Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 15 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 25-05-2010, 10:36 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 

CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ


TRUYỆN DÀI

CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ

* Lời tựa:

Các bạn thân mến!
Trong cuộc sống chúng ta phải trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời…Nó tựa như một bản nhạc có cung thanh cung trầm và bổng…Và cũng không ít người đều có chung một hoàn cảnh, một lối đi nhưng dưới cái nhìn của xã hội có thiện cảm khác nhau thì cuộc đời mỗi người lại rẽ hướng khác nhau.
“Cũng một thời lầm lỡ” là câu chuyện về những con người như thế...Song, dưới con mắt của chúng ta _đại diện cho xã hội mới phải ứng xử trước hiện thực như thế nào?
…Thôi thì xin nhường lại cho bạn đọc tự bình luận vậy./


Sửa lần cuối bởi le_hh vào ngày 26-05-2010, 10:15 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), nga (13-05-2011, 01:58 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 26-05-2010, 09:17 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
I.

12 giờ khuya. Chuông điểm. Duy cứ bần thần đi qua lại trong căn phòng ngủ lờ mờ ánh điện. Duy không ngủ được hay đúng hơn là cô không muốn ngủ ít nhất cũng trong đêm nay.
“Duy muốn nói chuyện với bạn.. Bạn còn thức không?”?
Một hồi chuông điện thoại reo lên.
- Alô. Duy nghe.
- Mày cũng chưa ngủ sao Duy?
- Chưa. Duy buồn.. Bạn nói cho Duy biết đi, tại sao? Sự thật có phải là chị Kha đã mất không?
- Phải, Duy à! Chị ấy mất hơn tháng nay rồi. Tao cũng mới biết. Mày không nhận được tin nhắn của tao sao?
- Rồi, vừa mới; nhưng Duy không biết nguyên nhân.
- Điều mà mày nghi ngờ trước đây là đúng đấy. Chị Kha…
- Không lẽ…
- Ừ.
- …Alô! Duy, Duy…Mày có làm sao không?
- Ưh. Duy không sao. Thôi bạn ngủ đi, Duy sẽ liên lạc lại sau.
- Vậy mày cũng cố ngủ đi nhé!
Dứt cuộc điện thoại, Duy bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Hình ảnh chị Kha ngày nào lại hiện về trong ký ức của Duy…Duy thích nhất là làn da trắng với mái tóc mây của chị, Duy còn nhớ cái cử chỉ nhẹ nhàng và chậm chạp ấy, rồi tiếng nói, dáng đi,…tất cả mọi thứ như mồn một, lúc thì có trật tự, lúc thì lẫn lộn hoà vào nhau chao đảo.
“Vậy là mẹ con chỉ…” Duy bật khóc.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 26-05-2010, 10:13 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
II.

Trời dần chuyển sang mùa đông. Con đường Duy đi từ nhà đến cơ quan làm việc ngày nào cũng ẩm ướt vào buổi sáng. Thời tiết hơi xe. Song, giờ trong lòng Duy không còn nhớ đến việc phải lấy áo khoát ra mặc nữa. Duy đi chậm rãi cùng với hình ảnh chị Kha sống dậy…
- Bíp..bíp! bip..bíp..! Ê nhỏ, đi đường sao ngơ vậy?
- Duy giật bắn mình :“Em, em xin lỗi ạ!”
- Duy, Lan nè, bộ hổng thấy mặt tui sao?
- Uả Lan, Tao…Lâu nay mày khoẻ hông? Mày học ra trường chưa?
- Tao còn năm nay nữa. Nghe mấy bạn nói mày làm bên này? Sao học Sư phạm ra mà không đi dạy? À! Mà lương mỗi tháng bao nhiêu vậy? Có khá hôn?
- Cũng khá.
- Khá là bao nhiêu?
- Khá là trên trung bình và dưới giỏi.
- Tính mày cứ đùa, lớn vẫn chưa thay đổi gì à. Thôi nói cho tao biết đi..Mà sao mày không xin chỗ Mẹ mày ấy, tha hồ mà sướng.
- Thôi tao muốn tự lập bằng chính sức học của mình, nếu không mọi người lại bảo tao cậy Mẹ, tao không thích. À! Mày yêu nghề giáo chứ?
- Ừ, nhưng ra trường tao sợ không xin việc được. Có mấy bạn ba mẹ làm giáo viên mà xin cũng khó khăn huống chi bọn tao. Nghe nói để dạy được phải tốn đến vài chục triệu đấy.
- Chắc đó cũng chỉ là nghe nói thôi mà. Duy bảo Lan vậy nhưng thực là Duy đã nghe nói đến điều đó cách nay 3 năm rồi…Gìơ thành ra nhàm.
- À! Mà mày cũng chưa nói cho tao biết lương bao nhiêu một tháng đó Duy?
Vừa lúc đó cơn mưa bất chợt đổ rào, đôi bạn mới kịp nhận ra rằng mình đã đi quá chậm. Song, Duy cũng phải quay đầu xe để trở lại cơ quan cách đó chừng 50m.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 26-05-2010, 10:25 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
III.

Bước vào căn phòng nhỏ, cũng như mọi ngày Duy mở tung cửa sổ, hôm thì hứng lấy ánh sáng từ phía mặt trời, bữa thì ngắm những giọt mưa rơi lả tả.
Và giờ thì trời đang mưa.
Duy với tay mở quạt và máy lạnh, những thứ mà ngay ngày đầu làm việc Duy ghét cay ghét đắng vì nó đã không ít lần làm cho Duy chóng mặt và cảm thấy khó chịu; gìơ lại thành thói quen không thể thiếu.
Duy ngồi “phịch” xuống ghế rồi thở dài…Thì ra quãng đường gặp Lan chỉ là tạm thời để Duy quên hình ảnh chị Kha.
Chị Kha cũng là con dân Miền Trung như Duy, chỉ có điều chỉ ở hơi xa một huyện ngoại tỉnh. Ngày Duy trãi qua thời “mầm sinh viên” thì cũng là lúc chị Kha được chuyển xuống lớp Duy để học năm hai. Tính ra chị Kha lớn hơn Duy bốn tuổi nhưng hợp tính nhau rồi cũng thành thân.
Nhà chị Kha nghèo, chị em đông nên cuộc sống hơi có bề vất vả. Chị luôn có mặc cảm về việc học và cả trong tình yêu…Ngày chị quen anh cũng là những ngày cuối cùng của bốn năm đại học. Duy và mọi người đều chúc phúc cho chị. Tuy vậy nhưng Duy biết chị buồn vì sự phản đối quá quyết liệt từ phía em gái và gia đình.
Trước khi chia tay với mái truờng Đại học, Duy có đến chào chị, và cũng từ hôm đó Duy cảm thấy ngỡ ngàng trước sự thay đổi của cơ thể chị. Duy có nói Lê_cũng là một người bạn thân của chị và Duy. Song, tất cả đều im lặng…
Duy gục mặt xuống bàn và tự nói những câu vô vọng:
“Gía như mình tò mò hỏi thăm…Gía như mình góp ý hay giúp chỉ một vài lời khuyên trong hoàn cảnh này…”
“Gía như chị cương quyết bảo vệ chính mình thì cái giá phải trả cũng đâu có đắt như vậy”
“Gía như…”
Duy càng nghĩ càng buồn và lạ thay Duy cũng không thấy một ai an ủi mình, vậy là Duy cứ tự do cho trái tim mình bật khóc.
Một hồi chuông điện thoại reo lên.
Duy quẹt nước mắt rồi bắt máy. Đầu dây bên kia cũng thật trầm buồn:
“Duy ơi! Sao hình ảnh chị Kha cứ ám ảnh tao thế này? Tao cố tình đi dạo đó đây nhưng chưa dứt được. Mày làm việc một mình nhớ giữ gìn sức khoẻ nha. Tao cúp máy đây”.
Nói rồi im lặng. Duy chưa kịp nói nhưng kịp nhận ra rằng: “Chỉ một mình Duy trong phòng thì lấy ai an ủi cho Duy bây giờ”.


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:18 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 26-05-2010, 02:49 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
IV.

- Khi nào Quang về?
- Có lẽ phải về sớm thôi Lê à! Quang thấy lo cho Duy quá.
- Ừ nên về an ủi Duy liền đi. Tính nó hay trêu đùa nhưng cũng hay mủi lòng lắm, vả lại chị Kha còn là bạn thân của bọn Lê nữa…
- Quang biết. À, mấy tháng nay rồi Lê cũng chưa xin việc được sao?
- Uh. Thời buổi bây giờ không con ông cháu cha thì cũng phải tiền lo tiền lót, hoặc phải là sinh viên xuất sắc mới có cửa. Ba mẹ Lê già rồi, giờ chỉ chờ trông cậy anh chị em thôi…Quang này, Lê nhớ không nhầm là đợt trước Quang có kể chuyện chị Quang lo mấy chục triệu xin đi dạy, giờ đã được chưa?
- Chưa.
- Hay là người ta chê tiền ít?
- Quang cũng không biết nữa.
…Tiễn Quang đi rồi, Lê càng thấy ngột ngạt. Hình ảnh chị Kha rành rành đã đành, sao giờ có cả Quang trong đó nữa.
“Không…”_ Lê nghĩ: “Quang là bạn trai của Duy mà…”
“Không…không lẽ mình…”
Lê cứ bần thần nhìn về bến xe vừa tiễn Quang đi, rồi như một người có sẵn quáng tính, Lê dò tìm số điện thoại của Quang trong danh bạ. Lê bấm gọi, lắng tai nghe và dường như Lê đang nghe trái tim mình đập mạnh dữ dội…
“Te…te…Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau...”
Lê úp máy thở phào nhẹ nhõm.
Lê không hiểu sao bây giờ lại chuyển sang ý nghĩ về Duy và Quang. Lê nhớ lại ánh mắt, nụ cười của hai bạn mỗi khi Lê đến thăm họ. Đời sinh viên có rất nhiều cái hay và vui, nhất là khi được sống xa nhà. Lê không có cái cảm giác đó như Duy và Quang, bởi vì Lê là đội nhà.
Lê quý Duy, rồi cũng nhờ Duy mà Lê quen Quang. Có nhiều lúc Lê thấy ghen thầm với hạnh phúc của ban. Lê tự trách mình vô duyên khi tròn 25 tuổi đời mà chẳng để ý được anh nào. Cũng vì lẽ đó mà suốt bốn năm tiếp xúc với Duy và Quang, Lê mới cảm thấy hình ảnh Quang đã thực sự ám ảnh trong trái tim mình…
“Phải chăng Duy ra trường trước Quang là một niềm vui cho riêng Lê”?_ Lê mỉm cười rồi leo tót lên chiếc xe đạp chuồng thẳng.


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:18 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 26-05-2010, 03:54 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
V.

- Ah. Chào Duy. Duy đến chơi à?
- Anh Hiếu làm về sớm thế, sợ Vy ở nhà ai bắt cóc à?
Đúng là “gái một con trông mòn con mắt” có khác.
- Chẳng phải là Duy đang bắt cóc đó sao?
- Gớm! Bọn Duy là con gái…có thèm…Nhưng Duy có bắt cóc một tí cũng được, vợ đẹp thì phải khoe với thiên hạ một tí chứ.
- À Vy, con đâu em?
- Ông bà nội, ngoại hai bên cứ tranh cưng cháu mãi. Vợ chồng mình chắc phải sinh thêm bé nữa mới có bế đó.
- Vợ chồng Vy sướng thật. Ước gì…Thôi, vợ chồng lo cơm nước đi, hôm nào Duy lại ghé thăm cu tí. Gìơ chắc anh Quang cũng đã về rồi, Duy vội đi đây.
- Duy ở lại ăn cơm cùng chứ.
- Không, cái Vy nấu cơm từ sớm, có thêm phần Duy đâu.
- Hiếu nhường phần cho.
- Cảm ơn, nhưng Duy ăn hông trôi, sợ về rồi Vy lại ngoắt Hiếu cho coi.
- Thôi, để nó về đi anh, “đỡ tốn”
- Con quỷ, Duy ở lại à nhe!

Cũng giống như Lê, có khoảng thời gian trống nào là Duy tạt qua nhà đứa này, đứa nọ. Duy nói, Duy cười…Nhưng Duy cũng biết rằng bóng đêm là của tự nhiên, Duy không điều chỉnh được, nó cứ buông dần xuống rồi trĩu đè lên trái tim Duy.
…Duy nhìn Quang, thốt hai tiếng “chị Kha” rồi oà khóc.
“Thôi nín đi em, anh cũng đã nghe Lê nói…Anh…”
Không chỉ Quang mà cả các bạn của Duy cũng hiểu: Tự nhỏ Duy là một con người có trái tim đa cảm. Duy không ghét ai, nhưng đã quý mến ai thì bằng cả tấm lòng.
Quang nhớ thời còn là học sinh, Quang và Duy chỉ là đôi bạn thân, không tình, không ý. Có lần, Thanh_cô bạn thân của Duy “trót lỡ”…Trong lúc Thanh hoang mang vì vừa sợ, vừa buồn người tình phụ bạc thì Duy ngày đêm luôn gần gũi, an ủi rồi dùng tiền của mình đưa bạn đi “giải quyết”.
Nếu không có Duy, không biết Thanh rồi sẽ đi đến đâu nữa. Nhìn Thanh gầy gò, hốc hác đến ghê sợ. Nhưng tất cả chỉ là dấu hỏi, ngoại trừ Quang _ sau này là người yêu của Duy, Quang mới biết.
Song, đó là chuyện của bốn năm về trước. Thanh bây giờ là một cô gái trắng trẻo, múp máp, xinh đẹp và còn đang du học ở nước ngoài. Chỉ có Duy và Quang mới biết động lực gì đã giúp Thanh vượt qua số phận và học hành giỏi giang đến vậy.
Cứ mỗi lần “chat” trên mạng là một lần Duy cảm nhận được sự yêu đời cuồng nhiệt của Thanh. Thanh không nhớ người phụ bạc ngày xưa hay Thanh cố nhớ để giữ mãi cho mình một bài học về cuộc sống? _ Duy cũng không biết nữa.
Phải chăng vì lẽ đó mà Quang yêu Duy _ yêu một con người có trái tim cuồng nhiệt.
Quang cố an ủi Duy nhưng một khi nước mắt Duy đã chảy là chảy đến tột cùng. Quang ngắm người yêu mà thấy lòng nặng trĩu.
- Anh Quang, có phải là Mẹ chị Kha ác không anh?Tại sao cái thai chỉ tròn 5,6 tháng rồi mà không để chỉ sanh? Mẹ con chỉ chết, em ức lắm.
- Em cũng đừng trách Mẹ chỉ làm gì. Ai lâm vào hoàn cảnh ấy mà chả bưc.
- Nhưng trái tim người Mẹ ở đâu? Anh nói đi, chẳng phải cô ấy cũng đã từng mang nặng đẻ đau các chị em chỉ đó sao? …Dù gì thì đứa bé nhỏ kia cũng là cháu ngoại của cổ, nó có tội gì cơ chứ!
Sao con người cứ phải sống để làm đau khổ nhau mà không có lòng vị tha hả anh?
Sao không đưa chỉ vào một bệnh viện tốt hơn kia chứ?
Sao không để một người con gái nhu mì, yếu ớt như chỉ được hạnh phúc? Tại sao?
- Duy, Duy…Em đừng quá xúc động.Chị Kha 26 tuổi rồi, chắc chỉ cũng bảo vệ mình, nhưng anh nghĩ là do số phận.
- “Số phận” ư? Sao con người tự làm ra mọi cái rồi đổ cho số phận?
Duy không nghĩ Quang đúng, nhưng hai chữ “số phận” cũng đủ thức tỉnh tư duy trong Duy lúc này. Duy bình tĩnh hơn, nghiêng đầu vào vai Quang khóc rồi dần ngủ thiếp đi như một đứa trẻ được bàn tay âu yếm, vỗ về của mẹ.


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:18 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 26-05-2010, 04:04 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
VI.

Sáng nay đi làm Duy thấy lòng nhẹ hơn vì dù sao đêm qua Duy cũng đã bộc bạch được tâm trạng của mình với Quang.
Vừa bỏ tư trang cá nhân xuống bàn Duy lại thấy trên chiếc điện thoại bé xinh của mình xuất hiện cuộc gọi “Quang love” .
- Em à! Em đỡ mệt chưa? Anh tính ở nhà với em thêm vài hôm nữa nhưng bạn anh vừa gọi, anh phải đi gấp vì bận học. Em đừng suy nghĩ nhiều nữa nhé!
- Anh phải đi gấp sao? Có lẽ em không tiễn anh kịp…Quang à! Khi nào anh lại về?
- Anh sẽ cố gắng, sắp xếp được lúc nào anh sẽ về lúc ấy.Em cố gắng đợi anh, ra trường rồi mình sẽ cưới em nhé?
- Em biết rồi, anh cứ nói mãi.
- Vậy tạm biệt em!
- Chúc anh khoẻ. Tạm biệt anh!

Cộc..cộc..cộc..!
- Mời vào ạ!
- Nhân viên mới à! Lấy cho tôi tài liệu thiết kế.
- Xin lỗi chú, chú cần tài liệu thiết kế gì ạ?
- Ở đây không chú cháu gì hết, cô làm việc mà không biết tài liệu gì à!
- Xin lỗi…em là nhân viên mới nên chưa thông thuộc toàn bộ tài liệu cơ quan, anh có thể nói rõ hơn được không?
… Khi người đàn ông trạc tuổi bố Duy bước ra khỏi phòng thì cũng là lúc giọt nước mắt lưng tròng chảy dài trên má; Duy không khóc mà đưa tay quất hạt nước xuống thềm như quất một hạt mưa vô tình tạt trên gò má .
Duy nhớ ngày mới vào làm việc cho đến nay, không ít người đối xử vói Duy như vậy.
Duy tốt nghiệp Đại học sư phạm, yêu nghề giáo, yêu học sinh, nhưng giọng nói yếu ớt của Duy đã dần làm Duy lưỡng lự xin đi dạy. Duy chuyển hồ sơ xin việc vào cơ quan này khi có thông báo tuyển dụng một chuyên viên tổng hợp phù hợp với ngành học của Duy… Duy rất mừng khi có quyết định tuyển dụng mà không cần bất cứ sự trợ giúp nào của Mẹ.
Thế nhưng khi Duy đi làm lại hoàn toàn khác…Cái ghế họ định tuyển Duy đã có người ngồi sẵn nhìn Duy đầy vẻ lạ lẫm. Hay nói đúng hơn là hầu hết mọi người không tỏ ra thân thiện mấy với công việc của Duy.
Những ngày đầu tiên trong Duy đầy bỡ ngỡ và trăn trở. Duy càng mơ ước trở thành một cô giáo hơn khi mới chiều trên đường đi làm về, ngang qua mái trường mà Duy đã thực tập trước đây, lũ học trò tinh nghịch thấy cô rồi phóng xe đạp chạy theo chào hỏi. Cũng nhờ đó mà Duy không cảm thấy quá mệt mỏi khi trở về nhà.
Hai tiếng “chào cô”, Duy thấy nghề giáo quả là một nghề thiêng liêng cao cả, nó khác với những toan tính, nịnh bợ tầm thường.
Vậy mà thấm thoát cũng đã gần hai tháng…
Tít.. tít.. tít.. tít…
- Alô! Mẹ à!
- Mẹ đây, chiều nay làm xong Duy nhớ chờ Mẹ lên đón đi ăn nhé!
- Vâng, nhưng Mẹ đừng chờ con trước cổng cơ quan nhé!
- Ừ! Mẹ hiểu…


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:18 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 02-06-2010, 03:14 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
VII.

- Quang ra rồi sao? Mới về hôm qua mà.
- Ừ! Quang bận học, có gì không Lê?
- Lê chỉ gọi hỏi thăm thôi. À Lê mới xin được việc đó, hai ngày nữa đi làm.
- Vậy tốt rồi. Lê dạy ở đâu?
- Không, Lê xin làm Bưu điện, anh Lê cho mượn một ít để lo đấy.
- Vậy à. Thế cố gắng làm trả nợ cho anh đi. Thôi, khi nào rỗi Lê xuống chơi nhé, giờ Quang đang bận.
- Ừh, vậy bye bye nha. À tháng lương đầu tiên Lê khao Quang đó, chờ há.
- Cảm ơn Lê, bye bye…
Lê tắt máy rồi mới bỗng nhận ra mình có một cảm giác là lạ, nó giống y hệt cái cảm giác ngày hôm qua vừa tiễn Quang đi…Lê nghĩ đến Duy, nhưng rồi Lê lại không muốn điện cho Duy nữa, Lê muốn đạp xe đến ngay chỗ trọ Quang dù chỉ để thấy Quang…nhưng Quang bảo: “Quang đang bận” cơ mà.
Về phần Duy…Từ sau nghe tin chị Kha mất, Duy hay buồn vô cớ và cũng hay đến nhà Vy chơi nhiều hơn. Duy biết Mẹ cũng có thể an ủi được mình, nhưng Mẹ bận nhiều việc, phần Duy cũng không muốn nhắc đến chuyện nam nữ vì từ khi Bố đi Mẹ cũng đã khổ nhiều rồi…Duy còn nhớ nhất câu nói mà Bố nói với Duy lần ra đi ấy rằng: “Con đừng hiểu lầm là Bố không thương yêu hai Mẹ con, nhưng Mẹ con là một người phụ nữ quá thành đạt, quá tài giỏi, mà Bố thì không thể…Con hãy cho Bố một thời gian xa Mẹ, xa con rồi có ngày Bố sẽ trở lại”.
Bố nói thế nhưng rồi Bố cũng đã đi quá lâu đối với cuộc đời hai Mẹ con Duy rồi, không thư từ, không tin tức nhưng cảm giác của người phụ nữ trong Mẹ và Duy là chắc chắn có ngày Bố trở lại…
- Ê, nhỏ…Sao cứ tần ngần nghĩ ngợi gì vậy?
- Tự nhiên Duy nhớ Bố quá…Hay là…
- Duy đừng nghĩ lung tung nữa, Bố Duy nói về là chắc sẽ về thôi mà.
- Uh! Duy cũng tin vậy…mà thôi, không nói chuyện Duy nữa. Vy này, thằng Pít tròn 3 tuổi rồi, Vy có tính học lại không?
- Không Duy à! Nếu tính vậy thì Duy đã học từ sau khi sinh rồi.
- Nhưng Duy thấy cứ ở nhà hoài thì buồn lắm.
- Mai mốt có con Duy sẽ hiểu, người mẹ chỉ hạnh phúc khi ở bên con thôi…Hồi mang thai Pít Vy ngại nên xin trường lưu lại chờ sinh xong học tiếp…Sinh xong rồi Vy cứ đi là nhớ đến con, không học được. Cũng may bố mẹ anh Hiếu và bố mẹ Vy giàu lòng vị tha, chấp nhận bọn Vy nên mới có cuộc sống hạnh phúc như thế này, Vy cả đời kính trọng bố mẹ.
- Hay buổi tối Vy học tại chức đi.
- Vy học xong nhờ mẹ Duy xin nha, mẹ Duy giữ chức vụ cao vậy, sao Duy không xin làm cạnh mẹ cho sướng?
- Không Vy à! Duy muốn tự mình vươn lên bằng chính năng lực của mình chứ không muốn mọi người dèm pha là nhờ mẹ.
- Uh, Duy nghĩ cũng đúng, nhưng xã hội này còn nhiều bất công lắm như Vy thấy công việc ở Cơ quan Duy ấy…
- Thôi Vy đừng lo, Vy và các bạn cũng biết tính Duy rồi đó….“Đường còn dài, tương lai còn rộng mà”.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 04-06-2010, 02:56 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
VIII.

- Alô! Duy à, Lan đây. Tối tao ghé nhà mày chơi đó. Sao hôm trước gặp tao hỏi lương mày, mày không nói?
- Lương hành chính sự nghiệp thì cũng như đi dạy ấy mà...Nhưng thôi, sao gặp tao hổng hỏi thăm sức khỏe mà cứ hỏi lương hoài vậy?
- Tao tò mò hổng được sao? Tối mày rảnh chứ?
- Xin lỗi mày, hôm khác nhé, tối mẹ tao nhờ làm ít món nhậu đãi khách rồi.
- Uh, hôm khác vậy. Bye bye…!
* * *
Reng…reng….!
- Chào hết nha. Mời vào nhà.
- Chúng em chào Tổng Giám đốc…Hôm nay em dẫn các nhân viên mới ở Cơ quan đến ra mắt chị.
- Ùh, rỗi thì đến chơi cho biết anh biết em. Hôm nay chị bảo bé Ni nấu mấy món nhậu mời các chú, các anh rồi đấy. Chị cũng vừa công tác về mấy hôm, bữa nào rãnh rỗi chị mời anh em trong ngành liên hoan một bữa.
- À, ngoài Giám đốc và Phó giám đốc ra, còn lại là nhân viên mới đó chứ.
- Dạ, cả thảy 6 người mới. Hôm nay thiếu Duy nên chỉ có 5 thôi ạ.
- À chị, hình như bé Ni đã học ra trường rồi. Cháu nó công tác ở đâu chưa?
- Ni đi làm được mấy tháng nay rồi.
- Cháu Ni đi làm rồi à! Thế làm ở đâu hả chị?
- Mấy chú cứ hỏi chị hết, hôm nào gặp cháu Ni lấy gì để hỏi. Có dịp Ni sẽ trả lời giúp chị vậy.
- À, các chú với mấy cháu cầm đũa đi, xem bé Ni nấu có ngon không, mấy cháu đằng này bật bia ra đi…
- Tụi cháu đến chơi…thật, cô chú đáo quá.
- Cháu thấy món nào cũng hấp dẫn. Ủa mà Ni có nhà không cô?
- Nó vừa ra ngoài rồi, mấy anh em cứ tự nhiên nhé!
- Chúng em kính chị một ly ạ!
- Mấy em mới vào làm lần lượt giới thiệu tên và công việc với Tổng giám đốc của Chúng ta đi.
- ….
- Ai cũng có một công việc ổn định là tốt rồi, các cháu mới vào làm cố gắng lên nhé! Có gì khó khăn cứ báo cáo với sếp Vỹ và sếp Ly đây….À còn cô Duy gì vắng đó, Vỹ sắp xếp cho cổ làm việc gì?
- Duy còn nhỏ chị à! Trẻ nhất Cơ quan ta, em bố trí sắp xếp hồ sơ, giấy tờ chung toàn Cơ quan….À! Phòng Hành chính còn ghế phó phòng, em mời bé Ni nhà chị sang làm, cháu nó tốt nghiệp cử nhân văn, rất thích hợp với công việc.
- Thế trong 6 người mới không ai có bằng cử nhân văn à!
- Dạ, có bé Duy…Nhưng em nghĩ bé Ni nhà chị có thể đảm nhiệm công việc này tốt hơn. Duy chưa có kinh nghiệm gì đâu.
- Sao biết họ không có khả năng đảm nhiệm, vả lại Ni nhà chị cũng như mọi người, mới ra trường cũng có kinh nghiệm gì đâu… Nhưng người mới vào thì các chú có thể hướng dẫn và giúp đỡ mà...Dù sao chị cũng cảm ơn ý tốt của chú nhưng bé Ni cũng đã có một công việc tương đối ổn định rồi.Khi nào cần chị nhờ các chú giúp sau há!
- Sếp đã nói vậy thì anh em chúng ta nâng cốc chúc mừng con của sếp đi. Hôm nào nhất định cho bọn em được dịp gặp Ni đó.
- Nào, nâng ly…1,2,3..Yo! Yo..!


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:27 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 15-06-2010, 09:18 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
IX

Đêm nay…không phải là đêm trăng rằm, vậy mà Duy cứ thức đến tận khuya, hướng đôi mắt xa xăm về phía hư không đen kìn kịt…Thấm thoát gần hai năm trôi qua, Duy cảm nhận rõ thời khắc hạnh phúc của mình, chỉ ngày mai thôi…khi bầu trời rực sáng Duy sẽ đi, đi về phía Quang, về lại mái trường Đại học đã ấp ủ Duy suốt bốn năm ròng; có lúc Duy chán ghét muốn rời xa nó, cũng có lúc Duy yêu nó đến khó mà dứt bỏ.
Duy còn nhớ như in ngày ra trường Quang về hỏi Duy làm vợ, Duy hạnh phúc lắm nhưng sự quyết tâm đã ngăn Duy hoãn lại.
Duy muốn tự khẳng định mình…Nhớ lại những ngày sếp Vỹ và sếp Ly thường hay đến nhà Duy, mẹ Duy nhiều khi cũng định nói Ni là Duy cho họ biết nhưng Duy luôn cản mẹ. Duy không thích cuộc sống bợ đỡ, nịnh nọt của họ, Duy muốn cảm nhận tất cả những cung bậc của cuộc sống…và muốn xem họ đối xử với Duy ra sao.
…Gần tròn 2 năm. Đúng, cũng chỉ có một lần họ vào phòng “kiểm tra công việc”, rồi thì mặc Duy. Những thanh niên đồng nghiệp cùng lứa Duy cũng tỏ ra coi thường công việc ấy, rồi coi thường cả Duy.
Ban đầu hơi buồn nhưng rồi Duy cũng nhận ra rằng: “Cuộc sống sau Đại học đã nuôi Duy trưởng thành nhanh chóng _ Duy cứng rắn, mạnh mẽ và có một sức sống vươn lên mãnh liệt”.
Duy nhớ vẻ mặt ngạc nhiên của sếp buổi chiều nay khi Duy xin quyết định học cao học:
- Chị đi học thì ai làm công việc ấy?
- Chú có thể cho người khác thế cháu một thời gian được không?
- Việc học của chị tôi không giải quyết…Tôi đã cố gắng lắm mới xếp cho chị làm công việc này, dù chị có học về cũng vậy thôi…
* * *
Reng…re..e..ng…!
- Alô, em chào Tổng Giám đốc ạ!
- Chị chào sếp Vỹ, tối nay nhà chị liên hoan tiễn bé Ni mai đi học Cao học, chú cùng anh em đến chơi nhé!
- Bé Ni đậu Cao học à, giỏi thế! Lâu nay chị cứ dấu anh em mãi, đêm nay công chúa mới xuất hiện đấy.. À cơ quan cho đi học hả chị?
- Không, tự cháu học, cháu nó xin nhưng cơ quan không giải quyết.
- Thế sao được, em đã nói từ đầu rồi, sao chị không cho cháu sang đây làm. Lãnh đạo mà không tạo điều kiện để cấp dưới phát huy năng lực thì còn quái gì để nói nữa.
- Thôi, cháu nó tự lo cũng được, tối mọi người nhớ đến nhé!
- Dạ vâng, chào chị ạ!
Duy thừa biết lãnh đạo luôn lo sợ nhân viên trẻ có bằng cấp cao hơn mình, nên được lúc nào đè lúc nấy.
Ấy là thái độ của sếp và nhân viên trong gần 2 năm qua dành cho Duy. Đêm nay…hoàn toàn khác hẳn.
Mắt của sếp và mọi người như tròn hơn, to hơn, đen hơn…khi mẹ bắt đầu gọi Duy ra và giới thiệu…
“Một buổi tiệc tiễn Duy với đầy lý do phân trần… và rất thân thiện…”
Kệ họ, dù gì thì mai Duy vẫn đi, Duy nhập học, Quang nhận bằng tốt nghiệp. Xin được việc Quang là họ sẽ làm một bữa tiệc thật lớn…“ Lễ Thành hôn”…


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Phương Đông (15-06-2010, 01:28 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:19 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 24-06-2010, 03:19 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
X
Tít…tít…tít…
- Alô…Lan, Lan…Lâu nay mày ở đâu vậy? Sao tao liên lạc hoài không được?
- Duy, tao gọi điện để chúc mừng mày, tao mong mày sớm thành đạt bằng chính năng lực của mày. Sau này có dịp chúng mình lại gặp nhau.
- Mày ra trường rồi làm ở đâu?
- Tao làm ở “Nhà tình thương” mãi trong Sài Gòn…Tao buồn quá Duy à.
- Sao vậy Lan? Mày có thể tâm sự với tao được không?
- Tao không có khả năng xin đi dạy, vả lại chắc sau này tao sẽ không có tương lai đâu…Tao lấy chồng một năm rồi nhưng bọn tao cũng đã ly hôn hơn một tháng.
- Lan…
- Tao không dám nói cho ai hết, trước đây tao “lầm lỡ” một lần. Giờ không có khả năng sinh con nữa, ảnh đòi chia tay.
- Lan…
- Thôi, Duy đừng lo gì cả, gắng học cho tốt nha. Khi mọi việc ổn định tao sẽ gọi lại mày. Tạm biệt.
- Lan, Lan…tít..tít…tít…
Duy không còn vui được nữa…
Thoáng qua trong đầu lần lượt là hình ảnh Thanh, chị Kha, Vy, giờ lại đến Lan…Cũng “Một thời lầm lỡ” như nhau nhưng mỗi người là một con đường khác biệt: “Thanh quyết tâm học giỏi được Nhà nước tài trợ sang nước ngoài, chị Kha thì cả mẹ lẫn con đều về tận mãi đâu đâu, Vy thì được cha mẹ 2 bên tha thứ, sống hạnh phúc. Còn Lan…chuyện ấy sẽ mãi mãi còn ám ảnh khi nó tước đi quyền làm mẹ của chính Lan và có cả quyền làm vợ nữa…”.
Duy cố nhắm mắt rồi tưởng tượng ra nó là “Bản đàn muôn điệu”…Duy cho Vy là âm thanh trong trẻo và vút cao nhất, rồi đến Thanh cũng chẳng kém phần bay bổng…Duy lại mường tượng ra Lan _ tựa giống một thanh âm trầm ê a, dai dẳng; rồi nghĩ đến chị Kha…Duy cảm thấy ngột ngạt tựa một âm trầm cất lên rồi lắng lại.
Ấy là bản nhạc của cuộc sống mà có lẽ cũng chưa trọn vẹn…

* * *
- Tít te…“Duy, anh đang ở phòng 05 nhà trọ Gia Nguyên”.
- “Quái lạ! Bảo sáng nay ra đón mình, gọi hoài không được, giờ sao lại nhắn ở phòng trọ nhỉ…?”

- Xin lỗi, làm ơn chỉ cho tôi phòng trọ 05 đi lối nào ạ!
- Em có hẹn không?
- Dạ, có.
- Vậy em đi lối này…
- Côc..cô..c..!
- Cộc…cộc…!
- …Anh Quang…Lê…hai người…

- Duy…Chuyện gì thế này…Lê…không…Duy….đợi anh đã…
- Lê…Lê đã làm gì thế này…Lê đi đi…đi đi…
- Quang, Lê…Lê không biết Quang đã làm gì Lê…Chính Quang gọi Lê xuống mà!
- Đúng, tôi gọi Lê xuống nhưng mà xuống quán nước để đợi đón Duy, tôi muốn Duy vui khi gặp Lê…Không ngờ…tại sao tôi lại ở đây, Lê nói đi.
- Lê không biết, khi tỉnh dậy Lê đã thấy mình ở đây mà…Anh Quang, anh đã làm gì em…anh nói đi…em là con gái mà…
- Tôi thật sự giết tôi rồi…Tôi yêu Duy, cùng Duy trãi qua sóng gió hơn 6 năm ròng…Giờ tôi sắp cưới Duy thì…tại sao? tại sao?...
- Anh Quang! Anh Quang…Anh đừng xúc động nữa, từ từ chúng ta sẽ giải thích với Duy mà.
- Chúng ta ư?...
- Duy ơi, anh xin lỗi…Biết phải giải thích với em làm sao bây giờ…!


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:19 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 05-08-2010, 04:05 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
XI

- Alô!...Sao, con chưa muốn lấy chồng ư? Quang biết điều đó không?
- Con nghĩ ảnh biết…Giờ con muốn sang nước ngoài học với Thanh được không mẹ?
- Con vẫn mơ ước được về trường cũ học mà. Sao thay đổi vậy con?..Con và Quang sao à?
- Con…không sao cả. Giờ con muốn học ở nước ngoài, Thanh bảo học ở đó rất tốt, vả lại Trung Quốc là một quốc gia có nền văn hóa rất hay, con muốn vừa học vừa nghiên cứu. Hai năm xong con lại về lấy chồng.
- Ừ, thôi tùy con.
- Con cảm ơn mẹ, chiều con về, mẹ cúp máy đi.

* * *
- Duy nghe nè!
- Duy làm gì mà máy bận hoài vậy?
- Duy đang nghe điện thoại…Ồ, Thanh hả! Thanh về Việt Nam lúc nào? Chẳng phải còn cả năm nữa mới ra trường sao?
- Ừ, Thanh về sáng nay, có việc nên chưa liên lạc với Duy sớm được. Nghe nói bữa nay Duy nhập học à?
- Lúc đầu tính vậy nhưng giờ Duy xin mẹ sang học với Thanh rồi. Hôm nào dẫn Duy đi luôn nha.
- Thiệt hông?
- Thiệt mà. À! Mà Thanh về có việc gì vậy?
- Thanh về thăm nhà, sẵn làm đơn kiện Bác sĩ luôn.
- “Kiện Bác sĩ”…Duy không hiểu.
- Duy không còn nhớ chuyện Ba Thanh mất cách đây 8 năm sao?
- Duy nhớ…nhưng…
- Thôi, giờ Duy về ghé nhà Thanh, Thanh nói cụ thể cho nghe. Vây há.
- Uh,Duy sẽ ghé!
…Con đường từ nhà Thanh về đầy ắp những ổ gà và hố nước, Duy không để ý mưa đến và dứt tự lúc nào, chỉ thấy bầu trời như còn ẩm ướt với những chòm mây xám xịt. Duy nhớ lại cái chết của Ba Thanh 8 năm về trước: “Nhà Thanh nghèo, con đông, ba mẹ Thanh làm việc cật lực mới đủ tiền cho 4 chị em Thanh ăn học…Cuộc sống nhà Thanh tất bật đến nỗi ba Thanh đau tự dấu nhà đi khám thế nào cũng không ai để ý…Sáng không thấy cha, tối lại nhận về một xác chết be bét máu trên thân mình và ổ bụng. Nỗi đau đến quá thình lình và bất ngời, để rồi gia đình Thanh cũng chỉ biết đơn giản là ba Thanh chết trong khi mổ…Rồi cũng bất ngờ sau vài hôm chôn cất cha, Thanh nhận được tin cha đi khám gan, không hiểu thế nào Bác sĩ cho mổ mà không để bệnh nhân liên lạc với người nhà. Bác sĩ thực tập mổ cho ba Thanh và ba Thanh mất. Nhà Thanh nghèo, con nhỏ, mẹ làm công nhận chẳng được là bao, kiếm miếng ăn đã cực, huống gì nghĩ đến chuyện kiện tụng…Giá mà ba Thanh đừng khám thì sống ít nhất cũng tròn 2, 3 năm nữa…
Thanh và Duy, 2 đứa trẻ 14 ôm chầm nhau khóc…Sự việc trôi qua, cả hai cứ ôm ấp mơ ước trở thành Bác sĩ. Nhưng rồi chỉ có Thanh…Có lẽ cùng với chuyện tình yêu thất bại, ý chí quyết tâm đã giúp Thanh vượt qua tất cả để trở thành một sinh viên ưu tú được trường Đại học Y cử sang Trung Quốc du học..”
Rồi như bần thần hiểu ra điều gì, Duy dừng xe điện thoại cho Thanh.
- Thanh ơi, dừng ngay vụ kiện này đi. Duy sẽ giải thích sau. Điều cần nhất bây giờ là Thanh phải học thật tốt, đợi ra trường rồi hẳn tính.
- Nhưng mà… Thanh…
Rồi Thanh cũng nhận ra rằng lời khuyên của Duy là hoàn toàn đúng. Thanh chưa có chứng cứ, chưa có sơ sở…
Duy về tới nhà, cánh cổng mở sẵn, 2 chiếc giày trắng sáng lóa mở ra cho Duy khung cảnh sáng nay ở nhà trọ Gia Nguyên.
Duy không muốn Quang giải thích, càng không muốn nhớ lại hình ảnh Quang _ người yêu và hình ảnh Lê _ cô bạn thân nằm chung trên một chiếc giường, Duy uất ức, dắt nhẹ xe vào nhà sau rồi lên phòng đóng kín cửa.
Duy tự cho mình nên khóc, khóc để chóng xóa đi những gì mà từ lâu Duy nghĩ mình hạnh phúc…
Phải chăng “Bản đàn muôn điệu” kia chỉ còn thiếu mỗi cung bậc của Duy nên chưa trọn vẹn?


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:20 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 12-08-2010, 09:50 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
XII

- Duy, cuộc đời con sẽ thành đạt và hạnh phúc vì con đã đứng vững trên con đường của mình…Đây là lá thư Quang nhờ mẹ chuyển cho con, con nên đọc trước khi đi.
Duy chào mẹ, cầm lá thư trên tay mà Duy biết sẽ chẳng bao giờ Duy đọc…Vừa mới đây thôi Duy nhận tin nhắn chúc mừng của Lê, đồng thời Lê cũng nói lời xin lỗi và báo cho Duy biết Lê đã có thai với Quang…Họ chuẩn bị làm đám cưới…
Giọt nước mắt Duy khẽ nhè nhẹ lăn trên má rồi rớt xuống lá thư bỏ ngõ. Nửa Duy muốn xé nó đi, nửa lại muốn cất vào đâu đó như một kỷ niệm cuối của cuộc tình.
“Duy muốn quên Quang thật sao?...Dễ gì để làm một điều như vậy…” Duy tự nghĩ. Thế mà thấm thoát cũng tròn 3 tháng. 3 tháng Duy tất bật lo cho mình du học, 3 tháng không sót ngày nào Quang không ghé nhà Duy, 3 tháng đủ để cho cái thai Lê vững chắc…và 3 tháng…đã 3 tháng rồi Duy không gặp Quang.
Thế rồi Duy cũng đi, Mẹ và gia đình Thanh ra tiễn con rồi cũng khuất. Duy cố nhìn quanh sân bay như có cảm giác gì đó rất lạ…Phải chẳng cũng một góc khuất nào đó có đôi mắt xa xăm nửa quen nửa lạ nhìn Duy ra đi tuyệt vọng?

* * *
…Một năm sau:
- Anh Thiên Hoa, hôm nay về Việt Nam với em anh cảm giác thế nào?
- Anh rất vui vì trở về quê hương theo nguyện vọng của em. Chắc chắn với kết quả tốt thế này chúng mình sẽ xin được việc làm theo ý em và mãi mãi chúng mình là đôi Bác sĩ “tài, đức vẹn toàn”.
- Cảm ơn vì tình yêu của anh…
- Duy bọn mình phải về Nước sớm, Duy ở lại giữ gìn sức khỏe. Thanh nghĩ Duy nên đọc lá thư của Quang trước đây và lá thư Lê vừa gửi sang đi. Biết đâu đó chỉ là hiểu lầm..
- Ừ_ Duy cười.
- Hai bạn về trước cho Duy gởi lời thăm gia đình và bạn bè. Khi nào tổ chức đám cưới nhớ thông báo cho Duy nhé!...Duy chúc hai bạn hạnh phúc.
- Thanh tính về xin công tác ở bệnh viện tỉnh mình, rồi tìm hiểu lại cái chết của Ba Thanh ngày trước…Thanh luôn ao ước có ngày các Bác sĩ mất y đức sẽ bị xã hội loại trừ nhường chỗ cho những người giàu lòng nhân nghĩa…
- Thiên Hoa ở bên cạnh nhớ nhắc nhở Thanh nha, tính vậy mà cũng ít chững lắm, không phải nói kiện gì là kiện được đâu, phải có chứng cứ rõ ràng mới được. Với lại một mình mình không thể cải tạo được xã hội trong chốc lát đâu Thanh à…
- Uh, Thanh biết mà.
- Duy yên tâm, Thiên Hoa yêu Thanh lắm nên mới chấp nhận về gia nhập quốc tịch Việt Nam, lúc nào Thiên Hoa cũng nguyện bên cạnh để nhắc nhở Thanh đó…Với lại cũng đâu bao lâu nữa, rồi Duy sẽ tốt nghiệp rồi lại về Việt Nam cùng giúp bọn mình mà…
- Duy cũng mong vậy…nhưng nhỡ Duy gặp ai đó rồi lại muốn ở lại luôn thì sao ta?
- Hè..hè…thì bọn mình phải chúc phúc cho Duy chứ sao…
- Thôi bọn mình đi cho kịp giờ, khi nào về sẽ gọi điện cho Duy. Duy nhớ xem thư Quang và Lê đi nha.
- Thật sự hai bạn không cần Duy tiễn sao?
- Không sao đâu Duy à.
- Vậy nhé! Bye bye Duy.
- Jaijan Duy.
- Jaijan!
Duy vẫy tay chào hai bạn rồi tự hứa với lòng chỉ khi nào ra trường Duy mới đọc thư Quang và Lê.


Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
Cao Nghiêm (12-08-2010, 10:06 am), Yến Trang Châu (13-08-2010, 08:47 pm), KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:20 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 25-08-2010, 10:37 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
XIII

…Sáng nay _ lại một bữa mưa…Duy ngồi thẩn thờ tại nhà ga sân bay Trung Quốc, Duy không biết nên buồn nhiều hay vui nhiều hơn khi trở về Việt Nam sau 2 năm xa cách. Mẹ đang chờ Duy và Duy biết chắc chắn sẽ có một bữa tiệc thịnh soạn…“Mẹ chúc mừng con trở về và mẹ có một món quà đặc biệt cho con”. Duy đã quá hiểu mẹ, món quà đặc biệt mà Duy phỏng đoán chỉ có thể là món quà tinh thần…nhưng đó là chuyện gì hay Duy sẽ gặp ai? Duy thật sự tò mò trong tưởng tượng.
Bất chợt chuông điện thoại reo làm Duy hồi tỉnh, Duy cười: “Mấy đứa nhỏ này, suốt mấy ngày qua tiễn Duy chưa đã sao giờ bày đặt gọi điện nữa, hay mình quên gì ta…may mà chưa gửi hành lý”.
Duy bắt máy cười khanh khách: “Chị nghe nè mấy nhỏ, bộ muốn tới sân bay tiễn chị nữa hả?...Thôi làm ơn đi để chị với bồ tâm sự cho thoải mái…”Duy vẫn thường đùa với tụi bạn cùng ăn học với Duy như vậy…Thế nhưng đáp lại là giọng một chàng thanh niên chững chạc: “Duy em, anh mừng em trở về”.
Duy bất ngờ im lặng rồi tắt máy. Đã 2 năm rồi dù không gặp Quang nhưng sao Duy quên được cái giọng nói ấy, Duy nhìn trời mưa và cảm thấy như người ướt sũng, trái tim Duy đẫm nước “Đúng là Quang rồi…nhưng sao Quang lại ở đây?”, vậy mà lúc nãy Duy cứ tưởng món quà đặc biệt khi về mẹ dành cho mình có thể là Quang. Duy chưa kịp nghĩ nên làm thế nào thì giờ lại là lúc Duy lúng túng…
Duy nhớ lại lời mẹ dặn trước lúc về rằng Duy không nên cố chấp mà nên đọc thư Quang và Lê , Thanh cũng nói nhiều như vậy...
“Phải chăng mình đã hiểu lầm Quang?”

* * *

Trời đang mưa, giống như Duy chưa từng ngồi trên chuyến bay vậy, Duy mỉm cười :“Thời tiết ở Trung Quốc và Việt Nam cũng giao cảm đến vậy sao ta!”
Phía xa xa thấp thoáng ô dù của biết bao người đang đợi đón người thân, Duy cố nhìn kỹ rồi như gần hơn Duy thấy bóng mẹ, Thanh, Thiên Hoa, Duy còn thấy ai đó bế đứa bé cạnh mẹ nhìn giống Lê lắm…nhưng điều ngạc nhiên nhất là có cả gia đình Quang.
Quả thật Duy không biết mình nên đóng vai cô bé vô tư không nhớ, không biết, không nghĩ gì hay nên khóc thật sự…Vì bây giờ Duy dám khẳng định rằng Quang đang ở cạnh Duy, trên cùng một chuyến bay. Duy ngần ngại bước tới nhưng cũng không dám quay đầu nhìn lại.
Rồi Duy cũng đi, Duy đi nhanh hơn, với lấy khăn che mặt rồi chạy thẳng ra taxi theo một hướng khác.
Duy muốn chạy thật nhanh về căn phòng thương yêu của mình ngày nào để Duy có thể thoái mái khóc, thoải mái suy nghĩ vì giờ này Duy chưa thể gặp Lê hay Quang, Duy biết mình đã hiểu lầm Quang nhưng khoảng thời gian này quá ngắn để Duy có thể chấp nhận trở lại. Duy gọi điện cho mẹ:
- Mẹ về đi.
- Mẹ biết bây giờ con nghĩ gì nhưng đừng để Quang chờ nữa con à, suốt 2 năm rồi Quang luôn ở cạnh con, mẹ và các bạn cũng luôn ở cạnh con…Vậy thì đây là lúc con nên đón nhận lại tất cả những gì mình đáng được hưởng để hôm nay mọi người có một ngày vui thật sự Duy nhé!
- Mẹ ơi! Nhưng con…Có phải món quà này quá đặc biệt với con không?
- Đúng nó là một món quà đặc biệt nhưng món quà đó là do Quang tặng, con hãy về nhà và đón nhận một món quà đặc biệt khác của mẹ đi.
- Mẹ…
- Con hãy đợi mọi người về nhé! Chúc con gái của mẹ hạnh phúc.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:20 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: CŨNG MỘT THỜI LẦM LỠ
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2010, 03:30 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
XIV

Chiếc taxi dừng ngay trước cổng nhà Duy, Bác tài xế cố tình bóp tiếng còi bíp bíp. Cổng đã mở sẵn, cửa bên trong cũng mở, nhìn vào Duy thấy có nhiều giày dép bên ngoài nhưng lạ thay khoảng không gian như im ắng lắm…Mẹ và mọi người không thể về trước Duy được, vậy chỉ có thể là anh em trong Cơ quan mẹ mà chắc chắn không thể thiếu sếp Vỹ và sếp Ly. Duy không biết mình có nhìn nhận phiến diện lắm không nhưng Duy đã từng ví hình ảnh 2 người này giống như nhân vật điển hình của xã hội hiện đại: Bợ đỡ, nịnh nọt và chuyên ăn hiếp những người yếu thế…
“Kệ họ, đông thì vui”_ Duy nghĩ vậy rồi thản nhiên vào nhà hô thật lớn: “Chào mọi người, Ni về rồi, đừng trốn nữa…ra đi, ra đi”. Đúng là anh em cơ quan ai cũng đến, họ đồng thanh “mừng Ni về”, sếp Vỹ bắn pháo hoa sáng lóa…Duy chưa kịp cảm ơn thì họ đã vội dạt ra 2 bên làm để trống lối đi, một người đàn ông mang mặt nạ ông địa bước ra chầm chậm, đôi tay dang sẵn như để ôm lấy Duy vào lòng…
Duy nhìn rồi chạy đến ôm chầm người đàn ông bật khóc: “Bố ơi, ông địa của con ơi, hơn mười mấy năm rồi, con mới có một món quà to như vậy”. Người đàn ông cũng khóc, khóc không khác gì một đứa trẻ…
Vừa lúc này Bác tài xế cũng đưa Mẹ Duy và mọi người từ sân bay về. Có lẽ Duy không còn cơ hội trú riêng trên căn phòng thương yêu của mình và cũng không có lý do gì để Duy tránh Lê và Quang nữa. Duy chuyển sang ôm chầm cảm ơn món quà đặc biệt của mẹ, quả là một món quà Duy không dám tưởng…Duy nhìn mọi người cười bẽn lẽn và như để tránh ánh mắt Quang Duy tiến về phía Lê nựng đôi má phúng phính của bé Bóng. Sếp Vỹ đùa nghịch cố tình tán mạnh vào Quang làm bó hoa trên tay và cả chiếc nhẫn nhỏ xinh trên tay gấu bông rơi xuống đất lăn lỏn cỏn. Như có sẵn quáng tính Duy chòm xuống nhặt bó hoa, Quang nhặt chiếc nhẫn…Tiếng mọi người ồ lên rồi vỗ tay vang dội khắp nhà…Đây là lần đầu tiên trong đời Quang cầu hôn một người con gái…

* * *

Ngày cưới của Duy và Quang thật trọn vẹn và hạnh phúc. Bạn bè có Lan, chồng mới của Lan, có Hiếu-Vy-cu Pít, có 2 vợ chồng Thanh, có vợ chồng Lê và bé Bóng. Ngoài ra họ còn có nhiều bạn cùng cơ quan và bạn học, bạn làm Trung Quốc.
- Duy, cảm ơn Duy đã tha thứ cho Lê
- Dù sao Duy cũng cảm ơn Lê vì nếu không có thư Lê, Duy đã đánh mất người yêu thương, chung thủy của mình rồi
- Thật sự mọi chuyện là do Lê, Lê…
- Anh ấy là ba của bé Bóng đấy, nó là con gái mà cứ giống cha y như đúc vậy. À còn công việc của Duy nay thế nào?
- Duy và anh Quang đang làm ở cơ quan mẹ. Mối quan hệ với đồng nghiệp rất tốt.
- Lê vẫn làm bưu điện ấy chứ?
- Từ khi mang thai Bóng, Lê nghỉ luôn rồi. Chồng Lê chỉ muốn Lê ở nhà chăm con thôi. Đợi con lớn tí nữa, ảnh sẽ xin cho Lê đi dạy.
- Thật anh Quang cũng cương quyết quá. Ảnh một mực bỏ mặc Lê để theo Duy qua Trung Quốc làm công nhân, Lê rất hối hận.
- Ừ Duy cũng đâu có biết…Thôi, dù sao mọi việc cũng qua rồi, chúng ta vẫn mãi là bạn thân mà.
- Lê cảm ơn Duy, chúc Duy hạnh phúc.
Thật là Duy đã hạnh phúc trọn vẹn, vì Duy nghĩ rằng thấp thoáng đâu đây chị Kha và con vẫn ở bên Duy, chúc phúc cho Duy và Quang mãi mãi…
Duy đã hiểu ra rằng “bản đàn muôn điệu” kia không chỉ thiếu âm điệu của Duy mà của nhiều người khác nữa. Nó có cung thương, cung nhớ, cung oán, cung sầu; còn có cả niềm vui, hạnh phúc…Đó là bản đàn bất hủ của cuộc sống…và con người chỉ có lòng yêu thương, vị tha, biết sống cho nhau mới có thể hiểu được giá trị đích thực của mỗi cung đàn.
Duy mỉm cười nhìn cha trở về bên mẹ... “Cung thương là tiếng mẹ, cung trầm là giọng cha, ngân nga em vẫn hát, tích tịch tình tình tang…”

Vậy là Duy đi làm dâu, mẹ sẽ chẳng bao giờ lẻ loi nữa./.

HẾT


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
KeMatLanh (16-01-2011, 04:30 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:20 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 15 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 1.571s | 62 Queries | GZIP : Off ]