Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Chuyện ngắn-Mạc Thanh Thanh (BVT)
Gửi bàiĐã gửi: 12-03-2011, 05:45 pm 
Bùi văn Thanh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-02-2011, 11:41 pm
Lần ghé thăm trước: 20-05-2012, 08:28 pm
Tuổi: 51
Bài viết: 2043
Đến từ: VĨNH YÊN-VĨNH PHÚC
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 942 lần
Được cảm ơn:
2820 lần trong 1295 bài viết
 

Chuyện ngắn-Mạc Thanh Thanh (BVT)


MẸ CHỒNG BÊNH CON DÂU
Tranh thủ mười ngày nghỉ phép, cưới vợ xong được một ngày thì trả phép. Biền biệt mười năm trời tại chiến trường K.
Ngày đất nước thống nhất, được về quê hương yêu dấu, thăm gia đình và người vợ thân thương. Ôi, bao tháng ngày xa cách nỗi mong mỏi đã thôi thúc đôi chân anh thoăn thoắt không hề mệt mỏi. Về đến nhà trời vừa xẩm tối, trong niềm vui khôn tả, anh chợt ngạc nhiên, trên tay mẹ đang bế một cháu nhỏ.
Chào bố đi con. Đây là.... anh ngập ngừng. Đó là con của Vợ con đấy.
Qủa thật anh không thể tượng được người vợ yêu thương bao năm chờ đợi mà giờ lại.........
Anh ta ấy lại bình tĩnh, chờ vợ đi nấu bữa tối, anh gọi mẹ lại để hỏi, Mẹ ơi thế nhà con đã có con với ai vậy ?. Với mẹ chứ còn với ai nữa, mẹ anh ta quả quyết. Từ lúc con đi đến nay, hàng ngày Mẹ và nhà con bao giờ cũng đi làm cùng không rời nhau nửa bước, tối nào thì Mẹ cũng ngủ cùng nó mà. Nó có con với mẹ đấy con ạ.
Thôi chuyện đã rồi, trách móc vợ làm gì cho tội nghiệp, anh đổ lỗi cho chiến tranh, vợ chồng đã xa nhau từ sau ngày cưới tính đến hôm nay đã 520 chủ nhật rồi, có con là đúng thôi chịu làm sao nổi.
Ăn cơm tối xong, anh vào buồng đi nghỉ sớm, bất ngờ cái giường nơi mẹ và vợ mình hằng đêm nằm ngủ kê ngay cửa sổ, có một cái song bị gãy, có thể đưa nửa dưới của cơ thể ra ngoài, anh biết vợ mình nhát gan lại hay nằm trong mà.........Do mệt quá và anh ta ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Sáng hôm sau, anh đi ra quán nhỏ đầu làng mua cho cu cậu gói kẹo. Bà chủ quán đon đả chào hỏi. Thằng này mày mới về à, tưởng đã xanh cỏ rồi chứ, sao mày không ghi thư về nhà hả? Cha ôi sướng nhá, về nhà đã có ngay thằng cu bồng bế rồi nhé. Bỗng dưng tim anh đau nhói..........
Bán cho con gói kẹo loại ngon nhất nhé. Bà chủ quán đưa cho anh gói kẹo, miệng bà vẫn không ngớt lời khen, Thằng nhỏ không biết con cái nhà ai mà vứt bỏ ngoài đồng, nó có phúc thật đấy, gặp được vợ cậu, đem về nuôi hơn một năm rồi, hình như nó biết thân phận mình nên ngoan ơi là ngoan, dễ nuôi lại lớn nhanh và kháu khỉnh nữa chứ. Nó toàn uống sữa ở cái quán nghèo này đấy.
Mọi suy nghĩ bao lung trong đầu anh ta chợt biến mất, anh bước thật nhanh về nhà, ôm chầm lấy thằng nhỏ.
Anh ta hô to cảm ơn Mẹ, cảm ơn Vợ...........................Tôi đã có con rồi.


Sửa lần cuối bởi Bùi văn Thanh vào ngày 29-03-2011, 01:29 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bùi văn Thanh cho bài viết này:
le_hh (29-03-2011, 02:20 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-03-2011, 01:28 pm 
Bùi văn Thanh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-02-2011, 11:41 pm
Lần ghé thăm trước: 20-05-2012, 08:28 pm
Tuổi: 51
Bài viết: 2043
Đến từ: VĨNH YÊN-VĨNH PHÚC
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 942 lần
Được cảm ơn:
2820 lần trong 1295 bài viết
 
MẸ TÔI

Mẹ ơi! Con nhớ.
Ông Ngoại mất sớm, để lại Bà ngoại và bốn chị em bơ vơ, trong cảnh túng nghèo. Mẹ là con thứ 2, mới lên 5 tuổi đã phải đi ở đợ. Năm tuổi bây giờ thì còn trong vòng tay ôm ấp vỗ về yêu thương của Bố Mẹ, còn chưa biết làm một việc gì cả. Thế mà Mẹ lại đi ở đợ cũng vì bà Ngoại quá đói nghèo, không đành để các con phải chết đói, Bà Ngoại đã để cho Mẹ phải ra đi. Những giọt nước mắt chát đắng, của Mẹ, của chị, của em làm cho manh áo mấy tầng của Mẹ ướt sũng. Mẹ được người ta đón đi vào buối chập choạng, đã không kịp ăn bữa tối rau cháo cùng gia đình.
Cũng may, gia đình đón Mẹ về nuôi là một gia đình khá giả, nhưng vợ chồng họ muộn sinh con. Cho dù họ không đánh đập nhưng cũng phải bắt đầu làm quen với các công việc nho nhỏ trong gia đình. Được ăn uống tốt hơn nên Mẹ đã lớn rất dần, mười tuổi mẹ đã như một thiếu nữ. Khi mẹ lớn lên một chút thì gia đình họ bắt đầu sinh con, cũng từ đây tình yêu thương với Mẹ cũng giảm dần, công việc bắt đầu cũng nhiều lên theo năm tháng, một mình Mẹ lầm lũi làm hết việc này đến việc khác. Cứ thế năm tháng trôi đi Mẹ tôi đã trưởng thành. Năm 19 tuổi Mẹ đã lấy chồng.
Cuộc đời Mẹ bước sang một ngả đường khác. Gia đình Bố tôi cũng là một gia đình nghèo khó. Năm 20 tuổi Mẹ sinh con đầu lòng đó là vào năm 1944, năm bắt đầu của nền kinh tế kiệt quệ, suy thoái dẫn đến nạn đói lan tràn khắp nơi. Con còn nhỏ mẹ đã phải đi mò cua bắc ốc, đi nhặt từng lá rau, ngọn cỏ, để về nuôi con. Suốt mấy năm trời mẹ không bao giờ đựợc một bữa cơm no, áo ấm. Cầm cự được năm năm thì cả gia đình tôi phải di cư vào một vùng rừng núi xa xôi hẻo lánh.
Hơn một ngày đường đi bộ vào rừng sâu trời đổ mưa tầm tã, cái đói, cái rét hành hạ, cả gia đình tôi trải qua một đêm kinh hoàng giữa một vùng rừng núi, không một dấu chân. Cả đêm, dựa vào gốc cây to, với những cành cây che vội, cả nhà co ro chờ trời sáng. Ngày hôm sau cả nhà không thể đi tiếp được nữa Bố tôi quyết định dừng chân, đây cũng là nơi chôn rau cắt rốn của tôi 11 năm sau đó, cho đến bây giờ.
Cuộc sống mới gia đình tôi bắt đầu từ đó, trong tay bố mẹ vẻn vẹn một cái rạ, một cái cuốc cùn, tất cả đều phải dựa vào 2 thứ đó. Kỷ niệm nhớ sâu sắc nhất của mẹ là ngày đầu tiên dừng chân Bố đã mất một ngày kiên trì kẹo lửa ( tức làm cho có lửa) Bố đã phải làm hết cách này đến cách khác và cuối cùng ngọn lửa bập bùng trong niềm vui vô bờ bến của cả gia đình. Ngọn lửa ấy đã là vị cứu tinh đầu tiên cho cả gia đình tôi trong những đêm đông lạnh giá, nơi rừng thiêng nước độc, những củ mài, củ đẹt được nướng trên than hồng, lan toả mùi thơm ngát cả gia đình bắt đầu cứ thế, cứ thế với những tháng năm trôi qua, và tôi cũng đã được sinh ra từ đó.
Gần mười năm sau, nơi quê hương của Mẹ tôi đã có nhiều đổi mới, cuộc sống đã đổi thay, mọi nhà đã no ấm và đầy đủ hơn, nhưng bố mẹ tôi vẫn thế, vẫn căn nhà gỗ chôn chân đơn sơ, mái tranh, vách đất, những chiếc giường bằng tre nứa ghép lại, những cái nệm bằng rơm, bằng rạ, những manh chiếu rách tươm, những cái niêu đất những cái bát sứt mẻ,….. sau này tôi mới biết vào lúc ấy nhà thơ Tố hữu đã có câu thơ: “ Chào sáu mốt đỉnh cao muôn trượng” thế mà gia đình tôi, mẹ tôi…….
Năm 1965, niềm vui bất ngờ đã đến. Nhà nước đã đưa dân di cư đến nơi gia đình đang ở và gọi là đi Nông trang, tôi nhớ mãi câu của những người lớn tuổi thường nói “ Nông trang, Nông trại. Ai khôn ở lại, Ai dại thì đi nông trang”.Cái khôn hay cái dại là của người ta, còn gia đình tôi đó là bước ngoặt mới, cuộc sống tốt tươi cũng bắt đâu, chúng tôi được đi khai sinh và được đi học, năm tháng trôi qua các con của Mẹ lớn khôn, Mẹ tôi như trẻ lại và bỗng Mẹ quên đi những tháng năm đã phải trải qua.
Bây giờ thì Mẹ đã an giấc ngàn thu, các con của Mẹ, các Cháu của Mẹ đã trưởng thành, các chắt của Mẹ cũng đã lớn khôn. Nhưng Mẹ ơi, tiếng à ơi của Mẹ vẫn vang vọng bên Con, những lời kể của Mẹ vẫn vang vọng bên Con, những lời khuyên bảo của Mẹ vẫn mãi bên Con. Mẹ ơi Con sẽ nhớ mãi và Con sẽ kể lên đây cho các Cháu chắt của Mẹ được biết những bước đi thăng trầm của đời Mẹ. Mẹ ơi mẹ hãy cứ yên giấc ngàn thu, nơi cõi vĩnh hằng, nơi cửa phật mẹ hãy mỉm cười bởi Con đàn Cháu đống của Mẹ đã trưởng thành. Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con nhớ.


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bùi văn Thanh cho bài viết này:
le_hh (29-03-2011, 02:24 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 12-04-2011, 08:03 pm 
Bùi văn Thanh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-02-2011, 11:41 pm
Lần ghé thăm trước: 20-05-2012, 08:28 pm
Tuổi: 51
Bài viết: 2043
Đến từ: VĨNH YÊN-VĨNH PHÚC
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 942 lần
Được cảm ơn:
2820 lần trong 1295 bài viết
 
Nương chè
Cây chè xanh là cây chủ lực của quê tôi, Nhà nào cũng có mấy mương chè xanh tốt. Không làm chè búp như những vùng quê khác, quê tôi chủ yếu là bán chè cành, người ta bẻ chè cành làm thành từng bó nhỏ, rồi đem đi chợ bán hoặc có những người buôn chuyến đến thu mua.
Đất chè quê tôi có tiếng, loại chè lá nhỏ, hơi giòn, hơi vàng, khi om với nước sôi, được nước màu xanh cốm, mùi đặc trưng quyện tròn trên mặt nước và hương thơm lan toả ngào ngạt, nước có vị ngọt chát. Ai đã từng được thưởng thức thì không bao giờ quên được. Những chuyến đò dọc đầy ắp chè lênh đênh trên dòng Lam Giăng chở về vùng dưới xuôi Nam đàn, Nghi lộc, Vinh…, Những chuyến xe thồ cồng kềnh liên tục chạy về Yên thành, Diễn châu, toả đi khắp các thôn quê vùng xuôi xa xôi.
Ngày trước, khi xe cộ chưa lưu thông được, đường đi đất đá lởm chởm, cheo leo thì những gách chè kẽo cà, kẽo kẹt trên vai người là duy nhất chạy về vùng xuôi, chợ Chùa, chợ Hội, chợ Giăng, chợ Cồn, chợ Phà, chợ Lường để bán, tất cả mua sắm nhỏ to, tất cả tiền đóng góp học hành, chi tiêu trong gia đình v.v đều từ nương chè mà có.
Bây giờ, nương chè vẫn thế, vẫn là nguồn thu nhập chủ yếu cho gia đình, không nhà nào dám bỏ nương chè để trồng cây khác. Đất nước phát triển đi lên nên quê tôi giờ đã khá hơn nhiều, đường ô tô đã chạy qua, đôi vai đã được giải phóng, những chuyến xe đầy ắp chè lại tiếp tục hành trình xuôi ngược. Bó chè quê tôi vẫn giữ được đặc tính nguyên trinh của nó, chát thơm và ngon lắm.
Nương chè bát ngát, những hàng chè thẳng tắp, bui cây ngay ngắn, chống chọi với cái nắng và gió Lào khắc nghiệt, có năm chè trơ trọi lá. Có lẽ cái khắc nghiệt đó làm cho cây chè quê tôi càng thêm giá trị.
Chính cái tên Phong Sơn quê tôi đã nói lên phần nào về đặc điểm của vùng quê quanh năm nắng và gió. Đọi nác chè xanh thân thuộc quê tôi luôn để lại trong tâm trí những người khách thập phương với sự ngào ngạt và hương vị đặc trưng của nó. Nương chè bao đời nay vẫn là nguồn thu chủ yếu của một vùng quê xa xôi, hẻo lánh, đó là Phong Sơn- Thanh Nho- Thanh Chương - Nghệ An.

Ngày 05/01/2011















Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 12-04-2011, 08:04 pm 
Bùi văn Thanh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-02-2011, 11:41 pm
Lần ghé thăm trước: 20-05-2012, 08:28 pm
Tuổi: 51
Bài viết: 2043
Đến từ: VĨNH YÊN-VĨNH PHÚC
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 942 lần
Được cảm ơn:
2820 lần trong 1295 bài viết
 
KỶ NIỆM TUỔI HỌC TRÒ
Án ơi! Mày đã chết thật rồi sao? Ừ tao biết mày đã chết, chết thật rồi. Mày đã anh dũng hy sinh cả tuổi thanh xuân của Mày cho Tổ Quốc. Thanh biết rồi Án ạ, Thanh không biết nói gì hơn, giờ đây Thanh đang sống một cuộc sống đầy đủ, ấm no và hạnh phúc, trong hoàn cảnh nước nhà thống nhất, đất nước ta đang từng giờ đi lên, đang tưng bừng đổi mới và phát triển. Cái mà Thanh, gia đình Thanh đang được hưởng có cả một phần hy sinh máu thịt của mày.
Ngày Tao và Mày đi học cấp 3, có lẽ gọi là ngày xưa được rồi đó Án ạ, Cũng đã 33 năm rồi đó nhỉ. Tao và Mày mỗi thắng một Xã, nhưng lại rất hợp nhau và ta đang sống cùng nhau suốt mấy năm học cấp 3. Án ạ, Trường cấp 3 Thanh Chương 3 bây giờ không còn ở chỗ ấy nữa đâu, không còn những mái tranh, vách đất nữa, không còn những giọt nước mưa rơi trên tờ giấy trắng nữa đâu, tất cả đều không còn nữa, chỗ ấy bây giờ là các gia đình dưới xóm lên làm nhà sinh sống, rất đẹp và khang trang, xóm làm yên bình lắm đó. Còn trường Cấp 3 Thanh Chương 3 bây giờ đã chuyển về khu Chợ Chùa rồi Án ạ, Trường bây giờ khang trang và đẹp đẽ vô cùng, nhà tầng, đường bê tông, phòng máy vi tính…… những thứ này có lẽ Án chưa bao giờ được thấy và được biết phải không Án, và những ngày ấy mọi người có lẽ đã quên hết rồi, nhớ nó mà mầm chi.
Cùng trang lứa với Tao và mày bây giờ tóc đã điểm bạc cả, đã có con, có cháu cả rồi, mỗi đứa một phương làm ăn sinh sống, suốt mấy chục năm qua cũng ít có cơ hội gặp nhau. Án ơi! Thanh đang công tác trong Quân đội đây, năm nay Tao nghỉ chờ hưu rồi đó, mò mẫm mãi chỉ lên lên được quân hàm Trung tá CN thôi, nhưng so với Án thì Thanh hơn Án vô cùng tận rồi phải không.
Án ơi! Ôn lại vài kỷ niệm xưa Án nhé. Cái ngày mà có một vùng đất Nghĩa địa mà người sống và người chết đã cùng chung sống, những cái lán nhỏ xíu bằng tre, bằng nứa, mái tranh vách đất của những học sinh xa trường, xen lẫn giữa những ngôi mộ của dân làng quanh đó. Tao, Mày, Thằng Tân cùng chung một lán cái lán cỏn con chừng 15 m2 ấy, đã chứa đầy những kỷ niệm không thể quên, những kỷ niệm chan chứa tình bạn của tuổi học trò, cái ngày mà chúng ta dùng các chân quan tài hay các mảnh gỗ quan tài người ta vớt bỏ lại nơi nghĩa địa để làm chất đốt, những bữa thường nhật chỉ có khoai tây, khoai lang, bo bo, và bột sắn với muối trắng, bữa ngon hơn có cơm độn ngô và mấy quả chuối luộc, những bữa cơm không độn thì làm gì mà có không biết là Án còn nhớ không. Những ngọn đèn dầu leo lét, lẻ loi trên cái Nghĩa địa mênh mông ấy, đã soi sáng cho chúng ta ngồi học, bây giờ nghĩ lại Tao lại sởn da gà lên đấy, nhưng lúc bấy giờ chúng ta có biết gì đầu mà sợ, sợ thì ở đâu? Sợ thì làm gì Tao lại có ngày hôm nay phải không Án.
Án ơi! Án nhớ không những buổi học kết thúc, đứa ra bờ sông nhặt củi, đứa vào ruộng khoai lang của dân xin ngọn, đứa về xem còn gì để chuẩn bị cho bữa ăn, cứ thế năm tháng trôi đi chúng ta đã sống và mệt mài kinh sử, cái ngày mà Tao với mày phải lặn xuống sông chặt các gốc tre dưới nước, bên bờ sông, tiếng dao chan chát dưới nước đến giờ vẫn còn vang mãi bên tai Tao, cái ngày mà không còn gì cả Tao và Mày đã làm hoen ố tuổi học trò, những bắp ngô lấy được ba thằng cùng ăn tạm sao mà chát đắng đến vậy, Án ơi, mày còn nhớ không.
Hình ảnh làm tao nhớ rất lâu, đang luộc ngọn rau lang thì hết củi, Tao bảo mày đưa lên trên cái lò gạch gần trường để vào chỗ có ngọn lửa đang len lên, đặt hết chỗ này đến chỗ khác cuối cùng rau cũng chín, cái mùi khen khét của đất, của than đá, những cọng rau đen lại, chỗ chín chỗ không hòa quyện vào nhau sao lúc đó chúng mình ăn ngon đến như vậy. Những bữa phải có đủ ba thằng mới nấu được một nồi bột sắn, đứa duy trì cho lửa cháy, đứa cho từng tý bột vào nồi nước đang sôi, đứa luôn tay khấy đều, mồ hôi nhễ nhại ….. ôi thật là vui, thật là sung sướng phải không Án, cái này thì Mày không thể quên đâu nhỉ.
Án ạ, mấy năm trước Tao đã đến thăm Hằng, (Hằng con Thầy Mão ấy) Hằng bí thư chi đoàn lớp 10 D đấy. Bây giờ nó lấy chồng là Công an ở Hà nội, cuộc sống của Hằng không cần phải nói, Thủ đô mà. Tao ở lại dùng bữa cơn thân mật, Tao và Hằng ngồi ôn lại những kỹ niệm xưa của tuổi học trò, nhiều và nhiều lắm những kỷ niệm vui, kỷ niệm buồn Tao với Hằng mới có dịp ôn lại, suốt bữa cơm ấy chồng Hằng ngồi im không nói gì cả nhường hết cho Thanh và Hằng, tất cả được kể lại, tất cả được phơi bày. Án biết không cuối bữa cơm đó chồng Hằng chỉ có một câu: Hôm nay em nghe Anh và Hằng ôn lại những kỷ niệm xưa của một tuổi học trò. Em mới thực sự tin vào Vợ em, những kỷ niệm này em đã được nghe vợ em kể, nhưng em không tin nổi, tất cả đều không khác gì, bây giờ thì em tin vợ em thật rồi, nó nằm ngoài sức tưởng tượng của em.
Không phải chỉ có Thanh và Hằng đâu Án ạ, mà tất cả bạn bè chúng ta đều nhớ, đều kể lại cho chồng con hay vợ con nghe cả đó. Đã xưa rồi còn đâu, còn đâu những ngày ấy nữa, Án ơi! Mày an nghỉ đi nhé. Những kỷ niệm này còn sống mãi mãi với chúng ta./.
Nhớ lại tuổi học trò 07/12/2009


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 13-04-2011, 07:11 pm 
Bùi văn Thanh
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-02-2011, 11:41 pm
Lần ghé thăm trước: 20-05-2012, 08:28 pm
Tuổi: 51
Bài viết: 2043
Đến từ: VĨNH YÊN-VĨNH PHÚC
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 942 lần
Được cảm ơn:
2820 lần trong 1295 bài viết
 
Thanh ơi ! đi học đi
2 giờ sáng, hai Bố con lủi thủi bước chân ra ruộng mạ đầu làng, nhổ một lát là hết rét thôi con ạ, Bố cầm mắm lạt khuơ khuơ rơi bớt những giọt sương trên ngọn mạ nom. Hì hục đến 5giờ sáng, tiếng bạn gọi văng vẳng bên tai Thanh ơi ! đi học đi, Thanh ơi! đi học mau lên, Thanh……., Thôi hôm nay mẹ ốm con nghỉ học một hôm nhé hai bố con vào dâm cho hết chỗ ruộng ở CỤ KỲ đi cho kịp thời vụ, mọi nhà đã dâm xong cả rồi, miễn cưỡng xếp những bó mạ vào bao tải và hai cho con lên đường.
Đi bộ với gánh mạ trên vai, những ý nghĩ vẩn vơ quanh quẩn với những bước chân yếu ớt, mặt trời rạng sáng đã chiếu sau lưng hai bố con, cái cảm giác âm ấm của nắng cuối đông, đã đưa hai bố con vào tới cánh rừng sâu hun hút. Ném mạ xuống mặt ruộng lúc mặt trời đã lên cao, Bố dùng cây nọc lên thửa ruộng những cãi lỗ tròn trong đều đặn, theo sau tôi cho từng nhúm mạ vào đó, suốt cả buổi hai Bố Con chẳng nói chuyện gỉ, mỗi người đang suy tư một điều gì đó.
Mẹ kiếp! tôi vội ngửng lên thì tất cả mặt bố tôi đã đầy bùn đất, bố đi giật lùi nên vấp ngã, Đau không Bố, ném nắm mạ tôi dìu bố lên bờ, lau mặt cho Bố tôi không thể cầm nổi nước mắt nữa, Bố đã nhịn đói từ đêm qua, mấy củ sắn cuối cùng bố mẹ đã dành cho con để ngày mai con đủ sức đến trường, mắt Bố đờ đẫn, nhịp thở gấp gáp, Bố đã bị lả đi…….
Bố ơi ! Cháo con nấu xong rồi Bố ăn đi cho đỡ mệt, cháo muối nóng Bố vừa húp vừa thổi, mặt mũi Bố sáng dần hẳn lên, từ từ Bố gượng dậy, Tôi sung sướng vô cùng. Có lẽ giờ này các bạn đã vào giờ học thể dục buổi chiều rồi, mặt trời đang từ từ rơi xuống nơi phía chân trời xa xa. Hai Bố con lại tiếp tục công việc, và trò chuyện với nhau nhiều hơn. Cố gắng dâm xong ruộng lúa phía trên thì trời cũng đã nhá nhem, con dĩn bắt đầu đốt ngứa ngáy rất khó chịu, không nhìn rõ mặt nhau nữa mới về lán nghỉ. Bữa tối giữa cánh rừng mênh mông, ảm đạm, tiếng chim gọi nhau về tổ thưa dần rồi im bặt, tiếng côn trùng đã bắt đầy thưa thớt kêu. Tối may luộc khoai Từ thôi, chỗ ngô để trưa mai, ngọn đợi lộc xong cho thêm mấy lá bứa cho chua chua lấy nước mà uống con nhé. Khoai từ bở tơi trắng buổi trước ngọn lửa phập phù giữa cái lán cỏn con sao mà mênh mông thế. Phía trên chiếc giường bằng các thân cây tròn ghép lại treo chiếm gần hết diện tích cái lán chỉ còn một lỗ nhỏ chui lên, hai Bố Con bắt đầu nắm ngủ, mùi rơm ẩm mốc, mùi bao tải hôi hôi khó tả, đã giữ cho hai bố con ngủ trọn một đêm như thế.
Một ngày mới bắt đầu, vẫn chỉ hai Bố Con, tiếng gió rì rào trò chuyện, tiếng chim làm tình líu la líu lót bên tai. Thỉnh thoảng vọng vang tiếng rìu chan chát, tiếng cây đổ của đám lâm tặc. Công việc của hai bố con vẫn thế, những cái lỗ đều đặn được lộ ra nhanh hơn, tôi cố gắng theo kịp, nhanh tay lên con nhé, hôm nay phải xong hết. Về sớm con còn chuẩn bị bài cho thứ 2 Bố ạ.
8 giờ tối chủ nhật hai bố con về tới nhà, đứa em út đã lên giường ngủ ngon lành, thế là một tháng nay rồi nó chưa nhìn thấy Bố, sáng nào Bố đi làm thì nó vẫn còn ngon giấc, hôm nay về sớm hơn nhưng nó cũng đã đi ngủ. Nhè nhẹ Bố đặt nụ hôn lên má con, đôi môi thô ráp đã làm nó tỉnh giấc, mở mắt nó nhìn thấy Bố chồm dậy thật nhanh ôm chầm áp sát người vào Bố. Bố đi đâu mãi thế, con không cho bố đi nữa đâu, im nào bố không đi nữa đâu, bố đang ở nhà với con đây.
Mẹ gọi dậy đã 4 giờ 55 phút, vùng vằng với Mẹ vì đã không gọi dậy sớm trước 30 phút để học bài, Mẹ dậy đúng giờ như mọi hôm, mẹ đi đi lại lại nhìn con, mấy lần đưa tay ra rồi lại thụt lại Mẹ không nỡ lay con dậy học bài, hai hôm làm con đã quá sức, giấc ngủ đang say, nên Mẹ…….. Tiếng gọi Thanh ơi! đi học đi lại vang lên đầu ngõ.
Kỷ niệm của một ngày nghỉ học



Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.603s | 30 Queries | GZIP : Off ]