|
|
HẠNH PHÚC ĐẮNG CAY
Chuyến xe đã lăn bánh đưa người lữ hành về khuất phía trời xa nhưng ánh mắt Tường Vy vẫn dõi theo như cố gỡi gắm chút yêu thương về phương trời mà chống cô sắp đặ chân. Nước mắt cô cứ rưng rưng những giọt muộn sầu cho bao tháng ngày li cách. Thiệu Vỹ, người chồng mà cô đặt thân trao gởi cứ mộng mơ đổi đời với những mõ vàng vùng Tây Bắc mịt mù sương lạnh. Cô không cản nỗi ước mơ kia nên đành gạt lệ sầu tiễn bước anh đi, lòng nguyện cầu cho anh bình an nơi đất khách.
Nhìn những giọt nước mắt của Tường Vy, bà Trần nguýt dài:
- Cái thứ giả tạo! Nó làm như nó thương yêu thằng Vỹ lắm vậy!!
Sau cái bĩu môi cay nghiệt, bà quay mặt bước đi bỏ mặt Tường Vy với nỗi đau uất nghẹn. Nhìn theo mẹ chồng mà Tường Vy thấy hãi hùng cho những ngày sắp tới. Bởi mẹ chồng vốn đâu yêu thương gì Tường Vy. Bà tin vào thuật tướng số, cho rằng Tường Vy có nốt ruồi thương phu trích lệ, rành rành là số sát phu. Từ ngày về làm dâu, TV luôn bị sự hằn học, cay đắng nơi mẹ chồng. Vốn bãn tính hiền lành, Tường Vy cứ mãi cam chịu để làm đẹp dạ bà nhưng tấm lòng của cô nào có được đáp đền như ý muốn.
Sau ngày tiễn chân Thiệu Vỹ, mọi việc nhà chồng từ chuyện lo sinh kế đến bổn phận tề gia đều oằn nặng lấy Tường Vy. Tảo tần thân vạc, nắng mưa dầu dãi, Tường Vy phải lao đao lận đận chốn chợ đời để có tiền nuôi mẹ chồng và lo cho đứa em chồng vẹn đường học vấn. Tháng năm nhọc nhằn, sớm chiều lao khổ nhưng Tường Vy vẫn không tránh khỏi ánh mắt cay nghiệt của mẹ chồng dành cho người con gái lỡ sinh ra với một nốt ruồi bạc mệnh.
- Thưa bà, đây có phải là nhà anh Thiệu Vỹ?
Nghe nhắc đến tên con trai, giọng bà Trần run lên vì sung sướng:
- Con tôi... cậu... cậu biết tin tức của thằng Vỹ... con trai tôi hả? - Vâng thưa bác. Cháu là bạn cùng đào vàng chung với anh Vỹ. Hôm nay cháu đến để cho gia đình hay... - Con tôi... cậu làm ơn cho tôi biết đi!! Con tôi giờ thế nào? Nó sống ra làm sao hở cậu?
Thoàng nhìn vẻ xúc động của bà Trần, giọng người thanh niên trầm ngầm:
- Xin bác hãy bình tâm mà nghe cháu nói. Trong một lần đào vàng cùng tụi cháu, đất bị sụp, anh Vỹ và nhiều người bạn khác nữa đã...
Vừa nghe tin sét đánh về đứa con trai, bà Trần quỵ xuống khóc than:
- Trời ơi, con tôi...!!
Còn Tường Vy thì lặng đi vì đau đớn. Ba năm đợi chờ, ba mươi sáu tháng trời nhung nhớ, hơn nghìn ngày ròng rã ngóng tin chồng. thế mà nay... người ta đến cho cô hay hình bóng mà cô mong chờ vĩnh viễn sẽ không bao giờ về nữa. Cay đắng dâng tràn, sầu khổ nghẹn dâng, Tường Vy như không còn nước mắt để mà rơi, không còn lệ để mà rửa sầu rửa khổ.
Tiếng đàn cò réo rắt buồn thương gieo niềm đau cay xé vào buổi tang lễ đoạn trường. Ngọn bạch lạp le lói như đang trút sầu cho người vắng phần, bạc mệnh. Bà Trần vẫn không nguôi than khóc cho đứa con trai ba năm trời li biệt:
- Vỹ ơi Vỹ, sao con vội đi sớm vậy hả Vỹ? Sao còn đành lòng bỏ mẹ một mình, để cho người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh vậy hả con ơi?
Tường Vy bưng tô cháo đặt bên cạnh mẹ chồng, nhỏ nhẹ bảo:
- Dạ, thưa mẹ. Con xin mẹ nét bớt buồn thương, mẹ cố ăn một chút cháo chứ cứ như vầy con e sức khỏe của mẹ không chịu nỗi...
Cầm tô cháo đang bốc hơi phưng phức, bà tạt thẳng vào người Tường Vy không tiếc chẳng thương:
- Đồ cái thứ sát phu. Mày câm ngya cái giọng mẹ mẹ con con đi. Mày đã khắc chết con tao rồi, giờ còn tính vào đây khắc luôn cái thân già này phải không?
Nghe tiếng quát từ phòng mẹ, Thiệu Kỳ chạy đến thì thấy Tường Vy đang đi ra với dáng thiểu não, sầu tư. Nhìn người con gái bao năm trời vẹn chữ thủy chung, tròn câu hiếu đạo mà vẫn bị mẹ chồng hắt hũi, lòng anh không khỏi lâng lâng một chút xót thương...
- Chị Hai... - Ủa, chú Ba! Chú định vào chăm sóc mẹ hở? Chị thấy mẹ đang buồn lắm đó. Chú vào trò chuyện với mẹ cho mẹ khuây lãng đi nghe!
Thiệu Kỳ nhìn Tường Vy mà cười buồn:
- Em thấy người đang đau khổ nhất lúc này là chị đó chứ, chị Hai.
Tường Vy khẽ lắc đầu:
- Mồ côi từ tấm bé, lớn lên bằng lòng thương hại của người đời, chị chưa từng biết thế nào là một mái ấm gia đình. May mắn được kết tóc với anh Vỹ, chị đã xem đây là ngôi nhà thực sự của mình, mẹ chồng đối với chị chẳng khác chi mẹ ruột. Chị không vì vài lời nói trong lúc đau khổ của mẹ mà hờn tủi đâu, chú Ba cứ yên tâm...
Không biết là Tường Vy không biết hờn biết tủi hay cô quá giỏi trong việc nén hờn nén tủi vào tim mà mặc cho sự cay nghiệt của mẹ chồng, cô vẫn hết lòng hết sức săn sóc bà, kề cận chăm nom bà những lúc trở trời, trái gió. Thoắt cái mà đã bảy năm, sức khỏe của bà Trần càng lúc càng suy giảm. Người già dễ giận khó quên, dù là mạnh khỏe hay khi đau ốm bà vẫn không ngớt lời mằng chửi nàng dâu hiếu hạnh. Bù lại, thiệu Kỳ giờ đã là một bác sĩ giỏi, nhớ thế mà Tường Vy đỏ phần lao nhọc. Hơn nữa, nhìn sự thành công của đứa em chồng mà suốt bao năm trời mình dày công lo lắng, tường Vy cũng thấy an ủi phần nào cho cái tuổi thanh xuân thoắt cái đã đến độ đầu ba...
Nghe tiếng chó sũa văng vẳng, bà Trần lụm cụm bước ra trước nhà thì thấy một dáng người thân quen quá đỗi. Bà đưa tay dụi con mắt kèm nhem bởi tuổi già, bà sợ bà nhìn lầm rồi thất vọng. Nhưng không, chắc chắn là không lầm khi cái dáng dấp thân quen đó tiến sát đến bên bà và thốt lên tiếng gọi trọng nghẹn ngào xúc động:
- Mẹ
Bà buông hẵn chiếc gậy, dang tay ôm chặt đức con bao năm trời li cách:
- Mồ tổ cha mày, đi đâu mà biệt tăm tiệt tích vậy hả? Thế mà người ta nói với tao là mày chết rồi. Lạy trời lạy phật, nhờ ơn tổ tông linh thiêng phù hộ mà giờ con tôi nó trở về bình an...
Nghe tiếng mẹ chồng, Tường Vy chạy vội ra với niềm hạnh phúc nghẹn ngà. Thoáng trông thấy bóng chồng, cô chỉ muốn chạy tới ôm chầm lấy anh cho thỏa bao tháng năm nhung nhớ. Thế nhưng câu nói như sét đánh ngang tai của Thiệu Vỹ khiến Tường Vy trùn nghẹn bước chân...
- Thưa mẹ, đây là vợ của con, Thảo My. Con với My đã có với nhau một thằng cu tí gần giáp thôi nôi rồi đó mẹ!
Quay sang người đàn bà đang ẳm trên tay một đứa bé bụ bẩm, Thiệu Vỹ bảo:
- Kìa My, mau đến chào mẹ đi em!
Tường Vy chết lặng đi như con rối hỏng. Môi cô mấp máy trong nỗi sầu bi: “vợ... ', “anh... anh đã có vợ rồi...”
Sau khi chào hỏi bà Trần, Thảo My quay sang nhìn Tường Vy đang đứng nép sau rèm cửa, cô nhỏ nhẹ hỏi:
- Dạ thưa mẹ, người đang đứng đằng kia là...
Nhìn về phia tay của Thảo My, bà Trần nguýt dài:
- Osin mà thằng Thiệu Kỳ, em chồng con nó mướn để săn sóc cho mẹ đó mà. Nhưng cái thứ đó khắc người thì giỏi chứ có làm được gì đâu con. Thôi, đừng quan tâm tới cái thứ mạt hạng đó nữa, hai con vào nhà kẻo nắng. Với lại mẹ có nhiều chuyện cần hỏi han hai con lắm!
Nhìn Tường Vy, bà Trần quát:
- Cái con kia, còn không lo xách hành lí cho cậu mợ Hai, đừng chết chồng đó làm gì hả?
Thiệu Vỹ len lén nhìn Tường Vy trong cảnh ngộ éo le. Cảm động, xót xa, hay là thương hại...?? Nhưng dẫu ánh mắt đó là gì thì cũng làm cho Tường Vy nát tan, oặn xé tấc lòng.
Ngồi bên mẹ, Thiệu Vỹ khẽ thở dài tư lự:
- Bao năm nay Tường Vy vẫn ở vậy hở mẹ? - Bộ con tưởng nó giả đò nhu mì, hiền hậu trong cái nhà này là vì chờ con đó hả? Không phải đâu!
Thiệu Vỹ nhìn mẹ, băn khoăn:
- Vậy tại sao thời gian qua, Tường Vy vẫn...
Bà Trần trút lời cay nghiệt:
- Cái con hồ li tinh đó đang mộng mơ làm phu nhân bác sĩ. Mấy năm nay nó lẳng lơ ong bướm không biết bao nhiêu hạng đàn ông. Giờ thấy thằng Kỳ, em trai con thành đạt liền quay ra ton hót, nịnh bợ. Mà mẹ thấy em con giờ như đang bị nó hút hồn rồi. Con lo mà tìm cách tống cổ nó đi đi, không thì tai họa cho em con đó!
Nghe lời mẹ nói mà Thiệu Vỹ thấy lòng chua xót. Anh nhíu máy suy tư về người đàn bà đã từng cùng anh kết tóc, xe tơ. Lặng lẽ bước ra sau nhà, một hình ảnh đắng chát hiện ra khiến Thiệu Vỹ không thể không tin lời mẹ anh nói là sự thật...
Thấy Tường Vy ngồi khóc một mình, Thiệu Kỳ xót xa đến vô ngần. Nhìn vẻ mặt uất ức và cam chịu của người phụ nữ thiên thần trong trái tim anh, anh nghe lòng mình như đau đớn nghìn trùng...
- Chị Hai, chị buồn lắm phải không?
Tường Vy lau nhanh những giọt nước mắt và quay sang người em chồng:
- Không, chị có buồn gì đâu chú Ba. Mười năm nay chị cô đơn quen rồi, với anh Vỹ có còn mặn mà gì nữa đâu để mà buồn. Chị còn vui cho hạnh phúc của anh ấy nữa đấy chứ! Mà khuya rồi, sao chú Ba chưa đi ngủ vậy? - Chị biết khuya sao còn ngồi đây? - À, chị tranh thủ thu dọn một ít đồ dùng cá nhân để sáng mai bắt chuyến xe sớm nhất. Loay hoay một hồi tự dưng muốn ra đây ngồi hóng gió một chút vậy mà. - Anh Hai bắt chị phải dọn đi sao?
Tường Vy khẽ lắc đầu:
- Không phải đâu! Chỉ là chị thấy đã an tâm rời khỏi rồi. Mẹ giờ đã có người săn sóc, anh Vỹ giờ đã êm đềm với hạnh phúc của mình, chú Ba thì giờ cũng đã sự nghiệp vững vàng rồi. Mọi người đều sẽ sống tốt đẹp khi không có chị nên chị mới quyết định ra đi.
Thiệu Kỳ cố ngước mắt lên để tránh những dòng xúc cảm trong phút giây yếu đuối vì những lời nói thánh thiện của người phụ nữ mình yêu.
- Rồi chị định đi đâu?
Tường Vy cúi đầu sầu tủi. Nhớ lại thân phận mình cô chẳng biết phải trả lời sao.
- Chị Hai...
Tường Vy quay qua nhìn Thiệu Kỳ và chợt le lói một nỗi sợ hãi khi bắt gặp ánh mắt tha thiết đến nồng nàn từ phía em chồng. Cô vội quay mặt đi thì Thiệu Kỳ đã kịp nắm chặt lấy tay cô. Thu hết can đảm, Thiệu Kỳ bật từng tiếng nói của con tim một cách đầy cương quyết
- Nếu Tường Vy đã quyết định ra đi thì hãy đi theo Trần Thiệu Kỳ này. Anh hứa sẽ lo lắng cho em đến cuối đời này, Vy à! - Chú Ba, sao chú lại...?
Dang tay ôm chặt lấy Tường Vy, Thiệu Kỳ thốt lên:
- Mẹ đã không coi Vy là con dâu, anh hai đã không còn coi Vy là vợ. Dừng giữ chữ thủy chung, đừng thờ lòng hiếu đạo một cách khờ khạo như vậy nữa, Vy à!!
Cố đẩy Thiệu Kỳ ra thì Thiệu Vỹ cũng vừa bước tới. Anh nhìn Tường Vy một cách đầy khinh miệt.
- Giỏi lắm, giỏi lắm cô Tường Vy à! Bao năm nay tôi thật sự không ngờ cô giỏi đến thế đâu? - Anh Vỹ, em... - Mẹ tôi nói không sai mà! Cô là một thứ sát phu, một ả điếm phụ lăn loàng. Tôi đã suýt bị cô khắc chết nhưng may thay tôi đã gặp Thảo My và thoát khỏi ả đàn bà trắc nết như cô. Thế mà cô vẫn không tha cho tôi, không tha cho cái nhà này. Tiếp tục giở trò điếm mạt mà mê hoặc em tôi Làm ơn, nếu trong tâm hồn một ả phong sương như cô cìn xót chút xíu nào gọi là tự trọng thì làm ơn hãy xéo khỏi căn nhà này ngay đi!
Bật từng hơi thở nặng nhọc, Tường Vy run run nhìn người chồng mà mình một dạ tôn thờ. Bãy năm về trước cô cũng từng một lần mang nỗi niềm từa tựa thế này đây. Nghe lòng nghẹn nghẹn một niềm đau nhưng nước mắt không còn đủ sức để mà tuôn, nó cứ chất chứa trong tim, chảy ngược vào tâm khảm. Nhưng chỉ ít lúc ấy, Tường Vy còn biết mình đang đau. giờ thì... cô thấy tâm tư trống rỗng một gam màu trắng bệt... Tất cả những gì trong tâm trí phút chốc vỡ vụn và mất hút vào hư vô. Không thốt nỗi lấy một lời, Tường Vy chỉ biết chạy đi như phản xạ của một kẻ vô hồn.
Cô lao nhanh vào không gian xa thẳm của màn đêm u mịt như chạy trốn tất cả những gì đen tối đang bao phủ quanh cô...
Nhìn anh trai, Thiệu Kỳ thét lên trong giận dữ:
- Anh có thể khốn nạn đến vậy sao anh Hai?? Anh bỏ đi lo sung lo sướng mình anh bỏ lại mẹ già cho Vy nhọc dạ chăm lo, bỏ lại thằng em cho Vy nhọc lòng chu dưởng. Mười năm, suốt mười năm nay Tường Vy cứ một lòng một dạ thủ tiết vì anh. Vậy mà giờ anh về với vợ đẹp con xinh. Anh nhẫn tâm đuổi cô ấy đi chẳng thương chẳng tiếc. Anh thật là một người chồng tàn nhẫn đó anh Hai à!
Sau khi trút cho Thiệu Vỹ cái nhìn căm hờn, Thiệu Kỳ chạy đuổi theo Tường Vy, nhưng không kịp nữa rồi... bóng dáng người con gái ấy đã khuất vào xa thẳm...
Sáng hôm sau, mọi người xôn xao về xác một người thiếu phụ, thật không khó để nhận ra đó là thân thể của Tường Vy...
Nghe nói hôm lễ tang, bà Trần có đến đặt vài nén nhang tưởng niệm, Thiệu Vỹ có vì cô mà nhỏ vài giọt lệ buồn thương... nhưng tất cả những điều ấy liệu còn có ý nghĩa gì đâu khi người con gái yểu phần kia đã nằm yên nơi đáy mộ...
Cả một đời gian truân sầu khổ, cả một đời bị hắt hủi rẽ khinh, đến ngày chết đi mới được người khác thương tưởng chút tơ lòng... Ôi, con đường đi đến hạnh phúc của người nhi nữ ấy sao mà quá đắng cay...!!!
- Hoa Trúc -
|
|