|
Ngày tham gia: 31-08-2009, 08:52 am Lần ghé thăm trước: 23-03-2012, 08:19 am Bài viết: 515 Giới tính:  Đã cảm ơn: 6954 lần Được cảm ơn: 1451 lần trong 321 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
CHẠM VÀO NỖI NHỚ - VŨ HOA
 LỜI MỞ ĐẦU
Trong văn học có thể hiểu chạm là một khái niệm va vào một ý thức có trước hoặc thách thức ngôn ngữ với các hành động và biểu tượng, phát sinh những hệ quả, đúng sai, xấu đẹp. Nội tại “mâu thuẫn” thường đẩy đến bùng nổ thác loạn hoặc triệt tiêu không có quán tính nhưng êm ái, dịu dàng, kéo dài thậm chí đến bất tận. Nhà thơ Vũ Hoa không chỉ đưa tay chạm vào sự bồng bềnh của mây – sương – tuyết – nguyệt, hay chạm vào mùa đông, hoặc mùa xuân riêng lẻ, mà còn đắm ánh mắt chạm vào một cõi phiêu bồng dù nhón một ngón tay từ đầu rừng, cuối phố, kéo hiện hữu kia hòa vào tâm tưởng bao la nghìn trùng quan cách.
Chạm vào một mối tình câm Chạm cho hết những thang âm cuộc đời Ngón tay xa nhẹ nhàng trôi Bao la tâm tưởng vẫn tôi nghìn trùng Chạm vào nỗi nhớ
Vũ Hoa dẫm trên phiến lá khô xào xạc của bốn mùa không yên tĩnh, chuẩn bị cho hai cực chạm vào hiện hữu rất nhẹ nhàng: “Thanh thản đôi chân bước. Tâm sự cùng mây xa. Trà thơm hương độ lượng. Ý niệm trần gian hoa”. Rồi sau đó đẩy mạnh tốc độ đều khắp và sâu lắng vào ký ức: “Kẽ lá sương vương đời tựa mộng. Đêm đêm thầm gọi giấc mơ hồng”. Trước khi hòa lẫn, Vũ Hoa chuẩn bị thêm một lần nữa, dù đến mờ con mắt, vẫn:
Phương Nam gặp gỡ cùng ai Tâm hồn tri kỷ sớm mai tạc thù Bạn mơ nhìn gió sương thu Thấy trời mây trắng mộng ru Bắc Hà. Người Hà Nội
Tại sao Vũ Hoa muốn mở chiếc khóa tương giao đó tại vùng đất ngàn năm văn vật? Vì để được hạnh ngộ bằng xương bằng thịt với tất cả, không mang dấu ấn duy lý, tân kỳ nhằm hoàn tất một điệu ru Bắc Hà. Bốn tao của chiếc nôi đó chính là một chuỗi tình ca trước và sau, nhà thơ lựa chọn cho mình một cung trầm muôn thưở trong xu hướng nhẹ nhàng, phiêu niệm, tìm lại ngày thơ: “Bạn cũ đâu rồi thơ ở đâu. Chỉ còn ta đối diện mưa ngâu. Bơ vơ lối nhỏ khung trời nhớ. Bát ngát đường xa giấc mộng đầu.”
Tâm tưởng đó như một hạt kim cương tỏa sáng, soi rọi cho lối vào: “Trăng thu và em” nhưng không huyền ảo, siêu thực mà đón bắt, cảm nhận một thứ tình cảm uyên nguyên: “Trăng đã lên rồi trăng sáng ơi. Trăng rằm tháng tám ánh muôn nơi. Em thơ vất vả trên hè phố. Mẹ bé xa xôi dưới bóng đời”.
Một thực thể khác, sau khi chạm, “mảnh vỡ” đã kết tủa thành những chuỗi pha lê lóng lánh trên cây đời, tay người, tất cả là thứ hành trang nặng trên vai cuộc hành trình về tâm điểm giao thoa thế kỷ, ào ạt trên đỉnh phù trầm.
Đứng trên đỉnh cao vời vợi của người đi, nhà thơ Vũ Hoa cũng đã có lời tâm sự với bạn tâm giao:
Từng bước chân cao và thấp chơi vơi Anh thổn thức trong nỗi đời hiu quạnh Anh gặp gỡ bao người nơi đất khách Họ lạ xa nguồn mạch cứ lạ xa… Nỗi nhớ của anh
Khi sóng chạm vỡ đã dâng cao, dù là biên độ nguyên sơ hay ở vị trí cực đại, tâm hồn nhà thơ đều hướng tâm theo vòng tròn nhân ái, quỹ tích là chân ngôn nghĩa trọng, ân dày, dành cho cha, cho mẹ rồi đứa con yêu quý: “Đường con đi hoa lá trải ngọt ngào. Đường trắng – tím những chập chùng suy tưởng. Tuổi xuân con rồi mù trong phương hướng. Những xôn xao lá biếc dẫn đường con…”
Giả sử làm người ghép nhặt hết những mảnh vụn từ sự: “Chạm vỡ” tâm tưởng của Vũ Hoa để thiết kế thành chiếc kính vạn hoa thì phải còn nhiều thời gian để hoàn chỉnh. Tôi – người đồng cảm xin nói: CHẠM VÀO NỖI NHỚ, chủ đề tập thơ của Vũ Hoa có được là một quá trình tư duy. Nhà thơ quyết xé bỏ thông lệ, chạm là phải nổ tung, chạm là phải đổ vỡ và biến mất, mà tạo ra một tiền lệ mới: chạm trong thơ là chạm rất mềm mại, nhớ chạm quên, quá khứ chạm tương lai, anh chạm em, mùa thu chạm mùa đông… Có chăng chỉ là giọt nước mắt lăn qua khuôn mặt hoài cảm. Khuôn mặt đó bao giờ cũng đối diện một lăng kính, cứ như thế nhà thơ Vũ Hoa dành cho đời những tia khúc xạ nhân văn.
Đông Nguyên Hội viên hội Nhà Văn TP.HCM
Xin giới thiệu tập thơ CHẠM VÀO NỖI NHỚ của nhà thơ Vũ Hoa cùng thành viên VN Thi đàn. Sách do Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn xuất bản 7/2010.
Tường Vi
|
|
 |
|
 |
|
|