Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Góc văn Hoa Trúc
Gửi bàiĐã gửi: 11-04-2010, 11:22 am 
Hoa Trúc
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-03-2010, 12:47 pm
Lần ghé thăm trước: 03-02-2012, 02:45 pm
Tuổi: 22
Bài viết: 155
Đến từ: Cần Thơ
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 99 lần
Được cảm ơn:
291 lần trong 128 bài viết
 

Góc văn Hoa Trúc


VĨNH BIỆT TÌNH ANH

Cũng con phố này, cũng góc đường này...sao hôm nay lạnh quá anh ơi...
Mà cũng phải thôi, ngày ấy, đôi tay anh choàng qua vai em, môi anh khẽ bật những lời nhung nhớ, thỉnh thoảng, những làn gió đêm lướt qua đem theo hơi lạnh tái tê. Em đâu sợ, vì em đã có anh làm chỗ nấp...
Giờ đây, gió vẫn thổi, vẫn cuốn theo hơi lạnh đêm tàn... em vẫn nơi đây với nỗi cô đơn vẫy goi... em không có anh để được chở che, không còn anh để tìm lấy một bờ vai nương tựa...
Sương vẫn nhẹ buông, hơi lạnh vẫn khẽ bao quanh trái tim băng giá... dường như có ai đó ban cho em cái nhìn cợt lã... Cũng phải thôi, còn đặc ân gì tốt hơn đối với hạng gái phong trần...

Đêm ấy, cái đêm định mệnh của đời em, cái đêm mà nếu được quyền chọn lựa, em sẽ van xin hóa công cho nó vĩnh viển biến khỏi dương gian...
Em tỉnh dậy với cái đầu nhức buốt, toàn thân uể oải với cái cảm giác rát buốc, đớn đau. Em chợt thoáng nhìn trong nỗi kinh hoàng... những giọt hồng của người con gái in trên tấm nệm trắng tinh như thể trò đùa cợt... nước mắt em rơi... rơi cho sự trinh nguyên của người con gái... rơi vì một niềm đau tủi uất căm hờn... tim em oằn nặng đi... phải rồi, ngày hôm trước...
- Thoa ơi, thằng Vĩnh nó...
- Anh Lâm, anh nói Vĩnh làm sao cơ?
- Em đến chỗ anh ngay đi!
Nghe giọng gấp rút của anh Lâm em sợ hãi nghìn trùng, câu nói lấp lững kia làm em lo lắng và hoảng sợ. Em đến nhà của Lâm mà chẳng chút nghi ngờ, toan tính...

- Anh Lâm, anh nói Vĩnh làm sao thế hở anh?
- Vĩnh gặp tai nạn, Hùng nó đưa Vĩnh vào bệnh viện rồi. Em ngồi chờ anh chút, anh giao việc cho người nhà xong rồi cùng em vào bệnh viện với Vĩnh.
5 phút... 10 phút... rồi 15 phút trôi qua... em thấy tựa dường hàng thế kỉ. Anh Lâm này thiệt là chậm chạp. Bưng cốc nước lên uống để lắng dịu bớt cơn hoảng sợ. Em nào hay đâu cốc nước ấy đã giết chết tình ta...

Đã biết bao lần em định gọi cho anh nhưng nỗi xấu hổ nghẹn ngào không cho phép em làm chuyện đó. Nước mắt em rơi lã chã. Con tim em uất nghẹn vì nỗi niềm đau.
Em nhớ đến anh, nhớ những lời yêu thương anh đã thốt cùng em, dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được buông tay anh ra, em nhé. Đúng rồi. anh từng nói thế, anh đã từng thốt cùng em như thế...
Em phải đến với anh thôi, em sẽ cầu xin anh tha thứ, em sẽ...
Nhưng...
Đời mấy ai học được hết chữ ngờ...
- Thoa, con định đi đâu vậy?
- Mẹ, mẹ lên hồi nào vậy, sao không cho con hay trước?
- Bệnh gan của ba con lại hành tội ổng, mẹ vừa đưa ba con vào bệnh viện rồi qua cho con hay!
Em đang lo lắng muôn trùn thì Lâm bước tới với một cái nhìn đầy nham hiểm, chỉ nghe thoáng qua vài câu nhưng dường như sự sắc bén của một anh chàng đào hoa đã hiểu ra mọi chuyện.
- Cháu chào bác! Bác vừa bảo bác trai bệnh nhiều lắm hở bác, cháu thấy lo quá. Hay bác để cháu đưa bác với em Thoa vào bệnh viện thăm bác trai nghe!
- Tôi không cần đến anh!
- Cái con bé này, ăn với nói! Xin lỗi cậu nha, chắc con gái tôi nó lo lắng quá nên..
Vẫn với cái giọng nhẹ nhàng, lễ phép, Lâm thốt:
- Dạ, không sao đâu bác à. Mà chúng ta cùng vào bệnh viện đi bác, để bác trai ở bệnh viện một mình, cháu thấy lo.
Có lẽ mẹ em lúc đó đang sung sướng ngập lòng vì em có được người yêu văn nhã, bà đâu ngờ... ngày hôm đó đối với em là một chuỗi ngày đau...
Hoặc là dứt khoát với anh để có tiền thuốc thang cho ba đang oằn oại với nỗi khổ bệnh tình, hoặc những bức hình ô nhục ấy sẽ đến tay anh, em vừa mất anh vừa chẳng tròn câu hiếu tử. Em bật khóc vì biết mình chẳng còn đường trọn lựa. Vĩnh ơi, em đâu còn được cái quyền ngã vào vòng tay để nghe hơi ấm lan tỏa từ người con trai xứ biển, đâu còn được xà vào lòng anh để tíu tít bao câu chuyện cuộc đời... Chắc anh sẽ rẽ khinh, sẽ oán hờn em nhiều lắm. Hãy hận em đi anh để từ nay anh vui duyên mới. Hận em đi để anh dễ dàng chôn tình ta vào một góc tối u mờ...
Một lần, hai lần, rồi nhiều lần... em cùng gã sói lang ân ái trogn vòng ô nhục... Em chỉ nghe trên má những giọt lệ nóng hổi, khóe mắt dâng tràn những giọt cay nồng... và rồi theo nhịp đời... những giọt nước mắt ấy khô lại và đong thành vị đắng, nó không chảy ra được nữa mà quện thành một khối đau thương trong cõi lòng em...
Rồi tử thần đã cướp ba em đi dù em đã cố nắm tay ông thật chặt. Tấm vải trắng của người y tá kéo phủ kín xác thân người cha đã vội về vùng đất lạnh. Mẹ khóc nấc lên vì thương tiếc một nữa yêu thương. Em thì vẫn thế... vẫn với khuôn mặt lạnh băng vô cảm... Vẫn với con tim rên siết nhưng dòng lệ không đủ mạnh để chảy ra mà gội rửa niềm đau...
Lâm rồi cũng chán chê với đóa hoa bị ong vờn bướm lã. Thôi thì mặc... Đã mất một lần thì đâu còn gì để mất lần hai. Em chỉ mong cho mẹ em được no cơm ấm áo, đứa em của em được bằng bạn bằng bè...
Người đến trong vòng mua bán... Rồi người đi trong cái nhìn khinh rẽ, cái vẻ mặt thỏa mãn về dục vọng. Những lúc đó, em chỉ biết cười... cười khi ngắm nhìn những đồng tiền mà người ta ném lại... cười khi tự nhìn lại số kiếp của chính mình...
Gió cứ khẽ khàng lướt đến, chiếc váy ngủ khẽ tung lên như trêu cợt bao ánh mắt thèm thuồng. Một ai đó không kìm nỗi lòng dục vọng và kéo chiếc ví ra để được chiều chuộng chuyện ái ân. Nắm lấy những đồng tiền ô nhuc, em thoáng lạnh mình và nhẹ nhàng quay mắt về sau...

Vĩnh, vẫn là ánh mắt hút sâu ngày ấy nhưng không còn tia ấm yêu thương, cái còn lại trong đôi mắt kia chỉ là căm hờn và khinh rẽ. Anh vội quay đầu bước nhanh sau khi để lại cho em ánh mắt miệt khinh. Em chợt muốn chạy theo anh để van xin anh chút ân tình còn đọng lại... nhưng bên em... vị khách làng chơi đang bật ra từng hơi thở thèm thuồng...
Em nhắm nghiền mắt và hiểu ra một điều em chẳng còn một giọt sầu nào để chảy. Em nghe một hơi lạnh ùa vào tim... con tim nhỏ bé ấy cứ ngân lên từng nhịp nao lòng... nó hiểu rằng đời này nó chẳng còn xứng với tình anh...

- Hoa Trúc -


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Hoa Trúc cho bài viết này:
Bằng Lăng (12-02-2011, 11:39 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Góc văn Hoa Trúc
Gửi bàiĐã gửi: 11-04-2010, 03:12 pm 
Hoa Trúc
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-03-2010, 12:47 pm
Lần ghé thăm trước: 03-02-2012, 02:45 pm
Tuổi: 22
Bài viết: 155
Đến từ: Cần Thơ
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 99 lần
Được cảm ơn:
291 lần trong 128 bài viết
 
HẠNH PHÚC ĐẮNG CAY

Chuyến xe đã lăn bánh đưa người lữ hành về khuất phía trời xa nhưng ánh mắt Tường Vy vẫn dõi theo như cố gỡi gắm chút yêu thương về phương trời mà chống cô sắp đặ chân. Nước mắt cô cứ rưng rưng những giọt muộn sầu cho bao tháng ngày li cách. Thiệu Vỹ, người chồng mà cô đặt thân trao gởi cứ mộng mơ đổi đời với những mõ vàng vùng Tây Bắc mịt mù sương lạnh. Cô không cản nỗi ước mơ kia nên đành gạt lệ sầu tiễn bước anh đi, lòng nguyện cầu cho anh bình an nơi đất khách.

Nhìn những giọt nước mắt của Tường Vy, bà Trần nguýt dài:

- Cái thứ giả tạo! Nó làm như nó thương yêu thằng Vỹ lắm vậy!!

Sau cái bĩu môi cay nghiệt, bà quay mặt bước đi bỏ mặt Tường Vy với nỗi đau uất nghẹn. Nhìn theo mẹ chồng mà Tường Vy thấy hãi hùng cho những ngày sắp tới. Bởi mẹ chồng vốn đâu yêu thương gì Tường Vy. Bà tin vào thuật tướng số, cho rằng Tường Vy có nốt ruồi thương phu trích lệ, rành rành là số sát phu. Từ ngày về làm dâu, TV luôn bị sự hằn học, cay đắng nơi mẹ chồng. Vốn bãn tính hiền lành, Tường Vy cứ mãi cam chịu để làm đẹp dạ bà nhưng tấm lòng của cô nào có được đáp đền như ý muốn.

Sau ngày tiễn chân Thiệu Vỹ, mọi việc nhà chồng từ chuyện lo sinh kế đến bổn phận tề gia đều oằn nặng lấy Tường Vy. Tảo tần thân vạc, nắng mưa dầu dãi, Tường Vy phải lao đao lận đận chốn chợ đời để có tiền nuôi mẹ chồng và lo cho đứa em chồng vẹn đường học vấn. Tháng năm nhọc nhằn, sớm chiều lao khổ nhưng Tường Vy vẫn không tránh khỏi ánh mắt cay nghiệt của mẹ chồng dành cho người con gái lỡ sinh ra với một nốt ruồi bạc mệnh.


- Thưa bà, đây có phải là nhà anh Thiệu Vỹ?

Nghe nhắc đến tên con trai, giọng bà Trần run lên vì sung sướng:

- Con tôi... cậu... cậu biết tin tức của thằng Vỹ... con trai tôi hả?
- Vâng thưa bác. Cháu là bạn cùng đào vàng chung với anh Vỹ. Hôm nay cháu đến để cho gia đình hay...
- Con tôi... cậu làm ơn cho tôi biết đi!! Con tôi giờ thế nào? Nó sống ra làm sao hở cậu?

Thoàng nhìn vẻ xúc động của bà Trần, giọng người thanh niên trầm ngầm:

- Xin bác hãy bình tâm mà nghe cháu nói. Trong một lần đào vàng cùng tụi cháu, đất bị sụp, anh Vỹ và nhiều người bạn khác nữa đã...

Vừa nghe tin sét đánh về đứa con trai, bà Trần quỵ xuống khóc than:

- Trời ơi, con tôi...!!

Còn Tường Vy thì lặng đi vì đau đớn. Ba năm đợi chờ, ba mươi sáu tháng trời nhung nhớ, hơn nghìn ngày ròng rã ngóng tin chồng. thế mà nay... người ta đến cho cô hay hình bóng mà cô mong chờ vĩnh viễn sẽ không bao giờ về nữa. Cay đắng dâng tràn, sầu khổ nghẹn dâng, Tường Vy như không còn nước mắt để mà rơi, không còn lệ để mà rửa sầu rửa khổ.


Tiếng đàn cò réo rắt buồn thương gieo niềm đau cay xé vào buổi tang lễ đoạn trường. Ngọn bạch lạp le lói như đang trút sầu cho người vắng phần, bạc mệnh. Bà Trần vẫn không nguôi than khóc cho đứa con trai ba năm trời li biệt:

- Vỹ ơi Vỹ, sao con vội đi sớm vậy hả Vỹ? Sao còn đành lòng bỏ mẹ một mình, để cho người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh vậy hả con ơi?

Tường Vy bưng tô cháo đặt bên cạnh mẹ chồng, nhỏ nhẹ bảo:

- Dạ, thưa mẹ. Con xin mẹ nét bớt buồn thương, mẹ cố ăn một chút cháo chứ cứ như vầy con e sức khỏe của mẹ không chịu nỗi...

Cầm tô cháo đang bốc hơi phưng phức, bà tạt thẳng vào người Tường Vy không tiếc chẳng thương:

- Đồ cái thứ sát phu. Mày câm ngya cái giọng mẹ mẹ con con đi. Mày đã khắc chết con tao rồi, giờ còn tính vào đây khắc luôn cái thân già này phải không?

Nghe tiếng quát từ phòng mẹ, Thiệu Kỳ chạy đến thì thấy Tường Vy đang đi ra với dáng thiểu não, sầu tư. Nhìn người con gái bao năm trời vẹn chữ thủy chung, tròn câu hiếu đạo mà vẫn bị mẹ chồng hắt hũi, lòng anh không khỏi lâng lâng một chút xót thương...

- Chị Hai...
- Ủa, chú Ba! Chú định vào chăm sóc mẹ hở? Chị thấy mẹ đang buồn lắm đó. Chú vào trò chuyện với mẹ cho mẹ khuây lãng đi nghe!

Thiệu Kỳ nhìn Tường Vy mà cười buồn:

- Em thấy người đang đau khổ nhất lúc này là chị đó chứ, chị Hai.

Tường Vy khẽ lắc đầu:

- Mồ côi từ tấm bé, lớn lên bằng lòng thương hại của người đời, chị chưa từng biết thế nào là một mái ấm gia đình. May mắn được kết tóc với anh Vỹ, chị đã xem đây là ngôi nhà thực sự của mình, mẹ chồng đối với chị chẳng khác chi mẹ ruột. Chị không vì vài lời nói trong lúc đau khổ của mẹ mà hờn tủi đâu, chú Ba cứ yên tâm...

Không biết là Tường Vy không biết hờn biết tủi hay cô quá giỏi trong việc nén hờn nén tủi vào tim mà mặc cho sự cay nghiệt của mẹ chồng, cô vẫn hết lòng hết sức săn sóc bà, kề cận chăm nom bà những lúc trở trời, trái gió. Thoắt cái mà đã bảy năm, sức khỏe của bà Trần càng lúc càng suy giảm. Người già dễ giận khó quên, dù là mạnh khỏe hay khi đau ốm bà vẫn không ngớt lời mằng chửi nàng dâu hiếu hạnh. Bù lại, thiệu Kỳ giờ đã là một bác sĩ giỏi, nhớ thế mà Tường Vy đỏ phần lao nhọc. Hơn nữa, nhìn sự thành công của đứa em chồng mà suốt bao năm trời mình dày công lo lắng, tường Vy cũng thấy an ủi phần nào cho cái tuổi thanh xuân thoắt cái đã đến độ đầu ba...


Nghe tiếng chó sũa văng vẳng, bà Trần lụm cụm bước ra trước nhà thì thấy một dáng người thân quen quá đỗi. Bà đưa tay dụi con mắt kèm nhem bởi tuổi già, bà sợ bà nhìn lầm rồi thất vọng. Nhưng không, chắc chắn là không lầm khi cái dáng dấp thân quen đó tiến sát đến bên bà và thốt lên tiếng gọi trọng nghẹn ngào xúc động:

- Mẹ

Bà buông hẵn chiếc gậy, dang tay ôm chặt đức con bao năm trời li cách:

- Mồ tổ cha mày, đi đâu mà biệt tăm tiệt tích vậy hả? Thế mà người ta nói với tao là mày chết rồi. Lạy trời lạy phật, nhờ ơn tổ tông linh thiêng phù hộ mà giờ con tôi nó trở về bình an...

Nghe tiếng mẹ chồng, Tường Vy chạy vội ra với niềm hạnh phúc nghẹn ngà. Thoáng trông thấy bóng chồng, cô chỉ muốn chạy tới ôm chầm lấy anh cho thỏa bao tháng năm nhung nhớ. Thế nhưng câu nói như sét đánh ngang tai của Thiệu Vỹ khiến Tường Vy trùn nghẹn bước chân...

- Thưa mẹ, đây là vợ của con, Thảo My. Con với My đã có với nhau một thằng cu tí gần giáp thôi nôi rồi đó mẹ!

Quay sang người đàn bà đang ẳm trên tay một đứa bé bụ bẩm, Thiệu Vỹ bảo:

- Kìa My, mau đến chào mẹ đi em!

Tường Vy chết lặng đi như con rối hỏng. Môi cô mấp máy trong nỗi sầu bi: “vợ... ', “anh... anh đã có vợ rồi...”

Sau khi chào hỏi bà Trần, Thảo My quay sang nhìn Tường Vy đang đứng nép sau rèm cửa, cô nhỏ nhẹ hỏi:

- Dạ thưa mẹ, người đang đứng đằng kia là...

Nhìn về phia tay của Thảo My, bà Trần nguýt dài:

- Osin mà thằng Thiệu Kỳ, em chồng con nó mướn để săn sóc cho mẹ đó mà. Nhưng cái thứ đó khắc người thì giỏi chứ có làm được gì đâu con. Thôi, đừng quan tâm tới cái thứ mạt hạng đó nữa, hai con vào nhà kẻo nắng. Với lại mẹ có nhiều chuyện cần hỏi han hai con lắm!

Nhìn Tường Vy, bà Trần quát:

- Cái con kia, còn không lo xách hành lí cho cậu mợ Hai, đừng chết chồng đó làm gì hả?

Thiệu Vỹ len lén nhìn Tường Vy trong cảnh ngộ éo le. Cảm động, xót xa, hay là thương hại...?? Nhưng dẫu ánh mắt đó là gì thì cũng làm cho Tường Vy nát tan, oặn xé tấc lòng.


Ngồi bên mẹ, Thiệu Vỹ khẽ thở dài tư lự:

- Bao năm nay Tường Vy vẫn ở vậy hở mẹ?
- Bộ con tưởng nó giả đò nhu mì, hiền hậu trong cái nhà này là vì chờ con đó hả? Không phải đâu!

Thiệu Vỹ nhìn mẹ, băn khoăn:

- Vậy tại sao thời gian qua, Tường Vy vẫn...

Bà Trần trút lời cay nghiệt:

- Cái con hồ li tinh đó đang mộng mơ làm phu nhân bác sĩ. Mấy năm nay nó lẳng lơ ong bướm không biết bao nhiêu hạng đàn ông. Giờ thấy thằng Kỳ, em trai con thành đạt liền quay ra ton hót, nịnh bợ. Mà mẹ thấy em con giờ như đang bị nó hút hồn rồi. Con lo mà tìm cách tống cổ nó đi đi, không thì tai họa cho em con đó!

Nghe lời mẹ nói mà Thiệu Vỹ thấy lòng chua xót. Anh nhíu máy suy tư về người đàn bà đã từng cùng anh kết tóc, xe tơ. Lặng lẽ bước ra sau nhà, một hình ảnh đắng chát hiện ra khiến Thiệu Vỹ không thể không tin lời mẹ anh nói là sự thật...


Thấy Tường Vy ngồi khóc một mình, Thiệu Kỳ xót xa đến vô ngần. Nhìn vẻ mặt uất ức và cam chịu của người phụ nữ thiên thần trong trái tim anh, anh nghe lòng mình như đau đớn nghìn trùng...

- Chị Hai, chị buồn lắm phải không?

Tường Vy lau nhanh những giọt nước mắt và quay sang người em chồng:

- Không, chị có buồn gì đâu chú Ba. Mười năm nay chị cô đơn quen rồi, với anh Vỹ có còn mặn mà gì nữa đâu để mà buồn. Chị còn vui cho hạnh phúc của anh ấy nữa đấy chứ! Mà khuya rồi, sao chú Ba chưa đi ngủ vậy?
- Chị biết khuya sao còn ngồi đây?
- À, chị tranh thủ thu dọn một ít đồ dùng cá nhân để sáng mai bắt chuyến xe sớm nhất. Loay hoay một hồi tự dưng muốn ra đây ngồi hóng gió một chút vậy mà.
- Anh Hai bắt chị phải dọn đi sao?

Tường Vy khẽ lắc đầu:

- Không phải đâu! Chỉ là chị thấy đã an tâm rời khỏi rồi. Mẹ giờ đã có người săn sóc, anh Vỹ giờ đã êm đềm với hạnh phúc của mình, chú Ba thì giờ cũng đã sự nghiệp vững vàng rồi. Mọi người đều sẽ sống tốt đẹp khi không có chị nên chị mới quyết định ra đi.

Thiệu Kỳ cố ngước mắt lên để tránh những dòng xúc cảm trong phút giây yếu đuối vì những lời nói thánh thiện của người phụ nữ mình yêu.

- Rồi chị định đi đâu?

Tường Vy cúi đầu sầu tủi. Nhớ lại thân phận mình cô chẳng biết phải trả lời sao.

- Chị Hai...

Tường Vy quay qua nhìn Thiệu Kỳ và chợt le lói một nỗi sợ hãi khi bắt gặp ánh mắt tha thiết đến nồng nàn từ phía em chồng. Cô vội quay mặt đi thì Thiệu Kỳ đã kịp nắm chặt lấy tay cô. Thu hết can đảm, Thiệu Kỳ bật từng tiếng nói của con tim một cách đầy cương quyết

- Nếu Tường Vy đã quyết định ra đi thì hãy đi theo Trần Thiệu Kỳ này. Anh hứa sẽ lo lắng cho em đến cuối đời này, Vy à!
- Chú Ba, sao chú lại...?

Dang tay ôm chặt lấy Tường Vy, Thiệu Kỳ thốt lên:

- Mẹ đã không coi Vy là con dâu, anh hai đã không còn coi Vy là vợ. Dừng giữ chữ thủy chung, đừng thờ lòng hiếu đạo một cách khờ khạo như vậy nữa, Vy à!!

Cố đẩy Thiệu Kỳ ra thì Thiệu Vỹ cũng vừa bước tới. Anh nhìn Tường Vy một cách đầy khinh miệt.

- Giỏi lắm, giỏi lắm cô Tường Vy à! Bao năm nay tôi thật sự không ngờ cô giỏi đến thế đâu?
- Anh Vỹ, em...
- Mẹ tôi nói không sai mà! Cô là một thứ sát phu, một ả điếm phụ lăn loàng. Tôi đã suýt bị cô khắc chết nhưng may thay tôi đã gặp Thảo My và thoát khỏi ả đàn bà trắc nết như cô. Thế mà cô vẫn không tha cho tôi, không tha cho cái nhà này. Tiếp tục giở trò điếm mạt mà mê hoặc em tôi Làm ơn, nếu trong tâm hồn một ả phong sương như cô cìn xót chút xíu nào gọi là tự trọng thì làm ơn hãy xéo khỏi căn nhà này ngay đi!

Bật từng hơi thở nặng nhọc, Tường Vy run run nhìn người chồng mà mình một dạ tôn thờ. Bãy năm về trước cô cũng từng một lần mang nỗi niềm từa tựa thế này đây. Nghe lòng nghẹn nghẹn một niềm đau nhưng nước mắt không còn đủ sức để mà tuôn, nó cứ chất chứa trong tim, chảy ngược vào tâm khảm. Nhưng chỉ ít lúc ấy, Tường Vy còn biết mình đang đau. giờ thì... cô thấy tâm tư trống rỗng một gam màu trắng bệt... Tất cả những gì trong tâm trí phút chốc vỡ vụn và mất hút vào hư vô. Không thốt nỗi lấy một lời, Tường Vy chỉ biết chạy đi như phản xạ của một kẻ vô hồn.

Cô lao nhanh vào không gian xa thẳm của màn đêm u mịt như chạy trốn tất cả những gì đen tối đang bao phủ quanh cô...

Nhìn anh trai, Thiệu Kỳ thét lên trong giận dữ:

- Anh có thể khốn nạn đến vậy sao anh Hai?? Anh bỏ đi lo sung lo sướng mình anh bỏ lại mẹ già cho Vy nhọc dạ chăm lo, bỏ lại thằng em cho Vy nhọc lòng chu dưởng. Mười năm, suốt mười năm nay Tường Vy cứ một lòng một dạ thủ tiết vì anh. Vậy mà giờ anh về với vợ đẹp con xinh. Anh nhẫn tâm đuổi cô ấy đi chẳng thương chẳng tiếc. Anh thật là một người chồng tàn nhẫn đó anh Hai à!

Sau khi trút cho Thiệu Vỹ cái nhìn căm hờn, Thiệu Kỳ chạy đuổi theo Tường Vy, nhưng không kịp nữa rồi... bóng dáng người con gái ấy đã khuất vào xa thẳm...


Sáng hôm sau, mọi người xôn xao về xác một người thiếu phụ, thật không khó để nhận ra đó là thân thể của Tường Vy...

Nghe nói hôm lễ tang, bà Trần có đến đặt vài nén nhang tưởng niệm, Thiệu Vỹ có vì cô mà nhỏ vài giọt lệ buồn thương... nhưng tất cả những điều ấy liệu còn có ý nghĩa gì đâu khi người con gái yểu phần kia đã nằm yên nơi đáy mộ...

Cả một đời gian truân sầu khổ, cả một đời bị hắt hủi rẽ khinh, đến ngày chết đi mới được người khác thương tưởng chút tơ lòng... Ôi, con đường đi đến hạnh phúc của người nhi nữ ấy sao mà quá đắng cay...!!!

- Hoa Trúc -


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Hoa Trúc cho bài viết này:
Bằng Lăng (12-02-2011, 11:40 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Góc văn Hoa Trúc
Gửi bàiĐã gửi: 11-04-2010, 03:14 pm 
Hoa Trúc
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-03-2010, 12:47 pm
Lần ghé thăm trước: 03-02-2012, 02:45 pm
Tuổi: 22
Bài viết: 155
Đến từ: Cần Thơ
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 99 lần
Được cảm ơn:
291 lần trong 128 bài viết
 
NHỮNG BUỔI CHIỀU XÔN XAO

Tôi không muốn khóc. Tôi ghét điều đó. Tôi ghét phải rơi nước mắt vì bất kì ai và bất cứ điều gì. Lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh không cho phép tôi làm điều đó. Nhưng... thật đáng ghét thay khi sự thật là tôi đang rơi nước mắt! Ôi! Tôi đã khóc mất rồi!

Khi buồn vì những xúc cảm mơ hồ của cuộc sống tôi hoàn toàn có khả năng chế ngự, tôi biết cách ra lệnh cho dòng nước mắt của mình chảy ngược về tim, biết cách ngăn cản những biểu hiện nhu nhược và yếu đuối của nhi nữ thường tình. Nhưng không biết bởi vì sao mà nỗi đau mang tên người ấy tôi chẳng thể nào ngăn cấm nỗi, lệ sầu từ con tim cứ tuôn rơi như những giọt máu đào rời khỏi vết thương đớn đau và nhức nhối.

Tôi ghét hóa công đã ban cho tôi thân phận nữ nhi hèn yếu, chỉ biết yêu và biết hi vọng vào người tôi đã dặt trọn con tim. Thế rồi những gì tôi nhận được chỉ là niềm đau và vị đắng, là sự bội ước vong thề. Tôi đau đớn đến chết lặng cả tâm hồn khi nhận ra những lời yêu thương mà người ta đã nói với tôi chỉ toàn là dối trá...

- Chào bé con, đang khóc nhè đấy ư? Sao lại mít ướt thế?

Tôi lau nhanh hai dòng nước mắt và ngước nhìn anh, giọng đầy bực tức:

- Tôi đã đủ tuổi công dân nên chẳng còn là bé nữa. Và tôi cũng chẳng có khóc để bị gọi là mít ướt!

Anh ta nhoẻn cười, một nụ cười nữa miệng đầy kiêu căng và ngạo mạn:

- Phải rồi, bé con không có khóc, chỉ rửa mắt thôi, đúng không?

- Tôi không phải là bé con!

Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, chìa cho tôi một chiếc khăn tay

- Lau nước mắt đi bé và hãy kể cho anh nghe những gì làm bé buồn đi, có thể anh không giúp gì được nhưng anh sẽ là một người biết lắng nghe!

Bỗng dưng tôi cảm nhận giọng nói của anh ấm áp và ngọt ngào như giọng một vì thiên sứ. Nụ cười nửa miệng mà cách đây vài phút tôi ghét cay ghét đắng giờ bỗng nhận ra nó đẹp lạ lùng!

- Em đang đau, rất đau...

Tôi chợt quay sang nhìn anh, cảnh giác:

- Tại sao tôi phải nói với anh nhỉ? Tôi không hề quen anh!

- Đúng vậy! Chính bởi không quen anh, em càng nên tâm sự với anh!

- Tại sao?

- Vì anh là một người xa lạ, anh không biết gì về em nên em không phải sợ anh chê cười hay trêu chọc em, anh không hề biết bạn bè của em nên chẳng thể đi mách lẻo với họ, vì chúng ta chẳng thân quen nên em không cần phải lo sợ anh dùng những lời tâm sự mà em sắp thốt ra để làm áp lực với em sau này. Và...

- Và sao nữa?

-Vì chúng ta là hai đường thẳng song song của tạo hóa, sau lần tao ngộ bèo nước này, anh sẽ đem nỗi buồn của em đi xa, xa thật xa!

Dường như tôi nghe tim mình ấm áp vô cùng, một niềm hạnh phúc vô hình từ người con trai xa lạ làm tâm hồn tôi vừa lâng lâng vừa thoải mái, nhẹ nhàng. Tôi kể cho anh nghe thật nhiều về tôi, về câu chuyện tình mà tôi vừa trải qua. Tôi mơ mộng về mối tình thơ ấy ra sao, tôi hạnh phúc vì những lời hứa hẹn của người ta đến dường nào và nỗi đau đến tê tái cõi lòng khi tôi chứng kiến người ta sóng đôi cùng cô gái khác! Rồi đúng như những gì anh nói, anh là một người biết lắng nghe. Anh ngồi yên lặng như gốc cổ thụ vững vàng mặc cho tôi trút vào đó tât cả những gì đớn đau, hờn tủi.


Và những buổi chiều sau đó cũng thế, tôi và anh lại gặp nhau ở công viên dưới cái mát mẻ của chiều tà. Những ngọn gió duyên cứ miên man đưa từng nhịp yêu thương vào nhân thế. Tôi chợt thấy nhẹ nhàng biết bao sau những lần trò chuyện cùng anh. Tôi được trút bầu tâm sự mà trước giờ vẫn ghì nặng con tim bé bỏng. Tôi được nghe những lời khuyên nhủ chân tình của anh với giọng nói đều đều trầm ấm tựa dường nắng sớm mai. Tôi chợt nhận thấy tôi và anh như thân quen tự thuở nào. Tôi tin tưởng anh, biết ơn anh, người đã xua đi những gì đắng cay và đau đớn nhất trong trái tim tôi.

Chiều nay tôi lại đến công viên, lại ngồi vào đúng chiếc ghế mà tôi và anh đã từng ngồi, cũng vẫn nghe hơi hướng ngọn gió tình yêu đang thổi ùa vào tâm khảm. Chỉ duy có một điểm khác, một điểm khác làm nên muôn ngàn khác biệt: anh đã không ngồi chờ tôi ở điểm hẹn như mọi khi! Tôi chợt thấy lạnh, không biết là hơi lạnh từ ngọn gió vô tình cứ miên man thổi mãi hay hơi lạnh từ trái tim đang linh cảm một nỗi sợ cô đơn.

Tôi ngước lên nhìn vào khóm hoa anh vũ thì chợt thấy một phong thư đã được đặt từ tự khi nào. "GỞI CÔ BÉ THÍCH DỖI HỜN" Phải chăng là phong thư anh gởi cho tôi. Tim tôi bỗng đập liên hồi, một niềm âu lo vô cớ cứ ùa vào tâm trí. Tôi mở phong thư ra đọc... Từng chữ vô tri cứ như múa máy trước mắt tôi, mĩm cười kiêu ngạo.

Giờ thì nỗi đau về mối tình đầu tan vỡ có lẽ đã vơi bớt trong con tim nhỏ bé của em. Anh nghĩ thế và cũng hi vọng rằng như thế. Anh sẽ thực hiện lời hứa của mình, đem nỗi buòn của em đi thật xa, xa đến nỗi em không bao giờ tìm lại được!

Tạm biệt em

Nước mắt tôi lại rơi, lại lã chã rơi mặc cho lí trí bảo rằng không nên như thế. Giọt hờn tuổi từ con tim cứ dâng trào trong cay đắng ngậm ngùi. Anh đã thực hiện rất đúng lời hứa của mình, đã đem nỗi buồn của tôi đi về một nơi xa xăm nào đó nhưng anh đâu hay rằng cũng chính anh đã đem một nỗi buồn khác gieo vào trái tim tôi. Hạt giống ấy giờ đang nảy mầm làm tim tôi đau nhói.

Anh đến nhẹ nhàng như một cơn gió chiều thu dịu mát. Rồi cũng nhanh như cơn gió ấy, sự ra đi của anh khiến tôi cay xé cả cõi lòng. Tôi ối vụngcố tự nhủ với lòng anh chỉ là những buổi chiều xôn xao của tôi mà thôi. Đừng nhớ làm chi mối duyên bèo bọt. Nhưng tôi biết đó chỉ là những lời nói dối, những lời nói d về đến nỗi tôi chẳng thể nói ra. Mối duyên giao ngộ dù chỉ là ngắn ngũi nhưng đủ làm con tim tôi ngân lên bao nhịp khúc yêu thương. Tôi không lí giải nỗi tất cả những gì trong tâm tưởng, không lí giải được hết những cung thương điệu nhớ và cả nỗi thất vọng đang dâng tràn từ tận đáy con tim. Tôi chỉ biết một điều duy nhất, con tim ngốc ngếch của tôi đã lỡ yêu anh!

Thoáng xa xăm, nơi phương trời mà anh đang cất bước chân du lãng, anh có hay chăng có một cô gái nhỏ đã lở trao chọn con tim cho từng bước chân anh. Em vẫn biết anh mãi là một giấc mơ chẳng bao giờ hiện hữu nhưng em đau có khả năng chế ngự được nhịp đập con tim. Gió ơi, hãy thổi nữa đi! Hãy bay đến nơi anh đặt bước phiêu du, hãy nói cho anh ấy nghe tâm tình của người con gái nhỏ, hãy nhắc cho anh ấy nhớ những buổi chiều xôn xao mà anh đã mang đến bên tôi!

- Hoa Trúc -


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Góc văn Hoa Trúc
Gửi bàiĐã gửi: 04-08-2010, 02:39 pm 
Hoa Trúc
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 18-03-2010, 12:47 pm
Lần ghé thăm trước: 03-02-2012, 02:45 pm
Tuổi: 22
Bài viết: 155
Đến từ: Cần Thơ
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 99 lần
Được cảm ơn:
291 lần trong 128 bài viết
 
CÁNH DIỀU MƠ ƯỚC

Nếu đặt tên cho mối tình đầu đời trong con tim Trúc là cành diều mơ ước thì giờ đây, dường như cánh diều đó đã bị cơn bão đời làm cho rướm máu, nó loạng choạng ngã ầm xuống mặt đời, chẳng thể nào chấp cánh bay cao được nữa. Lần đầu tiên, lần đầu trong suốt hai mươi năm Trúc nhận ra cả thế giới vẫn đang cười còn nhịp tim mình cơ hồ như ngừng đập. Lớp học vẫn ồn ào, sôi động còn tâm tư Trúc thì trống rỗng đến đáng thương. Hình ảnh về một anh chàng lớp trưởng to cao với làn da ràm nắng cùng nụ cười ấm áp, thân thương bỗng chốc vỡ òa đi trong khối óc Trúc. Hôm nay, Lâm đã chính thức tỏ tình với Quyên, vẻ mặt ngượng ngùng trong hạnh phúc của Quyên, khuôn mặt hớn hở của Lâm và cả nụ cười chúc mừng của bạn bè giờ như tiếng sét nổ rềnh bên tai cô bé.

Bước thẩn thờ dưới tán bằng lăng mát dịu, Trúc thấy lạnh lẽo đến tái tê. Bàn tay đã nằm gọn trong túi áo sao vẫn nghe giá buốt, dường như nó đang thèm khát một hơi ấm vỗ về. Trúc ngước mắt nhìn những đóa bằng lăng đượm sắc tím u buồn, hay nói đúng hơn là để ngăn dòng xúc cảm cay xè nơi khóe mắt.

Bỗng có tiếng bước chân ở phía sau khiến tim Trúc bồi hồi trỗi nhịp. Là Lâm.... Lâm biết Trúc buồn nên đến bên an ủi.... Lâm biết Trúc đau nên dang tay che chở, vỗ về.

- Trúc đang định ngắm cảnh làm thơ hả?
Nhìn nụ cười trêu trọc của Hùng, nỗi thất vọng trong Trúc ùa lên như cơn thác lũ, sắp vỡ vụn và tung tóe. Trúc nuốt vội dòng nước mắt và bước vội đi, chẳng buồn đáp lấy một lời.
Hùng vẫn bước theo sau:
- Nè, Trúc đi nhầm đường rồi! Quán mía rim ở phía này cơ mà!
- Hùng thích làm người khác phiền lòng lắm, đúng không? Làm ơn tha cho Trúc đi, Trúc muốn được yên tĩnh!
Đưa cho Trúc chiếc khăn giấy, Hùng mĩm cười trìu mến:
- Hùng chỉ muốn làm bia... đỡ đạn miệng của Trúc thôi!
Dường như cô nàng có cảm nhận được chút gì đó ấm áp, bình yêu sau câu nói ấy. Nhưng chỉ trong phút giây ngắn ngũi, gió lạnh lại lùa vào tim, Trúc lại bước đi một cách vô hồn, bờ tim bé nhỏ lại dậy lên từng đợt sóng.

Nhân dịp 26 – 3, lớp Trúc tổ chức đi dã ngoại. Ngoài mặt, Trúc giả vờ cười đùa như chú chim non háo hức trước chuyến đi xa nhưng điệu buồn vẫn mãi vương nơi khóe mắt. Nhìn Lâm xách ba lô giúp Quyên, Trúc thấy chân mình như không đứng vững, không hiểu tại số hành lí mang theo hay tại một nguyên nhân không tên nào đó mà chân Trúc trĩu nặng bị hai tảng đá ghì chặt. Trúc lặng lờ bước theo mọi người một cách nặng nề, cõi lòng chợt cô đơn đến lạ...

Nhìn bạn bè cười đùa tinh nghịch, Trúc ước gì mình cũng được vô tư như thế. Ai biểu rước khổ vào mình chi thế hở Trúc! Mối tình đầu đời lại là tình đơn phương, ôm hờn tủi một mình, ấy vậy mà muốn quên sao khó quá. Mặc cho mọi người quây quần nhau bên đống lửa trại, Trúc thẩn thờ bước ra phía bờ sông. Ngồi tực mình bên gốc dừa, Trúc khe khẽ hát như đang thố lộ nỗi lòng.

Khi em bên anh em thật lòng không muốn rời
Nhưng anh có hay, anh nào có biết
Tại anh luôn vô tâm, nên em đành câm nín
Biết rằng người chẳng buồn khi vắng em.


- Hôm nay Hùng mới phát hiện là trình độ ca hát của Trúc... dỡ tương đương Hùng.
Lại cái nụ cười nữa miệng đầy khiêu khích ấy, Trúc nhìn Hùng đầy giận dỗi:
- Kệ Trúc!
- Chiều giờ thấy Trúc chưa ăn gì hết, chắc đói rồi hở?
Hùng đưa cho Trúc trái bắp nướng vàng ươm, không hiểu gì đâu má Trúc bỗng nóng ran vì nỗi ngượng ngùng không tên. Như không dám nhìn vào Hùng, Trúc cúi đầu thỏ thẻ:
- Cám ơn Hùng nha!
Cả hai bỗng rơi vào im lặng. Ngọn gió đêm như thay lời đôi trẻ muốn thốt nên, lào xào làm duyên mặc cho Trúc khẽ co người vì lạnh. Hùng cởi chiếc áo khoác đưa cho Trúc:
- Mặc vào đi, không khéo thì cảm đó.
Bốn mắt giao nhau, bao cảm xúc bừng lên sau cái nhìn bất chợt. Lần đầu tiên sau hai năm học cùng, Trúc mới nhìn thấy đôi mắt Hùng ấm áp, thân thương dường ấy. Hình như ở phía xa, Lâm và Quỳnh dìu nhau trong nhịp bước tình yêu. Trúc bình thãn khoác chiếc áo qua bờ vai nhỏ, cô mĩm cười mặc cho làn gió đêm cứ lượn lờ gieo hơi lạnh. Nếu nói cõi lòng cô lúc này không hề gợn sóng là hoàn toàn sai lầm. Sóng lòng vẫn đang trỗi nhịp trong cô nàng đó, nhưng con sóng ấy dường như không còn mang tên Bảo Lâm nữa.
Bất giác quay nhìn Hùng, Trúc nở nụ cười đẹp như ánh sao lung linh của chốn ngoại thành. Cô tự nhủ với lòng dường như cánh diều mơ ước đã chấp cánh bay cao....


- Hoa Trúc -


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Hoa Trúc cho bài viết này:
Bằng Lăng (12-02-2011, 11:40 am)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.714s | 28 Queries | GZIP : Off ]