Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 9 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 11-11-2010, 02:27 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 

ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU


[align=center]Hình ảnh[/align]


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
KeMatLanh (16-01-2011, 04:29 pm), nga (30-03-2011, 04:56 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 17-03-2011, 10:43 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
[align=center]I.[/align]
[align=justify]Trời mùa đông, lúc nào cũng đổ mưa và giá lạnh. Ngôi làng nhỏ ven rừng cứ khoảng 6, 7 giờ đêm lại chìm trong bóng tối, nhà nào cũng đóng kín cửa và nghỉ ngơi sau một ngày vất vả…Ấy vậy mà, đêm nay len lỏi vẫn có ánh đèn hiu hắt tự cuối ngôi làng.
Trong căn nhà nhỏ lụp xụp ấy, người đàn bà trạc tuổi 40 gần như kiệt sức, khẽ giọng:
- Hảo ơi! Con ngồi gần hơn mẹ nữa đi, gọi cả anh trai con nữa. Đã đến lúc mẹ phải nói cho hai anh em con biết một chuyện.
Cô con gái nhỏ vừa tròn 10 tuổi gục đầu vào lòng mẹ thủ thỉ:
- Mẹ cứ nghỉ cho khỏe đi, có gì mai mẹ hẳn nói.
- Không con gái yêu của mẹ, mẹ cần các con ngay bây giờ. Gọi anh con vào đây.
- Vâng!
Cô gái đứng dậy, bước ra phòng một lúc rồi cùng anh trai khẽ bước đến
bên mẹ. Người đàn bà nắm chặt đôi bàn tay bé nhỏ của hai con, rồi nhoẻn cười.
- Tuấn của mẹ lớn mau quá nhỉ! Mới đó đã tròn 12 tuổi, cả bé Hảo nữa chỉ kém anh có tí tuổi mà trông lớn hơn anh rồi.
Thằng Tuấn cười nịnh: Nhờ mẹ vất vả nuôi anh em con nên mới lớn thế đấy ạ.
Người đàn bà muốn cười nhưng rồi hai hàng nước mắt bà bắt đầu chảy.
- Thế nếu sau này không có mẹ, các con có tự nuôi lớn nhau được không?
Tuấn như hiểu ra được chút gì đó, nó nắm chặt tay mẹ lại: Con là con trai, con sẽ làm để nuôi em con lớn, mẹ…
Bé Hảo chen ngang nũng nịu: Ứ…Mẹ phải nuôi con cơ, con không chịu anh đâu.
Con bé nhỏ vô tư khiến lòng bà càng đau dữ dội. Bà biết bà sẽ không còn đủ sức để tiếp tục chăm lo cho các con, và cũng đã đến lúc bà nói cho chúng biết bà không phải là mẹ ruột của chúng.
Càng nghĩ bà càng thấy đau nhưng...không đợi thêm được nữa, bà ngước nhìn hai con trầm giọng:
- Tuấn ơi! Hảo ơi! Đã lâu rồi mẹ nói dối hai con rằng bố đã mất. Song, thật sự mẹ chưa bao giờ có chồng, và các con cũng không phải là con đẻ của mẹ.
Cách đây hơn mười năm mẹ đã sống lặng trong nỗi đau bởi sự cô đơn, trống trãi…Lúc ấy Tuấn mới tròn 12 tháng tuổi, vẫn oa oa tiếng khóc bên trại mồ côi và mẹ đã xin về. Tiếp đó hai năm mẹ lại xin Hảo. Khi có hai con mẹ phải lao động nhiều hơn, vất vả hơn nhưng mẹ vui vì mẹ có các con là nguồn an ủi.
Mẹ nghĩ mẹ sẽ nuôi các con khôn lớn nên người, nhưng sau đó 5 năm mẹ mắc một căn bệnh rất nặng. Mẹ muốn cố gắng. Song, giờ đã đến lúc các con phải tự lo nhau mà sống…
Nói đến đây bà dừng lại nghẹ ngào.
Hai đứa trẻ vẫn lặng nghe từng lời mẹ nói. Tuy không hiểu được hết nhưng chúng biết một điều rằng: Cả hai anh em nó không phải là anh em ruột và cũng không là con đẻ của mẹ.
Nhìn nước mắt cứ tuôn dài trên đôi má khô gầy của mẹ, Hảo cũng òa khóc nức nở. Thằng Tuấn cũng khóc nhưng rồi nó nhanh tay xua đi những giọt nước ri rỉ ấy…Nó gục đầu vào lòng mẹ cùng em gái và nói:
- Chúng con cảm ơn tình yêu thương của mẹ. Con là anh, con hứa sẽ cố gắng nuôi em, mẹ yên tâm mẹ nhé!
Người đàn bà gật đầu. Bà muốn nói gì đó nhiều lắm nhưng cơn ho kéo dài khiến bà mệt nhoài và chỉ biết nhìn con với đôi mắt yếu ớt, bà muốn ôm con chặt hơn nữa nhưng đôi bàn tay bà trở nên lẩy bẩy... Bà cứ nhìn chằm chằm vào hai đứa con thân yêu rồi mắt dần khép lại.
Lệ Hảo gọi mẹ: Mẹ ơi! Mẹ ơi! Thằng Tuấn cũng gọi nhưng bà không trả lời. Hai đứa trẻ khóc mỗi lúc một to…Ngoài trời, mưa vẫn như trút nước, càng về khuya gió rít càng mạnh, ngọn đèn dầu cũng cạn dần rồi ngụt tắt. Hai đứa trẻ cứ gục đầu vào lòng mẹ khóc tức tưởi và thiếp đi lúc nào không hay biết.
Sáng hôm sau tỉnh dậy hai đứa trẻ mới biết mẹ đã chết...Rồi cũng từ đó hai anh em nương tựa nhau mà sống.
Những ngày đầu bà con chòm xóm thường qua lại giúp đỡ, về sau họ cũng dần trở về yên ổn với cuộc sống gia đình.
Bỏ học, Hoàng Tuấn hàng ngày dắt em đi nhặt vỏ chai, những thứ có thể lượm lặt để bán, ngày có ngày không, lâu dần cũng quen, hai anh em cứ thế qua ngày.
Hoàng Tuấn tuổi còn quá nhỏ lại lo cho em nên rất vất vả. Hôm nay nó mệt, phải nằm lị trên giường. Lệ Hảo không chịu nghe anh, vẫn lén chạy đi lượm nhặt một mình.
Chiều nay, nó về muộn. Thấy em có gì đó vui vui, Tuấn gạn hỏi:
- Lệ Hảo có gì vui thế ?
- Em…em không có gì..._ Hảo cười: Anh khỏe chưa ?
- Anh không sao cả, mai anh lại đi với em. Thôi, em ăn cơm đi, anh để phần trong ngăn củi ấy.
- Hôm nay lại ăn cơm với mắm nữa hả anh ? Hôm qua có con cá khô ông Bảy cho sao anh không ăn ?
Không để anh trả lời, Hảo lại quay sang hỏi tiếp:
- Anh Tuấn ơi, đêm nay trăng có tròn chưa ?
- Chưa, còn 5 ngày nữa. Mẹ nói 15 trăng mới tròn. Mà em hỏi trăng tròn chi vậy?
- À…em...Con bé ấp úng…lại nhoẻn cười.
Từ sau lúc hỏi, cứ thế đêm nào nó cũng chạy ra sân nhìn lên bầu trời như chờ đợi một cái gì đó...
- Sao ông trăng lâu tròn thế hả anh ?_ Lệ Hảo hỏi vọng vào.
Thằng Tuấn định hỏi tiếp nhưng lại im vì mấy ngày qua con bé cứ lãng tránh...
“Cũng có thể con bé nhớ mẹ chăng ” _ Tuấn nghĩ thế rồi cho qua chuyện.[/align]


Sửa lần cuối bởi le_hh vào ngày 18-03-2011, 10:24 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
duyên an (17-03-2011, 11:40 am), Bằng Lăng (17-03-2011, 12:18 pm), nga (30-03-2011, 04:56 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 18-03-2011, 10:22 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
[align=center]II.[/align]
[align=justify]Mấy năm sau…
- Anh Tuấn ơi! Anh còn nhớ hồi nhỏ không ? Khi mẹ còn sống, chiều nào làm về mẹ cũng dẫn anh em mình vào rừng chơi. Em thích nhất là được ăn sim rừng.
- Ừ! Hoàng Tuấn khẽ gật: Đã sáu năm rồi, chiều nào cũng nhặt ve chai về muộn. Hay là ngày mai anh dẫn em đi, anh em mình lại tìm sim rừng, em nhé!
Lâu rồi mới được anh cho vào rừng, Lệ Hảo mừng quá reo lên: Ôi! Thế thì thích thật. Em biết mà, quả là một “đôi chim huyền diệu”.
Hoàng Tuấn ngạc nhiên hỏi: Đôi chim nào?
Lệ Hảo lúc bấy giờ mới kể:
- Anh còn nhớ đêm trăng tròn sáu năm về trước không ? Cách đó vài hôm anh bị bệnh, em phải một mình đi lượm ve chai…và em đã nhặt được một đôi chim được kết bằng giấy, bọc nhựa rất kĩ.
Đêm trăng tròn ấy em đặt tên cho chúng là “đôi chim huyền diệu” với mong muốn rồi sẽ có ngày anh em mình có được những điều kỳ diệu..
Nói đến đó, Lệ Hảo chạy ù vào trong nhà. Một lát sau con bé đem ra một cái bọc rồi tìm lấy đôi chim đặt vào tay anh.
- Anh Tuấn! Bây giờ em đã lớn. Em đã hiểu được những gì mẹ nói. Tuy anh và em không ruột thịt với nhau nhưng tự nhỏ được mẹ nuôi dưỡng và lớn lên trong cùng một nhà. Em rất thương anh, lúc nào em cũng mong cho anh những điều tốt nhất.
Đôi chim này đã mang đến cho em những điều hạnh phúc. Giờ em trao lại cho anh, hy vọng rồi nó cũng sẽ mang đến cho anh nhiều niềm vui hơn nữa.
Không để Tuấn kịp hỏi, Lệ Hảo vẫn huyên thuyên nói tiếp:
- Anh Tuấn nhớ kỹ điều này nha: “Bất cứ lúc nào, hễ gặp khó khăn, muộn phiền trong cuộc sống hay ốm đau bệnh tật…Anh hãy lấy đôi chim này ra, đặt lên trên ngực, nhắm mắt cầu nguyện. Ngủ một giấc rồi mọi chuyện sẽ qua. Khi em lớn lên rồi, nếu không được gần anh như bây giờ nữa _ Đôi chim huyền diệu này sẽ là linh hồn của em, mãi ở bên anh, nha anh!
Tuấn ngẩn người, chợt nghĩ: Em đã lớn rồi chăng ?...Anh phải làm gì đó, chứ cứ nhặt ve chai thế này…
Rồi Tuấn ôm em vào lòng, đôi mắt buồn vời vợi.
- Ừ, đôi chim huyền diệu này sẽ đem đến cho anh em mình những điều hạnh phúc, sẽ chẳng bao giờ hai anh em mình xa nhau đâu.
Hoàng Tuấn lại ngược dòng suy nghĩ…Tuấn nhớ mẹ, thương em và lo cho tương lai của em. Còn Lệ Hảo nhìn lên bầu trời một lúc và ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của anh.
Chiều hôm sau, như đã hứa Hoàng Tuấn dắt em đi sâu vào rừng tìm quả sim tím. Nhưng đúng như ông Bảy đã nói, mùa này chưa có một cây sim nào ra quả. Chỉ có những bông hoa dại đủ màu sắc làm nổi bật cả khu rừng.
- Hoa rừng đẹp quá anh Tuấn nhỉ! Lệ Hảo vừa nói vừa chỉ tay lên tít ngọn đồi xa xa: Ước gì em có được bông hoa màu trắng ấy.
- Tuấn khẽ giọng: Thôi trời tối rồi, mai anh sẽ hái cho em, ta về thôi.
Lệ Hảo đi nhưng cứ luyến tiếc cái màu trắng lấp ló ấy. Thỉnh thoảng nó vẫn ngoái lại nhìn…
Tối nay, Hoàng Tuấn không sao ngủ được, người cứ run lên cầm cập. Lệ Hảo lấy bát gạo nấu cháo cho anh nhưng Hoàng Tuấn vẫn không thể ăn được. Trời mỗi lúc đen kịt, Hảo muốn tung cửa la lên nhưng nó sợ _ sợ bóng đen vô cùng. Nó chạy đến bên anh, ngồi khóc.
Hoàng Tuấn biết nhưng cái lạnh quái ác từ đâu trong người khiến Tuấn không chịu được. Tuấn cố vùi mình trong chiếc chăn cũ kĩ mong tìm chút hơi ấm. Tuấn muốn trấn tĩnh em nhưng cuối cùng nó đành im lặng.
Lệ Hảo vẫn cứ khóc: Anh Tuấn ơi! Anh Tuấn ơi! Anh có bị làm sao không ?...Anh đừng bỏ em, em sợ lắm anh Tuấn ơi…
Mặc cho Lệ Hảo cứ khóc, màn đêm vẫn cứ vô tình. Nó đứng dậy lén nhìn qua ô cửa, không một chút gió, không một bóng người, ngọn đèn dầu cạnh bàn tắt lịm.
Nó gọi mẹ: Mẹ ơi! Mẹ ơi giúp con...Càng gọi mẹ nó càng nhớ về quá khứ…Vẫn trên cái giường nhỏ ấy, vẫn trong đêm khuya vắng vẻ, mẹ nó đã chết và nó sợ vô cùng.
Nó bước nhẹ lại bàn, quẹt diêm để tìm chai dầu thắp đèn. “Quái lạ, chai dầu chiều để đây đâu rồi” _ Nó nghĩ bụng.
Tiếng Hoàng Tuấn vẫn rên đều trong bóng đêm nghe rợn cả người.
Song, bây giờ con bé lại bình tĩnh hay đúng hơn là nó đang cố bình tĩnh để tìm chai dầu, thắp ánh sáng trông anh.
Căn nhà nhỏ chỉ có một gian phòng nhỏ, ấy thế mà nó tìm mãi vẫn không thấy, chỉ có mỗi cây nến nhỏ nó mua hôm trước vẫn nằm trên mấy quyển sách cũ ngày xưa của mẹ.
Dù sao ánh sáng leo loét này cũng làm nó vui sướng hơn vì nó được thấy anh.
- Anh Tuấn ơi, anh có sao không ?
- Tuấn cố gượng: Hảo ngủ sớm đi em.
- Không, em phải thức để trông anh, anh cố ngủ đi.
Không để Lệ Hảo lo thêm nữa, Hoàng Tuấn ừ rồi nhắm mắt cố ngủ một chút.
Còn Lệ Hảo từ lúc mẹ mất đến giờ nó cũng chỉ biết có có mỗi cái chữ ngày xưa mẹ dạy. Nó tìm gì đó trong đống sách của mẹ…
Quyển truyện cổ tích lúc còn sống mẹ vẫn đọc cho anh em nó nghe đây mà. Nó khẽ lật từng trang, “truyện cổ tích cũng hay thật”, nó thầm nghĩ.
Trời về khuya, nến sắp tàn nhưng Lệ Hảo vẫn cứ trầm ngâm một điều gì đó…Bỗng nó reo lên:
- A! Mình có cách rồi. Con cảm ơn mẹ, cảm ơn những câu chuyện cổ tích. Nó chạy nhanh lại bên anh, thấy Hoàng Tuấn ngủ say, nó đỡ lo hơn, rồi cũng gục ngủ bên giường.[/align]


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
duyên an (18-03-2011, 11:40 am), nga (30-03-2011, 04:56 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 30-03-2011, 03:13 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
[align=center]III.[/align]

Lờ mờ sáng, Hoàng Tuấn vọng hỏi:
- Lệ Hảo dậy rồi đó ư?
- Vâng, em nấu cháo cho anh, anh cố dậy ăn một bát cho khỏe.
Hoàng Tuấn ngồi dậy, mặt mày xây xẩm ngã nằm xuống. Lệ Hảo bê cháo lên, đỡ anh trên vai rồi đút từng ngụm…Có hơi nóng mình Tuấn tràn trề mồ hôi, nhệt nhạt. Lệ Hảo lấy khăn lau mình rồi đỡ anh nằm xuống, đôi bàn tay nhỏ bé nó sờ lên trán anh nóng hổi.
Nghĩ anh không thể qua khỏi, nó thu xếp nhanh mọi chuyện rồi quay lại bên anh, Hảo nói:
- Anh Tuấn nằm nghỉ cho khỏe, cháo em để cạnh giường, anh gắng ăn thêm một ít…Anh nằm đây chờ em, em ra ngoài một tí, em lại về với anh, anh Tuấn nhé!
- Lệ Hảo phải ở nhà với anh, em không được đi đâu một mình, anh lo _ Hoàng Tuấn cố gượng đôi mắt yếu ớt nhìn em.
Lệ Hảo nũng nịu, kiên quyết: Em chỉ đi một tí thôi mà…Anh chờ em, em hứa sẽ về nhanh.
Dứt câu, Lệ Hảo bước ra khỏi nhà rồi chạy vụt mất. Hoàng Tuấn ngồi phắt dậy định chạy theo nhưng nó té ầm xuống. Biết mình không thể, nó cố leo lên giường, lòng thấp thỏm trông em.
Còn Lệ Hảo từ khi ra khỏi ngõ nó chạy một mạch vào rừng. Nó đi mãi, đi mãi, cố tìm cho ra ngọn đồi xa xa có bông hoa trắng mà hôm bữa anh Tuấn dẫn vào rừng chơi, nó đã nhìn thấy. Mãi đến tối, không thấy ngọn đồi đó hướng nào, nó bắt đầu khóc, phần vì không thấy hoa, phần vì lo cho anh, phần nó đang bị lạc.
Nó lấy vắt cơm khô từ sáng ăn cho đỡ đói rồi tựa vào gốc cây để nghỉ. Trời tối, tiếng gió rừng, tiếng kêu của những loài côn trùng cứ hòa vào nhau rùng rợn, tay chân Lệ Hảo nhôm nhổm lên, đôi lúc nó lại run lẩy bẩy.
- Biết làm sao bây giờ _ Nó nghĩ về mẹ rồi co ro lại, nép lọt sau gốc cây, lại cố nghĩ về anh cho đỡ sợ.
Chiều về tối, không thấy em đâu, Hoàng Tuấn càng lo lắng. Nồi cháo trên bàn đã nguội lạnh và cô đặc, Hoàng Tuấn cố dậy ăn một bát cho khỏe để ra ngoài tìm em, nhưng cứ bước ra cửa là nó lại thấy mọi thứ đen kịt, rồi té xuống. Hoàng Tuấn tuyệt vọng la lên. Ông già tốt bụng hàng xóm vội chạy đến.
- Chuyện gì thế hả cháu? Ông cụ vừa đỡ Tuấn lên vừa hỏi.
Hoàng Tuấn kể cho ông nghe. Cụ cố trấn an: Hay là nó gắng tìm kiếm thêm ve chai để bán có tiền mua thuốc cho cháu.
Nghe vậy Tuấn cảm thấy an lòng hơn và tiếp tục chờ. Ông cụ vào nhà pha ly nước chanh nóng cho Tuấn rồi lấy chai dầu xoa mình, một lúc sau, người Tuấn toát đầy mồ hôi và nóng bừng lên. Thì ra Tuấn chỉ bị cảm lạnh. Tuấn cảm thấy khỏe hơn. Song còn phải nghỉ ngơi nhiều mới đủ sức trở lại. Ông cụ ngồi một lát, dặn dò gì đó rồi cũng ra về.
Tuấn lại nghĩ về em và lo nhiều lắm, đã tối rồi còn gì…Tuấn bỗng nhớ đến “đôi chim huyền diệu” mà trước đây Lệ Hảo tặng, Tuấn lấy từ trong gối ra, làm theo những gì em nói và nó cầu nguyện.
Cánh cửa nhà vẫn mở toang để đón Lệ Hảo. Trời khuya dần, ngọn đèn nhà Tuấn vẫn tỏa sáng…Từ hôm mẹ mất đến giờ, đêm nào cũng vậy anh em Tuấn thức rất khuya, lúc có trăng thì ngắm trăng…Không thì anh em lại tâm sự, kể chuyện cho nhau nghe.
Đêm nay không có em, cầm “đôi chim huyền diệu” trên tay, Tuấn cố làm như em dặn nhưng thực sự nó không sao ngủ được. Nó trăn qua trở lại, lo lắng vô cùng.
Thế là một đêm trôi qua…
Tờ mờ sáng, Tuấn vội vã chạy đi khắp các nơi mà anh em nó thường qua lại, nó chú ý từng đứa một tróng nhóm nhặt ve chai…Nó lại lần quần đến các tiệm thuốc, bệnh viện, công viên…nhưng không thấy Hảo. Nó trở về nhà với nỗi tuyệt vọng: Bây giờ em đang ở đâu!
Về phần Lệ Hảo, nó giật mình tỉnh giấc khi con thỏ rừng chạy xoẹt va vào chân. Hảo thấy đói và mệt, cố chạy theo con thỏ, miệng lẩm bẩm: Ta phải bắt mày về làm thức ăn cho anh Tuấn, anh Tuấn mới khỏe được.
Chân thỏ nhanh thoăn thoắt còn đôi chân Lệ Hảo mỗi lúc một chậm lại. Một lát sau, nó dừng hẳn và reo lên:
- A! Ngọn đồi kia rồi…Thỏ ơi, ta cảm ơn mày nhưng con thỏ đã biến hút tự lúc nào.
Lệ Hảo tuy mệt mỏi nhưng trong lòng vui hơn lúc nào vì nó đã tìm được ngọn đồi có bông hoa trắng ấy. Nó đang rất lo cho anh, càng nghĩ về anh bao nhiêu, lòng nó càng thôi thúc bấy nhiêu. Nó liền lội qua một con suối nhỏ đến dưới chân đồi.
Đồi phía đầu này khá thấp nhưng với một đứa con gái 14 tuổi đang bị đói như nó thì việc lên đến đỉnh quả là thành tích. Nó cố với cánh tay yếu ớt cầm lấy bông hoa trắng, nhưng không may, Lệ Hảo bị trượt chân lăn ngược về phía sau.
- Á! Anh Tuấn cứu em _ Tiếng Hảo vọng lên giữa cánh rừng mênh mông bát ngát…
Tuấn bỗng giật mình khi nhận ra quyển truyện cổ tích của mẹ nằm ở trên bàn, nó lật khẽ: “…Một cô tiên xuất hiện và chỉ cho một chàng trai con đường để cứu mẹ thoát bệnh là đi đến ngọn núi cao, sâu tít trong rừng, ở đó sẽ thấy một bông hoa trắng, hái về nấu nước cho mẹ uống, mẹ sẽ sống thọ đến già…”. Phải chăng Lệ Hảo cũng cho rằng như vậy!?
Không nghĩ ngợi gì thêm, Hoàng Tuấn chạy vút vào rừng, nơi ngọn đồi có bông hoa trắng mà buổi chiều hôm hai anh em vào rừng Tuấn hứa hôm nào sẽ quay lại hái cho em. Tuấn vừa chạy vừa gọi: Lệ Hảo, Lệ Hảo, em ở đâu ? …Nhưng chỉ có gió rừng vọng lại. Ngọn đồi vẫn đó mà bông hoa trắng không còn. Tuấn leo lên nhìn về mọi phía nhưng bốn bề tĩnh lặng.
Người con trai hàng ngày vẫn che chở cho em giờ hai hàng nước mắt lại chảy. Tuấn bước đi chậm chạp, lòng tuyệt vọng vô cùng.
- Lệ Hảo ơi, phải chăng bông hoa trắng là định mệnh của em…Dù anh không phải là anh ruột nhưng trong anh em là cả cuộc đời, anh chỉ nghĩ nhưng không sao nói được.
…Rồi cứ thế ngày qua ngày, bóng Lệ Hảo không còn trong ngôi nhà lụp xụp, leo loét ánh đèn dầu đó nữa. Hoàng Tuấn chiều nào cũng tranh thủ lên ngọn đồi tìm em nhưng bặt vô âm tín. Tối về, nhất là những đêm trăng sáng…Tuấn lại nhớ em lòng đau quặn thắt.
Thời gian vẫn đều đều trôi đi nhưng ký ức con người vẫn còn đó. Đau lòng, Hoàng Tuấn từ biệt ngôi nhà nhỏ thân yêu, từ biệt ảnh mẹ, rồi lặng lẽ bỏ đi, kỷ niệm duy nhất trên tay là “đôi chim huyền diệu” em tặng, Tuấn cứ đi, đi mãi rồi khuất xa ngôi làng tự lúc nào chẳng ai hay biết.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
duyên an (30-03-2011, 03:54 pm), nga (30-03-2011, 04:44 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 30-03-2011, 04:13 pm 
duyên an
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 12-01-2011, 08:47 pm
Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 05:18 pm
Bài viết: 1464
Giới tính: Nam
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 15533 lần
Được cảm ơn:
8899 lần trong 1439 bài viết
 
[align=center] Cảm ơn câu chuyện buồn. Làm mình nhớ về kĩ niệm đã qua.xin không nhắc lại
và một đồng cãm với le_hh
KHÔNG ĐỀ

Ta đọc thấy đời em
Bài trường ca bất tận
Tuổi thơ ấu bôi đen
Gam màu tối căn phần.

Côi cút giữa bụi trần
Bìa rừng ngân gió hú
Anh và Em, cư trú
Thiên nhiên rũ hương thầm.

Cha mẹ cõi trăm năm
Về nằm lòng đất lạnh
Nhân gian lời buồn thánh
Chỉ còn mảnh cỏ vàng...

Anh và Em_hoang tàn....!!
DA
[/align]


Sửa lần cuối bởi duyên an vào ngày 30-03-2011, 07:02 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn duyên an cho bài viết này:
nga (30-03-2011, 04:44 pm), le_hh (30-03-2011, 08:00 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 30-03-2011, 05:26 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
le_hh đã viết:
III.

Lờ mờ sáng, Hoàng Tuấn vọng hỏi:
- Lệ Hảo dậy rồi đó ư?
- Vâng, em nấu cháo cho anh, anh cố dậy ăn một bát cho khỏe.
Hoàng Tuấn ngồi dậy, mặt mày xây xẩm ngã nằm xuống. Lệ Hảo bê cháo lên, đỡ anh trên vai rồi đút từng ngụm…Có hơi nóng mình Tuấn tràn trề mồ hôi, nhệt nhạt. Lệ Hảo lấy khăn lau mình rồi đỡ anh nằm xuống, đôi bàn tay nhỏ bé nó sờ lên trán anh nóng hổi.
Nghĩ anh không thể qua khỏi, nó thu xếp nhanh mọi chuyện rồi quay lại bên anh, Hảo nói:
- Anh Tuấn nằm nghỉ cho khỏe, cháo em để cạnh giường, anh gắng ăn thêm một ít…Anh nằm đây chờ em, em ra ngoài một tí, em lại về với anh, anh Tuấn nhé!
- Lệ Hảo phải ở nhà với anh, em không được đi đâu một mình, anh lo _ Hoàng Tuấn cố gượng đôi mắt yếu ớt nhìn em.
Lệ Hảo nũng nịu, kiên quyết: Em chỉ đi một tí thôi mà…Anh chờ em, em hứa sẽ về nhanh.
Dứt câu, Lệ Hảo bước ra khỏi nhà rồi chạy vụt mất. Hoàng Tuấn ngồi phắt dậy định chạy theo nhưng nó té ầm xuống. Biết mình không thể, nó cố leo lên giường, lòng thấp thỏm trông em.
Còn Lệ Hảo từ khi ra khỏi ngõ nó chạy một mạch vào rừng. Nó đi mãi, đi mãi, cố tìm cho ra ngọn đồi xa xa có bông hoa trắng mà hôm bữa anh Tuấn dẫn vào rừng chơi, nó đã nhìn thấy. Mãi đến tối, không thấy ngọn đồi đó hướng nào, nó bắt đầu khóc, phần vì không thấy hoa, phần vì lo cho anh, phần nó đang bị lạc.
Nó lấy vắt cơm khô từ sáng ăn cho đỡ đói rồi tựa vào gốc cây để nghỉ. Trời tối, tiếng gió rừng, tiếng kêu của những loài côn trùng cứ hòa vào nhau rùng rợn, tay chân Lệ Hảo nhôm nhổm lên, đôi lúc nó lại run lẩy bẩy.
- Biết làm sao bây giờ _ Nó nghĩ về mẹ rồi co ro lại, nép lọt sau gốc cây, lại cố nghĩ về anh cho đỡ sợ.
Chiều về tối, không thấy em đâu, Hoàng Tuấn càng lo lắng. Nồi cháo trên bàn đã nguội lạnh và cô đặc, Hoàng Tuấn cố dậy ăn một bát cho khỏe để ra ngoài tìm em, nhưng cứ bước ra cửa là nó lại thấy mọi thứ đen kịt, rồi té xuống. Hoàng Tuấn tuyệt vọng la lên. Ông già tốt bụng hàng xóm vội chạy đến.
- Chuyện gì thế hả cháu? Ông cụ vừa đỡ Tuấn lên vừa hỏi.
Hoàng Tuấn kể cho ông nghe. Cụ cố trấn an: Hay là nó gắng tìm kiếm thêm ve chai để bán có tiền mua thuốc cho cháu.
Nghe vậy Tuấn cảm thấy an lòng hơn và tiếp tục chờ. Ông cụ vào nhà pha ly nước chanh nóng cho Tuấn rồi lấy chai dầu xoa mình, một lúc sau, người Tuấn toát đầy mồ hôi và nóng bừng lên. Thì ra Tuấn chỉ bị cảm lạnh. Tuấn cảm thấy khỏe hơn. Song còn phải nghỉ ngơi nhiều mới đủ sức trở lại. Ông cụ ngồi một lát, dặn dò gì đó rồi cũng ra về.
Tuấn lại nghĩ về em và lo nhiều lắm, đã tối rồi còn gì…Tuấn bỗng nhớ đến “đôi chim huyền diệu” mà trước đây Lệ Hảo tặng, Tuấn lấy từ trong gối ra, làm theo những gì em nói và nó cầu nguyện.
Cánh cửa nhà vẫn mở toang để đón Lệ Hảo. Trời khuya dần, ngọn đèn nhà Tuấn vẫn tỏa sáng…Từ hôm mẹ mất đến giờ, đêm nào cũng vậy anh em Tuấn thức rất khuya, lúc có trăng thì ngắm trăng…Không thì anh em lại tâm sự, kể chuyện cho nhau nghe.
Đêm nay không có em, cầm “đôi chim huyền diệu” trên tay, Tuấn cố làm như em dặn nhưng thực sự nó không sao ngủ được. Nó trăn qua trở lại, lo lắng vô cùng.
Thế là một đêm trôi qua…
Tờ mờ sáng, Tuấn vội vã chạy đi khắp các nơi mà anh em nó thường qua lại, nó chú ý từng đứa một tróng nhóm nhặt ve chai…Nó lại lần quần đến các tiệm thuốc, bệnh viện, công viên…nhưng không thấy Hảo. Nó trở về nhà với nỗi tuyệt vọng: Bây giờ em đang ở đâu!
Về phần Lệ Hảo, nó giật mình tỉnh giấc khi con thỏ rừng chạy xoẹt va vào chân. Hảo thấy đói và mệt, cố chạy theo con thỏ, miệng lẩm bẩm: Ta phải bắt mày về làm thức ăn cho anh Tuấn, anh Tuấn mới khỏe được.
Chân thỏ nhanh thoăn thoắt còn đôi chân Lệ Hảo mỗi lúc một chậm lại. Một lát sau, nó dừng hẳn và reo lên:
- A! Ngọn đồi kia rồi…Thỏ ơi, ta cảm ơn mày nhưng con thỏ đã biến hút tự lúc nào.
Lệ Hảo tuy mệt mỏi nhưng trong lòng vui hơn lúc nào vì nó đã tìm được ngọn đồi có bông hoa trắng ấy. Nó đang rất lo cho anh, càng nghĩ về anh bao nhiêu, lòng nó càng thôi thúc bấy nhiêu. Nó liền lội qua một con suối nhỏ đến dưới chân đồi.
Đồi phía đầu này khá thấp nhưng với một đứa con gái 14 tuổi đang bị đói như nó thì việc lên đến đỉnh quả là thành tích. Nó cố với cánh tay yếu ớt cầm lấy bông hoa trắng, nhưng không may, Lệ Hảo bị trượt chân lăn ngược về phía sau.
- Á! Anh Tuấn cứu em _ Tiếng Hảo vọng lên giữa cánh rừng mênh mông bát ngát…
Tuấn bỗng giật mình khi nhận ra quyển truyện cổ tích của mẹ nằm ở trên bàn, nó lật khẽ: “…Một cô tiên xuất hiện và chỉ cho một chàng trai con đường để cứu mẹ thoát bệnh là đi đến ngọn núi cao, sâu tít trong rừng, ở đó sẽ thấy một bông hoa trắng, hái về nấu nước cho mẹ uống, mẹ sẽ sống thọ đến già…”. Phải chăng Lệ Hảo cũng cho rằng như vậy!?
Không nghĩ ngợi gì thêm, Hoàng Tuấn chạy vút vào rừng, nơi ngọn đồi có bông hoa trắng mà buổi chiều hôm hai anh em vào rừng Tuấn hứa hôm nào sẽ quay lại hái cho em. Tuấn vừa chạy vừa gọi: Lệ Hảo, Lệ Hảo, em ở đâu ? …Nhưng chỉ có gió rừng vọng lại. Ngọn đồi vẫn đó mà bông hoa trắng không còn. Tuấn leo lên nhìn về mọi phía nhưng bốn bề tĩnh lặng.
Người con trai hàng ngày vẫn che chở cho em giờ hai hàng nước mắt lại chảy. Tuấn bước đi chậm chạp, lòng tuyệt vọng vô cùng.
- Lệ Hảo ơi, phải chăng bông hoa trắng là định mệnh của em…Dù anh không phải là anh ruột nhưng trong anh em là cả cuộc đời, anh chỉ nghĩ nhưng không sao nói được.
…Rồi cứ thế ngày qua ngày, bóng Lệ Hảo không còn trong ngôi nhà lụp xụp, leo loét ánh đèn dầu đó nữa. Hoàng Tuấn chiều nào cũng tranh thủ lên ngọn đồi tìm em nhưng bặt vô âm tín. Tối về, nhất là những đêm trăng sáng…Tuấn lại nhớ em lòng đau quặn thắt.
Thời gian vẫn đều đều trôi đi nhưng ký ức con người vẫn còn đó. Đau lòng, Hoàng Tuấn từ biệt ngôi nhà nhỏ thân yêu, từ biệt ảnh mẹ, rồi lặng lẽ bỏ đi, kỷ niệm duy nhất trên tay là “đôi chim huyền diệu” em tặng, Tuấn cứ đi, đi mãi rồi khuất xa ngôi làng tự lúc nào chẳng ai hay biết.

Cảm ơn Le_hh cho chị xem một câu chuyện rất là cảm động
Cảm ơn Le_hh nhiều !
Vậy là câu chuyện hết rồi hả em?Một tháng qua chị bất tỉnh không hay gì hết ,nên không có theo dõi câu chuyện
Nga


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 11-05-2011, 05:56 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
duyên an (30-03-2011, 07:44 pm), le_hh (30-03-2011, 08:01 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 31-03-2011, 04:24 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
Chị Nga ơi ! le_hh xin phép được gọi là chị vì thật ra tuổi le_hh so với chị cũng hơi cách xa tí tí (nhưng tại chị trẻ hơn tuổi nhiều nên le_hh gọi cô hổng được... :smile2: ).
le_hh cảm ơn chị Nga và chú Duyên An nhiều vì đã ghé thăm và đồng cảm với sáng tác của le_hh...Tuy nhiên câu chuyện này còn khá dài chứ chưa kết thúc nên le_hh mong chị và chú Duyên An sẽ ghé thăm và ủng hộ tiếp.
Nếu có gì vướng le_hh mong được góp ý chân thành (vì truyện viết dài nên đôi khi có sơ xuất).
Thành thật cảm ơn ! :thank_you:


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
nga (31-03-2011, 05:04 pm), duyên an (31-03-2011, 05:08 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 01-04-2011, 04:01 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
[align=justify][align=center]IV.[/align]

Mùa đông lại về với thị trấn nhỏ, mưa như trút nước, gió rít mỗi lúc càng mạnh…
Trong căn nhà rộng rãi, trang trọng, có tiếng vọng từ lầu trên xuống:
- Chú tư, chú tư ơi! Chú có thấy bé Mai đâu không?
Một người đàn ông độ tuổi 40 giọng kính cẩn:
- Thưa bà, cô chủ theo dì hai ra chợ rồi.
- Trời ơi là trời! Chú có thấy mưa gió ngoài ấy không, cho con bé đi theo làm gì, sao chú không ngăn nó lại…Chú tìm nó về đây mau.
- Vâng, thưa bà.
Người đàn ông nhanh khoát áo mưa vào rồi bước ra khỏi cổng.
- May quá gặp chú tư ở đây…
Dì hai giúp việc nhà bé Mai chưa nói dứt câu, chú tư liền miệng:
- Bé Mai đâu rồi dì? Sao mình dì về thế này?
- Chú cứ ra đây hẳn rõ _ Dì hai vừa nói vừa kéo tay chú tư đi một đoạn.
- Kìa bé Mai! Sao cô chủ ngồi ở đó, cô mau vào nhà đi, bà chủ đang trông đó.
Mai đỡ một chàng thanh niên đang nằm bất động bên gốc cây bên đường, nài nỉ: Chú tư giúp con đưa anh này vào nhà đi, kẻo anh ấy nhiễm lạnh chết mất…Nhanh đi chú tư.
Quay sang dì hai chú tư tỏ ý ngạc nhiên hỏi: Thằng bé này là ai?
- Tôi với cô chủ vừa về là thấy cậu ấy ở đây, cô chủ lại gọi nhưng hình như cậu ấy bị lạnh, chẳng nói gì cả…Cô chủ muốn đưa cậu ấy vào nhà sưởi ấm, tôi đang lúng túng chẳng biết thế nào…Hay chú hỏi bà chủ xem sao.
Chú tư hiểu chuyện bước đến đỡ cậu bé dậy vừa dìu đi vừa nói:
- Nhà này ai cũng sẵn lòng thương người, dì còn ngại gì nữa, chắc sẽ không sao đâu.
Rồi chú tư đưa cậu bé đến gần bếp, thay áo, sưởi ấm cho cậu. Một lát sau, dì hai bê lên một tô cháo hành thơm phức: Cậu cố ăn cho khỏe.
Tuấn đưa mắt nhìn quanh, khẽ nói: Cháu xin ạ!
Ăn xong bát cháo, người Tuấn khỏe hơn. Lúc này Tuấn mới nhìn rõ mặt Mai, cô bé đã cứu Tuấn: Anh cảm ơn em, cô bé nhé!
Rôi Tuấn đứng dậy xin phép đi.
- Không…Mai nhanh miệng. Anh ở lại đây đã, trời sắp tối rồi, mẹ em tốt bụng lắm, mẹ không mắng em đâu.
- Anh cảm ơn lòng tốt của gia đình em nhưng…
Chú tư xen vào: Thôi, không “nhưng” gì cả, cậu cứ ở lại đây cho vui. Nhà chỉ có mỗi Mai nên cô bé thích bạn lắm. Để tôi thưa với bà chủ cho cậu yên lòng.
Mai cười mỉm: Thôi, để cháu xin là được rồi.
Nói xong, Mai với giọng lên tầng hai gọi: Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ ơi!
- Ừ mẹ đây, Mai của mẹ về rồi đó à.
Bước vội xuống bậc thang là hình ảnh một người đàn bà đứng tuổi với khuôn mặt đầy vẻ phúc hậu. Bà nhanh đến bên Mai, ôm con vào lòng nhẹ hỏi: Mưa gió to con theo dì hai ra chợ làm gì để mẹ lo.
Dì hai khẽ lấy từ trong giỏ ra một gói quà nhỏ xinh xắn đưa cho Mai, Mai với hai tay cầm, cám ơn dì rồi quay sang mẹ:
- Hôm nay sinh nhật thứ 45 của mẹ, con theo dì ra chợ mua món quà tặng mẹ, “chúc mẹ sinh nhật vui vẻ”…
Bà mẹ xúc động ôm ghì Mai hơn, ríu rít cảm ơn: Mai ngoan của mẹ.
Lúc này Hoàng Tuấn nhanh miệng lại gần cuối đầu chào bà, rồi cũng sẵn dịp “chúc Cô sinh nhật vui vẻ”. Bà chưa kịp hỏi, Mai vội chen: Mẹ ơi, anh này tên Toàn, con gặp từ chiều. Ảnh chỉ có một mình buồn lắm, một mình Mai cũng buồn, hay mẹ cho ảnh ở lại làm bạn với Mai nha.
Biết con có lòng thương người, bà rất vui, với lại ông bà có một mình Mai nên cũng chiều cô lắm. Bà định hỏi thăm cậu cho biết chuyện nhưng trời tối, lại thấy cậu có vẻ mệt mỏi, nên bà chỉ nhìn, nhoẻn miệng cười:
- Ừ, trước mắt chú tư sắp xếp chỗ cho cậu Toàn ngủ lại đêm nay, mai hẳn tính.
- Cháu cứ tự nhiên ở đây vài hôm cho khỏe _ Bà nói với Tuấn. Tuấn chợt nghĩ: “Mùa đông lạnh lẽo, mình cũng đã đi suốt hơn năm năm vừa làm lụng kiếm sống, vừa tìm kiếm em nhưng có tung tích gì đâu …Mình phải đi đâu nữa, đi tới bao giờ mới gặp Lệ Hảo…”, rồi nó ho một cơn dài, nó biết mình bị cảm lạnh, chứng bệnh dai dẳng cứ theo nó mỗi dịp đông về. Thế là nó quyết định ở lại “hay mình cứ ở lại vài hôm cho khỏe đã”. Rồi Tuấn nhanh miệng cảm ơn mẹ Mai, Mai và cả chú tư, dì hai nữa.
Vậy là Tuấn ở lại. Tối đó, Mai có thêm bạn, nó tỏ ra vui lắm. Sau bữa cơm Mai dừng hẳn chỗ Tuấn nghỉ ngơi hỏi han đủ chuyện.
- Anh này, lúc nãy vội, em gọi đại tên anh là Toàn. Thật ra anh tên gì vậy?
Cái này lúc ấy Hoàng Tuấn cũng định nói nhưng thấy ai cũng gọi Toàn…Toàn nên Tuấn lại thôi.
- Hay em cứ gọi anh là Toàn cũng được _ Tuấn nhìn Mai cười.
- Thế anh bao nhiêu tuổi? Nhà anh ở đâu, sao anh đến đây?
- Anh hai mươi tuổi, nhà anh xa lắm, anh không còn người thân nữa, làng anh lại nghèo. Anh ra thị trấn kiếm việc để sống.
- Hay anh ở lại đây nha. Nhà em có một trang trại nhỏ không xa lắm. Em sẽ xin mẹ để anh làm chỗ đó.
- Anh…anh…thôi để anh nghĩ đã. Mà Mai năm nay bao nhiêu tuổi rồi?Đi học có nhiều bạn sao rủ anh ở lại làm gì?
Mai hơi bẽn lẽn kể: Em 15 tuổi. Ba mẹ nói từ nhỏ em bệnh rất nặng không đi học được. Cách đây hai năm Mẹ thuê thầy về dạy, thầy nói em giỏi vì em nhanh hiểu lắm, giờ em biết nhiều rồi…
Mai tâm sự với Tuấn cứ như người thân tự rất lâu rồi. Tuấn bắt đầu như thoải mái hơn, không còn nhiều cảm giác dè dặt ban đầu nữa. Một lát sau, Mai chúc anh ngủ ngon rồi chạy ù lên phòng với mẹ.
Mai ríu rít kể chuyện về anh Toàn cho ba mẹ nghe, rồi luôn miệng nài nỉ cho Toàn ở lại làm chứ không chịu ngủ. Ba mẹ thương Mai nên cũng nhẹ nhàng vỗ:“Ừ, để ba mẹ tìm cách giúp cậu ấy, con yên tâm ngủ đi…”. Mai biết ba mẹ tự giờ chưa một lần lỗi hứa với Mai, nên Mai yên tâm lắm. Mai dúi mình vào lòng mẹ như một lời cảm ơn có cánh.
Về phần Tuấn, vừa mệt mỏi vừa xa lạ nên giấc ngủ về đêm cứ chập chờn. Mới tối đây thôi mà Tuấn thấy mình với cái tên Toàn Mai gọi như thân thiết lắm. Tuấn nhớ về Lệ Hảo lúc 14 tuổi, rồi nhớ lại hình ảnh Mai, Tuấn thấy cái tuổi 15 của Mai có vẻ đẫy đà, ra người lớn lắm chứ không gầy guộc, nhỏ bé như Hảo…
Thời gian năm năm, không nhiều nhưng cũng không quá ít để một người nặng tình như Tuấn có thể quên em…nhưng lòng Tuấn đã đỡ nặng trĩu…Tuấn nghĩ nhiều lắm rồi chép miệng thở dài:
“Mai có ba có mẹ nên lớn thế đó mà !…Giá mình còn có mẹ, có em…”[/align]


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn le_hh cho bài viết này:
nga (01-04-2011, 10:51 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐÔI CHIM HUYỀN DIỆU
Gửi bàiĐã gửi: 01-04-2011, 10:50 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Le_hh thân mến

Chị biết câu chuyện kết thúc thế này là chưa hết phải không em ?
Đúng là trời cao không phụ hảo tâm nhân,Tuấn và cả bé Mai rất xứng đáng hương cuộc sống như thế
Chị cảm ơn em đã bỏ công cho chị nói riêng và quý độc giả nói chung được nghe một câu chuyện quá ư là cảm động về tình người,cho dù người đó không cùng huyết thống với mình
Chị cảm ơn em nhiều
Nga 01042011


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn nga cho bài viết này:
le_hh (05-04-2011, 08:01 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 9 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.986s | 47 Queries | GZIP : Off ]