|
|
KỶ NIỆM TUỔI HỌC TRÒ Án ơi! Mày đã chết thật rồi sao? Ừ tao biết mày đã chết, chết thật rồi. Mày đã anh dũng hy sinh cả tuổi thanh xuân của Mày cho Tổ Quốc. Thanh biết rồi Án ạ, Thanh không biết nói gì hơn, giờ đây Thanh đang sống một cuộc sống đầy đủ, ấm no và hạnh phúc, trong hoàn cảnh nước nhà thống nhất, đất nước ta đang từng giờ đi lên, đang tưng bừng đổi mới và phát triển. Cái mà Thanh, gia đình Thanh đang được hưởng có cả một phần hy sinh máu thịt của mày. Ngày Tao và Mày đi học cấp 3, có lẽ gọi là ngày xưa được rồi đó Án ạ, Cũng đã 33 năm rồi đó nhỉ. Tao và Mày mỗi thắng một Xã, nhưng lại rất hợp nhau và ta đang sống cùng nhau suốt mấy năm học cấp 3. Án ạ, Trường cấp 3 Thanh Chương 3 bây giờ không còn ở chỗ ấy nữa đâu, không còn những mái tranh, vách đất nữa, không còn những giọt nước mưa rơi trên tờ giấy trắng nữa đâu, tất cả đều không còn nữa, chỗ ấy bây giờ là các gia đình dưới xóm lên làm nhà sinh sống, rất đẹp và khang trang, xóm làm yên bình lắm đó. Còn trường Cấp 3 Thanh Chương 3 bây giờ đã chuyển về khu Chợ Chùa rồi Án ạ, Trường bây giờ khang trang và đẹp đẽ vô cùng, nhà tầng, đường bê tông, phòng máy vi tính…… những thứ này có lẽ Án chưa bao giờ được thấy và được biết phải không Án, và những ngày ấy mọi người có lẽ đã quên hết rồi, nhớ nó mà mầm chi. Cùng trang lứa với Tao và mày bây giờ tóc đã điểm bạc cả, đã có con, có cháu cả rồi, mỗi đứa một phương làm ăn sinh sống, suốt mấy chục năm qua cũng ít có cơ hội gặp nhau. Án ơi! Thanh đang công tác trong Quân đội đây, năm nay Tao nghỉ chờ hưu rồi đó, mò mẫm mãi chỉ lên lên được quân hàm Trung tá CN thôi, nhưng so với Án thì Thanh hơn Án vô cùng tận rồi phải không. Án ơi! Ôn lại vài kỷ niệm xưa Án nhé. Cái ngày mà có một vùng đất Nghĩa địa mà người sống và người chết đã cùng chung sống, những cái lán nhỏ xíu bằng tre, bằng nứa, mái tranh vách đất của những học sinh xa trường, xen lẫn giữa những ngôi mộ của dân làng quanh đó. Tao, Mày, Thằng Tân cùng chung một lán cái lán cỏn con chừng 15 m2 ấy, đã chứa đầy những kỷ niệm không thể quên, những kỷ niệm chan chứa tình bạn của tuổi học trò, cái ngày mà chúng ta dùng các chân quan tài hay các mảnh gỗ quan tài người ta vớt bỏ lại nơi nghĩa địa để làm chất đốt, những bữa thường nhật chỉ có khoai tây, khoai lang, bo bo, và bột sắn với muối trắng, bữa ngon hơn có cơm độn ngô và mấy quả chuối luộc, những bữa cơm không độn thì làm gì mà có không biết là Án còn nhớ không. Những ngọn đèn dầu leo lét, lẻ loi trên cái Nghĩa địa mênh mông ấy, đã soi sáng cho chúng ta ngồi học, bây giờ nghĩ lại Tao lại sởn da gà lên đấy, nhưng lúc bấy giờ chúng ta có biết gì đầu mà sợ, sợ thì ở đâu? Sợ thì làm gì Tao lại có ngày hôm nay phải không Án. Án ơi! Án nhớ không những buổi học kết thúc, đứa ra bờ sông nhặt củi, đứa vào ruộng khoai lang của dân xin ngọn, đứa về xem còn gì để chuẩn bị cho bữa ăn, cứ thế năm tháng trôi đi chúng ta đã sống và mệt mài kinh sử, cái ngày mà Tao với mày phải lặn xuống sông chặt các gốc tre dưới nước, bên bờ sông, tiếng dao chan chát dưới nước đến giờ vẫn còn vang mãi bên tai Tao, cái ngày mà không còn gì cả Tao và Mày đã làm hoen ố tuổi học trò, những bắp ngô lấy được ba thằng cùng ăn tạm sao mà chát đắng đến vậy, Án ơi, mày còn nhớ không. Hình ảnh làm tao nhớ rất lâu, đang luộc ngọn rau lang thì hết củi, Tao bảo mày đưa lên trên cái lò gạch gần trường để vào chỗ có ngọn lửa đang len lên, đặt hết chỗ này đến chỗ khác cuối cùng rau cũng chín, cái mùi khen khét của đất, của than đá, những cọng rau đen lại, chỗ chín chỗ không hòa quyện vào nhau sao lúc đó chúng mình ăn ngon đến như vậy. Những bữa phải có đủ ba thằng mới nấu được một nồi bột sắn, đứa duy trì cho lửa cháy, đứa cho từng tý bột vào nồi nước đang sôi, đứa luôn tay khấy đều, mồ hôi nhễ nhại ….. ôi thật là vui, thật là sung sướng phải không Án, cái này thì Mày không thể quên đâu nhỉ. Án ạ, mấy năm trước Tao đã đến thăm Hằng, (Hằng con Thầy Mão ấy) Hằng bí thư chi đoàn lớp 10 D đấy. Bây giờ nó lấy chồng là Công an ở Hà nội, cuộc sống của Hằng không cần phải nói, Thủ đô mà. Tao ở lại dùng bữa cơn thân mật, Tao và Hằng ngồi ôn lại những kỹ niệm xưa của tuổi học trò, nhiều và nhiều lắm những kỷ niệm vui, kỷ niệm buồn Tao với Hằng mới có dịp ôn lại, suốt bữa cơm ấy chồng Hằng ngồi im không nói gì cả nhường hết cho Thanh và Hằng, tất cả được kể lại, tất cả được phơi bày. Án biết không cuối bữa cơm đó chồng Hằng chỉ có một câu: Hôm nay em nghe Anh và Hằng ôn lại những kỷ niệm xưa của một tuổi học trò. Em mới thực sự tin vào Vợ em, những kỷ niệm này em đã được nghe vợ em kể, nhưng em không tin nổi, tất cả đều không khác gì, bây giờ thì em tin vợ em thật rồi, nó nằm ngoài sức tưởng tượng của em. Không phải chỉ có Thanh và Hằng đâu Án ạ, mà tất cả bạn bè chúng ta đều nhớ, đều kể lại cho chồng con hay vợ con nghe cả đó. Đã xưa rồi còn đâu, còn đâu những ngày ấy nữa, Án ơi! Mày an nghỉ đi nhé. Những kỷ niệm này còn sống mãi mãi với chúng ta./. Nhớ lại tuổi học trò 07/12/2009
|
|