Choang!..
Đinh Viết Bảo- Ô…ông! … Chi…ính Ô…ông!...
Choang!...
Không thể ngờ Hoàng lại đến nông nỗi này. Hắn say! Say quá! Say mềm người. Say thật hay say giả có trời mà biết. Đã hơn một năm nay, ngày nào hắn cũng say, cũng đập phá một cái gì. Hình như cứ phải đập, phải phá, phải gào thét lên hắn mới hả. Mẹ hắn cũng bất lực đành tủi phận bỏ nhà đi. Đi đâu? Hắn không biết! Chẳng cần tìm! Còn nhớ gì nữa mà tìm. Những lúc say, hắn còn biết ai là mẹ, là vợ, là con nữa. Chửi tuốt! Đuổi tuốt! Đập phá tuốt!...
*
* *Bà Phát ( gọi theo tên chồng ) thật tủi hổ với dân làng.
Chồng bà ở chiến trường B về, làm nhân viên văn phòng huyện rồi cứ vù vù mà tiến. Chẳng mấy chốc lên tới chức Phó chủ tịch Tài mậu rồi lên tỉnh. Là người nắm túi tiền của một huyện, ông càng có dịp vùng vẫy tung hoành. Nhà bà cứ vui như tết, cứ lên như diều gặp gió. Ngày giỗ, ngày tết khách ra vào tấp nập. Toàn những người sang, những cô gái đẹp, trẻ măng. Họ nhận là anh em kết nghĩa, là em nuôi, con nuôi … Có người hơn ông cả chục tuổi cũng gọi ông là anh, xưng em và ngược lại. Bà có vất vả phục vụ khách đôi chút nhưng cũng hởi dạ.
Ngày chồng bà đi bộ đội mới vọc vạch lớp ba, lớp bốn gì đó. Vậy mà nay ông khoe: có đến hai bằng đại học, hai ba bằng trung, sơ gì đấy. Thế mới tài chứ! Bà nghĩ: Ở làng này nhiều người phải nể bà. Chị em cùng lứa tuổi, chỉ bà là danh giá nhất! Xem ra chỉ có vài bà vợ ông giáo là có vẻ coi thường bà. Kệ! Thói đời, thấy người ta hơn thì ghen ghét. Làng có vài người đậu “Chiến sĩ” ( Tiến sĩ ) nhưng cũng chẳng có gì. Mỗi lúc về làng chỉ cưỡi chiếc xe máy xanh lét, ngũng ngoẵng như bọ ngựa chạy: Bạch bạch! Bạch bạch!… Chồng bà đi đâu hoặc về làng có ô tô, có người lái hẳn hoi. Mẹ chồng ốm mới sướng chứ. Sâm quy họ biếu ăn không xuể. Nhiều người còn biếu quà bằng phong bì. Có lần ông nói với bà:
- Giá mỗi năm, cụ cứ ốm vài lần thế này thì phải.
Lúc mẹ chồng chết mới danh giá làm sao. Khách tỉnh, khách huyện về viếng rất đông. Nhiều người cũng chảy cả nước mắt ra cơ chứ. Họ viếng bằng cả một cái phong bì to tướng và dày cộp. Xe máy nườm nượp. Vòng hoa chật nhà. Ông mặc áo tang mà cứ tươi roi rói. Ông chỉ có nhiệm vụ là bắt tay, lắc lắc hoặc đứng từ xa, bắt chéo hay bàn tay vào nhau, giơ lên trước mặt rung rung! Đầu gật gật! Miệng lắp bắp: “ Cảm ơn! Cảm ơn!”. Rất mốt! Rất thời thượng!... Sau đám ma người ta kháo nhau hàng tuần. Người thì khen: “Cụ già ngày xưa khổ mà nay chết sướng quá! Lắm con nuôi đến thế! Toàn người sang cả”. Người lại chê ông: “Hợm hĩnh, phô trương, coi thường dân làng”. Có người tặc lưỡi: “Không buôn bán gì lãi bằng đám ma này”. Vân vân và vân vân…
Đêm hôm ấy, ông và cô con nuôi cưng nhất vào buồng kiểm tiền viếng, vẻ rất mãn nguyện. Ông lấy sổ tay đánh dấu cộng những người viếng nhiều; dấu trừ những người viếng ít và dấu gạch chéo những người không viếng. Chẳng hiểu để làm gì? (!)
Thế nhưng, ngay chiều hôm sau ông và người anh cả lại to tiếng với nhau. Ông cả nói:
- Chú giỏi ở đâu thì giỏi chứ về nhà giỏi cả với tôi à?! Chú chê tôi là cổ hủ. Thật chẳng coi ai ra gì. Mẹ chết ai đến viếng, đến chia buồn đều phải coi trọng. Người làng thì chú hờ hững bỏ qua, chỉ xán đến những ông to bà lớn. Có lúc chú cướp cả lời tôi đáp từ. Nào là: “Tôi xin trịnh trọng…” rồi ông này bà nọ, chức nọ tước kia, rồi: “ Mẹ tôi băng hà” rồi “Mặc dù rất bận công tác chỉ đạo, cũng bớt chút thì giờ vàng ngọc” rồi “ Trầm hương tưởng niệm” lại còn “ Tổn thất của dân làng” nữa chứ. Chú nhấn mạnh chức tước, tâng bốc họ, đề cao mình. Nhưng thế nào là : “Băng hà” “Tưởng niệm”? Chữ với cả nghĩa. Vậy mà tôi nói : “Thân mẫu tôi quy ẩm tổ tiên” hoặc “hai năm mươi…” thì chú chê là cổ hủ. Chú không sợ các cụ già, nhất là mấy cụ đồ nho, mấy ông giáo cười cho à?
- Hừ! Giờ mà bác còn sợ mấy ông đồ ngậm bút lông cổ hủ và mấy tay giáo viên quèn. Chả trách… Mà tôi giới thiệu vậy thì mẹ càng danh giá chứ sao!
- Tôi hỏi chú: Mẹ có đi chiến đấu hi sinh, có phải là lão thành cách mạng hay đẻ ra cả làng đâu mà chú nói: “Tổn thất của dân làng”. Chú xem mọi đám ma, cả làng đi đưa. Đám ma mẹ có được một phần ba làng không? Phần đông chỉ là con cháu, họ hàng với khách thiên hạ. Chú sống với làng hay với thiên hạ. Mai ngày chú mất thì dân làng đưa hay dợi thiên hạ đến đưa? Tôi đang nẫu ruột vì chuyện đó thì sáng nay chú mở băng Vi-đê-ô quay lại cảnh đám ma mẹ. Hai chân chú gác lên thành ghế vắt vẻo. Chú cười hô hố, vỗ đùi đen đét cứ như xem đấm bốc hoặc chọi gà.
Hai anh em còn đấu khẩu với nhau nhiều chuyện lắm. Sau buổi đó, người anh cả mất ngủ mấy đêm liền. Trước đây ông vẫn nuôi mẹ. Hồi còn bao cấp, gia đình rất khó khăn nên mẹ cũng khổ. Lúc đó nó chẳng nhận nuôi. Bỗng nhiên mấy tháng trước đây nó khẩn khoản xin nuôi mẹ. Đâu phải vì hiếu thảo. Chẳng qua nó biết mẹ già quá rồi sẽ ốm đau và sẽ mất nên nhận nuôi để được nhiều quà cáp, biếu xén. Quả vậy, sau một tháng về ở với nó, mẹ ốm. Chỉ riêng quà biếu, nó cũng vớ một món lớn. Bây giờ mẹ chết nó lại bàn: “ Thôi mẹ mất ở nhà em thì tổ chức tang ma mẹ ở đây. Sau này cải cát hãy rước mẹ về bên bác thờ phụng”. Ai ngờ! Nó tính từng hạt muối. Mình là con trưởng phải chịu phần hơn. Lợn làm ma mẹ, theo ông biết do Hợp tác xã cho nhưng nó vẫn tính tiền. Tiền viếng, nó cũng chia luôn. Nó nói: “Để cho tiện, bác nhận tiền viếng của họ hàng, làng xóm. Khi họ có công việc thì bác đi trả nợ. Còn khách cơ quan, xã, huyện em nhận để sau này đi trả nợ cho tiện. Bốn chín, một trăm ngày, cải cát cũng thế nhé”. Hắn nói vậy để vơ nhiều tiền chứ đâu phải đi trả nợ. Thế là, gánh đầu ma thì mình chịu nặng. Tiền viếng thì hắn phỗng. Chỉ một lần mẹ ốm và lúc mẹ chết hắn đã vớ hàng đống tiền lại còn được tiếng là hiếu thảo nữa. Hừ! Thằng này thật là láu cá! Láu cá cả với anh ruột. Hắn cướp công mình và bán cả xương thịt mẹ để lấy tiền.
Từ đó anh em bất hòa với nhau.
*
* *Bà nghĩ: Dù sao thì chồng bà cũng hãnh diện. Không có ông thì đám ma mẹ sao được sang như thế và nhà bà sao được như bây giờ. Hiếm hoi bà chỉ được một mụn con trai. Thuở nhỏ nó ngoan lắm. Đi học về, nó sà vào lòng mẹ khoe điểm chín, điểm mười. Đêm đêm, nó huyên thuyên kể chuyện cô giáo và bạn bè rồi ngủ như *** con. Từ ngày ông về, làm lớn, cưng chiều nên nó lêu lổng, học kém và hư hỏng. Cô giáo trao đổi với bà, yêu cầu gia đình phối hợp giáo dục. Bà nói lại với chồng, ông bĩu môi, cười xì:
- Ở đời, ăn nhau là cái tài ngoài cuộc sống chứ đâu mấy chữ. Bà xem mấy giáo viên lắm chữ làng này đã hơn ai? Khối thằng đại học, kỹ sư xin làm nhân viên cho tôi còn chưa được. Cần gì học!
Được bố nuông chiều, nó càng ngang ngược, ngông cuồng khiến bà nhiều lúc tưởng đứt ruột, vỡ tim. Hôm ấy, đang kì sương muối gió bấc, bà vừa phun thuốc chống cà chua thun lá thì có xe trên huyện về. Chú lái xe vội vã nói:
- Bác trai cho cháu về đón bác lên huyện ngay để đi nông trường Than Uyên nuôi cậu Hoàng. Nghe đâu cậu bị đánh đau lắm đang cấp cứu ở bệnh viện. Bác mau sắp áo quần đi ngay kẻo muộn.
Bà khuỵu xuống không sao lấy nổi quần áo. Chú lái phải vào buồng vơ vội vài chiếc quần áo lòng thòng ở mắc vo tròn lại rồi dìu bà ra xe. Tới nơi, bà rụng rời chân tay khi nhìn thấy con nằm bất động, đầu quấn băng trắng. Người ta úp vào mũi nó một hộp gì, dây rợ lằng nhằng trông phát khiếp. Bà khóc rống lên:
- Con ơi! Sao lại thế này?!
Nó vẫn nằm ngay như cây gỗ. bà cuống cuồng túm lấy chồng:
- Ồng ơi! Nó chết mất! Hu hu… Hu hu!...
Ông Phát ứa nước mắt, lặng người, thở dài nhưng cố bình tĩnh an ủi bà. Đàn ông vẫn thế mà. Thì ra, nó mạo chữ ký rút trộm tiền của bạn gửi ở ngân hàng rồi đổ cho người khác xui. Người mất tiền đe chị nhân viên ngân hàng nếu không đền số tiền đó sẽ kiện, chị sẽ bị mất việc. May mà chị cán bộ nhớ rất rõ mặt kẻ đã rút tiền nên yêu cầu đội sản xuất cho vào nhận mặt. Trước hàng trăm công nhân của đội chị chỉ đúng Hoàng. Hết đường chối cãi, hắn phải công nhận đã giả mạo chữ ký để rút tiền nhưng lại đổ cho người khác xui hắn làm như vậy. Tức quá, người công nhân bị đổ vấy đến nhiếc móc hắn. Hai bên cãi nhau rồi thách thức đánh nhau. Đều là thanh niên mới lớn, nổi máu anh hùng rơm lên nên sẵn sàng đưa nhau ra chiếc cầu gỗ tỷ thí. Tưởng mình to con sẽ quật ngã đối phương và giã cho Oắt hột ( biệt hiệu của hắn chỉ đối phương ) một bữa no đòn. Ai ngờ Oắt hột ưỡn bụng cho Hoàng đấm trước hai quả mà vẫn đứng như trời trồng. “Tao cho mày đòn nữa” – Oắt hột nói vậy rồi lên tấn. Hơi rợn người một chút nhưng Hoàng lùi lại mấy bước rồi lao đầu như một chiếc xe tăng húc thẳng vào bụng Oắt hột. Hoàng tưởng rằng cú húc đó Oắt hột không vỡ dạ dày thì cũng đổ ngửa đập đầu xuống cầu vỡ sọ. Nhanh như cắt, Oắt hột né mình tránh sang bên, dậm mạnh chân xuống cầu. Lao quá mạnh, lại giật mình vì vì tiếng giậm chân như trời giáng, hoàng vấp vào đá, mất đà đạp đầu vào cột mốc thành cầu và phải vào viện trong tư thế bất tỉnh nhân sự
Thấy tình cảnh con như vậy, ông Phát định kiện cho Oắt hột rũ tù. Nhưng sau khi xem giấy chứng thương ở bệnh viện: không có dấu hiệu nào do bị đánh. Sau khi hỏi công nhân về sự việc giả mạo chữ ký lấy cắp tiền của con, đặc biệt là đôi tình nhân đã chứng kiến cảnh Hoàng lao vào đánh Oắt hột tối hôm đó, ông thấy mọi sự sai trái đều thuộc về con mình. Vả lại đây không phải là mảnh đất huyện nhà để đổi trắng thay đen, ông đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Thứ nhất là mạo chữ ký của người gửi tiền để rút tiền của bạn. Tội này nếu cô nhân viên ngân hàng không tìm ra thì phải đền tiền và bị kỷ luật. Thứ hai là đổ lỗi cho người khác xui. Đó là tội vu cáo. Đã thế còn hùng hổ thách đấu và xông vào đánh trước và đánh những đòn rất hiểm, rất mạnh. Nếu Oắt hột không phải là con một gia đình có truyền thống võ nghệ thì chắc chết rồi. Hoàng phải nằm viện sáu tháng. Sau khi xuất viện, ông Phát xin cho con về, xin ban giám đốc miễn kỷ luật và ghi lời nhận xét tốt đẹp vào lý lịch cho Hoàng. Nhờ vậy sau khi phục thuốc sáu tháng nữa, ông lại xin cho con đi nghĩa vụ quân sự tình nguyện và làm công vụ cho vị đại tá phụ trách tài vụ - bạn ông. Chẳng biết bằng cách nào Hoàng lấy cắp chìa khóa mở két bạc lấy trộm tiền của đơn vị. Việc tày đình này lẽ ra phải xử ở tòa án binh nhưng nể tình ông Phát là bạn từ thuở thiếu niên nên ông đại tá cho xuất ngũ. Tất nhiên ông chẳng nỡ nào ghi lý lịch về tội ăn cắp của hắn. Bản chất ngang ngược, lưu manh trộm cắp nhưng được bố che chở, chạy tội nên về nhà hắn càng ỷ thế làm càn. Ngày mới xuất ngũ, một đêm đi xem Văn công, hắn cùng bạn bắt cóc một cô gái ra đồng hãm hiếp bị thanh niên làng đó đánh gần chết. Hoàng phải nằm viện mấy tháng, hỏng một mắt, đi tập tễnh. Vậy mà ông xào nấu, biến hóa thành vụ nó bị chấn lột. Ít lâu sau, với lý lịch sạch sẽ, tốt đẹp mọi nhẽ ông xin cho hắn vào thuế vụ ở một của khẩu miền núi lắm lộc nhiều màu. Phải nói là ông rất tài. Có lần ông khoe với bà:
- Bây giờ tôi làm lãnh đạo ngành nào cũng được!
Bà thán phục: “Giỏi thật! Mấy cô con nuôi, lúc đầu chỉ làm cấp dưỡng vớ vẩn thế mà ông xoay sở cho làm việc nhàn hạ lại ở gần ông. Bố con sớm tối có nhau. Lúc ốm đau có chúng cơm cháo, đấm bóp, bà chẳng phải lo. Chẳng sướng à! Nhà khác có con gái cũng không bằng. Sau này lúc bà trái nắng trở giời chắc chúng cũng chăm bẵm như ông. Lo gì mình không có con gái”.
Duy chỉ một điều bà hơi ngại nhưng giữ kín trong lòng. Đó là mấy lần bà thấy ông âu yếm vuốt ve và hôn cô con nuôi. Bà sững lại, nổi cơn ghen. Nhưng nó vội bỏ ông ra, chạy đến nũng nịu: “Mẹ! Mẹ!...”.
- Mẹ gì mày! – Bà cáu kỉnh nói
Tức quá! Nhưng bà cố ghìm lại giữ giá cho chồng. Những lần như vậy thì ngay đêm đó bà được ông đền bù, cưng chiều hơn. Bà buồn rầu nói:
- Ông ạ! Thằng Hoàng hồi này chẳng coi tôi ra gì. Càng ngày nó càng ngông ngáo xem thường mọi người. Rượu nó uống hàng chai. Rượu vào là lời ra, cứ như ông tướng ấy.
Bà thở dài:
- Lại còn cả gái gẩm nữa. Ông không dạy bảo thì hỏng mất.
- Ồ là là! Bà quả là quê mùa. Nó mới là một thằng đàn ông thực thụ. Đàn ông có tài thì gái vây quanh là phải.
Hứng lên ông còn véo véo vào cái chỗ ấy của bà và nói:
- Chỉ tiếc là bà không tòi cho tôi vài thằng như nó nữa
- Vậy nên ông mới thèm của lạ, tìm người để thay cho tôi chứ gì?
- Ấy! Ấy! Bà lại ghen nữa rồi. Tôi đã nói mãi với bà: con Hoa nó mồ côi từ nhỏ, thiếu tình thương của cha mẹ. nó nhận tôi là bố nuôi. Tôi âu yếm như vậy là để nó đỡ tủi phận. Vậy mà…
*
* *Lâu dần thành quen, bà chẳng để ý đến chuyện vặt ấy nữa. Ông ngày càng sung mãn. Người cứ trẻ phây phây. Đi đứng oai vệ. Giọng nói ra vẻ sang lắm. Bà rất mãn nguyện.
Đùng một cái, như sét đánh bên tai, tiếng đồn xấu về ông nổi như sóng cồn. Ông bị kỷ luật với đủ thứ tội: Nào là ông trần như nhộng với cô con nuôi ở ngay trong phòng làm việc. Rồi chính con bé ấy đổ cho ông cưỡng bức, nó buộc phải chiều. Thế là dậu đổ bìm leo, những kẻ “tâm phúc” trước đây quay lại phản giáo. Một số cô gái khác cũng tố cáo ông giở trò ong bướm. Cô nào chịu “chiều” thì ông nâng đỡ. Cô nào “không chịu” thì ông gây khó dễ, tìm cách dập vùi. Lại có tin đồn ông dùng gái lập kế: “Mê hồn trận” đánh đổ đối phương. Rồi tin hồi làm giám đốc công ty vật tư, ông thấy ông chủ tịch làm nhà, ông bèn sai người chở xi măng, sắt thép đến giúp rồi ngầm cho người tố cáo lật đổ. Bây giờ, ông chủ tịch đã nghỉ hưu, nghe tin này mới giật mình về thủ đoạn gắp lửa bỏ tay người. may mà hồi đó ông chủ tịch bắt người lái xe chở cái “của quý” ấy về. Cả chuyện mỗi lần bầu cử, ông cho chân tay, vây cánh đi nói xấu người khác, vận động bỏ phiếu cho mình. Ông hứa với họ sẽ giúp đỡ vào chức này, việc nọ… Rồi chuyện móc ngoặc với gian thương tranh mua, ép bán, lợi nhuận bẻ đôi; chuyện tiền đầu tư xây cầu, đào mương, xây dựng các công trình, chế đọ PAM cho trẻ em, xây nghĩa trang liệt sĩ… cứ đi vòng vèo, vòng vèo rồi tàng hình chui vào túi ông và đồng bọn. Ngày nước nhà thống nhất, ông mượn cớ vào Nam học tập kinh nghiệm, thăm thú thị trường, đi tìm đối tác… thực chất là những chuyến dạo chơi kỳ thú “nhất dạ đế vương”, ném tiền qua cửa sổ, tận hưởng khoái lạc để đem về một cái bụng tròn như trống và một cái đầu rỗng tuếch.
Những câu chuyện xấu ấy cứ rỉ rả lọt vào tai rồi như mũi kim vô hình đâm vào tim gan bà. Chẳng hiểu thực hư thế nào, nhưng rõ ràng là ông phải về nhà và rầu rĩ. Thương ông! Bà chẳng dám hỏi gì. Nhưng cứ nghĩ đến cái tin họ nói: cấp trên có quyết định đình chỉ công tác để kiểm điểm và tìm đủ chứng cứ thì khai trừ Đảng rồi đưa ra tòa. Nếu ông phải tù thì bà rất lo sợ và thương cho ông vô cùng. Trước đây ông coi thường dân làng, nay không dám đến chơi với ai và cũng chẳng ai đến chơi với ông. Vậy nên, ông càng trầm uất: có lúc lạnh như băng, có lúc nổi khùng như lửa. Đã thế thằng con lại hư đốn, nghiện nập, say nhè quậy phá đủ điều. Bố say! Con say! Quay ra đấu khẩu. Cùn lên nó đốp lại:
- Tôi say đấy! Tôi hư đấy! Ông cũng chẳng ra gì. Buồn vì ông mà tôi uống! Uống cho say đấy.
Thế là lại “loảng xoảng”, “loảng xoảng” đập phá. Bà như con trạch bỏ giỏ cua. Nó cứ nhè vào bố mà đổ lỗi. Nó có biết đâu chính ông đã gỡ cho nó biết bao nhiêu tội lỗi và đưa nó đến chỗ sung sướng.
*
* *Sau những cơn say , ông tự thoại với mình. Ông nhớ lại ngày là Đảng ủy, Bí thư xã đoàn. Thuở ấy trai làng ra trận cả. Các bí thư chi đoàn đều là những cô gái trẻ mười chín, đôi mươi vừa bén hơi chồng. Ông mới ngoài ba mươi tuổi, trở thành “mì chính cánh” của các cô. Những lúc trao đổi công tác riêng, ông biết khêu gợi nỗi khát khao mong nhớ của từng cô gái trẻ xa chồng. Khi lửa tình bùng cháy không kìm nén được, một số cô đã ngả vào vòng tay ông. Thế là… Ngọn lửa ái tình vụng trộm đã hai lần suýt thiêu cháy sự nghiệp của ông. Lần thứ nhất, ông đánh liều nhờ người bạn thân là trạm trưởng trạm y tế xã giúp phá thai. Nể quá! Bạn đã giúp ông trót lọt. “ Hừ! Có bạn làm ở ngành y mà hay”. Lần thứ hai, người bạn tin cậy ấy kiên quyết chối từ. Anh ta nói:
- Tôi đã làm một việc trái với luật pháp, trái đạo đức giúp anh rồi. Nạo thai! Nạo thai! Trời ơi tôi cũng là kẻ giết người. Giết một đứa trẻ vô tội, không cho nó được làm người. Anh đừng bắt tôi làm việc ác nữa, kẻo tội này tôi trả mấy đời không xong.
Người bạn nói như muốn khóc. Bí quá! Ông liều đưa thuốc cho cô uống tẩy thai ra. Chẳng ngờ cho uống nhiều quá, cô ả chết. May mà mọi người chỉ tưởng cô chết vì cảm. Thật hú hồn! Chiến tranh ác liệt, ông xung phong nhập ngũ, vừa được tiếng hăng hái vừa chạy được tội lỗi.
Tất cả quá khứ như một cuốn phim. Ông nhớ lại có lần vớ được quả tang Sếp đang “ấy, ấy” cô nhân viên. Ông lờ đi. Từ đó Sếp tin cậy và nâng đỡ. Biết Sếp đang bí về “quả bom” trong bụng cô bồ đã có ngòi nổ, ông nghĩ ngay: Phải Cứu Sếp! Lập Công! Thăng Tiến! Vậy là ông chắp mối tơ duyên cho cô với ông trưởng cửa hàng lương thực, vợ vừa bị *** dại cắn chết. Ai dè việc môi giới nhanh ***ng, đẹp đẽ đến thế. Ngòi nổ “quả bom” như được tháo ra. Cái thai trong bụng cô bồ của Sếp cứ yên chí mà lớn để ra nhận một ông bố mới. Đẹp cả bốn nhà. Sếp và cô bồ thoát gánh nợ đời. Sếp vẫn là người trong sạch, đứng đắn. Cô bồ vẫn trinh trắng lên xe hoa. Ông trưởng cửa hàng lương thực góa vợ vớ cô vợ trẻ đẹp kém mình gần hai chục tuổi. Nếu cô không có quả bom hẹn giờ trong bụng, chắc ông nằm mơ cũng chẳng được. Còn ông như chuột sa chĩnh gạo, cứ thoăn thoắt mà tiến, mà leo lên những nấc thang quyền lực và danh vọng. Thật không có cách thăng quan nào nhẹ nhàng nhanh ***ng đến thế, không có buôn bán nào không mất vốn mà lãi cao đến vậy.
Ông nhớ lại những ngày thịnh mãn, cha con vui vẻ. Ông tổng kết và truyền những kinh nghiệm leo thang, giữ ghế, những thủ đoạn lừa dưới dối trên, đổi trắng thay đen, tranh công đổ lỗi, những vụ ápphe chính trị, ápphe kinh tế v.v… ( xin được không viết những thủ đoạn đó ra đây. Vì rằng biết đâu kẻ xấu sẽ áp dụng và bổ sung thành “học thuyết lưu manh” tì hại cho dân cho nước vô cùng )
Trước đây ông từng nghĩ: mình thật tốt số, có quý nhân phù trợ, làm gì cũng được. vậy mà bỗng chốc sự nghiệp tiêu tan. Cũng tới lúc thân bại danh liệt, ông mới thấy được những việc làm lừa dối độc ác của mình. Cũng tới lúc này ông mới thấy sự cưng chiều, chạy tội cho con đã đẩy nó vào con đường hư hỏng, tội lỗi. Ông nhớ lại những lần Bí thư, Chủ tịch nhắc nhở phê bình. Tất cả họ đều chân thành kéo ông ra khỏi vũng bùn. Nhưng ông vẫn cố tình che giấu, biện bạch và tìm cách lật đổ họ. Trời ơi! Lòng tham, ích kỷ, tiền và gái, quyền hành và bổng lộc đã hủy hoại sự nghiệp và cuộc đời ông. Mỗi lúc nghĩ tới những cái nhìn khinh bỉ, những lời đàm tiếu giễu cợt ông không chịu được, không dám ra đường. Phải uống cho say, cho quên đi. Nhưng càng uống lại càng tỉnh. Tỉnh mà say. Có lúc ông nghĩ tới tự sát. Trầm uất quá, ông uống rượu liên miên. Rượu thiêu đốt tâm can, sấy khô giòn mạch máu. Ông bị cảm não, nằm liệt và cấm khẩu. Cái bệnh chết tiệt này lại ăn rất khỏe và sống dai. Mọi việc ăn uống, vệ sinh đều do bà phục vụ. Bà phải khoét lạch giường để ông nằm trần, chỉ che bằng một miếng vải mỏng ở thân giữa. Mọi sự hôi thối, bẩn thỉu bà phải gánh chịu. Bạn bè, chiến hữu cùng cánh làm ăn trước đây với ông lảng dần rồi lặn mất tăm. Dân làng, các đồng chí ở tỉnh, huyện trước đây phê phán, đấu tranh, giúp đỡ ông, nay vẫn đến thăm hỏi, động viên bà. Những lúc như vậy ông cảm động ứa nước mắt, hối hận muốn xin lỗi, cảm ơn mà không nói được. Hơn bốn năm thì ông qua đời. với lòng vị tha, dân làng vẫn tổ chức tiễn đưa ông chu đáo.
*
* *Còn Hoàng, vốn dựa bố, ỷ thế làm càn, no ăn dửng mỡ lao vào cờ bạc, ma túy, gái gẩm… Bọn gian thương mua chuộc, lôi kéo vào các ổ nghiện ngập, mại dâm biến hắn thành “con ***” giữ hàng cho chúng. Cơ quan nhiều lần nhắc nhở, phê bình nhưng tật nào chứng ấy, hắn cố tình che giấu bằng những thủ đoạn rất tinh vi. “Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí!”. Bố chết, mất chỗ dựa, ô dù, hắn lại liên tiếp thua bạc, phải bán cả đồng hồ, xe máy, tủ chè, sập gụ… Thế mà vẫn thiếu hụt tiền thuế hai ba chục triệu đồng và nợ ngoài chồng chất. Vợ hắn làm thủ kho cho công ty vật tư phải sàng xê, món nọ xọ món kia, móc ngoặc với gian thương tuồn hàng tốt ra ngoài, đưa hàng phế thải vào trong kho để lấy tiền trả nợ cho chồng khỏi bị đuổi việc. Thế là vợ hắn cũng bị thải hồi. Gia đình ngày càng sa sút nhưng hắn vẫn không chừa. Để có tiền ăn chơi, hắn thông đồng với bọn buôn lậu chuyển hàng qua cửa khẩu. Mỗi lần trót lọt, hắn được ăn chia, nhậu nhẹt, hút chích và chơi gái miễn phí. Cứ thế hắn như con thiêu thân lao vào lửa, bất chấp luật pháp và sự giúp đỡ của cơ quan. Cuối cùng hắn bị sa thải. Cảnh nhà túng quẫn, hắn càng khùng, càng lao vào cờ bạc, rượu chè… Mẹ hắn đành bó tay. Có lần bà nức nở kêu lên:
- Mày muốn cho tao sống hay chết đây?
Hắn lờ đờ, giương đôi mắt trắng dã:
- Thì bà chết đi! Bà chết được rồi đấy! Bà sống chỉ làm khổ tôi thôi. Lúc nào cũng rầu rĩ. Sống với chả chết! Tôi không chịu được nữa. Bà đi đi!
Rồi hắn lảm nhảm:
- Ì hì! Của bố tôi, tôi bán. Gán tuốt!
Uất quá bà chu chéo:
- Thế rồi mày gán cả vợ, cả mẹ mày nữa!
- Gờ hán! Ì hì! Ghán!
Bất lực, bà bỏ nhà đi. Hắn chẳng tìm. Vẫn say! Vẫn lèm bèm và trở thành nỗi đau đớn, nỗi kinh hoàng của vợ. Nhiều đêm hắn như con thú, giày vò thể xác cô. Hơi rượu tỏi nồng nặc đến buồn nôn. Cô phải nín thở, nằm yên! Chịu trận!... Nếu không hắn có thể bóp cổ chết. Khi cần tiền hút chích, hắn giơ dao bắt vợ phải đưa tiền hoặc các thứ để bán. Mỗi lúc say hắn lại đập phá. Ai đến khuyên can, hắn đuổi tuốt! chửi tuốt! Giờ đây, không ai muốn giây vào nữa. Vậy nên cô kinh hãi vô cùng.
Một lần, hắn đang say, say mê mẩn thì ba gã đàn ông to lớn như con gấu, đen sì, đầu tóc bù xù, mặt mày gớm guốc bước vào. Ngực đứa nào cũng xăm hình một con đàn bà “tất cả” tồng ngồng. Một thằng hất hàm:
- Thế nào? Có chửa? Nếu không thì gán.
- Gờ hán…thì hán! hờ…hán! Đêết gì!
Vợ hắn cuống cuồng:
- Em xin các anh thư cho ít ngày. Em sẽ trả dần – vừa nói cô vừa mời chúng vào nhà
- Hừ! Trả…ả dần! Trả bằng cái gì?
Thằng thứ hai, nhìn chòng chọc vào cô. Mắt nó như có lửa đốt, thiêu cháy áo ngực, như có bàn tay luồn vào da thịt. Người cô nổi da gà, gai ốc. Cô cúi xuống, tránh cặp mắt cú vọ đó mà vẫn cảm thấy bủn rủn, trên da thịt như có giun bò.
- Hừ! Con vợ mày trông được đấy. Hay gán quách nó cho chúng tao. Chịu không? Mày vẫn có nhà. Nó vẫn ở với mày. Thỉnh thoảng cần, chúng tao đến “dui dẻ” (vui vẻ) nghe chưa?
Chúng cười khả ố. Hoàng – hắn vẫn say mềm ú ớ:
- Gờ hán! Đêết gì! Ghán!
Cô rợn người! Lạnh gáy! Run lên! Cả ba thằng nhìn xoáy vào ngực cô ha hả cười man rợ:
- Được! Được!
Tưởng chúng chỉ ra oai trêu chọc cho mà sợ. Hóa ra thật. Cô chưa kịp kêu lên thì chúng đã bịt miệng, lôi tuột vào buồng, ấn xuống giường. Chốc lát, cô như con gà mái bị vặt trụi lông nằm run rẩy trước những cặp mắt cú, vằn lên từng tia máu đỏ ngầu. Rồi chúng thi nhau nghiến ngấu , tưởng như nghiền nát con mồi một cách man dại. Hoàng – chồng cô vẫn say mềm, lảm bảm “gờ hán! Gh hán” ở ngoài sân. Cô giãy đạp yếu ớt rồi bất lực… nằm im… uất ức chịu nhục… Nước mắt đầm đìa.
Chúng ra về, cô rã rời, rũ rượi thổn thức:
- Ới cha mẹ ơi! Cha mẹ ơi! Sao đời con nhục nhã thế này?
Cô tìm đến cái chết. Vớ được con dao rọc dầu của mẹ chồng cạnh đấy, cô đặt lưỡi dao ngang mạch máu nơi cổ tay. Chỉ còn ấn mạnh khía xuống một cái là xong. Cô rung mình run lên.
- Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Đứa con gái mới hai tuổi ngủ dậy khóc váng lên gọi mẹ. Cô giật mình đánh rơi dao xuống đất – Bàng hoàng! Hoảng hốt chạy đến ôm con vào lòng như sợ có ai cướp mất nó. Cô nức nở nựng con trong nước mắt:
- Ơi! Mẹ thương! Mẹ thương! Mẹ không chết nữa đâu! Mẹ thương! Mẹ sống để nuôi con ! Ôi mẹ thương!
Con bé lấy làm lạ, tròn xoe đôi mắt còn dểu dảo nước nhìn mẹ.
Từ đấy, cô chịu đựng tất cả. Liều phí tất cả… của mình… để trừ nợ cho chồng. Để nuôi con và mong có ngày chồng cô tu tỉnh làm lại cuộc đời.
Nhưng rồi, số phận nghiệt ngã không buông tha. Cô lại như điên như dại khi biết tin chồng đã nhiễm HIV dương tính. “ Thế là mình cũng nhiễm rồi!”. Cô kêu lên như vậy. “Trời ơi! Còn sống làm gì con ơi! Mẹ chết mất”. Rồi cô cười gằn rít lên độc ác: “Ba con quỷ đực kia đã làm nhục tao cũng sẽ bị bệnh như tao”. Cô lại giật mình kinh hãi khi nghĩ tới những người vợ, những cô gái khác đã ăn nằm với chúng sẽ bị lây nhiễm căn bệnh quái ác này. Thật là thảm cảnh. Cô đau đớn nghĩ tới cảnh gia đình tan nát. Bố chồng bị kỷ luật, trầm uất mà chết. Mẹ chồng biệt tích. Chồng hư hỏng, tâm thần nặng, mắc bệnh Si đa. Cô cũng đang bị tử thần bắt đi. Đứa con nhỏ dại sẽ ra sao? Ôi xã hội! Ôi cuộc sống đẹp như mơ mà cô sắp mất nó. Xã hội đã đem lại cho gia đình cô nhiều thứ. Từ thân phận nghèo hèn dưới chế độ cũ, bố chồng đã thành một cán bộ lãnh đạo của huyện rồi tỉnh. Chồng cô là một cán bộ thuế lắm lộc nhiều màu. Vậy mà chính bố chồng và chồng cô không biết giữ, tự gây họa cho mình, cho gia đình và xã hội. Thật là tội lỗi! Tội lỗi!
Cô rít lên như điên dại. Phải kêu! Phải xé và kêu lên! Gào lên! Thét lên! Người cô như có kiến bò lửa đốt. Cô như đang rơi xuống vực thẳm đen ngòm, ngột ngạt. Trên bờ vực, con cô như sắp rơi xuống. Cô cố bay lên với con nhưng vực sâu cứ hút xuống, hút xuống. Cô hốt hoảng kêu lên:
- Cứu!... Cứu con tôi!... Cứu! Cứứu!...
Mọi người chạy tới, thấy coo thật thê thảm… đầu tóc rũ rượi!... áo quần rách mướp!... Lộ liễu!... Họ xô đến, ôm cô, dìu cô vào nhà. Còn hắn – Hoàng – chồng cô vẫn say, đang cầm ảnh thờ của bố lảm bảm:
- Ôông!… Chiính ôong!…
Choang!...
Hắn đập ảnh thờ của bố và kêu lên như vậy.