Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 3 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 28-12-2010, 12:02 am 
Hằng Nga
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 15-12-2010, 11:44 am
Lần ghé thăm trước: 22-07-2011, 04:43 pm
Bài viết: 43
Đến từ: T.P Hồ Chí Minh
Giới tính: Nữ
Mình đang: Brooding
Đã cảm ơn: 351 lần
Được cảm ơn:
144 lần trong 36 bài viết
 

ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN VỀ THƠ CỦA NHÀ THƠ TRẦN VI THÔNG NHÂN ĐỌC "LẦU MÂY VÀ CÁNH CHIM CHIỀU".


[tab=30]Tình cờ tôi vào đọc thơ anh, và những xúc cảm ùa về...muốn viết đôi lời cảm nhận,nhưng cứ ngại ngùng... vì đây là thơ của nhà thơ Trần Vi Thông, cây đại thụ của VIỆT NAM THI ĐÀN! Nhưng rồi, vẻ đẹp vời vợi của thi ca đã thắng!
[tab=30]Thơ Trần Vi Thông có một nét riêng, lạ! Thơ anh đăm đắm, chan chứa một chữ tình và thật tinh tế ở cảm xúc. Nhà thơ luôn có cái nhìn trìu mến và thiết tha đến thế với vũ trụ quanh mình.Trần Vi Thông như gom cái bất biến, diệu kỳ của thiên nhiên, của vũ trụ để diễn tả, để gọi về nồng nàn những cảm xúc, những tâm tình, những trăn trở và những yêu thương!Thi từ trong thơ anh đẹp, luôn đẹp. Nhà thơ rất khéo léo và tài hoa, luôn để những âm điệu và vần điệu vấn vít, quấn quýt lấy thi từ, cách sử dụng vần bằng, trắc và gieo vần... không có gì lạ nhưng lại rất nhẹ, êm, trong, thanh... tạo nên những dư ba..., tạo nên một không gian thơ triền miên, chơi vơi, phiêu diêu...! Và, tôi nói thế này có phải không? Tất cả những điều đó đã tạo nên chất NHẠC trong thơ anh!
[tab=30]Cái hay là thi từ trong thơ Trần Vi Thông không khoa trương, cường điệu, hình ảnh thơ cũng gợi về những gì gần gũi và giản dị lắm lắm , giản dị nhưng lại gửi gắm ở đó cái thanh cao và tinh khiết, trong trẻo, êm đềm và thiết tha của đôi mắt nhìn cuộc đời, con người và vạn vật đầy dịu dàng, trìu mến của nhà thơ...
[tab=30]Có phải chất nhạc đã vấn vương cùng thi từ, như ru ta vào cõi rất đẹp: Nơi ấy thiên nhiên và tâm hồn con người như giao hòa làm một để trở đầy trang thơ những khát khao và khắc khoải, những mong muốn và vươn tới cái chân, thiện, mỹ, những nghẹn ngào và suy tư...!
[tab=30]Nói tới thơ Trần Vi Thông, phải nói tới cái TÌNH của thi nhân gửi trong thơ! Chất men say rười rượi và nồng nàn, thiết tha của chính tâm hồn, tấm lòng thi nhân đã thổi thêm hồn quyến rũ vào tác phẩm của mình:

[tab=30][tab=30][color=#BF0000]..."Mưa chiều nay từng giọt rơi lất phất,
[tab=30][tab=30]Nỗi buồn giờ... co rúm vào tim ta.
[tab=30][tab=30]Hạt long lanh dường như muốn vỡ òa
[tab=30][tab=30]Đành thôi nhé ! Ngậm vành môi mím chặt .

[tab=30][tab=30]Cuối chân trời cánh chim chiều xa khuất,
[tab=30][tab=30]Mọng nỗi buồn... giọt sương vỡ lao xao
[tab=30][tab=30]Lũ thùy dương lặng im tiếng rì rào
[tab=30][tab=30]Như nuối tiếc mộng đời sao quá vội"...

[tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30](Chiêm nghiệm những nỗi buồn).

[tab=30]Nhà thơ đau đáu và trìu mến gom cả bức tranh nhân gian vào trong hai khổ thơ ! Cái chân trời vời vợi xa kia? chân trời của hoàng hôn chiều tím rịn hay chân trời khắc khoải của khát vọng một đời người còn xa hút tầm tay với? Trong cái thinh không rợn ngợp của đất trời ấy, sao vẫn nghe rõ đến thế, mà khẽ khàng đến thế, cái giọt mưa lất phất của thiên nhiên vô tri kia, hay tiếng mưa đời lất phất gõ nhẹ vào cửa trái tim mình? Tôi thích cái TÌNH chất ngất mà nhà thơ diễn tả rất khẽ khàng, tinh tế, gợi cảm và gợi hình, gợi tình đến nồng nàn: Nỗi buồn giờ " co rúm ", và hạt long lanh, hạt mưa? hay hạt buồn? như muốn vỡ òa, để "Vành môi mím chặt". Lại thấy một điều đàng sau những câu thơ ấy, không, không phải chỉ là NHẠC, là TÌNH, mà chính là nét HỌA trong thơ anh! Đằng sau những câu chữ vời vợi và nồng nàn kia, là một bức tranh với gam màu tím rịn trầm buồn của trời mưa chiều hoàng hôn, và nét xanh như ngọc của hàng thùy dương tha thướt và cánh chim trời chấp chới xa kia! Sao bỗng thấy như có hai chiều hoàng hôn trong bức tranh thơ ấy: một hoàng hôn của thiên nhiên và một hoàng hôn của tâm trạng con người, cảnh không "tĩnh", mà có cái "động" của âm thanh cuộc sống (của thiên nhiên chiều muộn, của tiếng mưa thật nhẹ, của tiếng sương "vỡ" lao xao, và đâu đây, tiếng thùy dương rì rào) Cái "động" ấy tôn lên một tâm trạng thăm thẳm, rợn ngợp, mênh mang và nhưng nhức buồn lặng của con người. Thiên nhiên lay gọi và nói hộ nỗi buồn của con người...! Đa tầng ý nghĩa chìm trong những câu thơ đầy sức gợi . Và, phần "ý tại ngôn ngoại" thăm thẳm vẫn thuộc về người đọc!
Trần Vi thông vẫn luôn có cách "gọi" thiên nhiên vấn vít quanh đầu bút để gợi tâm tình, gợi nỗi niềm như thế:

[tab=30][tab=30]..." Hồn nhiên lá nói "chao' đầu gió
[tab=30][tab=30]Xào xạc lượn quanh gót chân người."..
[tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30](Tự tình khúc).


[tab=30]Và, những cái nhìn, cách cảm thật mới mẻ của anh :

[tab=30][tab=30]..."Tiếng ai chạm cốc nghe buồn quá
[tab=30][tab=30]Như tiếng đời tan vỡ bất ngờ."...
[tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30](Chén ly bôi).


[tab=30]Tôi yêu những trang thơ chan chứa những gì thân thương quá của cuộc sống này mà Trần Vi Thông đưa vào mạch tình tự thơ: ngọn gió, hạt mưa, biển chiều, dòng sông, bông lúa, ánh trăng ngà...nhưng cảnh trong thơ Vi Thông không vô tri, nó chất chứa nỗi niềm và biết nói hộ người:

[tab=30][tab=30]"Nợ ngày xưa, áo trắng đơn sơ
[tab=30][tab=30]Sách vở, thầy cô, tuổi học trò.
[tab=30][tab=30]Nợ mây, những trưa hè che nắng
[tab=30][tab=30]Nợ gió, buổi chiều phớt hạt mưa"...

([tab=30]Nợ người bên ấy...nửa vần thơ.)[tab=30]

[tab=30]Vẫn chỉ là đôi điều Hằng Nga vụng về cảm nhận về thơ Trần Vi Thông ! Vẫn chỉ là những phát hiện còn manh nha lắm! Và, đôi dòng, không nói hết được những gì vời vợi trong thơ anh... Chỉ xin cám ơn những vần thơ trong trẻo, thanh khiết như khúc nhạc của tơ trời..., và ánh nhân văn thăm thẳm lấp lánh ở đằng sau ngôn ngữ thi ca ấy! Cám ơn nhà thơ đã nói hộ những yêu thương, những khát khao, những tự tình của con người...
Có một điều làm tôi trầm ngâm : Sao thơ anh luôn bàng bạc một nỗi buồn? Nhà thơ thiết tha yêu thiên nhiên, yêu đời, con người,nhưng dường như còn nằng nặng trong đó một khát khao, một giấc mơ chưa thật trọn vẹn ...? Và rồi, tôi lại thấy: Dù khi tiếng thơ đang reo vui, thì vẫn như nghe thấy khe khẽ đâu đây một tiếng thở dài, mơ hồ như ta bắt gặp, đằng sau những áng thơ đẹp ấy, là đôi mắt trầm ngâm, lặng lẽ chiêm nghiệm cuộc đời và tự thủ thỉ với lòng mình ...? Nhưng có lẽ, Chính điều đó lại khiến người đọc thơ anh như tìm thấy tâm trạng của chính mình trong đó ! Xin cám ơn nhé! "LẦU MÂY VÀ CÁNH CHIM CHIỀU", xin cám ơn nhà thơ Trần Vi Thông![/color]


Đầu trang
  
Có 10 thành viên đã cảm ơn Hằng Nga cho bài viết này:
Việt Thi (28-12-2010, 07:17 am), vcya (28-12-2010, 07:22 am), Thy Lan (29-12-2010, 11:40 pm), Trần Thị Lợi (30-12-2010, 03:25 pm), nga (09-01-2011, 06:26 am), Trần Vi Thông (29-01-2011, 12:09 pm), phanhoacan (29-01-2011, 12:49 pm), VŨ MẠNH QUANG (31-01-2011, 06:19 pm), Tường Vi (31-01-2011, 06:22 pm), Nhật Quỳnh (31-01-2011, 08:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-01-2011, 12:11 pm 
Trần Vi Thông
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:09 pm
Lần ghé thăm trước: 28-03-2012, 09:55 pm
Tuổi: 57
Bài viết: 1168
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1912 lần
Được cảm ơn:
4947 lần trong 997 bài viết
 
CẢM ƠN HẰNG NGA, NGƯỜI BẠN THƠ.

Làm sao diễn tả được tâm trạng của tôi lúc này đây? đã lâu rồi (gần 2 tháng) lý do nằm bịnh viện tôi không vào Thi đàn được, hôm nay vào đây tình cờ đọc bài cảm nhận “Lầu mây và cánh chim chiều” của bạn Hằng Nga. Tôi vô cùng xúc động, lạ lùng sao khi thấy lòng mình nhiều nỗi vui buồn vây quanh.
Cái tâm trạng của một người, dành trọn cuộc đời lầm lũi săn tìm buồn vui và coi đó là những tài sản quý giá, tất cả gom vào kho chứa tâm thức nhiều năm ngỡ chôn vùi, tưởng rằng quên lãng từ lâu bỗng một hôm có ai đó khám phá khơi mở….Thế là tất cả lại ùa ra như sóng vỡ bờ, lại tan ra, lan tới tận cùng mọi ngõ ngách, chạm thấu tận đáy mộ huyệt tâm hồn…

Lầu mây vốn chỉ là chốn ảo mộng hợp tan theo giông bão thôi bạn ạ.
Thế nhưng, một khoảnh khắc nào đó khi hoa nắng kết tụ, lầu mây sẽ bừng lên rực sáng lung linh nét đẹp diệu kỳ. Đã biết lâu đài kia là ảo mộng không tồn tại bền vững, sao ta không lưu lại phút giây đẹp đẽ nhất ấy nhỉ? Cũng như đời người vốn đầy ắp vui buồn đan xen, phút giây nào ta hạnh phúc nhất, phút giây nào cuộc sống bỗng đẹp như mơ?
Thơ tôi cũng chỉ là những phút vui buồn mộng mơ đấy thôi. Và…

“Mơ chỉ là mơ, dẫu thế thôi
Cứ mơ, kẻo lỡ giấc mơ đời
Một mai tỉnh thức không ân hận
Vẫn mãi trên môi trọn nụ cười…”

Thật thú vị khi những nỗi niềm của tôi lại được sẻ chia bởi một bạn thơ còn rất “mới”. Hằng Nga ơi! Tôi chưa từng gặp bạn bao giờ mà sao như đã rất thân quen? Hằng Nga ơi! Có những điều chỉ có thể bật ra bằng thi từ, bởi chúng vốn mơ hồ và lãng đãng khói sương, có những điều dường như đã chôn kín, một khi đầy ắp sẽ ứa ra tựa sóng tràn bờ, dù muốn hay không cũng vậy thôi, sao ta có thể dồn nén chúng mãi được phải không bạn? Thôi thì đành nhờ Thơ-Ca-Nhạc-Họa…nói hộ thay lời. Đó chính là Giai Điệu Của Trái Tim… và tất nhiên những điều phát ra từ trái tim sẽ tìm đến với những trái tim đồng cảm, cho hồn thơ gắn kết lại gần nhau. Trong niềm vui vốn đã ẩn chứa những nỗi buồn phải không bạn? Bởi đôi khi hạnh phúc đến trong giọt nước mắt và nỗi đau lại òa vỡ trong nụ cười…
Cảm ơn cuộc sống thăng trầm cho con người định mệnh rất riêng, cảm ơn thơ ca đã nuôi tôi cảm xúc tâm hồn, và cũng cảm ơn Hằng Nga đã cho tôi phút giây bâng khuâng này.


TRI ÂM
(Tặng Hằng Nga và các bạn thơ đồng cảm)

Gói trọn buồn vui gởi chốn này
Ơn người “cảm nhận” góc “Lầu Mây”
Cả đời nhạc họa tôi phiêu lãng
Một kiếp thơ ca bạn miệt mài
Đồng cảm chữ tình luôn thắm đậm
Tương giao câu nghĩa chẳng mờ phai
Nhờ thơ nói hết điều câm nín
Ngậm kín vành môi tiếng thở dài

Trần Vi Thông


Đầu trang
  
Có 8 thành viên đã cảm ơn Trần Vi Thông cho bài viết này:
phanhoacan (29-01-2011, 12:45 pm), Hằng Nga (29-01-2011, 01:57 pm), Trần Thị Lợi (29-01-2011, 07:03 pm), VŨ MẠNH QUANG (31-01-2011, 06:19 pm), Tường Vi (31-01-2011, 06:22 pm), Nhật Quỳnh (31-01-2011, 08:31 pm), Nhật Quỳnh (31-01-2011, 08:31 pm), nga (01-02-2011, 12:03 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 31-01-2011, 05:03 pm 
Hằng Nga
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 15-12-2010, 11:44 am
Lần ghé thăm trước: 22-07-2011, 04:43 pm
Bài viết: 43
Đến từ: T.P Hồ Chí Minh
Giới tính: Nữ
Mình đang: Brooding
Đã cảm ơn: 351 lần
Được cảm ơn:
144 lần trong 36 bài viết
 
[font=Arial][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30]ANH TRẦN VI THÔNG kính mến!

[tab=30] Hằng Nga rất xúc động khi đọc những dòng tâm tình của anh, đó không phải chỉ là tâm tình của một người bạn thơ gửi cho một người bạn thơ ! Đó là tất cả những cảm - nhận - yêu - đau - say - vui - buồn... nhất từ cuộc đời này mà người thi sĩ với cái nghiệp thơ, cái khát khao đau đáu muốn ghi lại, chụp lại những khoảng khắc của những rung động ấy, của những ngất ngây ấy, của những thăng hoa, những tinh túy nhất ấy, hay nhưng nỗi đau tê buốt nhất ấy... vào thơ....! Và có phải? Đó là một đam mê, một tình yêu, một nâng niu thiết tha mãi trong anh, Vi Thông? cả một đời người không: THƠ !
[tab=30]Hằng Nga nếu như có chút nào đấy, dẫu là nhỏ nhoi... khơi dậy lại được phần nào nét đẹp của LẦU MÂY rạng rỡ phía bầu trời xa kia, là Hằng Nga vui rồi! Hằng Nga mong anh hãy viết tiếp, hãy chắt chiu những tinh tú để LẦU MÂY ngày càng rạng rỡ hơn...
[tab=30] Hằng Nga cũng rất yêu thơ, nhưng bận quá! Rồi, có lúc nào mệt nhoài, rã rời của đôi chân lê bước... hay lúc phát hiện ra rằng cuộc đời cũng đáng yêu lắm thay..., thì Hằng Nga lại tìm đến thơ. Đến với thơ, Hằng Nga như lạc vào chốn thiên đường đẹp nhất đầy cỏ, hoa, cây, trái ngọt ngào, đầy nắng và gió... giữa cuộc đời trần bụi bặm này...! Khi ấy, tâm hồn sao như được trú náu, được ngợp mình , được ngọt lịm đi giữa thiên đường cỏ hoa ngay ở mặt đất trần trụi này...! Thơ ơi!
[tab=30]Hằng Nga cảm ơn anh, anh Vi Thông nhé! Cám ơn anh đã có những dòng thơ tạo xúc cảm mênh mang để Hằng Nga được vụng về chắp bút...
[tab=30] Hằng Nga giờ mới được biết là anh vừa điều trị bệnh suốt hai tháng. Xin chúc anh mau bình phục. Hãy viết tiếp những vần thơ đẹp cho LẦU MÂY anh nhé, Thơ vẫn là liều thuốc quý giá nâng nghị lưc, tâm hồn và sự cân bằng, sức lực cho mỗi chúng ta...., nó làm tâm hồn ta đẹp hơn lên, và đẹp mãi, phải thế không anh?[/font]


Đầu trang
  
Có 7 thành viên đã cảm ơn Hằng Nga cho bài viết này:
VŨ MẠNH QUANG (31-01-2011, 06:19 pm), Tường Vi (31-01-2011, 06:22 pm), Trần Thị Lợi (31-01-2011, 07:55 pm), Nhật Quỳnh (31-01-2011, 08:31 pm), nga (01-02-2011, 12:03 am), phanhoacan (01-02-2011, 05:51 pm), Trần Vi Thông (06-02-2011, 03:42 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 3 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.501s | 26 Queries | GZIP : Off ]