|
|
CÓ DUYÊN
Tôi chẳng phải người đi mây về gió, lại chẳng phải người lưng gió túi trăng. Mặc dù tôi rất muốn thế! Nhưng sau lưng tôi còn có hai bé. Một trách nhiệm mà bất cứ người mẹ nào cũng chẳng thể sao lãng, chẳng thể bỏ rơi. Khổ nỗi, trời lại ban cho tôi cái tính lãng mạn, lại còn ham thích văn chương, cây cảnh nói riêng, vẻ đẹp mỹ thuật nói chung... Và những điều này đã cuốn hút tôi. Dẫu biết rằng mình chỉ là một hạt cát be bé, một giọt nước nho nhỏ... Nhưng là một vật thể sống, và sự sống ấy dù ở hoàn cảnh nào, cuộc sống nào cũng có những khát khao nhất định, nhưng thói thường được cái này, mất cái kia, mà chẳng may mình vô duyên thì: Mặt trời hất cao. Con sóng tràn Xanh xao nỗi nhớ Hoàng hôn chờ bóng đêm Đêm chờ bình minh Bờ cât ôm Niềm đau dã trăng! Và những khát khao mong muốn ấy cứ trôi tuột dần khỏi tầm tay, tôi đi vào cõi xa xăm mơ hồ của tri thức, những tưởng sẽ lụi tàn đi giữa cảnh sống quá chật vật trong khi thời gian cứ lướt tới kia, con người ngày một già cỗi này, liệu tôi có thể làm gì được hơn chạy theo cơm ăn, áo mặc thường ngày... Khoảng trống... Khoảng trống đầy ắp cả không gian, lấn lướt cả thời gian, chỉ có hiu quạnh vỗ về... Tiếng nhạc nào qua đi cùng đêm thâu, êm ái lạ thường, ngọt ngào thay nỗi nhớ trong tâm tưởng, vừa kín đáo, vừa dịu nhẹ thiết tha, như muốn khơi lại ngọn lửa hồng trong tim. Khi hoàng hôn lan toả quanh đời, ngày tháng xanh rêu, tưởng chừng rồi sẽ phôi pha đi những kỷ niệm vui buồn, ngọt đắng. Nhưng năm tháng phong rêu ấy bỗng cười lên rất trẻ, và xanh, xanh như chưa bao giờ được xanh như thế. Tình yêu chăng? Không phải! Những gì rơi vào tri thức đã biến thành một bóng dáng, một thanh âm uyển chuyển, lung linh nhỉ nhẹ vọng tới tai tôi. Tuy âm thầm nhưng thiết tha - âu yếm quá khứ, vỗ về hiện tại, và vuốt ve tương lai. Bao nhiêu năm qua rồi, bước chân từng đi qua vùng sáng - tối, cuộc sống thường nhầm lẫn trắng - đen, đã tạo nên tôi - một thứ trái cây đã đến hồi ngọt - đắng... Tôi trưởng thành... Vâng, lúc này đây tôi đã trưởng thành, và tôi viết dược những gì tôi muốn viết. Tất nhiên là những mẩu chuyện ngắn đầu tay còn nhiều khiếm khuyết, nhưng qua thời gian trau dồi, học hỏi các anh, chị đi trước, sự hoàn chỉnh sẽ dần dần... Như hạt giống tôi gieo vào đất, đến một ngày kia cây đâm chồi, hai cánh lá be bé xinh xinh mọc chỉa ra hai bên trông như con bướm mới hình thành có hai cánh nhỏ màu xanh non biêng biếc. Cây sống nhờ bàn tay tôi chăm sóc, theo chu kỳ thay lá cũ, nẩy lộc mới, và cứ thế mà trưởng thành dần. Tôi hưởng cái duyên hội ngộ với những gì tôi từng khát khao mong muốn... Tôi vui, niềm vui của một người... có duyên. Thanh Tịnh Tôn Nữ
|
|