ĐỌC THƠ TÌNH CỦA NGUYỄN HỮU THĂNG
“MÂY VÀ GIÓ” MỘT BÀI THƠ TÌNH HAY ĐÁNG ĐỌC Thật bất ngờ hôm nay vào Thi đàn lại bắt gặp một bài thơ tình nói về “MÂY VÀ GIÓ” trong “TRANG THƠ & CÂU ĐỐI NGUYỄN HỮU THĂNG”.
Bất ngờ vì chơi thân với “ông đồ gàn” này đã gần nửa thế kỷ, chưa bao giờ thấy ông làm thơ tình hoặc giả viết những bài báo, đoạn văn lãng mạn tình cảm ướt át cả, mặc dù nghề làm báo của ông là nghề viết. Ông cũng là một dịch giả để lại cho đời hàng chục đầu sách quí, gần đây nhất là tập THƠ THÁI THUẬN (Tiến sĩ người Kinh Bắc, Phó Nguyên súy Hội Tao đàn thời Lê trung hưng, thế kỷ XV - do nhà xuất bản Văn học vừa ấn hành). Những tác phẩm của ông dù viết hay dịch hoặc biên khảo thường thuộc về lĩnh vực “Chi, hồ, giả, dã” có nội dung rất “đạo mạo”, với phong cách “quân lệnh như sơn” của vị chỉ huy quân đội (Mặc dù đã ngoại lục tuần, nhưng do yêu cầu công tác, hiện nay ông vẫn trong quân ngũ). Nhưng khi đọc xong bài thơ thì mới vỡ ra rằng “Tướng Thổ Tang” (ông quê gốc Thổ Tang, Vĩnh Tưỡng, Vĩnh Phúc nên chúng tôi thường gọi vui ông như thế) chỉ mượn gió mây vơ vẩn để bằng lối tu từ nhân cách hóa ông đã thổi vào những vật vô tri, vô giác và vô hình này một tâm hồm lãng mạn với đầy đủ cung bậc hỉ, nộ. ái, ố của con người đan mê tình yêu cháy bỏng, giầu tính yêu thương, ghen tuông, hờn giận…Thật đáng để cho những người đang yêu tìm đọc. Chẳng thế mà “Bà chúa thơ” canh vườn vnthidan.net, gần đây đã khép lại cửa tình, cứ lúc ẩn lúc hiện nấp bóng cửa thiền nơi nào, vừa thấy “Mây & Gió” tung vào vườn thơ, đã nhảy xổ ra mà thốt lên:
Mây ơi ! Gió đến rồi đây
Mau mau Mây hãy mở đầy túi thơ
Hai hồn hòa quyện mộng mơ
Tay trong tay, mắt thẫn thờ ...ngó nhau!
(Bằng lăng-Chuyện tình Mây & Gió) “MÂY & GIÓ” là bài thơ ngắn chỉ có 5 khổ, mỗi khổ 4 câu theo thể Ngũ ngôn tứ tuyệt quen thuộc, nhưng đã tóm gọn được tất cả các cung bậc của tình yêu. Thật vậy, vì tình yêu đã đưa người con trai đến với người con gái, nó là là chất súc tác gắn kết hai tâm hồn với nhau để tạo nên men sống cho đời, đó là hạnh phúc:
Tha thiết tình của GióLâng lâng tâm hồn MâyMây mong chờ Gió đến Cho hạnh phúc bay bayNhưng sự đời vốn đỏng đảnh khó chiều, “
yêu nhau lắm thì cắn nhau đau”, đó cũng là điều dễ hiểu. Bởi vì “
yêu đương hờn giận người ta thường tình” mà! Tình yêu mang đến cho người ta nhiều niền vui, nhưng cũng lắm nỗi buồn. Người chưa yêu quen sống một mình chẳng bao giờ thấy cô đơn, lẻ loi, thiếu vắng. Thế nhưng người đã đang yêu, chỉ “một
ngày chẳng thấy mặt nhau, tưởng như xa cách đã hầu ba năm”:
Có những khi Gió lặngMây ngẩn ngơ thẫn thờGió ở đâu có biếtMây cô đơn vật vờ?Trong tình yêu lứa đối cũng như trong cuộc sống gia đình chồng vợ, mấy ai mà “
nắn tay được thâu ngày chí tối’. Ai mà chả có “
những phút xao lòng”, mà những thứ “
tình cảm ngoài luồng” đó lại hay nảy sinh khi tình yêu “
trái nắng trở trời”, tủi buồn, hờn dỗi hoặc vô ý, vô tình:
Gió la cà, uốn éoTìm hôn từng lá câyMây ngây thơ nào biếtGió đa tình đắm say.Tình yêu là hạnh phúc ngọt ngào, là dịu dàng, âu yếm. Nhưng tình yêu cũng còn là bão giật, sấm rung. Thậm chí gây nên chiến tranh tàn phá mang đến cho con người những bất hạnh, đớn đau:
Rồi một ngày dữ dộiGió biến thành cuồng phongDung nhan Mây biến sắcSấm chớp xé trong lòng.Ở khổ thơ cuối cùng, “Tướng Thổ Tang” thông qua hình tượng “tan hoang’ của Mây & Gió làm cho “bầu trời trống trơ” để vẽ ra bức tranh điêu tàn, nát tan hạnh phúc, chắc ông muốn cảnh tỉnh mọi người hãy cố “gìn vàng giữ ngọc” trong tay, đừng vì những phút “nhẹ dạ”, “xao lòng” để mất đi hạnh phúc cuộc đời đang có, chuốc về cuộc sống đớn đau tràn nước mắt:
Mây hóa thân nước mắtCứ ròng ròng tuôn mưaGió ngừng, Mây vắng bóngCả bầu trời trống trơ.Đọc “MÂY & GIÓ” CỦA Nguyễn Hữu Thăng bằng lối kể chuyện thủ thì qua những âm vận đều đều của thể thơ Ngũ ngôn tứ tuyệt, làm cho người đọc liên tưởng và so sánh với “THUYỀN & BIỂN” của Xuân Quỳnh cũng nói về các cung bậc của tình yêu như rứa. Chẳng biết “Cụ đồ” của thi đàn chúng ta có họ hàng hay dây mơ rễ mái gì với nữ sĩ tài ba nhưng đoản mệnh kia không?
ĐPL2011.07.26
Nhà Thơ Nguyễn Hữu Thăng trao đổi Thơ Đường
với bạn thơ trong Hội Thơ Văn Miếu Quốc Tử Giám Hà Nội