|
|
|
|
Đừng cố cải biến những người ghét bạn
|
|
|
|
|
|
|
Hansy
|
 |
 |
 |
Ngày tham gia: 05-08-2010, 10:11 pm Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 11:17 pm Bài viết: 4357 Đến từ: Việt Nam Giới tính:  Mình đang:  Đã cảm ơn: 6721 lần Được cảm ơn: 11467 lần trong 3616 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
2. BIG GIRL DON'T CRY Ca sỹ: Fergie
I hope you know, I hope you know That this has nothing to do with you It's personal, myself and I We've got some straightenin' out to do And I'm gonna miss you like a child misses their blanket But I've got to get a move on with my life It's time to be a big girl now And big girls don't cry Don't cry Don't cry Don't cry
Da Da Da Da The smell of your skin lingers on me now You're probably on your flight back to your home town I need some shelter of my own protection baby To be with myself and center, clarity Peace, Serenity
[CHORUS:] I hope you know, I hope you know That this has nothing to do with you It's personal, myself and I We've got some straightenin' out to do And I'm gonna miss you like a child misses their blanket But I've got to get a move on with my life It's time to be a big girl now And big girls don't cry Don't cry Don't cry Don't cry
The path that I'm walking I must go alone I must take the baby steps 'til I'm full grown, full grown Fairytales don't always have a happy ending, do they? And I foresee the dark ahead if I stay
[CHORUS]
Like the little school mate in the school yard We'll play jacks and uno cards I'll be your best friend and you'll be my Valentine Yes you can hold my hand if you want to 'Cause I want to hold yours too We'll be playmates and lovers and share our secret worlds But it's time for me to go home It's getting late, dark outside I need to be with myself and center, clarity Peace, Serenity
[CHORUS]
La Da Da Da Da Da
The smell of your skin lingers on me now You're probably on your flight back to your home town I need some shelter of my own protection baby To be with myself and center, clarity Peace, Serenity Tình yêu vẫn còn nồng nàn da diết, nỗi nhớ thương vẫn còn cháy bỏng khôn nguôi. Nhớ về một người nào đó đang đi trên con đường của riêng họ, có lẽ là đang trở về nhà hoặc là đang trên đường đến với một người nào đó chăng? Ai mà biết được, cuộc đời mà. Mọi thứ đều có thể xảy ra, nằm ngoài tầm kiểm soát và mong muốn của mỗi người, thậm chí đôi khi là ngoài sức tưởng tượng.
Mỗi người đều cần phải lớn lên, phải trưởng thành, phải biết tự sống và lo cho bản thân của chính họ. Sống chính là phải vươn lên dù cho có một mình đơn lẻ, dù cho mưa nắng phải tự mình che lấy mái đầu mình hay không may giữa đường gặp phải cơn mưa để về nhà ốm bệnh, cũng phải tự mình mua lấy viên thuốc uống, tự mình nấu cho mình một bữa ăn. Mỗi khi vấp ngã phải tự mình đứng dậy, phải bước tiếp, phải vượt qua, phải ngẩng mặt lên để cho nước mắt không rơi xuống. Tìm kiếm cho mình một sự thanh thản bình yên với riêng chính bản thân mình.
Đơn giản chỉ là vì mỗi con người đều cần phải lớn lên, thoát khỏi vòng tay của những người yêu thương mình hay mình yêu thương. Thậm chí là có lúc ta đã nghĩ rằng ta không thể sống thiếu họ, ta sẽ chết nếu như họ rời ta bước đi.
I hope you know, I hope you know That this has nothing to do with you It's personal, myself and I We've got some straightenin' out to do And I'm gonna miss you like a child misses their blanket But I've got to get a move on with my life It's time to be a big girl now And big girls don't cry Don't cry Don't cry Don't cry Tình yêu vẫn còn đó đấy, nhớ thương vẫn còn đó đấy. Và rồi sao nữa? Ai hiểu cho ta? Ai sẽ ở bên ta? Hay mỗi giọt nước mắt ta rơi, mỗi khi ta buông tiếng thở dài, mỗi khi ta thốt lên một lời nói của tâm trạng mình thì người lại cho rằng đó là sự đay nghiến trách móc. Ta thực lòng muốn sống với sự mãi mãi, như một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ thời còn bé thơ. Như cái thời ta không ngủ được là vì sợ ma chứ không phải là vì mất ngủ, như cái thời ta trốn trong chiếc chăn của mình để che đi màn đêm và nỗi sợ hãi của bóng đen. Có thể ta đang nhớ ai đó, như nhớ đến chiếc chăn thời bé, nhớ đến một hơi ấm mỏng manh đủ để cho ta có sự dũng cảm mà vượt qua tất cả. Nhưng rồi thì mọi chuyện cũng sẽ khác. Ta mong ai đó hiểu cho ta rằng, ta vẫn cần phải làm những việc cho riêng mình, ta phải lớn lên, ta phải sống, sống cho riêng ta. Ta cần phải tiến lên, moving forward, ta cần phải làm những việc như một người con gái đã lớn phải làm. Đi con đường của riêng ta, bằng đôi chân của chính ta, làm những việc mà ta cảm thấy vui thay vì mãi hướng về một con người thờ ơ nhìn vào trong đôi mắt ta dẫu họ biết rằng đôi mắt ấy chứa đầy những khát khao và hụt hẫng. Ta cần phải làm điều đó, cho chính ta, cho chính ta mà ko phải là cho một ai khác. Và con gái lớn rồi thì sẽ không khóc. Không khóc. Không khóc. Không được khóc và không bao giờ khóc.
The path that I'm walking I must go alone I must take the baby steps 'til I'm full grown, full grown Fairytales don't always have a happy ending, do they? And I foresee the dark ahead if I stay Con đường ta đi với riêng một cái bóng của chính mình có thể gập ghềnh vất vả nhưng ta cũng sẽ phải bước một mình, không có bàn tay ai nâng đỡ, ko có ai cho ta một bờ vai để ngả vào mỗi khi mỏi mệt, ko có bàn tay nắm lấy tay ta mỗi khi ta chênh vênh, thiếu cân bằng, bước ngập ngừng muốn đổ ngã. Không sao cả, ta vẫn phải bước đi thôi. Đi bằng những bước đi của một đứa trẻ mới vào đời... lớn lên... lớn lên... và trưởng thành. Chẳng phải là vẫn có những câu chuyện cổ tích không có kết thúc hạnh phúc mãi mãi đó hay sao? Và đây cũng đang là cuộc đời mà, đâu có cái gì mang tên là hạnh phúc thiên thần cổ tích. Bởi đơn giản một điều rằng, ta đã hình dung được chuyện gì sẽ xảy ra nếu như ta còn chần chừ mãi ở đây. Người đã nói với ta rằng "muốn được vào nước thiên đàng thì phải trở nên như trẻ nhỏ". Trẻ nhỏ nghĩa là sao? Nghĩa là không có những toan lo, không có những buồn tủi, chỉ có nụ cười vô tư hồn nhiên và những giọt nước mắt đẫm trên má mà không ướt lại trong khóe mi, là những niềm hạnh phúc giản đơn, những khát khao và mong muốn còn ngây dại. Nhưng nếu ta trẻ con mãi thì sẽ ra sao? Đâu có ai mang đến cho ta niềm vui mãi mãi, đâu có ai cho ta được hạnh phúc mãi mãi, đâu có ai ở bên ta mãi mãi. Hạnh phúc ở nơi đâu? Chẳng có ai mang lại cho ta, chỉ có ta tự đứng lên bước đi và đi tìm điều đó cho chính mình. Thế đấy, hạnh phúc trong chính bàn tay và trái tim của mình. Tự ta phải biết tìm kiếm, nâng niu và trân trọng nó chỉ đến khi nào cuộc đời vẫn còn giữ ta lại.
Like the little school mate in the school yard We'll play jacks and uno cards I'll be your best friend and you'll be my Valentine Yes you can hold my hand if you want to 'Cause I want to hold yours too We'll be playmates and lovers and share our secret worlds But it's time for me to go home It's getting late, dark outside I need to be with myself and center, clarity Peace, Serenity Giống như những ngày còn bé thơ ta đùa vui trong sân trường, chơi trò chơi của trẻ nhỏ. Giống như cái ngày ta còn mơ những giấc mơ cổ tích, có ai đó làm bạn, có ai đó để ta giữ trong lòng như người yêu thương, người cùng ta nắm lấy bàn tay và vẽ lên những giấc mơ đẹp, chia sẻ cho ta những bí mật thầm kín hay nỗi lòng không thể nói cùng ai. Ta đón nhận lấy nụ cười của người giống như trẻ con ngày tết nhận lấy bộ quần áo mới, viên kẹo ngọt hay thậm chí chỉ đơn giản là cái xoa đầu mỗi khi ta ngoan ngoãn. Làm sao mà như thế được nữa? Đứa trẻ ngày hôm qua ấy nay đã không còn nữa rồi. Ta phải bước đi thôi, dù ngoài trời kia đang là bóng đêm hay là cơn mưa bão, ta vẫn phải bước ra đi, vào chính lúc này. Đi tìm kiếm cho mình một sự bình yên và thanh thản Và không khóc. Không khóc. Không khóc. Không bao giờ được khóc. Con gái lớn rồi thì không được khóc.
I miss you. My daddy. And I miss you also. My Valentine!!! But I will go alone, without you. And big girl don't
Jenny
|
|
 |
|
 |
Sửa lần cuối bởi Hansy vào ngày 19-12-2011, 11:27 pm với 1 lần sửa trong tổng số.
|
|