CẢM TÁC BÀI THƠ " CÁT BỤI HOANG VU" của thi sĩ Tường Vi
Cảm tác bài thơ "CÁT BỤI HOANG VU" của thi sĩ Tường Vi Đường dẫn đến bài viết gốc của tác giả:
Cát bụi hoang vu - Tường vi Vừa nghe tựa đề"CÁT BỤI HOANG VU" ta đã thấy dấy lên thân phận của một kiếp người. Hóa thân từ hạt bụi, lăn lóc mãi nơi trần thế rồi bay đi khắp nơi. Bay cả đến chốn hoang vu mà không ai tới, không điểm đích. Có những đêm chợt giật mình tỉnh giấc, không biết mình là ai, đang ở chốn nào? Sao mình lại hiện hữu trên cõi đời này? và rồi xung quanh chỉ là trống vắng, buồn tênh....
TÔI ĐI TRONG HOANG VU ĐỜI MÌNH TÔI ĐI TRONG CÔ ĐƠN BUỒN TÊNH Một cõi hoang vu của đời mình....chỉ toàn là cô đơn, buồn tênh vây bủa. Tác giả dùng từ "buồn tênh" nghe sao xót xa, lạnh lùng đến thế! nghe như nỗi buồn của chính mình rơi vào một cõi hư không....
CÓ GIỌT LẠNH NÀO RƠI THÁNH THÓT RƠI MÃI TRĂM NĂM THEO BƯỚC CHÂN Sao khồng là giọt buồn, giọt sầu, giọt đắng, mà lại là " giọt lạnh"? Có phải tất cả những nỗi buồn, nỗi đắng cay của cuộc đời đã cô đọng thành những "giọt lạnh". Nó nhỏ xuống từng giọt thánh thót như tiếng đàn nhỏ vào tim ta, và cứ rơi mãi, rơi hoài theo bước chân đi suốt cuộc hành trình của đời người. Không có giọt nào xot xa hơn nữa, "giọt lạnh" là vô cùng..., nó thấm sâu vào tâm hồn đã băng giá còn băng giá hơn.....
TÔI MANG THEO NỖI ĐAU NHÂN GIAN NGHE VI VU TIẾNG GIÓ MƯA NGÀN THỔI VÀO TIM TÔI NGHE BUỐT GIÁ TÔI BIẾT LÀ TỰ TÔI VƯƠNG MANG TV ơi! Chỉ cần nghe tiếng lá rơi xào xạc, tiếng gió vi vu thổi, tiếng mưa ngàn rả rích cũng đủ thấy lòng buồn đến vô cùng, và rồi tự mình ôm trọn những nỗi đau nhân gian ấy.....TL cũng như vậy đó!
THÔI CHÀO NHÉ! TRĂM NĂM NỖI ĐAU THÔI ĐI NHÉ! CÔ ĐƠN TÌNH SẦU TRẢ CHO MI TẤM THÂN CÁT BỤI HÃY MANG VỀ CHÔN NƠI HUYỆT SÂU Như những lời tự tình, an ủi vỗ về chính mình. Giã từ nhé! những nỗi buồn vô tận. Giã từ nhé! những con đường sầu ta đã từng độc hành. Sắp đi hết quãng đường trần. Trăm năm rồi cũng như gió thoảng, phù du một kiếp tôi xin trả hết...."Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi"
Cảm tác bài thơ CÁT BỤI HOANG VU của Tường Vi , Thy Lan xin phép được họa 4 câu. Ý tứ chỉ llà lâp lại. Vì tất cả những gì hay đã được TV thể hiện hết ở 3 khổ thơ trên rồi. Và cuối cùng Thy lan xin mượn TV một"Giọt lạnh" trong muôn ngàn giọt lạnh của cuộc đời đã rơi vào cõi hư không, tịch lặng của đời mình....
4 câu họa của Thy Lan
TA RONG CHƠI NƠI ĐÂY MỘT LẦN NGHE MÊNH MANG GIÓ NÚI MƯA RỪNG BỤI TRẦN GIAN TÔI XIN TRẢ HẾT GIỌT LẠNH NÀO RƠI XUỐNG HƯ KHÔNG... Nơi trần gian cõi tạm này, ta chỉ đến một lần, rong chơi rồi lại trở về nhà. Giờ đây, nghe tiếng mưa rơi, gió thổi, tim ta không còn buốt giá như ngày nào nữa mà chỉ còn là nỗi sầu mênh mang trong lòng. Dã sắp hết cuộc hành trình, ta nghe như tâm hồn mênh mang tiếc nhớ!!!!
Tường Vi ơi! có những lúc mình nghĩ thế thôi, chứ cuộc đời này còn rất đáng yêu, đáng sống và đáng trân trọng lắm chứ! Mỗi ngày mang đến điều có ích đến cho mọi người cũng là đem đến niềm vui cho chính mình, phải không Tường Vi yêu quý?
Viết xong vào một chiều thu 2009
THY LAN