Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: CHUYỆN CỦA NÓ - Thuy Huong Duong
Gửi bàiĐã gửi: 26-05-2010, 08:30 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 

CHUYỆN CỦA NÓ - Thuy Huong Duong


Hình ảnh
Tác giả: Thủy Hướng Dương

Hình ảnh


Sau cái bận ốm thập tử nhất sinh dạo trước, ông chủ không còn hắt hủi nó nữa. Nó đã lấy lại phong độ của ngày xưa và nó cũng nhìn đời với một con mắt khác. Hàng ngày nó chỉ ra cửa ngồi trông nhà, nhìn những đứa khác qua lại phởn phơ giống nó ngày xưa mà ngán ngẩm. Nó cũng muốn nhắc nhở cảnh báo chúng lắm, mà đâu có được.
Mấy ngày nay, nó để ý có cô nàng tóc xù vẫn đi qua cái ngõ nhà nó trông đến tội nghiệp, hình như nàng gặp chuyện không vui thì phải... Chiều chiều nàng đi qua ngõ nhà nó, rồi nàng vội vã vào một cái nhà kho rất lớn cạnh nhà nó.
Lúc đầu nó cũng chả để ý lắm, nhưng thấy nàng những ngày đầu trông còn sạch sẽ, sau càng ngày càng thấy hom hem, gầy còm làm nó thấy chạnh lòng và tò mò muốn đi theo để xem sự thể ra sao. Bẵng đi mấy ngày không thấy nàng tóc xù đi qua nữa, nó bỗng thấy sốt ruột cứ quay ra quay vào, làm cho Lão chủ nó phải ngạc nhiên mắng nó một trận cái tội cứ làm quẩn chân lão. Lúc ấy nó mới chịu yên.
Nó quyết định tối ăn cơm xong nó phải đi thám thính một chuyến xem thực hư thế nào. Cái máu hào hiệp của nó lại trỗi dậy, thế là nó tìm đến nhà kho - cũng chẳng xa nhà nó là mấy. Nó chui qua được hàng rào rồi đi thẳng về phía nhà kho cửa đóng kín mít và mãi nó mới tìm được chỗ để chui vào.
Cái nhà kho rỗng tuếch, rộng mênh mông, nó mò mẫm đi trong bóng tối, vừa đi vừa thăm dò không biết nàng nằm ở chỗ nào. Bỗng nó nghe thấy có tiếng rên yếu ớt.
Chỗ góc kho! Nó gần như lao về hướng đó. Ôi! Nàng tóc xù mà nó nhìn thấy dạo trước thế này ư? nàng ốm quá rồi, có lẽ không gượng dậy được nữa. Chắc nàng đói và lạnh lắm, không cần suy nghĩ nhiều nó phóng ngay về nhà mò vào bếp.Thường ngày nó vẫn biết bà chủ hay để thức ăn ở đâu.
- Đây rồi! - nó vui mừng - cả một đĩa thịt gà luộc còn thừa.
Nhưng... nó ngần ngừ, từ ngày nó ở với ông chủ bà chủ, kể cả những lúc nó bị ruồng rẫy nó cũng không bao giờ thèm làm việc này. Lấy trộm ư? Nó nghĩ ngợi một tí. "Thôi kệ việc khẩn cấp, phải cứu đồng loại lúc khó khăn trước đã, nếu ông chủ biết chắc cũng bỏ qua cho mình thôi!”.
Nó nhanh nhẹn ngậm cái đùi gà phóng thẳng về phía nhà kho rồi rón rén đặt khẽ trước mặt nàng. Mùi thơm của thịt gà trước mặt cũng chỉ có thể làm nàng chun cái mũi xinh lại một tí. Nàng cố gắng nhổm dậy, nàng nhìn nó với ánh mắt đầy biết ơn, khiến nó bối rối chỉ biết lăng xăng chạy qua chạy lại trước mặt nàng.
Rõ khổ, nàng đúng là con nhà giàu, cách ăn uống của nàng cũng đài các lắm, nhỏ nhẹ từ tốn, chứ đâu có như nó. Nếu là nó, đang đói mà có cái đùi gà này thì nó tợp hai tợp là hết bay. Chờ cho nàng ăn xong nó lấy chân gãi nhè nhẹ lên lưng nàng như muốn bảo nàng cứ yên tâm ngủ đi, đã có nó bên cạnh.
Nàng ngước đôi mắt ướt nhìn nó, rồi bắt đầu kể cho nó nghe về cuộc đời của nàng... Nó nằm cạnh nàng và lắng nghe:
- Anh biết không? cái ngày mà cả cái đất Hà Nội này rộ lên phong trào nuôi chó cảnh, chó Nhật thì cuộc đời em đúng là một bà hoàng, em đẹp nhất trong thế giới chó cảnh đấy. Lông trắng như tuyết, mắt đen như hai hạt nhãn, mũi đỏ như son, ai nhìn thấy em cũng mê mệt. Giá của em lúc bấy giờ lên tới bẩy tám chục triệu. Em chỉ hắt hơi sổ mũi, bỏ ăn một tí là bà chủ đã phải cuống lên ngay mời bác sĩ đến khám cho em liền, ngày ấy em lại mắn đẻ cứ mỗi lứa được bốn năm nhóc, cứ đẹp như thiên thần.
Ánh mắt nàng mơ về cõi xa xăm vẻ tiếc nuối. Nàng tiếp:
- Cả mẹ cả con sướng lắm, ăn toàn đồ sạch, bánh bích quy và sữa. Lúc nào thích thì cứ nhảy phốc lên giường mà ngủ, mấy nhóc có tè lên giường cũng chả sao, lại còn được nựng yêu, nào là: "Cún yêu sao mà hư thế... lần sau nhớ gọi mẹ nghe chưa!". Hừm! em là mẹ chúng còn chả dỗ chúng được như thế. Sướng về mặt vật chất thôi, chứ về mặt tinh thần thì quá khổ anh ạ. Chưa bao giờ em được ở với con quá 3 tháng, vì cứ được vài tháng là chúng lại lần lượt ra đi. Lúc bọn nhóc ra đi là lúc Bà chủ cầm trên tay cả trăm triệu cười nói hỉ hả, hôn em chùn chụt ấy. Bà chủ đâu biết rằng em nuốt nước mắt vào trong? Nhiều lúc nhớ con đến đứt cả ruột mà không biết chúng ở những phương trời nào.
Em giúp cho bà chủ thu được bộn tiền trong vài năm thì bỗng dưng lũ nhóc của em lại được ở nhà với mẹ lâu hơn bình thường. Em thì vui mừng, nhưng Ông bà chủ thì đâm ra cáu kỉnh, quay sang càu nhàu mẹ con em: "Ăn gì mà nhiều, suốt ngày bắt người ta chăm bẵm !".
Em tưởng bà chủ giận ai lại trút lên đầu em, em còn dỗi không ăn . Ai dè, chẳng ai thèm để ý đến em nữa, ăn uống thì có gì ăn nấy. Bụng dạ em kém lắm, có lần chạy không kịp bị bà chủ đánh cho một trận te tua.Tức phát khóc lên. Ngày nào em cũng bị bà chủ la: “Sao mà mày hôi hám thế không biết? Lông với chả lá bay tứ tung khắp nhà. Mày cút đi đâu cho khuất mắt đi, vướng cả chân bà!"
- Bốp ! Bốp ! Bốp !Ẳng ...ẳng...ẳng!
Chả bù cho lúc trước, ai mà đụng đến em một tý là bà chủ rít lên:
"Milu mà làm sao thì chúng mày chết với bà".
Thế là em ra đường, lại tan đàn sẻ nghé. Bây giờ em ra nông nỗi này anh cứu em làm gì, để em chết cho rồi. Nww nghẹn ngào...
Nó nghe chuyện của nàng xúc động lắm, hóa ra trên đời này còn có nhiều cảnh cơ cực trớ trêu hơn nó, nó chả biết nói gì chỉ biết cọ cọ cái đầu vào mái tóc xù của nàng mà an ủi: "Thôi em đừng lo, đã có anh bên em đây rồi!".
Mãi sáng hôm sau nó mới quay về với vẻ phờ phạc của một kẻ đi bụi qua đêm. Người thì đầy bụi, Lão chủ thấy nó về, lão biết ngay là nó đã đi đâu. Lão cầm sẵn cái roi trên tay, nó tránh cũng không thoát. Thế là nó bị một trận tơi tả, tả tơi: "mới hoàn hồn một tí lại sắp rửng mỡ rồi phải không?”.
Nó thấy mình bị oan mà không biết phải giải thích cho Lão chủ thế nào, đành phải đứng chịu trận. Cả ngày hôm đó nó cứ trầm ngâm suy nghĩ cơm cũng chả buồn ăn với lại còn phải để dành đến tối mang cho nàng một chút chứ.
Lạ thật nó cứ cảm thấy bồn chồn thế nào ấy, cứ như là nó chưa bao giờ hẹn hò với ai. Hóa ra đấy là một thứ tình cảm đặc biệt, tình yêu đồng loại... mà bấy lâu nay thứ tình cảm ấy vẫn ẩn sâu trong tâm hồn cô độc của nó.
Chờ đợi sốt ruột mãi rồi cũng đến tối. Cơm nước xong nó chạy ra cửa sủa mấy tiếng thật to, ra vẻ ta đây rất trách nhiệm. Xong, nó phóng tót ngay ra ngoài với một chút thức ăn phi thẳng về phía nhà kho. “Chắc nàng đang mong mình lắm” – Nó nghĩ thế và chui vào nhà kho. Thật không ngờ, đập vào mắt nó cơ man là những bàn với ghế.
" Cái gì mà nhiều thế ?" - nó đưa mắt nhìn kĩ - " Ôi! Toàn là bàn ghế các loại chất đầy kho lúc nào không biết, mới có, cũ có, sao mà nhiều thế, không khéo nàng bị đè bẹp chết mất thôi!".
Khó khăn lắm nó mới tìm được đến chỗ nàng. Nhìn thấy nó, nàng mừng rỡ biết bao, nàng bảo cả ngày nàng cứ mong nó, cứ tưởng nó không còn nhớ đến nàng nữa. Nhìn ánh mắt nàng nó hiểu điều đó. Nó đưa nàng ăn, rồi đưa mắt nhìn đống bàn ghế. Nàng hiểu ý, liền bảo:
- Con người vừa chuyển họ về từ sáng tới giờ đấy, toàn đồ bỏ đi, hàng thanh lý. Từ lúc họ về đây ồn ào, cãi cọ làm em nhức cả đầu.
Nàng ghé vào tai nó nói rất khẽ:
- Anh xem kìa! Góc kia là các loại bàn ghế của phòng họp, trước mặt anh là loại ghế xoay trượt, loại của thư ký đấy, sực nức mùi nước hoa em quen lắm, bên phải là loại ghế bành bọc da vẫn còn mới lắm, loại của giám đốc, tổng giám đốc đấy. Giới thiệu xong, nàng ra hiệu cho nó lắng tai nghe.
Một tiếng õng ẹo, tru tréo:
- Ối giời ơi! Sao mà nóng bức hôi hám, tối tăm thế này! Đây là nhà tù hay trại giam nhỉ? - hóa ra là tiếng của Ghế thư kí xanh.
- Nhà tù là cái chắc. Tiếng Ghế thư ký đỏ thủng thẳng nói.
Từ góc kho lại có tiếng của những chiếc ghế phòng họp:
- Nào các cô có trật tự cho người ta họp không?
- Ôi dào ! Đã vào đây còn họp với hành gì nữa? Tiếng ghế thư kí xanh trả lời.
- Vào đâu thì vào, cũng phải họp tìm giải pháp chứ. Ghế phòng họp ra vẻ quan trọng.
- Kệ các lão ấy! Ghế thư kí đỏ nói - Đã vào đến đây rồi lại còn làm tàng!
- Cô em ơi, mấy hôm trước vui vẻ nhỉ? Mát mẻ muốn gì được nấy, các xếp chiều ơi là chiều. Để cho các lão hói ấy ngồi vào lòng một chút là tha hồ tung tẩy, chả mất gì của mình... lại được sung sướng. - Ghế phòng họp cất giọng thảo mai.
- Chả mất ...gì...của mình ... Chả mất gì mà bây giờ phải vào đây? Tiếng chiếc Ghế thư ký xanh rít lên chanh chua.
- Mà cũng tại các bà hết - Ghế xanh tiếp - Các bà cứ lờ đi, coi như không biết người ta rủ nhau bớt xén ngân quỹ, tài sản chung. Thế khác nào các bà tiếp tay cho họ làm điều xấu chứ?
- Bà....... thì..... không chắc? - Tiếng Ghế đỏ trì chiết.
- Thôi đi các cô, bây giờ lại còn moi móc, cãi cọ phỏng có ích gì? còn chưa đủ sướng hay sao? Tôi nói cho các cô biết, đây là nhà kho, còn hơn cả án tử hình!
Ghế xanh, Ghế đỏ giật mình lè lưỡi.
Hóa ra là anh Ghế giám đốc bọc da láng bóng, đạo mạo lên tiếng:
- Tôi nói cho các cô biết ở đời ấy mà, đừng có "Dậu đổ bìm leo" chẳng qua người ta cũng vì chúng ta, vì những "Chiếc ghế" mà đánh nhau cả thôi. Chứ còn có đếch thằng nào là trong sạch.Trong sạch ư, kể cả lương Giám đốc có năng nhặt cũng mấy đời mới tậu được cái biệt thự. Vậy mà các cô thử nhìn xem, vị nào ít cũng sở hữu vài ba cái. Đấy, các cô xem ông bạn "Ghế" tôi đây, ghế mát xa toàn thân xịn nhé, mới cứng năm mươi triệu đồng đấy, cũng vì đánh nhau mới phải vào đây. Chung quy cũng chỉ chết dân đen thôi, tiền của đổ xuống sông, xuống biển hết. Xem như cái lô bàn ghế chúng ta đây này, còn tốt cả, có ai trong chúng ta già yếu đâu, thế mà người ta cũng bảo hết khấu hao, để rồi tống hết vào kho. Như thế cái anh mới nhậm chức mới có cơ hội mua sắm tài sản mới chứ. Mà có chi là phải có thu, mà có thu là có tiền đút túi. Khà khà... cứ như tôi đây, còn dùng đến 10 năm nữa chưa chắc đã hỏng. Thế mới chết dân hại nước chứ.
Cả cái kho rộng lớn bỗng im phăng phắc.
Nó nhìn sang nàng. Nó thầm nghĩ: "Có lẽ mọi loại sinh vật hiện hữu trên trái đất này đều vì sự sinh tồn mà trở nên độc ác và ích kỉ thế này chăng?".
Nó và nàng lững thững vừa đi vừa nói chuyện: “Nếu có kiếp sau, anh vẫn xin làm kiếp chó thôi, cùng lắm người ta ăn miếng dồi chó còn nhớ đến anh suốt đời”.
Nàng tiễn nó ra tận ngoài cửa kho. Nàng biết nó là người tình nghĩa, nhưng ở đời những kẻ như nó thường phải chịu thiệt thòi.

Truyện ngắn của Thủy Hướng Dương.


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.337s | 20 Queries | GZIP : Off ]