|
|
Hồi 17 Bà cô già nạt cháu hưởng riêng Bọn cháu trẻ lừa cô mắc lỡm (得便宜因人瞞己 遭塗毒為己驕人) Khi đã khiêng được Vị Ương sinh về đến nhà rồi, Hoa Thần đuổi bọn tớ gái ra ngoài, nhưng không mở hòm ngay, lại đi mở tủ đem ra một bộ quần áo, khăn quàng và giầy tất của người chồng quá cố mặc trước đây. Sau đó nàng mới mở hòn mời Sinh ra, rồi còn giúp Sinh mặc quần áo vào. Sau đó hai người chào hỏi nhau. Cả hai cùng là người từng trải, lọc lõi, khôn khéo nên câu chuyện chả mấy lúc mà tương đắc. Vốn có tài ăn nói làm mê mệt bao nhiêu người, Sinh nói rằng sau khi đã gặp nàng là người đẹp trong mơ, thì không lúc nào nguôi tưởng nhớ, chẳng qua vì không biết tên họ, chỗ ở nên không tìm được. May mà hôm nay số trời run rủi, nhân họa mà lại được phúc. Hoa Thần đã xem qua lời Sinh phê trong sổ vêề mình nên hí hửng tin ngay. Nàng giục a hoàn dọn cơm, hai người ăn uống xong xuôi, trời chưa kịp tối, đã rủ nhau lên giường. Hoa Thần tuy không béo, nhưng cũng đến tám phần thịt. Sinh vừa trèo lên mình nàng, chưa kịp làm gì thì đã bị nàng ôm ghì, gọi anh yêu. Sinh lập tức mê mẩn, tuy đã từng ngủ với bao nhiêu mỹ nhân, nhưng chưa bao giờ sảng khoái như lúc này. Tại sao vậy? Số là đàn bà có hai loại: có loại nhìn thấy thích, có loại chơi mới thấy thích, mà nhìn thấy thích chưa chắc chơi thấy thích. Xưa nay trong số phụ nữ, chỉ có Dương Quý Phi là được cả hai. Nói về loại thứ nhất, phải hội đủ ba điều kiện: phải gầy chứ không béo, mảnh dẻ chứ không phục phịch, đẹp chứ không khỏe. Còn loại thứ hai, cũng phải đủ ba điều kiện nhưng hoàn toàn trái ngược với loại thứ nhất, có nghĩa là muốn cho người ta làm tình thấy thích, thì người phụ nữ phải béo chứ không gầy, to lớn chứ không nhỏ nhắn, khỏe mạnh chứ cần không quá đẹp. Có béo thì nằm lên mới thấy êm ái, mùa đông thấy ấm, mùa hè thấy mát. Có to lớn nằm lên mới tha hồ giở đủ trò, không hụt đầu hụt chân, với lại người nhỏ quá không khác nào trẻ con, đè lên chỉ thấy mến mà không thấy kích thích nhục cảm. Ðàn ông có người nặng hơn trăm cân, nhẹ nhất cũng đến bảy tám chục cân (cân = 0,5kg - ND), nếu không khỏe làm sao chịu nổi, nằm lên nhỏ người chỉ lo bẹp mất. Xem thế đủ rõ hai loại đàn bà này trái ngược nhau, ai mà dung hòa được cả hai mới là ưu vật của trời. Hoa Thần tuy tuổi hơi cao, nhưng kiêm được cả hai điều ấy. Vì thế Sinh chưa động thủ mà đã đê mê, trong lòng khoái cảm đến tột cùng. Dương vật đặc biệt hùng hổ lên, tuy chưa rỉ khí mà đã dài, tuy chưa cọ xát mà đã nóng, cứ thế đút vào thẳng âm hộ mỹ nhân. Hoa Thần đã từng sinh nở, dĩ nhiên địa đạo bên trong rộng to, không chặt khít như ba chị em Hương Vân. Sinh chơi được vài chục cái thì toàn thân nàng run bần bật. Bèn ôm Sinh nói vội: - Chàng yêu, đánh nhanh nữa đi, em sắp chết đây. Sinh hì hục tới tấp, lại nghe nàng rên: - Chàng yêu, ngưng đi, em ra mất rồi. Sinh cắm sâu quy đầu vào sát hoa tâm cho dương vật nghỉ một lúc, đợi qua cơn cực khoái xong, lại tiếp tục. Sinh vừa đẩy đưa dương vật vừa hỏi: - Cưng, sao ra nhanh thế, anh mới chơi được vài ba chục cái thôi mà? Ba cô cháu trẻ của em, còn chịu nổi anh thọt ba trăm cái, có ít cũng phải đến hai trăm. Hoa Thần nghiêm mặt nói: - Cậu em à, tôi cắt nghĩa cho nghe, tụi con nít đó mà biết làm ăn gì. Tôi có thể làm từ một ngàn cái trở đi, hai ngàn cái trở lại chưa hết vốn, chỉ sợ cậu không đủ sức mà đấu với tôi thôi. Sinh ngạc nhiên nói: - Tài thế vậy sao. Nhưng vừa rồi sao nhanh vậy? Chẳng lẽ đằng ấy giả vờ xin thôi để lừa ta sao? Hoa Thần nói: - Không phải gạt đâu, vì sướng quá sức rồi. Tối nay thật là ngoại lệ, chẳng qua vì mười mấy năm nay, không gần đàn ông, hứng tình bị nén. Bỗng nhiên gặp mình, người đẹp, thằng cu lại to, lòng hết sức vui, cho nên dương vật vừa thọt vài cái là đủ cho âm tinh tuôn ra. Ðó là tự đây muốn thế, chứ không liên quan gì đến việc đằng ấy chơi nhanh hay chậm. Không tin, thử xem lần sau sẽ thấy khác ngay. Sinh nói: - Thì ra thế. Theo đằng ấy nói, chơi một ngàn cái trở đi, hai ngàn cái trở lại, đến thế mà vẫn không ra, chắc phải có cách nào khác ngoài cách dùi mài dương vật? Hoa Thần nói: - Cách chơi đàn bà đại khái chỉ có thế, chỉ cách trợ hứng thêm là khác thôi. Hoặc chơi nhau sao cho ra tiếng kêu, hoặc bằng cách vừa chơi vừa đọc truyện dâm. Nếu cứ âm thầm, thì chẳng khác nào người nam câm chơi người nữ câm, có thú gì, cho dù chơi nhau đến sáng đi nữa, thì thân có khoái mà trong lòng không sướng, thì âm tinh cũng không ra. Có điều quí cậu đây chơi hơi khác người ta: khi thật sướng, mình đều thiếp chết đi một khắc đồng hồ rồi mới hồi sinh. Phải nói trước cho đằng ấy biết, kẻo thế nào đằng ấy cũng lo sợ. Sinh nói: - Nói như thế, phải là một người đàn ông tinh lực thật là dồi dào mới chơi nổi. Tinh lực của ta nếu không phải hạng nhất, thì cũng hạng nhì. Ta cố gắng hết sức, chắc cũng có thể đảm đương được. Nhưng không rõ người chồng quá cố của đằng ấy tinh lực thế nào, có thể đêm nào cũng giao hoan không? Chồng của Hoa Thần vì sắc dục mà chết, tinh lực chưa đáng đứng hạng nhì mà chỉ thuộc hạng ba thôi, lúc trước cũng cực dâm cực dục, làm nhiều chuyện đồi phong bại tục. Cô nói: - Chồng mình thường nói âm hộ của các phụ nữ khác toàn là thịt, chỉ có của mình là như đúc bằng sắt. Chồng mình đã nghĩ trăm phương ngàn kế, nghĩ cách cho mình hứng tình, cuối cùng đã tìm ra nhiều cách để khơi lửa dục ở mình, đúng cách đúng thời, nhờ đó mới làm mình thỏa mãn được. Bất luận chơi một ngàn, hai ngàn cái, miễn là mình thấy vui trong lòng là mới sướng mà thôi. Sinh nói: - Những cách như thế nào, cho đây bắt chước, may ra có thêm kinh nghiệm. Hoa Thần nói: - Dễ lắm mà cũng sướng vô cùng. Có tất cả ba cách, gồm trong chín chữ. Ðể đây đọc cho đấy nghe, đấy sẽ hiểu ngay thôi mà: Sinh hỏi gấp: - Chín chữ ấy là gì? Hoa Thần bèn đọc ra: - Khán xuân ý, độc dâm thư, thính tao thanh. Sinh nói: - Khán xuân ý, độc dâm thư là hai cách lúc mới cưới vợ đây đã thử qua rồi, quả có công hiệu lắm. Có điều làm vài ba lần đã thấy chán, chỉ thỉnh thoảng làm thì được chứ không thể tính chuyện lâu dài. Hoa Thần nói: - Chắc là chỗ đằng ấy loại sách ấy mua không nhiều, xem qua là hết ngay nên mới thấy chán. Ðằng này loại sách ấy mua rất nhiều, xuân cung có đến mấy chục bộ, dâm thư có hàng trăm thứ, xem xong đợt sau thì đã quên đợi đầu cho nên có thể xem lại mà vẫn động hứng như thường. Có điều khi xem hai loại sách này, cũng phải theo thứ tự trước sau. Ðọc xuân ý lúc chưa làm gì nhau. Hai người mặc quần áo nghiêm chỉnh, ngồi xem từng bức tranh, thái độ chủ khách nghiêm chỉnh. Cái hay là không làm gì, cứ tự nhiên bàn thảo lý luận cặn kẽ các kiểu giao hoan, rồi hứng tình bất thần cùng nổi, dâm thủy rỉ ra, dương vật cứng lên cũng mặc, xem được vài chục bức, đến khi cản cũng không chịu được nữa mới hò nhau lên giường lật nhau ra mà chơi, khi ấy mới thấy sự nhiệm mầu của tranh xuân ý. Còn dâm thư thì chỉ đọc khi hai người đang chơi, chơi một chập, lại cùng giở sách ra đọc, người nọ đọc cho người kia nghe. Ðọc đến chỗ cùng cao hứng lại chơi, chơi một chập thấy bớt hứng, lại đọc tiếp… Sinh nói: - Nghệ thuật thật tinh vi. Ðủ rõ ngày trước đây hiểu sách còn rất sơ sài. Không những không làm đúng theo lời sách dạy, mà còn không rõ ý nghĩa của sách là khác. Thế còn thính tao thanh là thế nào? Hoa Thần nói: - Khi trai gái giao hoan, thì cái thích thú giữa hai người trong cuộc đây thấy chỉ có vậy thôi. Nhưng âm thanh sướng ngất do trai gái ân ái tạo ra cho mình ở ngoài nghe được, mới thật đã đời, âm thanh như thế phải từ người trong cuộc làm thành cho mình nghe thấy, chứ chính mình làm mình đâu có nghe nổi. Khi có người hành lạc đang lúc tuyệt sướng rồi phát thành tiếng động, nghe được mình sẽ đê mê lạ thường. Lúc chồng mình còn sống, mình thường bảo ông ấy làm tình với a hoàn. phải làm sao cho dồn dập cho kêu thật mạnh, thật nhanh khiến nó phải rên lên vì khoái cảm. Lúc bấy giờ, người mình sôi sục, bèn ho một tiếng, chồng mình sẽ bò lên giường, cứ như thế mà chọc thẳng dương vật vào làm liền, như đánh dã chiến, chứ không cần theo binh pháp nào. Làm chừng bảy tám trăm cái là ra ngay. Chơi cách này khoái hơn xem xuân ý hoặc đọc sách khiêu dâm. Sinh nói: - Luận bàn thật tuyệt. Có điều đằng ấy vừa nói là tinh lực của chồng đằng ấy không được mạnh lắm, làm sao chơi a hoàn xong, lại có thể chơi tiếp bà chủ. Huống chi khi chơi a hoàn, phải chơi thật kêu, thật nhanh. Đây nghĩ chơi như vậy xong rồi, thì còn sức đâu nữa để tiếp tục đánh dã chiến, điều này có lẽ hơi khó tin. Hoa Thần nói: - Dĩ nhiên với a hoàn, không phải tự ông ấy làm, mà dùng cái vật giả thay người với nó. Ðến trận dã chiến với mình thì ông ấy mới làm lấy, chớ sức ông ta đâu kham được lắm việc như vậy. Sinh nói: - Cái vật thay người đó, đây biết là cái gì rồi. Hoa Thần nói: - Đằng ấy biết rồi thì thôi. Vật ấy trong nhà mình đây có nhiều lắm. Ngay như mấy con a hoàn xinh đẹp cũng có mấy cái. Hôm nay mình mới gặp nhau lần đầu đây đã ra rồi. Ngày mai, chắc phải dùng vật ấy để mình đánh dã chiến với nhau. Sinh nghe nói đến đây bỗng thấy hứng, tưởng tượng như mình đang đánh dã chiến với a hoàn, nghe tiếng ho, vội bò lên giường của bà chủ, cũng tiếp tục đánh dã chiến, không cần theo binh pháp gì cả. Nãy giờ tuy hai người nói chuyện với nhau. nhưng không phải chỉ nói suông. Họ vẫn chơi nhau liên miên, cứ nói mỗi câu là thụt mấy cái, tính ra được cũng nửa ngàn. Dứt đề mục, họ lại tiếp tục. Hoa Thần khoái cảm đến tột cùng, tay chân lạnh ngắt, miệng há mắt trừng như người chết. Tuy nàng đã dặn trước, nhưng Sinh vẫn lo. Quả nhiên được một lát thì tỉnh dậy, ôm ghì lấy Sinh mà khen lấy khen để: - Người hùng của chị ơi, từ nay không cần mượn vật nào thay thế, hãy cho ta sướng y như vầy là đủ rồi, thế này thì tinh lực của đằng ấy phải nói là hạng đặc biệt, chứ đâu phải hạng nhì hạng ba gì. Sinh nói: - Trong quyển sổ tay, đây xếp đằng ấy vào hạng đặc biệt. Nay đằng ấy cũng coi đây vào hạng đặc biệt, làm gì ăn miếng trả miếng vội như thế? Hoa Thần nói: - Đây cũng đang định hỏi thăm đằng ấy rằng trong quyển sổ, đứa nào trong ba đứa cháu viết thêm lời phía sau? Sinh không tiện nói rõ ra, đành đổ thừa là không biết. Hoa Thần nói: - Dù đằng ấy không chịu nói, nhưng trong bụng đây cũng biết tỏng đứa nào láo thế rồi. Tụi nó nói đây già, nhan sắc tàn phai, không bì kịp với tụi nó. Không phải đây khoe, tụi nó nhỏ hơn đây ít tuổi, nhan sắc có hơn đây đôi phần, nhưng chỉ để ngồi ngắm thôi, chứ còn thực hành thì làm sao so với đây nổi. Ðừng nói chi chuyện làm tình, cứ đem âm hộ ra so thì cũng biết ai cao thấp, hay dở. Bây giờ đây nhịn để trong bụng, không tranh luận làm gì, để khi nào rảnh, giữa thanh thiên bạch nhật mỗi người trổ tài tỷ thí, một trai bốn gái, bấy giờ rành rành mới biết ai giỏi, gái non giỏi hay gái già hay. Sinh nói: - Đấy nói đúng. Ba cô ấy hãy còn trẻ, không kinh nghiệm, cần có bậc lão thành chỉ dẫn. Còn cuộc gặp mặt tỷ thí này không thể bỏ qua. Hoa Thần nói: - Ðó là chuyện về sau, để rồi sẽ tính. Bây giờ mình hãy lo hưởng lạc trước đi nào. Vì trời sắp tối, hai người bèn ngồi dậy mặc lại quần áo, Hoa Thần sai a hoàn bày tiệc, để đãi Sinh. Tửu lượng nàng cũng khá, không thua Sinh, ăn uống cho đến quá canh hai, thấy hứng tình lại cùng nhau bầy cuộc mây mưa. Ðêm nay vì lâu quá mới lại có đàn ông, nên âm tinh xuất đều, không cần phép trợ hứng, cả trong ba phép xem xuân ý, đọc sách khiêu dâm và nghe tiếng thở hổn hển. Qua ngày hôm sau, Hoa Thần lấy ra các tranh ảnh, sách vở lâu ngày không nhìn đến. Tất cả đều bày trên bàn, chuẩn bị khi nào vào trận cùng xem với nhau. Trong nhà Hoa Thần có bốn đứa a hoàn theo hầu, tất cả đều xinh đẹp. Hai đứa tuổi lớn mười bảy, nười tám đã trải mùi đời, rất đẹp, hai đứa nhỏ tuổi mười lăm, mười sáu còn trinh, chưa biết hành lạc. Sinh nói với Hoa Thần cho Thư Ti ra tay với bọn trẻ, còn mình dùng hai đứa lớn để thực tập kinh nghiệm mới học được. Thế la Sinh lôi chúng ra thực tập liên tiếp ba ngày ba đêm, áp dụng các kỹ thuật mới cho đến khi thuần thục. Trong nhà từ đó ngày cũng như đêm, cả bọn mê mệt trong hoan lạc, thường cùng nhau y theo ba cách đã nói trên. Từ khi gặp Hoa Thần, Sinh không những biến đổi kiểu cách, mà còn đề ra được nhiều ngón mới. Hoa Thần thì sợ người ta đòi lại của quý, nên từ khi khiêng Sinh qua bên này, bèn khóa chặt cửa ngõ. Ba cô cháu gái nhiều hôm đến sát cửa thở than, cửa cũng nhất định im ỉm không mở, người bên trong như điếc vậy. Nhưng đến ngày thứ tám, nhờ khéo lợi dụng đầu môi chót lưỡi, Sinh mới thuyết phục được nàng để cho chàng trở lại nhà bên kia. Ba chị em nhà Hương Vân vui mừng khôn xiết, như bắt được vàng. Vừa thấy mặt là gạn hỏi đủ điều, nào là mấy đêm nay người ta bắt làm ăn ra sao, bày vẽ những gì, hành hạ nhiều hay ít, bà cô có được đã đời không. Nào là bơi trong cái sông Dương Tử đó, chàng có biết nông sâu rộng hẹp chưa, vân vân và vân vân... Sinh sợ họ tị nạnh, không dám khen ngợi, chỉ kể cho họ nghe ba phép hành lạc để họ thêm kiến thức. Nhưng việc Hoa Thần đòi mở tiệc tranh tài, Sinh nhắc ba nàng phải chuẩn bị, làm ai nấy hăm hở, không thể vì một đêm ngắn sơ xẩy mà mai một ân hận cả một đời dài. Hương Vân cười nói: - Như vậy trong tiệc, cô làm bộ nhường cho bọn mình ra tài trước, cô ấy biểu diễn sau, kiểu như cô ấy sẽ Tiên lạc thiên hạ chi lạc, hậu thú tự kỷ chi thú đấy! (vui cái vui của thiên hạ trước, hưởng cái thú của mình sau). Mặc kệ cô ấy có vui hay không vui, bọn mình cứ giữ thái độ bất hợp tác, miệng dưới không cho kêu, miệng trên nhất định không rên, để cô ấy không hứng thú gì. Tụi em nghĩ sao? Thụy Châu nói: - Theo ý em, mình không nên quá ngán cô ấy. Có điều cô ấy là cô, mình lúc nào cũng là cháu ngoan, dĩ nhiên là mình để cô ấy làm trước, cứ để mặc cô ấy thi thố ba điều bốn chuyện, xong đến phiên mình, mình cứ việc sướng rên cho to để cô ấy động hứng. Vì muốn chơi nữa thì qua lượt mất rồi, mà nghe tụi mình rên la tất hứng không sao chịu nổi, cô ấy chắc chết vì bị kích thích, có như thế em mới hả dạ. Thụy Ngọc nói: - Ý kiến của hai chảcats hay, chỉ sợ cô ấy lại có quỷ kế gì khác không như mình tưởng. Thôi thì đến lúc đó hãy tùy cơ ứng biến. Hương Vân, Thụy Ngọc nói: - Thôi thế cũng được. Rồi ba cô theo thứ tự đã định trước mà mỗi người ngủ với Sinh một đêm. Ðến ngày thứ tư, ba chị em đang định ngủ chung thì không ngờ có thiệp bên nhà Hoa Thần gửi qua, hẹn mở hội ăn mừng và bảo các cô chuẩn bị rượu thịt, để vừa ăn uống, vừa chung vui. Ba chị em bàn riêng với nhau: - Cũng may hôm nay đúng vào ngày ngủ chung, không thiệt phần ai. Người xưa có câu “Thêm khách thêm đũa bát, cấm mổ gà” Cô Hoa có đến, bất quá chỉ nằm chật chút thôi, mình cũng không mất mát gì. Các cô bàn nhau viết thư trả lời rằng tuân lệnh. Hoa Thần có đứa con gái nay đã lên mười, tuy chưa lớn, nhưng bắt đầu hiểu biết. Giữ một mình Sinh trong nhà để hành lạc còn được, chứ có đến một nam bốn nữ ăn nhậu hành dâm tập thể e không tiện, nên cô đành bất chấp địa vị tôn ti, tình nguyện qua bên mấy đứa cháu gặp Sinh để tránh mắt con. Vì thế khi nhận được hồi âm, Hoa Thần sửa soạn trang điểm cho lộng lẫy rồi đi dự hội thi. Khi cô đi cùng với bốn đứa tớ gái sang đến nơi, Sinh thấy trong tay áo cồm cộm như chứa vật gì, cười hỏi: - Vật gì trong tay áo bà cô vậy, có phải là vật thay người đó không? Hoa Thần lắc đầu đáp: - Không phải, thứ này khác. Khi uống rượu đánh cuộc, không thể thiếu được. Vì vậy mang theo, lúc nào cần thì có sẵn. Rồi cô mỉm cười, lấy ra cho mọi người xem. Ðó là một bộ bài xuân ý tửu. Sinh giải thích cho mấy cô nhỏ: - Bây giờ khoan xem các kiểu làm tình vội. Ðợi khi nào mình uống rượu thật cao hứng rồi bấy giờ mỗi người rút một lá rồi theo hình vẽ trên ấy mà cùng ta nhập cuộc. Bộ bài mang qua đây cũng không ngoài ý ấy. Hương Vân nói: - Dù sao tụi cháu cũng cần ngó sơ qua cho hiểu đã, có hiểu trước rồi sau đó mới làm đúng theo được. Sinh bèn đặt bộ bài trước mặt Hoa Thần, ra ý cô là người bề trên, hãy dẫn giải cho các cô cháu biết. Nhưng Hoa Thần nói: - Ta đã xem qua nhiều lần rồi, cách thức thế nào đều thuộc nằm lòng, đâu phải đợi có việc mới biết. Ðể ta đứng sang một bên cho mấy con nhỏ này nghiên cứu. Nói rồi đi qua chỗ khác. Ba chị em chụm đầu, giở từng lá bài ra xem chung, đến một lá bài, cùng cười khúc khích. Trong một lá, chỉ thấy vẽ hình một thiếu nữ chổng mông bên hòn non bộ, và một chàng thanh niên đứng sau thọt dương vật vào hậu môn. Ba cô xem xong cùng cười: - Sao lạ thế, sao ngược ngạo thế? Hoa Thần liếc qua khinh khỉnh nói: - Cách chơi này phỏng theo một bài văn, các con không hiểu sao? Hương Vân hỏi: - Bài văn nào ạ? Hoa Thần nói: - Có điển cố cả đấy, không biết thì để cô kể sự tích "Trinh nữ vu quy" cho mà nghe. Ba cô cùng nói: - Thưa chưa, cô giảng ngay đi ạ. Hoa Thần nói: - Ngày xưa có một khuê nữ xinh đẹp, ngụ cùng xóm với một thư sinh tuấn tú. Cậu mơ tưởng mãi cô mà không được gặp mặt, nên phát ốm đau. Bên giường bệnh, cậu thảo bức thư tình gửi cho nàng, nói chỉ mong sao cho mình được gặp mặt nói chuyên một lần, rồi chết cũng cam lòng, thề không làm điều chi vượt vòng lễ giáo. Cô nọ đọc thư thời thương cảm, hẹn cho gặp, hai bên gặp nhau nơi kín đáo, cô còn cho phép cậu được ôm vào lòng mà hôn hít thỏa thê. Có điều là làm gì thì làm, cậu muốn giao cấu thì không được. Cô nói: "Em phải đi lấy chồng, nhất địng không làm thế được." Cậu trai nóng lòng, quỳ xuống khẩn cầu, nhưng khuê nữ khăng khăng từ chối, một mực là em phải lấy chồng. Lại nhắc lại lời trong thư của cậu hứa là không làm gì vi phạm lễ giáo kia mà. Cô nhất định bảo:"Em đã chiều chàng đủ mọi thứ, tưởng thỏa được lòng mong mỏi của chàng rồi, sao chàng lại cố ý phá hoại đời em. Em phải giữ vẹn tiết trinh để đi lấy chồng. Thôi thì bây giờ thân em có hư hỏng cũng không sao, nhưng màng trinh mất thì về nhà chồng em mất danh dự với hàng xóm sao? Còn gì là đời em." Cậu kia mới nói: "Trai gái phải giao du với nhau, chính là vì trời sinh cái vật ba tấc kia chui vào trong da thịt người yêu mới phỉ tình, nếu không thì làm cách gì cũng chỉ là hai kẻ xa lạ mà thôi. Nếu chỉ ôm nhau vào lòng, da thịt chạm nhau là hết, không có cái gì khác thì sao thỏa được lòng này." Nói xong cậu cứ quỳ mãi không chịu đứng. Cô nọ rất khổ tâm, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Em phải lấy chồng, em nhất định không thể dâng hiến phần trước cho chàng. Tuy nhiên, em có thứ khác tặng chàng chịu không?" Thư sinh nói: "Ngoài cách đó ra, thì đâu còn cách nào khác nữa." Trinh nữ nói: "Không còn cách nào nữa, nếu chàng không chịu bỏ cái trước lấy cái sau, miễn sao cái vật ba tấc kia có thể chui vào da thịt của em là được kia mà." Nghe nàng nói tha thiết như thế, chàng không kêu nài nữa. Thế là lỗ sau thay lỗ trước, vườn sau thế vườn trước, họ hành sự như vầy. Ðấy, hình vẽ trong bài là dựa theo cậu chuyện vừa kể. Sự tích "Trinh nữ vu quy" rõ ràng sao các con chưa đọc qua sao? Ba chị em Hương Vân nghe lời dạy bảo phách lối, bụng rất bất bình. Họ còn lo không biết khi hành lạc thì cô ấy còn giở giọng kiêu ngạo lên mặt đến đâu nữa. Họ bỏ các lá bài xuống, rủ nhau vào buồng trong thì thầm bàn tính kế hoạch đối phó với bà cô kiêu ngạo, đồng tâm hiệp lực quyết trị cho được bà cô mới chịu. Hoa Thần và Sinh vì ba ngày rồi không gặp nhau, nên tưởng chừng đã xa nhau đến chín năm. Họ quấn lấy nhau, ôm nhau, hôn nhau không biết bao nhiêu cái, thủ thỉ với nhau không biết bao nhiêu lời êm ái. Lúc ba chị em trở ra, Hoa Thần sai a hoàn dọn tiệc. Sinh ngồi phía trên, Hoa Thần ngồi phía dưới, ba chị em chia nhau ngồi hai bên. Rượu uống ngà ngà, Hoa Thần bảo đem bài lại, khởi cuộc thi tài. Chị em Hương Vân nói: - Hễ ngó hình là hứng ngay, không còn thiết gì ăn với uống nữa. Hãy uống say một chút rồi hãy xem. Nay xin bầu chức chủ khảo trước, đặt điều luật sau. Sinh khen phải, đề nghị bốn nàng chơi trò đánh tay “oẳn tù tì”, ai thắng nhất được làm chủ khảo, đồng thời ra luật cuộc thi. Nghe nói thế, Hoa Thần mừng ra mặt, vì trò đánh tay nàng chơi rất thiện nghệ. Quả nhiên, cô thắng nhất, được làm chủ tọa, được quyền ra luật thi. Cô lập tức chỉ định Sinh chức phụ tá chủ khảo để giám sát cho cuộc thi thật công bằng. Rồi giảng cách khảo hạch hôm nay cũng như nơi trường thi vậy. Ðại để có ba thí sinh thì Trạng nguyên đứng đầu, kế là Bảng nhãn, chót là Thám hoa. Cô bèn tự ngồi ghế Trạng nguyên nơi đầu bàn, ra luật thi rượu như sau: Ai mà được quan chủ trường mời rượu, đều phải uống cho đủ số, ai sai luật phải uống rượu phạt, mỗi lần ai uống thì quan giám sát là Sinh, cũng phải uống theo. Chỉ có Thụy Ngọc tuổi còn bé quá được miễn uống rượu. Ấy cũng bởi nàng về chót trong cuộc thi đánh tay nên chỉ còn ba người dự thí trong cuộc thi rượu thi tình, đặt cho làm chức quan hầu hạ, cần phải tỉnh táo để rót rượu, đưa khăn vân vân… Cách thức thi tình thì theo bộ tranh mà rút, vừa công bằng vừa bất ngờ. Ba thí sinh dự thi sẽ làm tình công khai trước mắt mọi người, kiểu chơi sẽ do Thụy Ngọc rút từ bộ bài đặt xấp, gặp kiểu nào thì hành lạc kiểu đó, ai làm đẹp nhất, giống với trong tranh sẽ thắng cuộc. Thụy Ngọc cũng đồng thời làm trọng tài đếm nhịp luôn. Hoa Thần tự cắt đặt đủ điều, bụng nghĩ cũng dễ ăn hiếp ba cô gái trẻ, nhưng tính vốn thích thính tao thanh, lo mình ra trận đầu, như thế không được thính tao thanh. Ðể động hứng trước khi hành sự, cô nói: - Luật uống rượu thì người hạng nhất uống trước tiên, người hạng chót uống sau cùng, và lượng rượu sẽ tăng dần bắt đầu từ người đầu đến người cuối. Nhưng làm tình thì khác, giống như luật quan trường vậy: Người hạng chót, phải đi đầu, ai hạng nhất sẽ đi sau cùng. Lúc làm tình, người mà đi đầu tức Thám hoa, chỉ được chơi một trăm cái, người thứ nhì tức Bảng nhãn, được hai trăm cái, còn người trổ tài sau cùng là Trạng nguyên, thì làm bao nhiêu cái cũng được, kỳ hạn bao giờ thấy đã mới thôi. Ai vi phạm, đều bị phạt rượu. Rồi quay sang nói với Hương Vân: - Chị em các con nhớ là rút xong lá bài nào là phải theo hình vẽ trong lá bài, coi như đề thi ấy, phải y theo đó mà làm. Rút được đề ưng hay không, khó hay dễ mặc lòng, bởi do số phận thí sinh, tuyệt đối không được xin đổi lá bài khác đâu nhé. Thụy Châu mới hỏi rằng: - Luật này chủ khảo có phải theo hay không? Hoa Thần đáp: - Cô mà vi phạm, bị phạt như sau. Phải uống ba chén rượu phạt, bắt buộc phải chơi lại từ đầu cho đúng kiểu bức họa. Các con chỉ cần đồng thanh phản đối là được, ta đâu có độc đoán giống bọn hôn quân trong triều đình? Ba cô cháu quý bỗng liếc nhau một cái, vẻ mặt vẫn nhu mì phục tùng. Xem ra các nàng có điều chi ám muội! Thế rồi thi bắt đầu. Bốn cô cháu ngoắc tay với nhau, ai thua bét phải ra khảo hạch trước cho mọi người cùng coi. Thụy Châu đứng chót, phải đi trước, Hương Vân kế, còn Hoa Thần là Trạng nguyên thì ra thi sau cùng. Chủ khảo uống một ly, ra lệnh Hương Vân uống hai ly, phó chủ khảo cũng vậy. Thụy Ngọc đảo bài rồi úp bài xuống. Thụy Châu cười nói: - Xin mời lật bài thứ nhất! Hoa Thần nói: - Ðúng thế. Khi lật ngửa lá bài, Thụy Châu thấy vẽ một người đàn bà nằm trên giường, hai chân dạng ra nhưng không giơ lên cao. Người đàn ông cách thân người nữ ba thước, hai tay chống xuống chiếu, chọc dương vật nơi âm hộ. Ðó là thế "Kiến long tại điền". Thụy Châu trình lá bài xong, dĩ nhiên là phải theo đó mà làm. Nàng cởi quần, dâng chân nằm trên giường. Sinh theo hình vẽ, lắp dương vật vào âm cung, rồi đưa đẩy tới lui, hoạt cảnh như rồng bay là là trên mặt nước ruộng vậy. Người ở trên cử động nhịp nhàng, người nằm dưới co duỗi rên rỉ, linh hoạt hơn trong tranh rất nhiều. Thụy Ngọc đứng bên, đếm đủ số trăm lần dương vật ra vào thì hô dừng lại. Ðến lượt Hương Vân lật bài, rồi cùng Sinh làm tình: Hình vẽ một người đàn bà ngửa ra trên ghế, một người đàn ông gác chân nàng lên vai, tay tỳ thành ghế, đẩy mạnh dương vật tới. Ðó là thế "Thuận thủy thôi châu" Sinh và Hương Vân giao hoan y như tranh vẽ, Thụy Ngọc đứng bên đếm nhịp. Mới thấy cảnh đẩy thuyền, thật dễ bật thành tiếng, tiếng nước trên đầu thuyền và tiếng nước dưới đáy thuyền phát ra, nghe cũng hay mà xem cũng đẹp. Hoa Thần vốn tính thích thính tao thanh (nghe tiếng động), nhưng trước đây chỉ được nghe lén trong bóng tối thôi, chứ chưa hề nghe tận tai những âm thanh dâm đãng đến thế, ngó tận mắt ban ngày cảnh sống động đẹp đẽ đến thế bao giờ. Vì vậy mà bị kích thích vô cùng. Khi Hương Vân được chơi vừa đủ số là cô đứng phắt dậy, một tay tháo lưng quần bà cô, một tay đẩy bà cô ra để bắt con bài kế. Khi Hoa Thần vừa giở lá bài ra, mặt mày thất sắc, tay cầm bài cũng bủn rủn. Cô nói với mọi người: - Lá này không xài được, để cho cô đổi lá khác. Mấy chị em Hương Vân lập tức la ầm lên. Họ đem giấu những lá bài còn lại, rồi áp đến xem lá bài của Hoa Thần. Bạn đọc thử đoán xem trên lá bài vẽ gì vậy? Thì ra, đây là kiểu chơi đằng hậu môn, "Trinh nữ vu quy" mà Hoa Thần mới giảng sự tích. Nhưng sao lại rơi đúng vào phiên thi của Hoa Thần? Ðây là do chị em Hương Vân thông đồng với nhau mà ra. Số là Thụy Ngọc khéo tay, lúc đảo bài biết là cô xuất trận lần ba, mới xếp lá bài ấy vào đúng chỗ, để Hoa Thần được bài học nhớ đời, bỏ thói nghênh ngang. Âu cũng tự trời mà cũng tự ta. Ba cô cháu áp tới, giục Hoa Thần mau mau cởi quần. Nhìn cô mặt mũi thê thảm, xuống giọng năn nỉ rằng: - Các con ơi, người đẹp đẽ tốt bụng như các con nỡ nào làm khó cô! Các cô cháu quý la lên rằng: - Cô nói như vậy nghe sao lọt? Ngựa ai người ấy cưỡi. Nếu tụi cháu bắt trúng đề thi ấy, liệu cô có chịu tha cho tụi cháu không? Huống chi, chính cô đã quy định là không được đổi bài. Ấy chưa kể bộ bài là của cô, các cách chơi trong ấy thế nào, cô đều nắm vững, tụi cháu có biết gì đâu. Nếu lá bài nào biết không dùng nổi, tại sao cô không bỏ ra từ đầu? Thôi thôi nay đã lỡ rồi, cô hãy cởi quần ra cho chóng, đừng để tụi cháu phải ra tay, mất cả thể diện. Ðã vậy còn cùng quay qua, nói với Sinh: - Còn chàng nữa, chức phụ giám khảo của chàng để làm chi? Sao không mở miệng nói được lời nào? Chẳng lẽ tụi thiếp phải tụt quần bà ấy mới được sao? Sinh nói: - Các nàng ơi, vẫn biết ta giữ chức phụ khảo, nhưng trời cho ta cái vật lạ lùng ra sao các nàng cũng biết, nó mà thọt vào hậu môn làm sao cô chịu nổi. Hay là mình nghĩ cách khác miễn cho cô. Hãy phạt cô chủ khảo uống thêm rượu nhé. Nhưng giọng lưỡi ngoại giao khéo đến thế lại làm các mỹ nhân thêm giận, la ó om sòm: - Bất công! Chàng nói thế mà nghe được sao. Nếu uống rượu mà khỏi phải chơi, thì ban nãy bọn thiếp vừa làm gì đó? Xử thế này thì thật là vô liêm sỉ. Sinh cúi đầu nín thinh một hồi, mới nói: - Như vậy các nàng lòng đã quyết, ai phải đảm đương phần riêng người ấy, thôi thì bắt cô Hoa tuột quần chổng mông ra, cùng ta một bên theo như trong tranh để các nàng xem. nhưng miễn cho ta chơi Trạng nguyên tới ra mới thôi nhé. Hương Vân, Thụy Ngọc cương quyết không chịu nhượng bộ. Thụy Châu mắt không nháy, bỗng lên tiếng tỏ ý đồng tình: - Thôi như thế cũng được, Chàng hãy tụt quần chủ khảo ra đi. Thế là quan chủ khảo kiêm Trạng nguyên và Sinh như trút xong gánh nặng. Cô để Sinh giúp cởi hết quần áo, rồi ra trường kỷ nằm xấp, chổng mông lên. Sinh móc dương vậy ra chĩa vào hậu bộ mơn trớn một hồi cho Hoa Thần đỡ sợ, nhưng khi quy đầu chưa vô hẳn, Hoa Thần đã la inh ỏi như bị chọc tiết vậy, chồm dậy như muốn đứng lên. Nhưng các cô cháu quý cứ như người điếc. Thụy Châu lúc nãy dịu dàng nói lời nhân nghĩa, mà nào có phải vậy đâu, chẳng qua cốt cho họ đỡ mặc cả lâu thôi, trì hoãn không chịu khởi sự. Nay thì các nàng hè nhau, người vít đầu, người ôm chân tay không cho bà cô động cựa, còn Thụy Ngọc ở sau lưng Sinh, ôm mông chàng đẩy tới cho dương vật thọc sâu thêm. Thọt sâu mới được một nửa, bà cô đau khổ đã la thảm thiết. Sinh sợ hãi, mới bảo các nàng coi chừng hại tính mạng cô Hoa. Các nàng đồng thanh la lên rằng: - Nhưng phải cho đến khi Trạng nguyên đã đời mới thôi, cô đã bảo rồi mà! Hoa Thần vội nói: - Cô ra rồi, ra rồi đó. Nghe vậy các nàng mới buông tay. Hoa Thần lảo đảo đứng lên như người kiệt lực, đi không nổi, mặc xong quần áo rồi phải có a hoàn nâng đỡ hai bên mới đi về nhà được. Cô nằm lệt giường liệt chiếu ba ngày, nóng lạnh mê man, hậu môn sưng đỏ. Nơi giường bệnh, cô mới biết hối hận đã kiêu ngạo với các cháu mình. Khỏi cơn đau, cô sang nhà các cháu thành khẩn làm lành với họ. Ba nàng cũng vui vẻ bỏ qua. Từ đó về sau, bốn nàng một chàng thân tình hơn trước, chung chăn chung chiếu mặc sức gió trăng. Ngày tháng trôi qua, thấm thoát hơn ba tháng. Còn nhớ lúc chia tay với Diễm Phương, Sinh đã hẹn dầu gì trong vòng ba tháng cũng sẽ trở về, lúc nàng sinh nở. Trước khi về, Sinh sai Thư Ti dò la tin tức, thì được biết nàng đã sinh hạ rồi, còn sinh đôi, được hai con gái. Nghe tin, Hoa Thần cùng các cháu bày tiệc mừng. Cả bọn vui vầy thêm mấy ngày mới tiễn Sinh ra về. Diễm Phương sinh nở mẹ tròn con vuông, rồi mướn hai người vú đem trẻ đi nuôi riêng, còn nàng khỏi bận bịu, người thành trẻ hơn như lúc chưa sinh nở bao giờ. Mãi đến khi ăn đầy tháng con, Sinh mới về đến nhà. Mấy tháng trời xa cách, giờ được hội ngộ, tưởng là tình trường gây cuộc, giáo nhọn mác sắc, cờ phướn phấp phới đến nơi, nào ngờ cay đắng biết mấy. Sinh "mệnh cùng tài tận" hết còn làm ăn gì được. Sao thế? Bốn năm tháng trời mê mệt, một người phải cáng đáng đến ba bốn người, dâm ô cùng cực bất kể ngày đêm, cho dù dương vật có bằng sắt đi nữa cũng phải mòn, tinh dịch như đại hải cũng phải cạn! Ba tháng cách mặt, khi gặp vợ mà bơ phờ bại tướng, uể oải ngoảnh mặt đi, làm sao Diễm Phương không hận cho được? Chỉ vì: Mấy tháng trôi dạt tình trường Sinh lực vắt kiệt đáng thương cho chàng Chuyện đời vay, trả rõ ràng Khi về nghiệt chướng sắp hàng về theo.
Muốn biết ông thợ tình trường Vị Ương sinh bị đời báo ứng ra sao xin xem tiếp hồi sau sẽ rõ. 第 十 七 回
得便宜因人瞞己 遭塗毒為己驕人 花晨把未央生抬到家裡,打發管家出去之後,就開自己箱子,取出一套男衣, 一頂舊巾並鞋襪,是他丈夫在日穿的,擺在書箱邊。然後開了金鎖,請出未央生, 替他穿著。二人先見了禮,然後對坐。未央生那張利嘴,是極會騙人的。說我在廟 中相見之後,終日思想,不知尊姓芳名,無由尋覓。幸得今日天假以緣,因禍得福 ,方才得觀芳容。
花晨只因看見批評,想他果然見許,就把假話當了真言,心上歡喜,等不得到 晚,兩個就上床做事。他的身體雖不叫做極胖,也有八分身體。未央生才爬上身, 被他緊緊抱住,親一個嘴,叫一聲「心肝」,未央生就遍體酥麻起來,覺得婦人睡 過許多,未嘗有此之樂。
這個甚麼原故?要曉得婦人裡面有中看中用二種。中看者,未必中用;中用者 ,未必中看。那中看的婦人要有「三宜」。哪「三宜」?宜瘦不宜肥;宜小不宜大 ;宜嬌怯不宜強健。所以牆上畫的美人,都是畫瘦小嬌竊的,再沒有畫肥大的身子 ,健旺的精神。凡畫的美人,是畫與人看的,不是把人用的。那中用的也有「三宜 」:宜肥不宜瘦;宜大不宜小;宜強健不宜嬌怯。怎見得中用的婦人要有這「三宜 」?凡男子睡在婦人身上,一要溫柔似褥;二要身體相當;三要盛載得起。瘦的婦 人同石床板榻一般,睡在上面混身都要疼痛,怎能像肥胖婦人,又溫又軟?睡在上 面不消幹事,自然會麻木人的身體,最爽人的精神。所以知道瘦不如肥。與矮小婦 人同睡,兩下的肢體不能相當,湊著上面湊不著下面;湊著下面湊不著上面,竟像 與孩子一般,那能有趣?所以知道小不如大。男子身子之輕重,多者百餘斤,少者 亦有七八十斤,若不是強健婦人,那裡盛載得起?睡在嬌怯婦人身上,心下惟恐壓 壞了他。追歡逐樂之事全要以適性為主,那裡經得要戰戰兢兢?所以知道嬌怯不如 強健。
這等說起來,中看中用兩件事竟是相反的。若能與相反之事相兼得來,這樣婦 人,只要有八分姿色就是十足的了。花晨年紀雖大,實能兼此二美。未央生睡在床 上,花晨就露出所長,把一雙嫩肩摟住他上身,一雙嫩腿摟住他下身,竟像一條綿 軟的褥子,把他裹在中間。你說快活不快活?未央生以前所御的婦人,都在瘦小嬌 怯的一邊,何知有此樂?所以還不曾動手,竟覺得遍體酥麻了。只因身上快活,引 得下面的東西分外雄壯堅固,遂把陽物對著陰戶直刺。
花晨的陰戶是生育過的,裡面自然寬大,不見痛楚就入佳境。只見到十抽之外 ,摟著未央生叫道:「心肝,快些弄。我要丟了!」未央生狠抽不上十下,又叫道 :「心肝,不要動。我丟了!」未央生就把龜頭抵住花心,停了一會,待他丟過之 後,又弄起來。一邊弄一邊問道:「心肝,你的本事怎麼這等不濟?抽不上三十下 竟自丟了?你那三位侄女多的要二三百抽,少的也要一二百抽,方才得洩。我還說 他容易打發,那裡曉得婦人裡面更有容易打發的。」花晨就應道:「你不要把我看 容易,我是婦人裡面第一個難打發的。若不到一二千抽不得我丟。就是到了一二千 抽,我要丟的時節,也要費上好些氣力,不是這等抽送就弄得丟。」
未央生道:「你既有這樣本事,為何方纔這一遭容易打發?難道是假丟,騙我 不成?」花晨道:「不是假丟騙你。有個原故,因我十幾年不見男子,慾火甚盛。 及忽見你人物又標緻、本錢又壯大,心上歡喜不過,所以才塞進去,那陰精不知不 覺就出來。這是我自己丟的,不關你抽送之事。你不信,只看這一次,就不比方才 了。」未央生道:「原來如此。你方纔的話,我還有些不明白。你說到一二千抽, 也要費好些力氣,不是弄得丟,這一句說話,真正難解。莫非除了抽送之外,還有 別的干法不成?」花晨道:「干法不過如此,只要加些助興的功夫,或是弄出響聲 ,或是說起騷話,使我聽得興起,方才會丟。若是底下沒有響聲,口裡不說騷話, 就像與啞男子幹事一般,有甚麼興趣?隨你一夜弄到天明,那陰精也不肯來。只是 一件,我的丟法與別人不同,竟要死去一刻時辰,方才得活來。我預先對你說明, 你若見我死去的時節,不要呆怕。」
未央生道:「這等說來,竟要強雄健壯,極有精力的男子方才弄得你丟。我的 精力算不得頭等,也還是二等前列,或者能應付你。但不知你亡過的尊夫,精力何 如?」花晨道:「他的精力算不得二等,只好在三等前列。他當初也極愛偷婦人, 做了許多傷倫之事。他嘗對我說,別人的陰戶都是肉做的,只有你的是鐵打的,千 方百計再弄不丟。就想出許多助興之法,煽動我的慾火,後面幹起來也就容易。不 論一千二千,只是心窩快活就要丟了。」未央生道:「這等話說,那些法子是怎麼 樣的?」花晨道:「那些法子極容易做,做來也極有趣。不過是三件事。」未央生 道:「哪三件事?」
花晨就念道:「看春意、讀淫書、聽騷聲。」未央生道:「『看春意』、『讀 淫書』,這兩件事我初婚的時節都曾做過,果然是有趣的事。至於『聽騷聲』這件 事,不但文字不曾做過,連題目也解說不來。怎麼叫做『聽騷聲』?花晨道:「我 生平及喜聽人幹事,可以助我的興動。當初先夫在日之時,故意叫他偷丫鬟,又要 他弄得極響,幹得極急,等丫鬟極快活不過,叫喚起來。我聽到興濃之際,然後咳 嗽一聲,他就如飛走來,抱我上床,把陽物塞進去,狠舂亂搗。不可按兵法,只是 一味狠野戰。這等幹起來,不但裡面快活,連心窩裡都快活。只消七八百抽,就要 丟了。這個法子比看春意、讀淫書更覺得有趣。」
未央生道:「這種議論甚是奇暢。只是一件,依你方才說話來,尊夫的精力也 在單薄一邊,怎能先弄丫鬟,後干主母?而且起先又要弄得極響,幹得極急,飛搬 過來的時侯,一定是強弩之末了,怎麼又能再肆野戰?這事我還不能信。」花晨道 :「起先不要他幹,另有代庖的人。就是後來野戰,也要央他接濟。不然,那裡支 持的來。」未央生道:「那代庖的人我知道了,莫非是一位姓『角』的麼?」花晨 道:「然也。這件東西,我家裡最多。今日我和你初交,料想不到難丟地步。明日 幹事,就要用到此法了。」
未央生聽了,也就不按兵法,挺起一味野戰,亂來舂搗,抽了數千,自然從陰 戶快活到心窩裡去。只見他手寒腳冷,目定口張,竟像死得一般。若不是預先說破 ,未央生竟要害怕。果然死了一刻時辰,方才甦醒。摟著未央生道:「心肝,你不 消用代庖之物,竟把我弄丟了。這看來你的精力竟是特等,怎麼說在二等前列?」 未央生道:「我冊子上面取你做特等,你如今也取我做特等,何相報之速耶。」花 晨道:「我正要問你,那冊子上面他們三個名字是哪個塗抹的?後面一行批語是那 一個添上?」
未央生不好說出,只推不知。花晨道:「你雖不肯說,我心上明白不過。那三 個說我年老色衰敗,還能配得他們過。把自己比做淮陰,把我比做絳灌,是個不削 為伍的意思。不是我誇口說,他們的年紀雖幼小幾歲,面色雖比我嫩幾分,只好在 面前你看看罷了。若要做起事來,恐怕還趕我老人家不上。我今忍在心裡,不與他 爭論,待等閒空時節,待我走過去,約他們做個勝會,一個奇男子,四個俏佳人, 都要脫了衣裙,日間幹事,與他各顯神通,且看是少年的好,老成的好。」未央生 道:「說得有理,這個勝會不可不做。」
二人見天色暗起來,穿了衣服,丫鬟排上酒餚。花晨酒量極高,與未央生不相 上下。二人猜拳行令,直飲到更初。乘了酒興,依舊上床幹事。這一晚是久曠之後 ,陰精易洩,不消用三種法子。到了次日起來,就把許多春意、淫書一齊搬運出來 ,擺在案頭,好待臨時翻閱。他看兩個長丫鬟,年紀俱在十七八歲,都有姿色,又 是已經破瓜的,承受得起,就吩咐在身邊,以備助興之用。
從此以後,朝朝取樂,夜夜追歡,都用三種成法。花晨最怕隔壁的人要來索取 ,追還原物,自從畫箱過來之後,就把旁門鎖了。隨他叫喚,只是不開。叫到第五 日,未央生過意不去,替他哀求。花晨沒奈何,只得說要睡到七日,到第七日後送 去還他。那三人見有了定期,方不叫喚。到第八日上,未央生要辭別過去,花晨還 有求閨之意。虧得未央生善為說辭,方才得脫。及至開了房門,走了過去,香雲姊 妹三人見了大喜,就問未央生道:「你連夜的受用何如?這老東西的興趣何如?」 未央生怕他吃醋,不敢十分讚揚,只把三種成法說與他聽,好等學樣。連花晨要做 勝會的話也說出來,叫他各人爭氣,切不可以一日之短,埋沒了千日之長。
三人聽了,遂暗暗商量算計花晨,未有定著,只得放下。香雲道:「今日為始 ,又要照從前次序,每人分睡一夜何如?」瑞珠、瑞玉道:「如此極妙。」三人遂 分睡三夜,到了四日,正打點要做合體聯形之事,不想花晨寫字過來,約他三個做 盛會,又出了一兩公份,叫他備辦酒席:一面飲酒,一面幹事,方才覺得有興。三 個商量道:「恰好今日是個合睡的日子,自古道『添客不殺雞』,就等他來大覺會 聚也分不多少去。這落得做個虛人情。」立刻寫字回他:「謹依來命。」
花晨的名分大,為甚麼不叫侄女就姑娘,反屈姑娘就侄女?要曉得他家裡有個 十歲的兒子,雖然不大,也是有知識的。起先把未央生一個藏在家中不覺得,如今 一男四女飲酒作樂起來,恐遮掩不住,被兒子看見不好意思。香雲姊妹三個都是沒 有兒子的,只要關了二門就不見人影了,所以不論尊卑,情願過來就他。
只見回字去後,過了一會,花晨就來赴會。未央生見他衣袖之中隱隱躍躍卻像 有物的模樣,就問他道:「袖中何物?」花晨道:「是一件有趣的東西。酒色二件 事都用著他,所以帶來。」就取出與眾人看,原來是一副春意酒牌。未央生道:「 這件東西今日做勝會才好用著,如今且不要看,等到酒興發作之時,你們各取一張 ,照上面的法則,同我模仿一模仿就是了。」香雲道:「這等,待我四人先看一遍 ,看明白了,到了臨期之時才好模仿。」未央生道:「也說得是。」花晨道:「我 看過多次,上面的方法都是爛熟的,不得臨時抱佛腳。如今立過一邊,讓你們看看 就是。」
三人笑了一笑,就攤開牌來,逐張仔細看。看到一張,只見一個少年女子覆在 太湖石上,聳起後庭,與男子干龍陽之事。三人看了一齊笑道:「這是甚麼形狀, 為何丟了乾淨事不做,做起齷齪事來?」花晨道:「是哪一張?拿來我看。」香雲 就遞與他。他看了道:「這個干法,是從文字上面摹擬下來,難道你們不曉得?」 香雲道:「是哪一篇文字?我們不曾看過,求你指教。」花晨道:「是一篇《奴要 嫁傳》。當初有個標緻閨女,與一個俊俏書生隔牆居住。書生想這閨女,不得到手 ,害起相思病來。央人到閨女面前致意,說只要見得一面,就死也甘心,不敢做非 禮之事。那閨女見他說得可憐,只得應允。及至相會的時節,坐在書生懷裡,隨他 要摟就摟,要摸就摸,要親嘴就親嘴,只不與他幹事。等他要干就回復道:『奴要 嫁人,此事不可為。』書生急不過,跪在地下哀求,他到底不允。只把『奴要嫁』 三字回他。說你求見之心不過因我生得標緻,要靠一靠身體,粘一粘皮肉,我今坐 在你懷中,把渾身皮肉隨你摩弄,你的心事也可以完了,何須定要壞我原身,明日 嫁去時節被丈夫識破此事,我一世就做不得人了,這怎麼使得。書生道,男女相交 ,定要這三寸東西把了皮肉,方算得有情,不然終久是一對道路之人,隨你身體相 靠,皮肉相粘,總了不得心事,只是跪在地下哀求不肯起來。閨女被他哀求不過, 只得低頭暗想,想出權宜之法,就對他道:『我是要嫁的人,這件東西斷許你不得 。我如今別尋一物贈你,何如?』書生道:『除了此物,那裡還有一物?』閨女道 :『除非捨前而取後,等把你三寸東西一般進了皮肉,了卻這樁心事,再沒得說了 。』書生見他說得真切,也就不好再強,竟依這個權宜之法,把後庭當做前伴,交 情起來。這個干法,就是從那篇傳上摹擬下來的。這樣好書,你們何不曾讀過?」 香雲姊妹三人見他說話驕傲,心上甚是不平,就丟了酒牌不看,一齊倒背後去商量 。大家協力同心,要擺佈他一場。
花晨與未央生隔了三日不見,勝似九秋,巴不得眾人開去,好與他綢繆一番。 兩個就摟住親嘴,說了許多話,那秭妹三個方才走來。叫丫鬟擺酒,未央生上座, 花晨下座,香雲與瑞珠、瑞玉分坐兩旁。飲過數尋,花晨就叫事牌,過來各取一張 ,照上面行酒。香雲道:「看了那件東西,只想要幹事,連酒都吃不下。如今且行 別令,吃到半酣,然後取他過來,照上面行酒也得,照上面行事也得,就無礙了。 」未央生道:「也說得是。」瑞珠遂取出色盆來,未央生道:「擲骰費力,不如猜 個狀元拳,定了前後次序。如今照次序行酒,少刻就照次序行事,列位心上何如? 」花晨的拳經最熟,聽見這話就眉歡眼笑,巴不得要做狀元,好擺佈他們三個。所 慮者,恐中狀元幹事要從他幹起。他是要先聽虛聲,後干實事的人,那裡肯當頭陣 。想了一會,就對道:「行事的次第,不必照依行酒,只憑狀元發揮,憑他要先就 先,要後就後。」
未央生道:「也說得是。」就把五個拳頭一齊伸出,從未央生猜起,猜到瑞玉 住。果然花晨拳高,一口就被他猜著狀元,是他中去了。不等榜眼、探花出來就先 發令道:「我既中狀元,就是個令官,不但老儒聽考,連榜眼、探花都要受我節制 ,如有抗令者,罰一大杯。」未央生道:「既然如此,求你把條教號令預先張掛出 來,定了個規矩。」花晨道:「吃酒的數目,從狀元起到探花住,吃個節節高。老 儒執壺旁立,只教他斟,不許他吃。幹事的先後,要與前面相反,從探花起到榜眼 住,也干個節節高。老儒執巾旁立,只叫他揩,不許他幹。」又對未央生道:「你 如今不用考,委你做監令官,好待後面用你幹事。」未央生道:「這等說,我事便 有得做,酒卻沒得吃了。」花晨道:「你的酒數更多,狀元、榜眼、探花有酒,都 要你陪。只是老儒服役,不許你去待勞。代勞討好者罰一巨杯。」未央生道:「他 自己不爭氣,去做老儒,不干我事,憑他去受苦罷了。」香雲姊妹三個側目而視, 讓他發揮,不敢稍參末議。還虧他慮在事前,起先到背後去想了一個妙計,放在胸 中。就對未央生道:「你既做監令,若令官不公道,你也要參劾他,不要阿諛曲從 ,助紂為虐。若是如此,我們就鼓噪起來,不受約束了。」花晨道:「若做得不公 ,不消監令參劾,你們只管公舉,舉得確常,我只管受罰就是。」
花晨定了條約,就除出未央生,教他姊妹三人決個勝負。卻也古怪,那三個拳 頭恰好也照序齒之例,香雲中了榜眼,瑞珠中了探花,把個經不得大干的瑞玉做了 老儒。猜定之後,花晨就叫瑞玉行酒,自己一杯,香雲兩杯,瑞珠三杯。都是未央 生陪吃。吃完之後,就叫瑞玉把酒牌洗好放在桌上,然後執巾旁立,待眾人幹事之 際,好替他揩抹淫水。瑞玉不敢違拗,只得依令。
花晨對未央生道:「頭一個限你一百抽,第二個限你二百抽,多一下,少一下 都要罰酒。丟與不丟,看他造化,不累你管。干到第三個就得輪著我了,主令之人 ,與眾人不同,不計數目,定要丟了才住,以前兩個的數目,都要老儒代數,差者 罰。」又對香雲、瑞珠道:「你們上前揭起,揭著那一張,就依那一張的干法好與 不好憑人造化,不許換牌。幹事的時節,要摹仿酷肖方才中式,若有一毫不像,除 罰酒外還要減去抽數。」瑞珠道:「我們做得不像,自然受罰;若令官不如式,卻 怎麼處?」花晨道:「令官不如式,罰了三杯,從新做起,定要做到如式才住。」
瑞珠聽了,就伸手去揭第一張,只見一個婦人睡在床上,兩足張開,男子的身 體與婦人隔開三尺,兩手抵住了席,伏在上面抽送,叫做「蜻蜓點水」之勢。瑞珠 把酒牌呈過了堂,就脫下褲子,仰臥在床上。未央生爬上身去,仿起蜻蜓的樣子, 把陽物塞進陰中,不住的亂點。瑞珠要奉承令官,後面動興,不等快活之後方才叫 喚,未央生點一點,他浪一浪;點十點,他浪十浪。直浪到不點才住。
香雲道:「如今臨著我了」。就揭起第二張,見一個婦人睡在春榻頭上,男子 立著,把他雙腳放在肩頭,兩手抵住春榻,用力推送,叫做「順水推船」之法。香 雲也把酒牌呈過了堂,就睡在春榻上去,與未央生摹仿成式。他那個浪法,更比瑞 珠不同,順水推船既容易推,則順船之水也容易出,船頭上的浪聲與船底下的浪聲 一齊澎湃起來,你說好聽不好聽?
花晨往常竊聽騷聲都是暗中摸索之事,何曾看見這快活頭上。如今見了,那種 淫興比往常咳嗽的時節更不相同,大有不能姑待之意。等得香雲滿數之後,就立起 身道:「如今輪著令官了。」就把一隻手取牌,一隻手插在褲襠,先去解帶。及至 揭起第三張一看,不覺驚慌失色,對眾人道:「這一張是用不得的,只得要別換一 張。」香雲姊妹三個一齊鼓噪起來,先把餘下的牌藏在一處,然後來看這一張。
原來就是「奴要嫁」的故事,婦人聳起後庭,與男子干龍陽的套數。為甚麼這 等湊巧?多少牌揭不著,偏揭這一張?原來就是他姊妹三人商量出來的計策。料想 他三個畢竟輪著一個洗牌,就把這一張做了計號,要分與他。誰想他又預先號令出 來,眾人居先,令官落後,所以瑞玉洗牌的時節就把這一張放在第三。如今恰好取 著,這也是他驕傲之報。
三個看過了牌,就催花晨脫褲。花晨抵死不肯,道:「求列位公議,這一樁事 可是做得麼?況他那一件東西,可是做得這一樁事麼?大家想一想就是了。」三個 道:「這個說不得,若是我們揭著,你可肯饒恕我們麼?況且不許換牌的話,又是 你說的。牌上的方法,只有你爛熟。你既知道這張用不得,何不預先除出這一張? 如今揭著了,還有甚麼說?快些脫褲,省得眾人動手。」又對未央生道:「好個監 令官,為甚麼口也不開,手也不動?要你何用?」未央生道:「不是監令官徇情, 其實我這件東西,他後面原當不起。還要開個贖罪之例,等他多吃了幾杯酒,當了 這事罷。」三人道:「你這句話,只當放屁!若是吃酒當得幹事,我們起先只該吃 酒,不該幹事了。那個是不顧廉恥,肯脫衣服在人面前出醜?」
未央生見他說得詞嚴義正,無言可對,只得求眾人道:「如今我也沒得說,只 求刻令開一面之網,不要求全責備,等他脫下褲來,略見大意罷了。」香雲、瑞玉 還不肯依,要與尋常幹事一般,瑞珠紫一紫眼道:「只要見得大意也就罷了。難道 定要盡法不成?」未央生道:「這等還易處。」就伸手去扯花晨,替他脫褲。花晨 執意不肯,被未央生苦勸不過,低頭喪氣,只得曲從。就把褲子解開,伏在春榻頭 上。未央生取出陽物,抹上涎唾,只在肛門外面抵得一抵,花晨就叫喊起來。正要 立起身子不容他幹,誰想這班惡少安排三雙毒手等他。起先紫眼的話,是哄他脫褲 ,等他脫了褲子伏上春榻,就一齊走上前去,捺頭的捺頭,封手的封手,莫說立不 起,就要把身子動一動也不能。更有一個最惡的,躲在未央生背後,等他抵著肛門 的時節,就把未央生的身子著力一推。那陽物竟推進了半截,又把住未央生的身子 ,替他抽送。花晨就像殺豬一般,大聲喊叫「饒命」。未央生道:「人命相關,不 是當要的事,饒了他罷。」眾人道:「他起先說令官與眾人不同,不論次數,直要 丟了才住,如今問他丟了不曾?」花晨連聲應道:「丟了、丟了。」
眾人見他狼狽已極,只得放手。花晨立起身來,就像死人一般,話也說不出, 站也站不牢,只得叫丫鬟扶了回去。後來肛門臃腫,發寒發熱,睡了三四天方才爬 得起。從此以後心上雖懷恨,只因要做這樁勾當,不好怨恨同事之人,只得與他相 好起來,一男四女,共枕同衾,說不盡他們的樂處。
未央生出門之日,原與艷芳約以三月為期,就回來看他分娩。不想樂而忘返, 等到想著期,已在三月之後。叫書笥出去打聽,聞得艷芳已經分娩,一胞生下兩個 女兒。花晨四人辦酒,與他賀喜。又作樂了幾日,方送他回去。
艷芳恐怕孩子累身不好作樂,就雇了兩個奶娘,把孩子抱去撫養。恰好到彌月 之時,未央生走到。就叫他大整旗槍,重新對壘,要嚴追已往的積逋。那裡曉得民 窮財盡,一時催征不起。這是何故?只因四五個月中,以一男而敵四女,肆意姦淫 ,不分晝夜,豈有不神疲力倦之理?從此以後,艷芳不能遂其欲,遂有悔恨之心矣 評曰: 有病此回形容太過,不為姦夫淫婦留餘地者,然非此回之奇淫 不足起下回之慘報。縱容他處,正是難為他處。看到玉香獨擅 奇淫,替丈夫還債處,始覺以前數回不妨形容太過耳。
|
|