Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Bygone days
Gửi bàiĐã gửi: 03-12-2009, 03:42 pm 
Nguyễn
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 03-12-2009, 03:10 pm
Lần ghé thăm trước: 03-12-2009, 04:10 pm
Bài viết: 1
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
1 lần trong 1 bài viết
 

Bygone days


Nguyễn.
K. Oneshot, General.
Completed.





Bygone days




Điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng ta là : cậu đã yêu một người trong mộng tưởng, còn tôi, thì yêu chính bản thân tôi.

Nên, chúng ta không thể gặp nhau thêm lần nào nữa, Du à.








- Mai nhé.

- Ừ, mai.

Du nghiêng đầu hơi quay lại, nhưng không nhìn tôi.

- Đừng tới trễ.

- Tao chưa bao giờ tới trễ với mày để mày phải nói câu đó cả.

- Ừ đi đi.

Tôi vẫy tay trước khi nhảy phốc lên con cào cào xanh sẫm. Bàn tay Du cũng đưa lên gần tai. Vẫy nhẹ, mà hình như cũng không hẳn đang vẫy. Chỉ là những ngón tay động đậy lên xuống trong không trung, nói vậy đúng hơn.

Tôi kéo lại quai ba lô. Bóng Du khuất vào sau tủ kính bày đĩa, thật nhanh.



Vậy mà hôm đó Du tới sớm. Cậu ngồi trên bậc đá sát mé nước, lấy ngón tay hẩy những con tôm bé xíu đang bám lên bậc dưới. Những vạt nắng nhạt buông trễ trên bờ vai, làm lộ đôi lọn tóc nâu.


Du là con lai. Mẹ người Nhật. Khi bố Du đi công tác, đã gặp mẹ Du, đã yêu, đã cưới. Sau chỉ còn đến thăm bà, từng dịp từng dịp thưa hơn cả hạt mưa hiếm hoi rơi trên sa mạc. Khoảng cách không gian dễ làm phai dấu tình yêu, như khoảng cách thời gian vậy thôi. Hỏi nó có buồn không, nó chỉ nhún vai, không nói. Rồi tận chục phút sau mới quay qua. "Phụ nữ Nhật không có khù khờ chờ đợi như phụ nữ Việt Nam đâu".


Tôi thì cần gì biết chuyện đó. Tôi cần biết nó có buồn hay không kìa. Du chỉ cười cười, ném điếu thuốc lá đã hút cạn đến vạch nâu vàng đi. "Mà phụ nữ Việt Nam ngày xưa mới thế. Bây giờ, cũng không còn thế nữa rồi...". Điếu thuốc lăn lăn trên vỉa hè, dừng lại trong vũng nước mưa đêm qua. Tàn đỏ ngấm nước, lịm đi, bị hút sâu trong đêm đau vô tận. Ánh sáng đỏ tắt ngúm như vì sao bị cuốn vào lỗ đen.

"Cũng tốt. Bớt chung thuỷ thì đỡ khó xử cho cả hai."

"Mày hút thuốc từ bao giờ thế?"

"Mới thôi. Mày không thích à?"

"Không thích."

"Vậy tao sẽ bỏ."

Thế là, nó đã lảng tránh câu hỏi của tôi, trọn vẹn.



- Chào mày.

Tôi ngồi xuống bên cạnh Du. Nó ừ trong miệng một tiếng, vẫn ngồi im. Thấy ghét.

Nhìn nó một thoáng.

Thấy, thật cô đơn.

- Mày đang buồn hả.

- Không.

Du phủ nhận điều tôi vừa nói không ngần ngừ. Cứ như là một thói quen. Thói quen phủ nhận những tình cảm của bản thân. Tôi tự hỏi, sao mà nó phải làm thế. Những gì của mình thì cứ nhận. Việc gì phải tự tay vo nát tờ giấy ghi nhịp tim bản thân, để bệnh tình đâm khó đoán. Con người, ngay cả bản thân mình đã không biết được bao nhiêu. Dù muốn hay không cũng phải thừa nhận rằng. Con người sống trên thế giới này, luôn luôn, luôn luôn đi tìm kiếm bản thân. Hành trình ấy cũng luôn luôn, luôn luôn không thấy đích. Bến bờ ấy chỉ nằm trong chính người ta thôi. Nhưng đường dẫn đến điểm cuối, còn chằng chịt và dông dài hơn tất thảy những mê cung lộ xá trên Trái Đất.

Luôn luôn. Không thấy đích.

Nhưng cũng vì thế, mà người ta sống.

Có lẽ Du muốn sống. Nên cứ giấu diếm bản thân trong góc tối.

- Hát bài gì đi.

- Bài gì giờ?

- Bài nào nhẹ nhẹ ấy.

- Giọng tao không được hay đâu đó.

- Tao biết từ khuya rồi.

Cất tiếng hát bên bờ hồ. Những con tôm nhỏ dường như cũng khua chân theo nhịp, nước toả lan những vòng tròn nhỏ, tiếp nối trong mắt Du những đơn côi run rẩy.


Chúng tôi chỉ ngồi vậy suốt chiều Thứ Ba đó, cũng như mọi chiều Thứ Ba khác thôi. Không nói gì thêm cả. Mặc dù không phải tôi và Du không có điều gì có thể nói.

Nhưng, chỉ ngồi yên lặng vậy, cũng đã đủ rồi.






~o0o0o~





Khi phát hiện chàng trai là kẻ giết người, cô gái đẩy anh ra, chạy ngược những cơn gió. Mái tóc nâu đuổi theo đôi giày hồng. Chỉ còn cách đồn cảnh sát chừng trăm mét, chàng trai bắt kịp cô gái, nắm lấy cổ tay trái có chiếc vòng ngọc trắng xanh, nói dội vào đôi mắt trong:

- Em đã bảo em yêu anh cơ mà?

"Ngu xuẩn."

Ba giây trước khi cô gái gục đầu vào ngực chàng trai và cắn môi mình ứa máu, tôi và Du cùng thốt lên điều đó. Tất thảy lớp học ngạc nhiên quay lại. Vài ba tiếng xì xào, rồi lại yên tĩnh dõi lên khi cô gái thuận tình giữ bí mật cho chàng trai. Tôi và Du nhìn nhau thoáng chốc, quay đi.


Du và tôi, là bạn học của nhau ngay từ năm đầu lớp mười, chỉ nói với nhau vài lời xã giao nhạt thênh. Vậy mà vào một trong những buổi học cuối cùng của lớp mười một , khi thầy cho chúng tôi xem đoạn phim đó vì không có bài gì để học, chúng tôi mới thực sự gặp nhau, mặc dù ngày hôm đó, cả tôi và Du đều không nói một lời.


Còn những ngày trước đó, chỉ là nhìn thấy mà thôi.


Cảnh sát dò la tung tích của kẻ sát nhân, chàng trai bị phát giác. Khi gặp những người thân lần cuối trước khi ra pháp trường, chàng trai nhìn cô gái. Cô rút chiếc vòng ngọc trên tay đặt xuống mặt bàn, cậu gục xuống. Cậu có khóc không? Cậu có tự thấy mình ngu xuẩn không?


Tình yêu của họ bị loạt tiếng súng xé nát, màn hình tối om thinh lặng trong giây lát trước khi những dòng tên trắng bị tiếng nhạc đẩy trồi từ dưới lên. Ngu xuẩn. Chàng trai ngu xuẩn vì đã đem yêu thương quá khứ bịt kín bí mật hiện tại. Cô gái ngu xuẩn đã ưng lòng giữ miệng. Một mối tình xuẩn ngốc, quá ư xuẩn ngốc.


Tình cảm con người thay đổi mỗi khắc đồng hồ. Có thể hai giây trước còn yêu, nhưng sau đã ghét. Tôi đã nhiều lần như vậy. Rất rất yêu một ai đó, nhưng vì một hành động vô tình, họ gạt đi lòng tin yêu của tôi, để chúng rơi và vỡ vụn ngay dưới bàn chân mình. Họ vô tình, nên họ không hay biết. Chỉ có tôi nhặt nhạnh lại từng vụn nhỏ, sắc lạnh, mong manh, cất kỹ trong chiếc hộp có khoá kim cương. Và không thử hàn gắn chúng lần nào cả.


Người ta là những kẻ xuẩn ngốc và vô tình. Khi họ nói "Bạn yêu tôi mà?" nghĩa là họ đang đẩy đối phương vào khó xử. Tôi không xuẩn ngốc và vô tình, nhưng. Nhưng tôi ích kỷ. Nhưng tôi không muốn bị ép vào những quẩn quanh túng rối của quá khứ. Cho nên, khi ai đó hỏi tôi, tôi có yêu họ không, tôi chỉ có thể trả lời một trong hai. "Không" hay là "Sau này, có khi không" .

Còn từ "yêu", đã rất lâu, tôi cất giấu chúng trong chiếc hộp có khoá kim cương, cùng với những niềm tin vỡ nát.

Sau này, tôi và Du không nói về từ "ngu xuẩn" khi đó nữa, nhưng tôi tin, cậu cũng giống tôi.



Tôi và Du đều thuộc dạng người lặng trầm ít nói. Ngay cả khi đã là bạn, chúng tôi vẫn không trò chuyện với nhau nhiều như những cặp bạn bè bình thường khác. Nhưng chúng tôi gặp nhau nhiều hơn, ở cạnh nhau nhiều hơn. Cạnh nhau, trong im lặng. Cảm giác như giữ được phần riêng tư, còn những niềm đau được san sẻ đôi ba phần. Chúng tôi biết chúng tôi giống nhau, và thật dễ chịu dường nào khi hiểu, trong tâm tư và hành động, có một ai đó đi cùng chiều với mình.


Nhưng chúng tôi không phải những bản sao của nhau. Về một số phương diện, chúng tôi có khác nhau. Tôi học dở Hoá chừng nào thì Du cũng tệ Lý chừng ấy. Tôi thích Ono Lisa, Du thích Jay Chou. Du thích rap, tôi không....


Những sở thích và tư duy trời cho khác vậy đó. Nhưng, về suy nghĩ và tính cách, dưới ảnh hưởng của xã hội này, tôi và Du đã giống nhau mất rồi.



Du đẹp. Đẹp cái đẹp của thiên thần. Giọng nói êm tai. Thì thầm thì thầm, nhưng rõ từng tiếng một. Tựa như những lời nói ấy vọng từ chính đáy lòng người ta, ở một nơi xa xăm sâu thẳm nào đó, nhanh chóng xuyên thấu hiện tại và mất hút vào tương lai. Tôi nhận ra tôi đã tìm cậu trong quá khứ từ rất lâu - tìm một ai đó giống tôi ít nhiều. Để, tôi có thể không là một linh hồn đơn côi.

Tôi, cũng là một cô gái khá. Tôi tự tin vào vẻ đẹp của mình như thể hoa hồng tự tin vào hương thơm sẽ khiến bao người mê say ngây ngất. Nhưng tôi không như Du. Tôi kiêu sa và lạnh lùng. Hoa đẹp nhất là khi chúng bùng nở rực rỡ trước lúc đi vào héo úa. Còn tôi, là đoá hoa đã bắt đầu ngả màu địa ngục, bị quỷ sứ gặm nhấm từng cánh từng cánh. Ánh trăng bội phản khiến tôi bị nhiễm độc, vô tình đoạ đày quỷ dữ. Và vì thế mà ngay cả quỷ dữ cũng lánh xa tôi. Nên, tôi cứ đứng mãi trên khoảng úa ngả đó, chênh vênh trên ngưng điểm thời gian. Những cánh hoa xoè rộng che phần cuống thối rữa. Chỉ có bản thân nó biết được sự thật đó, nhưng lại không thể nói ra. Cứu tôi, cứu tôi. Tiếng hoa kêu trong tận cùng đơn côi câm nín, nghe thảng thốt lạc lõng biết chừng nào.


Du đẹp. Đẹp cái đẹp của thiên thần. Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.

Vì chúng tôi giống nhau. Nên, tôi và cậu. Cùng chênh vênh bấu víu vào ngưng điểm của thời gian. Cùng nếm mòn vị phôi phai sự sống. Ngày nào đó...

Ngày nào đó, khi thời gian buông rơi từng giọt độc. Chúng ta sẽ chết cùng nhau, nếu cứ mãi thế này, Du à.

Nhưng, tôi không muốn xa cậu.

Tôi, không muốn về lại đơn côi.




Trong những ký ức vụn vặt còn lưu giữ từ tuổi thơ, tôi nhớ nhất là một đêm trăng khuyết. Nó ám ảnh tôi. Nó ghim sâu trên võng mạc tôi. Ba tuổi. Quá thơ trẻ để có thể nhớ một điều gì đó ý nghĩa hơn. Đêm hôm ấy - một đêm hè mát mẻ, không có sao, chỉ phảng ánh trăng vàng nhạt ảo mờ trên mặt đường nhựa. Tôi nắm tay mẹ tôi - hình như là mẹ tôi - vì tôi thấy bàn tay đó dịu mát những chở che. Và đi lang thang qua nhiều ngõ tối. Tôi sợ bóng tối, nắm chặt hơn bàn tay mẹ. Tôi sợ sự bội phản âm thầm của những linh hồn và những con quỷ sứ trong đêm đen sẽ kéo giãn bàn tay mình và nuốt gọn ai đó trong chúng tôi. Thế thì, tôi và mẹ sẽ rất cô đơn. Tôi sợ cô đơn. Tôi vin vào mẹ tôi như vin vào vầng trăng khuyết, ánh sáng duy nhất toả trong đêm, nhạt mờ, hoang hoải xung quanh mình.


Chợt ánh trăng chiếu qua vai mẹ, thẳng vào trong mắt tôi. Mẹ quay nhìn tôi trong giây lát, không nói một lời. Chỉ để lại một nụ cười chát đắng. Tôi hiểu: Chúng tôi đã tìm thấy bố tôi.


Ánh sáng duy nhất của đêm hôm đó, đã bội phản tôi. Đã làm vỡ trong tôi tất cả những trẻ thơ đầu đời. Đã hạ độc vào tôi trong đôi khắc đó. Đã đưa tôi đi qua tự nhiên để nở bung tức khắc, và tàn úa thật chậm thật từ từ. Cái chết ngấm từ dưới ngấm lên. Bàn chân lạnh đầu tiên trước khi người ta đánh mất nhịp tim và hơi thở.




- Mày. Tuổi thơ là gì?

Du hỏi tôi. Tay nó cầm cuốn tạp chí với những hình minh họa màu mè. Mảnh ký ức cũ lại rơi trên võng mạc tôi, chầm chậm. Đêm trăng đó đã cứa đứt tuổi thơ tao rồi, Du ơi. Tao không có tuổi thơ. Tao không chạm được tuổi thơ.

Cười nhạt.

- Tao không biết.

- Tao và mày, giống nhau.

Du buông cuốn tạp chí, đỡ lấy chiếc khay cô phục vụ mang đến, và nguỵ trang câu chuyện bằng một nụ cười thân thiện. Tôi nghĩ vẩn vơ. Có lẽ cô phục vụ này còn chưa có bạn trai. Sự có mặt của tôi được cô công nhận bằng cái nhíu mày không mấy vui vẻ. Du giật mình khi tôi buông lời đùa giỡn người thứ ba: "Anh yêu, nhanh lên".

- Cô ta, là một cô gái khá.

- Mày bảo ai?

- Cô phục vụ ban nãy. Số đo vòng hai hơi to, nhưng ưa nhìn đó.

- Thôi đi. - Tôi nhận ra Du đang đỏ mặt. - Mày nói vẩn vơ gì vậy. Mày có phải là con gái không đó?

Cười. Lũ con trai, thật là dễ đoán.

- Này.

- Ừ?

- Tao định về Nhật Bản.

- Ừ.

- Sau khi nhận tháng lương thứ ba.

- Ừ.

- Mày không nói được điều gì khác à?

- Ừ.

- Tao sẽ gặp mẹ.

- ...

- Và không chừng ở đó luôn không về Việt Nam nữa.

- ...ừ...


Dường như Du còn muốn nói thêm điều gì đó nữa, nhưng im lặng choán lời cậu. Cuối cùng, Du đứng dậy, chìa tay cho tôi. "Chúng ta về".




Chỉ mình tôi đến sân bay tiễn Du hôm đó. Bố Du không biết chuyện này, mẹ Du không biết chuyện này, bạn cùng lớp cũng không biết chuyện này. Chỉ hai chúng tôi. Sân bay hôm đó không đông. Trống trải. Du đi. Tôi biết sẽ có một mảng khuyết lớn trong trái tim dễ rạn vỡ, nhưng tôi không nói cho Du. Cũng không lừa dối bản thân rằng có khóc rất lâu thì vẫn chẳng lấp đầy được. Không sao, không sao. Trước đây, tôi đâu cần có Du, mà tôi vẫn sống.

- Tao nói chuyện này chút được không?

- Ừ.

- Một chuyện thật ngu xuẩn đó.

- Ừ.

- ... tao, yêu mày.


Thật ngu xuẩn, Du, mày thật ngu xuẩn mà. Tôi chạm lên vành mũ lưỡi trai đen, kéo nhẹ xuống để Du không trông thấy đôi mắt tôi. Ba phút trôi.

- Tao xin lỗi đã nói điều đó nha. Bọn mình...

- Không, mày không cần xin lỗi.

- Thôi tao đi.

- Sau này, có thể tao không yêu mày vầy nữa đâu đó.

- Hơ...thật hả?

- Ừa.

- Tao với mày. Thật giống nhau. - Du cười, giọng rất trong. Và ôm tôi, nhẹ thôi. Cái ôm hờ không hằn vết trên nếp áo, dịu dàng và tế nhị, Du không muốn ngày mai mang cho tôi những đau thương của xa cách không gian. Tôi không ôm Du, chỉ nói nhỏ. Tao sẽ chờ mày cho đến lúc hết yêu. Một lời hứa dạng phủ định. Có lẽ, tôi giống Du. Giống thật giống. Cả về việc phủ định những tình cảm sâu sắc nhất của bản thân.

Khi cánh chim bạc cất lên mang theo hơn một trăm hành khách đi tìm đất nước mặt trời mọc, tôi đứng trên cửa sổ tầng bốn nhìn theo cười một mình.





Tôi, đã nhìn thấy Du.

Đúng là Du - làn da trắng, khuôn mặt thanh tú, những lọn tóc nâu nhạt dưới nắng từ cửa sổ chiếu vào. Cậu chỉ cách tôi vài mét trước mặt. Cầu thang tay phải tôi dẫn lên khoa lưu thai. Tôi đến bệnh viện thăm dì tôi, vô tình thấy cậu. Du đút hai tay vào túi quần, dựa lên cửa kính nhìn qua, nhiều chiếc lồng ấp xếp thẳng hàng bảo bọc những sinh linh non nớt đang ngủ yên. Định gọi cậu, nhưng rồi lại thôi. Dường như Du đang chờ. Ai đó, điều gì đó. Sẽ đến nhấn chìm những giấc mơ chớm hồng bé nhỏ trong dịch độc, như tôi đã bị, như Du đã bị. Du, cậu mong chờ điều đó sao?

Tôi thoáng nhận ra, một cái nhíu mày trên khuôn mặt vô cảm từ trước đến giờ của mình.

Du, tôi ghét cậu rồi...


Tôi quay qua, đi lên cầu thang. Nói vài câu chuyện tầm phào ba láp với dì và những người cùng phòng.

Đến khi trở xuống, tôi không thấy Du nữa. Phải đứng nhìn quanh mất năm phút, tôi mới về.

Cảm giác hụt hẫng khó chịu này, cũng chẳng biết bao giờ mới phai được đi chút ít.




Hai hôm sau, Du đến tìm tôi vào một ngày gió lớn. Những chiếc lá héo úa bị bứt vụn rạc rời. Không thấy mặt trời. Mây quánh lại từng đụn từng đụn một, không buông dứt những giọt mưa để tan đi, cũng không co mình hé lộ ít nhiều nắng chát. Âm u.

- Mẹ mày đi vắng hả? Đi với tao đi.

- Đi đâu?

- Đi với tao đi.

- ...Mày quay lại đây từ khi nào?

- Hôm qua.

- ...

Tôi khoá cửa, gửi bác hàng xóm chùm chìa. Và đi cùng Du trong bất an.



Tôi sợ tốc độ. Sợ mạo hiểm tính mạng của bản thân. Hai đứa chúi đầu trong gió lốc, rát hai bên má, mắt muốn nứt vụn như cánh đồng cạn nước. Cây kim vươn qua giới hạn một trăm hai mươi. Mọi thứ xung quanh lẫn lộn, nhạt nhoà. Du, mày điên rồi, mày điên rồi.

- Mày đang đưa tao đi đâu thế?

- ...

- ...này, Du,...

- Tao không biết.

- ...

- Nơi nào đó vắng người...

- ...

- Xin lỗi...

- Dẹp đi.

Khoé môi tôi hơi nhếch lên một chút, không đủ để nói đó là một nụ cười. Dầu nhạt thếch cũng không.



Du và tôi, đứng trú mưa dưới một mái hiên lụp xụp, không người. Chiếc nón trắng ai đó bỏ quên bên góc trái, bị gió thổi, quay vòng vòng, tự vẽ nên trên cát bụi những giới hạn nó có thể chạm vào. Một hình tròn thật tròn. Và chỉ vậy thôi. Chỉ có một hình tròn, tròn như quay compa, khép kín một cách khéo léo.

- Mình chia tay đi.

- ...Hm?

- Chia tay đi.

Du quay lại, chạm mắt tôi. Đôi mắt nâu sẫm tối lại.

- Chia. tay. đi. - Tôi nhắc lại rành rọt.

- Tại sao?

- Tao, hết yêu mày rồi.

- ...tao và mày. Giống nhau mà?

- ...về thôi. Tao sẽ cầm lái. Không bạt mạng nữa. - Tôi nhìn nền trời đã quang và ngưng hạt.


Tôi đưa Du quay lại nhà mình. Nói, tạm biệt. Tôi thậm chí không hỏi Du, một tháng tại Nhật đã xảy ra những gì, sao Du lại quay lại, bây giờ Du ở đâu. Tôi chỉ đứng ở cửa nhà, nhìn bóng cậu xa dần. Và bỏ lại cái bóng còn chưa khuất, tôi quay vào nhà. Quá khứ đã lạt vị rồi Du, đã hoang phế như cặn trong đáy cốc cà phê. Tôi sẽ chừa chúng lại, hất vào thùng rác với vẻ rất an nhiên. Đừng cho thêm chúng vào cuộc sống tôi bây giờ nữa, vô ích thôi, Du. Rồi chúng sẽ bị thời gian phân huỷ, những con ruồi sẽ bay vo ve trên vị ngọt đắng dở dang, và những ký ức đó sẽ biến tan không tì vết.



Chia tay Du, tôi không ân hận, không hối tiếc. Chỉ mỏi mệt trống rỗng, một chút thôi. Tôi buông mình xuống giường, mắt nhắm nghiền. Lại mưa, tôi hé mắt. Không thấy rõ, chỉ thấy những mảng màu hỗn độn. Tôi nhắm khẽ mắt phải, để giọt lệ tràn rơi xuống nhoè nốt con mắt trái. Mưa, mưa. Xen tiếng đồng hồ. Tích tắc. Và hơi thở khẽ khàng. Du, cậu đã về nhà chưa? Chắc dính mưa rồi.


Du, Du. Trời đang mưa đó. Nếu trong giấc mơ có ai đó rủ cậu đi. Đừng chạm vào họ, đừng đi theo họ.

Kẻo linh hồn sẽ bị dẫn đi mất đấy....




Sáng hôm sau, Du lại đến. Chiếc taxi bạc thấp nằm im lìm chất đầy hành lý lầm lũi bò tới trước cửa nhà tôi.

- Mày sẽ đi tiễn tao chứ?

Vậy đó. Chia tay, rồi tiễn Du đi trong im lặng. Cả hai đều chẳng nói một lời. Và khi Du khuất bóng trong khu vực dành cho hành khách, tôi rời sân bay, không nhìn lại bầu trời vọng tiếng ầm ì lấy một lần. Du đi, vậy đó, trong thanh âm rạn vỡ của quá khứ nhạt nhoà. Chúng đã bị chính tay tôi đập vụn nát cả rồi, Du ơi.



Tôi không thấy avatar Du thường dùng, một bóng người khoác chiếc áo vét đi giữa mưa lạnh, đơn lẻ và cô hiu. Không có mầm xanh, chỉ có tông màu úa vàng, xám, và nâu. Du bỏ ava đó mất rồi, ava tôi cho Du, có lẽ Du không thích nó nữa. Chỉ thấy cái mặt tròn nở nụ cười rất tươi trên Yahoo. Ờ, Du bỏ cái ava đó cũng không sao, ờ không sao. Nhưng tôi thấy ghét cái mặt cười đó quá. Một thoáng ngần ngừ, tôi nhấn Appear Online. Và chủ động:

- chào mày

- chào mày

- mày qua đó vẫn khoẻ chứ

- ờ, khoẻ

Chuyện ngưng giữa chừng. Một khoảng lặng kéo dài cay nghiệt. Mảng trắng lớn trống hoác trên khung chờ đợi. Tôi hoang mang - Du có đang hoang mang vậy không? Tôi buông những tiếng thở hồi hộp bấu víu trên bàn phím.

- tao cũng khoẻ lắm


Rồi, chỉ chừng đó thôi. Im lặng tiếp diễn im lặng. Những đầu ngón tay đặt lên bàn phím không rời, nhưng cứng đơ chẳng cách nào nhúc nhích được. Tôi ở Việt, Du ở Nhật. Xa, chỉ nối với nhau bằng những bước sóng mong manh của hai laptop. Rất mong manh. Dễ bị đường khía sắc lạnh của im lặng cắt rời. Du, chúng ta đã lạc nhau rồi. Tôi thảng thốt. Tôi đánh mất mất cậu rồi, và cả cậu, cũng đã đánh mất tôi, Du.


Bằng cách nào đó, cả Du, cả tôi, đều đã mặc nhiên cho rằng người kia thuộc quyền sở hữu của bản thân. Chúng tôi bên nhau như hình với bóng. Nhưng, khi đêm buông, cả hình, cả bóng, đều lẫn lộn nhạt nhoà. Đâu là hình, và đâu là bóng? Chẳng ai biết được. Không có sự phân định rạch ròi nào tại một ngã ba đường. Không có sự tách rời tuyệt đối trên ba khuôn mặt của nàng Hecate Trioditis.

Cho đến khi, tôi và cậu đã quá xa nhau. Mới nhận ra rằng, chúng ta đã lạc nhau rồi, Du ơi.



- này

- hửm

- hôm tao gặp lại mày ấy
về tao bị cảm
và mơ thấy
mẹ tao
và mày nữa
rủ tao lên một ngọn núi rất cao

- sao nữa

- hết rồi

- có vậy thôi à

- ừ

- mẹ mày tốt chứ

- không
bà khác
không như tao thường nghĩ

- vậy à

- mày nghe leave me alone chưa

- chưa

- tao send cho mày nhé

- ừ

Cậu chuyện được lái qua hướng khác, đột ngột, gãy khúc, có chủ định. Dường như Du muốn giữ cho bản thân câu chuyện đó, muốn giấu diếm cho riêng mình sự yếu đuối đó.


Tôi không muốn xa cậu, Du. Tôi, không muốn về lại đơn côi.


Nhưng giờ thì tôi xa cậu thật rồi. Và đơn côi như khi chưa từng gặp. Chỉ có câu chuyện nhạt nhẽo rạc rời này mới làm tôi nhớ. Chúng ta, đã từng quen nhau. Phải không, Du?

Du. Trên con đường dài, tôi và cậu, đã bất thần buông tay, rẽ ngang tại ngã ba nào mà chúng ta đều không biết? Tôi không nhớ ra. Cậu có nhớ không? Ngã ba ấy có trăng không? Có quỷ sứ không và có thiên thần không? Giữa ngã ba có nữ thần Hecate đứng không?

Tôi không thể nhớ được. Tôi là một người hay quên mà.



Và khi cơn bão mùa hè kéo đến, chiếc chuông gió cậu tặng tôi kêu đến nhức nhối hai bên tai. Tôi giật chiếc chuông rời khỏi móc, sơ ý xát mạnh vào tường. Một vệt xước dài, rõ rệt trên mặt thuỷ tinh trong suốt. Bức bối, ngột ngạt. Cuối cùng, tôi cũng đập cho chiếc chuông gió vỡ. Đập vào ngay bờ tường đó. Bàn tay bị thương và máu lẫn những vụn thuỷ tinh sót lại. Không thấy đau. Tôi chậm rãi đi rửa vết thương, tự băng bó cho mình. Thoáng nghĩ, nhỡ nhiễm trùng thì sao. Cơ mà, thôi kệ. Cũng đáng đời. Nhìn lại chiếc chuông gió vỡ nát dưới chân, tôi cười nhẹ. Nhưng mảnh thuỷ tinh không màu, mong manh, sắc lạnh, cứa sâu vào trong suy tưởng.


Tôi đã quên mất cậu rồi, Du.



Sau lần đó, tôi không gặp lại Du nữa, cả trên Yahoo cũng không thấy nick cậu sáng. Rồi bốn ngày sau, tôi nhận được email của cậu. Email cuối cùng.

Vậy đấy.






- Em có khó thở không?

- Một chút thôi, chị ạ.

- Tại lên cao đấy. Em định đi đâu?

- Sắp tới rồi. Cho đến giờ ta vẫn đi đúng đường.

- Em tới Nhật làm gì vậy?

- Em muốn tìm người.

- Đã chết rồi phải không?

- Dạ.

- Chị biết mà. Mùa hè, nhiều học sinh, sinh viên lên Phú Sĩ tự tử lắm.

- Dạ.

- Bạn em à?

- Vâng, bạn thân.

Không hẳn là sự thật hoàn toàn, nhưng cũng chẳng phải một lời dối trá.

- Em có buồn không?

Cười nhạt.

- Em không vui. Nhưng cũng không buồn.

- Vậy sao.

- Chị ơi, em quên mất cậu ta rồi. Quên mất rồi, chị ạ.

Quên mất rồi. Dù có nhìn mãi vào những tấm ảnh có Du, tôi cũng không tài nào nhớ được. Quên mất rồi. Đó là một cụm từ vô tình, gán những phôi phai ký ức cho thời gian. Chị ôm tôi. Hơi ấm của người phiên dịch đồng hương khiến tôi cảm thấy mình kiệt sức. Tôi ngả đầu vào vai chị, khép hai bờ mi, im lặng, và cứ đứng mãi như vậy một lúc lâu.



Trưa hôm sau, tôi đến được một khe vực nhỏ. Có phiến đá đen khắc tên cậu, tiếng Nhật, nhằng nhịt đặt ngay trước bờ vực. Bó hoa nhỏ kề bên đã tàn gần hết.

- Người ta đã chuyển xác cậu ấy đi rồi mà.

- Vâng.

Tôi bước qua phiến đá, đến bên mép vực. Rất sâu. Gió cứ hút vào nhức nhối.


Du, chúng ta đã buông cái ngưng điểm thời gian đó rồi. Cả hai chúng ta. Cậu thì bước về những giấc mơ của riêng cậu, và tôi chạm đến thực tại của riêng tôi.


Du, cậu biết không. Tôi từng mơ thấy một người con gái có ba khuôn mặt. Một giấc mơ từ rất lâu rồi. Rất lâu rồi, từ trước khi chúng ta gặp nhau. Một giấc mơ trong vô vàn giấc mơ sinh ra từ ấu thơ. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không quên. Tôi có thể quên hàng tỉ thứ mà tôi từng cho là quan trọng, như cậu chẳng hạn. Nhưng giấc mơ ngắn ngủn và giản đơn đó, tôi lại nhớ rất lâu. Cô gái đó thật gần. Thậm chí tôi cảm thấy vạt áo lụa trắng xanh của cô lướt nhẹ làm buồn những sợi lông măng tơ trên mu bàn tay. Chỉ cần kéo xích cánh tay một chút thôi, tôi có thể chạm vào cô. Một cô gái với ba khuôn mặt. Ba khuôn mặt giống hệt nhau. Tôi không biết cô đang nhìn gì. Hẳn cô tìm ai đó giữa ngã ba vắng vẻ này chăng?


Cô cúi nhìn tôi. Tôi tin là cô cúi nhìn tôi bằng đôi mắt của một trong ba khuôn mặt. Cái nhìn rất dài, rất sâu, rất mịt mờ và trống rỗng. Đôi mắt đó hút lấy lý trí ít ỏi của tôi bằng quyền năng vĩnh cửu mà cô vẫn thường ngủ quên trong đó. Tôi chỉ nhận ra khoảng cách giữa tôi và cô đang rộng dần khi cơn gió mơ lạnh phả qua đôi má - cô đang rời xa tôi. Tôi dứt lý trí ra khỏi mắt cô, kiệt sức, rã rời, nhưng tôi vẫn chạy theo cô, chạy cho đến khi đêm mộng nuốt tà áo trắng xanh vào bóng tối. Cô dẫn tôi rời ngã ba, và đi theo một con đường nào đó cô đã sắp sẵn. Vậy đó, giấc mơ chỉ chừng ấy.


Chúng ta từng nghĩ, chúng ta cùng đi trên một con đường, và chúng ta giống nhau. Nhưng không phải vậy. Chúng ta không đi cùng đường. Và cũng không giống nhau. Du. Điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng ta là : cậu đã yêu một người trong mộng tưởng, còn tôi, thì yêu chính bản thân tôi.


Nên, chúng ta không thể gặp nhau thêm lần nào nữa, Du à.


- Em muốn nhảy xuống đó sao?

- Vớ vỉn.

Tôi cười, kéo ghì tay chị như đứa trẻ vít tay mẹ mình. Gió lang thang. Cái tên nhằng nhịt lạ lẫm trên phiến đá đen xa dần, khuất trên con dốc cao.

Và mất hút vào quá khứ.


END.


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Nguyễn cho bài viết này:
Trần Vi Thông (03-01-2010, 03:14 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.284s | 20 Queries | GZIP : Off ]