|
Ngày tham gia: 23-02-2011, 08:50 pm Lần ghé thăm trước: 3 phút trước Bài viết: 432 Giới tính:  Đã cảm ơn: 2065 lần Được cảm ơn: 2492 lần trong 428 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
GIỚI THIỆU TẬP THƠ "ĐẤT MỎNG"CỦA NGUYỄN ĐĂNG THUYẾT TỪ "PHỐ LÀNG" ĐẾN "PHỐ TÌNH"- KHOẢNG CÁCH XA MÀ GẦN (Đọc tập "Đất mỏng" của Nguyễn Đăng Thuyết) Nguyễn Đăng Thuyết có 2 tập thơ trong tay:Áo mây chiều NXB HỘI NHÀ VĂN 2009 Đất mỏng NXB HỘI NHÀ VĂN 2011 Tập thơ ĐẤT MỎNG bài Phố làng vẫn là bài trội nổi nhất của anh. Từ Phố làng, Nguyễn Đăng Thuyết bước sang "phố tình".anh thả hồn thơ vào tình yêu, cái mà lâu nay tưởng anh khó làm nên chuyện.Tạng thơ của Nguyễn Đăng Thuyết là ngó vào chuyện đời, chuyện người mà châm chọc và có khi còn chỉ tay:Này này ông bảo cho mà biết!Anh đi từ Phố làng sang "phố tình", khoảng cách dài có đến mấy năm.Xa đấy chứ.Nhưng anh đến được rồi.Xa mà gần là vì thế ! Trước tiên tôi muốn nói đến cái Phố làng trong thơ Nguyễn Đăng Thuyết. Phố làng lấm láp chiều đông/Nửa quê nửa tỉnh nhà không số nhà Nhận xét từ quan sát thị giác, giống như ta chụp ảnh và còn lấy bút ghi tốc ký. Trong cái chiều đông buồn, lạnh và lặng nữa, phố hiện ra lấm láp.Nó nhôm nhoam, bẩn thỉu, lam lũ.Vết tích làng trong phố còn hiện ra đầy đủ khuôn mặt của nó như sự hiện điện của cái nghèo, lạc hậu từ thuở xa xưa còn lại đến bây giờ.Phố phải có số nhà.Đằng này không! Thế là nó chưa được định danh, gọi ra cái tên cho mình.Người cần có cái tên, nhà phố cần có cái số.Không có tức là chưa được thừa nhận.Không chính danh.Thực ra nó là làng, nhưng trên đường tiến hóa của đô thị, người ta gán cho nó cái chữ phố cho oách đó thôi. Khổ hai bài thơ, hiện thực quê bày ra như hàng hóa bày ra giữa cái chợ chiều.Lợn kêu húc máng, trâu về chốn trâu/Lanh canh thuyền gõ cần câu.Áo nâu thấp thoáng đầm sâu chạy mùa.Thơ liệt kê hoạt động, thống kê việc làm thật sinh động và cũng rất sinh tồn.Khổ thơ bảo tồn văn hóa làng đấy! Những hoạt động ấy tự bao đời rồi.Nó có sức sống dai dẳng, bền bỉ tưởng khó mà chịu chết. Nhưng than ôi:Cây đa giếng nước cũng vừa đi xong…Váy xanh tóc đỏ quét cong đường làng. Nguyễn Đăng Thuyết làm phóng sự trong thơ.Tưởng phố về, văn minh đô thị tràn về.Nhưng văn minh đâu chửa thấy.Rác rưởi đô thị lấp đi cả ao làng, giếng nước…Và tai hại hơn, con người đang biến dạng, nhất là lớp trẻ.Làng thì mất dần đi, phố thì có sức tàn phá, hủy hoại.Sự xâm lăng văn hóa suy đồi đang mở đầu, có vẻ sung sức lắm. Phố làng, là hiện thực có gia trị cảnh báo, nhắc nhở và hơn thế đòi hỏi phải làm gì. Đâu phải chỉ Cổ Loa mới có phố làng.Cả nước đang đô thị hóa cơ mà.Bài thơ có giá trị vượt ra khỏi cái xóm phố Cổ Loa rồi. Theo mô típ ấy, Nguyễn Đăng Thuyết viết loạt bài với chủ dề làng:Cớm đồng ,Thần đất thời a còng ,Chợ người, Buồn 60 độ C, Tiếng chuông đêm, Vó bè, Đất mỏng, Xóm Mít quê tôi, Những mảnh trời… Góc nhìn của anh thiên về văn hóa nhiều hơn.Đọc những bài thơ này, ta hình dung được đất xóm Mít với đường làng, ngõ xóm, ruộng sâu, đàm ao…như nó vốn có.Những nghề truyền thống đã và đang có hoặc mất dần như vó bè, đánh dậm…; những trò chơi văn hóa dân gian như hát tuồng…là những nét đặc trung văn hóa dân cư nông nghiệp Bắc bộ điển hình. Sâu xa hơn, Nguyễn Đăng Thuyết nói nhiều về cái mất mát, biến dạng và dị dạng trên con đường tha hóa.Ở đấy, xã hội, lịch sử, văn hóa, con người đều lộ diện với nét vẽ vừa hiện thực vừa biếm họa.Những câu thơ như:Đất rơi vãi đất đồng không trắng đồng/Phố đêm nhếch nhác nụ cười/Áo quê lạc lõng/Tình người dửng dưng/Vô tình thả những tiếng rên vào trời/Còng lưng đeo gọng-Cột quanh mảng gầy…vừa là nhận xét, đúc kết, vừa là tiếng kêu, lời nhắc nhở và gõ mấy tiếng cạch cạch vào xã hội. Cái mà Nguyễ Đăng Thuyết đau lòng nhất chưa hẳn là sự mất mát về văn hóa.Anh viết:Miếng ôm khốn khó cạn đường/Miếng ô che chắn âm dương quỷ thần/Miếng gieo bão lụt xa gần/Chó mèo được thể trèo mâm giữa đình…. Trật tự xã hội đang đảo lộn.Con người bị nhào nặn đến méo mó vì đạo lý đang lâm nạn mà người nhìn cứ khoanh tay, mặc kệ. Hình ảnh:Trai tài Xóm Mít đa mang/Lưng đeo giậm giỏ…tay đàn hào hoakhông che lấp được sự xuống cấp của con người và xã hội đang diễn ra dưới con mắt nhìn có sức phát hiện của nhà thơ. Phố làng vẫn là phố làng và chắc mãi là phố làng?Nhưng "phố tình" trong thơ Nguyễn Đăng Thuyết đang có hướng "đô thị hóa" tăng tốc. Cảm hứng chủ đạo cái tình trong thơ Nguyễn Đăng Thuyết là tình yêu lứa đôi.Anh đến với thơ tình như là cuộc cách mạng tự thân, dấn thân.Nó vừa hồn nhiên, táo bạo, cháy bỏng, tha thiết vừa có kinh nghiệm mang tính chiến thuật của người từng trải.Nó vẫn tuân theo tuần tự lô zích của cung bậc tình yêu như lớp trẻ. Trước tiên là phải lòng.Gặp nhau đã phải lòng nhau.Đó là dấu hiệu yêu được phát tín qua cái bắt tay, cái nhìn và tâm trạng bâng khâng chơi vơi…Ai phải lòng ai thì không rõ.Nhưng tôi tin là của chủ thể sáng tạo.Thế mới hay, tình yêu không có tuổi tác.Đã yêu là hồn nhiên, là tinh tế trong cảm nhận.Phải lòng nửa cái bắt tay/Nửa con mắt liếc/Nửa ngày chơi vơi… Nửa chứ không phải cả đâu.Chỉ mới chạm nửa cái thôi đã bén nhau rồi !Thế là hồn thăng hoa, đời thăng hoa (Khúc nhạc lòng ai đó chợt thăng hoa).Con đường tình bắt đầu dài dần ra trong khuya khoắt phố đêm (Đi bên em chân đi mòn phố cổ) Đợi chờ, nhớ và cô đơn, giai điệu của bản nhạc tình.Đã dính nhau, xa nhau thì nhớ, hẹn nhau thì đợi, thì chờ.Không gặp được thì cô đơn mòn mỏi.Một cảnh tiễn người yêu rời Hà Nội:Day dứt quá câu thơ buồn bật khóc/Cầu Long Biên ai nhấc nổi chân cầu/Mây bịn rịn con đê làng cạo gót/Gió sững sờ/co thắt máu trong tim. Mựơn cảnh ngụ tình.Lấy thiên nhiên để bộc bạch tâm trạng.Xa người tình, lòng như quặn thắt, giằng xé.Đi trên đê cỏ êm mà tưởng như đang bị cạo dưới gót chân yêu.Thế rồi từng giờ ngóng trông nơi ngút ngàn xa cách.Thế rồi đau, cái đau tình quằn quại:Người về nơi ấy còn ta/Cháy rừng sập núi đất nhòa lệ rơi.Trái tim yêu có khi thôi thúc nhà thơ như muốn cháy lên trong từng đêm chờ đợi ( Hồn thi sĩ ủ…Cháy lòng từng đêm).Chàng trai yêu trong thơ anh có trái tim hừng hực, lúc nào cũng cảm thấy đói yêu, như chưa bao giờ được yêu nên khi yêu cứ cồn lên những cơn khát dữ dội (Khèn ai kéo điệu xuân sang/Anh ôm cơn khát non ngàn nước khô).Chàng thơ nói với người tình với cái giọng "to tát":Anh về tấu nhạc đêm thơ/Dâng em cả bến lẫn bờ trong anh).Đâng hiến, nhưng có thủy chung không thì chưa thấy tác giả nói.Tôi nghi ngờ lắm.Bởi vì hướng ra bốn phía, phía nào anh cũng có người tình.Nào tiễn về xuôi (Trong Nam) nào nhớ về ngược (Tây Bắc). Nào Hà Thành mòn gót…vv…và vv ! Tôi cảm thấy chàng yêu đang trổ hết tài ba chinh phục trái tim bao người đẹp.Chắc vì thế nên người thơ có khi đưa mình về ký ức yêu mòn mỏi:Đêm mòn trói buộc vần thơ/Nhớ về năm tháng anh mơ ngược dòng.Rồi khi đó người thơ cũng thở dài trong phút đơn côi của trái tim tự biết mình không còn trẻ nữa (Có gì đâu mà tặng em/Nửa trái tim đau nửa đốm lửa sắp tắt/Nửa đời thơ ngậm nỗi buồn nghẹn thắt/ Mỏi mòn/Hành khất đơn côi…). Thơ tình yêu lứa đôi trong Nguyễn Đăng Thuyết bộc lộ cái tôi bản ngã trong những cung bậc khác nhau.Cái tình khao khát, cái tình bạo liệt nhưng rất đằm và lúc nào cũng hứng chí đòi được lên đường. Trong tập thơ Nguyễn Đăng Thuyết còn một chủ đề về đất nước, con người.Vì không có thời gian bần đến.Trước lúc khép lại, tôi nhắc nhỏ anh nhé:Này, xuống câu lục bát phá thể đoạn cú truyền thống của nó rất đắc dụng trong tái tạo ý tưởng, nhưng không được lạm dụng.Lạm dụng, có khi nó phản lại mình đấy.Chúc Nguyễn Đăng Thuyết xây thêm "Phố tình" cho hoành tráng và mỹ lệ. Ba tập thơ, ba phong cách khác nhau.Mỗi người một vẻ.Thật đáng mừng.Chúc cho CLB thơ Cổ Loa,CLB văn học Hồ Gươm khai sinh thêm những gương mặt thơ với những tác phẩm ra đời có sức sống nội tại, chinh phục được trái tim độc giả. NGUYỄN LÂM CẨN
|
|
 |
|
 |
|
|