền phòng.
Ông biện lý nói với Miriam:
- Thưa bà, tôi nghĩ là bà có thể xác minh chứng lời khai của ông Bowman?
Bà xoa hai bàn tay với vẻ bứt rứt và ngẩng đầu lên. Hai ánh mắt tôi và Miriam thoáng gặp nhau, tôi nháy mắt với bà một cách kín đáo khó ai nhận thấy.
Bà nói:
- Vâng, mọi chuyện xảy ra hoàn toàn đúng như thế. Tôi không biết mình sẽ ra sao nếu ông Bowman không can thiệp.
Webster nhún vai và tôi có nhận xét thấy vẻ mặt lão dần dần giãn ra.
- Bà có nhìn thấy Peter bắn vào ông Bowman không?
Bà trả lời, mắt không rời tôi:
- Đúng thế, hắn xô người tôi về phía ông Bowman rồi hắn bắn luôn. Trong khi bắn, hắn hét toáng lên rằng hắn sẽ giết luôn tôi vì đã tiết lộ chỗ hắn trốn cho ông Bowman biết.
Webster thắc mắc hỏi:
- Thế chính bà đã báo cho ông Bowman biết sự có mặt của Peter trong nhà bà?
- Không và cho đến lúc này tôi vẫn hoàn toàn mù tịt không biết làm thế nào mà ông Bowman phát hiện được ra.
Cả hai người chăm chú nhìn tôi. Tôi giả đò như không nhận thấy. Bên ngoài lại có tiếng phanh xe hơi rít lên. Một chiếc xe thứ hai vừa tới. Một lúc sau chúng tôi nghe thấy có tiếng người nói ở ngoài tiền phòng.
Ông biện lý hỏi:
- Bowman, làm sao anh khám phá ra điều đó?
Sau này tôi sẽ cho anh biết. Đó là một trong những bí mật nghề nghiệp của tôi.
Cửa bật mở, Henderson mời một người thấp nhưng to ngang, hói trán, trên mũi vắt vẻo chiếc kính bước vào. Chỉ cần thoáng nhìn, người ta biết ngay ông này là bác sĩ. Ông ta cau mày khi nhận thấy Miriam, nhìn khắp lượt chúng tôi với ánh mắt giận dữ, sau đó bước lại gần Miriam dìu bà ra ngoài.
Sau đó, Webster cùng những người cộng sự vây quanh tôi và cuộc thẩm vấn lại bắt đầu tiếp tục. Tại sao tôi giết Peter? Tại sao tôi không thể giữ gã, giao mạng sống của gã vào tay cảnh sát? Tôi có khai thác ở gã được điều gì không? Có đúng là gã phạm những tội giết người mà người ta buộc tội cho gã? Với tiếng tăm bắn giỏi, gã làm thế nào mà lại bắn trượt tôi? Chỉ một ly ông cụ nữa là mấy anh cớm quàng cho tôi cái tội giết người..
Sau cùng và không phải là không gay go, mọi người đều nhất trí thừa nhận tôi làm đúng, và tôi đã giết một tên sát nhân chuyên nghiệp trong tình huống tự vệ chính đáng.
Lão biện lý hoàn toàn nhẹ mình, thậm chí còn mời tôi thuốc. Lão nói:
- Anh bạn ạ, tôi có cảm tưởng bây giờ anh có thể đòi hỏi được trả năm nghìn đô la lấy trong di sản của bác sĩ Cole rồi đấy. Và anh có chuyên tâm ngủ mà không cần khoá trái cửa.
- Tôi cho rằng…
- Tại sao anh lại thiếu phấn khởi? Không phải lúc nào người ta cũng có dịp kiếm được năm nghìn dô la đâu Bowman ạ.
- Rõ ràng như thế nhưng có thể nói rằng tôi kiếm số tiền năm nghìn đô la một cách khá gay cấn.
Lúc này tôi rất mệt mỏi và chỉ muốn vùi đầu nấp ở xó xỉnh nào đó trong khoảng từ sáu tháng đến một năm. Lẽ tất nhiên nếu điều này không bị chính quyền phản đối..
Lão biện lý mỉm cười một cách láu lỉnh.
- Tất nhiên về phía tôi thì không có gì phản đối. Tôi nghĩ đó là một ý kiến rất hay. Mỗi lần anh nhúng mũi vào một vụ nào thì cả thành phố lại nhộn nhạo ầm ĩ cả lên. Cảnh sát cũng muốn được xả hơi đôi chút. Một khi anh đã được nghe đọc và ký tên vào tờ khai của anh thì anh được tự do như mây trời cho đến khi cuộc điều tra chính thức bắt đầu. Và bởi vì nó không kéo dài quá một ngày nên anh sẽ thấy là không đến nỗi kinh khủng lắm. May mắn dễ sợ.
Tôi cau mày hỏi lão:
- Anh muốn nói thế?
- Cái này là một trong những bí mật nghề nghiệp của tôi.
Tôi thấy lạnh toát sống lưng. Lão đã đoán ra sự thật? Và lão biết cũng như tôi à?
Trên suốt quãng đường về, chúng tôi nói chuyện rất ít. Mưa đã tạnh nhưng con đường ẩm ướt và trơn trượt nên tài xế lái xe hết sức thận trọng để không gây ra tai nạn rủi ro. Còn tôi, một lần nữa tôi nhớ tới Helen Cole và tình yêu cô dành cho cha cô. Bây giờ khi đã biết toàn bộ sự thực, cô nghĩ thế nào?
Ở Nha cảnh sát, người ta bảo tôi ký vào một tờ khai dày như một quyển truyện ngắn rồi họ cho biết sẽ mời tôi đến vào ngày mở cuộc điều tra. Các anh cớm cũng báo cho tôi biết trong khi chờ đợi bản án, tạm thời họ buộc phải giữ khẩu 38 của tôi và thay vào đó, họ giao cho tôi một tờ biên nhận có đóng dấu mộc cẩn thận. Chỉ sau đó, họ mới để tôi đi. Tôi trở về nhà và ngủ thiếp ngay.
[/align]


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: BUỔI HẸN CUỐI CÙNG
Gửi bàiĐã gửi: 20-11-2010, 12:31 pm 
Hồng Minh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 10-10-2010, 01:03 pm
Lần ghé thăm trước: 21-06-2011, 01:02 pm
Bài viết: 1492
Giới tính: Nữ
Mình đang: Cool
Đã cảm ơn: 906 lần
Được cảm ơn:
956 lần trong 442 bài viết
 
[align=center]Chương 28[/align]

[align=justify]Đầu tóc ông già gác đêm có vẻ còn bù xù hơn buổi tối lão đón tôi ở cao ốc có phòng thăm mạch của bác sĩ Cole. Có vẻ như lão dùng một thứ dược phẩm để cố làm xẹp mớ tóc trắng nhưng chúng vẫn dựng lên trông giống như bộ tóc giả của một anh hề rạp xiếc. Lão cũng đã cẩn thận cạo râu trước khi đến nhà tôi nhưng chắc là tay lão bị run nên đã làm sứt mặt ở nhiều chỗ, và trên chiếc cố áo quá rộng đối với lão, có giây máu. Những vết mỡ tròn bám vào ve áo vét tông.

Lão đứng đực trước bàn làm việc của tôi, tay lão tẩn mẩn nghịch chiếc mũ quả dưa mà cả người lão có thể trốn trong đó. Và tôi có cảm giác như đôi mắt lão có thể khóc vào bất cứ lúc nào.

Tôi hất đầu chỉ cho lão chiếc ghế dành cho khách hàng.
- Mời bố già ngồi xuống đây. Ngọn gió lành nào thổi bố đến gặp tôi vậy?
Lão rón rén ngồi vào chiếc ghế bành, lấy tay phủi bụi cái mũ, xỉ mũi, đằng hắng cồ.

Cuối cùng lão nói với giọng run run.
- Anh bạn trẻ ạ, tôi đã suy nghĩ rồi.
Lão để mũ trên đầu gối và ngắm nó với vẻ buồn bã.
- A, - Tôi nói. Ông đã suy nghĩ. Về chuyện gì thế hở bố già?
- Ở về vụ ám sát… Đúng là tôi đã suy nghĩ về chuyện đó đấy, anh bạn trẻ ạ! Về vụ giết người!

Tôi cho lão thấy tôi không còn dính dáng gì đến vụ đó và nếu lão có lời chứng nào cần đưa ra thì tốt nhất lão nên nói với cảnh sát.
Với vẻ bất mãn, lão thổ lộ cho tôi biết:
- Tôi đã đến đấy rồi. Nhưng các me xừ quá bận rộn nên không thèm tiếp tôi.
Lão bật tiếng cười nhạo nho nhỏ.
- Nhưng dù sao tôi cũng muốn cho họ biết một chi tiết thật đặc sắc mà họ không hề biết. Và nếu các anh cớm biết chuyện đó, chắc chắn họ thay đối ý kiến về nhân dạng kẻ đã giết ông bác sĩ Cole tội nghiệp.
Tôi đang mở hộp đựng thuốc lá. Tôi tuột tay làm rơi nó trong khi nghe những lời này. Tôi cúi xuống và thậm chí phải bò cả hai chân hai tay để nhặt những điếu Lucky văng ra khắp nơi. Ông già kiên nhẫn chờ tôi làm xong việc. Vẫn luôn xịt mũi.

Và tiếng động này làm tôi sực nhớ ra mình đang có khách, rằng tôi đang tỉnh chứ không phải đang chìm đắm trong một cơn ác mộng.
Cuối cùng tôi đứng lên, lại ngồi vào ghế sau khi phủi bụi ở quần. Lão nói tiếp:
- Đúng thế, anh bạn trẻ ạ, họ rất bận! Ít ra đó cũtlg là lời một nhân viên ở phòng chỉ dẫn nói với tôi như vậy. Một thằng nhãi con, nếu ông muốn biết ý kiến của tôi về thằng đó? Chỉ cần bóp mũi gã một cái thế là sữa đã chảy ra. Nhưng điều đó không ngăn cản gã mất đi thói quan liêu. Gã chỉ đưa mắt nhìn tôi đúng có một cái, ngắt lời giữa chừng câu nói của tôi và thế là chùm…
Lão mỉm cười với vẻ buồn bực và dùng ngón trỏ quệt ngang mũi. Tôi nói với lão rằng tôi rất thông cảm với sự phẫn nộ của lão. Tôi nói thêm rằng chính tôi đôi khi có việc phải gặp những thằng nhãi ranh mà tính quan liêu còn tệ hơn thế nữa.

Lão sung sướng nói:
- Anh bạn trẻ, anh nói rất đúng, hoàn toàn có lý! Giá mà họ để cho tôi được trình bày. Nhưng không! Ngay khi tôi vừa mới mở mồm thì họ chặn họng ngay: “Không thể được? Ông không thể gặp được ông Cảnh sát trưởng đâu!" Không thể gặp ông cảnh sát trưởng về một vụ giết người thì lúc nào người ta mới có thể được ông ta tiếp kiến? Dù sao đó cũng chỉ là một con người như bao người khác, chỉ có một điều khác biệt duy nhất là ông ta không phải kiếm sống bởi vì chính chúng ta, những người đóng thuế, đã cung cấp tiền của chúng ta cho ông ta.
Lão nói một mạch không nghỉ để lấy hơi. Tôi lợi dụng lúc lão dừng một chút để hỏi:
- Dừ sao ông có đạt kết quả là nói được với họ một điều gì nhất định không?
- Ông nghĩ thế sao! - Lão nói kèm theo một cử chỉ chán chường. - Khi tôi thấy người ta đối xử với tôi như vậy thì thôi tôi không nài. Tôi cũng có tự ái chớ bộ! Và tôi cũng vậy. Tôi không có thì giờ phí phạm! - Lão nói thêm với vẻ tự hào.
- Nhưng chính xác là bố già đã kể với họ những gì?
- Chà, tôi bắt đầu nói với họ là thủ phạm giết bác sĩ Cole vẫn còn ngoài vòng pháp luật và nếu họ muốn bắt hắn, họ nên nghe những lời tôi sắp nói với họ.
- Thế người ta trả lời bố như thế nào?
- Vẫn cái thằng nhãi ranh đó xấc xược đáp rằng vụ này đã kết thúc và cuộc điều tra đóng lại vì gã Peter mà theo các báo đưa tin, chính gã đã giết ông bác sĩ Cole tội nghiệp đã chết rồi, và người ta không thể đưa lên ghế điện một người đã đứng trước đấng tạo hoá. Giá họ chịu khó nghe tôi nói thì họ phán đoán ngay lập tức Peter không phải là thủ phạm.
Tôi cảm thấy một dòng mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng. Nếu mà tất cả các ông già gác dan bắt đầu chơi trò làm thám tử…
Tôi nói với lão bằng giọng cứng rắn:
- Nếu như vậy thì ông hoàn toàn làm đúng khi đến gặp tôi. Ông hãy kể hết những điều gì ông biết và nếu tôi có thể giúp được ông, nghĩa là tôi thấy những tin tức của ông có tầm quan trọng, tôi sẽ vui lòng cho ông biện lý là người bạn lâu đời của tôi được biết. Nào, ông hãy quên đi sự đón tiếp không tết của cảnh sát và cho tôi biết ông khám phá được cái gì.
Lão định bắt tréo đôi chân nhưng không thể được nên đành thôi và sửa lại cái kính trắng gọng ông còn nhớ buổi tối lúc cảnh sát tìm kiếm khắp cao ốc mà chẳng thấy bóng ma nào ngoại trừ chỉ có tôi và ông không?
- Có, tôi nhớ ra rồi. Ông nói tiếp đi.
- Trong lúc náo động như thế nên tôi đã quên không cho các anh cớm biết một chuyện. Và chỉ mãi khi không có người nào đến hỏi xin lại cái đó thì tôi mới lại sực nhớ ra.
- Phải, phải, nhưng đó là vật gì?
- Một vật tôi đã nhặt được. - Lão giải thích với vẻ chất phác.
Trong lòng tôi bắt đầu sôi sục vì nóng ruột. Lão có định nói hết không? Còn lão, lão cứ nhẩn nha không bận tâm đến vẻ nóng lòng của tôi. Mà cũng có thể lão không nhận thấy điều đó.
- Vật gì? - Tôi hỏi.
- Khoan đã nào!
Lão ngăn tôi lại.
- Cứ để tôi nói và đừng ngắt lời tôi nếu không ông làm đầu óc tôi rối tung lên hết khiến tôi nói không ra đầu ra đuôi gì bây giờ.
Tôi thở dài và nghiến chặt hai hàm răng lại. Đành phải để lão trình bày theo cách của lão vậy.
- Ủa, - lão nói tiếp. - Với vụ giết người và chuyện đi đi lại lại lung tung như thế, tôi không nhớ ra ngay. Chỉ mãi sau khi…
Tôi ngồi thụt sâu trong ghế bành và bắt đầu cắn móng tay.
- Buổi tối hôm đó, khi đến làm việc tôi nhìn thấy cô ta bước vào một thang máy tốc hành. Tôi không nhớ rõ chuyện đó nếu không có người nào đấy khi bước ra đây xô đẩy làm cô ta đánh rơi chiếc xắc tay. Mọi thứ đựng trong đó tung tóe hết ra đất. Lúc đó tôi đang đứng gần. Là một người có giáo dục, tôi liền giúp cô ta nhặt những thứ lỉnh kỉnh đó.
Thế trước đó ông có nhìn rõ người phụ nữ đó không.
- Tôi không còn nhớ rõ, anh bạn trẻ ạ. Thực ra tôi ít có thì giờ để ngắm cô ta vì tôi bò lồm cồm dưới đất bằng cả chân lẫn tay. Tôi chỉ nhớ là cô ta xinh và còn trẻ. Và trời ơi, cô ta có bộ giò… - Lão huýt sáo. - Loại giò mà theo bà xã nhà tôi nói thì chúng bắt những người đàn ông có vợ phải quay đầu nhìn.
- Cô ta đến đấy vào lúc mấy giờ?
- Xem nào, để tôi nhớ lại đã… - Lão hơi nghiêng người, khịt khịt cái mũi, nhắm mắt lại rồi mở ra. - Tôi thường đến trước sáu giờ. Anh biết đấy tôi cần phải có một ít thời gian để mặc bộ đồ lao động, như thế thì nên đến sớm một chút… - Lão cười nhạt - Tôi nhớ là sau khi tôi mặc bộ đồ xong xuôi thì cô ta đến, lúc đó vào khoảng sáu giờ năm hay sáu giờ mười gì đó. Phải, đúng là thế. Hầu như những người kết thúc giờ làm việc vào sau giờ đã ra về. Do đó mà tôi mới chú ý đến việc cô ta tới muộn như thế. Sau khi suy nghĩ tôi tự nhủ: "Lạ thật đấy!" Bởi vì, anh bạn trẻ ạ, cô gái trẻ vào cao ốc làm gì trong khi cả toà nhà hầu như vắng bóng người? - Lão nhún vai như muốn chờ đợi một vài lời giải thích bất ngờ về phía tôi.
- Rồi sao nữa?
- Người phụ nữ trẻ hay cô gái trẻ đó không thấy đi xuống vì tôi phải dùng một chiếc thang máy khác đi lên để đưa xuống chiếc thang máy cô ta đã dùng và quên đóng cửa. Thang máy tôi dùng là loại thang bình thường đi lên từ từ.
- Thế chiếc thang máy tốc hành dừng ở lầu thứ mấy?
Lão ranh mãnh hỏi lại:
- Theo anh thì lầu mấy?
Tôi biết rằng lão sẽ cụt hứng nếu tôi trả lời.
- Đúng rồi, anh bạn trẻ, anh đã đoán đúng, - lão nói với giọng đắc thắng. - Ở lầu thứ mười bốn!
Lão ngừng lời để thưởng thức hiệu quá lời lão noi.
- Như tôi đã nói, - lão tiếp, - ngay lúc đó tôi không chú ý tới chi tiết này.
Tôi còn bận đưa hết các thang máy xuống tầng trệt và bắt đầu đi tua cho tới lúc xin anh thứ lỗi cho, anh đập ầm ầm cửa ra vào. Sau khi mọi việc đều trở về ổn định đâu vào đấy và xác ông bác sĩ Cole tội nghiệp đã mang đi, tôi bắt đầu quét dọn đại sảnh ở dưới nhà, ngay trước dàn thang máy. Và thế là tôi nhìn thấy một nhúm phấn hồng. Tôi quét luôn nhưng vì tôi quen tính tò mò nên trước đó tôi đã đưa lên mũi ngửi. Thơm thật là thơm nếu anh muốn biết ý kiến của tôi. Tôi nghĩ ngay đến cô gái trẻ đã đánh rơi cái xắc tay và tôi tự nhủ chắc là hộp phấn của cô ta bị bật ra.
- Theo tôi thì lập luận của công nghe rất có lý, - tôi nói. - Hơn nữa ông có óc nhận xét rất tinh tế.
Lão e hèm trong cổ họng.
- Đó là một trong những đức tính của tôi. Chính vì thế mà người ta mới thuê tôi làm người gác đêm. Để tôi quan sát mà! Có như vậy tôi mới biết người nào đến, kẻ nào đi. Và nếu có tên nào lảng vảng trong cao ốc sau giờ đóng cửa mà tôi không ngửi được cái bộ mặt của y tôi liền tống khứ đi ngay. Nhưng ta hãy trở về câu chuyện… Buổi sáng hôm sau trước khi về nhà, tôi đi tuần lần cuối nhằm kiểm tra xem các anh cớm có để bừa bãi những thứ gì không. Tôi đi tới cửa cấp cứu phía sau nhà. Chắc anh còn nhớ, những nhân viên công lực thấy cửa đó không bị khoá. Đúng lúc tôi định quay trở lại thì bất chợt anh có biết tôi nhìn thấy ở dưới đất trong góc nhà một vật gì không? Một vật lấp lánh! Tôi cúi xuống nhặt và nhét vào túi. Nó nằm ngay sau một xô nước dùng cho việc cứu hoả. Vật đó đây này!

Trong khi nói, lão bắt đầu lục hết các túi rồi đặt trước mặt tôi một hộp phấn hồng rất đẹp. Tôi có cảm giác như vừa bị nhận một quả tống vào mạng sườn. Bởi vì tôi đã biết rõ cái hộp phấn này.
Tôi cố lấy giọng thật kiên quyết nói:
- Cái đồ vật tầm thường này có thể thuộc về bất kỳ ai. Đa số các thương xá đều bán hàng trăm hộp phấn như thế này. Và rất có thể nó đã nằm ở đây từ bao tuần nay rồi.

Ông già kêu lên một tiếng đắc thắng.
- Thế là anh nhầm to rồi, anh bạn trẻ ạ. Bởi vì một trong những nhiệm vụ của tôi là canh chừng để các xô luôn luôn có nước, và kiểm tra xem các bình chữa cháy hoạt động có tốt không. Và để làm điều đó, tôi kéo những cái xô ra một góc và đưa vài nhát chổi.
- Rồi sao nữa?
- Tối hôm trước ngày bác sĩ Cole bị giết, lúc tôi kéo những cái xô thì cái này chưa có ở đấy. Anh hiểu rồi chứ?
Tôi hiểu quá đi ấy chứ. Và bây giờ tôi tò mò muốn biết ông lão đi tới những kết luận gì. Tôi hỏi:
- Thế ông còn phát hiện thêm được vật gì nữa không?
- Tôi nhận thấy phấn đựng trong hộp này và phấn tôi quét trước thang máy chỉ là một. Vậy tôi đánh cuộc với anh rằng hộp phấn đó là của cô gái trẻ đã lên lầu thứ mười bốn sau sáu giờ một chút chứ không phải của ai khác. Trước hết là nếu người đã đánh mất vật đó mà có lương tâm yên ổn thì chắc chắn người đó sẽ xin lại. Tôi chịu đưa cổ mình vào đầu dây thòng lọng để biết cô gái trẻ đó cho tôi biết những điều gì cô ta đã làm trong phòng thăm mạch của bác sĩ Cole vào tối hôm đó nếu cảnh sát có thể bắt được cô ta.
- Lập luận của ông có vẻ logic đấy bố già ạ. Dù sao ông đâu có làm cái nghề đó và vụ việc phức tạp hơn nhiều.
- A… - Lão tỏ vẻ ngạc nhiên và hơi phật ý. - Dầu sao không phải chỉ có các anh cớm mới giải đáp được những điều bí mật. Thường xuyên tôi đọc báo thấy một đôi khi những dân tài tử lại khám phá ra trước cảnh sát.
- Điều đó có thể xảy ra, nhưng không nhiều lắm như ông tưởng đâu… - Tôi phớt lờ lòng tự ái của tôi. - Này, ngay cả những dân "làm tư" như tôi cũng có thể bị nhầm. Ông có biết vì sao không? Tại họ không có những biện pháp kỹ thuật cần thiết để sử dụng. Ông hiểu chứ? Thật đáng tiếc và đáng xấu hổ cho những người ở Nha Cảnh Sát đã đón tiếp ông một cách tồi tệ. Dầu sao các anh cớm cần phải nêu gương về sự lễ độ, nhưng về phương diện nghề nghiệp thì họ là loại chúa đấy! Hơn nữa trước khi đóng lại một vụ điều tra, cảnh sát phải xem xét tất cả mọi khả năng, mọi tình huống, cái này tiếp theo cái kia. Và nếu tôi tin vào những tin tức tôi thu thập được, và tôi lấy được từ những nguồn tin rất đảm bảo thì thần công lý có những bằng chứng không thể bác bỏ được chính Peter là thủ phạm. Và tôi sẽ tiết lộ cho ông một điều bí mật. Lẽ ra tôi không muốn cho ông biết nhưng tâm tình đáp lại bằng tâm tình. Trước hết tôi biết Peter đã giết bác sĩ Cole, sau nữa trước khi chết, Peter thú nhận với tôi là hắn đã giết ông ta.
- A…! - Sự ngạc nhiên nhường chỗ cho lòng thất vọng. - Nếu vậy cô gái trẻ đó và chiếc hộp phấn có vai trò gì trong vụ này?
- Người ta có thể tìm ra tới hàng tá lời giải thích nghe được. Dầu sao làm thế nào chúng ta tìm được ra cô ta? Ông đã nói với tôi là không chú ý đến mặt mũi con nhỏ. Ông có thể nhận ra không nếu gặp cô ta lần nữa?
- Kh… không… Tôi không cho là… - Lão đưa lưỡi liếm hàng ria. - Tuy nhiên tôi vẫn thấy vụ này có nhiều điều đáng ngờ.
- Ông thấy vụ này có vẻ kỳ quái bởi vì thẳng thắn mà nói, ông không tìm cách giải thích. Dầu sao người ta không thể nào kết tội một cô gái trẻ giết người chỉ vì cô ta đã đánh rơi hộp phấn. Trước hết, ông có thể thề rằng cái vật đó là của người đã bị xô đẩy khi bước vào thang máy không? Đây là một loại được chế tạo hàng loạt và hộp phấn mà ông nhặt được chỉ là một trong số đó mà thôi. Nếu ông thử mở một cuộc điều tra những phụ nữ làm việc trong cao ốc, chắc chắn ông sẽ phát hiện ra rằng một nửa trong số đó dùng cùng một loại hộp phấn như vậy. Và năm hoặc sáu người trong số họ có một vật giống hệt như cái hộp phấn đó đựng trong túi xắc của họ. Còn về tại sao không có người nào đến xin lại thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nếu đó là một phụ nữ ở ngoài cao ốc thì bà ta không thể nào nhớ nổi mình đã đánh mất ở chỗ nào. Cuối cùng, hộp phấn đó chẳng đáng bao nhiêu nên đơn giản nhất là bà ta đi mua hộp phấn khác ở cửa hàng nào đó. Nhưng sự việc sẽ khác đi nếu trên hộp phấn có khắc những chữ viết tắt tên của chủ nhân.
Lão vươn người về phía trước, đôi mắt long lanh. Lão kêu to:
- Có thể có đấy! Tôi chưa nhìn kỹ.
- Nào ta thử xem sao, - tôi nói.
Tôi đặt hộp phấn lên bàn và dùng mùi xoa chà xát nó thật mạnh rồi đưa cho lão xem.
- Ông thấy chưa? Không có gì hết. Ta thử xem ở phía bên trong.
Tôi lặp lại cái mẹo vặt đó:
- Bên trong cũng không có.
Tôi tung tung nó trong lòng bàn tay và hoàn toàn hài lòng. Bây giờ trên mặt vật đó chỉ duy nhất có một loại vân tay thôi - vân tay của tôi.
Tôi đẩy hộp phấn về phía ông già và nói:
- Bố già giữ nó đi.
Lão cầm nó xem xét, vẻ mặt nửa vừa ý nửa bất mãn. Lão nói:
- Tôi làm gì với nó bây giờ?
- Ông mang nó vế phòng làm việc của ông. Nếu người phụ nữ đánh rơi đến xin lại thì ông trả cho người ta.
- Thế nếu không có ai đến thì sao?
- Thì ông làm gì tuỳ ông. Giữ nó, vứt đi hay tặng một người khác. Chỉ là một vật không đáng giá hai đô la, mà phải mới tinh mới được giá đó. Chẳng cần phải vất vả mang nó đến nộp cho phòng thu nhận những vật nhặt được làm gì.
Lão nhắm một mắt hỏi dò:
- Đó cũng là một cơ quan của cảnh sát?
- Phải.
- Nếu thế thì mặc kệ cha các anh cớm! Cứ nghĩ cung cách họ đối xử với tôi như thế! Ha…
- Tôi hiểu điều đó. Ông đến với tình cảm tốt đẹp ông hành động theo đúng như một công dân tôn trọng luật pháp thế mà họ… Này, vì tôi được biết một phần câu chuyện, tôi cảm thấy xấu hổ cho họ. Sự quấy rầy của ông đáng được thưởng. Xin phép ông cho tôi được biếu ông chút đỉnh…
Tôi lấy trong túi ra năm đô la đưa cho lão. Lão mỉm cười.
- Cám ơn, anh bạn trẻ. Người ta có thể nói anh không giống người khác. - Lão nhét tiền và hộp phấn vào túi.
- Không có gì, bố già ạ. Chúc ông gặp nhiều may mắn trong lần tới.
- Cám ơn rất nhiều, may mắn đến rất ít với tôi. Đây là lần đầu tiên người ta giết người trong cao ốc mà tôi làm gác đêm. Tôi hy vọng đó là lần cuối cùng. Ngoài ra nếu điều đó xảy ra lần nữa thì tôi mặc kệ các anh cớm tự giải quyết. Dầu sao tôi đâu có được trả lương để làm công việc của họ.
[/align]


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: BUỔI HẸN CUỐI CÙNG
Gửi bàiĐã gửi: 20-11-2010, 12:35 pm 
Hồng Minh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 10-10-2010, 01:03 pm
Lần ghé thăm trước: 21-06-2011, 01:02 pm
Bài viết: 1492
Giới tính: Nữ
Mình đang: Cool
Đã cảm ơn: 906 lần
Được cảm ơn:
956 lần trong 442 bài viết
 
[align=center]Chương 29[/align]

[align=justify]Ông già gác đêm đi rồi, tôi đến tìm Agnès cho cô biết tôi cần ra phố mua vài thứ lặt vặt. Cô mỉm cười với tôi và tiếp tục bỏ hết các thứ trong mọi ngăn kéo ra, công việc này cô làm từ săng vì muốn sắp xếp các hồ sơ lưu trữ của tôi cho có thứ tự.
Tôi hỏi cô:
- Mạnh khoẻ chứ?
- Khoẻ, cám ơn… Bowman, đừng có đi lâu nhé vì tôi sắp xong việc và muốn khởi hành càng sớm càng tốt.
Tôi hứa sẽ mau chóng trở về và đi ra.

Khi tới ngoài đường, tôi đến một thương xá gần nhất mua một hộp phấn giống hệt hộp phấn ông già gác đêm đã nhặt được. Sau đó tôi quay trở về văn phòng.
Phòng làm việc của Agnès không có ai, chắc là cô đi rửa tay. Tôi ngồi xuống ghế trước bàn máy chữ đợi cô. Hai phút sau, Agnès quay lại, đứng sững ở ngưỡng cửa, vẻ ngạc nhiên. Cô nói:
- Anh đã về rồi à?
Tôi nhìn thấy đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc.
- Tôi đã nói là đi không lâu mà. Agnès, vì cô khởi hành ngay bây giờ, tôi có thể chở cô ra ga và tiễn cô lên tàu được không?
Cô lắc đầu xỏ tay vào đôi găng.
- Cám ơn, Bowman. Tôi không thích thế đâu.
Tôi đứng lên và liếc nhìn ra cửa sổ. Tôi nghe thấy cô đóng cửa thông với hành lang rối cô nói:
- Bowman, chắc anh biết rõ tôi sẽ vui lòng lấy anh nếu tôi có thể được phép lấy chồng.
- Có, - tôi nói mà không quay đầu lại. - Tôi biết điều đó.
- Tôi rất sung sướng khi thấy anh hiểu như vậy - cô nói tiếp. - Anh luôn luôn tốt với tôi Bowman ạ và tôi rất tiếc chuyện này lại kết thúc như vậy. Nhưng anh cư xử rất đàng hoàng khi đã biết chuyện của tôi. Còn tôi, tôi thật lố bịch…
- Đúng, lố bịch… Nhưng tôi không còn nghĩ tới nữa, Agnès ạ. Ngày hôm đó, cô nói mà không suy nghĩ.
Cô bước lại gần và chạm vào tay tôi.
- Bowman, tôi phải đi ngay. Mọi lời chúc tốt đẹp của tôi luôn theo anh. Anh đừng nên lo gì cho tôi, tôi tự xoay xở được.
Tôi thọc tay vào túi.
- Agnès, tôi có một vật nhỏ này tặng cô, - tôi vừa nói vừa đưa cho cô hộp phấn. - Giữ nó làm vật kỷ niệm để nhớ đến tôi. Và nhớ đừng đánh mất nó. Tôi biết cái xắc tay của cô dễ bị tuột dây kéo đấy, nên thay dây khác.
Cô lùi lại, tay đưa lên chặn cổ. Mặt cô xám ngoét. Đôi môi run bắn không thốt lên lời nào.
Tôi cầm cái xắc của cô và bỏ hộp phấn vào đó.
- Cô đổ đầy phấn vào đây và đừng nên nghĩ tới nữa.
Cô ấp úng nói:
- Anh… anh biết từ bao lâu rồi?
- Từ đã khá lâu. Tôi đoán ra sự thực vào buổi tối lúc tôi nhặt được bức ảnh chụp cô và mẹ cô trong phòng thăm mạch của bác sĩ Cole. Nhưng ngay từ khi tôi tiếp xúc lần đầu với Helen Cole, tôi đã có linh tính dù rất mơ hồ. Hai người giống nhau một cách lạ lùng khó có thể tin được đó là một sự trùng hợp. Và cả hai đều rất giống người cha.
Cô từ từ ngồi xuống ghế và cắm mắt xuống sàn.
- Tôi không còn thiết sống từ hôm tôi giết ông ấy. Nếu tôi có một chút lương tri, tôi đã thú nhận với anh về việc đó ngay ngày hôm sau. Bowman ạ, dù anh tin hay không tin, tôi cảm thấy mình không có tội. Tôi không có ý định giết ông ấy. Tôi đến để đề nghị ông ấy chu cấp ít tiền cho mẹ tôi. Ông ấy không muốn nghe tôi nói. Tôi lạy van xin ông ấy giúp đỡ và ông ấy trả lời không có thì giờ. Ông ấy cho tôi biết sắp đi xa và khi nào trở về mới giải quyết chuyện đó. Rồi ông ấy nhạo báng và chửi rủa mẹ tôi. Tôi không biết điều gì đã xui khiến tôi, tôi mất bình tĩnh và vớ lấy khẩu súng nhỏ của ông ấy đang để trên bàn.
Tôi lơ đãng nhìn chiếc đồng hố đeo tay.
- Agnès, tôi không rõ chuyến tàu của cô khởi hành lúc mấy giờ nhưng cô đừng để chậm trễ. Đúng rồi, nhắc lại có ích gì? Thật đáng đời Albert Cole. Nếu chuyện này không phải do cô làm thì một kẻ khác cũng sẽ nhận công việc gửi ông ta vào nhà xác.
Agnès ngẩng đầu và mỉm cười. Đôi mắt lại lóe sáng lên lần nữa và đôi má cô dần dần hồng hào trở lại. Tôi nói với cô:
- Bất tất cô phải kể cho tôi nghe đoạn sau. Sau chuyến đi của tôi đến Topeka, sau lần nói chuyện với mẹ cô, tôi đã quyết định cô không phải trả giá về cái chết của bác sĩ Cole. Chính vì lý do đó mà tôi không nộp mạng sống của Peter cho cảnh sát. Và bởi thế hắn phải chết.
- Helen cho biết tôi có thể tin cậy ở anh, - cô nói, - nhưng tôi quá sợ. Tôi chỉ muốn một điều, đó là rời khôi New York.
Bản tính tò mò của tôi nổi lên, tôi nói:
- Dẫu sao tôi muốn đặt với cô một câu hỏi nhỏ. Cô cho Helen Cole biết… hừm… về tai nạn rủi ro này vào khi nào?
- Sau khi biết ông ấy… tôi muốn nói là bác sĩ Cole đã chết, tôi chạy ra khỏi phòng. Tôi không biết mình nên chạy theo hướng nào. Tôi lo ngại có thể có người nghe thấy tiếng súng nổ và sợ không dám dùng thang máy. Thế là tôi chạy về phía cửa cấp cứu và gặp Helen tại hành lang. Chúng tôi chạm trán nhau và bất ngờ cô ấy dừng lại, vẻ mặt sửng sốt. Tôi cũng biết cô ấy là ai. Tôi định tiếp tục chạy nhưng cô ấy đã nắm chặt tay tôi và hỏi "Chị là ai?”.
Tôi cố gỡ ra nhưng vẫn bị túm chặt. Tôi quên không khép cánh cửa tiền phòng của bác sĩ Cole và người ta nhìn thấy ở đó có ánh đèn trong khi mọi văn phòng khác đều tối thui. Helen kêu to: "Chị từ phòng thăm mạch của ba tôi đi ra! Chị đã làm gì ba tôi?" Vì tôi không đáp nên cô ấy lắc mạnh người tôi nói: "Tôi nghe thấy có tiếng súng nổ và hình như từ.…” Thế là tôi cho cô ấy biết: "Tôi vừa giết chết cha cô và cũng là cha tôi”. Cùng lúc đó tôi nghe thấy có tiếng động ở dưới nhà. Tôi không còn biết chuyện gì xảy ra sau đó. Tôi nghĩ mình sắp ngất.
Khi đầu óc tôi tỉnh táo trở lại, tôi thấy mình và Helen đang ở ngoài phố. Cô ấy dìu tôi đi. Cô ấy cho biết vừa rồi tôi đánh rơi chiếc xắc tay ở ngay trước lối vào cửa cấp cứu và cô ấy đã nhặt tất cả những đồ vật đựng trong đó bị rơi vãi ra. Chỉ mãi về sau tôi mới nhận thấy mình đã đánh mất hộp phấn…
Cô rùng mình và nói tiếp:
- Kể từ ngày hôm đó tôi thực sự sống trong một cơn ác mộng. Helen đối xử với tôi thật tuyệt vời hết chỗ nói. Tôi không biết làm thế nào cô ấy lại tin vào tất cả những điều tôi cho cô ấy biết. Cô ấy có quyền giao tôi cho cảnh sát. Cô ấy không làm như thế mà trái lại, Helen nói rằng cô ấy sẽ cố sửa chữa những điều tệ bạc mà bác sĩ Cole đã đối xử với mẹ tôi và tôi. Cô ấy khuyên tôi nên tiếp tục làm việc cho anh và nói thêm sẽ chăm sóc mẹ tôi cho tới khi nào tôi trở về, cô ấy sẽ quyết định làm gì với số tiền mà bố cô ấy để lại cho cô.
- Thế ra chỉ vì tất cả chuyện đó mà cô khước từ lời cầu hôn của tôi sao?
Cô gật đầu.
- Tôi không thể kết hôn với anh khi không cho anh biết việc tôi đã làm. Tôi không đủ can đảm bóc trần sự thực ra với anh. Giá mà tôi có thể đoán ra anh đã khám phá được tất cả… - Một vẻ sửng sốt lớn lao hiện trên nét mặt cô. - Anh… anh đã biết chuyện thế mà anh vẫn đề nghị lấy tôi?
- Agnès ạ, lúc đó tôi mới chỉ ngờ ngợ…
- Trong trường hợp như vậy, tại sao…
Cô ngừng lời và cắn môi.
- Bởi vì Agnès ạ, tôi luôn luôn mến cô. Ngoài ra bởi vì luật pháp ngăn cấm một người chồng làm chứng chống lại người vợ. Do đó một khi đã lấy nhau, không ai có thể buộc tôi phải tiết lộ những điều tôi đã phát hiện ra. Nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa rồi. Một tên tội phạm đã trả giá. Mọi hướng điều tra dẫn đến cô đã bị bôi lem, xoá sạch, tiêu tan hết.
Cô đứng dậy. Trên gương mặt cô, vẻ cam chịu biến mất nhường chỗ cho sự vui vẻ. Cô nói với giọng khàn khàn:
- Bowman, cám ơn anh nhiều. Anh rất tốt với tôi. Tôi không bao giờ quên… Vĩnh biệt… - Cô chìa tay bắt tay tôi: mong anh được sung sướng…
Tim tôi se lại. Tôi hiểu rằng đây là dịp may cuối cùng của tôi. Tôi chỉ cần nói một lời thôi là tình thế giữa hai chúng tôi sẽ đổi khác ngay. Sự cám dỗ quá lớn. Nhưng nó đến nhanh thì đi cũng nhanh.
- Vĩnh biệt cô bé, chúc cô may mắn…
Cô bước tới gần, nhanh nhẹn đặt môi cô lên môi tôi. Cô nói với giọng mà người ta cằm thấy trong đó có tiếng nức nở:
- Cái này để cảm ơn anh về tất cả… tất cả.

Tôi trở về phòng làm việc của tôi và chống hai cùi tay lên bậc cửa sổ. Agnès phải mất một thời gian lâu mới xuống đến tầng trệt. Khi chiếc taxi đưa cô đi mất hút ở góc phố, tôi nhận thấy cớ vị mặn trong mồm tôi.
[/align]


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: BUỔI HẸN CUỐI CÙNG
Gửi bàiĐã gửi: 20-11-2010, 12:41 pm 
Hồng Minh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 10-10-2010, 01:03 pm
Lần ghé thăm trước: 21-06-2011, 01:02 pm
Bài viết: 1492
Giới tính: Nữ
Mình đang: Cool
Đã cảm ơn: 906 lần
Được cảm ơn:
956 lần trong 442 bài viết
 
[align=center]Chương Kết[/align]

[align=justify]Các ông Johnsten, Whitlr, Peacock hân hạnh báo cho tôi biết tờ chúc thư của bác sĩ Cole quá cố đã được hợp thức hoá, và theo ý nguyện cuối cùng của người chết, một số tiền năm nghìn đô la trở thành của tôi. Tờ séc gửi kèm theo tờ biên nhận mà các luật sư đề nghị tôi vui lòng trả lại cho họ sau khi đã ký tên vào đó.

Tôi đặt tờ séc và biên nhận lên mặt bàn. Tôi có quyền yêu cầu họ trả thêm một số tiền khác cũng là năm nghìn đô la, nhưng tôi không nghĩ đến điều đó, vì lẽ ra tôi phải giao cho cảnh sát chính người đã giết bác sĩ Cole thì trái lại tôi lại tạo điều kiện để người đó không bị trừng trị. Trong thâm tâm, tôi hài lòng về vụ việc đã được kết thúc theo cung cách như vậy. Kẻ chịu trách nhiệm thực sự là Lucius. Tên này đã bị cảnh sát bắt giữ đúng lúc hắn định dùng máy bay chuồn đi California. Hắn sẽ bị đưa ra toà xét xử và chắc chắn bản án tử hình đã dành sẵn cho hắn. Những người khác chẳng qua là những nạn nhân: Cole, lột tên hèn nhát, Agnès, một cô gái bị ruồng bỏ. Chỉ một chút xíu nữa là tôi đã tìm lý lẽ bào chữa cho Miriam Cole. Chắc chắn bà ta cố tên cách bám riết tôi.

Tôi cầm hai phong thư đến cùng với các loại giấy tờ khác. Một lá gửi từ Topeka, tiểu bang Kansas. Trong phong bì chỉ có mỗi một tờ giấy trắng trên đó có những dòng chữ viết tay và không ký tên người gửi:
“Bởi vì anh đã biết việc em làm cũng như em đã biết việc anh làm; chúng ta có nên xa nhau không? Và anh có nghĩ chúng ta có thể bắt đầu đi tiếp trên mối quan hệ mới không?”

Trong một thoáng tôi định gửi ngay bức điện tín với tiếng "Có" và không thêm lời nào khác.

Nhưng ý muốn đó kéo dài không lâu. Tôi xé phong bì thứ hai. Đó là một tấm thiếp in và chỉ có mỗi tên là được viết bằng tay nằm ở giữa:
“Bà Miriam Cole thông báo với ông Bowman biết hàng tuần bà tiếp khách vào ngày thứ sáu từ ba đến năm giờ chiều. Bà sẽ rất vui sướng có sự hiện diện của ông làm vinh dự cho bà".

Hai tay tôi cầm hai lá thư, đầu óc suy nghĩ. Dù tôi chọn theo hướng nào thì trên con đường đi cũng đều gặp những chuyện phiền toái, rắc rối. Tôi biết mình không thể nào làm một người chồng tốt, hay một gã điếm đực ngon lành. Vậy là…

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
- Thưa ông Bowman, đây là Hãng hàng không Pan American, - một giọng nói thánh thót trẻ trung trong ống nói. - Tôi gọi tới ông về lời yêu cầu của ông muốn biết tin tức của chuyến bay đến Florida.
- Tôi xin nghe lời cô nói.
- Vâng, thưa ông Bowman, một hành khách đã xin huỷ chỗ giữ trước vào chiều nay. Nếu ông muốn đi chuyến này xin vui lòng cho chúng tôi được biết…
- Tốt quá! - Tôi nói to. - Tôi xin cam đoan với cô hai lần chứ không phải là một! Giữ cho tôi chỗ đó. Tôi sẽ có mặt tại phi trường một tiếng đồng hồ trước khi máy bay cất cánh. Cám ơn cô nhiều!
Tôi cúp máy vầ khoan khoái hát khe khẽ trong miệng. Thượng đế đã thay tôi trong việc quyết định.

Thế là tôi không có gì phải hối hận, tiếc nuối. Tôi chỉ có việc lên đường, tấm nắng, bơi lội trong làn nước xanh của Vịnh Mexique. Và sau một hay hai tháng rong chơi ở đó, tôi quên hết mọi nỗi buồn về mặt tình cảm cũng như những thứ khác. Đời vẫn đẹp sao!

Tôi xé vụn bức thư của Agnès và tấm thiếp của Miriam rồi vứt vào sọt giấy. Sau đó tôi khoá cửa văn phòng, xuống dưới nhà, tuồn người vào trong chiếc Dodge và khởi động máy. Tối đã chuẩn bị hành lý từ trước rồi…


Hết
[/align]


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: BUỔI HẸN CUỐI CÙNG
Gửi bàiĐã gửi: 20-11-2010, 01:31 pm 
Hồng Minh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 10-10-2010, 01:03 pm
Lần ghé thăm trước: 21-06-2011, 01:02 pm
Bài viết: 1492
Giới tính: Nữ
Mình đang: Cool
Đã cảm ơn: 906 lần
Được cảm ơn:
956 lần trong 442 bài viết
 
[align=center]Hình ảnh[/align]


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 32 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.682s | 35 Queries | GZIP : Off ]