|
|
[align=center][font=Courier New]CHA ![/font][/align]
[align=center][align=left]Tuổi nhỏ nô đùa con mải chơi Bên song lặng ngắm mắt người vui Thấy ngã vội vàng cha chạy đến Nâng đỡ dìu con âu yếm cười
Thủa ấy đôi mươi đã lớn rồi Hồn con bay bổng chốn xa xôi Trôi mãi nơi khung trời ảo mộng Giọt lệ cha già lại khẽ rơi
Thương đời con trẻ sớm bơ vơ Trước lúc đi xa mãi …dặn dò Bởi nghĩ con luôn còn bé dại Mắt người hằn dấu những âu lo
Mẹ mất còn cha như bóng cây Bên con sầu muộn tấm thân gầy Khi buồn gục dưới chân người khóc Nhẹ nỗi lòng quên bao đắng cay
Nghĩa mẹ tình cha ơn quá đầy Lấy gì trả hiếu được cha đây Vu lan quỳ xuống dâng ba lậy Xin cha nhận lấy tấm lòng này
Đã xót thương con cả một đời Bây giờ chỉ muốn người an vui Cha ơi ! sống mãi cùng con nhé ! Hưởng phúc bình yên hết tuổi trời [/align][/align] [align=right]Thanh Thanh Khiết[/align]
[align=justify][tab=30]Ơn đức sinh thành xưa nay đã có biết bao áng thơ văn ca ngợi. Ở mỗi bài thơ, bài văn, dù nổi tiếng hay không, thì tác giả cũng gởi trọn vào đó nỗi niềm của mình, gởi trọn vào đó những tình cảm chân thành, tha thiết nhất, thành tâm nhất để dâng lên các đấng đã tạo ra mình, đã vì mình một đời không nề hà vất vả, gió sương.[/align] [align=justify][tab=30]Với cảm nhận rất riêng của mình, tôi tìm thấy nỗi lòng khắc khoải hướng về cha của người con gái thành tâm mong cha mình “sống mãi cùng con nhé!” trong bài thơ “Cha” của nữ sĩ Thanh Thanh Khiết. Một sự thể hiện chữ "HIẾU" rất chung mà lại gợi cho tôi những tình cảm ngọt ngào của những phận làm con. Sử dụng những ngôn từ chân tình, đằm thắm, Nữ sĩ đã trải lòng mình vào bài thơ như đang nói với cha mình vậy.[/align] [align=justify][tab=30]Ở bốn câu mở đầu bài thơ, tác giả nhớ lại thời thơ ấu bên cha, được cha nâng niu, chiều chuộng. Được cha hết lòng quan tâm, chăm sóc. Trong cái ngây thơ của thưở thiếu thời, đứa bé trong tác giả chưa hiểu hết được nỗi lòng của cha, chỉ đơn thuần là tình thương cha đơn giản của thưở ngây khờ mà thôi. Chỉ biết rằng cha thương mình, vui với niềm vui bé con của mình. Cũng như tôi ngày bé, cũng chỉ biết nũng nịu, vòi vĩnh cha mình, mà đâu biết được, cha cực khổ dường nào.[/align] [tab=30]Tháng năm đi qua, với khổ thơ thứ hai, thứ ba và thứ tư:
[align=center][align=left]Thủa ấy đôi mươi đã lớn rồi Hồn con bay bổng chốn xa xôi Trôi mãi nơi khung trời ảo mộng Giọt lệ cha già lại khẽ rơi
Thương đời con trẻ sớm bơ vơ Trước lúc đi xa mãi …dặn dò Bởi nghĩ con luôn còn bé dại Mắt người hằn dấu những âu lo
Mẹ mất còn cha như bóng cây Bên con sầu muộn tấm thân gầy Khi buồn gục dưới chân người khóc Nhẹ nỗi lòng quên bao đắng cay [/align][/align]
[align=justify][tab=30]Đứa bé trong tác giả đã trưởng thành. Người thiếu nữ ấy đã biết mơ, biết mộng, đã biết gởi những ước mơ vào cuộc đời và cũng cảm nhận được tình cha âu yếm dành cho mình, biết vui, biết buồn theo “Giọt lệ cha già lại khẽ rơi”. Trong hoàn cảnh thiếu mẹ, thiếu tình thương ngọt ngào, đầm ấm của mẹ thì sự quan tâm, chăm sóc của cha là một điều vô cùng to tát trong những người con côi. Cảnh "gà trống nuôi con" sẽ có bao nhiêu khó khăn, cực nhọc. Vì theo lẽ thường, Mẹ, với tấm lòng bao la lúc nào cũng là hình ảnh thân thương ân cần khuya sớm cùng con. Ca dao của dân gian đã từng có câu:[/align] [align=center][align=left]Mồ côi cha ăn cơm với cá. Mồ côi má lót lá mà nằm.[/align][/align] [align=justify][tab=30]Tôi hiểu đơn thuần đôi câu song thất trên là tình mẹ lúc nào cũng chăm chút, cũng gần gũi các con hơn tình cha ( chứ không có ý hiểu là cha vô trách nhiệm). Người mẹ là người nội trợ, quán xuyến mọi việc trong nhà từ cơm nước, giặt giũ, chăm con. Còn người cha bôn ba với cuộc sống để lo gạo, lo tiền. Ấy thế mà trong hoàn cảnh đàn con mất mẹ, người cha đã vừa làm cha, vừa làm mẹ, mà vẫn chu toàn, trọn vẹn cùng các con. Điều ấy thật đáng khâm phục. Cha đã truyền cho con gái một tình yêu thương bao la và một trái tim sống đầy trách nhiệm.[/align] [align=justify][tab=30]Khi con mất mẹ, cũng đồng nghĩa là cha mất đi người bạn đời đã chia sẻ cùng cha bao lo toan, vất vả cũng như những giây phút ấm nồng, hạnh phúc, vui vẻ trong cuộc sống dưới mái ấm gia đình. Thiếu bàn tay mẹ, không chỉ đàn con chông chênh,lạc lõng mà cả cha cũng lạc lõng, chông chênh. Nỗi đau dồn nén ấy đã khiến cha:[/align] [align=center][align=left]Mẹ mất còn cha như bóng cây Bên con sầu muộn tấm thân gầy[/align][/align] [align=justify][tab=30]Mất đi một nửa cuộc đời, một nửa tựa nương, sẻ chia, cha vẫn phải cố bước tiếp những bước chông chênh vì tương lai của đàn con dại. Điều đó đã dậy lên trong lòng những người con tình thương yêu cha vô bờ bến. Giữa cha và con có sự đồng cảm tuyệt đối để người con có thể trải lòng mình, chia sẻ những vui buồn của cuộc sống mình cùng cha:[/align] [align=center][align=left]Khi buồn gục dưới chân người khóc Nhẹ nỗi lòng quên bao đắng cay[/align][/align] [align=justify][tab=30]Với những tình cảm tha thiết, thân thương, người con trong tác giả luôn mãi suy nghĩ về câu hiếu để của phận làm con. Trong lòng tác giả mãi hướng về những ân sâu, nghĩa nặng mà cha mẹ đã trao cho đàn con của mình. Trái tim tác giả luôn có câu hỏi : “Lấy gì trả hiếu được cha đây”. Tác giả luôn tìm cách để báo đáp ơn nghĩa sinh thành, và với tháng ngày trôi đi, thiếu nữ ngày xưa giờ là người có tuổi, nên có lẽ cũng đã làm mẹ, nên càng thấu hiểu tấm lòng mẹ cha. Có lẽ tác giả là người theo Phật giáo, nên đã theo lời Phật dạy, đáp đền ân sâu bằng lễ Vu Lan, bằng sự nguyện cầu với tất cả chân thành:[/align] [align=center][align=justify]Bây giờ chỉ muốn người an vui Cha ơi ! sống mãi cùng con nhé ![/align][/align] [align=justify][tab=30]Sống đời cùng con để “Hưởng phúc bình yên hết tuổi trời “, để các con còn có thể nhìn thấy cha, còn có thể chăm sóc cha và cùng cha cười những nụ cười hạnh phúc.Để còn cha là nơi nương tựa tinh thần mỗi khi gặp bất trắc. Để được chia cùng cha những niềm vui nho nhỏ và giấu giếm cha những nỗi đau của riêng mình. Dẫu biết rằng "con chăm cha không bằng bà chăm ông" nhưng những người con mà đại diện là tác giả luôn một lòng nguyện cầu cho cha mẹ được sống đời cùng mình[/align] [align=justify][tab=30]Với văn phong tha thiết, dạt dào nhưng giản dị, dễ hiểu, bố cục bài thơ gọn, chắc, tác giả đã gởi trọn lòng mình, tình mình để dâng lên đức từ phụ, Với tác giả, chữ hiếu luôn đi đầu trong cuộc sống. Và đó cũng là điều tất yếu trong trái tim của những người con biết trân trọng những gì mà các đấng sanh thành đã nâng niu dành cho mình. Tôi luôn mong rằng, trong trái tim của những người con, luôn có bóng hình cha mẹ mình và luôn sống xứng đáng với :[/align] [align=center]Công Cha như núi Thái Sơn Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra[/align] [tab=30]Bằng những cảm nhận rất riêng của mình, tôi xin được gởi đến tác giả lời cảm ơn chân thành. Chị đã gợi lên trong tôi một tình cảm tuyệt vời, một rung cảm ngọt ngào, cho tôi những giây phút lắng đọng để sống trọn trong tình cha. Và vì là những cảm nhận rất riêng nên tôi không thể thể hiện hết những gì mà tác giả đã gởi trao vào tác phẩm. Xin gởi đến chị và tất cả những người con câu ca dao mà tôi đã rất yêu từ thưở bé: [align=center]Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời Cầu cho cha mẹ sống đời với con.[/align]
[align=right]vcya[/align]
|
|