Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 29 bài viết ]  Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế tiếp
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 17-07-2010, 10:24 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 

Điều vô giá!


Cho con mượn 5 đô nhé?

Một phụ nữ đi làm về thật trễ, mệt mỏi và bực bội, gặp cậu bé trai năm tuổi đang chờ đợi mình tại cửa nhà.
Cậu bé: ‘Má ơi, cho con hỏi câu này?’
‘Ừa, gì vậy con?’ người phụ nữ đáp lại.
Cậu bé: ‘Má ơi, vậy chứ một giờ má kiếm được bao nhiêu tiền?’
‘Đó đâu phải là chuyện của con. Sao con lại hỏi vậy?’ bà bực mình nói.
Cậu bé: ‘Con chỉ muốn biết. Nói con nghe đi, một tiếng má làm được bao nhiêu tiền?
Bà mẹ: ‘Con muốn biết thiệt hả, 20 đô một tiếng đó’
‘Ồ’, cậu bé tiếp, đầu cúi xuống.
‘Má, vậy làm ơn cho con mượn 5 đô nhé!’
Bà mẹ giận dữ, ‘Con hỏi má vòng vo là chỉ để mượn tiền mua món đồ chơi lảng nhách hay thứ gì đó nhảm nhí phải không, rồi con đi tuốt vào phòng, leo lên giường ngủ. Con có bao giờ nghĩ là con rất ích kỷ. Con đâu phải làm việc cực khổ mỗi ngày để nuôi một thằng nhóc tì lãng phí’.
Thằng bé lẳng lặng vào phòng và sập cửa lại…
Người phụ nữ ngồi xuống và nổi xung thiên hơn vì mấy câu hỏi của thằng bé. Sao mà thằng nhỏ này lại hỏi đủ thứ chỉ để xin chút tiền vậy chứ?
Sau chừng một tiếng thừ nguoi, bà đã bình tĩnh lại và bắt đầu nghĩ:
Hay là thằng nhỏ muon 5 đô để mua thứ gì đó cần thiết thật sự cho nó, mà nó cũng ít khi nào hỏi xin tiền bà. Bà mẹ bước đến cửa phòng đứa bé và mở ra.
‘Con ngủ chưa, con trai’, bà hỏi..
‘Chưa má, con còn thức’, thằng bé đáp.
‘Má nghĩ kỹ rồi, có lẽ má quá nghiêm khắt với con’ bà nói ‘Quần quật cả ngày rồi bị con quấy rầy nữa chứ’. ‘Đây, cho con 5 đô, con hỏi xin nè’.
Cậu bé ngồi nhổm dậy, mĩm cười. ‘Ồ, cám ơn má!’ nó ngáp. Rồi nó vói tay xuống gối, lôi ra mấy tờ tiền nhàu nát.
Bà mẹ nhìn thấy thằng bé có tiền, bà lại nổi xung lần nữa.
Cậu bé chậm chạp đếm tiền của nó và rồi ngước nhìn mẹ.
‘Sao con lại đòi thêm tiền khi con đã có rồi?’ Bà mẹ làu bàu.
‘Bởi con không có đủ, nhưng bây giờ thì đủ rồi’ cậu bé đáp.
‘Má, giờ con đã có 20 đô. Con có thể mua 1 tiếng đồng hồ của má không? Ngày mai má về nhà sớm nhé. Con muốn được ăn tối với má!’
Bà mẹ se lòng. Bà choàng tay ôm lấy thằng bé và xin lỗi nó.
Đây chỉ là một lời nhắc nhở tất cả các bạn đang làm việc quần quật kiếm sống. Ta không nên để thời gian vuột khỏi tầm tay mà không dành cho những người thân yêu nhất đời mình. Hãy nhớ chia sẻ khoảng thời gian đáng giá 20 đô của mình với người mình yêu thương.
Nếu ngày mai bạn qua đời, công ty mà bạn đang cống hiến vẫn dễ dàng tìm người khác thay thế trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nhưng gia đình và bạn bè mà bạn bỏ lại sau lưng sẽ cảm thấy sự thiếu vắng bạn cho phần đời còn lại của họ.
Dù bạn chỉ chuyển tiếp câu chuyện này đến được một người nữa thôi thì cũng tốt, xin đừng để gián đoạn. Rất cám ơn.

This is priceless!
Can I Borrow $5?
A woman came home from work late, tired and irritated, to find her 5-year old son waiting for her at the door.
SON: 'Mummy, may I ask you a question?'

MUM: 'Yeah sure, what it is?' replied the woman..

SON: 'Mummy, how much do you make an hour?'

MUM: 'That's none of your business. Why do you ask such a thing?' the woman said angrily.

SON: 'I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?'

MUM: 'If you must know, I make $20 an hour.'

SON: 'Oh,' the little boy replied, with his head down.

SON: "Mummy, may I please borrow $5?"

The mother was furious, 'If the only reason you asked that is so you can borrow some money to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you are being so selfish. I don't work hard everyday for such childish frivolities. '

The little boy quietly went to his room and shut
the door..

The woman sat down and started to get even angrier about the little boy's questions. How dare he ask such questions only to get some money?

After about an hour or so, the woman had calmed down, and started to think:

Maybe there was something he really needed to buy with that $5 and he really didn't ask for money very often.The woman went to the door of the little boy's room and opened the door.

'Are you asleep, son?' She asked..

'No Mummy, I'm awake,' replied the boy.

'I've been thinking, maybe I was too hard on you earlier' said the woman. 'It's been a long day and I took out my aggravation on you. Here's the $5 you asked for.'

The little boy sat straight up, smiling. 'Oh, thank you Mummy!' he yelled. Then, reaching under his pillow he pulled out some crumpled up bills.

The woman saw that the boy already had money, started to get angry again.

The little boy slowly counted out his money, and then looked up at his mother.

'Why do you want more money if you already have some?' the mother grumbled.

'Because I didn't have enough, but now I do,' the little boy replied.

'Mummy, I have $20 now. Can I buy an hour of your time? Please come home early tomorrow.
I would like to have dinner with you.'

The mother was crushed. She put her arms around her little son, and she begged for his forgiveness.

It's just a short reminder to all of you working so hard in life. We should not let time slip through our fingers without having spent some time with those who really matter to us, those close to our hearts. Do remember to share that $20 worth of your time with someone you love.

If we die tomorrow, the company that we are working for could easily replace us in a matter of hours. But the family & friends we leave behind will feel the loss for the rest of their lives.

Please don't break this even if you only send it to one person.


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 22-07-2010, 01:38 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Tiêu đề bài viết: Điều vô giá!

Cho con mượn 5 đô nhé?

Một phụ nữ đi làm về thật trễ, mệt mỏi và bực bội, gặp cậu bé trai năm tuổi đang chờ đợi mình tại cửa nhà.
Cậu bé: ‘Má ơi, cho con hỏi câu này?’
‘Ừa, gì vậy con?’ người phụ nữ đáp lại.
Cậu bé: ‘Má ơi, vậy chứ một giờ má kiếm được bao nhiêu tiền?’
‘Đó đâu phải là chuyện của con. Sao con lại hỏi vậy?’ bà bực mình nói.
Cậu bé: ‘Con chỉ muốn biết. Nói con nghe đi, một tiếng má làm được bao nhiêu tiền?
Bà mẹ: ‘Con muốn biết thiệt hả, 20 đô một tiếng đó’
‘Ồ’, cậu bé tiếp, đầu cúi xuống.
‘Má, vậy làm ơn cho con mượn 5 đô nhé!’
Bà mẹ giận dữ, ‘Con hỏi má vòng vo là chỉ để mượn tiền mua món đồ chơi lảng nhách hay thứ gì đó nhảm nhí phải không, rồi con đi tuốt vào phòng, leo lên giường ngủ. Con có bao giờ nghĩ là con rất ích kỷ. Con đâu phải làm việc cực khổ mỗi ngày để nuôi một thằng nhóc tì lãng phí’.
Thằng bé lẳng lặng vào phòng và sập cửa lại…
Người phụ nữ ngồi xuống và nổi xung thiên hơn vì mấy câu hỏi của thằng bé. Sao mà thằng nhỏ này lại hỏi đủ thứ chỉ để xin chút tiền vậy chứ?
Sau chừng một tiếng thừ nguoi, bà đã bình tĩnh lại và bắt đầu nghĩ:
Hay là thằng nhỏ muon 5 đô để mua thứ gì đó cần thiết thật sự cho nó, mà nó cũng ít khi nào hỏi xin tiền bà. Bà mẹ bước đến cửa phòng đứa bé và mở ra.
‘Con ngủ chưa, con trai’, bà hỏi..
‘Chưa má, con còn thức’, thằng bé đáp.
‘Má nghĩ kỹ rồi, có lẽ má quá nghiêm khắt với con’ bà nói ‘Quần quật cả ngày rồi bị con quấy rầy nữa chứ’. ‘Đây, cho con 5 đô, con hỏi xin nè’.
Cậu bé ngồi nhổm dậy, mĩm cười. ‘Ồ, cám ơn má!’ nó ngáp. Rồi nó vói tay xuống gối, lôi ra mấy tờ tiền nhàu nát.
Bà mẹ nhìn thấy thằng bé có tiền, bà lại nổi xung lần nữa.
Cậu bé chậm chạp đếm tiền của nó và rồi ngước nhìn mẹ.
‘Sao con lại đòi thêm tiền khi con đã có rồi?’ Bà mẹ làu bàu.
‘Bởi con không có đủ, nhưng bây giờ thì đủ rồi’ cậu bé đáp.
‘Má, giờ con đã có 20 đô. Con có thể mua 1 tiếng đồng hồ của má không? Ngày mai má về nhà sớm nhé. Con muốn được ăn tối với má!’
Bà mẹ se lòng. Bà choàng tay ôm lấy thằng bé và xin lỗi nó.
Đây chỉ là một lời nhắc nhở tất cả các bạn đang làm việc quần quật kiếm sống. Ta không nên để thời gian vuột khỏi tầm tay mà không dành cho những người thân yêu nhất đời mình. Hãy nhớ chia sẻ khoảng thời gian đáng giá 20 đô của mình với người mình yêu thương.
Nếu ngày mai bạn qua đời, công ty mà bạn đang cống hiến vẫn dễ dàng tìm người khác thay thế trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nhưng gia đình và bạn bè mà bạn bỏ lại sau lưng sẽ cảm thấy sự thiếu vắng bạn cho phần đời còn lại của họ.
Dù bạn chỉ chuyển tiếp câu chuyện này đến được một người nữa thôi thì cũng tốt, xin đừng để gián đoạn. Rất cám ơn.

This is priceless!
Can I Borrow $5?
A woman came home from work late, tired and irritated, to find her 5-year old son waiting for her at the door.
SON: 'Mummy, may I ask you a question?'

MUM: 'Yeah sure, what it is?' replied the woman..

SON: 'Mummy, how much do you make an hour?'

MUM: 'That's none of your business. Why do you ask such a thing?' the woman said angrily.

SON: 'I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?'

MUM: 'If you must know, I make $20 an hour.'

SON: 'Oh,' the little boy replied, with his head down.

SON: "Mummy, may I please borrow $5?"

The mother was furious, 'If the only reason you asked that is so you can borrow some money to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you are being so selfish. I don't work hard everyday for such childish frivolities. '

The little boy quietly went to his room and shut
the door..

The woman sat down and started to get even angrier about the little boy's questions. How dare he ask such questions only to get some money?

After about an hour or so, the woman had calmed down, and started to think:

Maybe there was something he really needed to buy with that $5 and he really didn't ask for money very often.The woman went to the door of the little boy's room and opened the door.

'Are you asleep, son?' She asked..

'No Mummy, I'm awake,' replied the boy.

'I've been thinking, maybe I was too hard on you earlier' said the woman. 'It's been a long day and I took out my aggravation on you. Here's the $5 you asked for.'

The little boy sat straight up, smiling. 'Oh, thank you Mummy!' he yelled. Then, reaching under his pillow he pulled out some crumpled up bills.

The woman saw that the boy already had money, started to get angry again.

The little boy slowly counted out his money, and then looked up at his mother.

'Why do you want more money if you already have some?' the mother grumbled.

'Because I didn't have enough, but now I do,' the little boy replied.

'Mummy, I have $20 now. Can I buy an hour of your time? Please come home early tomorrow.
I would like to have dinner with you.'

The mother was crushed. She put her arms around her little son, and she begged for his forgiveness.

It's just a short reminder to all of you working so hard in life. We should not let time slip through our fingers without having spent some time with those who really matter to us, those close to our hearts. Do remember to share that $20 worth of your time with someone you love.

If we die tomorrow, the company that we are working for could easily replace us in a matter of hours. But the family & friends we leave behind will feel the loss for the rest of their lives.

Please don't break this even if you only send it to one person.
Cho con mượn 5 đô nhé?

Một phụ nữ đi làm về thật trễ, mệt mỏi và bực bội, gặp cậu bé trai năm tuổi đang chờ đợi mình tại cửa nhà.
Cậu bé: ‘Má ơi, cho con hỏi câu này?’
‘Ừa, gì vậy con?’ người phụ nữ đáp lại.
Cậu bé: ‘Má ơi, vậy chứ một giờ má kiếm được bao nhiêu tiền?’
‘Đó đâu phải là chuyện của con. Sao con lại hỏi vậy?’ bà bực mình nói.
Cậu bé: ‘Con chỉ muốn biết. Nói con nghe đi, một tiếng má làm được bao nhiêu tiền?
Bà mẹ: ‘Con muốn biết thiệt hả, 20 đô một tiếng đó’
‘Ồ’, cậu bé tiếp, đầu cúi xuống.
‘Má, vậy làm ơn cho con mượn 5 đô nhé!’
Bà mẹ giận dữ, ‘Con hỏi má vòng vo là chỉ để mượn tiền mua món đồ chơi lảng nhách hay thứ gì đó nhảm nhí phải không, rồi con đi tuốt vào phòng, leo lên giường ngủ. Con có bao giờ nghĩ là con rất ích kỷ. Con đâu phải làm việc cực khổ mỗi ngày để nuôi một thằng nhóc tì lãng phí’.
Thằng bé lẳng lặng vào phòng và sập cửa lại…
Người phụ nữ ngồi xuống và nổi xung thiên hơn vì mấy câu hỏi của thằng bé. Sao mà thằng nhỏ này lại hỏi đủ thứ chỉ để xin chút tiền vậy chứ?
Sau chừng một tiếng thừ nguoi, bà đã bình tĩnh lại và bắt đầu nghĩ:
Hay là thằng nhỏ muon 5 đô để mua thứ gì đó cần thiết thật sự cho nó, mà nó cũng ít khi nào hỏi xin tiền bà. Bà mẹ bước đến cửa phòng đứa bé và mở ra.
‘Con ngủ chưa, con trai’, bà hỏi..
‘Chưa má, con còn thức’, thằng bé đáp.
‘Má nghĩ kỹ rồi, có lẽ má quá nghiêm khắt với con’ bà nói ‘Quần quật cả ngày rồi bị con quấy rầy nữa chứ’. ‘Đây, cho con 5 đô, con hỏi xin nè’.
Cậu bé ngồi nhổm dậy, mĩm cười. ‘Ồ, cám ơn má!’ nó ngáp. Rồi nó vói tay xuống gối, lôi ra mấy tờ tiền nhàu nát.
Bà mẹ nhìn thấy thằng bé có tiền, bà lại nổi xung lần nữa.
Cậu bé chậm chạp đếm tiền của nó và rồi ngước nhìn mẹ.
‘Sao con lại đòi thêm tiền khi con đã có rồi?’ Bà mẹ làu bàu.
‘Bởi con không có đủ, nhưng bây giờ thì đủ rồi’ cậu bé đáp.
‘Má, giờ con đã có 20 đô. Con có thể mua 1 tiếng đồng hồ của má không? Ngày mai má về nhà sớm nhé. Con muốn được ăn tối với má!’
Bà mẹ se lòng. Bà choàng tay ôm lấy thằng bé và xin lỗi nó.
Đây chỉ là một lời nhắc nhở tất cả các bạn đang làm việc quần quật kiếm sống. Ta không nên để thời gian vuột khỏi tầm tay mà không dành cho những người thân yêu nhất đời mình. Hãy nhớ chia sẻ khoảng thời gian đáng giá 20 đô của mình với người mình yêu thương.
Nếu ngày mai bạn qua đời, công ty mà bạn đang cống hiến vẫn dễ dàng tìm người khác thay thế trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nhưng gia đình và bạn bè mà bạn bỏ lại sau lưng sẽ cảm thấy sự thiếu vắng bạn cho phần đời còn lại của họ.
Dù bạn chỉ chuyển tiếp câu chuyện này đến được một người nữa thôi thì cũng tốt, xin đừng để gián đoạn. Rất cám ơn.

This is priceless!
Can I Borrow $5?
A woman came home from work late, tired and irritated, to find her 5-year old son waiting for her at the door.
SON: 'Mummy, may I ask you a question?'

MUM: 'Yeah sure, what it is?' replied the woman..

SON: 'Mummy, how much do you make an hour?'

MUM: 'That's none of your business. Why do you ask such a thing?' the woman said angrily.

SON: 'I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?'

MUM: 'If you must know, I make $20 an hour.'

SON: 'Oh,' the little boy replied, with his head down.

SON: "Mummy, may I please borrow $5?"

The mother was furious, 'If the only reason you asked that is so you can borrow some money to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you are being so selfish. I don't work hard everyday for such childish frivolities. '

The little boy quietly went to his room and shut
the door..

The woman sat down and started to get even angrier about the little boy's questions. How dare he ask such questions only to get some money?

After about an hour or so, the woman had calmed down, and started to think:

Maybe there was something he really needed to buy with that $5 and he really didn't ask for money very often.The woman went to the door of the little boy's room and opened the door.

'Are you asleep, son?' She asked..

'No Mummy, I'm awake,' replied the boy.

'I've been thinking, maybe I was too hard on you earlier' said the woman. 'It's been a long day and I took out my aggravation on you. Here's the $5 you asked for.'

The little boy sat straight up, smiling. 'Oh, thank you Mummy!' he yelled. Then, reaching under his pillow he pulled out some crumpled up bills.

The woman saw that the boy already had money, started to get angry again.

The little boy slowly counted out his money, and then looked up at his mother.

'Why do you want more money if you already have some?' the mother grumbled.

'Because I didn't have enough, but now I do,' the little boy replied.

'Mummy, I have $20 now. Can I buy an hour of your time? Please come home early tomorrow.
I would like to have dinner with you.'

The mother was crushed. She put her arms around her little son, and she begged for his forgiveness.

It's just a short reminder to all of you working so hard in life. We should not let time slip through our fingers without having spent some time with those who really matter to us, those close to our hearts. Do remember to share that $20 worth of your time with someone you love.

If we die tomorrow, the company that we are working for could easily replace us in a matter of hours. But the family & friends we leave behind will feel the loss for the rest of their lives.

Please don't break this even if you only send it to one person.

Đã gửi: 17 Tháng 7 2010, 22:24





Nga st


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 26-07-2010, 05:35 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 22-07-2010, 01:56 am 
Lính thuỷ
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-05-2010, 05:42 am
Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 05:41 pm
Bài viết: 864
Đến từ: Biển xanh, đảo xa
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 555 lần
Được cảm ơn:
1662 lần trong 597 bài viết
 
Bạn Nga thân mến!

Bạn có thể đăng bài dịch tác phẩm tiếng Anh này sang mục Tiếng Anh của PHÒNG NGOẠI VĂN
do Lính thuỷ và Phương Đông phụ trách.
Chúng tôi nhiệt liệt đón chào bạn.

Lính thuỷ


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 22-07-2010, 02:49 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Dạ thưa chú Lính Thủy như vậy là đăng luôn cả phần tiếng việt hả chú
Cháu thấy bài này hay và cảm động ,cháu chỉ mong phổ biến cho nhiều ngươi cùng xem ,cháu tìm nãy giờ mới ra phần truyện dịch,nhung khong biết xóa nhờ các chú xóa dùm
Một lần nữ cảm ơn chú rất nhiều
Nga st : :laugh1:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Điều vô giá
Gửi bàiĐã gửi: 22-07-2010, 03:29 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Cho con mượn 5 đô nhé?

Một phụ nữ đi làm về thật trễ, mệt mỏi và bực bội, gặp cậu bé trai năm tuổi đang chờ đợi mình tại cửa nhà.
Cậu bé: ‘Má ơi, cho con hỏi câu này?’
‘Ừa, gì vậy con?’ người phụ nữ đáp lại.
Cậu bé: ‘Má ơi, vậy chứ một giờ má kiếm được bao nhiêu tiền?’
‘Đó đâu phải là chuyện của con. Sao con lại hỏi vậy?’ bà bực mình nói.
Cậu bé: ‘Con chỉ muốn biết. Nói con nghe đi, một tiếng má làm được bao nhiêu tiền?
Bà mẹ: ‘Con muốn biết thiệt hả, 20 đô một tiếng đó’
‘Ồ’, cậu bé tiếp, đầu cúi xuống.
‘Má, vậy làm ơn cho con mượn 5 đô nhé!’
Bà mẹ giận dữ, ‘Con hỏi má vòng vo là chỉ để mượn tiền mua món đồ chơi lảng nhách hay thứ gì đó nhảm nhí phải không, rồi con đi tuốt vào phòng, leo lên giường ngủ. Con có bao giờ nghĩ là con rất ích kỷ. Con đâu phải làm việc cực khổ mỗi ngày để nuôi một thằng nhóc tì lãng phí’.
Thằng bé lẳng lặng vào phòng và sập cửa lại…
Người phụ nữ ngồi xuống và nổi xung thiên hơn vì mấy câu hỏi của thằng bé. Sao mà thằng nhỏ này lại hỏi đủ thứ chỉ để xin chút tiền vậy chứ?
Sau chừng một tiếng thừ nguoi, bà đã bình tĩnh lại và bắt đầu nghĩ:
Hay là thằng nhỏ muon 5 đô để mua thứ gì đó cần thiết thật sự cho nó, mà nó cũng ít khi nào hỏi xin tiền bà. Bà mẹ bước đến cửa phòng đứa bé và mở ra.
‘Con ngủ chưa, con trai’, bà hỏi..
‘Chưa má, con còn thức’, thằng bé đáp.
‘Má nghĩ kỹ rồi, có lẽ má quá nghiêm khắt với con’ bà nói ‘Quần quật cả ngày rồi bị con quấy rầy nữa chứ’. ‘Đây, cho con 5 đô, con hỏi xin nè’.
Cậu bé ngồi nhổm dậy, mĩm cười. ‘Ồ, cám ơn má!’ nó ngáp. Rồi nó vói tay xuống gối, lôi ra mấy tờ tiền nhàu nát.
Bà mẹ nhìn thấy thằng bé có tiền, bà lại nổi xung lần nữa.
Cậu bé chậm chạp đếm tiền của nó và rồi ngước nhìn mẹ.
‘Sao con lại đòi thêm tiền khi con đã có rồi?’ Bà mẹ làu bàu.
‘Bởi con không có đủ, nhưng bây giờ thì đủ rồi’ cậu bé đáp.
‘Má, giờ con đã có 20 đô. Con có thể mua 1 tiếng đồng hồ của má không? Ngày mai má về nhà sớm nhé. Con muốn được ăn tối với má!’
Bà mẹ se lòng. Bà choàng tay ôm lấy thằng bé và xin lỗi nó.
Đây chỉ là một lời nhắc nhở tất cả các bạn đang làm việc quần quật kiếm sống. Ta không nên để thời gian vuột khỏi tầm tay mà không dành cho những người thân yêu nhất đời mình. Hãy nhớ chia sẻ khoảng thời gian đáng giá 20 đô của mình với người mình yêu thương.
Nếu ngày mai bạn qua đời, công ty mà bạn đang cống hiến vẫn dễ dàng tìm người khác thay thế trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nhưng gia đình và bạn bè mà bạn bỏ lại sau lưng sẽ cảm thấy sự thiếu vắng bạn cho phần đời còn lại của họ.
Dù bạn chỉ chuyển tiếp câu chuyện này đến được một người nữa thôi thì cũng tốt, xin đừng để gián đoạn. Rất cám ơn.

This is priceless!
Can I Borrow $5?
A woman came home from work late, tired and irritated, to find her 5-year old son waiting for her at the door.
SON: 'Mummy, may I ask you a question?'

MUM: 'Yeah sure, what it is?' replied the woman..

SON: 'Mummy, how much do you make an hour?'

MUM: 'That's none of your business. Why do you ask such a thing?' the woman said angrily.

SON: 'I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?'

MUM: 'If you must know, I make $20 an hour.'

SON: 'Oh,' the little boy replied, with his head down.

SON: "Mummy, may I please borrow $5?"

The mother was furious, 'If the only reason you asked that is so you can borrow some money to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you are being so selfish. I don't work hard everyday for such childish frivolities. '

The little boy quietly went to his room and shut
the door..

The woman sat down and started to get even angrier about the little boy's questions. How dare he ask such questions only to get some money?

After about an hour or so, the woman had calmed down, and started to think:

Maybe there was something he really needed to buy with that $5 and he really didn't ask for money very often.The woman went to the door of the little boy's room and opened the door.

'Are you asleep, son?' She asked..

'No Mummy, I'm awake,' replied the boy.

'I've been thinking, maybe I was too hard on you earlier' said the woman. 'It's been a long day and I took out my aggravation on you. Here's the $5 you asked for.'

The little boy sat straight up, smiling. 'Oh, thank you Mummy!' he yelled. Then, reaching under his pillow he pulled out some crumpled up bills.

The woman saw that the boy already had money, started to get angry again.

The little boy slowly counted out his money, and then looked up at his mother.

'Why do you want more money if you already have some?' the mother grumbled.

'Because I didn't have enough, but now I do,' the little boy replied.

'Mummy, I have $20 now. Can I buy an hour of your time? Please come home early tomorrow.
I would like to have dinner with you.'

The mother was crushed. She put her arms around her little son, and she begged for his forgiveness.

It's just a short reminder to all of you working so hard in life. We should not let time slip through our fingers without having spent some time with those who really matter to us, those close to our hearts. Do remember to share that $20 worth of your time with someone you love.

If we die tomorrow, the company that we are working for could easily replace us in a matter of hours. But the family & friends we leave behind will feel the loss for the rest of their lives.

Please don't break this even if you only send it to one person


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Điều vô giá
Gửi bàiĐã gửi: 22-07-2010, 03:29 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Cho con mượn 5 đô nhé?

Một phụ nữ đi làm về thật trễ, mệt mỏi và bực bội, gặp cậu bé trai năm tuổi đang chờ đợi mình tại cửa nhà.
Cậu bé: ‘Má ơi, cho con hỏi câu này?’
‘Ừa, gì vậy con?’ người phụ nữ đáp lại.
Cậu bé: ‘Má ơi, vậy chứ một giờ má kiếm được bao nhiêu tiền?’
‘Đó đâu phải là chuyện của con. Sao con lại hỏi vậy?’ bà bực mình nói.
Cậu bé: ‘Con chỉ muốn biết. Nói con nghe đi, một tiếng má làm được bao nhiêu tiền?
Bà mẹ: ‘Con muốn biết thiệt hả, 20 đô một tiếng đó’
‘Ồ’, cậu bé tiếp, đầu cúi xuống.
‘Má, vậy làm ơn cho con mượn 5 đô nhé!’
Bà mẹ giận dữ, ‘Con hỏi má vòng vo là chỉ để mượn tiền mua món đồ chơi lảng nhách hay thứ gì đó nhảm nhí phải không, rồi con đi tuốt vào phòng, leo lên giường ngủ. Con có bao giờ nghĩ là con rất ích kỷ. Con đâu phải làm việc cực khổ mỗi ngày để nuôi một thằng nhóc tì lãng phí’.
Thằng bé lẳng lặng vào phòng và sập cửa lại…
Người phụ nữ ngồi xuống và nổi xung thiên hơn vì mấy câu hỏi của thằng bé. Sao mà thằng nhỏ này lại hỏi đủ thứ chỉ để xin chút tiền vậy chứ?
Sau chừng một tiếng thừ nguoi, bà đã bình tĩnh lại và bắt đầu nghĩ:
Hay là thằng nhỏ muon 5 đô để mua thứ gì đó cần thiết thật sự cho nó, mà nó cũng ít khi nào hỏi xin tiền bà. Bà mẹ bước đến cửa phòng đứa bé và mở ra.
‘Con ngủ chưa, con trai’, bà hỏi..
‘Chưa má, con còn thức’, thằng bé đáp.
‘Má nghĩ kỹ rồi, có lẽ má quá nghiêm khắt với con’ bà nói ‘Quần quật cả ngày rồi bị con quấy rầy nữa chứ’. ‘Đây, cho con 5 đô, con hỏi xin nè’.
Cậu bé ngồi nhổm dậy, mĩm cười. ‘Ồ, cám ơn má!’ nó ngáp. Rồi nó vói tay xuống gối, lôi ra mấy tờ tiền nhàu nát.
Bà mẹ nhìn thấy thằng bé có tiền, bà lại nổi xung lần nữa.
Cậu bé chậm chạp đếm tiền của nó và rồi ngước nhìn mẹ.
‘Sao con lại đòi thêm tiền khi con đã có rồi?’ Bà mẹ làu bàu.
‘Bởi con không có đủ, nhưng bây giờ thì đủ rồi’ cậu bé đáp.
‘Má, giờ con đã có 20 đô. Con có thể mua 1 tiếng đồng hồ của má không? Ngày mai má về nhà sớm nhé. Con muốn được ăn tối với má!’
Bà mẹ se lòng. Bà choàng tay ôm lấy thằng bé và xin lỗi nó.
Đây chỉ là một lời nhắc nhở tất cả các bạn đang làm việc quần quật kiếm sống. Ta không nên để thời gian vuột khỏi tầm tay mà không dành cho những người thân yêu nhất đời mình. Hãy nhớ chia sẻ khoảng thời gian đáng giá 20 đô của mình với người mình yêu thương.
Nếu ngày mai bạn qua đời, công ty mà bạn đang cống hiến vẫn dễ dàng tìm người khác thay thế trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nhưng gia đình và bạn bè mà bạn bỏ lại sau lưng sẽ cảm thấy sự thiếu vắng bạn cho phần đời còn lại của họ.
Dù bạn chỉ chuyển tiếp câu chuyện này đến được một người nữa thôi thì cũng tốt, xin đừng để gián đoạn. Rất cám ơn.

This is priceless!
Can I Borrow $5?
A woman came home from work late, tired and irritated, to find her 5-year old son waiting for her at the door.
SON: 'Mummy, may I ask you a question?'

MUM: 'Yeah sure, what it is?' replied the woman..

SON: 'Mummy, how much do you make an hour?'

MUM: 'That's none of your business. Why do you ask such a thing?' the woman said angrily.

SON: 'I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?'

MUM: 'If you must know, I make $20 an hour.'

SON: 'Oh,' the little boy replied, with his head down.

SON: "Mummy, may I please borrow $5?"

The mother was furious, 'If the only reason you asked that is so you can borrow some money to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you are being so selfish. I don't work hard everyday for such childish frivolities. '

The little boy quietly went to his room and shut
the door..

The woman sat down and started to get even angrier about the little boy's questions. How dare he ask such questions only to get some money?

After about an hour or so, the woman had calmed down, and started to think:

Maybe there was something he really needed to buy with that $5 and he really didn't ask for money very often.The woman went to the door of the little boy's room and opened the door.

'Are you asleep, son?' She asked..

'No Mummy, I'm awake,' replied the boy.

'I've been thinking, maybe I was too hard on you earlier' said the woman. 'It's been a long day and I took out my aggravation on you. Here's the $5 you asked for.'

The little boy sat straight up, smiling. 'Oh, thank you Mummy!' he yelled. Then, reaching under his pillow he pulled out some crumpled up bills.

The woman saw that the boy already had money, started to get angry again.

The little boy slowly counted out his money, and then looked up at his mother.

'Why do you want more money if you already have some?' the mother grumbled.

'Because I didn't have enough, but now I do,' the little boy replied.

'Mummy, I have $20 now. Can I buy an hour of your time? Please come home early tomorrow.
I would like to have dinner with you.'

The mother was crushed. She put her arms around her little son, and she begged for his forgiveness.

It's just a short reminder to all of you working so hard in life. We should not let time slip through our fingers without having spent some time with those who really matter to us, those close to our hearts. Do remember to share that $20 worth of your time with someone you love.

If we die tomorrow, the company that we are working for could easily replace us in a matter of hours. But the family & friends we leave behind will feel the loss for the rest of their lives.

Please don't break this even if you only send it to one person


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 26-07-2010, 04:56 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 22-07-2010, 04:33 pm 
Phương Nam
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 09:53 pm
Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 03:09 pm
Bài viết: 391
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 519 lần
Được cảm ơn:
773 lần trong 177 bài viết
 
Bạn Nga mến!
"Điều vô giá" của bạn đã được gom lại từ 3 trang riêng lẻ thành 1 trang chung và được chuyển về PHÒNG NGOẠI VĂN (mục Tiếng Anh) này.
Chúc bạn vui!

Thân mến!
Phương Nam


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Phương Nam cho bài viết này:
nga (23-07-2010, 02:22 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 25-07-2010, 09:44 pm 
Lính thuỷ
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-05-2010, 05:42 am
Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 05:41 pm
Bài viết: 864
Đến từ: Biển xanh, đảo xa
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 555 lần
Được cảm ơn:
1662 lần trong 597 bài viết
 
Cảm ơn bạn nga đã sưu tầm cho chúng ta thưởng thức một câu chuyện hay.
Mong bạn tiếp tục phát huy nghe!

Thanhk you very much!


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Lính thuỷ cho bài viết này:
nga (26-07-2010, 07:55 pm), Trần Thị Lợi (28-08-2010, 02:37 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: ENJOY this story
Gửi bàiĐã gửi: 26-07-2010, 08:59 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
ENJOY this story>

Two men, both seriously ill, occupied the same > [/color]
Hai người đàn ông, cả hai bị bệnh nặng, cũng nằm phòng bệnh giống nhau,

> hospital room. One man was allowed >
> Một người được ngồii dậy trên giường 1 giờ mỗi trưa
> to sit up in his bed for an hour each afternoon to help drain the >
> > fluid from his lungs. His bed was next to the room's >
> để cho nước ra khỏi phổicủa ông ta. Giường của ông nằm cạnh cái cửa sổ độc nhất của căn phòng.
> only window. The other man had to >
> Người kia phải suốt ngày nằm thẳng lưng
> spend all his time flat on his back. >
> The men talked for hours on end. They spoke of >
> Những người đàn ông nói hàng giờ . Họ nói về vợ và gia đình họ, về ngôi nhà , về công việc của họ
> > >> > > > > > > their wives and families, their homes, their jobs, >
> > their involvement in the military service, where they >
> về sự liên quan voi quân đội, nói họ vừa đi nghĩ hè.
> > >>had been on vacation. >
>
> > Every afternoon when the man in the bed by the >
> Mỗi trưa, khi người đàn ông ở giường bên cạnh cửa sổ có thể ngồi lên,ông ta dùng hết thời gian để
> > window could sit up, he would pass the time by >
> > >>describing to his roommate all the things he could see >
> > outside the window.
> diển tả cho các người cùng phòng mọi thứ ông ta có thể thấy được bên ngoài cửa sổ.
>
> > The man in the other bed began to live for those >
> Người đàn ông ở giường kia bắt đầu sống với
> > one-hour periods where his world would be broadened >

> khoảng thời gian 1 giờ đó, nơi mà thế giới của anh ta được mở rộng
> > and enlivened by all the activity and color of the >

> bởi những sống động đầy màu sắc của thế giới bên ngoài.
>
> > world outside. >

> > The window overlooked a park with a lovely lake. >

> Khung cửa sổ nhìn ra một vườn hoa với một cái hồ đẹp.
> > Ducks and swans played on the water while children >

> Những con thiên nga và những con vịt chơi đùa trên mặt nước trong khi lủ trẻ con
> > sailed their model boats. Young lovers walked arm in >

> bơi thuyền với những cánh thuyền buồm kiểu .Những người trẻ tuổi yêu nhau cùng đi dạo tay trong tay
> >> arm amidst flowers of every color and a fine view of the >

> với những bó hoa nhiều màu sắc, và hình ảnh đẹp của đường chân trời có thể trông thấy trong một khoảng cách
> >> city skyline could be seen in the distance. >

> >> As the man by the window described all this in >

> Khi người đàn ông bên cửa sổ diển tả tất cả những điều này
> >> exquisite detail, the man on the other side of the >

> với chi tiết thật hay, người đàn ông bên kia phòng
> >> room would close his eyes and imagine the picturesque scene >

> nhắm mắt và hình dung ra một quang cảnh đẹp như tranh .
>
> >> One warm afternoon the man by the window described >

> Một buổi chiều ấm áp người đàn ông bên khung cửa sổ diển tả
> >> a parade passing by. Although the other man couldn't >

> một cuộc diểu hành đi qua. Mặc dù người kia không nghe
> >hear the band - he could see it. In his mind's eye >

> được tiếng nhạc - nhưng ông ta có thể thấy .Trong trí
> >> as the gentleman by the window portrayed it with >

> ông ta khung cảnh bên cửa sổ được miêu tả với những từ sinh động .
> >> descriptive words. >

>
> > Days and weeks passed. One morning, the day nurse >

> Ngày lại ngày qua,Một buổi sáng , cô Y tá trở lại
> > arrived to bring water for their baths only to find >

> mang nước cho họ tắm, chỉ thấy cái xác của người đàn ông bên cửa sổ, .
> the lifeless body of the man by the window, who had
>

> ông đã chết thanh thản trong giấc ngủ
> > died peacefully in his sleep.
> > She was saddened and >
> Cô Y tá buồn rầu và
> > called the hospital attendants to take the body away. >

> gọi người phục vụ trong bệnh viện mang cái xác di.
> > As soon as it seemed appropriate, the other man >

> Ngay khi điều đó diển ra, người đàn ông kia
> > asked if he could be moved next to the window. >
> hỏi để ông ta có thể chuyển đến bên cửa sổ
> > The nurse was happy to make the switch, and after making sure >
> Cô y tá vui vẽ đưa ông ta đến, và sau khi giúp cho ông
> > he was comfortable, she left him alone. >
> được thoải mái, cô ta để ông lai 1 mình.
> > Slowly, painfully, he propped himself up on one >
> Chậm chậm, trong đau đớn, ông gục xuống trên
> > elbow to take his first look at the real world outside. >
> cai chong tay đầu tiên để nhin ra thế giới bên ngoài.
> > He strained to slowly turn to look out the >
> Ông ta miển cưởng nhin lại cửa sổ bên cạnh giường.
> > window beside the bed. It faced a blank wall. >
> Đó là một bức tường không có cửa sổ.
> > The man asked the nurse what could have compelled >
> Người đàn ông hỏi cô Y tá điều gi có thể thức dậy
> > his deceased roommate who had described such >
> cái chết của người cùng phòng , người đã diển tả những điều kỳ thú bên ngoài khung cửa sổ này .
> > wonderful things outside this window. >
> > The nurse responded >
> Cô Y tá trả lời
> that the man was blind and could not even see the
>
> rằng người đàn ông bị mù và không thể trông thấy bức tường
> > wall. She said, "Perhaps he just wanted to encourage you." >
> Cô ấy nói, "có lẽ ông ta muốn động viên anh "
>
> Epilogue: There is tremendous happiness in making others happy, despite our own situations. >
Kết luận: Có thật nhiều hạnh phúc khi làm cho kẽ khác hạnh phúc, bất cứ trong hoàn cảnh nào của chúng ta.
> Shared grief is half the sorrow, but happiness when shared, is doubled.
Khi nỗi buồn được chia sẽ ,sẽ vơi đi phân nữa, nhưng khi hạnh phúc được chia sẽ sẽ tăng gấp đôi.
> If you want to feel rich, just count all the things you have that money can't buy.
Nếu bạn muốn cam thay giàu có, hãy đếm tất cả? những gi` bạn có mà tiền bạc không thể mua.
>
> "Today is a gift, that's why it is called the present."
Hiện tại là món qua`, vì thế đươc gọi la` present
>
> People will forget what you said...
> People will forget what you did...
> But people will never forget how you made them feel...
>
Người ta sẽ quên đi những gi` bạn nói
Người ta sẽ quên đi những gi` ban làm
Nhưng người ta sẽ không bao gờ quên những cảm xúc bạn đem đến cho họ.

Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Câu chuyện cảm động
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2010, 08:21 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Câu chuyện cảm động
Tôi nhận được thong điệp này từ một người bạn,bạn ấy nói với tôi rằng tôi cũng cần có một sự lựa chọn và tôi đã quyếtt định
Vì tôi đã quyết định sự lựa chọn
Tôi gửi đến bạn để bạn có thể tự lựa chọn cho bạn
Câu chuyện kể lại rằng :bà mẹ đã trách đứa con gái 5 tuổi vì cô đã sử dụng tờ giấy bạc màu vàng đồng để gói một món quà
Trong khi thu nhập của gia đình đang bắp bênh,bà còn phát hiện ra cô để món quà đó dưới cây thông noel
Dù sao cô cũng đã đưa món quà cho mẹ và nói rằng”thưa mẹ đây là quà của mẹ”
Bà mẹ tỏ ra lung túng trước thái độ của bà hôm trước
Nhưng khi mở ra thì chỉ là hộp không
Bà gọi cô con gái lại và mắng tặng quà thì phải có thứ gì chứ,chứ sao lại tặng hộp không
Cô bé rươm rướm nước mắt nói dạ thưa mẹ trong ấy con đã bỏ đầy những nụ hôn của con, con đã gói kỹ
Bà mẹ hối hận và ôm chầm lấy cô bé
Ít lâu sau cô bé bị một tai nạn khủng khiếp và qua đời
Ngườ ta kể lại rằng bà mẹ vẫn giữ cái hộp trên đầu giường của bà trong suốt cuộc đời
Mỗi khi bà gặp một vấn đề nan giải,hoặc lúc chán chường bà thường mở nắp hộp ra,để nhận lấy một nụ hôn tưởng tượng,như tình thương của đứa con đã đặt vào đó
Thực tế của cuộc đời là chúng ta đã từng nhận những món quà như thế,cũng bọc trong hộp giấy vàng
Hộp quà này đầy những nụ hôn vô điều kiện tư gia đình ,và bạn hữu
Không có vật sở hữu nào quý giá hơn tình yêu
Bây giờ thì bạn có hai điều để chọn
Một là hãy gữi nó đến những người mà bạn than yêu
Hai là quên đi hãy xem như không có nó
Phần tôi đã chọn và gửi đến bạn
Cha mẹ bằng hữu và các thiên thần nâng đỡ chúng ta nhưng khi chúng ta gặp khó khăn thì không biết thế nào để bay

Tác giã câu chuyện:Béatrice ưanaverbecq

ti ếng anh

Touching story
I received this message from a friend, you told me that I should have a choice and I shall have quyett
Since I have decided the choice
I send to you so you can choose your own
The story recounts that her mother was responsible for 5-year-old daughter because she used the money to the yellow of a gift package
While family income is uncertain, she discovered her gift to them under the Christmas tree
Anyway she has a gift for her mother and said, "Mother said this is your mother's gift"
Proved embarrassing mothers' attitudes to her yesterday
But when the box is opened not only
She called her daughter and yelled gifts but there must be something, but why not gift box
She told of lengthy cumbersome tears in her mother lost the child was full of kisses out of me, carefully packed
Maternal regrets and hugged her
Shortly after she was a horrible accident and death
Opposed tell us that the mother kept the box on her bedside throughout life
Whenever she encountered a problem, or at her boredom often opening the box, to take an imaginary kiss, like love of children was put into it
Fact of life that we have received such gifts, also wrapped in gold paper box
This gift box filled with unconditional kisses from family and friends
Not have any valuable possessions over love
Now you have two things to choose
One is to send it to the people you loved
Second, forget it look like there is no
Part I chose you and sent to
Parents and friends support us angels, but when we have problems they do not know how to fly

Story Author: Béatrice uanaverbecq
Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Truyện của cuộc sống
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2010, 08:25 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu
được từ trong rừng lại có người ghét cậu.
Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người". Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận
điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.
There is a naughty boy often chided her. One day her mother angry, he ran next to a jungle valley. Take their best, he shouted: "I hate people." From forests that echo back: "I hate people." He startled back into the womb swooping cry. Why boys do not understand
from the forest there who hate him.
Mother son holding hands, brought him back to the forest. She said: "Now I go to shout:" I love people. "Strangely, he has definitely English, they may echo back:" I love people. "Then the mother explains the new understanding:" my son, it is the law in our lives. Child for something, you will receive
that. Who sow the wind shall reap the storm. If you also hate people who hate the child. If you love the people who also love children.

trong phật giáo cũng có một đoạn tương tự như bài này
một ngày nọ hai vợ chồng kia thấy cha mẹ già ,không giúp ích gi đươc ,nên định bỏ hai ba mẹ mình vào rừng cho cọp ăn
bổng nhiên đứa con hỏi ,ba mẹ đóng xe này để l àm gi?Người cha đáp ừa ba đ óng xe
này để đua ông bà vào rừng ch ơi
người con nói đi xong ba nhớ đem xe về cho con
người cha hỏi đ ể l àm gi
đứa con trả lời thì để khi nào cha mẹ già,con cũng đẩy cha mẹ vào rừng,như cha mẹ đã
từng làm với ông bà
đấy là một câu chuyên luân hồi quả báo của cuộc đời
Buddhist also have a section similar to this article
One day the couple found another mother and father, will not help anything, so the parents put their two tigers in the forest for food
suddenly asked the child, parents play this car for what l am? The father replied three e Yeah shiny car
grandparents to race into the forest only ơi
children said to remember to bring the car to finish third child
To the father asked what l am
children to respond when the mother and father, parents push children into the forest as well as parents
he had done with her
there is a story of reincarnation life retribution
~~~~~~~~~~~~~~~
Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Cuộc sống
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2010, 08:28 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.
Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên
bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề
ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo
lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi
mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp
tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu
hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được
mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
"Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.
Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.
Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là
tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống
người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng
thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con
tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không
chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều
mình đã làm."
Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng
tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành
cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.
A boy invited her to attend the first conference in elementary school.
Article boy fear came true, his mother answered. This is the first time
friends and homeroom teacher and met his mother is ashamed of his appearance
outside of his mother. Although also a very beautiful woman, has a scar
great cover nearly the entire right side of her face. The boy never wanted to ask
why his mother was so big scar.
At the meeting, everyone is very nice impression of gentleness and beauty
A mother's natural scar despite hitting the eye, but still bad boy
Tiger and hid his face in a corner to avoid people. There, the boy heard
his mother talking to her teacher.
"How can she be such a scar on the face?" His teacher asked.
The mother replies, "When my baby boy, it is in the room, the fire rises.
Everyone is afraid to pick up because the fire was too high, and that
I ran into. When I went to run it, I saw a falling away from home are
People get it and I rushed her to cover it. I was beaten to faint but
You are so lucky that he is a firefighter has to save both mother and child
me. "The mother touches the scar on the face crumpled." scar is not
longer treatment, but until today, I have never regretted it
I did. "
Come, boy runs away from his hiding place towards the mother, the tears back
whites. The boy hugged his mother and felt her mother's sacrifice for
yourself. The boy clutched her hand throughout the day.


~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~
Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Tha thứ mãi mãi
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2010, 08:37 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Tha thứ mãi mãi

Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...

- Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần... - Cô giáo trường Chủ Nhật đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe: "70 nhân 7 lần! "

Lisa kéo tay Brent - em trai cô:

- Thế là bao nhiêu lần...

Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.

Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.

- Em ổn cả chứ... Chị lỡ tay thôi mà!

- Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thứ 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!

Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.

Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng".

- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ.

Lisa đỏ mặt:

- Chị xin lỗi!

- Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ còn 488 lần thôi, phải không...

Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:

- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô - Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.

Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.

- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu.

Brent chỉ cười: "Phải, phải"

Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực.

Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện: " Hai giờ chiều ngày mùng 10 nhé! " Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.

- Brent này, khi nào con biểu diễn... - Mẹ hỏi.

- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời.

Lisa lặng người, mãi mới lắp bắp:

- Ôi!... Hôm nay ngày mấy rồi ạ...

- 12, có chuyện gì thế...

Lisa, bưng mặt khóc nức lên:

- Biểu diễn... 2 giờ... mùng 10... người ta gọi điện... tuần trước...

Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.

- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi......... - Brent hỏi.

Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.

Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: "Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.

Rất lâu sau, cô vô tình gặp lại người láng giềng cũ: bà Nelson.

- Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... - Bà ta mở lời.

Lisa ngạc nhiên:

- Sao ạ...

Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.

Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:

"Lisa yêu quý,

Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị.

Yêu thương,

Brent"

Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: "Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! "
Nguồn sưu tầm
Forgiveness forever

Lisa sat on the floor with the box front. The old box containing a sheet of engineering graph paper. And this is the story behind the box ...

- You must forgive his brothers and sisters how many times ... - Sunday school teacher read to always answer to the whole class to hear: "70 people seven times!"

Lisa pulled Brent hand - her brother:

- So how many times ...

Brent wrote some 490 books on the corner of Lisa. Brent small, narrow shoulders, short arms, wearing oversized glasses and unkempt hair. But his musical ability as a friend who also serve. He learned piano from five to four, five to seven darinet trumpet and he is now conquering Oboa lamp. Lisa just better than every one second brother to basketball, two sisters used to play basketball after school. Brent diminutive weak again, but it did not reject it because it was fun by Lisa only between the full transcript is only weakly with less of her.

After class, two sisters run the basketball floor. When Lisa attack, Brent was Lisa elbow nudge to your chin. Lisa scored easily. Gloating with her goal to see Brent hug chin.

- I wrong at all but ... She accidentally stop that!

- Okay, I forgive you - He smiled - to forgive 490 times and this is one, so only 489 whiff again!

Lisa laughed. If you remember what Lisa did with Brent, then down 490 times from long ago expired.

The next day, the ship fired two sisters play on paper. Fear of loss, theft Lisa looked at the paper of Brent and easy "victory."

- Ms. cheat! - Lisa Brent looked suspicious.

Lisa blush:

- She apologized!

- Okay, forgive me - Brent laughed softly - The stop is only 488 times, is not it ...

The generosity of Brent as Lisa moved. That night, Lisa who first chart with 490 squares:

- We use this to track what was wrong and I forgive her. Every time she would cross a box - Mouth said Lisa hand box marked 2. Then she pasted on a wall chart sheet.

Lisa has many opportunities tick chart. Every time I get out wrong, Lisa apologized sincerely. And so on ... Box No. 211: Lisa English books to hide the boy Brent and 0 points. Box No. 394: Lisa Brent lost room key ... Box No. 417: Lisa used too much bleach damage Brent shirt ... Box No. 489: Lisa Brent borrowed a bike and crashed into a tree. Cell 490: Lisa broke the cup shape that Brent loves melon.

- That is all - Lisa stated - she would not have anything to do with me anymore problems head.

Brent just laughed: "Yeah, right"

But then there are 491 th. Brent is a student at that school he was sent to music and performed at New York festival. A dream come true.

It calls to notify calendar but Brent took no home, Lisa electricity hear: "Two offline pm on the 10th!" Lisa thought she could remember was it was not recorded.

- Brent, when any child performers ... - I asked.

- I do not know, they did not call a newspaper! Brent replied.

Lisa quiet person, last forever stammered:

- Oh! ... Today is it a day ...

- 12, what the ...

Lisa, sob his eyes out:

- Performance ... 2 hours ... 10 th ... we call ... last week ...

Brent just sat, looking suspicious, do not dare believe what nhunng Lisa said.

- That means ... performance has passed ......... - Brent asked.

Lisa nodded. Brent out of the room, no more words can say. Lisa on prevention pity cry. She has ruined her dreams of children, as family disappointed. And she arranged the furniture, just sneak away from home that night, leaving a piece of paper told everyone peace of mind.

Lisa to live in Boston and rent it immediately. Parents advised to write several times but Lisa did not answer: "I've been hurt Brent, I will never on anymore." That is the thought of her children 19 years of age.

Very soon, she accidentally met old neighbors: Mrs. Nelson.

- I'm sorry about the Brent ... - She said opening.

Lisa was surprised

- Why a ...

She quickly understood that Nelson did not know Lisa. She told all she heard: vehicle speed is too high, Brent emergency, doctors are dedicated but not over from Brent. Even lunch that day, Lisa returned home.

She sat silent before the bag. She does not see diagrams on paper hectic the past that have crossed a major paper:

"Lisa dear,

I do not count the times I want to forgive, but she wanted to do it again. If you want to keep count, use the new map I made for her.

Love,

Brent "

The rear is a paper chart like Lisa did childhood, with many squares. But only one box is marked first and next to a comment line with a red pen: "First 491: forgive, forever!"
Collectibles Resources

Nga st


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (28-08-2010, 02:53 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Sức mạnh của sự lo lắng
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2010, 09:34 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Sức mạnh của sự lo lắng

Một buổi sáng, một người đàn ông gặp thần Chết trong thành phố. Ông ta hỏi thần Chết: “Ngài đang làm gì trong thành phố của tôi vậy?” - “Ta sẽ lấy đi mạng sống của 100 người trong thành phố này” - Thần Chết trả lời.

“Thật là tồi tệ” - người đàn ông nói.

“Đúng thế” - Thần Chết đồng ý - “Nhưng đó là công việc của ta và ta phải làm thôi”.

Người đàn ông nhanh chóng loan báo cho mọi người trong thành phố về kế hoạch của thần Chết.

Nhưng khi tối đến, người đàn ông kia gặp lại thần Chết với một câu hỏi lớn:

“Thần nói với tôi là lấy đi cuộc sống của 100 người, vậy sao lại có tới 1000 người qua đời trong ngày hôm nay?”.

“Ta vẫn giữ lời của mình đó chứ” - Thần Chết trả lời - “Ta chỉ lấy đi 100 người, và lo lắng đã lấy đi số người còn lại”.

Việc lo lắng thái quá có thể là nguyên nhân của rất nhiều căn bệnh như chứng đau nửa đầu, chứng viêm khớp, các vấn đề về tim mạch, viêm ruột, chứng đau lưng, các vấn đề về tiêu hóa và tất nhiên là cả cái chết nữa.

Hãy để những hối tiếc của ngày hôm qua, những lo lắng của ngày mai sang một bên và thay vào đó, hãy nhận bình yên trong cuộc sống của ngày hôm nay.
Translated by Nguyen Thi Minh Nguyet (Dan Tri)



Death was walking toward a city one morning, and a man asked, "What are you going to do?"

"I'm going to take 100 people,"Death replied.

"That"s horrible!" the man said."That's the way it is."

Death said, "That's what I do."

The man hurried to warn everyone he could about Death's plan.

As evening fell, he met Death again. "You told me you were going to take only 100 people," the man said. "Why did 1,000 die?" I kept my word, Death responded," I only took 100 people" Worry took the others.

Worry is, and always will be, a fatal disease of the heart for its beginning signals the end of faith.

Release the regrets of yesterday, refuse the fears of tomorrow and receive instead, the peace of today. Simply let go and let God be God. Live this and be eternally blessed.
By Author unknown
Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 01:32 am 
tqhoa
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 11-05-2010, 05:09 pm
Lần ghé thăm trước: 19-05-2012, 09:29 pm
Tuổi: 23
Bài viết: 48
Giới tính: Nam
Mình đang: Cool
Đã cảm ơn: 51 lần
Được cảm ơn:
31 lần trong 21 bài viết
 
Why don't we use English to communicate?
I want to communicate in English because I want to improve my skills such as speaking,writing,reading,etc...
Let English be a communative language in this subject,please!!!


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Điều vô giá!
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 06:28 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Like the sub Said ALWAYS LEARNING TO WRITE Pisces
Mongolia sympathetic
nGA


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Bài học của cô giáo
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 02:32 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Bài học của cô giáo
http://vn.engleo.com/2008/12/bi-hc-ca-c-gio.html
Nga st


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 28-08-2010, 02:41 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Điểm yếu hay sức mạnh
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 02:36 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Điểm yếu hay sức mạnh
http://vn.engleo.com/2008/12/im-yu-hay-sc-mnh.html
Nga st


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 30-08-2010, 12:15 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Ngụ ngôn về giáo dục trẻ
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 02:44 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Ngụ ngôn về giáo dục trẻ
http://vn.engleo.com/2008/12/ng-ngn-v-gio-dc-tr.html
Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: cafe cuộc đời
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 02:51 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Sự hào phóng đích thực
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 02:56 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Sự hào phóng đích thực
http://vn.engleo.com/2008/12/s-ho-phng-ch-thc.html
Nga st


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 28-08-2010, 03:24 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
Thy Lan (05-11-2010, 01:54 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Hoa hồng
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 02:59 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
Thy Lan (05-11-2010, 01:54 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Đường đua của niềm tin
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 03:02 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Đường đua của niềm tin

http://vn.engleo.com/2008/12/ng-ua-ca-nim-tin.html
Nga st


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
Thy Lan (05-11-2010, 01:53 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Cái bình cuộc sống
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 03:05 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
Thy Lan (05-11-2010, 01:53 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Cái bình cuộc sống
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 03:11 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Cái bình cuộc sống
http://vn.engleo.com/2008/12/ci-bnh-cuc-sng.html
Nga st


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
Thy Lan (05-11-2010, 01:53 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Phép mầu nhiệm giá bao nhiêu?
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 03:15 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Phép mầu nhiệm giá bao nhiêu?

http://vn.engleo.com/search/label/B%C3% ... th%C3%A0nh
Nga st


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
Thy Lan (05-11-2010, 01:53 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 29 bài viết ]  Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế tiếp


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
cron
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 2.350s | 96 Queries | GZIP : Off ]