|
Ngày tham gia: 28-05-2011, 05:16 pm Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 05:02 pm Bài viết: 24 Giới tính:  Đã cảm ơn: 4 lần Được cảm ơn: 17 lần trong 13 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
CÓ MỘT LOÀI HOA
Truyện ngắn. Một cơn gió thoảng, một tháng hương thơm, ánh trăng bàng bạc, nỗi vui trùng phùng. Tất cả những điều ấy như vây lấy tôi, làm nên một thao thức khó đi vào giấc ngủ. Rồi như có một cái gì thôi thúc. Tôi ngồi dậy, thật khẽ khàng và bước ra vườn. Đêm đã khuya. Mọi vật đều yên ắng, ánh trăng mơ hồ soi vạn vật và hương thơm thật gần. Tôi đưa mắt nhìn cây thiết một lan. Nơi ấy, trên đỉnh cây buông thả xuống hai dãy hoa đã nở rộ và hương thơm ngọt ngào. hai cụm hoa như hai cô gái đang mặc áo dạ hội trắng, thướt tha lung lay theo từng cơn gió, nhẹ nhàng, uyển chuyển chẳng khác chi hai nàng tiên cánh trắng đang cùng nhau múa hát, bay lượn trong vùng trăng sao. Tôi bỗng nhớ Hòng vô cùng, người bạn gái của tô năm nào, người Việt gốc Hoa. Trong sân nhà Hồng có trồng mấy cây thiết mộc lan lớn nhỏ đủ cở, sắp thành một dãy dọc theo tường rào, mỗi lần cây ra hoa mẹ Hồng mua hoa quả, hương đèn đem về đặt bàn dâng lễ ngay bên cạnh thân cây. Lần đầu tiên thấy, tôi rất ngạc nhiên và được bạn giải thích: - Cây rất ít ra hoa, có cây một năm ra hoa một lần, có cây vài ba năm mới ra hoa, nhưng mỗi lần ra hoa là như báo trước trong nhà có lộc, vì vậy, mẹ mình rất quý và người Hoa còn gọi là cây Thần tài. Lần ấy Hồng lại hỏi tôi: - Nghi có nhìn thấy hoa thiết mộc lan nở lần nào chưa? Tôi lắc đâu, Hồng tiếp: - Trông ngộ lắm, Nghi có muốn xem thì chiều mai đến nhà mình chơi rồi cùng xem hoa nở, khoảng năm giờ chiều nhé. Tôi y hẹn, chiều ấy Hồng và tôi ra vườn, bắt hai ghế ngồi cạnh nhau, bên cây thiết mộc lan đang ra hoa. Hồng chỉ cho tôi xem một cụm hoa buông thỏng xuóng vẫn còn ẩn mình trong vỏ bọc màu nâu nhạt và nói: - Nghi xem, cô nàng đang ẩn mình trong vỏ bọc, nhưng chỉ chút xíu nữa thôi, cô sẽ môi cười với chúng mình cho xem. Trong lúc chờ đợi, hai đứa tôi kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện, tôi đang huyên thuyên bỗng Hồng giơ một ngón tay lên môi ra dấu cho tôi im lặng và đưa mắt về cụm hoa. Hai chúng tôi cùng im lặng thưởng thức. Vỏ bọc từ từ hé nở để lộ từng cánh hoa nhỏ xíu màu trắng, từng cánh, từng cánh mở ra đan kết thành những cụm hoa thả dài xuống thật xinh và tỏa hương thơm ngát. Khi hoàng hôn đến gần thì những cụm hoa đã nở hết cánh cuối cùng và ngát hương. Tôi thốt lên: - Đẹp thật! Hồng cười: - Nghi biết không, sớm mai khi bình minh sắp lên, hoa sẽ cựa mình và từng cánh khép lại ẩn mình trong vỏ bọc như lúc đầu Nghi đã thấy. Có lẽ hoa không thích sự ồn ào náo nhiệt và ánh sáng của ban ngày. - Lạ nhỉ. - Ừ, còn hương thì bền và bay rất xa, nên còn gọi là Vạn lý hương. Những cía tên thật kiêu và thật đẹp: - Thiết mộc lan - cây Thần tài - Vạn lý hương. Tôi không biết những điều Hồng nói có đúng không nhưng về hương thì không sai. Khi ra về, tôi đã đi cách nhà Hồng khá xa mà hương thơm vẫn còn theo tôi thoang thoảng, nhẹ nhàng. Từ đó, mỗi lần thiết mộc lan ra hoa là mỗi lần hai đứa tôi ngồi bên nhau xem hoa nở và nói chuyện tâm tình. Nhờ vậy, tình bạn của chúng tôi ngày càng khắng khít hơn. Một hôm, Hồng đến tìm tôi và trao cho tôi xem một bài thơ: Dưới bóng trăng mờ khoe sắc trắng Nương thân theo gió khúc nghê thường Tiên nữ nửa đêm về trần thế Hương thơm lan tỏa mấy dặm đường...
Tôi ngạc nhiên: - Của Hồng? - Nghi thấy sao? - Tuyệt chứ sao, không ngờ Hồng cũng có tâm hồn thi sĩ. - Bạn quá khen, bài thơ này tặng Nghi đấy, và hãy nhớ mãi những kỷ niệm đã qua. - Nghĩa là sao? - Mình sắp đi rồi, tàu đã có...Đến nơi mình sẽ thư về, nếu thuận tiện mình vẫn giữ liên lạc với nhau, rồi một ngày nào đó - biết đâu được, mình sẽ trở lại Việt Nam thăm nghi. Ngày vui thường ngắn ngủi là vậy, hơn hai mươi năm rồi. Thiết mộc lan đã bao lần ra hoa, cũng đã bao lần tôi âm thầm nhìn hoa nở, lẩm nhẩm đọc bài thơ trong cái hiu quạnh của mỗi chiều tàn. Khi những cánh hoa đã nở hết, đung đưa theo gió và tỏa hương thơm lừng, nỗi nhớ đi vào hồn tôi thật mênh mông, thật xa xôi và cũng thật gần gủi. Những lời hứa hẹn ấy cũng âm thầm bay qua không gian, vượt thời gian, đến hôm nay lòng tôi đang có một xôn xao chờ đợi. Cái tin Hòng sẽ về lại Việt Nam bay đến bên tôi vang lên như tiếng chim hót trong buổi bình mình. Như một lần thiết mộc lan ra hoa mà hương thơm cứ thoang thoảng bên tôi trong suốt những ngày qua, và bây giờ hương thơm ấy càng ngọt ngào hơn, ấm áp hơn. Tưởng chừng như Hồng đang đứng bên tôi như những chiều xưa đã có ở quê hương trong cuộc đời./. Thanh Tịnh Tôn Nữ
|
|
 |
|
 |
|
|