Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 17 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: BUỒN ƠI ! BIẾT ĐẾN BAO GIỜ ???
Gửi bàiĐã gửi: 19-06-2010, 04:45 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 

BUỒN ƠI ! BIẾT ĐẾN BAO GIỜ ???


Đường sắt cao tốc hay "đặc khu tri thức"?

Tác giả: Kỳ Duyên

Những "đặc khu tri thức" nếu hình thành sẽ là những hạt nhân, trước hết đào tạo nguồn nhân lực kỹ thuật cao phục vụ cho sự phát triển kinh tế xã hội các vùng miền và đất nước; kích thích sự phát triển, sự chuyển động tích cực của cả hệ thống đào tạo về chất lượng.

Những ngày này, có một vấn đề không chỉ làm nóng lên bầu không khí tranh luận căng thẳng trong nghị trường Quốc Hội, mà còn như hun đốt thêm xã hội vốn đang hầm hập bởi nắng nóng. Đó là chủ trương làm đường sắt cao tốc với số vốn vay đầu tư nước ngoài khổng lồ- 56 tỷ USD.
Có một thứ cần ưu tiên "cao tốc": Giáo dục đại học
Không biết cái nút bấm ĐSCT sắp tới trong QH ngả về bên nào, bên đồng tình hay phản đối, xin hãy cứ chờ đợi tới giờ...G! Nhưng trong khi ý kiến phản biện liên tiếp, từ các chuyên gia về kinh tế, tài chính, giao thông...còn chưa ngã ngũ; cũng như ý kiến phản đối quyết liệt của người dân chưa hề nhượng bộ; thì những người ưu tư đến giáo dục lại đặt một câu hỏi- như một phương án phát triển khác, thay thế hợp lý hơn. Đó là đất nước lúc này có một thứ cần ưu tiên "cao tốc" hơn cả đường sắt: Giáo dục đại học?
Phương án này xuất phát từ thực tiễn GDĐH nhiều năm nay.
- Tuy nhà nước có quan điểm "GD là quốc sách hàng đầu", với tỷ lệ đầu tư GD chiếm 20% ngân sách, (dành riêng cho GDĐH 10%), nhưng so với con số tuyệt đối, sự đầu tư này vẫn chưa thể đáp ứng yêu cầu đào tạo có chất lượng.
- Nhìn ra thế giới, so với GD các nước phát triển, nếu như GD phổ thông không đáng lo ngại lắm, thì ngược lại, GDĐH đã và đang tụt hậu rất nguy hiểm, trong khi đó, đây lại là khu vực tạo nguồn nhân lực trực tiếp cho sự phát triển kinh tế xã hội giai đoạn hội nhập. Thực trạng lạc hậu kéo dài đó của GDĐH đòi hỏi nhà nước cần có những quyết sách táo bạo, dựa trên cách tư duy mới và khôn ngoan.
- Việc đầu tư tới 56 tỷ USD, một số tiền quá lớn vào ĐSCT, cho dù đó là xu hướng phát triển hiện đại trong tương lai, nhưng hiện tại, nhu cầu đi lại của con người chưa tăng cao, và còn có nhiều phương tiện giao thông thay thế, thì nên chăng, xin nhà nước hãy ưu tiên đầu tư 6 tỷ USD, con số lẻ, chỉ bằng gần 1/9 của số tiền đi vay, cho việc xây dựng 6 trường đại học có chất lượng cao, tạo ra 6 "đặc khu tri thức" gắn với sự phát triển kinh tế xã hội vùng miền.

"Đặc khu tri thức"- hạt nhân của sự phát triển

Gợi ý này, xuất phát từ quan điểm bất di bất dịch- GD là động lực phát triển, đầu tư cho GD là đầu tư có lãi.
Những "đặc khu tri thức" đó nếu hình thành sẽ là những hạt nhân, trước hết đào tạo nguồn nhân lực kỹ thuật cao phục vụ cho sự phát triển kinh tế xã hội các vùng miền và đất nước. Thứ nữa, kích thích sự phát triển, sự chuyển động tích cực của cả hệ thống đào tạo về chất lượng.
Nếu làm được như vậy, những "đặc khu tri thức" ấy sẽ chính là những đường cao tốc trí tuệ đưa đất nước cất cánh vào tương lai.

Hình ảnh
Chỉ cần đầu tư 6 tỷ USD, con số lẻ trong số tiền đầu tư đường cao tốc dự kiến, cho việc xây dựng 6 trường đại học có chất lượng, sẽ tạo ra 6 "đặc khu tri thức" gắn với sự phát triển kinh tế xã hội vùng miền. Ảnh minh họa


Sẽ có một câu hỏi đặt ra: Tại sao chúng ta không chọn lựa cách dựa vào hệ thống các trường ĐH đầu bảng phát triển tiếp lên như nhiều ý kiến khi bàn về ĐH "đẳng cấp quốc tế" trước đây, mà lại muốn tìm một con đường mới, riêng biệt?
Có 3 lý do sau:
- Bản chất của nền GDĐH truyền thống vốn có tính ổn định tương đối, thậm chí là bảo thủ. Do nhiều nguyên nhân, bản thân các trường ĐH công lập lâu nay với cung cách quản lý xơ cứng, lạc hậu, lại bị "lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm" chi phối, dường như chưa thể bước ra khỏi vùng trũng của tư duy GD cũ.
- Hệ thống các trường ĐH tư thục có thể mới về cơ chế, nhưng nhiều khiếm khuyết trong quản lý, tính mục đích vì lợi nhuận quá nặng, hiệu quả đào tạo lại thấp.
- Nếu trông chờ vào chiến lược phát triển hay cải cách GDĐH mà hiện nay chính ngành GD còn tranh cãi, chần chừ, hoặc lửng lơ...thì còn rất lâu, ý tưởng tạo ra những "đặc khu tri thức" rất khó thành hiện thực.
Cần một con đường đi mới, táo bạo, mạnh mẽ và quyết đoán hơn.

Cần những chính sách ưu tiên và đặc thù

Tạo nên chất lượng ĐT cao, mang tính đẳng cấp, có nhiều điều kiện, nhưng trong đó, có hai điều kiện tiên quyết: Cơ sở vật chất và đội ngũ quản lý, giảng viên. Như vậy, nếu đã gọi là "đặc khu tri thức", các trường này cần được hưởng những chính sách ưu tiên và đặc thù. Để ngoài cơ sở vật chất được đầu tư thỏa đáng, từ diện tích mặt bằng, đến cơ sở nhà xưởng, thiết bị kỹ thuật tiên tiến, phòng thí nghiệm hiện đại...điều đặc biệt, các trường phải hút được những giảng viên giảng dạy, nghiên cứu khoa học thực tài trong nước, nước ngoài.
Theo các chuyên gia ĐH, sự ưu tiên cho đội ngũ này thể hiện ngay ở những chính sách thu hút để họ thực sự nhiệt tâm. Đó là chấp nhận không phân biệt đối xử về "quốc tịch" với đội ngũ quản lý, giảng viên (là người nước ngoài, hoặc là những trí thức Việt kiều giỏi giang). Giảng viên người nước ngoài có thể được nhập quốc tịch Việt Nam nếu có nhu cầu.
Để bảo đảm chất lượng cao, trong bối cảnh đời sống GD nước ta, ở các "đặc khu tri thức", tỷ lệ giảng viên là người nước ngoài, Việt kiều, nên chiếm khoảng 90-95%. Tỷ lệ sinh viên Việt Nam: 50-70%, còn lại là sinh viên nước ngoài.
Đây không phải vấn đề gì mới mẻ, mà là kinh nghiêm thực tế của nhiều trường ĐH danh tiếng của các quốc gia phát triển, như Singapore chẳng hạn (2 trường ĐH Quốc gia Singapore, ĐH Công nghệ Nanyang - lọt vào tốp 200 trường ĐH châu Á vừa được xếp hạng)(1). Tỷ lệ giảng viên là người nước ngoài của các trường nói trên thường chiếm khoảng 60%; đội ngũ này sau 3 năm lại được sàng lọc lại, bảo đảm chất lượng theo yêu cầu mục tiêu đào tạo.
Những "đặc khu tri thức" có thể đặt ở 6 vùng: Tây Bắc, đồng bằng sông Hồng (Hà Nội), miền trung (Đà Nẵng), đồng bằng sông Cửu Long (Cần Thơ), TP Hồ Chí Minh, và Tây Nguyên gắn với 6 vùng kinh tế đặc thù khác nhau. Nhưng trước mắt, nên chọn và đặt 3 "đặc khu tri thức" ở 3 vùng: Hà Nội, Đà Nẵng và TP HCM, những nơi có các điều kiện sống, sinh hoạt thuận lợi hơn.
Với việc tạo ra những "đặc khu tri thức" cùng lúc, ngành GD quy hoạch lại mạng lưới các trường ĐH sao cho phù hợp thực tiễn phát triển kinh tế xã hội các vùng miền, tránh chồng chéo, lãng phí trong đầu tư và đào tạo.
Giữa sự vay mượn tốn kém nhưng chưa phải lúc, với sự vay mượn không quá lớn, để đầu tư GD, có lãi lâu dài cho nhân lực và sự phát triển quốc gia, đâu là cái cần ưu tiên "cao tốc": Đường sắt hay "đặc khu tri thức"?
Câu trả lời có lẽ cũng rõ ràng.


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (19-06-2010, 10:32 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-06-2010, 06:45 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
Đường sắt cao tốc Bắc-Nam: Gần 200 ĐBQH không ủng hộ

(PL-HCM)Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết đã gửi văn bản đến đích danh chủ tịch và phó chủ tịch Quốc hội để phản đối dự án trên.

Đó là con số thống kê sơ bộ của Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) sau khi tiến hành kiểm phiếu thăm dò ý kiến đại biểu (ĐB) QH về dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam (ĐSCT).

Chênh lệch không quá lớn

Tính đến 15 giờ ngày 15-6, UBTVQH đã thu về 474 phiếu trên tổng số 488 phiếu phát ra thăm dò ý kiến ĐB. Theo đó có 192 ĐB không đồng ý thông qua nghị quyết xây dựng ĐSCT tại kỳ họp lần này để tiếp tục nghiên cứu hoàn thiện trình QH tại kỳ họp khác, tám ĐB bỏ phiếu trắng, ba ĐB có ý kiến khác, còn lại là đồng ý.

Về câu hỏi thứ hai là trong trường hợp QH thông qua nghị quyết xây dựng thì có thực hiện theo lộ trình Chính phủ đưa ra hay lùi thời gian xây dựng…, kết quả chỉ có 148 ĐB đồng tình với phương án của Chính phủ là đầu tư trước hai đoạn tuyến Hà Nội-Vinh và TP.HCM-Nha Trang bắt đầu từ năm 2014 và đưa vào sử dụng vào năm 2025; đầu tư đoạn tuyến còn lại và thông toàn tuyến vào năm 2035. Ngược lại có đến 201 ĐB chọn phương án lùi thời gian xây dựng một trong hai đoạn tuyến Hà Nội-Vinh hoặc TP.HCM-Nha Trang vào thời điểm thích hợp trước năm 2020. Ngoài ra, 13 ĐB có ý kiến khác.

Làm trước một đoạn rồi tính tiếp

Theo UBTVQH, kết quả trên cho thấy đa số ý kiến tán thành việc thông qua nghị quyết về chủ trương xây dựng ĐSCT. Do đó, ngày 16-6, QH cũng đã gửi dự thảo nghị quyết về dự án ĐSCT để ĐB góp ý.


Hình ảnh
Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn) chất vấn thành viên Chính phủ. Ảnh: TTXVN


Theo dự thảo trên, QH giao Chính phủ rà soát quy hoạch hạ tầng giao thông tổng thể trong cả nước. Đồng thời, lập quy hoạch chi tiết, tiếp tục nghiên cứu sâu hơn, toàn diện hơn điều kiện đảm bảo tính khả thi của tuyến ĐSCT Hà Nội-TP.HCM. Trên cơ sở đó nghiên cứu lập dự án đầu tư một trong hai tuyến: Hà Nội-Vinh, TP.HCM-Nha Trang. QH sẽ xem xét, quyết định chủ trương đầu tư một đoạn tuyến được chọn và thực hiện đầu tư vào thời điểm thích hợp trước năm 2020 bằng nhiều nguồn vốn, đa dạng phương thức đầu tư.

Từ kết quả đầu tư tuyến được chọn sẽ có khai thác, đánh giá đầu tư, khai thác đoạn tuyến trên rồi mới báo cáo QH xem xét triển khai xây dựng các bước tiếp theo.

Đại biểu thiếu thông tin

Việc chỉ có gần 200 ĐBQH không tán thành chủ trương thông qua dự án ĐSCT tại kỳ họp này, thấp hơn so với con số ĐB ủng hộ khiến rất nhiều người tỏ ra lo lắng. Ông Trần Đình Bá, hội viên Hội Kinh tế vận tải đường sắt Việt Nam, cho rằng ĐBQH của mình quá thiếu thông tin về dự án trên. “Lẽ ra với một dự án lớn như ĐSCT thì các cơ quan chức năng phải lấy ý kiến của các hiệp hội, các đơn vị nghiên cứu. Đồng thời, khi trình ra QH, kèm theo tờ trình của Chính phủ phải có ý kiến của các hiệp hội, các đơn vị khoa học, kinh tế, vận tải để ĐB có thêm nhiều kênh thông tin và có quyết định đúng đắn” - ông Bá nói.

Trong khi đó, trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, GS Nguyễn Minh Thuyết (ĐB Lạng Sơn), một trong những người phản đối mạnh mẽ nhất dự án trên cho biết kết quả trên thực sự khiến ông không hài lòng. “Không chỉ phản đối trong các cuộc họp ở tổ cũng như hội trường, tôi còn có báo cáo gửi đích danh chủ tịch và phó chủ tịch QH nêu những băn khoăn cũng như quan điểm của mình với dự án trên. Ở đây QH lấy ý kiến ĐB nhưng theo tôi được biết thì trong số ĐBQH chỉ có một ĐB có chuyên ngành về đường sắt. Còn Hội đồng thẩm định nhà nước về dự án trên lại không có bất kỳ một chuyên gia nào về đường sắt mà chỉ toàn là quan chức thôi” - ông Thuyết nói.

Vẫn giữ lãi suất cơ bản

Việc cho phép các tổ chức tín dụng áp dụng cơ chế lãi suất thỏa thuận không có nghĩa là để lãi suất tự do thả nổi…

Chiều 16-6, Quốc hội đã biểu quyết thông qua Luật Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (sửa đổi) và Luật Các tổ chức tín dụng (sửa đổi).

Khoản 2 Điều 91 Luật Các tổ chức tín dụng quy định: “Tổ chức tín dụng và khách hàng có quyền thỏa thuận về lãi suất, phí cấp tín dụng trong hoạt động ngân hàng của tổ chức tín dụng theo quy định của pháp luật”. Trước khi thông qua luật này, một số đại biểu đề nghị giải trình rõ cơ chế “lãi suất thỏa thuận” trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội khẳng định “việc cho phép các tổ chức tín dụng áp dụng cơ chế lãi suất thỏa thuận không có nghĩa là lãi suất được tự do thả nổi trên thị trường”. Thỏa thuận về lãi suất trong hoạt động của các tổ chức tín dụng “phải nằm trong giới hạn theo quy định của pháp luật”.

Liên hệ với Luật Ngân hàng Nhà nước (sửa đổi), Điều 12 quy định: Ngân hàng Nhà nước công bố lãi suất tái cấp vốn, lãi suất cơ bản và các loại lãi suất khác để điều hành chính sách tiền tệ, chống cho vay nặng lãi. Trường hợp thị trường tiền tệ có diễn biến bất thường, Ngân hàng Nhà nước quy định cơ chế điều hành lãi suất áp dụng trong quan hệ giữa các tổ chức tín dụng với nhau và với khách hàng, các quan hệ tín dụng khác.

Nói cách khác, trường hợp cần thiết, Ngân hàng Nhà nước sẽ can thiệp trực tiếp vào cơ chế lãi suất của các tổ chức tín dụng, như quy định cụ thể mức lãi suất của các tổ chức tín dụng.

Trước đó, Quốc hội cũng đã thông qua nghị quyết phê chuẩn quyết toán ngân sách nhà nước năm 2008. Theo đó, tổng số thu cân đối ngân sách nhà nước là trên 548.000 tỉ đồng; tổng số chi cân đối ngân sách nhà nước là gần 591.000 tỉ đồng. Bội chi ngân sách nhà nước trên 67.677 tỉ đồng, bằng 4,58% tổng sản phẩm trong nước (GDP).

ĐỨC MINH - THÀNH VĂN


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (19-06-2010, 10:32 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-06-2010, 07:01 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
PN&HĐ: Mỏ vàng lớn nhất VN và thông điệp của một Bộ trưởng

Tác giả: Trực Ngôn

(TVN/VNN, Thứ Sáu, 18 tháng 6 năm 2010) Một tuần đã trôi qua với những phát ngôn đáng xếp vào diện bất hủ và những hành động ấn tượng qua lăng kính của nhà báo Trực Ngôn.

"Tôi yên tâm"... nhưng "tôi nhân dân" không yên tâm

Cho đến bây giờ, dự án xây dựng đường sắt cao tốc vẫn chưa làm cho nhiều đại biểu QH tâm phục, khẩu phục. Theo kết quả lấy ý kiến các đại biểu QH về vấn đề này thì chỉ có khoảng 1/3 đại biểu đồng ý hoàn toàn với dự án do Chính phủ đề xuất cho dù Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố chắc như đinh đóng cột gỗ lim: "Tôi yên tâm".

Xin thưa lại với Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng rằng: không ai nghi ngờ quyết tâm của ông trong việc xây dựng đường sắt cao tốc. Nhưng với số tiền đầu tư cho dự án quá khổng lồ và hiệu quả kinh tế của dự án này lại cho đến nay vẫn chưa rõ ràng thì đúng là "tôi yên tâm" mà dân thì không yên tâm tí nào.

Khát vọng về tương lai của đất nước của những nhà lãnh đạo đất nước là vô cùng quan trọng. Nếu những nhà lãnh đạo không có khát vọng thì đất nước làm sao mà "bay" lên được. Nhưng khát vọng phải dựa trên hiện thực mang tính khoa học cao nếu không khát vọng sẽ trở thành ảo vọng.

Để bảo vệ luận thuyết "Tôi không lo", Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng có đề cập đến một số lý do trong đó có 2 lý do được dư luận xã hội liên tục nhắc đến. Nhưng cả 2 lý do này lại làm dân... lo. Có lẽ dân chưa hiểu hết hay chưa hiểu đúng ý của Phó Thủ tướng chăng (?)

Hình ảnh
Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố chắc như đinh đóng cột gỗ lim: "Tôi yên tâm". Ảnh: VNN

Lý do thứ nhất: Phó Thủ tướng khẳng định: "Chúng ta không thể không làm đường sắt cao tốc". Cho đến bây giờ, người dân nghĩ nát óc vẫn chưa tìm ra luận chứng để thấy không thể không làm đường sắt cao tốc. Không thể không làm nghĩa là không có con đường nào khác hoặc không làm là chết. Cũng như người ta thường nói không thể không ăn, không thể không uống, không thể không thở chứ không ai nói không thể không ở nhà 5 tầng.

Nhân dân thực sự muốn được nghe những người có trách nhiệm, đặc biệt là Phó Thủ tướng nói cho dân một cách rành rõ vì sao nước ta không thể không làm đường sắt cao tốc. Và nếu không làm đường sắt cao tốc thì Việt Nam sẽ phải đứng trước những nguy cơ gì?

Lý do thứ hai: Theo báo VNN, Phó Thủ tướng đưa ra lý do "phải làm" đường sắt cao tốc "vì không có nước nào có diện tích dài như Việt Nam". Thưa Phó Thủ tướng, nếu nói như Phó Thủ tướng thì phải hiểu cho đúng là Việt Nam là nước có chiều dài dài nhất so với tất cả các nước trên thế giới. Theo tìm hiểu của tôi thì đây là thông tin hoàn toàn sai. Nhưng chuyện sai này không hề quan trọng một tí nào vì Phó Thủ tướng chứ đâu phải giáo viên dạy địa lý. Điều quan trọng nhất là: cứ cho Việt Nam là một trong những nước có chiều dài dài nhất thế giới đi chăng nữa thì có bắt buộc phải làm đường sắt cao tốc không? Không ít nước có chiều dài hơn Việt Nam nhưng không có đường cao tốc.

Còn một điều nữa người dân không dám khẳng định nhưng cứ thấy mơ hồ mặc dù ai cũng mong cuộc sống của mình sẽ đến ngày như thế. Đó là việc ông dự tính đến năm 2050 thu nhập bình quân đầu người là 20.000 USD/ năm (khoảng gần 1.700 đôla/tháng = 32.300.000 đồng). Theo dự tính của các nhà nghiên cứu xã hội thì 40 năm nữa (năm 2050 ), tỉ lệ nông dân ở nước ta có thể chỉ chiếm khoảng 60 phần trăm. Thu nhập đầu người ở nông thôn Việt Nam hiện nay khoảng 600.000 đồng/tháng (khoảng 30 đô la).

Năm 2050, dự tính thu nhập bình quân đầu người là 1.700 đôla (32.300.000 đồng) đồng/tháng thì cứ cho là nông dân sẽ thu nhập khoảng 700 đôla (13.000.000 đồng). Vậy làm thế nào để những người nông dân tăng thu nhập của họ từ 600.000 đồng lên cứ cho là 13.000.000 đồng khi mà đất canh tác của nông dân mỗi ngày một thu hẹp. Và chúng ta không thấy một dấu hiệu nào khả quan về một cuộc Cách mạng xanh với sự đổi thay phương tiện sản xuất và tư duy sản xuất nông nghiệp. Hay phép tính thu nhập bình quân này chứa đựng bên trong sự chênh lệch giàu nghèo đến khủng khiếp? Ví dụ một bên có tài khoản hàng chục triệu đôla và một bên chỉ có mấy bồ thóc, mươi con gà, mươi con vịt và một hai con lợn?

Xin thưa, đây cũng chỉ là những tư duy đơn giản nhưng chứa đựng sự "không hề yên tâm" của người dân mà thôi. Chúng ta hãy cùng nhau làm cho người dân được thực sự yên tâm. Vì đó chính là sứ mệnh của những người có trách nhiệm với đất nước. Và hơn nữa, với sự tin tưởng vào Chính phủ, cái gì dân chưa hiểu thì dân hỏi cho dù chưa chắc người dân đã được trả lời thấu đáo.

Có một mỏ vàng nhân tạo lớn nhất ở Việt Nam

Ba Vì, một nơi cách đây mươi năm chỉ là chốn "sơn lâm thăm thẳm" trong ký ức của những người Hà Nội. Nhưng đến một ngày, khi người dân thức dậy, họ thấy một thứ ánh sáng chói loà hắt lên từ những mảnh vườn lơ thơ mấy luống rau muống, rau dền, từ những khu đất nhiều đá sỏi với cây dại, từ những ngôi nhà nghèo nàn mà chủ nhân muốn rời bỏ để đến thành phố lập nghiệp làm ăn...

Ánh sáng gì vậy? Cuối cùng người ta phát hiện đó là ánh sáng do vàng lá, vàng miếng... hắt lên. Mỏ vàng lớn chăng? Đúng. Nhưng không phải mỏ vàng thiên nhiên mà mỏ vàng nhân tạo. Đấy chính là giá đất ở Ba Vì.

Hình ảnh
Ba Vì sẽ trở thành Trung tâm hành chính quốc gia? Trục Thăng Long có thể kết nối các vùng văn hoá? Ảnh: VNN

Ôi, mọi chuyện ở trên đời này đều có thể và chẳng ai lường trước được. Nghe nói có người dân đã bán rẻ như bèo hàng nghìn mét đất trước khi Ba Vì được "vàng hóa" (xin lỗi không phải là hóa vàng) giờ tiếc của quá mà sinh ốm nặng. Lại nghe nói có người đã bán đất trước kia giờ tiếc quá đâm lẩn thẩn. Thế là đêm về lẻn đến mảnh đất xưa của mình bốc trộm mấy cục đất bỏ vào túi mang về nhà giấu kín vì bị ảo giác nên nhìn đất sỏi lại thấy đó là những cục vàng lấp lánh.

Ba Vì sẽ trở thành Trung tâm hành chính quốc gia. Đó có phải là một tin đồn không? Không. Người dân tin đó là một dự án có thật vì Chính phủ, Quốc hội, các chuyên gia, các phương tiện truyền thông đã và đang bàn luận rầm rộ từ lâu nay. Thế nhưng ngày 15/6, Bộ trưởng Xây dựng Nguyễn Hồng Quân khẳng định trước Quốc hội là không có chuyện dời đô lên Ba Vì.

Bộ trưởng Bộ xây dựng tất nhiên là thành viên của Chính phủ mà lại là thành viên vô cùng quan trọng vì phụ trách việc xây dựng đã khẳng định như thế. Không có chuyện đó sao lại bàn luận công khai và bàn luận một cách nghiêm trọng như thế? Vậy đây là cái gì và vì sao lại thế?

Những người dân kém cỏi và ít năng lực như Trực Ngôn đây đang rơi vào một "trận đồ bát quái" của thông tin mà chẳng biết thực hư thế nào. Đã có những đại biểu QH nói vì nhiều cán bộ có đất ở đó nên tạo ra "tin đồn" này để nâng giá đất (phát biểu của ông Phạm Quốc Anh - Chủ tịch Hội Luật gia VN). Than ôi! Chẳng lẽ những người làm ra "tin đồn" kia lại có thể "lừa được" cả Quốc hội à? Có thể qua mặt được người phụ trách toàn bộ việc xây dựng của đất nước à?

Người dân như tôi không dám bàn đến những điều lớn lao hay bàn đến chuyện tâm linh hay phong thủy nếu xây dựng Trung tâm hành chính quốc gia tại đó. Người dân chỉ hoang mang chạy vòng quanh như gà mắc tóc hay như một người loạn thị vì thấy người có trách nhiệm này bảo có, người có trách nhiệm kia bảo không... chẳng biết đâu mà lần.

Rồi lại trục Thăng Long nữa chứ. Có quá nhiều chuyện mà tôi không thể nào kể hết ra đây. Tôi chỉ muốn nói đến một việc thôi. Đó là việc tôi chưa bao giờ nghe nói đến một cái đường rộng mà chúng ta gọi với một thuật ngữ cao siêu là TRỤC lại có thể kết nối vùng (hoặc nền) văn hóa này với vùng (nền) văn hóa khác. Và tôi xin lỗi được nói rằng: tôi sẵn sàng tiếp chuyện những ai có quan niệm về sự kết nối các vùng văn hoá như vậy.

Đấy là tôi chưa nói đến việc "đô thị hóa" một cách sai lệch chính là thuốc độc bảng A giết chết những vùng (nền) văn hóa. Trên thực tế, chúng ta đã và đang giết chết nhiều vùng văn hóa bằng những cuộc "xâm lược" thô bạo của nhiều dự án. Tôi đồng ý với ý kiến của đại biểu QH Vũ Hồng Anh khi ông khẳng định: "Trước nay trên thế giới không nước nào và không ai chỉ bằng một trục đường thẳng mà có thể kết nối văn hóa giữa các vùng miền".

Quan niệm một con đường hay một cái TRỤC lại có chức năng kết nối các vùng văn hóa là một quan niệm hoàn toàn sai lầm và không hiểu một chút gì về bản chất văn hoá. Nếu cứ làm một cái TRỤC mà kết nối được những điều như thế thì có vấn đề gì mà người Việt Nam chưa làm được thì cứ làm một con đường hay một cái TRỤC là xong. Như thế, chúng ta sẽ có TRỤC kết nối Nhà nước với nhân dân, kết nối người giàu có với người nghèo để san sẻ cho nhau, môi trường sạch và môi trường nhiễm độc, kết nối Vedan với dân cư hai bờ sông Thị Vải, kết nối các nước cùng biên giới để hoá giải những bất đồng, kết nối...

Thông điệp của một Bộ trưởng

Trả lời chất vấn của đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng khẳng định việc đồng bào đu dây qua sông Pôkô là "một sáng tạo không ai ngờ tới".

Hình ảnh
Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng khẳng định việc đồng bào đu dây qua sông Pôkô là "một sáng tạo không ai ngờ tới". Ảnh: VNN

ôi rất tiếc không được trực tiếp nghe câu trả lời này của Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng để xem biểu cảm trên gương mặt của ông khi nói câu này. Bởi với suy nghĩ của tôi và của rất nhiều người dân thì khi nói câu đó gương mặt của Bộ trưởng là một gương mặt dày vò, xót xa. Bởi với vị trí và trách nhiệm của ông, ông không thể nào yên lòng khi để những đứa trẻ tuổi con cháu ông phải đu trên một cái ròng rọc qua sông đi học mà bất cứ lúc nào cái dây kia cũng có thể đứt.

Đây không phải là sự sáng tạo. Đây là sự cùng cực. Chỉ riêng việc người ta chi phí cho việc đào đường lên lấp đường xuống và vô vàn cái vô lý trong xây dựng đã thừa tiền để xây dựng cả trăm chiếc cầu bắc qua sông như sông Pôkô. Nếu việc túm vào dây ròng rọc để "bay" qua sông là "một sáng tạo không ai ngờ tới" thì Việt Nam là một đất nước ngập tràn những sáng tạo không ngờ tới. Đó là sáng tạo leo qua dải phân cách để sang đường, sáng tạo những cái thuyền quái gở để đi trên phố của thủ đô mênh mông nước ngập chỉ sau một cơn mưa , sáng tạo xây những ngôi nhà siêu mỏng, sáng tạo chôn ảnh kỷ niệm, chôn báo chí, chôn cả điện thoại di động của nước người xuống đất trong thời gian là 1000 năm để các hậu duệ của chúng ta kỷ niệm... 2000 năm Thăng Long cho thêm nhiều ý nghĩa.

Nhiều người dân đã phản ứng câu nói này của Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng. Nhưng tôi xin làm luật sư bào chữa cho ông. Bởi tôi tin, một đồng chí bộ trưởng nói câu đó chắc phải có thông điệp sâu sắc. Vậy thông điệp ấy là gì? Tôi xin tạm dịch là: Thưa Quốc hội, việc những đứa trẻ phải đu trên dây qua sông đến trường mà chúng có thể rơi xuống sông bất cứ lúc nào và có thể bị cướp đi tính mạng trong lúc chúng ta đang bàn đến đường sắt cao tốc và trục Thăng Long của 50 năm sau là một câu chuyện đau lòng không ngờ...

Sau khi nghe tôi dịch nội dung bản thông điệp của câu nói ấy, con trai tôi cười khanh khách nói: "Bố dịch khá đấy, 9,5... 9,5 và 9,5". Nhưng trước khi đợi Nhà nước xây chiếc cầu không đáng bao nhiêu tiền nhưng lại vô giá về lòng nhân ái, yêu thương thì báo chí đã kêu gọi các nhà hảo tâm nhanh chóng xây chiếc cầu đó. Bởi cứ thủ tục giấy tờ... v.v... thì những đứa trẻ đu dây kia có lẽ quên mất thói quen đi trên mặt đất và trở thành những Tarzan vùng sông Pôkô.

Những cuộc "di tản" trong bóng tối

Đã có một thời, người dân gọi Sở điện là Sở "điên nặng" (đánh vần tiếng Việt: đờ iên điên nặng điện). Cho dù đấy là cách nói hài hước nhưng cũng cho thấy tình trạng của ngành điện Việt Nam.

Hình ảnh
Một trong những nguyên nhân cắt điện quá nhiều trong dịp này là người ta làm lại hệ thống điện gì gì đó cho Đại lễ 1000 năm Thăng Long. Ảnh: VNN

Theo sơ đồ của ngành điện thì 20 năm nữa vẫn còn thiếu điện. Một trong những nguyên nhân mà người có trách nhiệm liên quan giải thích là vì chúng ta vẫn dùng thiết bị lạc hậu hao tổn năng lượng và vì người dân vẫn chưa biết tiết kiệm điện.

Có người có trách nhiệm lại đổ tại trời. Chắc là vì trời ít mưa và ông trời không biết điều phối có kế hoạch các cơn mưa của mình chăng. Tôi đã từng ở Pakistan nhiều ngày. Đó là một đất nước khô cằn đến mức người dân ở đó nói có thể đổi mạng người lấy một cái cây xanh. Nhưng người dân ở đó cũng chưa bao giờ rơi vào "thảm kịch" cắt điện như ở Việt Nam.

Những lý do này có tác động đến hao tổn điện nhưng chỉ là một trong những lý do rất phụ mà thôi. Theo một số nhà nghiên cứu thì Việt Nam là nước cắt điện nhiều nhất ở khu vực châu Á. Nó cho thấy năng lực của ngành điện quả có vấn đề gì đó rất "nặng".

Mấy ngày nay, Hà Nội nóng kinh khủng. Cùng với sự tấn công của thiên nhiên là cuộc tấn công "từng phần" nhưng dai dẳng của ngành điện. Nghĩa là điện cứ cắt từng buổi sáng, từng buổi chiều, từng buổi tối và từng đêm ở nơi này và nơi kia. Cùng với cái nóng khủng khiếp đó là lúc những fan hâm mộ bóng đá đang "điên lên" vì World Cup.

Chính vì thế mà những đêm này ở Hà Nội, người ta bắt đầu thấy những cuộc "di tản" trong bóng tối. Đó là cuộc "di tản" từ nhà mình đến các nhà nghỉ. Nhà nghỉ, trong con mắt của những người theo chủ nghĩa đạo đức học chỉ là nơi giành cho những đôi tình nhân và những kẻ ngoại tình. Thế nhưng bây giờ họ thấy xuất hiện cả trẻ con và các ông bà già cũng "âm thầm" đến đó để chạy trốn những cơn nóng đến "nhão óc" và để thoả mãn cơn ghiền bóng đá. Nhiều nhà nghỉ trong khu vực họ cũng mất điện nhưng các nhà nghỉ này đã rút kinh nghiệm từ nhiều năm nay nên đã chuẩn bị máy phát điện chạy dầu, chạy xăng.

Một trong những nguyên nhân cắt điện quá nhiều trong dịp này là người ta làm lại hệ thống điện gì gì đó cho Đại lễ 1000 năm Thăng Long. Lẽ ra, mọi việc "làm mới" cho Hà Nội phải được kết thúc cơ bản vào cuối năm 2009. Chứ bây giờ đã là giữa tháng 6 rồi mà bộ mặt thành phố vẫn chưa đâu vào đâu. Thế là để lấy thành tích người ta sẽ làm vội làm vàng, bôi bôi trát trát, đào bới lung tung, điện đóm mịt mùng. Hơn nữa, những người phụ trách ngành điện thừa biết tháng 6 là tháng World Cup đến nỗi có Bộ trưởng phát biểu ở QH là trả lời ngắn vì để xem khai mạc World Cup cơ mà.

Vậy người dân rất cần điện trong những ngày này. Tôi có người quen ở gần Ba La, Hà Đông nói rằng từ lúc khai mạc World Cup đến giờ gần như không được xem ở nhà mình vì cắt điện mà phải vào nhà nghỉ đèn đỏ đèn xanh ảo mờ để... xem World Cup.

Những người có trách nhiệm ngành điện giải thích việc cắt điện là do ưu tiên phục vụ Đại lễ 1000 năm Thăng Long. Nghe thật lạ lùng phải không các vị. Lẽ ra bây giờ, người dân thủ đô phải được hưởng những gì đó trong cái năm vô cùng đặc biệt mà có lẽ 1000 năm mới có thì họ lại đang phải đương đầu với bao mệt mỏi như đường xá đào lấp, vỉa hè bới tung, điện cắt liên tục, bụi bặm mịt mù...

Người dân sẽ phải chịu đựng cho đến một đêm nào đó chợt thấy trống đánh vang, pháo hoa bắn lên trời... mới biết Đại lễ 1000 năm Thăng Long đã đến. Nhiều người già thở dốc vì nóng tới 40 độC mà không có điện bỗng ao ước: "Giá mà họ để đến 2000 năm làm Đại lễ thì sướng biết bao".

Một văn bản cổ xưa vừa tìm thấy

Với 2.400 chữ của ông Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo với tựa đề "Bốn năm giáo dục qua các con số", năm người bạn tôi đều là giáo viên ở các cấp từ PTTH đến Đại học đều cười và nói: "Bài viết này giống một bản báo cáo thành tích cách đây nhiều năm của ngành giáo dục". Còn tôi, tôi gọi đó là "văn bản cổ xưa vừa tìm thấy trong... máy vi tính".

Những gì ngành giáo dục đã làm thiết nghĩ nhiều người đều biết cả, đặc biệt những người công tác trong ngành giáo dục. Tôi không hiểu ông Thứ trưởng kia viết bài báo này và gửi bài báo này để in lên báo làm gì???

Hình ảnh
Theo Thứ trưởng, thi đua "Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực" là một trong những thành tích trong 4 năm qua của ngành giáo dục. Ảnh: thanhnienbrvt. com


Có quá nhiều vấn đề trong bài báo này cần phải được bàn đến nơi đến chốn. Nhưng tôi chỉ nói qua một hai điều mà thôi. Ông Thứ trưởng viết rằng các vụ việc vi phạm đạo đức nhà giáo đã giảm rõ rệt. Xin thưa ông Thứ trưởng, có thể số lượng giáo viên vi phạm đạo đức bị ngành giáo dục phát hiện ít hơn trước kia. Nhưng mức độ vi phạm đạo đức thì kinh hoàng mà tôi không muốn kê khai những vụ việc ấy ra nữa.

Trong bản báo cáo của một Thứ trưởng về nền giáo dục đang bị xã hội lên tiếng như những hồi chuông báo động gấp mà ông lại nói về mấy em đi thi không bị tai nạn xe máy, xe đạp. Vấn đề đi xe máy, xe đạp có va chạm hay bị tai nạn cho dù có em học sinh đã mất đi mạng sống thì cũng không thuộc về những yếu tố cơ bản của một nền giáo dục mà Nhà nước và nhân dân đang đau đầu tìm cách giải quyết.

Ông viết: "Phong trào thi đua "Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực" có sức lan toả mạnh mẽ, đã tạo nên những chuyển biến rõ nét về cảnh quang trường lớp, về môi trường giáo dục nhân văn, về chất lượng dạy và học, về giáo dục kỹ năng sống, về gìn giữ và phát huy truyền thống lịch sử văn hoá dân tộc".

Đoạn báo cáo trên quá cũ, quá sáo mòn mà chúng ta đã phải nghe lâu lắm rồi. Trường học đang ngày càng mất đi bản chất "mái trường thân yêu" của nó và học sinh càng ngày càng trở nên tự do một cách bất cần. Tôi nói những lời lẽ này với ông cho dù nặng nề thế nào thì ông vẫn là Thứ trưởng và tôi vẫn là dân thường. Nhưng chúng ta không còn cách nào là phải nhìn vào sự thật.

Ông đưa cả mấy buổi truyền hình trực tiếp coi như thành tích trong 4 năm qua của ngành giáo dục thì những phụ huynh như tôi không biết nói gì nữa đây. Một trong những hoạt động tốn phí tiền của và nhiều phù phiếm là các buổi truyền hình trực tiếp cho dù không phải là tất cả các buổi truyền hình trực tiếp. Nhưng đối với ngành giáo dục thì có đến triệu buổi truyền hình trực tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì về bản chất của nó.

Quả thực, một trong những hội chứng thời công nghệ hiện đại ở nước ta là "hội chứng truyền hình trực tiếp". Liệu ông có thể bớt một buổi truyền hình trực tiếp để làm một cái cầu tre thôi cho những học sinh thân yêu của ông ở Pôkô không phải đu ròng rọc như "khỉ đu dây" qua sông đi học không?

Ông viết: 61/63 tỉnh đạt chuẩn phổ cập giáo dục THCS. Tôi cam đoan với ông rằng: ngay cả những nước có nền giáo dục tiên tiến nhất thế giới cũng không dám tuyên bố gần 100% hệ thống giáo dục THCS của họ đạt CHUẨN. Hay ở Việt Nam, CHUẨN của chúng ta khác CHUẨN của họ? Thay mặt bạn đọc, xin ông viết cho một bài có thể là 10 kỳ cũng không sao để nói rõ chúng ta đã đạt CHUẨN như thế nào.

Rồi những hội thảo, những bài báo hay là lượng truy cập của Báo điện tử của ngành giáo dục mà ông đưa ra trong bài viết như thành tích của nền giáo dục quả thật làm các phu huynh buồn quá, thất vọng quá. Nó chẳng nói lên điều gì về bản chất của bất cứ nền giáo dục nào trên thế giới. Đó chỉ là những hoạt động phụ trợ không hẳn cần thiết cho một nền giáo dục yếu kém như nền giáo dục chúng ta. Vì Bộ GD-ĐT không phải là đơn vị tổ chức sự kiện (hội thảo) hay là một tờ báo cần phải tăng lượng hit.

Không, không... tôi sẽ không tiếp tục nói nữa. Bởi nếu nói tiếp tôi sẽ bị rơi vào tình trạng rối loạn bởi những con số trong bài viết của ông. Nếu thấy cần thiết, chúng ta sẽ tổ chức diễn đàn bàn luận về những con số đó. Có không ít các giáo sư danh tiếng và đông đảo những người quan tâm đến nền giáo dục chúng ta sẵn sàng luận bàn về những con số này.

Bất công hay vô cảm

Có một sự kiện đáng lẽ truyền thông phải nói đến rất nhiều thì nó chỉ được thể hiện như một mẩu tin ngắn và đầy vô cảm trên một tờ báo trong nước. Đó là sự kiện một lái xe taxi tìm cách trả lại một chiếc túi của hành khách bỏ quên trên xe của anh có đựng số tiền gần 500 triệu đồng.

Hình ảnh
Anh Đoàn Thanh Xuân (bên phải) đang trao trả lại túi tài sản cho ông Phạm Trần Anh. Ảnh: SGGP Online


Số tiền ấy đối với tôi là quá lớn và đối với một người lái taxi thì là một số tiền khổng lồ. Người lái taxi đó tên là Đoàn Thanh Xuân, 24 tuổi, thuộc Công ty Dịch vận tải Cửu Long Petrol Gas JSC. Người lái taxi có một ngàn linh một cách để giữ số tiền ấy. Nhưng anh đã tự nguyện mang trả lại. Hành động của anh làm lòng tôi run lên vì xúc động trong lúc cái nắng đang đổ xuống với nhiệt độ 40 độ C.

Cái tin đó đưa lên và ngay sau đó nó bị nhấn chìm trong những mối quan tâm sôi sùng sục của xã hội về giá vàng, giá đất, giá chứng khoán, giá căn hộ cao cấp... Cái tin đó giống như một phép thử về nhân cách sống của một xã hội. Một triết gia đã viết: "Một con người chỉ biết săn lùng vật chất để hưởng thụ chẳng khác gì một con vật lùng kiếm thức ăn. Chỉ khi con người kiếm tìm những ý nghĩa nhân văn thì con người mới bắt đầu tách ra khỏi đời sống của hoang thú". Đấy là chân lý.

Chúng ta đã từng chứng kiến hành động nhân văn của bà Tim nuôi chim và ông Ái nhặt đinh, rồi người chèo bè ở Thác Bản Giốc và bây giờ đến anh Xuân trả lại gần 500 triệu đồng. Tôi đã nói nhiều lần và bây giờ nói lại là hàng tuần tôi cùng các đồng nghiệp luôn luôn có ý thức tìm kiếm những hành động nhân cách như của những con người nói trên mà khó như xuống biển tìm chim, lên trời tìm cá vậy.

Nhưng cho dù xã hội có lúc tao loạn, trắng đen lẫn lộn thì những con người sống nhân cách vẫn còn. Nếu không thì thế giới loài người đã bị diệt vong lâu rồi. Nhưng tại sao chủ yếu những người có nhân cách lại là những người ngèo khổ. Lẽ ra những người ngèo khổ thì dễ sinh lòng tham. 500 triệu đồng đối với một người lao động bình thường quả là một số tiền thường là cả đời họ cũng không tích cóp đủ.

Nhưng thực tế dù công khai hay che đậy vẫn cho chúng ta thấy có quá nhiều những kẻ luôn luôn rao giảng về nhân cách nhưng trong lòng lại chứa đựng sự tham lam vô độ. Tiền bao nhiêu cũng không làm lòng họ bớt điên cuồng vì tiền. Họ sẵn sàng vứt đi lợi ích của nhiều người để cho lợi ích cá nhân họ.

Nhưng điều đắng cay và thất vọng hơn cả là những hành động nhân văn bây giờ đã và đang trở thành một thứ phù phiếm trong xã hội mang tên con người.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
dohop (19-06-2010, 08:09 am), Trần Thị Lợi (19-06-2010, 10:34 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 26-06-2010, 06:29 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
Phát ngôn & Hành động: Hàm cá mập và lời cầu xin của nhân dân

Tác giả: Trực Ngôn

(TVN/VNN)Trực Ngôn ghi nhận những tín hiệu vui trong một tuần không thiếu chuyện cả đáng lo và đáng cười.

Nhóm lợi ích - hàm những con cá mập không bao giờ hết đói


TS. Hoàng Ngọc Giao - phó viện trưởng Viện Nghiên cứu chính sách, pháp luật và phát triển, trong cuộc trả lời phỏng vấn với Tuổi Trẻ cho rằng các nhóm lợi ích luôn tìm cách tác động lên quá trình hoạch định và ban hành chính sách để có lợi cho họ. Các nhóm này thường tác động vào những chính sách, quyết sách cụ thể như xây dựng thủy điện, việc di dời trung tâm hành chính...

Ông đưa ra một ví dụ nhỏ về việc cách đây vài năm, dư luận phản đối việc một doanh nghiệp được làm dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng ở đồi Vọng Cảnh (Thừa Thiên - Huế). HĐND tỉnh họp cũng phản đối nhưng đến lúc bỏ phiếu thì 95% đồng ý với dự án, đấy chính là biểu hiện có sự tác động của nhóm lợi ích.

Ông Giao chỉ ra rằng, trong mọi xã hội, các nhóm lợi ích tồn tại rất tự nhiên. Nó hình thành trên cơ sở đồng lợi ích, đồng mối quan tâm.

Vấn đề là hiện nay, do VN chưa có những luật này nên sự tác động của các nhóm lợi ích đến việc hoạch định chính sách dựa trên sự thân quen. Chỉ những nhóm nào mạnh về quyền mới có thể tác động đến chính sách, còn những nhóm yếu thế trong xã hội thì không tiếp cận được.

Hình ảnh
Dự án khu nghỉ dưỡng ở đồi Vọng Cảnh - ví dụ điển hình về tác động chính sách của lợi ích nhóm. Ảnh: VNN

Tiến sỹ Hoàng Ngọc Giao đã dùng ngôn ngữ chuyên môn để nói về nhóm lợi ích nghe có vẻ "lịch sự" nhưng bản chất nguy hiểm của nhóm lợi ích nếu không có khuôn khổ pháp lý kiểm soát thì ông đã chỉ ra rất rõ trong bài trả lời phỏng vấn của mình.

Còn trong cách nhìn đơn giản nhưng cụ thể của người dân thì những nhóm lợi ích này là những người làm mọi cách có lợi cho họ còn lợi ích của người dân hay của đất nước thì mặc xác nhân dân, mặc xác đất nước.

Nói như thế có phải là cực đoan không? Xin thưa các ông, bà hay dùng chữ "cực đoan" hay "nhạy cảm" để che đậy những việc làm không vì lợi ích chung khi bị dư luận lên án rằng: các ông, các bà nên xem lại "sự lịch sự vô cảm" của mình trước lợi ích của nhân dân, của đất nước bị xâm phạm.

Một điểm quan trọng mà người dân nhận thấy là có những người không ở trong nhóm lợi ích mà lại có lợi rất nhiều. Những người đó tiếp tay cho các nhóm lợi ích xâm hại đến lợi ích của quốc gia. Đó là những người có vị trí mà nhóm lợi ích tìm cách để tiếp cận rồi "tấn công" để thực hiện được ý đồ của nhóm. Những người có vị trí đó không phải không hiểu được mục đích "tiếp cận" và "tấn công" của nhóm lợi ích mà trái lại hiểu rất rõ. Nhưng cuối cùng họ vẫn đưa ra những quyết định có lợi cho nhóm lợi ích cho dù có thể nó chẳng mang lại lợi ích gì cho địa phương mình, ngành mình hoặc đất nước mình.

Chính lợi ích cá nhân quá lớn của những người có vị trí ở cấp nào đó đã trở thành môi trường sống "ngon lành" của các nhóm lợi ích. Những nhóm lợi ích này không bao giờ thấy như thế nào là đủ. Họ như những hàm cá mật không bao giờ hết đói. Họ tìm cách "ngốn" hết công trình này đến dự án kia. Và những nhóm lợi ích này càng ngày càng lộ rõ chân dung của họ.

Không chỉ TS. Hoàng Ngọc Giao mà rất nhiều người có ý thức, có trách nhiệm đối với đất nước thấy được sự nguy hiểm đối với lợi ích của nhân dân và của đất nước từ những nhóm lợi ích này. Người ta không thể xóa được các nhóm lợi ích đó. Nó tồn tại không theo một thể thức sống nhất định nào đó. Nó tồn tại một cách rất tinh vi và đầy tính hợp pháp. Gọi là nhóm nhưng nó không ở dưới bất cứ một hình thức nào cố định. Nó có thể hiển hiện biến ảo từ một quán cà phê đến một văn phòng uy nghi.

Làm thế nào để chống lại sự nguy hiểm của các nhóm đó? Một trong những biện pháp chống lại những cái "vòi bạch tuộc" của các nhóm lợi ích là sự dân chủ hóa trong việc quyết định các chính sách lớn của tỉnh, thành phố và của đất nước như chúng ta đã dân chủ hóa luận bàn về một số dự án siêu khổng lồ vừa qua.

Tiến sỹ Nguyễn Ngọc Ân không có tội

Chuyện ông Nguyễn Ngọc Ân có bằng tiến sỹ ở Mỹ mà không biết tiếng Anh đã trở thành câu chuyện bi hài trong xã hội Việt Nam. Cách đây không lâu, nhà phê bình Nguyễn Hoà đã từng lên tiếng thách đố một người nói rằng ông ấy nhận bằng tiến sỹ ở Pháp hãy cho xem cái bằng tiến sỹ của ông ấy nó xanh nó đỏ như thế nào. Nhưng không biết vì lý do gì ông tiến sỹ kia im lặng.

Lại nhớ đến một chiến lược của Hà Nội được vạch ra để tiến sỹ hoá toàn phần cán bộ ở cấp nào đó của thành phố. Chiến lược đó có hơi hài hước nhưng cũng chưa phải là điều "chết người". Cái "chết người" là chiến lược đó sẽ bi hài hoá chuyện tiến sỹ. Khi có yêu cầu đó thì các cán bộ Hà Nội sẽ tìm mọi cách để có bằng tiến sỹ. Và với mọi cách để có bằng tiến sỹ thì đương nhiên xã hội chúng ta sẽ phải chấp nhận không ít những tiến sỹ có bằng mà chẳng có kiến thức chuyên môn ra hồn mà ta thường gọi là tiến sỹ rởm.
Hình ảnh
Một mẫu bằng giả được rao bán trên mạng Internet. Ảnh: VNN


Có một thời đã lâu rồi, những người có chức danh Phó Tiến sỹ thường được viết tắt là PTS, được xã hội diễu bằng cái tên "Phun thuốc sâu". Tri thức lúc nào và thời nào cũng được kính trọng nhưng những kẻ mượn tri thức để thăng tiến và lợi dụng cho lợi ích cá nhân mình thì là những kẻ có tội. Bởi những bằng cử nhân, thạc sỹ, tiến sỹ rởm sẽ chỉ là một lớp nước sơn che giấu cái "cột gỗ mục" của tri thức và nhân cách xã hội bên trong mà thôi. Nó làm cho xã hội không nhìn thấy một căn bệnh chết người đang ủ bên trong cơ thể xã hội. Đó là căn bệnh dốt nát và dối trá.

Có những người có vị trí đáng trọng trong xã hội, nhưng bỗng một ngày họ trưng ra bằng tiến sỹ này tiến sỹ nọ thì xã hội bật cười chua chát. Bởi xã hội biết rằng đó chỉ là những cái bằng tiến sỹ trống rỗng mà người ta dễ dàng có được như có một tờ rơi về một quán cơm chay mới mở hoặc về một cửa hàng kinh doanh mới khai trương. Nhưng xét đi xét lại, những người có những tấm bằng tiến sỹ hỡi ơi đâu phải là những người "chủ mưu" sản sinh ra loại tiến sỹ mà chúng ta đang phái gánh như gánh đá đi trên núi.

Trên thế giới có một loại sách có tên là Who's Who mà ở Việt Nam người ta thường gọi là Sách danh nhân thế giới. Thế rồi, vào một ngày "xấu trời" có những người Việt Nam đã khai trong bản tiểu sử của mình in trên sách, trên báo là "có tên trong Sách danh nhân thế giới". Những người Việt Nam này có người là nhà văn, có người là Tổng biên tập một tờ báo, có người là tiến sỹ...

Những người có tên trong sách này hãnh diện lắm. Nhưng than ôi, ở trong nước họ chỉ là những nhà văn, nhà báo trung trung bình cho dù làm Tổng biên tập và là những tiến sỹ nhưng "vô danh tiểu tốt". Họ có biết đâu rằng cứ nộp hai hoặc ba trăm đôla là được lọt vào Sách danh nhân thế giới và trở thành một thứ danh nhân háo danh và bi hài.

Nhưng xã hội đã nhiều lúc tạo ra cho cái sự hám danh, hám lợi của họ "thăng hoa". Thế là họ chẳng biết mô tê gì cả cứ lao vào như những kẻ thiêu thân. Vì có bằng thạc sỹ, tiến sỹ, giáo sư... thì mới được cất nhắc, đề bạt chức này chức nọ. Thế là họ phải tìm mọi cách dễ dàng nhất để có những tấm bằng theo yêu cầu đó. Nếu không có những tấm bằng đó thì họ sẽ trở thành những kẻ thua thiệt. Vì vậy, cơ chế đã thúc đẩy một cách gián tiếp sinh ra "bằng thật kiến thức giả".

Bây giờ, nếu chúng ta tiến hành kiểm tra thực học của các ông, bà có bằng tiến sỹ thì chúng ta chắc sẽ vô cùng chua chát về sự thật của những tấm bằng đó. Tôi đã chứng kiến một số người có đến 5 hoặc 6 tấm bằng các loại nhưng chưa bao giờ thấy họ làm được việc gì cho ra hồn. Ví như tấm bằng tiến sỹ của ông Nguyễn Ngọc Ân. Ông lấy bằng tiến sỹ từ một trường đại học mù mờ của nước Mỹ. Ông chỉ tham dự lớp học tổng cộng có 2 tuần, không biết tiếng Anh mà có ngay cái bằng ấy. Có người sang Nga hơn một tháng về cũng có bằng tiến sỹ.

Ở Phú Thọ có khoảng 10 người có bằng tiến sỹ kiểu như ông Ân. Đấy là những người mà chúng ta biết được một cách công khai. Rồi những tiến sỹ ấy sẽ được cơ cấu vào các vị trí quan trọng của tỉnh, rồi từ tỉnh lên trung ương. Cứ như thế thì chúng ta biết chuyện gì sẽ đến.

Lời cầu xin của nhân dân

Báo Lao Động ra ngày 24/6 trong chuyên mục Sự kiện & Bình luận có bài Kê khai tài sản của Đan Tâm nói đến ông Trần Thanh Tiến, Tổng Giám đốc, đại diện cho 51% cổ phần Nhà nước tại Công ty cổ phần du lịch Tiền Giang có con trai đang học năm thứ hai đại học đứng tên sở hữu 7 lô đất với hơn 10.000m2 mà kê khai tài sản riêng của ông lại thuộc loại "không có vấn đề".

Ô hô, một chàng trai đang học năm thứ hai đại học mà sở hữu từng đó đất đai thì quả là kinh hoàng. Nhưng như thế cũng chưa phải là nhất. Có cháu mới 5 tuổi cũng sở hữu cả một biệt thự giá khoảng đôi triệu đôla cơ. Nếu chúng ta càng kê khai, chúng ta càng thấy những tỉ phú tuổi teen xuất hiện ở Việt Nam. Mà giàu có là có gien đấy ạ. Vì các cô cậu tỉ phú bất động sản đều là con em cán bộ Nhà nước chứ có đứa nào là con nông dân đâu.

Hình ảnh
Chuyện dài về kê khai tài sản. Ảnh: bee.net.vn


Câu chuyện về kê khai tài sản cán bộ đã được nói đến nhiều lần. Lúc đầu, người dân thực sự vui mừng vì nghĩ rằng: cuộc cách mạng chống tham nhũng và làm trong sạch đạo đức cán bộ đã bắt đầu. Và việc kê khai tài sản là một cách làm sẽ mang lại nhiều hiệu quả. Bởi tài sản không phải là một lời nói cứ giữ trong bụng không nói ra thì chẳng ai biết. Tài sản đang nằm trong tài khoản và bất động sản. Nếu thực sự chúng ta muốn làm thì chúng ta sẽ làm được.

Nhưng cho đến bây giờ thì người dân nhận ra rằng: chuyện kê khai tài sản hình như là chuyện đùa. Chuyện đùa mà làm người dân cứ tưởng thật. Thế là mọi xúc động, mọi tin tưởng, mọi đợi chờ của nhân dân trở nên... tẽn tò. Cũng như một số tỉnh thành ông Chủ tịch là trưởng ban chống tham nhũng thì sẽ chống ai bây giờ. Cũng như thủ trưởng cơ quan và là chủ tài khoản lại là trưởng ban chống tham nhũng thì chỉ có chống tham nhũng ở bên... Tây mà thôi.

Chính vì chứng kiến việc kê khai tài sản lâu nay nó hài hước quá, cho nên nhân dân có một lời cầu xin là: xin các vị đừng đùa nhân dân nữa. Thôi thì các vị có bao nhiêu tài khoản trong nước ngoài nước, bao nhiêu nhà cửa, bao nhiêu đất đai và vân vân thứ thì các vị cứ dùng như các vị đã dùng lâu nay, chứ đừng kê khai như ở Tiền Giang nữa. Làm như thế, nhân dân thấy tủi thân lắm. Nhân dân biết thân phận của mình rồi. Bai..bai...

Hoan hô Đại hội Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh

Nhà văn Trần Nhã Thụy, phóng viên Báo Tuổi Trẻ có một bài viết vô cùng thú vị về Đại hội Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Chỉ là một đại hội của một tổ chức nghề nghiệp mà lâu nay họ đã đánh mất quá nhiều sự kính trọng của bạn đọc nhưng nó lại mang một thông điệp đáng suy ngẫm cho xã hội và sự phát triển thực sự của đất nước.

Hình ảnh
Tân chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM Lê Quang Trang (phải) trao hoa cho nhà văn Lê Văn Thảo - nguyên chủ tịch Hội. Ảnh: TT

Bản thông điệp này có hai ý:

Ý thứ nhất: Nhà văn Trần Nhã Thụy viết: con số tham dự đại hội chỉ non một nửa danh sách hội viên (Hội Nhà văn TP.HCM hiện có 355 hội viên). Kiên nhẫn ngồi nghe đọc tham luận (hầu hết của những người cao tuổi) cũng thấy chung chung, nhạt nhòa kỷ niệm đời văn, ước mơ sáng tạo, khuyên nhủ chân thành...

Đoạn văn có 55 từ thôi nhưng lột tả một sự thật là: cái việc đại hội với các nhà văn đâu là chuyện hứng thú. Thế mà không ít người quan trọng hóa quá. Có những nhà văn "thổn thức" suốt đêm khi biết tin Đại hội nhà văn VN sẽ tổ chức đại hội toàn thể. Ôi, chẳng lẽ nhà văn mà phải xúc động khôn nguôi khi đi dự đại hội ư? Trong lúc đó, biết bao điều trong cuộc sống cần nhà văn xúc động thì chẳng mấy khi thấy. Tôi cam đoan 99% nhà văn thổn thức và xúc động chỉ vì được đi dự đại hội thì tác phẩm của họ chẳng mấy ai biết tới.

Trong đoạn văn này, chúng ta thấy hiện lên sự thật nội dung nhạt nhẽo của cái gọi là đại hội nhà văn chung chung. Trời ơi lại bắt tay rất chặt, lại "đọc của ông nhiều quá, hay quá bây giờ mới gặp", lại thì thầm "tôi bỏ phiếu cho ông vào BCH, còn đứa nào xứng đáng hơn ông nào" hoặc "Cha này có vấn đề đấy, đừng bỏ phiếu cho nó"...

Ý thứ hai: Đó là về nhân sự. Một danh sách BCH Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh mới toanh. Đấy là thành công rất đáng suy ngẫm. Một người miền Bắc mới vào thành phố sinh sống đôi ba năm đã trở thành Chủ tịch Hội. Những người còn khá trẻ vào BCH. Hầu hết những người do BCH đề cử đều... rớt. Đó là một đại hội thực sự dân chủ. Nó cho thấy những trò bầu bán mang tính "mặt trận" đã bị tẩy chay vì bầu bán như thế hỏi có tác dụng gì. Chúng ta sẽ thấy mệt mỏi vô cùng khi BCH khóa I cũng mấy ông này, khóa II lại mấy ông này, khóa III cũng mấy ông này mà thôi...

Đại hội nhà văn VN đang đến. Nhưng từ một tháng nay đã tiến hành các tiểu đại hội triền miên. Thế là hàng trăm nhà văn từ các tỉnh thành nô nức tàu xe đến dự, rồi khách sạn, rồi nhà hàng, rồi quà tặng... Ôi, tiền của của nhân dân, nhà nước chứ có ông bà nhà văn nào bỏ tiền túi đi đại hội đâu. Chẳng lẽ đại hội của một tổ chức nghề nghiệp mà phải tốn phí, cầu kỳ cho việc bắt tay, bắt chân và xướng lên toàn những lời hoa mỹ thế ư?

Có một nhà văn già lắc đầu nói: "Giá đừng đại hội cơ sở nhiều quá như thế thì chi phí cho một đại hội cơ sở cũng thừa tiền xây mấy cây cầu qua sông Pôkô để những đứa trẻ khỏi phải đu dây đi học thì nhân văn biết bao".

Cám ơn Đại hội Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Họ đã cho chúng ta thấy một cuộc cách mạng thực sự.

__._,_.___
Reply to sender | Reply to group | Reply via web post | Start a New Topic


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
dohop (05-07-2010, 08:30 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-07-2010, 07:52 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
Tài nguyên đang bị khai thác vì lợi ích cục bộ

Tác giả: Thượng Tùng (DNSGCT)

(TVN/VNN)Việc "nơi nào càng nhiều tài nguyên, nơi đó càng nghèo" là trách nhiệm của các cơ quan quản lý Nhà nước. Một số chính sách, chủ trương của chúng ta bị những nhóm lợi ích lũng đoạn. Hệ quả tất yếu là tài nguyên đang bị khai thác vì lợi ích cục bộ, chưa nghĩ đến mai sau. Ai cũng biết xuất khẩu tài nguyên thô tạo ra ít giá trị gia tăng. Bây giờ chưa làm chủ được công nghệ chế biến thì khoanh lại, để dành, vài ba chục năm nữa, thế hệ con cháu chúng ta sẽ làm. Vấn đề địa phương chia nhỏ dự án để cấp phép tràn lan đặt ra tại diễn đàn Quốc hội là "qua mặt" Chính phủ.- Anh hùng lao động Nguyễn Xuân Bao chia sẻ

Có vẻ như Nguyễn Xuân Bao là người có duyên với số 5. Sinh năm 1935. Nhận danh hiệu Anh hùng lao động năm 1985 khi vừa bước sang tuổi 50. Về hưu năm 1995. Năm 2005, ông là đồng chủ biên Bản đồ địa chất Việt Nam 1/500.000, công trình khoa học được tặng thưởng Giải thưởng Hồ Chí Minh.
Là học sinh miền Nam được gửi ra miền Bắc học tập, năm 1973, ông đi B, bắt đầu hành trình tìm kiếm tài nguyên khoáng sản cho đất nước. Năm 1976, ông được giao nhiệm vụ tổ chức nhân sự điều tra vẽ lại bản đồ địa chất trên một vùng lãnh thổ rộng lớn, kéo dài từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau cũng như các vùng hải đảo. Cả cuộc đời gắn bó với ngành địa chất, người đàn ông gốc Quảng Nam này đã để lại dấu chân trên khắp mọi miền đất nước. Giờ đây, dù đã sang tuổi 75 nhưng nhà khoa học này vẫn khá hoạt bát, vẫn thức khuya dậy sớm soạn bài trước khi lên lớp dạy sinh viên ngành Kỹ thuật Dầu khí Đại học Bách khoa TP. Hồ Chí Minh.
Nguyễn Xuân Bao là một nhà khoa học hành động. Ông tỏ ra không mặn mà khi nhắc đến những thành tích cá nhân. Những bài thơ của Puskin, Lermontov... ông say mê chuyển ngữ từ thời còn là sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội cũng đã ngủ vùi trong ký ức. Thậm chí, ngay cả những sáng tác của mình ông cũng đã quên nhiều. Nhưng nhiều đồng nghiệp của ông thì vẫn nhớ, chẳng hạn như khổ thơ bốn câu trong bài Đời địa chất: Thiên nhiên nàng ấy đẹp diệu kỳ/Để tôi mê mải mối tình si/Hồn vương khắp nẻo đường đất nước/Chưa hiểu lòng nàng tôi vẫn đi.

"Thiên nhiên nàng ấy" giờ có còn "đẹp diệu kỳ", thưa ông?

Nàng bây giờ đã trở thành một bà lão lụm cụm, da dẻ nhăn nheo, thiếu sức sống. Thời chiến tranh, bao nhiêu bom đạn dội xuống, nhưng nàng vẫn đẹp rực rỡ. Những ngày đầu hòa bình, đi từ Nam ra Bắc, chỗ nào cũng đẹp. Rừng xanh, sông suối trong lành. Nhiều khi để đặt một mũi khoan thăm dò, những người làm địa chất phải mất mấy ngày để mở lối. Thật buồn là con người đã tàn phá nhan sắc của nàng. Những cung đường ngày xưa cây cỏ tràn ra vệ đường, xanh mướt thì giờ đây lưa thưa, trơ trọc, nham nhở...

Phải chăng vì chúng ta chưa xem cảnh quan là một dạng tài nguyên?


Hình ảnh
Anh hùng lao động Nguyễn Xuân Bao. Tranh: Hoàng Tường.


Cảnh quan cần được đối xử như một loại tài nguyên. Mỗi lần trở lại Hà Tiên, chứng kiến những núi đá vôi bị một số công ty sản xuất xi măng khai thác làm nguyên liệu đầu vào, tôi lại nhớ đến những núi đá vôi ở thắng cảnh Thạch Lâm thuộc địa phận thành phố Côn Minh, Trung Quốc. Xưa kia, Thạch Lâm là vùng hoang vu. Kể từ khi người ta làm một con đường xe lửa tới đó, khách du lịch đổ về nườm nượp. Lợi nhuận thu được từ du lịch chắc chắn không hề thua kém so với việc lấy làm nguyên liệu đầu vào cho công nghiệp sản xuất xi măng, chưa kể, nguồn lợi từ du lịch sẽ còn dài dài.

Chúng ta vẫn thường tự hào về "rừng vàng, biển bạc". Từ góc nhìn một nhà địa chất, ông thấy rừng của chúng ta có thật nhiều "vàng", biển có thật nhiều "bạc"?

Trong bài hát được xem như quốc ca dưới triều vua Bảo Đại, có câu rằng: Kìa núi vàng biển bạc, có sách trời định một dòng ta... "Dòng" ở đây là dòng giống "Tiên Rồng", đi ra từ truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ. Cách ví von này thể hiện khát vọng, tự hào của người xưa về nguồn cội và xứ sở. Người Việt mình hay lãng mạn. Lãng mạn cũng tốt, nhưng thái quá thì thành tự huyễn hoặc. Lãng mạn thích hợp cho những người có tư chất nghệ sĩ, hơn là những nhà lãnh đạo.
"Vàng" và "bạc", theo cách hiểu của tôi, là khoáng sản. Loại tài nguyên này cần phải được xem xét và đánh giá một cách thận trọng. Hiện nay, có hai khái niệm đang bị nhầm lẫn là "tiềm năng" và "trữ lượng". Tiềm năng nghĩa là một cái gì đó rất chung chung, chưa định lượng chính xác. Còn nói đến "trữ lượng" nghĩa là đã có sự đánh giá toàn diện về giá trị kinh tế, từ công nghệ khai thác, vận chuyển, chế biến, và khả năng tiêu thụ.

Nghĩa là trữ lượng có thể thay đổi?

Đúng vậy. Nếu công nghệ kém, chúng ta chỉ khai thác khoáng sản được phần "nạc", còn công nghệ tiên tiến thì có thể "vạc đến xương". Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để đi đến kết luận về trữ lượng. Trữ lượng còn bị chi phối bởi sự biến động về giá trên thị trường, tức là hiệu quả kinh tế. Một vấn đề cũng rất quan trọng khi đụng đến trữ lượng là ai chịu trách nhiệm đánh giá trữ lượng.
Hiện nay là cơ quan Nhà nước.
Thực tế này là một bất hợp lý tồn tại nhiều năm qua. Theo tôi, Nhà nước chỉ làm công tác thăm dò, điều tra, phát hiện và đánh giá "tiềm năng". Khâu này tốn kém nhưng chưa đưa lại tài liệu cụ thể cho khai thác nên Nhà nước phải làm, để tạo ra cơ sở dữ liệu cho toàn xã hội. Còn việc đánh giá trữ lượng thì các nhà đầu tư phải gánh bởi nó liên quan trực tiếp đến hoạt động sản xuất. Thêm nữa, việc đánh giá trữ lượng mà không gắn chặt với kinh doanh thì vừa lãng phí ngân sách, vừa không cần thiết.

Lý do?

Dù Nhà nước có cung cấp thông tin trữ lượng, nhà đầu tư vẫn tự đánh giá lại. Thứ hai, nhiều khi Nhà nước hoàn tất công tác thăm dò, đánh giá (trữ lượng), tốn kém rất nhiều công của rồi... trùm mền. Một trường hợp điển hình là mỏ kẽm chì Chợ Điền ở Bắc Cạn. Thời gian gần đây, nhiều người hoan hỉ với việc phát hiện ra titan ở Phan Thiết. Tiềm năng rất lớn, thuộc hàng nhất nhì thế giới. Chưa biết ai khai thác, bao giờ khai thác, chưa đánh giá tác động đối với môi trường... vậy mà đã dồn vốn sự nghiệp điều tra địa chất tập trung thăm dò đánh giá trữ lượng khoáng sản.
Đây là một sai lầm. Việc đá trái banh đánh giá trữ lượng cho nhà đầu tư là giảm bớt rủi ro cho Nhà nước. Đồng tiền liền khúc ruột, tự nhà đầu tư sẽ tính toán, cân nhắc thiệt hơn trước khi khai thác.
Nếu không thực hiện công tác đánh giá trữ lượng thì những nhà địa chất trong biên chế sẽ đi đâu?
Năm 1990, tôi đi công tác ở Trung Quốc. Lúc ấy, riêng tỉnh Vân Nam đã có mấy vạn nhà địa chất, nhưng họ nói đã có kế hoạch thu hẹp bộ máy nhân sự. Theo đó, cả vùng Tây Nam của Trung Quốc sẽ bị thu hẹp thành một viện địa chất và khoáng sản. Một số nhà địa chất Trung Quốc nói họ đang tìm kiếm công việc khác. Kết quả là họ làm thật. Bộ Địa chất của họ cũng bị vo lại, thành một cục, sáp nhập vào Bộ Đất đai và Tài nguyên.
Thậm chí cả Viện Hàn lâm Khoa học Địa chất cũng được ghép vào đây. Dưới cục có khoảng năm, sáu viện, tôi nhớ không chính xác, đảm trách công tác thăm dò toàn bộ lãnh thổ của Trung Quốc. Đương nhiên, những người làm việc trong các viện này đều là những nhà khoa học thực thụ có sự hỗ trợ của các phương tiện nghiên cứu tiên tiến nhất. Ở Liên Xô và một số nước thuộc khối XHCN trước đây cũng vậy. Họ đi vào chiều sâu, thay vì dàn trải.
Sau khi nghiên cứu cách tổ chức đội ngũ địa chất của nhiều nước, tôi đã trình bày vấn đề cải tổ ngành địa chất với ông Trần Đức Lương, lúc đó là phó thủ tướng chính phủ. Chúng tôi đã thống nhất ý kiến phải quay trở lại xu thế bình thường của thế giới, tập trung vào công tác thăm dò. Chi phí cho hoạt động này không đáng kể. Mặc dù Cục Khoáng sản hiện nay đã bị thu nhỏ lại, rút xuống còn vài ngàn người so với hơn hai vạn người vào thời điểm Tổng Cục Mỏ và Địa chất trước đây, nhưng theo tôi bộ máy này vẫn còn khá cồng kềnh và chưa hợp lý. Một trong những bất hợp lý là tách rời Viện Địa chất và Khoáng sản ra khỏi Cục Địa chất và Khoáng sản.
Thêm nữa, Cục Địa chất và Khoáng sản vừa đá bóng vừa thỏi còi do làm hai chức năng sự nghiệp là điều tra và quản lý nhà nước về khoáng sản. Nhiều người đã rời biên chế tự xoay xở tìm công việc mới ở các ngành nghề khác. Cũng không ít những người giỏi, rời khỏi môi trường Nhà nước, ra thành lập công ty riêng và làm ăn rất hiệu quả.

Ông nghĩ sao nếu như người ta cho rằng Nguyễn Xuân Bao "mạnh miệng" là vì bây giờ đã về hưu?

Khi còn đảm đương nhiệm vụ Liên đoàn trưởng Liên đoàn địa chất 6, tôi đã từng cơ cấu lại bộ máy nhân sự theo hướng tinh giản, giảm từ hơn 2.000 người xuống còn khoảng 300 người. Từ một liên đoàn trở thành một đơn vị cơ sở, nên nhiều người trong nội bộ liên đoàn không đồng tình.
Sau khi tôi về hưu, bộ máy được tổ chức lại. Tôi cũng đã mạnh dạn đề xuất với Nhà nước sáp nhập vào các doanh nghiệp khai thác khoáng sản, chẳng hạn như trường hợp Liên đoàn địa chất 9 ghép vào Tổng Công ty Than Việt Nam, đơn vị tiền thân của Tập đoàn Than và Khoáng sản.
Khi tôi báo cáo, cấp trên yêu cầu tôi giữ bí mật. Nói chung, phần lớn lãnh đạo các liên đoàn rất sợ sự xáo trộn về tổ chức, cụ thể là sợ tổ chức của mình teo lại. Không có đơn vị thành viên thì làm sao thành liên đoàn. Hiện nay, vấn đề tinh giản bộ máy đã có chủ trương, đưa vào Luật khoáng sản nhưng quá trình thực hiện còn chậm. Phần vì người lãnh đạo chưa thông, phần vì người Việt mình hay cả nể, để tình cảm xen vào công việc.
Có một nghịch lý hiện nay là trước khi đi khảo sát, nhà địa chất phải lập đề án, sau đó phải thực hiện cứng nhắc các khối lượng công việc theo đề án đã được duyệt. Làm địa chất giống như đi săn, chưa đi thì làm sao biết sẽ gặp cái gì. Thành ra, sau khi nghiệm thu, bắt buộc phải đi theo khối lượng công việc đã báo cáo trong đề án, khiến khả năng sáng tạo của những người thực hiện bị triệt tiêu. Khi xảy ra chênh lệch giữa thực tế và kế hoạch, người quản lý sẽ thêm cái này, bớt cái kia, giống như gọt chân cho vừa giày.

Gần đây, một vị lãnh đạo tỉnh Cao Bằng phát biểu rằng "nơi nào càng nhiều tài nguyên, nơi đó càng nghèo". Ông nghĩ sao?

Thực tế là có những quốc gia, vùng lãnh thổ không có tài nguyên nhưng họ vẫn thịnh vượng, như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Hồng Kông, Đài Loan... Nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận vai trò của khoáng sản đối với sự phát triển kinh tế đất nước. Quan trọng là khai thác loại tài nguyên không có khả năng tái tạo này thế nào cho hợp lý.

Sự hợp lý nên được hiểu như thế nào?

Hợp lý trước hết là hài hòa lợi ích giữa các bên, gồm Nhà nước, doanh nghiệp và người dân tại địa phương có mỏ. Theo kinh nghiệm quốc tế, người ta sẽ xét rất nhiều yếu tố trước khi quyết định cấp phép khai thác, từ hiệu quả kinh tế, đánh giá tác động đối với môi trường, cảnh quan với di sản văn hóa và lịch sử, ảnh hưởng đến cộng đồng dân cư chung quanh, an ninh quốc gia... Tất cả các yếu tố này đều quan trọng như nhau.
Việc "nơi nào càng nhiều tài nguyên, nơi đó càng nghèo" là trách nhiệm của các cơ quan quản lý Nhà nước. Một số chính sách, chủ trương của chúng ta bị những nhóm lợi ích lũng đoạn. Hệ quả tất yếu là tài nguyên đang bị khai thác vì lợi ích cục bộ, chưa nghĩ đến mai sau. Ai cũng biết xuất khẩu tài nguyên thô tạo ra ít giá trị gia tăng. Bây giờ chưa làm chủ được công nghệ chế biến thì khoanh lại, để dành, vài ba chục năm nữa, thế hệ con cháu chúng ta sẽ làm. Vấn đề địa phương chia nhỏ dự án để cấp phép tràn lan đặt ra tại diễn đàn Quốc hội là "qua mặt" Chính phủ.
Tôi cũng khá băn khoăn về cụm từ "nhiều tài nguyên". Bao nhiêu là nhiều? Thực tế là có những khoáng sản chúng ta có trữ lượng lớn thì thế giới không cần. Trong khi nhu cầu sản xuất trong nước chưa có, hoặc có rất ít thì việc chúng ta khai thác tràn lan là vô cùng lãng phí.
Tôi cũng tán thành quan điểm của PGS.TS Nguyễn Đắc Vinh, Chủ tịch Tổng hội Địa chất Việt Nam, khoáng sản của chúng ta đáng kể nhưng phân tán. Đặc biệt, những loại tài nguyên năng lượng thì chúng ta không có nhiều. Dầu khí khai thác 30 năm nữa là hết. Chưa kể, nhiều loại khoáng sản của chúng ta có thì chất lượng chỉ dừng lại ở mức trung bình.

Thí dụ?

Bauxite. Loại khoáng sản này chúng tôi phát hiện được trong quá trình điều tra phục vụ cho việc vẽ lại bản đồ địa chất và khoáng sản Việt Nam. Loại bauxite có chất lượng tốt nhất hiện nay là ở Úc, chứ không phải ở Việt Nam. Lý do là khu vực bauxite của Úc nằm gần vịnh, được sóng biển rửa trôi phần phi quặng, chỉ còn lại phần lõi. Còn bauxite của chúng ta là do vỏ phong hóa chưa thật chín muồi.
Theo tiêu chuẩn quốc tế vào thời điểm phát hiện, những mỏ bauxite ở Tây Nguyên có trữ lượng rất lớn, khoảng 6 tỉ tấn. Nhưng sau khi tiến hành nghiên cứu tổng thể, với sự giúp đỡ của các chuyên gia nước ngoài có kinh nghiệm khai thác loại tài nguyên này, chính các đồng nghiệp từ các quốc gia trong khối xã hội chủ nghĩa trước đây đã đề nghị ngừng dự án này lại. Nếu tôi nhớ không nhầm thì thời điểm đó giá nhôm thế giới khá thấp, một công ty Nhật Bản đã đóng cửa mỏ bauxite tại Indonesia.
Kể từ khi ông và các cộng sự hoàn thiện bản đồ địa chất Việt Nam năm 1980, đến nay cũng đã 30 năm. Với tốc độ khai thác tràn lan như vậy, cùng với những tiến bộ về khoa học kỹ thuật, liệu đã đã đến lúc vẽ lại bản đồ địa chất Việt Nam?
Đúng là những năm qua, chưa có đánh giá, số liệu cụ thể. Ở các nước, họ đều có báo cáo thường niên chi tiết, từng loại khoáng sản ở từng mỏ, khối lượng khai thác bao nhiêu, còn lại bao nhiêu, phát hiện thêm bao nhiêu mỏ mới. Minh bạch tài nguyên khoáng sản là cần thiết, thế giới đã làm từ lâu.
Trong chuyến công tác Hungary năm 1990, tôi có dịp đến thăm một mỏ phóng xạ của nước bạn. Họ giới thiệu rất cặn kẽ, thậm chí còn cho phép mình chụp bộ tài liệu về mỏ phóng xạ này. Như vậy, ngay cả những nước thuộc khối xã hội chủ nghĩa cũ đã chuyển sang kinh tế thị trường, công khai, minh bạch tài nguyên là hết sức bình thường. Tuy nhiên, khi nhà đầu tư muốn khai thác, thì phải tuân thủ nghiêm ngặt các điều kiện quy định rõ ràng trong luật.
Nói chung, việc vẽ lại bản đồ địa chất và tài nguyên là cần thiết, nhất là nhưng năm gần đây, quy chuẩn về tài nguyên khoáng sản đã có những điều chỉnh. Có những quy chuẩn hạ xuống, khiến tiềm năng khoáng sản tăng lên.

Vì sao?

Có thể là do sự phát triển của công nghệ khai thác. Tiến bộ của công nghệ khai thác khiến chúng ta có thể khai thác được phần quặng nghèo hơn, ở những vỉa tầng sâu hơn, trong những điều kiện phức tạp hơn. Cũng giống như người bình thường, ăn uống không cần kiêng cữ như những người bị đau bao tử. Một khả năng khác là do hoàn cảnh kinh tế gia đình của mình eo hẹp quá, ăn bữa nay lo bữa mai, nên không có nhiều quyền chọn lựa, thế nên, có gì ăn nấy.
Là người gắn bó cả cuộc đời với ngành địa chất, đến giờ này, còn điều gì khiến ông trăn trở?
Trong lòng đất, lòng biển vẫn còn nhiều bí ẩn. Mặc dù đã bỏ công, bỏ sức nhưng hiểu biết của mình về địa chất vẫn còn hạn chế. Quy luật hình thành khoáng sản chính xác như thế nào vẫn là một câu hỏi. So với thế giới, ngành địa chất của chúng ta tụt hậu khá xa. Ngay như việc xác định mô hình của từng mỏ và phân loại mỏ mình còn chưa làm được nhiều. Nguyên nhân là hiểu biết của nhà địa chất và lãnh đạo ngành địa chất chưa đầy đủ, không theo kịp nhu cầu của thời đại. Thành thực, hiểu biết về địa chất của chúng ta còn khá lớt phớt, dừng lại ở trên bề mặt.
Có một điều tôi thấy buồn là quan hệ giữa nhân dân và cán bộ địa chất hiện nay càng ngày càng xa cách. Nghe tin cán bộ địa chất tới địa phương nào là địa phương ấy lo ngay ngáy, không biết các ông ấy có tìm ra cái gì không. Đây là một thực tế, không vui vẻ gì.
Thời của chúng tôi thì khác. Từ miền núi đến miền xuôi, từ đồng bằng đến cao nguyên, từ tăng đến đạo... đi đến đâu chúng tôi cũng được nhân dân thương, sẵn sàng đùm bọc, dù đặc thù công việc khiến những người làm địa chất không dừng chân ở đâu quá lâu. Phần lớn những cuộc gặp gỡ thường bắt đầu vào buổi chiều và kết thúc vào buổi sáng ngày kế tiếp. Thời gian rất ngắn ngủi nhưng hầu như chưa bao giờ chúng tôi thất bại khi tiếp xúc với nhân dân.
Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này.

* Theo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
dohop (05-07-2010, 08:36 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-07-2010, 08:16 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
Tổng thống Mỹ đến VN học tiếp khách và nhớ thương World Cup

Tác giả: Trực Ngôn

(TVN/VNN)Phát ngôn & Hành động ấn tượng tuần này là nỗi trăn trở của Trực Ngôn giữa những xa hoa, phù phiếm và sự nghèo nàn, thiếu thốn của xã hội...

Tổng thống Mỹ sẽ đến Việt Nam học tiếp khách

Báo chí đưa tin, ngày 24/6, TT Mỹ Barack Obama đã tiếp TT Nga Dmitry Mendvedev ăn trưa với món hamburger và khoai tây chiên tại nhà hàng Ray's Hell Burger ở Arlington. Đó bữa trưa của hai vị Tổng thống của hai cường quốc trên thế giới. Chỉ với bữa ăn trưa đó thôi đã cho chúng ta thấy một phần chân dung quan trọng của họ.

Khi đọc tin này, tôi bỗng thấy hiện ra trước mắt mình miên man những nhà hàng, tiệm ăn tưởng như không bao giờ dứt dọc mảnh đất hình chữ S còn quá nhiều thiếu thốn của chúng ta.

Hiện lên những bàn ăn ngập tràn thực phẩm với đủ cao lương mỹ vị như hươu, nai, chồn, cáo, ba ba, rắn rết, cá sấu, cua bể, tôm hùm...

Hiện lên những bữa tiệc bạt ngàn bia ngoại, rượu tây và những bình thủy tinh khổng lồ với những bìm bịp, cà dê, tay gấu, rắn độc, ong đất, bao tử hoang thú, hổ non... đang ngủ thiêm thiếp trong rượu.

Hiện lên tất những gương mặt phừng phừng ý chí nhậu cùng những tiếng hô vang: "Dzô".

Họ đang tiếp khách đấy. Quá nhiều người nước ngoài tròn mắt kinh hoàng khi nhìn thấy người Việt Nam ăn như thế nào trong các nhà hàng mà lại vào buổi trưa. Không biết sau từng ấy thực phẩm, từng ấy bia rượu thì họ sẽ làm việc ra sao trong buổi chiều.

Những ai đã đi trong các cơ quan nhà nước mà chẳng một lần chứng kiến cảnh các công chức tiếp khách khi có cấp trên đến thăm và làm việc. Cho dù không phải cấp trên yêu cầu cấp dưới phải tiếp thế nào nhưng cấp dưới cứ làm thế. Đó là những bữa tiệc ai cũng biết rằng vua chúa Trung Hoa ngày xưa tiếp khách chưa chắc đã sánh được.

Tôi từng nghe một cán bộ cấp tỉnh gọi điện cho nhân viên nói: "Mai anh A xuống làm việc, cố kiếm mấy con cầy hương nhé" hay "Anh B không dùng thịt gà vì nóng. Kiếm bằng được ba ba núi loại 4, 5 cân một con đấy".

Hu...hu...hu. ..

Sao tự dưng đang nói "thao thao bất tuyệt" lại hu...hu...?

Hu..hu... vì tiền tiếp khách ấy đâu phải của cá nhân nào mà là của một tập thể cá nhân mấy chục triệu người đóng thuế bằng trồng lúa, ngô, đậu, lạc, rau muống, bí bầu... bằng nuôi gà, vịt, lợn nái, cá lồng... bằng bán phở, bán bún riêu, bán quẩy, bán rau, bán cá, bán tăm... vì đã kinh doanh cái gì thì phải đóng thuế cái đó.

Có những lần chúng ta được nghe nói về khoản tiền tiếp khách của một tỉnh với một con số chóng mặt. Trước kia, khách đến làm việc được ba điều: được ăn, được nói và được... phong bì mang về. Lâu nay, nạn "phong bì" đã đỡ đi và chỉ còn hai điều công khai còn điều thứ ba đã được chuyển thành một hình thức nào đó tinh tế và lãng mạn hơn.

Nước Mỹ đúng là keo kiệt, trong đó không chỉ có Tổng thống mà các tỷ phú như Bill Gates càng keo kiệt hơn. Giàu nứt đố đổ vách như họ mà tiếp khách lại chỉ là hamburger và khoai tây chiên nhưng lại dại dột vô cùng khi mang hàng chục tỉ đi cho những người nghèo. Mà cho những người nghèo thì được lợi cái gì nhỉ???

Với cách tiếp khách dè xẻn và keo kiệt như Tổng thống Mỹ thì Trực Ngôn này khuyên ông nên đến Việt Nam mà học cách tiếp khách để thể hiện sự giàu có của nước Mỹ chứ?!

Hình ảnh
Cổng chào và World Cup: sự phù phiếm và nghèo nàn?


Phải chăng đó là sự phù phiếm?

Như một giấc mơ trong chuyện cổ tích Nga: Ông lão đánh cá và con cá vàng, vào một ngày đẹp trời bỗng thấy 5 cổng chào cửa ô vụt mọc lên sừng sững. Dựng cổng chào để chào mừng Đại lễ ngàn năm Thăng Long mà.

Vì sao làm 5 cổng chào khổng lồ như vậy mà lại bất ngờ như vậy? Liệu có đủ thời gian cho các nhà thi công không khi Đại lễ Thăng Long chỉ còn chừng 3 tháng nữa? Hơn nữa, có cần thiết phải làm 5 cái cổng chào đó không?

Trong khi đó bạn cứ đi khắp nội ngoại thành Hà Nội mà xem cho đến bây giờ, trước giờ Khai mạc Đại lễ, vẻ đẹp Hà Nội với sự chuẩn bị Đại lễ ngàn năm vẫn còn là một bí mật chưa hề được lộ ra. Đường xá vẫn đào bới, giao thông vẫn tắc nghẽn, rác rưởi vẫn vứt đầy, điện vẫn cắt...

Nhắm mắt lại nhiều lần để hình dung về 5 cái cổng chào đó, rồi lẩn thẩn nhắn tin, viết email, gọi điện... hỏi nhiều người thì thấy 5 cái cổng chào kia không hề cần thiết một chút nào, nhất là khi chúng ta còn bao việc cần làm hơn thế 1000 lần. Nhưng những người chủ trương làm 5 cổng chào hình như đang rất tự tin vì đã huy động được 100% vốn làm 5 cổng chào từ các doanh nghiệp.

Nhưng cho dù tiền của cá nhân nào thì 5 cổng chào này vẫn là sự phù phiếm ở mức độ nào đó. Nói thật lòng là nhân dân không cần 5 cái cổng chào ấy và những khách ngoại quốc lại càng không cần. Chúng ta tiếp xúc với người nước ngoài quá lâu rồi và chúng ta biết rõ điều đó.

Như vậy, xét cả đối nội và đối ngoại thì 5 cái cổng chào này chẳng có tác dụng bao nhiêu. Những đường sắt cao tốc, những trung tâm hành chính quốc gia, những trục văn hóa, tâm linh, những quy hoạch hai bên bờ sông Hồng... thì còn phải bàn cho thật cụ thể, thật kỹ lưỡng nên làm hay không. Nhưng 5 cổng chào theo cái nhìn có thể thiển cận của tôi thì rõ ràng là không có lý do gì chính đáng để phải làm.

Cho đến lúc này, chúng ta vẫn đắm đuối trong chủ nghĩa hình thức một cách không cưỡng lại được. Theo tính toán thì 5 cổng chào đó cũng phải đầu tư ít nhất hàng chục tỉ.

Trong khi đó còn không ít những con đường ở Hà Nội 1 và cả Hà Nội 2 lầy lội, bẩn thỉu và khó đi như đường lên trời. Đấy là chưa nói đến nhiều làng bản, người dân phải hứng từng giọt nước trong mùa hè. Rồi khi vào hè, chúng ta mới nhận ra những đứa trẻ chẳng có lấy một khu vui chơi nào cho ra hồn.

Đấy là những nhu cầu chính đáng mà bất cứ những người quản lý xã hội nào có lương tâm đều phải... mất ăn mất ngủ vì tình thương yêu đồng loại và vì trách nhiệm của mình. Nhưng chúng ta vẫn còn lao vào nhiều sự phù phiếm. Và sự phù phiếm lúc nào cũng sẵn sàng giết chết những hành xử văn hóa và nhân văn.

Nếu đứng về hình thức thì chúng ta cứ hãy cố gắng làm cho khu vực quanh Hồ Gươm và một vài con phố chính thật sạch, thật đẹp, thật văn hóa cũng là đủ. Tôi sợ là cổng chào thì như thế mà khi bước vào bên trong thì ngược lại. Thiển nghĩ, những người chủ trương làm cổng chào nên xem xét lại một cách kỹ lưỡng hơn. Nhưng nếu 5 cổng chào vẫn được dựng lên thì tôi cũng sẽ đến nhìn để xem nó có khả năng quyến rũ và thuyết phục tôi đến mức nào.

Nếu 5 cổng chào đó thực sự quyến rũ tôi thì tôi sẽ viết lời xin lỗi một cách chân thành nhất với những người nghĩ ra nó. Như thế là sòng phẳng, phải không các bạn?

Ngày công của công chức nhà nước quá cao

Báo Dân Trí viết: Theo Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, mấu chốt của sự cạnh tranh là năng suất lao động. Tuy nhiên, chúng ta dường như chưa "thấm" vấn đề này. Ở nhiều cơ quan, có tư tưởng ăn lương là để... ngồi chơi, làm thêm cái gì là phải tính tiền.

Đấy là một nhận định hoàn toàn chính xác. Nhưng đối với những người làm ra những sản phẩm hữu hình thì dù sản lượng và chất lượng kém hay ít cũng còn có. Còn với không ít các công chức văn phòng thì ôi thôi. Có lẽ vì chất lượng công việc của họ mà chúng ta mới có câu "sáng cắp ô đi tối cắp về".

Có không ít công chức suốt ngày suốt tháng chỉ đọc hồ sơ. Sáng đến công sở mở hồ sơ ra đọc, chiều gấp lại về nhà, sáng sau đến lại thế. Và người đời gọi đó là "công chức hồ sơ".

Có "công chức hồ sơ" rồi lại có "công chức trà vặt". Họ đến công sở muộn, dềnh dàng ăn sáng, rồi về phòng pha ấm trà đã, kéo thêm những người khác đến và những câu chuyện trời ơi đất hỡi bắt đầu mở ra và chẳng biết khi nào kết thúc.

Đã có "công chức trà vặt" thì lại có "công chức chợ sớm". Thế nào là "công chức chợ sớm"? Đó là những công chức mà chủ yếu là nữ đến cơ quan mở cửa, bật điều hòa, trang điểm lại, rồi bàn đến giá cả, son phấn, áo quần... Sau khi đã bàn luận tàm tạm mọi thứ là họ rủ nhau đi chợ. Thế là tranh thủ mua rau, mua đậu, mua cá, mua sườn, mua gà vịt mổ sẵn... mang về cơ quan và bỏ vào tủ lạnh của tập thể để khỏi ôi vì chiều họ mới về nhà. Và khi đồng hồ chỉ 4 giờ chiều là chuẩn bị lấy thực phẩm ra khỏi tủ lạnh. 4 giờ rưỡi là đã có mặt ở bến xe hoặc đã pình pình xe máy rồi.

Đấy là tôi kể tạm mấy loại công chức thôi chứ còn nhiều loại công chức lắm. Họ làm việc như thế nhưng lương vẫn lên đúng kỳ hạn. Quả thực so lương công chức ở VN như vậy thì quá thấp. Nhưng tính thời gian làm việc thực sự có hiệu quả của họ thì với mức đó họ lại được trả cho một giờ làm là quá cao.

Nạn "công chức trà vặt", "công chức hồ sơ", "công chức chợ sớm"... không phải mới sinh ra mà đã có từ lẩu từ lâu lắm rồi và giờ tràn lan khắp mọi nơi. Chính vì kiểu làm ăn như thế mà một công chức của Văn phòng Quốc hội đã từng gửi công văn trả lời người dân viết một ông giáo sư tên tuổi thành một bà nào đấy. Thế nhưng nếu làm thêm giờ nào là đòi hỏi tiền bồi dưỡng thêm giờ ấy. Mà làm thêm đây là vì trong giờ làm thật họ có làm ra đầu ra đũa gì đâu.

Chúng ta vẫn cảnh báo đủ các loại dịch và bây giờ đang còn báo động về loại bọ xít hút máu người nữa. Nhưng loại dịch công chức này thì chẳng ai báo động. Rồi cuối năm vẫn đạt danh hiệu thi đua và đủ thứ danh hiệu và đòi hỏi tiền thưởng và suốt ngày ngồi chê đất nước nghèo và cuộc sống khó khăn. Nhưng họ có biết đâu chính họ là những kẻ làm cho đất nước này suy yếu và làm cho con Rồng trong tơ tưởng của đất nước ì ạch mãi vẫn không nhảy lò cò được chứ nói gì bay lên.

Nhớ thương World Cup:

World Cup mới tạm nghỉ 2 ngày mà biết bao người nhớ nhung như nhớ người yêu. Liệu tôi nói thế có quá cường điệu không? Không hề cường điệu. Đó là một sự thật.

Chẳng lẽ người Việt Nam nghiện bóng đá đến mức như thế ư? Cũng nghiện vừa thôi. Người Việt Nam không thể nghiện bóng đá hơn người Brazil, người Achentina, người Anh ...được. Vậy vì sao người Việt Nam lại nhớ nhung bóng đá đến như thế? Mà có người tâm sự rằng họ chỉ mong World Cup kéo dài 6 tháng. Nghe vậy mà cứ ngỡ người đó mắc bệnh tâm thần.

Vậy là vì sao? Nói nhanh đi kẻo tôi không chịu nổi sự đợi chờ dằng dặc này, nói đi, tôi van đấy.

Nói nhé: là vì nếu không có World Cup hay AFF Cup cũng được thì buồn lắm, trống rỗng lắm... chẳng biết làm gì cho vui.

Đúng vậy, thưa các nhà làm văn hóa của đất nước. Chúng ta thử xem mỗi quí, mỗi năm các vị có những gì cho người dân được thưởng thức vừa để giải trí vừa để nâng cao tri thức đây? Tôi cam đoan các vị sẽ rất vất vả để gạch đầu dòng mấy gạch thôi.

Chẳng lẽ lại chỉ hội diễn quần chúng? Chẳng lẽ lại chỉ đóng biển gia đình văn hóa? Chẳng lẽ lại mấy cái lễ hội đầy tính mê tín dị đoan và kinh doanh với mũ áo lòe lọet chẳng biết ở thời nào? Chẳng lẽ lại mấy cái hội hoa rối loạn? Chẳng lẽ lại chỉ phim Hàn Quốc khóc từ tập 1 đến tập 100?

Tôi đang nói những lời của sự thật chứ không hề cường điệu một chút nào. Cứ mỗi lần có bạn nước ngoài đến Hà Nội lại chẳng biết đưa họ đi đâu. Lần thứ nhất đưa đi Văn Miếu, lần thứ hai Văn Miếu, lần thứ ba cũng VănMiếu và lần thứ bao nhiêu không nhớ nữa cũng lại món Văn Miếu.

Văn Miếu là một địa chỉ Văn Hóa rất đáng tự hào của người Việt Nam nhưng lại của người xưa từ hơn 1000 năm trước để lại. Ngày nay chúng ta có gì hỡi các vị? Thật khó trả lời phải không thưa các vị?

Bởi thế mà hai tiếng World Cup vang lên như một niềm vui mà cũng là một nỗi cay đắng. Và lúc này, chính tôi đang đợi đến đêm mai World Cup trở về. Trở về đi World Cup. Nếu không ta buồn và trống rỗng lắm thay. Ta thật tội nghiệp. Nhưng ta biết đi đâu và xem gì bây giờ???


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
dohop (05-07-2010, 08:42 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-07-2010, 07:47 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
Tuổi Trẻ online, Thứ Sáu, 19/03/2010, 14:05 (GMT+7)

Cầu Khe Dầu ở Quảng Bình lộ... cốt tre

TTO - Cầu Khe Dầu được xây dựng với số tiền 1,45 tỉ đồng từ nguồn vốn ADB của Dự án giảm nghèo khu vực Miền Trung tỉnh Quảng Bình. Dù mới đưa vào sử dụng từ tháng 8-2008 nhưng hiện nay cầu này đã bị hư hỏng nặng nề.


Cầu Khe Dầu dài 43,2m, rộng 5m bắc qua suối Khe Dầu ở km 0+44,53 thuộc tuyến đường liên huyện qua xã Xuân Hóa, huyện miền núi rẻo cao Minh Hóa (tỉnh Quảng Bình), do Công ty TNHH xây dựng tổng hợp số 7 ở huyện Quảng Trạch thi công.
Theo người dân địa phương cho biết ngay từ thời gian đầu mới đưa vảo sử dụng mố cầu phía Đông đã bị sạt lở, cản trở sự đi lại của người dân trong vùng, đồng thời tuyến đường dây điện 0,4kv cạnh càu cũng bị ảnh hưởng vì sạt lở này.

Hình ảnh
Cầu Khe Dầu ở xã Xuân Hóa, Minh Hóa

Từ đầu tháng 3-2010, người dân địa phương lại cho biết ở phía dưới gầm cầu, đặc biệt là dầm cầu có nhiều chỗ bê tông bị bong tróc, nứt ra làm lộ cả cốt thép. Nhiều chỗ bê tông không có độ kết dính cao nên chỉ cần dùng tay bẻ vào là bê tông đã rã ra khỏi khối. Nhiều chỗ mặt bê tông bị nứt tạo ra khoảng rỗng với độ sâu 30-40cm.
Tại một vài chỗ rỗng như vậy, chúng tôi đã quan sát và thấy phía bên trong khối bê tông có những thanh tre và cót ép. Tại các điểm bê tông bị bong tróc, cốt thép lòi ra và đã han gỉ. Cứ sau mỗi trận mưa là nước từ mặt cầu lại thấm xuống gầm cầu. Ở nhiều điểm bê tông nứt gãy và bong tróc, nhà thầu thi công đã “xử lý” bằng kỹ thuật... trét lại xi măng.

Hình ảnh
Tre và cót ép trong khối bê tông dưới gầm cầu

Hình ảnh
Một chỗ bong tróc dưới gầm cầu Khe Dầu

Tuổi Trẻ Online đã tìm hiểu về sự hư hỏng khá nhanh chóng của cây cầu và được ông Đinh Văn Cơ, phó bí thư Đảng ủy, giám sát cộng đồng xã Xuân Hóa cho biết: “Trong thời gian thi công cầu, chúng tôi là người giám sát, nhưng vì công việc quá bận nên thời gian giám sát không được liên tục. Ngày thì đi, ngày phải làm việc chuyên môn cho nên quá trình giám sát không được chắc chắn. Ngày nào chúng tôi giám sát thì chất lượng làm tốt, còn những ngày chúng tôi không tham gia giám sát thì việc này chúng tôi không thể đánh giá được”.

Được biết trong nhiều năm qua khi chưa có cầu Khe Dầu, tại đoạn suối này về mùa mưa lũ, nước xiết đã lấy đi sinh mạng của nhiều người dân, khi họ phải bơi vượt suối để làm mùa.

L.GIANG - PHAN MẠNH CHI


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn hoacomay cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (06-07-2010, 07:56 am), dohop (06-07-2010, 07:58 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-07-2010, 07:57 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
Tuổi trẻ online, thứ Sáu, 19/03/2010, 10:27 (GMT+7)

1/2 diện tích rừng trồng... không thành rừng

TT - Ngày 18-3, báo cáo với Ủy ban Khoa học công nghệ và môi trường của Quốc hội về giám sát dự án trồng mới 5 triệu ha rừng, bà Trần Thị Thu Hằng - phó giám đốc Sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn Kiên Giang - cho biết tỉnh Kiên Giang đã trồng mới trên 35.200ha rừng.


Trong đó có 14.580ha rừng phòng hộ, 1.249ha rừng đặc dụng và 19.385ha rừng sản xuất. Trong số diện tích rừng trồng mới chỉ có 16.200ha thành rừng, còn lại hơn phân nửa (56%) diện tích chưa thành rừng và mất trắng.

TẤN THÁI


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-07-2010, 08:43 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
Hãi hùng “công nghệ” trồng rau muống: Dồn dập “đánh” thuốc

Điều mà chúng tôi thật sự hãi hùng là để có rau muống non mơn mởn, cọng dài trong thời gian ngắn, người trồng rau đã sử dụng thuốc trừ sâu, thuốc kích thích tăng trưởng một cách dồn dập, vô tội vạ.

Viên "độc" là thuốc gì?


Tôi tiếp tục theo H. đi tìm nguồn cung cấp thuốc. Nơi đầu tiên đến là một cửa hàng vật tư nông nghiệp được che bằng tôn khá tạm bợ ở P.Thạnh Xuân, Q.12, TP.HCM. Ở đây thuốc các loại bày la liệt trên kệ gỗ, người mua cứ việc lựa chọn thoải mái. Chọn cho mình 4 loại thuốc ngoài bao bì ghi công dụng rất kêu: mềm cọng, trắng cọng, mập cọng, đẹp lá... xong, H. nói với chủ đại lý: "Cho viên độc". "Hôm nay chỉ còn độc nhì thôi, độc nhất hút hàng quá nên hết từ hôm qua rồi" - chủ đại lý trả lời. Sau cái gật đầu của H., chủ đại lý đưa cho H. hai viên được bọc trong gói giấy giống như viên thuốc giảm đau. "Dân làm rau ghiền loại này lắm, nếu rau đắt thì chỉ 10 ngày là có một lứa rau thu hoạch, nhưng phải biết cách kích bề ngang ngay từ gốc, nếu không biết cách chăm, rau tăng trưởng rất nhanh nhưng gầy rất khó bán" - H. khoe.

Về đến ruộng, H. bỏ vào thùng một gói có chữ: mềm cọng, mập cọng, trắng cọng, và đẹp lá rồi bỏ thêm ½ viên "độc" vào thùng rồi chế nước. Lấy ca khuấy cho tan thuốc, cứ thế H. múc nước trong thùng tưới đều lên ruộng rau.

Theo H., trên thị trường hiện nay có hai loại viên "độc". "Độc" nhất giá 23 ngàn đồng/viên, viên "độc" nhì 17 ngàn đồng/viên. Dân làm rau sử dụng viên "độc" cùng với thuốc "mo" nhiều nhất là vào mùa mưa và mùa lạnh, bởi mùa mưa rau khó lên và thường là rau xấu. Nếu dùng thuốc, rau sẽ khỏe "chịu thiên tai" hơn rau bình thường. Ngoài ra, việc sử dụng viên "độc" này còn phụ thuộc vào thị trường rau đắt hay rẻ. Nếu rẻ họ không phun để kìm rau lại, bởi nếu đã phun, sau 3 ngày mà không thu hoạch kịp thì phần ngọn sẽ cuốn lại (còn gọi là von) rau sẽ không bán được. Ngược lại, nếu rau đắt người trồng rau sẽ tăng cường phun mỗi ngày 1 lần để rau "tăng tốc", thậm chí rau bào sẽ được phun ngày 2 lần.

Đáng lưu ý, người dân sử dụng một loại thuốc để "đánh" lá vàng. Theo họ, khi phun loại thuốc này vào rau trước khi thu hoạch 2 ngày, thì khi thu hoạch toàn bộ lá vàng sẽ tự động rụng hết. Tận mắt chứng kiến, ghi hình loại thuốc mà người dân sử dụng để "đánh" lá vàng là thuốc dạng chai, không nhãn mác. Hỏi tên thuốc thì họ không biết và chỉ "cứ ra đại lý hỏi mua thuốc đánh lá vàng là họ bán". Theo lời, tôi ra đại lý hỏi mua "thuốc đánh lá vàng", thì được bán cho một chai thuốc trị nấm, và hướng dẫn "khi sử dụng cho rau, phải cách ly 14 ngày trước khi thu hoạch" (!)

Tìm hiểu xem viên "độc" là thuốc gì, hôm sau tôi đến đại lý mà H. mua viên "độc". Chủ đại lý tay đưa thuốc, tay lấy tiền rất niềm nở. Viên độc đó có tên ProGibb T98, xuất xứ từ Mỹ, có ghi thành phần hoạt chất là Gibberellic acid 1g 96%, ngoài ra không thấy ghi hướng dẫn sử dụng, không có tên công ty nào nhập vào VN.

Hình ảnh
Các công đoạn “đánh” thuốc trước ngày thu hoạch - ảnh: Hoài Nam

:laughing2:
Dùng thuốc vô tội vạ

Làng rau ở Bình Mỹ (xã Bình Mỹ, H. Củ Chi, TP.HCM) có khoảng 500 hộ. Mỗi hộ làm rau có từ 5 đến 15 công ruộng. Người làm rau đa phần đều từ một số tỉnh ở miền Bắc vào thuê ruộng của dân địa phương trồng rau muống. Tìm hiểu nơi tiêu thụ, thì được biết, làng rau Bình Mỹ được xem là nguồn cung cấp chủ lực rau muống ra thị trường. Tại chợ sỉ rau muống ở ấp 7 vào 19 đến 24 giờ hằng đêm, hàng trăm xe ba gác rau, xe Honda đầy ngút rau muống chạy ầm ầm vào chợ, xuống hàng rồi lại chất lên xe ô tô biển số thành phố và các tỉnh lân cận (xa nhất là xe mang biển số tỉnh Cần Thơ đến lấy sỉ), mỗi xe tải chở được khoảng 7 tấn rau muống/lần, cứ hết xe này đi, xe khác đến lượt vào xếp rau. Từ các lái buôn cho biết, mỗi đêm chợ ấp 7 cung cấp ra thị trường tiêu thụ hàng trăm tấn rau muống.

Khi đến đồng rau ở ấp 6, tôi thấy cảnh người phun thuốc, phụt thuốc rất đông. Những loại thuốc dưỡng cây, nở cọng, trắng cọng, tốt lá... người dân sử dụng không theo quy định nào. Nhìn những gói thuốc mà người dân sử dụng, gói nào trên bao bì cũng đều in đậm và rất bắt mắt những từ: siêu vượt, tốt lá, trắng cọng, mềm cọng... Người trồng rau ở đây sử dụng thuốc tùy theo ý thích, không theo hướng dẫn của nhà sản xuất. Có nghĩa thích loại thuốc nào thì mua về pha với nước rồi phun lên rau, họ chỉ quan tâm làm sao cho rau đẹp, tốt và nhanh thu hoạch!

Trong quá trình thâm nhập làng rau, đi đến đâu PV cũng nghe người dân bàn tán có một loại thuốc mà họ thường gọi là "mo" được dân làm rau rất ghiền từ nhiều năm nay. Theo lời họ nói thì công dụng khác hẳn với các thuốc khác, thuốc "mo" kéo dài cọng hơn bình thường. Nếu "đánh" thuốc "mo" trước khi thu hoạch 2 đến 3 ngày thì cọng rau dài, trắng và rất mởn, đặc biệt khi vận chuyển lá rau không bị dập bởi thuốc mo làm lá rau dẻo, tăng trưởng lại rất đều.

Để chứng minh công dụng vượt bậc của loại thuốc này, S. có thâm niên trồng rau muống ở ấp 6, xã Bình Mỹ kéo tôi ra nơi chứa thuốc "mo" cách chòi khoảng 30m. "Vì đây là thuốc cấm nên tụi em không dám để ở chòi vì sợ bị bắt" - S. thật thà kể. Vạch mấy bao tải lộ ra một thùng gỗ nhỏ, thò tay lấy ra một chai (gần giống chai bia Sài Gòn loại nhỏ), xách theo "bộ đồ nghề" ra ruộng rau. S. đổ vào thùng vài chục CC, rồi cho thêm vào đó nửa gói muối, múc nước khuấy đều, sau đó xịt đều lên mảnh ruộng rau mà ngày hôm sau đến lịch thu hoạch.

Sáng hôm sau tôi đến mảnh ruộng hôm trước cùng S. xịt thuốc "mo". Quả nhiên so sánh giữa hai mảnh ruộng liền kề, phần ruộng được xịt thuốc "mo", rau trắng ngần, non mởn rất bắt mắt; khác biệt rất xa so với rau ở mảnh ruộng không được xịt thuốc "mo". Bán tín bán nghi, và do phần chai có toàn chữ Trung Quốc, không tên công ty sản xuất và nhà phân phối nên tôi mang vỏ chai đi dịch ra tiếng Việt. Khi dịch ra mới biết thuốc "mo" có tên gọi là "Bá vương diệt côn trùng", nơi sản xuất là một công ty TNHH ở tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Loại thuốc này là chất diệt côn trùng cực mạnh, và còn có tác dụng đuổi chuột rất hiệu quả. Nhà sản xuất chỉ cho phép sử dụng loại thuốc này ở cây bông để trị rầy bông và sâu bông. Hướng dẫn cũng cho biết: tránh sử dụng ở những vùng nhạy cảm có ong mật, sinh vật thủy sinh và các loại cây trồng...

Theo một chuyên viên của Cục Bảo vệ thực vật, chất a-xít Gibberellic (còn gọi là Gibberellin A3, GA, GA3) là một a-xít cacboxylic, đồng thời là hoóc-môn tìm thấy trong thực vật. Đây là hoạt chất kích thích tăng trưởng có trong danh mục thuốc sử dụng ở Việt Nam, thuộc nhóm độc 3 (ít độc). Nó tác động tới sự phân hủy của thực vật và hỗ trợ thực vật lớn nhanh nếu sử dụng với liều lượng nhỏ. Do các GA điều chỉnh sự phát triển của thực vật, nên các ứng dụng với nồng độ rất thấp. Thông thường được dùng ở nồng độ khoảng 0,01-10 mg/L có thể có hiệu quả sâu rộng trong khi quá nhiều thì lại có tác động ngược lại. Cụ thể, nó có thể có tác động như là một chất gây kích thích dị ứng đối với mắt (R36). Liều gây tử vong đối với 50% mẫu chuột cống thử nghiệm bằng đường miệng là 6.300 mg/kg. Theo điều tra của Hội đồng khoa học Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, viên sủi GA3 mà nông dân thường sử dụng là một trong những sản phẩm ngoài danh mục đăng ký.

Hiện danh mục được phép sử dụng ở VN đã có 32 tên thương mại của hoạt chất Gibberellic acid, có hướng dẫn sử dụng cụ thể về liều lượng, thời gian sử dụng, đối tượng cây trồng nhưng đa số bà con nông dân hiện nay không mua thuốc đó mà lại ham rẻ, mua thuốc ngoài luồng, thuốc trôi nổi và sử dụng không đúng quy cách, liều lượng.

Q.T (ghi)

Điều tra của Hoài Nam


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn hoacomay cho bài viết này:
dohop (06-07-2010, 04:42 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-07-2010, 03:04 pm 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
“Mừng nghìn năm...” cho ý nghĩa
(LĐ) - Khi những con số trên chiếc đồng hồ đếm ngược tại Hà Nội để mừng Thăng Long tròn nghìn tuổi tụt xuống còn hai chữ số thì mức độ “chào mừng” từ các công trình trên cả nước ngày càng dày thêm.

Gần như bất cứ công trình xây dựng nào trên đất nước ta, các vị quan chức địa phương nơi ấy cũng gắn nó vào để chào mừng Thăng Long nghìn tuổi. Ngày đại lễ của cả dân tộc mà không biết “chào mừng” thì quả là vô cảm, nhưng mừng cũng có năm bảy đường, chứ không thể bạ đâu mừng đó như nấm mọc sau mưa trong những ngày qua được. Mừng mà không biết cách, cũng giống như cười không đúng chỗ, thành người vô duyên vậy.

Mới đây, các quan chức tỉnh Quảng Ngãi “động thổ” một công trình xây dựng mang tên “Bệnh viện quốc tế Chợ Rẫy-Quảng Ngãi”, họ cũng không quên gắn vào đó cái “mác” là mừng Thăng Long tròn một nghìn năm. Năm chục ngàn mét vuông đất thuộc diện “đất vàng” từ một bệnh viện cũ nằm ở trung tâm thành phố Quảng Ngãi, nay tỉnh “ưu ái” cho một đại gia ở Phan Thiết để ông này xây bệnh viện tư nhân, liên quan gì đến Thăng Long nghìn tuổi mà “mừng”?

Cách đây không lâu, trả lời phỏng vấn báo chí, một quan chức của Bộ Giáo dục-Đào tạo lý giải việc năm hay học sinh đỗ tốt nghiệp THPT tăng đột biến, trong đó có nguyên nhân (nguyên nhân thứ tư): “Sở dĩ năm nay đỗ cao, một phần là do các em lập thành tích chào mừng đại lễ một ngàn năm Thăng Long –Hà Nội”. Các em mà lo nghĩ về tổ tiên mình bằng việc cố gắng chăm học như thế thì đáng trân trọng quá. Đằng này không phải như vậy. Thế thì gắn chuyện thi cử vào chuyện “mừng” ấy để làm gì kia chứ? Đó có phải là sự áp đặt vô lối, thành “hội chứng mừng ngàn năm” không?

Thế nhưng, cũng nằm trong môtuýp “mừng Thăng Long nghìn tuổi”, nhiều công trình mới nghe qua đã thấy kính trọng rồi. Ở ấp Thạnh An, tỉnh Cà Mau - góc trời heo hút cuối cùng của tổ quốc, một ngàn người dân ở đây đã rơi nước mắt khi vừa đón cây cầu thứ 1.000 mà những thành viên ở Hội Khoa học kỹ thuật cầu đường Bến Tre xây tặng bằng tiền họ đi xin các nhà hảo tâm, chứ không phải lấy tiền ngân sách ra để “mừng”.

Mừng Thăng Long nghìn tuổi bằng một công trình thứ một nghìn như thế thì ý nghĩa vô cùng. Nhiều địa phương cũng đặt ra các chỉ tiêu như : Xây ngôi nhà tình thương thứ một nghìn, vận động các nhà hảo tâm để thuê xe giúp một nghìn học sinh nghèo đi thi đại học, mổ miễn phí một nghìn ca mắt đục thuỷ tinh thể...

Tất cả “một nghìn” đó mới đúng nghĩa là “mừng Thăng Long nghìn tuổi”, còn mọi sự “núp bóng” lúc này sẽ có lỗi với tiền nhân.
Trần Đăng


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-07-2010, 01:43 pm 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
Những nghịch lý buồn trong nhiệt độ 44oC

Tác giả: Hoàng Hường

(TVN/VNN)Dưới sức nóng khủng khiếp, chỉ thấy một nghịch lý bức thiết nhất, cần được quan tâm nhất: trước khi vẽ rồng vẽ phượng, thêm chân cho rắn thì hãy cho những con chim non trong bệnh viện nhi chút không gian để thở, để dưỡng bệnh, để đủ sức khỏe mà mơ giấc mơ biến thành phượng hoàng.

Cả thế giới đang mùa World Cup, sôi sục và rừng rực. Việt Nam cũng đang World Cup, nhưng sôi sục và rừng rực gấp ba. Đã quá, vui quá và... nóng quá! Sân cỏ đang ở những ngày hào hứng nhất, còn Việt Nam đang ở những ngày nhiệt độ cao nhất trong ¼ thế kỷ gần đây. Theo dự báo thời tiết, những ngày nóng đỉnh điểm nhiệt độ ngoài trời có thể lên đến 44oC, ở ngưỡng nguy hiểm cao độ có thể giết chết những người yếu bệnh, trẻ em, người già..

Bệnh viện nhi Trung ương đông chật như nêm cối, tắc nghẽn từ ngoài đường vào, biến cuộc sống vốn đã tất bật mệt mỏi của người dân thành địa ngục thật sự. Các cháu bé sốt cao khóc ngặt ngẽo vì nóng, cha mẹ bơ phờ mệt mỏi. Theo thông tin từ một trang báo điện tử, ngày 17/6 - một trong những ngày nóng đỉnh điểm - có 1.522 ca khám chữa cho trẻ với các triệu chứng ho, sốt cao, tiêu chảy... Người chen người, trẻ khóc ngất, bác sĩ rã rời.

Trong một phép tính đơn giản, với dân số xấp xỉ 10 triệu người của Hà Nội (chưa mở rộng) nhưng chỉ có một bệnh viện cho trẻ em đã quá tải. Nay Hà Nội được mở rộng ra thêm nhiều lần, một (vài) bệnh viện cho trẻ em Hà Nội cũng đã là quá ít nếu tính theo khoảng cách địa lý và mật độ dân số. Vậy mà cái bệnh viện duy nhất tội nghiệp ấy còn phải gánh trọng trách "trung ương", hàng ngày đón hàng trăm hàng nghìn đứa trẻ ngặt ngẽo từ khắp nơi đổ về.

Nóng! Nóng quá, nóng từ trên trời, nóng từ cơn sốt hầm hập, và nóng từ ruột gan những người làm cha mẹ...

Ở đâu cũng nóng...

Trên các trang báo, các diễn đàn, các bàn nghị sự cũng đang bừng bừng từng giây từng phút. Nhưng nghị sĩ đang tranh luận đất Ba Vì đang tăng bao nhiêu phần trăm theo từng giờ. Đường tàu cao tốc chạy mỗi giờ vun vút đưa khách du lịch ngược xuôi, điều hòa mát lạnh.

Các Bộ trưởng đang say sưa thuyết trình về những dự án tiền tỷ, về Việt Nam đang sắp hóa rồng hóa phượng, về "Hà Nội có con gái sắp lấy chồng" với những vỉa hè đang đẹp đẽ bỗng bị lột lên để lát gạch mới; về những ngôi nhà cổ vài trăm năm tuổi bỗng dưng được trẻ hóa thành vài tháng tuổi với những màu áo giống nhau; về những công trình vốn dĩ giá trị vì sự cổ kính bỗng được đem ra tô tô trát trát... muôn hồng nghìn tía với đủ những mỹ ngôn lệ từ để tô điểm cho những lý do của những công việc đó.

Hình ảnh
Nắng nóng làm số lượng trẻ em ốm tăng vọt, tất cả đều được đổ dồn vào Viện Nhi TW,
Ảnh Vnexpress


Nhưng mà các bệnh nhi đang nóng quá, chật chội, khổ sở quá các Bộ trưởng ơi, các vị có nghe tiếng các cháu gào khóc không?

Với tư duy nông cạn, người viết bài này chỉ thầm tính mấy chục tỷ VND để mặc áo mới cho nhà cổ, lát đá vỉa hè mà Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị mới cho dừng lại, nghĩa là bản thân cái dự án ấy có làm cũng được, không thích làm nữa thì dừng cũng chẳng chết ai; hay bao nhiêu những dự án thò ra thụt vào, lúc ẩn lúc hiện như ma trơi và tiêu tiền tỷ như mớ rau con cá kia quá thừa để xây cho các cháu vài cái bệnh viện tử tế cho các cháu bớt khổ sở; cho bố mẹ các cháu cảm nhận sâu sắc những thiêng liêng ý nghĩa về đại lễ dân tộc, để ông bà các cháu cảm kích với những chủ trương to đẹp hóa rồng hóa phượng của các nghị sĩ khả kính.

Nhưng trong những sự hóa rồng hóa phượng ấy, một cái bệnh viện tử tế trong tương lai gần vẫn chưa thấy hiện ra. 1.522 ca khám chữa bệnh/ngày, bệnh nhi nào, bác sĩ nào, bố mẹ nào chịu thấu?

Nóng! Nóng quá...

Và (lạy Trời), người ta thông báo sẽ điện sẽ không mất nữa!

Trong những ngày nóng đến ngạt thở, hầm hập như thiêu đốt thế này lại có tấm bảng thông báo vừa lạ đời vừa sáng tạo kiểu 'only in Việt Nam' lại hiện ra: Lịch cắt điện luân phiên. Ngột ngạt chồng lên ngột ngạt, bức bối chất thêm bức bối. Cái lịch cắt điện đấy được hiểu là sự san sẻ, chia đều nỗi khổ sở này theo kiểu: sướng cùng hưởng, khổ cùng chia. Mỗi người dân "được" nếm trải cảnh như địa ngục kiểu luân phiên.

Giữa những ngày bóng đá sôi nhất, nhiệt độ cao nhất, học sinh sinh viên đang hối hả vào mùa thi cử nhất thì đây đó luân phiên chịu cảnh tắt lửa tối đèn, nóng bức.

Hình ảnh
Gạch cũ bên gạch mới trên vỉa hè Bờ Hồ, Ảnh Tiền Phong

Cái thông báo ngừng cắt điện đưa ra khiến người người cảm kích, nhưng ngẫm lại lại thấy u u mê mê, ngớ nga ngớ ngẩn. Cứ tưởng điện bị cắt bị lượng dùng quá nhiều, cung không đủ cầu nên "nhà điện" buộc lòng phải cắt. Thế nhưng, khi không cắt cũng... vẫn được. Hóa ra chỉ vì "điện nhà ông, ông thích cắt thì cắt, ông thích cho thì cho" mà thôi?

Ngẫm vừa đau xót vừa nghịch lý, khi mà chỉ mới đây thôi, Việt Nam mới biết đến khái niệm "giờ Trái Đất". Mỗi năm vào một giờ nhất định, tất cả cơ quan trường học công xưởng nhà riêng... đồng loạt tắt điện để bảo vệ môi trường. Hô hào tắt điện vì môi trường ở một đất nước bị cắt điện thường xuyên - giống như bình luận của một blogger - cũng tương tự như hô hào người dân ở những nước chịu đói thường xuyên ở Châu Phi nhịn ăn một ngày để dành thực phẩm cho những người ăn xin Châu Âu vậy. Nghe vừa hài hước vừa cay đắng.

Cũng hài hước và nghịch lý không kém, khi mà chỉ cách đây ít lâu, website http://www.new7wonders. com vừa đưa ra công bố bảng xếp hạng mới nhất 28 kỳ quan của vòng chung kết, trong đó vịnh Hạ Long nằm ở vị trí thứ 27 với thống kê 70,52% số phiếu bầu quốc tế.

Còn nhớ cũng vì sự bình chọn này mà cả một chiến dịch rầm rộ quảng bá cho Vịnh Hạ Long được tổ chức khắp cả nước. Tấm biển "Vote for Ha Long Bay" được dựng khắp nơi. Truyền hình báo chí quay cảnh khách du lịch và các thí sinh Hoa hậu hoàn vũ quốc tế (2008) đến sân bay Nội Bài được "mời" bình chọn cho Vịnh Hạ Long. Các cô cười tươi "tôi sẽ bình chọn cho Hạ Long" dù chẳng ai đảm bảo các cô thực sự đã biết Vịnh Hạ Long ở đâu, như thế nào chưa. Cả nước cũng được phát động hưởng ứng tinh thần yêu nước bằng cách vào Internet bình chọn cho Vịnh Hạ Long.

Kết quả: từ vị trí là một trong những di sản thiên nhiên đẹp nhất thế giới đã hai lần được UNESSCO công nhận, Vịnh Hạ Long "đáp" xuống vị trí suýt cuối bảng xếp hạng của một trang web hầu như chưa ai biết tới!

Còn vô vàn những nghịch lý vô bổ và lãng xẹt như thế đã, đang diễn ra không thể liệt kê hết ra được. Dưới sức nóng khủng khiếp, chỉ thấy một nghịch lý bức thiết nhất, cần được quan tâm nhất: trước khi vẽ rồng vẽ phượng, thêm chân cho rắn thì hãy cho những con chim non trong bệnh viện nhi chút không gian để thở, để dưỡng bệnh, để đủ sức khỏe mà mơ giấc mơ biến thành phượng hoàng.

Nóng! Nóng quá...!


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
dohop (11-07-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-07-2010, 01:58 pm 
Thạch Thảo
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 16-01-2010, 10:52 am
Lần ghé thăm trước: 23-10-2011, 04:09 pm
Bài viết: 54
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
81 lần trong 39 bài viết
 
Xin quý vị nhà báo đừng kêu gào nữa vì kêu mãi cũng có ích gì. Tác giả: Hoàng Hường lại còn hỏi : “Nhưng mà các bệnh nhi đang nóng quá, chật chội, khổ sở quá các Bộ trưởng ơi, các vị có nghe tiếng các cháu gào khóc không?”
Hỏi thế thì các vị bộ trưởng làm sao trả lời được vì con cháu các vị ấy có bao giờ phải chịu cảnh ấy đâu mà các vị biết chớ ? Chỉ có con cháu thường dân mới phải chen chúc ngồi đợi cả buổi trong đám đông và trong cái nóng hầm hập vậy thôi.
Đề nghị ĐHV Bằng Lăng cũng ko nên đưa các tin kiểu này nữa. Nếu có đưa tin thì chỉ đưa tin gì vui thôi. Vì đa số các thành viên ở đây đều đã quá mệt mỏi vơí cuộc sống thường ngày trong đời thực nên mới lên đây thả hồn vào văn thơ cho thư thái tâm hồn. Thế mà lên đây lại cũng gặp những chuyện đời thực thế nữa thì hỏi làm sao mà vui cho nổi?


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-07-2010, 04:31 pm 
dohop
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 25-08-2009, 01:08 pm
Lần ghé thăm trước: 28-08-2011, 02:57 pm
Bài viết: 404
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1155 lần
Được cảm ơn:
671 lần trong 274 bài viết
 
dohop xin lỗi, dohop không hiểu lắm.

Ở Úc, nơi dohop đang ở, các chính trị gia (như bộ trưởng, dân biểu) trong chính quyền rất sợ những tin như vầy và những bài như thế này sẽ giúp nhà nước sửa đổi cho khá hơn (vì những người không đủ tốt sẽ bị thất cử)... Mình không thể dựa vào tin tức này để mà "chọn mặt gửi vàng" trong các cuộc bầu cử sao?

Kính mến.


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 12-07-2010, 07:44 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
@ bạn Thạch Thảo !
Bạn nói khúc đầu cũng hơi được được nhưng khúc sau hình như ko ổn lắm. Bạn BL đưa tin từ báo lên cho mọi người đọc, bạn ko khuyến khích động viên thì thôi, cớ sao lại đề nghị ko đưa nữa ? Tin vui hay buồn gì cũng là tin mà. Với lại việc các nhà báo và độc giả búc xúc trước nỗi khổ của ngườì khác hay trước những vấn đề chưa tốt của XH là đáng quý lắm chứ. Chả lẽ bạn lại muốn mọi người cứ dửng dưng, vô cảm, thờ ơ trước mọi việc theo chủ nghĩa makeno ( mặc kệ nó ) hay sao?

@ bạn DoHop !
Bạn ko hiểu là đúng rồi. Muốn hiểu, bạn hãy về quê ở vài năm đi. Sao bạn cứ đem Úc hay Áo hay Pháp hay Mỹ ra mà so sánh với VN thế nhỉ ?


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn hoacomay cho bài viết này:
dohop (12-07-2010, 09:25 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 12-07-2010, 07:51 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
Thứ Bảy, 10/07/2010, 06:42 (GMT+7)

Hãy biết xấu hổ!

TT - Một đoạn phim vừa được tung lên YouTube đang gây xôn xao cộng đồng mạng: một nhóm quay phim người nước ngoài quay một quán ăn ở Việt Nam có nuôi nhốt gấu thì bị bà chủ quán lao ra, rút dép quật túi bụi và mắng chửi ầm ĩ với lời lẽ hết sức thô tục.


(video clip chỗ này nhưng Hcm ko biết tải lên, Bên dưới băng video có ghi dòng chú thích : Xem video (Lưu ý: đoạn video có những lời lẽ thô tục, không phù hợp với độc giả chưa trưởng thành).
Bạn nào muốn xem đoạn băng đó hãy bấm vào đây : http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Thoi ... au-ho.html )

Hình ảnh
Các cơ quan chức năng phát hiện vượn đen má trắng nuôi nhốt trái phép tại
Công ty Trà King Lộ, Lâm Đồng đầu tháng 6-2010 (ảnh do Chi cục Kiểm lâm Lâm Đồng cung cấp)


Nhóm quay phim đó là những người cứu hộ động vật hoang dã. Đoạn phim chỉ 40 giây nhưng để lại trong người xem những cảm xúc ngổn ngang và trên hết là sự xấu hổ. Đoạn phim sau đó được bình luận trên một đài truyền hình nước ngoài. Và chắc chắn người xem trên toàn thế giới có thể biết câu chuyện diễn ra ở Việt Nam, về cách hành xử kém văn hóa, không chỉ với những người cứu hộ mà với cả các loài động vật hoang dã.

Bất cứ người Việt nào ban đầu xem đoạn phim này cũng sẽ bật cười. Có lẽ vì nó quá hài hước. Nhưng sau đó sẽ phải thấy xấu hổ, xấu hổ tận cùng: người nước ngoài muốn cứu những con gấu tội nghiệp, còn người mình xông ra hùng hổ như những con gấu hung tợn để cố che giấu việc làm đáng xấu hổ của mình!

Sừng tê giác, cao hổ cốt, cao khỉ, mật gấu hoặc heo rừng, chồn hương, cheo, nai, mễn, nhím… luôn là những món quà quý để tặng nhau hoặc đãi đằng nhau của không ít người. Người chức to hoặc người nhiều tiền lại càng có cơ hội sở hữu các món “quà quý” đó và có nhiều “bữa ăn hoang dã” hơn.

Mấy năm trước, Việt Nam thu hút sự chú ý của thế giới bởi một phát hiện chấn động: có một quần thể tê giác cư ngụ tại rừng Nam Cát Tiên. Nhưng cách đây vài tháng, con tê giác - có thể là cuối cùng - đã bị bắn hạ.

Cũng trong thời gian này, liên tục bảy con voi rừng ngã lăn ra chết bí hiểm ở khu vực tỉnh Đồng Nai mà nhiều khả năng do bị đánh thuốc độc. Rồi hàng chục con voọc chà vá chân đen bị bắn và phanh thây ở Khánh Hòa. Nhiều con voọc ngũ sắc khác bị bắt, giết ở các tỉnh miền Trung. Ở Bắc Trung bộ, cháo khỉ, óc khỉ sống là món được coi là đặc sản (!). Ở TP.HCM, giới đại gia kháo nhau có thể mở tiệc bằng một con bò rừng thui tươi roi rói mà dứt khoát khi cần là có!

Ai cũng muốn sống nhưng ít ai quan tâm đến sinh mạng của các loài khác. Ai cũng sợ một ngày trái đất không còn sự sống nhưng mạnh ai nấy tàn sát sự sống trên Trái đất này. Rừng bị tận diệt, thú bị tận diệt và thiên tai trên Trái đất cũng ngày càng dữ dội, nghiệt ngã. Chưa nói trên thế giới nhiều nước vừa qua chịu cái nắng nóng lên đến 50OC, ngay tại nước ta năm nay hạn hán nghiêm trọng và kéo dài đến khắc nghiệt.

Sông Hồng trơ đáy, mặn xâm nhập đồng bằng sông Cửu Long hàng chục kilômet, lũ lụt dữ dội ở miền Trung và Tây nguyên… Những chỉ dấu đó là hệ quả của lối sống vô độ của chính con người, vốn được xem là loài động vật tiên tiến nhất trên hành tinh này.

Ngày nào đó chúng ta sẽ thức tỉnh, khi bên bờ vực của sự hủy diệt. Nhưng sao không phải là hôm nay? Hãy biết xấu hổ hoặc giận dữ, hoặc đơn giản là biết từ chối một món thịt rừng, một lạng cao hổ cốt là chúng ta đã bắt đầu có một ứng xử văn hóa, công bằng và có trách nhiệm với hành tinh này.

ĐẶNG PHƯƠNG




Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn hoacomay cho bài viết này:
dohop (12-07-2010, 09:32 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 12-07-2010, 09:07 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
Sau đây là ý kiến của bạn đọc phản hồi trên
Tuổi Trẻ onnline


"Xấu hổ" - không còn là riêng ai!


Tôi không thể tả nổi cảm xúc của mình khi nghe những lời thô tục được phát ra từ người phủ nữ đó! Liệu rằng hình ảnh Việt Nam yêu dấu mà bao thế hệ Việt đã cố gắng vun đắp sẽ nhạt nhòe trong mắt các bạn nước ngoài chỉ vì sự thô lỗ, thiếu văn hóa của bà chủ quán? Vấn đề không còn là của một cá nhân ai, mà là của toàn thể người dân Việt! Tôi mong rằng sẽ không còn phải chứng kiến những sự việc đáng buồn như trên thêm một lần nữa!
Trương Tiến Đạt


Đừng để nó xảy ra nữa!

Con không thể tưởng tượng được bà ta có thể xử sự như vậy. Con mong các bác chính quyền hãy có những biện pháp răng đe mạnh với bà ta và bà ta phải xin lỗi những người nước ngoài ấy, để trả lại tinh thần hiếu khách cho người Việt Nam.
HUỲNH MINH TRỰC


Xấu hổ quá đi mất

Tôi đề nghị các cơ quan chức năng phải đến quán ăn Sinh Đôi này giải thoát cho thú vật bị nhốt và trừng trị người chủ quán đó, đừng để cho hình ảnh đất nước Việt Nam bị bôi nhọ bởi những người vô học như thế, hãy bảo vệ động vật hoang dã và bảo vệ cả hình ảnh tốt đẹp của Việt Nam với các nước trên thế giới.
nguyễn minh thư


Nghẹn ngào

Xem xong đoạn video clip này, tôi thật sự nghẹn ngào. Chỉ cần một đoạn video clip vẻn vẹn 40 giây như vậy, nét đẹp người Việt trong mặt bạn bè thế giới chắc không còn... Thật xấu hổ! Mong rằng người phụ nữ trong phim hãy nhìn lại chính những hành động thô bạo của mình, nghe lại những lời lẽ thô bỉ của mình, hãy tự thấy xấu hổ cho bản thân mình... Trời ơi! Hình ảnh người Việt Nam...
trần Khánh


Nhận thức

Phải nói rằng khi coi xong đoạn clip, thật khó tưởng tượng được một Việt Nam với những hình ảnh đẹp đã trở nên thật xấu trong mắt, không chỉ người nước ngoài, từng người Việt Nam.
Cái đáng nói ở đây là chúng ta không có một sự nghiên cứu tổng quan trong các hoạt động môi trường hiện nay. Các giải pháp không mang tính chất răn đe, cũng không mang nhiều tính ràng buộc. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải thay đổi nhận thức, không chỉ từ những người kinh doanh thú quý hiếm, mà phải ngay từ những người công dân của đất nước. Và quan trọng hơn cả, chính là những người tuyên truyền về những nhận thức ấy.
Tiến Luyện


Thật đáng xấu hổ

Xem xong đoạn clip thật sự tôi không biết nói gì hơn ngoài cảm giác xấu hổ cho những con người "văn hoá lùn" như vậy. Người nước ngoài họ sẽ nghĩ sao về VN? Pháp luật của chúng ta cần mạnh hơn, kiên quyết hơn, nặng hơn mới mong tốt đẹp hơn.
Thanh Bình


Xử lý mạnh

Trong khi mọi người trên dất nước VIỆT NAM ta đang xây dựng cái nhìn đẹp trong mắt bạn bè quốc tế thì những hình ảnh như trên sẽ phá hỏng mọi thứ. Mình nghĩ chính quyền địa phương trên phải xử lý mạnh nơi buôn bán đó để răn đe. Mình nghĩ có thể truy cúu trách nhiệm hình sự vì nó ảnh hưởng đến hình ảnh của quốc gia.
hoài nam


Con sâu làm rầu nồi canh


Tuy chỉ là "con sâu làm rầu nồi canh" nhưng thực sự vẫn rất đáng buồn.
namle


Không biết nói gì hơn

Chỉ vì lợi ích riêng của chính bản thân mình mà người phụ nữ này đã đánh mất hính ảnh tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam với bạn bè quốc tế, vốn dĩ được xem là dịu dàng và đậm chất Á đông. Tôi không biết nói gì hơn là sự xấu hổ khi thấy bạn bè khắp nơi trên thế giới bình luận về người Việt Nam nói chung và phụ nữ Việt Nam nói riêng qua đoạn phim này.
Cam Ngoc


Cứu lấy các loài thú quý hiếm!


Tôi đã được xem toàn bộ phóng sự này trên chính kênh truyền hình ở Úc, và tôi thật sự vô cùng xấu hổ. Rõ ràng nó sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới môi trường cũng như cái nhìn phản cảm của bạn bè thế giới về con người Việt Nam.
Hiếu Dân


Thật buồn


Một hành động không thể chấp nhận được. Không biết chủ nhân trong clip này khi nhìn những hình ảnh không mấy tốt đẹp này sẽ nghĩ gì! Thật mất mặt! Đã làm sai mà còn cố che đậy, trốn tránh và thật đáng xấu hổ khi phát ra những ngôn từ như thế trước bạn bè quốc tế. Mong rằng sẽ không còn thấy những "con sâu" như thế này nữa.
Thái Quốc


Tại sao lại có hành động đó?


Tại sao? Nếu quản lý chặt từ đầu, ngay từ nơi cung cấp sản phẩm đó thì liệu có hiện tượng này?
hoàng thanh hưng


Con sâu làm rầu nồi canh


Chưa nói đến việc nuôi nhốt trái phép động vật hoang dã, hành đông của người phụ nữ trong clip cũng đã rất đáng lên án. Thật không có chút xấu hổ. Rồi đây các bạn quốc tế sẽ nói gì về con người Việt Nam? Tuy chỉ là "con sâu làm rầu nồi canh" nhưng thực sự vẫn rất đáng buồn.
Đặng Hưng


Không phải chỉ xấu hổ...


Một hành động vô văn hóa đã được tung lên mạng, và dĩ nhiên nhiều người được xem, chắc chắn một số người không hiểu người phụ nữ nói và la hét điều gì, nhưng chắc chắn tất cả người xem, dù hiểu hay không hiểu tiếng Việt, đều biết rằng đó là hành động và phát ngôn vô văn hóa. Rất may cho người Việt Nam chúng ta là những hành động và lời lẽ đó, hiện đang khá phổ biến và có dấu hiệu không giảm đi, chưa được gửi lên mạng nhiều... Nếu không, sự xấu hổ sẽ không thể nào chịu đựng được. Cảm giác này sẽ nặng nề hơn cho những người Việt Nam ra nước ngoài vì nhiều lý do khác nhau. Đáng xấu hổ, và đáng buồn thay!
Phan Đông


Ôi trời ơi!


Ôi trời ơi! Tôi thật sự không ngờ! Mặt mũi đâu mà nói chuyện với các bạn nước ngoài nữa đây!
KHƯƠNG DUY


Hành động cụ thể


Tôi đề nghị báo TT nên phát động phong trào liên quan đến vấn đề này, nhằm nâng cao ý thức của mọi người trong việc bảo vệ và bảo tồn động vật hoang dã mà hành động cụ thể trước mắt là biết từ chối/tẩy chay những sản phẩm/thực phẩm có liên quan đến động vật hoang dã (đặc biệt với những loài có nguy cơ tuyệt chủng) đồng thời phải có kỹ năng phát hiện các hành vi tàng trữ buôn bán sử dụng trái phép các loài này, bởi trong khi lực lượng kiểm lâm còn "e ngại" lâm tặc thì việc để người dân và thành viên các tổ chức phi chính phủ hoặc tự phát có hành động như của nhóm người nước ngoài ở trên là vô cùng nguy hiểm và thực sự không hiệu quả.
Dao


Hãy biết xấu hổ


Thật ra cũng dể hiểu, do đụng chạm đến lợi ích cá nhân. Tuy nhiên đây là điều mà các nhà bảo vệ động vật hoang dã cần mạnh tay hơn đối với các hành động nuôi nhốt trái phép động vật hoang dã.
Võ Tấn Minh


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-07-2010, 10:29 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
Quan tham hay là dân tham?

Tác giả: Thảo Dân

(TVN/VNN)Nhìn trên thực tế thì thấy: chúng ta thường phê bình quan là chủ yếu chứ phê bình dân còn ít lắm. Tất nhiên, quan thì phải bị phê bình là đúng rồi nếu quan sai, quan hư, quan vớ vẩn…

Đã là quan thì phải chịu sự giám sát của dân. Vì dân đã tin tưởng mà tôn anh này, chị nọ làm quan. Làm quan đúng với bản chất của từ này là đứng ra thay dân gánh vác công việc quốc gia từ địa phương đến trung ương. Vì phải gánh vác những công việc nặng nề nên quan được hưởng những tiêu chuẩn, chế độ, điều kiện... khác dân. Âu đó cũng là lẽ thường tình. Nếu một ông quan làm cho dân 10 phần thì ông quan đó có quyền được hưởng 2 hoặc 3 phần.
Nhưng nhiều ông quan, bà quan bây giờ làm cho dân 1 nhưng lại hưởng 10 chưa kể có những ông quan, bà quan chẳng làm gì có lợi cho dân mà còn làm hại dân. Thôi chuyện ấy gác lại lúc khác bàn. Mà bàn có chứng cứ cụ thể hẳn hoi chứ không phải nói dựa.
Về dân mình, chúng ta đều phải thừa nhận rằng: dân mình thời nay đã và đánh mất đi rất nhiều đức tính tốt đẹp. Một trong những đức tính của dân mình là sự nhường nhịn nhau hay nói cách khác là vì nhau. Nhưng đức tính ấy bây giờ đang mất đi nhiều quá. Sự ích kỷ ngày một loang rộng trong một con người và trong xã hội. Cái gốc sinh ra thói ích kỷ là lòng tham và lòng tham sinh ra sự độc ác. Dùng hai từ "độc ác" nghe có ghê quá không? Cũng ghê nhưng cũng phải nói thật về sự ghê ấy.

Hình ảnh
Bất cứ xã hội nào luật pháp không được chấp hành nghiêm thì sẽ loạn.
Ảnh minh họa.


Nói về lòng tham ngay từ một chuyện rất đơn giản là việc trồng rau. Vì lợi mà người trồng rau có thể dùng đủ loại thuốc khích thích rất có hại đến sức khỏe để tăng sản lượng. Rồi người ta dùng chất hóa học để bảo quản hoa quả, bảo quản thực phẩm. Người ta chế biến thực phẩm ôi thiu để bán cho người tiêu dùng. Chúng ta từng thấy cơ quan điều tra phát hiện những vụ mà người ta chế biến gia súc chết để bán cho đồng loại của mình.
Dân mình nhiều lúc tham quá! Khi dân mình xây nhà thì tìm mọi cách lấn chiếm từng cm đất công. Nhưng đâu chỉ đất công mà lấn của hàng xóm, họ hàng và cả của anh em nữa. Thế nên nhiều vụ án mạng xảy ra từ lòng tham đó. Ai từng phải đi chợ mua bán mới thấy dân mình tham. Một cân thì cân thành tám lạng. Đồ xấu thì cứ lừa người mua là đồ tốt. Dân mình tham nên cứ có cơ hội là tăng giá ép người mua.
Lâu nay, người ta cứ nói quan tham nhưng bây giờ cũng phải nói dân cũng tham. Đấy là chưa nói đến dân mình càng ngày càng sống không luật pháp. Khi bàn đến chuyện dân tham, nhiều người nói vì quan tham mà dân cũng tham theo. Lại có người nói vì dân tham nên quan chẳng phải để ý ai giám sát mình nữa nên tham lại càng tham. Người ta đang tranh luận là dân tham sinh ra quan tham hay quan tham sinh ra dân tham? Nghe cứ như câu chuyện gà đẻ ra trứng hay trứng nở ra gà vậy.
Nhưng nếu người làm quan không gương mẫu thì không làm gương được, không làm cho dân noi theo. Tôi đồng ý với cách nhìn này. Mà đấy không phải là một cách nhìn mà một nguyên lý. Quan nghiêm chính là luật pháp nghiêm. Mà bất cứ xã hội nào luật pháp không được chấp hành nghiêm thì sẽ loạn.
Quả thực lâu nay, luật pháp vẫn nghiêm minh trong các văn bản của luật pháp, nhưng đời sống thì đôi khi trở nên lộn xộn. Lộn xộn từ trong mỗi gia đình, giữa cha con, chồng vợ đến lộn xộn ngoài đường và lộn xộn trong trường, trong công sở. Vụ việc ở Hà Giang là một ví dụ điển hình cho sự lộn xộn hết mức. Chủ tịch thì sống như thế, Bí thư thì có ý bao che Chủ tịch, rồi Chủ tịch lại tố Giám đốc công an... Cứ là rối mù như canh hẹ.
Nhìn dân đang sống như thế nào thì biết ngay quan đang thế nào. Và nhìn quan đang sống như thế nào sẽ thấy ngay một tương lai buồn về xã hội. Vì thế xin các quan hãy xem lại mình để dân có nơi mà trông cậy mà noi theo.

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 17 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 1.905s | 67 Queries | GZIP : Off ]