Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: CHIA SẺ CÙNG THỜI GIAN-VCYA
Gửi bàiĐã gửi: 28-12-2010, 12:42 pm 
vcya
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-12-2010, 12:03 am
Lần ghé thăm trước: 12-04-2011, 12:43 pm
Bài viết: 17
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 85 lần
Được cảm ơn:
39 lần trong 14 bài viết
 

CHIA SẺ CÙNG THỜI GIAN-VCYA


[align=center][font=Courier New]BÀI HỌC CHO TÔI[/font][/align]

[align=justify][tab=30]
Chiều muộn lắm rồi, mà tôi vẫn thấy nó ngồi nơi ấy, để đợi chuyến xe buýt, rút ngắn đoạn đường phải hành hạ đôi chân trở về nơi trú ngụ. Trông nó thật hiền lành, đôi mắt nó sáng và rất trong. Tôi cố gắng đến gần để nhìn nó cho rõ vì trời đã nhá nhem, tôi nhìn không được rõ. Ồ! Thằng bé xinh thật! Tôi thấy trên tay nó vẫn còn một xấp vé số ước cũng có đến vài chục tờ. Hai chân nó đung đưa qua lai, chắc là để đỡ mỏi và luôn tiện xua luôn lũ muỗi đang vây lấy đôi đùi trần bé xíu của nó. Nó chậm rãi nhấm nháp từng lóng mía một. Chắc là mía ngọt lắm. Nó cứ từ từ nhấm nháp còn tôi lặng lẽ ngắm nhìn nó. Thằng bé thật vô tư.
[/align]
[tab=30]
Tôi cũng phải chờ một chuyến xe buýt. Trong một buổi chiều muộn tĩnh lặng thế này, với tôi thật là hiếm hoi. Vì đường phố Sài Gòn vào những giờ này ít khi nào có được cái không khí yên ắng như thế. Tôi vẫn cứ lắng ngắm thằng bé trong cái sự yên ắng ấy. Ngồi đợi xe lâu, nên tôi mua một túi đậu phộng luộc của một người bán hàng rong vừa đi qua. Lại vừ ăn, vừa ngắm. Thằng bé dễ thương lạ. Nó cứ cuốn hút sự chú ý của tôi, có lẽ vì sự vô tư, ngây thơ, trong sáng trong nó thể hiện qua đôi mắt long lanh.

[tab=30][align=justify]
Thế rồi, túi mía trên tay cu cậu cũng vơi dần và hết nhẵn. Thật ngạc nhiên, tôi thấy thằng bé dùng cái túi vừa đựng mía ban nãy gom hết lại đống xác mía nó vừa ăn xong, cẩn thận buột miệng bao lại rồi đem đến cái thùng rác ở tít đằng xa kia mở nắp bỏ vào. Không chỉ mình tôi, mà vài người đang chờ xe buýt ở đấy cũng trố mắt nhìn. Và tôi, len lén nhìn xuống chân mình, một bãi rác do mớ vỏ đậu phộng tôi vừa tạo ra. Thật xấu hổ!
[/align]

[tab=30][align=justify]
Khi thằng bé quay lại, chuyến xe buýt của nó cũng vừa kịp đến. Nhanh như một chú sóc, nó đã chễm chệ trên ghế xe buýt rồi. Tôi chưa kịp hỏi thằng bé tên gì, đành thầm cảm cháu đã dạy cho tôi (và những người cùng đợi xe buýt) một bài học rất đơn giản, rất bình thường mà lâu nay tôi (và rất nhiều người) đã bỏ quên.Từ đó, giỏ xe của tôi thành nơi chứa rác khi tôi đi ngoài đường, tôi không xả rác xuống đường nữa và luôn dạy con cháu mình như thế. Và có lần, con trai tôi kể với tôi, khi nó bỏ rác vào thùng rác công cộng ở lề đường, cô lao công đã giúp nó vì cháu còn thấp và nó nhận được ở cô lời cảm ơn và một nụ cười rất tươi. Điều đó làm tôi thấy ấm áp vô cùng. Tôi lại lầm thầm cảm ơn chú bé bán vé số trong buổi chiều muộn hôm ấy.
[/align]


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn vcya cho bài viết này:
suongsuong (06-02-2011, 03:15 pm), tâm nhi (11-02-2011, 07:18 pm), Bằng Lăng (12-02-2011, 11:28 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CHIA SẺ CÙNG THỜI GIAN-VCYA
Gửi bàiĐã gửi: 06-01-2011, 08:40 pm 
vcya
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-12-2010, 12:03 am
Lần ghé thăm trước: 12-04-2011, 12:43 pm
Bài viết: 17
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 85 lần
Được cảm ơn:
39 lần trong 14 bài viết
 
[tab=30][tab=30]Mười năm quét lá

Mười năm rồi, tôi âm thầm quét lá
Ngọn gió lòng cứ thổi mãi từng cơn
Lá buồn ơi sao rơi mãi chẳng dừng
Dù biết chỉ là vô thường, ảo mộng.
Đêm từng đêm một mình ta đối bóng,
Lòng hỏi lòng… "quét sạch lá" hay chưa?
Giữa cuộc đời Được-Mất, Hơn-Thua
Trong hạnh phúc vẫn chứa mầm đau khổ.
Tình bằng hữu trong niềm vui hạnh ngộ,
Đã ẩn thầm dấu vết của chia ly.
Trong sự đến chứa sẵn mầm sự đi,
Trong mầm sinh đã có mầm hủy diệt.
Trăng tròn đến một ngày rồi cũng khuyết,
Bèo hợp rồi sẽ đến lúc bèo tan...

Có điều gì bền vững với thời gian?
Giữa cuộc sống, đâu là điều bất diệt…?
Kashigi Omi!

[tab=30]Lang thang trong Thư viện, tôi bắt gặp “Mười năm quét lá”. Sao tâm trạng tôi lúc này như đã được bài thơ nói dùm. Tôi bắt gặp tâm trạng tôi nơi đây, như đồng cảm với tác giả, tôi xin có vài dòng chia sẻ.
Mười năm, một quãng thời gian không phải là ngắn ngủi cho một đời người. Trong cuộc sống, chúng ta mấy lần đếm được mỗi mười năm…Thế mà người viết đã dùng quãng thời gian ấy để “quét lá” rồi “đêm từng đêm một mình đối bóng” và “lòng hỏi lòng…”quét sạch lá” hay chưa?”.Tâm trạng ấy nghe thật buồn với những câu hỏi chất chứa không nguôi. Người viết như gởi cả vào đây nỗi lòng trắc ẩn trong trái tim mình.Người quét lá đã “mười năm” sao “ngọn gió lòng” vẫn chưa thể dừng được. Nó vẫn cứ mãi lắc lư để rồi xô từng chiếc lá “lòng” rơi vãi trong suy tưởng của người.
[tab=30]Những chiếc lá “lòng” trong dòng suy tưởng ấy là những “Được-Mất, Hơn-Thua” của kiếp con người. Dù vẫn biết đời là “vô thường”, dù biết rằng đời nhiều “ảo mộng”, nhưng có lắm người vẫn chuyên tâm vào những “Được-Mất, Hơn-Thua” ấy mà đôi khi bỏ quên những câu nghĩa, câu tình, mà quên đi sự “vô thường” của cuộc sống. Với những trăn trở này, người viết gởi vào bài thơ chút hơi hướng của Phật giáo: Có sinh tất có diệt.

[tab=30]Trong hạnh phúc vẫn chứa mầm đau khổ.
Tình bằng hữu trong niềm vui hạnh ngộ,
Đã ẩn thầm dấu vết của chia ly.
Trong sự đến chứa sẵn mầm sự đi,
Trong mầm sinh đã có mầm hủy diệt.
Trăng tròn đến một ngày rồi cũng khuyết,
Bèo hợp rồi sẽ đến lúc bèo tan...

[tab=30]Cuộc sống vốn dĩ rất mong manh. Mong manh hơn những gì ta nghĩ. Đời người thấy đó, mất đó là lẽ rất thường. Tác giả - bằng một loạt những câu đối nghĩa, với những cặp từ đối kháng - như muốn gởi vào tác phẩm của mình sự nhắc nhở chính mình về lẽ “vô thường” ấy.Có lẽ vì thế, người viết đã dành phần lớn cuộc đời mình để dọn những chiếc lá tham, những chiếc lá sân, những chiếc lá si của chính lòng người viết vậy.Tôi thích câu “Trong hạnh phúc vẫn chứa mầm đau khổ” vì với tôi, câu này nhắc nhở tôi rất nhiều điều trong cuộc sống của chính tôi. Hạnh phúc - đau khổ là hai cặp phạm trù rất trừu tượng và nó có là do tâm của con người tạo ra. Ta sống trong hạnh phúc khi ta thấy ta hạnh phúc. Ta sống trong đau khổ khi ta thấy ta đau khổ. Lời thơ buồn nhưng ấm chuyển tải nỗi băn khoăn trong lòng người viết thật nhẹ nhàng, thanh thoát, làm cho bài thơ không rơi vào sự nặng nề, sáo rỗng.
Với hai câu kết là cả hai câu hỏi:
[color=#008000][tab=30]Có điều gì bền vững với thời gian?
Giữa cuộc sống, đâu là điều bất diệt…?

[tab=30]Nhưng thật ra, đã có câu trả lời trong lòng người viết rồi. Bỏ “mười năm quét lá” để tìm điều “bền vững”, để tìm điều “bất diệt”, và phải chăng, người viết cũng đang nhắc nhở chính bản thân về những điều tốt đẹp, những chân lý đã tồn tại từ bao thế hệ để mãi không quên những câu nghĩa, câu tình trong cuộc đời mình vì tác giả đã cảm được rằng cuộc sống vốn dĩ luôn là những “hợp-tan, tròn-khuyết”.
Liên tưởng tới những suy nghĩ trong lòng, tôi bắt gặp và đồng cảm với người viết những suy nghĩ trên. Mà…không biết, tôi có hiểu đúng ý người viết không. Lẽ thường, ai cũng muốn ăn ngon, mặc đẹp, ai cũng muốn giàu sang, phú quý nên cứ phải xoay vần với lẽ mưu sinh, với cuộc kiếm tiền mà đôi khi không còn thời gian để nghĩ về bất cứ điều gì khác. Dần dần, trái tim của con người thành chai sần, vô cảm.Tôi thật sự sợ hãi điều ấy. Cuộc sống tôi đã đếm được 4 lần “mỗi mười năm”, ngoảnh nhìn lại, tôi mất nhiều và được cũng rất nhiều và cái được nhiều nhất trong tôi là trái tim tôi vẫn còn biết rung động.
Vâng, với lời thơ dung dị, ngôn từ mộc mạc mang hơi hướng Phật giáo, người viết đã trải lòng mình với những băn khoăn và đồng thời như nhắc nhở chính bản thân về những đổi dời của cuộc đời, với những”vô thường”, những “ảo mộng” trong cuộc sống để giữ lại được trái tim của “một con người”.
Xin cảm ơn tác giả đã gợi lên những suy ngẫm cho chính tôi.
[/color]

[align=right]VCYA[/align]


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn vcya cho bài viết này:
suongsuong (06-02-2011, 03:15 pm), Bằng Lăng (12-02-2011, 11:28 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CHIA SẺ CÙNG THỜI GIAN-VCYA
Gửi bàiĐã gửi: 16-01-2011, 04:37 pm 
vcya
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-12-2010, 12:03 am
Lần ghé thăm trước: 12-04-2011, 12:43 pm
Bài viết: 17
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 85 lần
Được cảm ơn:
39 lần trong 14 bài viết
 
[align=center][font=Courier New]CHA ![/font][/align]

[align=center][align=left]Tuổi nhỏ nô đùa con mải chơi
Bên song lặng ngắm mắt người vui
Thấy ngã vội vàng cha chạy đến
Nâng đỡ dìu con âu yếm cười

Thủa ấy đôi mươi đã lớn rồi
Hồn con bay bổng chốn xa xôi
Trôi mãi nơi khung trời ảo mộng
Giọt lệ cha già lại khẽ rơi

Thương đời con trẻ sớm bơ vơ
Trước lúc đi xa mãi …dặn dò
Bởi nghĩ con luôn còn bé dại
Mắt người hằn dấu những âu lo

Mẹ mất còn cha như bóng cây
Bên con sầu muộn tấm thân gầy
Khi buồn gục dưới chân người khóc
Nhẹ nỗi lòng quên bao đắng cay

Nghĩa mẹ tình cha ơn quá đầy
Lấy gì trả hiếu được cha đây
Vu lan quỳ xuống dâng ba lậy
Xin cha nhận lấy tấm lòng này

Đã xót thương con cả một đời
Bây giờ chỉ muốn người an vui
Cha ơi ! sống mãi cùng con nhé !
Hưởng phúc bình yên hết tuổi trời
[/align][/align]
[align=right]Thanh Thanh Khiết[/align]

[align=justify][tab=30]Ơn đức sinh thành xưa nay đã có biết bao áng thơ văn ca ngợi. Ở mỗi bài thơ, bài văn, dù nổi tiếng hay không, thì tác giả cũng gởi trọn vào đó nỗi niềm của mình, gởi trọn vào đó những tình cảm chân thành, tha thiết nhất, thành tâm nhất để dâng lên các đấng đã tạo ra mình, đã vì mình một đời không nề hà vất vả, gió sương.[/align]
[align=justify][tab=30]Với cảm nhận rất riêng của mình, tôi tìm thấy nỗi lòng khắc khoải hướng về cha của người con gái thành tâm mong cha mình “sống mãi cùng con nhé!” trong bài thơ “Cha” của nữ sĩ Thanh Thanh Khiết. Một sự thể hiện chữ "HIẾU" rất chung mà lại gợi cho tôi những tình cảm ngọt ngào của những phận làm con. Sử dụng những ngôn từ chân tình, đằm thắm, Nữ sĩ đã trải lòng mình vào bài thơ như đang nói với cha mình vậy.[/align]
[align=justify][tab=30]Ở bốn câu mở đầu bài thơ, tác giả nhớ lại thời thơ ấu bên cha, được cha nâng niu, chiều chuộng. Được cha hết lòng quan tâm, chăm sóc. Trong cái ngây thơ của thưở thiếu thời, đứa bé trong tác giả chưa hiểu hết được nỗi lòng của cha, chỉ đơn thuần là tình thương cha đơn giản của thưở ngây khờ mà thôi. Chỉ biết rằng cha thương mình, vui với niềm vui bé con của mình. Cũng như tôi ngày bé, cũng chỉ biết nũng nịu, vòi vĩnh cha mình, mà đâu biết được, cha cực khổ dường nào.[/align]
[tab=30]Tháng năm đi qua, với khổ thơ thứ hai, thứ ba và thứ tư:

[align=center][align=left]Thủa ấy đôi mươi đã lớn rồi
Hồn con bay bổng chốn xa xôi
Trôi mãi nơi khung trời ảo mộng
Giọt lệ cha già lại khẽ rơi

Thương đời con trẻ sớm bơ vơ
Trước lúc đi xa mãi …dặn dò
Bởi nghĩ con luôn còn bé dại
Mắt người hằn dấu những âu lo

Mẹ mất còn cha như bóng cây
Bên con sầu muộn tấm thân gầy
Khi buồn gục dưới chân người khóc
Nhẹ nỗi lòng quên bao đắng cay
[/align][/align]

[align=justify][tab=30]Đứa bé trong tác giả đã trưởng thành. Người thiếu nữ ấy đã biết mơ, biết mộng, đã biết gởi những ước mơ vào cuộc đời và cũng cảm nhận được tình cha âu yếm dành cho mình, biết vui, biết buồn theo “Giọt lệ cha già lại khẽ rơi”. Trong hoàn cảnh thiếu mẹ, thiếu tình thương ngọt ngào, đầm ấm của mẹ thì sự quan tâm, chăm sóc của cha là một điều vô cùng to tát trong những người con côi. Cảnh "gà trống nuôi con" sẽ có bao nhiêu khó khăn, cực nhọc. Vì theo lẽ thường, Mẹ, với tấm lòng bao la lúc nào cũng là hình ảnh thân thương ân cần khuya sớm cùng con. Ca dao của dân gian đã từng có câu:[/align]
[align=center][align=left]Mồ côi cha ăn cơm với cá.
Mồ côi má lót lá mà nằm.
[/align][/align]
[align=justify][tab=30]Tôi hiểu đơn thuần đôi câu song thất trên là tình mẹ lúc nào cũng chăm chút, cũng gần gũi các con hơn tình cha ( chứ không có ý hiểu là cha vô trách nhiệm). Người mẹ là người nội trợ, quán xuyến mọi việc trong nhà từ cơm nước, giặt giũ, chăm con. Còn người cha bôn ba với cuộc sống để lo gạo, lo tiền. Ấy thế mà trong hoàn cảnh đàn con mất mẹ, người cha đã vừa làm cha, vừa làm mẹ, mà vẫn chu toàn, trọn vẹn cùng các con. Điều ấy thật đáng khâm phục. Cha đã truyền cho con gái một tình yêu thương bao la và một trái tim sống đầy trách nhiệm.[/align]
[align=justify][tab=30]Khi con mất mẹ, cũng đồng nghĩa là cha mất đi người bạn đời đã chia sẻ cùng cha bao lo toan, vất vả cũng như những giây phút ấm nồng, hạnh phúc, vui vẻ trong cuộc sống dưới mái ấm gia đình. Thiếu bàn tay mẹ, không chỉ đàn con chông chênh,lạc lõng mà cả cha cũng lạc lõng, chông chênh. Nỗi đau dồn nén ấy đã khiến cha:[/align]
[align=center][align=left]Mẹ mất còn cha như bóng cây
Bên con sầu muộn tấm thân gầy
[/align][/align]
[align=justify][tab=30]Mất đi một nửa cuộc đời, một nửa tựa nương, sẻ chia, cha vẫn phải cố bước tiếp những bước chông chênh vì tương lai của đàn con dại. Điều đó đã dậy lên trong lòng những người con tình thương yêu cha vô bờ bến. Giữa cha và con có sự đồng cảm tuyệt đối để người con có thể trải lòng mình, chia sẻ những vui buồn của cuộc sống mình cùng cha:[/align]
[align=center][align=left]Khi buồn gục dưới chân người khóc
Nhẹ nỗi lòng quên bao đắng cay
[/align][/align]
[align=justify][tab=30]Với những tình cảm tha thiết, thân thương, người con trong tác giả luôn mãi suy nghĩ về câu hiếu để của phận làm con. Trong lòng tác giả mãi hướng về những ân sâu, nghĩa nặng mà cha mẹ đã trao cho đàn con của mình. Trái tim tác giả luôn có câu hỏi : “Lấy gì trả hiếu được cha đây”. Tác giả luôn tìm cách để báo đáp ơn nghĩa sinh thành, và với tháng ngày trôi đi, thiếu nữ ngày xưa giờ là người có tuổi, nên có lẽ cũng đã làm mẹ, nên càng thấu hiểu tấm lòng mẹ cha. Có lẽ tác giả là người theo Phật giáo, nên đã theo lời Phật dạy, đáp đền ân sâu bằng lễ Vu Lan, bằng sự nguyện cầu với tất cả chân thành:[/align]
[align=center][align=justify]Bây giờ chỉ muốn người an vui
Cha ơi ! sống mãi cùng con nhé !
[/align][/align]
[align=justify][tab=30]Sống đời cùng con để “Hưởng phúc bình yên hết tuổi trời “, để các con còn có thể nhìn thấy cha, còn có thể chăm sóc cha và cùng cha cười những nụ cười hạnh phúc.Để còn cha là nơi nương tựa tinh thần mỗi khi gặp bất trắc. Để được chia cùng cha những niềm vui nho nhỏ và giấu giếm cha những nỗi đau của riêng mình. Dẫu biết rằng "con chăm cha không bằng bà chăm ông" nhưng những người con mà đại diện là tác giả luôn một lòng nguyện cầu cho cha mẹ được sống đời cùng mình[/align]
[align=justify][tab=30]Với văn phong tha thiết, dạt dào nhưng giản dị, dễ hiểu, bố cục bài thơ gọn, chắc, tác giả đã gởi trọn lòng mình, tình mình để dâng lên đức từ phụ, Với tác giả, chữ hiếu luôn đi đầu trong cuộc sống. Và đó cũng là điều tất yếu trong trái tim của những người con biết trân trọng những gì mà các đấng sanh thành đã nâng niu dành cho mình. Tôi luôn mong rằng, trong trái tim của những người con, luôn có bóng hình cha mẹ mình và luôn sống xứng đáng với :[/align]
[align=center]Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
[/align]
[tab=30]Bằng những cảm nhận rất riêng của mình, tôi xin được gởi đến tác giả lời cảm ơn chân thành. Chị đã gợi lên trong tôi một tình cảm tuyệt vời, một rung cảm ngọt ngào, cho tôi những giây phút lắng đọng để sống trọn trong tình cha. Và vì là những cảm nhận rất riêng nên tôi không thể thể hiện hết những gì mà tác giả đã gởi trao vào tác phẩm. Xin gởi đến chị và tất cả những người con câu ca dao mà tôi đã rất yêu từ thưở bé:
[align=center]Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con.[/align]


[align=right]vcya[/align]


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn vcya cho bài viết này:
suongsuong (06-02-2011, 03:15 pm), Nhật Quỳnh (08-02-2011, 02:43 pm), Bằng Lăng (12-02-2011, 11:28 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CHIA SẺ CÙNG THỜI GIAN-VCYA
Gửi bàiĐã gửi: 18-01-2011, 07:31 am 
vcya
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-12-2010, 12:03 am
Lần ghé thăm trước: 12-04-2011, 12:43 pm
Bài viết: 17
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 85 lần
Được cảm ơn:
39 lần trong 14 bài viết
 
[font=Courier New][align=center]NẶNG TÌNH MÂY GIÓ[/align][/font]

[align=left][align=center]Em theo gió làm mây trôi mãi
Về phương anh dù phải ngàn năm
Biết rằng khoảng cách xa xăm
Nghìn trùng thương nhớ sầu đan kín trời.

Lúc giông bão tơi bời mây vẫn
Nhìn gió đi thờ thẫn lòng mây
Bao nhiêu oan trái đong đầy
Tưởng chừng tan vỡ trắng tay cuộc tình.

Đời mây vẫn một mình phiêu bạt
Gió hững hờ tan nát lòng mây
Gió bay đi khắp đó đây
Mây buồn xám ngắt những ngày cô đơn...

Trời quang đãng, nắng hồng trải nhẹ
Giữa mênh mông gió khẽ ru mây
Lời ru lay động cỏ cây
Nồng nàn, êm dịu, đắm say, ngọt ngào...

Tình Mây gió vút cao thăm thẳm
Khúc nhạc lòng sâu lắng xuyến xao
Nghĩa tình Mây gió ngày nào
Ngàn năm vẫn mãi quyện vào trong thơ[/align][/align]

[align=right]Suong Suong[/align]

[tab=30][align=justify]Có một người con gái đã tự ví mình là mây, ví người mình yêu là gió, để mong nối lại khoảng cách “xa xăm” của cuộc tình mình. Một hình ảnh thật đáng yêu, thật lãng mạn. Trong tình yêu, những người trong cuộc luôn có những giận hờn vu vơ, những nũng nịu thơ trẻ ngọt ngào, những nỗi buồn bâng quơ và cả những nhớ nhung da diết. những khát khao cháy bỏng. Mỗi người mỗi cảnh, nhưng tình yêu thì lúc nào cũng thật đẹp và thật tuyệt trong lòng của những người đang thổn thức yêu và lúc nào họ cũng mong thuyền yêu về được bến bờ hạnh phúc.[/align]

[align=left][align=center]Em theo gió làm mây trôi mãi
Về phương anh dù phải ngàn năm[/align][/align]

[tab=30][align=justify]Vẫn biết là mây và gió sẽ lang thang mãi “dù phải ngàn năm”, nhưng em vẫn muốn vậy để có thể cùng anh rong ruổi suốt một đời. Dẫu rằng:[/align]

[align=left][align=center]Biết rằng khoảng cách xa xăm
Nghìn trùng thương nhớ sầu đan kín trời.[/align][/align]

[align=justify][align=left][tab=30]Gió ơi! Có những lúc gió đem cả bão giông về làm tan nát cả lòng mây, gió đem bao oan trái trút xuống cô nàng mây mong manh, thế mà mây vẫn cứ mãi nặng lòng. Vẫn cam chịu một mình phiêu bạt cùng gió đến ngàn phương. Có phải chăng em đang nói cùng anh những giận hờn vu vơ trong trái tim anh đã làm đau trong em, làm tổn thương tình cảm em, để có lúc em ngỡ như cuộc tình ta tan vỡ mất:[/align][/align]

[align=left][align=center]Lúc giông bão tơi bời mây vẫn
Nhìn gió đi thờ thẫn lòng mây
Bao nhiêu oan trái đong đầy
Tưởng chừng tan vỡ trắng tay cuộc tình.

Đời mây vẫn một mình phiêu bạt
Gió hững hờ tan nát lòng mây
Gió bay đi khắp đó đây
Mây buồn xám ngắt những ngày cô đơn...[/align][/align]

[align=justify][tab=30]
Gió hay là chính anh, đã mặc tình “đi khắp đó đây”, để cho em phải “cô đơn” “phiêu bạt” những tháng ngày không anh.Gió hay anh đã có thể “hờ hững” đến thế sao!? Thế mà... trong mây, trong em vẫn một lòng nhớ nhung, đợi chờ. Vẫn mong rồi sẽ có một ngày, gió sẽ dừng bước hải hồ, mà tìm về cùng mây.
[/align]

[align=justify][tab=30]
Lời trách móc thật nhẹ nhàng của người con gái biết có làm lay chuyển được lòng của người trai quen bước đường lữ thứ…?
[/align]

[align=justify][tab=30]Thật vui khi thấy nàng mây đã ấm lại trong “nắng hồng” “quang đãng”. Gió đã trở về bên mây vỗ về bằng những lời ru “lay động cỏ cây”, bằng những “nồng nàn, êm dịu, đắm say, ngọt ngào...”. Cũng đồng nghĩa là anh đã về bên em, đã đem “nắng hồng” về sưởi ấm em, xua tan “xám ngắt những ngày cô đơn...” trong trái tim em. Đôi bờ yêu thương đã được nối lại để lấp đầy những khoảng trống nhớ nhung.
Mây mừng vui hay nàng mừng vui khi thuyền tình về bến, khi đôi trái tim yêu đồng điệu trong từng nhịp đập yêu đương để:[/align]

[align=left][align=center]Tình Mây gió vút cao thăm thẳm
Khúc nhạc lòng sâu lắng xuyến xao
Nghĩa tình Mây gió ngày nào
Ngàn năm vẫn mãi quyện vào trong thơ[/align][/align]

[align=justify][tab=30]
Một tình yêu dịu dàng, lắng đọng. Đôi trái tim yêu hòa điệu mãi với thời gian, với thơ, với nhạc, với những khát khao hạnh phúc rất con người, rất đời thường. Mây và gió – em và anh trong “NẶNG TÌNH MÂY GIÓ” đã thể hiện thứ tình yêu mãnh liệt và bất diệt. Và cả tấm chân tình, cùng lòng chung thủy, vị tha của mây-em đã được đắp bù một cách thật xứng đáng, thật đẹp. Dù phải chịu bao gian nan, bao ngang trái, dù tình yêu đi qua những dỗi hờn, những oán trách, nhưng rồi cuối cùng cũng đã về bến bình yên. Để “Tình Mây gió vút cao thăm thẳm “ sẽ mãi “ngàn năm vẫn mãi quyện vào trong thơ” .
[/align]

[align=justify][tab=30]
Theo cảm nghĩ của riêng mình, tôi tìm thấy tôi trong lời thơ trong sáng của tác giả Sương Sương. Tôi tìm thấy những dỗi hờn vu vơ, những khát khao hạnh phúc trong tôi những ngày tuổi vừa vào yêu. Tôi như đang sống lại khoảng trời hạnh phúc ấy. Sương Sương đã thể hiện tình yêu thật mỹ miều, thể hiện lòng chung thủy thật kín đáo, gợi lên nét đẹp, rất đẹp của người con gái Việt Nam và một kết cục êm ái qua thể thơ song thất lục bát, một thể thơ mà theo tôi, thường thể hiện những điều buồn, rất buồn.
[/align]

[align=justify][tab=30]
Cảm ơn Nữ sĩ Sương Sương đã rót vào hồn tôi và cả những người đang yêu một niềm tin vào sự bền vững và bất diệt của tình yêu. Cảm ơn sự hài hòa, đồng điệu, cảm ơn sự ngọt ngào, da diết mà bài thơ và Nữ sĩ đã mang lại.
[/align]

[align=right]vcya[/align]


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn vcya cho bài viết này:
suongsuong (06-02-2011, 03:15 pm), Nhật Quỳnh (08-02-2011, 02:45 pm), Bằng Lăng (12-02-2011, 11:28 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CHIA SẺ CÙNG THỜI GIAN-VCYA
Gửi bàiĐã gửi: 05-02-2011, 05:49 pm 
vcya
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-12-2010, 12:03 am
Lần ghé thăm trước: 12-04-2011, 12:43 pm
Bài viết: 17
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 85 lần
Được cảm ơn:
39 lần trong 14 bài viết
 
[align=center]Hình ảnh[/align]

[align=center]THÀNH TÂM DÂNG LỜI TRI ÂN![/align]

[tab=30]Má ơi! Giờ này, ngày này 37 năm về trước, Má đã rất đau đớn để dành cho con một sự sống. Má đã quên thân mình để cho một hài nhi chào đời và đặt vào đó niềm hoài bão lớn lao.
[tab=30]Ba ơi! Cũng ngày này, 37 năm về trước, Ba đã tất bật ngược xuôi, chạy đôn chạy đáo, lóng ngóng đứng chờ ở cửa phòng sanh để được nghe tiếng con nít oa...oa chào đời. Ba hồi hộp không biết là trai hay gái. Nhưng dù là gái hay trai, Ba cũng rất vui lòng. Ba đã thật hạnh phúc đón chào sự có mặt của đứa bé ấy trong cuộc đời ba. Đứa bé đó, chính là con.
[tab=30]Con tự thấy rằng, trong 37 năm tồn tại của mình, con chẳng đem tới được cho Ba Má niềm vui nào. Ngược lại, con chỉ mang đến cho Ba Má sầu muộn. Thế mà, Ba Má vẫn mãi yêu con. Trong con, nỗi đau không thể nào tả nỗi.
[tab=30]Từng tuổi này mà chưa hề lo cho Ba Má được bất cứ điều gì, con nghe đau đớn vô cùng. Con mãi lẩn quẩn trong vòng vây của mình, không thoát ra được. Con cũng không biết sẽ phải làm gì đây. Chỉ mãi làm Ba Má đau lòng.
[tab=30]Con mãi cầu xin sự tha thứ nơi Ba Má và gia đình. Và luôn thành tâm dâng lời tri âm đến hai đấng sinh thành.
[align=right]vcya - NB PNQV[/align]


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn vcya cho bài viết này:
suongsuong (06-02-2011, 03:16 pm), Nhật Quỳnh (08-02-2011, 02:47 pm), Bằng Lăng (12-02-2011, 11:28 am)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.634s | 32 Queries | GZIP : Off ]