Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 8 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 12-04-2011, 09:41 am 
Hàn Khiết Tâm
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-05-2010, 01:38 pm
Lần ghé thăm trước: 15-05-2012, 09:14 am
Tuổi: 37
Bài viết: 2395
Đến từ: Niềm Đau Tủi
Giới tính: Nữ
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 9709 lần
Được cảm ơn:
7371 lần trong 2029 bài viết
 

Hàn Khiết Tâm - CẢM XÚC RIÊNG MÌNH


CẢM NHẬN VỀ MỘT BÀI CA DAO NAM BỘ RẤT LẠ


Trong một lần dạo mạng tìm đọc ca dao, bất chợt, mình đọc được một bài ca dao rất lạ. Chỉ bốn câu ngắn gọn đầy tương phản, tác giả đã khắc họa một tình yêu cháy bỏng và một lòng yêu cuộc sống tha thiết, tuyệt vời. Với sự cảm nhận của riêng mình về bài ca dao này, xin gởi lên đây để những ai quan tâm đến ca dao có thể cùng suy ngẫm và bàn luận.

Tưởng giếng sâu qua nối sợi dây cụt
Ai dè giếng cạn nó hụt cái sợi dây
Qua tới đây mà không cưới được cô Hai mầy
Qua chèo ghe ra biển… đợi nước đầy qua chèo vô.

Từ những ngày còn nhỏ, mình vẫn thường nghe ba mình đọc câu :

Tôi tưởng giếng sâu, tôi nối sợi dây dài
Dè đâu giếng cạn, tôi tiếc hoài cái sợi dây
.
Vì ba của mình vốn là một ông thầy giáo dạy môn văn - sử - địa nên có lẽ mình cũng yêu văn thơ từ sự truyền lửa của ông. Khác với mọi người thường được má hát ru vào giấc ngủ ngây thơ, riêng mình, mình luôn nghe giọng trầm ấm của ba hát " Ầu ơ.... ví dầu..." và từng câu ca dao ngọt ngào cứ thấm vào hồn mình. Nhưng chưa bao giờ mình nghe người hát câu ca dao này. Với mình, bài ca dao này rất lạ. Khi mới vừa đọc, mình như thấy là một câu chuyện đùa vui của những người nông dân giải trí sau giờ làm việc. Nhưng càng đọc, mình như càng nhìn thấy được nỗi lòng của người trai dân dã gởi gắm qua những câu thơ.

Tưởng giếng sâu qua nối sợi dây cụt

Đọc ba chữ đầu, mình đã đoán tiếp những chữ sau theo logic của sự "sâu" sẽ là sự "dài", nhưng thật bất ngờ khi nhân vật của bài ca dao lại "nối sợi dây cụt". Mình cứ suy nghĩ mãi, tác giả tưởng "sâu" sao lại dùng dây "cụt" nhỉ....? Hay có ẩn ý gì đây, và mình cố tìm ẩn ý đó. Rồi mình đọc tiếp câu thứ hai:

Ai dè giếng cạn nó hụt cái sợi dây

Mình lại bị dìu đi từ bất ngờ này đến bất ngờ kia. Tác giả chạm phải cái "giếng cạn" mà lại "hụt sợi dây" là sao? Thật bất hợp lý! Hay tác giả đang muốn chuyển cho người đọc cảm nhận điều mà tác giả đang cảm nhận về một "cái giếng" quá cạn! Hình ảnh "cái giếng" này phải chăng là hình ảnh của một ai đó trong lòng tác giả. Và có lẽ, hình ảnh ai đó đã gây cho tác giả một nỗi lòng đau buồn mà tác giả đã thể hiện qua cái sự "cạn" của "giếng". "Cạn" đến nỗi "sợi dây cụt" mà cũng bị "hụt" luôn. Mình như cảm nhận được một sự thất vọng ê chề trong lòng tác giả. Một sự thất vọng đến đau tủi. Nhưng có lẽ, với tính chất vui vẻ, thoáng đãng, hóm hĩnh của người nông dân Nam bộ, tác giả đã tự biến nỗi đau của mình thành tiếng cười thông qua những hình ảnh tương phản, tương phản đến lạ lùng. Có lẽ, tác giả muốn dùng tiếng cười để làm tan cơn đau của chính tác giả.

Đi theo dòng tâm sự của tác giả, mình như hiểu được chút nào nỗi lòng của tác giả.

Qua tới đây mà không cưới được cô Hai mầy

À! Thì ra tác giả đang buồn vì chuyện tình cảm. Do "không cưới được cô Hai mầy" mà tác giả thành như thế...! Nhưng mình lại xin lật ngược lại vấn đề một chút, tác giả "không cưới được cô Hai mầy" hay là không chịu cưới "cô Hai mầy" vì phát hiện ra sự nông cạn nơi cô mà tác giả đã dùng hình ảnh "giếng cạn" và "sợi dây cụt" bị "hụt". Miên man với những suy nghĩa từ sự cảm nhận bài ca dao, mình lại thấy như tác giả đã rất đau lòng khi phát hiện ra người mình yêu thương là một người quá nông cạn. có thể hiểu "nông cạn" như thế nào thì tùy vào cảm nhận của từng người đọc. Riêng mình, mình nghĩ rằng chắc nàng "Hai" ấy không là một người sâu sắc, thủy chung hay là không khéo cư xử chi chi đó. Nhưng dù là gì đi nữa, nàng cũng đã làm lòng chàng tan nát vì sự thất vọng. Từ sự thất vọng đó, chàng đã làm gì...?

Qua chèo ghe ra biển… đợi nước đầy qua chèo vô.

"Chèo ghe ra biển...". Đọc tới đây, mình bỗng thấy lo lắng vì sao không cưới được nàng mà chàng lại "chèo ghe ra biển" để làm gì nhỉ? Cũng theo những logic thường tình thì mình cho rằng tác giả đi tìm "cái chết" để trút bỏ sự thất tình, nỗi thất vọng trong lòng. Thế gian đã có bao nhiêu người chết vì chữ ái không tròn, chắc tác giả không ngoài những người như vậy. Sao lại hèn yếu thế hả anh? Sự hóm hĩnh, lạc quan trong anh đâu mất rồi...? Nhưng không, sáu chữ kết bài đã gây một bất ngờ tới thú vị vì tác giả đã không rớt vào sự thường tình của người đời mà anh chỉ chèo ra biển cho khuây khỏa rồi "đợi nước đầy" anh lại "chèo vô". Tiếng cười ở đây thật sảng khoái. Kết thúc của tác giả thật tuyệt vời. Gây cho người đọc những tình cảm lẫn lộn. Mình đã phải há hốc miệng ra khi đọc cái kết bài bất ngờ như vậy. Tưởng anh ra biển để tìm quên bằng cái chết, dè đâu anh chỉ nhờ gió biển và không khí trong lành để quên đi một nỗi đau lòng. Tinh thần lạc quan, yêu đời trong anh thật lạ, lạ đến cả lời thơ của anh. Mình cứ tấm tắc mãi với bốn câu thơ trên. Chỉ tiếc bốn câu thơ này đã thành ca dao, nên tác giả của bài thơ mình không thể biết.

Khép lại bài thơ rồi, mà mình như vẫn thấy được hình ảnh của một thanh niên lạc quan, yêu đời và đầy hóm hĩnh, đầy chất dân dã của người dân đồng bằng Nam bộ. Cách thể hiện bài thơ thật đơn giản, trong sáng. Ngôn từ thật dễ hiểu. Tác giả trải nỗi lòng như đang nói với ai đó vậy. Và cách nói cũng thật hóm hĩnh, thật "bất thường", dùng những hình ảnh tương phản gây nên tiếng cười thật sảng khoái cho người đọc. Trong gian khó, trong thất vọng, trong đau tủi, họ luôn lạc quan và tin tưởng vào ngày mai sẽ tươi đẹp hơn và luôn biết biến nỗi đau của mình thành tiếng cười để quên đi những khó khăn của cuộc sống vì vốn dĩ cuộc sống muôn màu vẫn luôn tươi đẹp.


12042011
Hàn Khiết Tâm


Đầu trang
  
Có 15 thành viên đã cảm ơn Hàn Khiết Tâm cho bài viết này:
Tường Vi (12-04-2011, 10:49 am), Admin (12-04-2011, 12:08 pm), vcya (12-04-2011, 12:34 pm), Nhật Quỳnh (12-04-2011, 03:28 pm), Trần Thị Lợi (12-04-2011, 06:58 pm), Minh Tâm (12-04-2011, 07:29 pm), duyên an (12-04-2011, 07:43 pm), le_hh (12-04-2011, 09:17 pm), Cao Nghiêm (12-04-2011, 09:58 pm), nga (13-04-2011, 06:51 am), Phong Trần (13-04-2011, 10:35 am), Bằng Lăng (13-04-2011, 02:04 pm), Supporter27 (11-06-2011, 10:15 pm), THANH LIÊM (11-06-2011, 11:39 pm), mỹtrang (11-08-2011, 08:24 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 02:06 pm 
Hàn Khiết Tâm
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-05-2010, 01:38 pm
Lần ghé thăm trước: 15-05-2012, 09:14 am
Tuổi: 37
Bài viết: 2395
Đến từ: Niềm Đau Tủi
Giới tính: Nữ
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 9709 lần
Được cảm ơn:
7371 lần trong 2029 bài viết
 
ĐÔI DÒNG SUY NGHĨ VỀ BÀI THƠ "HỚT TÓC BA" của THI SĨ NHẬT QUỲNH


Hình ảnh

HỚT TÓC BA


Ba ngồi trước mái hiên chờ

Chiếc khăn phủ kính đôi bờ vai khô

Bồng bềnh mái tóc nhấp nhô

Phủ màu sương trắng điểm tô tuổi đời

Thanh xuân gian khổ một thời

Tóc xanh phai bởi kiếp đời gian truân

Cầm tông đơ mãi rưng rưng

Ngọt ngào hương tóc ngập ngừng đôi tay

Ba ơi từng tháng năm dài

Chở ba hớt tóc quãng này chi con

Quanh co xóm nhỏ lối mòn

Ba còn khoẻ, con còn son ngại gì

Ba giờ khập khểnh bước đi

Tuổi trên chín chục còn gì ba ơi

Phía sau Ba chẳng vững ngồi

Cho con gái chở thì thôi phải đành

Tóc con dẫu chẳng còn xanh

Tập tành hớt tóc chỉ dành riêng Ba

Tóc rơi trắng góc hiên nhà

Ngỡ như tuyết đã nở hoa ngày hè

Mũi con thoáng chốc cay xè

Lưng tròng nước mắt lòng nghe rối bời

Mai nầy xa mãi Ba ơi

Những lần hớt tóc chẳng đời nào quên

Nhật Quỳnh


Lâu lắm rồi, mình mới có chút thời gian rảnh rỗi để trở về ngôi nhà ấm áp này. Bộn bề với bao lo toan cuộc sống, những vất vả ấy phần nào làm mình hao mòn ý niệm văn thơ. Lang thang qua nhà "hàng xóm" để tìm chút thi hứng, mình bỗng thấy tấm hình cô Quỳnh đang cắt tóc cho ba của cô. Tò mò, mình lăn chuột xuống để xem... và ... thật xúc động với những tình cảm thiết tha cô dành cho người ba thân yêu của mình. Mình bỗng nghe sóng mũi cay cay, và đôi mắt đã nhòa đi khi nào không biết. Nỗi nhớ thương ba trong lòng mình dâng tràn, và mình vui với hạnh phúc tuyệt vời mà cô Quỳnh đang có.

Đời người không ai biết trước được điều gì, cho nên, với mình, ở vào tuổi này mà còn đủ ba má, là một diễm phúc thiệt lớn mà cuộc đời dành tặng riêng mình. Thì với cô Quỳnh, niềm vui đó chắc cao gấp bội. Nhìn hình ảnh người ba già với mái đầu bạc trắng, chờ con gái mình hớt lại cho mái tóc (mà người con gái đó giờ tóc cũng đã pha sương, đã làm bà ngoại, bà nội), mình thấy thương thiệt là thương. Vối bốn câu thơ đầu, cô Quỳnh khắc họa hình ảnh ba của mình với một tuổi đời đã chất cao. Thời gian đã "điểm tô tuổi đời" bằng "màu sương trắng", đã làm "đôi bờ vai khô"oằn dấu vết của năm tháng.

Người cha đã
Thanh xuân gian khổ một thời
Tóc xanh phai bởi kiếp đời gian truân

Một đời ba lao khổ với đàn con của mình, với cuộc mưu sinh dành riêng một mái gia đình. Mình nghĩ, người ba nào cũng sẽ như vậy. Tuy thế gian thường ca ngời hình tượng người mẹ với những ân cần, dịu dàng như dòng suốt ngọt chảy vào đời những đứa con thân yêu, nhưng cũng chẳng ai quên được hình ảnh người cha uy nghi, sừng sững như ngọn "Thái sơn", luôn luôn oằn lưng lo lắng cho gia đình, con cái. Ba là biểu tượng của nề nếp, của kỷ luật và sức mạnh tinh thần trong con. Những khi thất bại, những phút yếu lòng, hình ảnh ba uy nghi hiển hiện, nâng đỡ tinh thần, nâng đỡ cuộc sống, giúp con mình vượt qua bão táp, phong ba.


Nhưng, dòng đời vẫn cứ lững lờ trôi. Dòng đời có biết đâu rằng đã để lại những bãi bồi hằn lên mái tóc, đôi vai, đôi chân, tấm lưng ... của những bậc làm cha mẹ. Những bãi bồi đó đã hun đúc cho những mảnh đời con thơ tiếp tục dòng chảy của cuộc đời. Cứ thế, hết đời này đến đời khác, hết thế hệ này đến thế hệ khác, liên tục không ngừng. Ba của mình và ba của cô Quỳnh cũng không ngoại lệ. Hình hài của cha giờ đây không còn uy nghi nữa. không còn cường tráng nữa, nhưng trong lòng những người con, thì tình thương bao la của ba vẫn dư để ú ấm cho đàn con của mình.

Dẫu biết rằng :"Mai nầy xa mãi Ba ơi", nhưng tình thương trong lòng con vẫn mãi hướng về ba, vẫn luôn trân trọng và giữ gìn ba như là báu vật trong đời mình vậy. Và sẽ mãi không quên những kỷ niệm ngọt ngào, những kỷ niệm cay đắng, những lời răn dạy, những lời yêu thương mà suốt cuộc đời ba đã dành cho những đứa con yêu.

Với một tình cảm sâu lắng, ấm áp, chân thành, cô Quỳnh đã trải lòng mình vào từng câu chữ hết sức khéo. Dùng thể thơ sáu tám ngọt ngào, thân quen như lời của những bài ca dao xưa, cô đã gợi lại trong trái tim của những người con một sợi dây vô hình thật thân thiết. Không có những mỹ từ, không có những nghệ thuật điêu luyện của một người viết thơ chuyên nghiệp, chỉ với những ngôn từ mộc mạc thường ngày của cuộc sống, cô đã vẽ lên một tình cảm thiêng liêng giữa cha-con, nhắc nhớ một đạo lý tuyệt vời của dân tộc, và hướng tâm hồn của những người con về cuộc sống CHÂN -THIỆN - MỸ.

Xin được nghiêng mình trước tấm lòng của một người con giữ tròn đạo hiếu.

11062011
Hàn Khiết Tâm


Đầu trang
  
Có 9 thành viên đã cảm ơn Hàn Khiết Tâm cho bài viết này:
Phong Trần (11-06-2011, 02:25 pm), Honglinh64 (11-06-2011, 02:25 pm), nga (11-06-2011, 02:41 pm), Supporter27 (11-06-2011, 09:20 pm), Nhật Quỳnh (11-06-2011, 10:29 pm), THANH LIÊM (11-06-2011, 11:40 pm), Yến Trang Châu (12-06-2011, 03:04 am), Trần Thị Lợi (12-06-2011, 06:12 pm), mỹtrang (11-08-2011, 08:24 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 02:31 pm 
Honglinh64
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 12-11-2010, 04:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm nay, 07:38 am
Bài viết: 3889
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 6257 lần
Được cảm ơn:
11402 lần trong 3381 bài viết
 
ĐỪNG TRÁCH CON

Vào đây nghe bạn bình thơ
Mà nghe gan ruột bơ phờ nhớ Cha
Lớn lên đủ cánh bay xa
Có đâu giây phút đậm đà tình thâm

Cúi đầu xin lỗi Phụ Thân!
BởI con bươn chải "nợ nần" Hiếu trung
Ngày nao con lại tương phùng
Cha con gặp mặt xin đừng trách con

Hồng Lĩnh


Đầu trang
  
Có 8 thành viên đã cảm ơn Honglinh64 cho bài viết này:
nga (11-06-2011, 02:41 pm), Hàn Khiết Tâm (11-06-2011, 02:56 pm), Supporter27 (11-06-2011, 09:20 pm), Nhật Quỳnh (11-06-2011, 10:29 pm), THANH LIÊM (11-06-2011, 11:40 pm), Trần Thị Lợi (12-06-2011, 06:13 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:21 pm), mỹtrang (11-08-2011, 08:25 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 05:38 pm 
Hàn Khiết Tâm
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-05-2010, 01:38 pm
Lần ghé thăm trước: 15-05-2012, 09:14 am
Tuổi: 37
Bài viết: 2395
Đến từ: Niềm Đau Tủi
Giới tính: Nữ
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 9709 lần
Được cảm ơn:
7371 lần trong 2029 bài viết
 
Xin cảm ơn những chia sẻ của anh LĨnh!
HKT


Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn Hàn Khiết Tâm cho bài viết này:
THANH LIÊM (11-06-2011, 11:45 pm), Trần Thị Lợi (12-06-2011, 06:13 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:21 pm), mỹtrang (11-08-2011, 08:25 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 11:26 pm 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4293 lần trong 1962 bài viết
 
.

[font= courier= new=][color= #006400=]Hình ảnh



HỚT TÓC BA





Ba ngồi trước mái hiên chờ



Chiếc khăn phủ kính đôi bờ vai khô



Bồng bềnh mái tóc nhấp nhô



Phủ màu sương trắng điểm tô tuổi đời



Thanh xuân gian khổ một thời



Tóc xanh phai bởi kiếp đời gian truân



Cầm tông đơ mãi rưng rưng



Ngọt ngào hương tóc ngập ngừng đôi tay



Ba ơi từng tháng năm dài



Chở ba hớt tóc quãng này chi con



Quanh co xóm nhỏ lối mòn



Ba còn khoẻ, con còn son ngại gì



Ba giờ khập khểnh bước đi



Tuổi trên chín chục còn gì ba ơi



Phía sau Ba chẳng vững ngồi



Cho con gái chở thì thôi phải đành



Tóc con dẫu chẳng còn xanh



Tập tành hớt tóc chỉ dành riêng Ba



Tóc rơi trắng góc hiên nhà



Ngỡ như tuyết đã nở hoa ngày hè



Mũi con thoáng chốc cay xè



Lưng tròng nước mắt lòng nghe rối bời



Mai nầy xa mãi Ba ơi



Những lần hớt tóc chẳng đời nào quên



Nhật Quỳnh[/color][/font]



[font=Verdana, Helvetica, Arial, sans-serif]Lâu lắm rồi, mình mới có chút thời gian rảnh rỗi để trở về ngôi nhà ấm áp này. Bộn bề với bao lo toan cuộc sống, những vất vả ấy phần nào làm mình hao mòn ý niệm văn thơ. Lang thang qua nhà "hàng xóm" để tìm chút thi hứng, mình bỗng thấy tấm hình cô Quỳnh đang cắt tóc cho ba của cô. Tò mò, mình lăn chuột xuống để xem... và ... thật xúc động với những tình cảm thiết tha cô dành cho người ba thân yêu của mình. Mình bỗng nghe sóng mũi cay cay, và đôi mắt đã nhòa đi khi nào không biết. Nỗi nhớ thương ba trong lòng mình dâng tràn, và mình vui với hạnh phúc tuyệt vời mà cô Quỳnh đang có.

Đời người không ai biết trước được điều gì, cho nên, với mình, ở vào tuổi này mà còn đủ ba má, là một diễm phúc thiệt lớn mà cuộc đời dành tặng riêng mình. Thì với cô Quỳnh, niềm vui đó chắc cao gấp bội.
[/font]
[font=Verdana, Helvetica, Arial, sans-serif]Nhìn hình ảnh người ba già với mái đầu bạc trắng, chờ con gái mình hớt lại cho mái tóc (mà người con gái đó giờ tóc cũng đã pha sương, đã làm bà ngoại, bà nội), mình thấy thương thiệt là thương. Vối bốn câu thơ đầu, cô Quỳnh khắc họa hình ảnh ba của mình với một tuổi đời đã chất cao. Thời gian đã "điểm tô tuổi đời" bằng "màu sương trắng", đã làm "đôi bờ vai khô"oằn dấu vết của năm tháng.[/font]
[font=Verdana, Helvetica, Arial, sans-serif]
Người cha đã
Thanh xuân gian khổ một thời
Tóc xanh phai bởi kiếp đời gian truân

Một đời ba lao khổ với đàn con của mình, với cuộc mưu sinh dành riêng một mái gia đình. Mình nghĩ, người ba nào cũng sẽ như vậy. Tuy thế gian thường ca ngời hình tượng người mẹ với những ân cần, dịu dàng như dòng suốt ngọt chảy vào đời những đứa con thân yêu, nhưng cũng chẳng ai quên được hình ảnh người cha uy nghi, sừng sững như ngọn "Thái sơn", luôn luôn oằn lưng lo lắng cho gia đình, con cái. Ba là b
[/font][font=Verdana, Helvetica, Arial, sans-serif]Nhìn hình ảnh người ba già với mái đầu bạc trắng, chờ con gái mình hớt lại cho mái tóc (mà người con gái đó giờ tóc cũng đã pha sương, đã làm bà ngoại, bà nội), mình thấy thương thiệt là thương. Vối bốn câu thơ đầu, cô Quỳnh khắc họa hình ảnh ba của mình với một tuổi đời đã chất cao. Thời gian đã "điểm tô tuổi đời" bằng "màu sương trắng", đã làm "đôi bờ vai khô"oằn dấu vết của năm tháng.

Người cha đã
Thanh xuân gian khổ một thời
Tóc xanh phai bởi kiếp đời gian truân

Một đời ba lao khổ với đàn con của mình, với cuộc mưu sinh dành riêng một mái gia đình. Mình nghĩ, người ba nào cũng sẽ như vậy. Tuy thế gian thường ca ngời hình tượng người mẹ với những ân cần, dịu dàng như dòng suốt ngọt chảy vào đời những đứa con thân yêu, nhưng cũng chẳng ai quên được hình ảnh người cha uy nghi, sừng sững như ngọn "Thái sơn", luôn luôn oằn lưng lo lắng cho gia đình, con cái. Ba là
[/font]
[font=Verdana, Helvetica, Arial, sans-serif]biểu tượng của nề nếp, của kỷ luật và sức mạnh tinh thần trong con. Những khi thất bại, những phút yếu lòng, hình ảnh ba uy nghi hiển hiện, nâng đỡ tinh thần, nâng đỡ cuộc sống, giúp con mình vượt qua bão táp, phong ba.

Nhưng, dòng đời vẫn cứ lững lờ trôi. Dòng đời có biết đâu rằng đã để lại những bãi bồi hằn lên mái tóc, đôi vai, đôi chân, tấm lưng ... của những bậc làm cha mẹ. Những bãi bồi đó đã hun đúc cho những mảnh đời con thơ tiếp tục dòng chảy của cuộc đời. Cứ thế, hết đời này đến đời khác, hết thế hệ này đến thế hệ khác, liên tục không ngừng. Ba của mình và ba của cô Quỳnh cũng không ngoại lệ. Hình hài của cha giờ đây không còn uy nghi nữa. không còn cường tráng nữa, nhưng trong lòng những người con, thì tình thương bao la của ba vẫn dư để ú ấm cho đàn con của mình.

Dẫu biết rằng :"Mai nầy xa mãi Ba ơi", nhưng
[/font]
[font=Verdana, Helvetica, Arial, sans-serif]tình thương trong lòng con vẫn mãi hướng về ba, vẫn luôn trân trọng và giữ gìn ba như là báu vật trong đời mình vậy. Và sẽ mãi không quên những kỷ niệm ngọt ngào, những kỷ niệm cay đắng, những lời răn dạy, những lời yêu thương mà suốt cuộc đời ba đã dành cho những đứa con yêu.

Với một tình cảm sâu lắng, ấm áp, chân thành, cô Quỳnh đã trải lòng mình vào từng câu chữ hết sức khéo. Dùng thể thơ sáu tám ngọt ngào, thân quen như lời của những bài ca dao xưa, cô đã gợi lại trong trái tim của những người con một sợi dây vô hình thật thân thiết. Không có những mỹ từ, không có những nghệ thuật điêu luyện của một người viết thơ chuyên nghiệp, chỉ với những ngôn từ mộc mạc thường ngày của cuộc sống, cô đã vẽ lên một tình cảm thiêng liêng giữa cha-con, nhắc nhớ một đạo lý tuyệt vời của dân tộc, và hướng tâm
[/font]
[font=Verdana, Helvetica, Arial, sans-serif]hồn của những người con về cuộc sống CHÂN -THIỆN - MỸ.

Xin được nghiêng mình trước tấm lòng của một người con giữ tròn đạo hiếu.

11062011
Hàn Khiết Tâm
[/font]



------------------------------------------------



Hình chụp con đường làng xi măng nhỏ, bắt dầu từ ngõ nhà ba má cô Quỳnh.
Đi về phía mặt trời, một dãy cây xanh là đế con đường lớn, cách nhà 700 mét

.Hình ảnh


Chào cháu Hàn Khiết Tâm .



Cô cũng đang xúc động theo những cảm xúc của cháu đây. Cô chỉ viết theo dòng chảy của sự suy nghĩ khi cảm xúc dâng trào trong những lần hớt tóc cho ba cô đấy cháu ạ

Ở quê cô dọc theo dường lớn cũng có vài điểm hớt tóc, nhưng vì vùng quê người thưa, hớt chẳng được bao nhiêu người, vì thế mỗi điểm chỉ có một thợ thôi. Họ không thể bỏ tiệm đi đến nhà khách được

Khi ba cô còn có thể ngồi xe được, cô chở ba đi hớt tóc. Nay ba cô 93 tuổi rồi, còn cô thì trên 60, cũng còn có thể chạy xe honda mỗi tuần mấy lượt về thăm ba má, nhưng không thể chở ba cô được trên những lối mòn vùng quê chỉ rộng khoảng 5 tất xi măng.

Năm nay cô mua máy hớt tóc, rồi lén nhìn trộm học lóm những thợ hớt tóc thành phố gần nhà về quê hớt cho ba cô đấy, tiếc rằng cô chưa chụp tấm hình nào khi hết tóc xong để Khiết Tâm thấy cô Nhật Quỳnh hớt tóc cũng đẹp lắm đấy.

Cô post tấm hình ngay trước ngõ nhà cô. Con đường nhỏ nấy cũng dài trên 700 mét mới tới đường lớn ( cháu có thể thấy về phía mặt trời đang sắp khuất sau dãy cây xanh và dãy cây xanh ấy là con đường lớn

Cô Quỳnh cảm ơn thật nhiều sự đồng cảm của cháu và xem những lời cháu viết là sự động viên lớn khích lệ tinh thần cô.

Chúc cháu và gia đình nhiều sức khoẻ, niềm vui và hạnh phúc.



Thân ái chào cháu.


Sửa lần cuối bởi Nhật Quỳnh vào ngày 12-06-2011, 01:31 am với 2 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (12-06-2011, 06:14 pm), mỹtrang (11-08-2011, 08:25 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2011, 11:46 pm 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4293 lần trong 1962 bài viết
 
Hàn Khiết Tâm đã viết on :
ĐÔI DÒNG SUY NGHĨ VỀ BÀI THƠ "HỚT TÓC BA" của THI SĨ NHẬT QUỲNH


[ Hình ảnh ]

HỚT TÓC BA


Ba ngồi trước mái hiên chờ

Chiếc khăn phủ kính đôi bờ vai khô

Bồng bềnh mái tóc nhấp nhô

Phủ màu sương trắng điểm tô tuổi đời

Thanh xuân gian khổ một thời

Tóc xanh phai bởi kiếp đời gian truân

Cầm tông đơ mãi rưng rưng

Ngọt ngào hương tóc ngập ngừng đôi tay

Ba ơi từng tháng năm dài

Chở ba hớt tóc quãng này chi con

Quanh co xóm nhỏ lối mòn

Ba còn khoẻ, con còn son ngại gì

Ba giờ khập khểnh bước đi

Tuổi trên chín chục còn gì ba ơi

Phía sau Ba chẳng vững ngồi

Cho con gái chở thì thôi phải đành

Tóc con dẫu chẳng còn xanh

Tập tành hớt tóc chỉ dành riêng Ba

Tóc rơi trắng góc hiên nhà

Ngỡ như tuyết đã nở hoa ngày hè

Mũi con thoáng chốc cay xè

Lưng tròng nước mắt lòng nghe rối bời

Mai nầy xa mãi Ba ơi

Những lần hớt tóc chẳng đời nào quên

Nhật Quỳnh


Lâu lắm rồi, mình mới có chút thời gian rảnh rỗi để trở về ngôi nhà ấm áp này. Bộn bề với bao lo toan cuộc sống, những vất vả ấy phần nào làm mình hao mòn ý niệm văn thơ. Lang thang qua nhà "hàng xóm" để tìm chút thi hứng, mình bỗng thấy tấm hình cô Quỳnh đang cắt tóc cho ba của cô. Tò mò, mình lăn chuột xuống để xem... và ... thật xúc động với những tình cảm thiết tha cô dành cho người ba thân yêu của mình. Mình bỗng nghe sóng mũi cay cay, và đôi mắt đã nhòa đi khi nào không biết. Nỗi nhớ thương ba trong lòng mình dâng tràn, và mình vui với hạnh phúc tuyệt vời mà cô Quỳnh đang có.

Đời người không ai biết trước được điều gì, cho nên, với mình, ở vào tuổi này mà còn đủ ba má, là một diễm phúc thiệt lớn mà cuộc đời dành tặng riêng mình. Thì với cô Quỳnh, niềm vui đó chắc cao gấp bội. Nhìn hình ảnh người ba già với mái đầu bạc trắng, chờ con gái mình hớt lại cho mái tóc (mà người con gái đó giờ tóc cũng đã pha sương, đã làm bà ngoại, bà nội), mình thấy thương thiệt là thương. Vối bốn câu thơ đầu, cô Quỳnh khắc họa hình ảnh ba của mình với một tuổi đời đã chất cao. Thời gian đã "điểm tô tuổi đời" bằng "màu sương trắng", đã làm "đôi bờ vai khô"oằn dấu vết của năm tháng.

Người cha đã
Thanh xuân gian khổ một thời
Tóc xanh phai bởi kiếp đời gian truân

Một đời ba lao khổ với đàn con của mình, với cuộc mưu sinh dành riêng một mái gia đình. Mình nghĩ, người ba nào cũng sẽ như vậy. Tuy thế gian thường ca ngời hình tượng người mẹ với những ân cần, dịu dàng như dòng suốt ngọt chảy vào đời những đứa con thân yêu, nhưng cũng chẳng ai quên được hình ảnh người cha uy nghi, sừng sững như ngọn "Thái sơn", luôn luôn oằn lưng lo lắng cho gia đình, con cái. Ba là biểu tượng của nề nếp, của kỷ luật và sức mạnh tinh thần trong con. Những khi thất bại, những phút yếu lòng, hình ảnh ba uy nghi hiển hiện, nâng đỡ tinh thần, nâng đỡ cuộc sống, giúp con mình vượt qua bão táp, phong ba.


Nhưng, dòng đời vẫn cứ lững lờ trôi. Dòng đời có biết đâu rằng đã để lại những bãi bồi hằn lên mái tóc, đôi vai, đôi chân, tấm lưng ... của những bậc làm cha mẹ. Những bãi bồi đó đã hun đúc cho những mảnh đời con thơ tiếp tục dòng chảy của cuộc đời. Cứ thế, hết đời này đến đời khác, hết thế hệ này đến thế hệ khác, liên tục không ngừng. Ba của mình và ba của cô Quỳnh cũng không ngoại lệ. Hình hài của cha giờ đây không còn uy nghi nữa. không còn cường tráng nữa, nhưng trong lòng những người con, thì tình thương bao la của ba vẫn dư để ú ấm cho đàn con của mình.

Dẫu biết rằng :"Mai nầy xa mãi Ba ơi", nhưng tình thương trong lòng con vẫn mãi hướng về ba, vẫn luôn trân trọng và giữ gìn ba như là báu vật trong đời mình vậy. Và sẽ mãi không quên những kỷ niệm ngọt ngào, những kỷ niệm cay đắng, những lời răn dạy, những lời yêu thương mà suốt cuộc đời ba đã dành cho những đứa con yêu.

Với một tình cảm sâu lắng, ấm áp, chân thành, cô Quỳnh đã trải lòng mình vào từng câu chữ hết sức khéo. Dùng thể thơ sáu tám ngọt ngào, thân quen như lời của những bài ca dao xưa, cô đã gợi lại trong trái tim của những người con một sợi dây vô hình thật thân thiết. Không có những mỹ từ, không có những nghệ thuật điêu luyện của một người viết thơ chuyên nghiệp, chỉ với những ngôn từ mộc mạc thường ngày của cuộc sống, cô đã vẽ lên một tình cảm thiêng liêng giữa cha-con, nhắc nhớ một đạo lý tuyệt vời của dân tộc, và hướng tâm hồn của những người con về cuộc sống CHÂN -THIỆN - MỸ.

Xin được nghiêng mình trước tấm lòng của một người con giữ tròn đạo hiếu.

11062011
Hàn Khiết Tâm






Chào cháu Hàn Khiết Tâm



Cô cũng đang xúc động theo những cảm xúc của cháu đây. Cô chỉ viết theo dòng chảy của sự suy nghĩ khi cảm xúc dâng trào trong những lần hớt tóc cho ba cô đấy cháu ạ

Ở quê cô dọc theo dường lớn cũng có vài điểm hớt tóc, nhưng vì vùng quê người thưa, hớt chẳng được bao nhiêu người, vì thế mỗi điểm chỉ có một thợ thôi. Họ không thể bỏ tiệm đi đến nhà khách được

Khi ba cô còn có thể ngồi xe được, cô chở ba đi hớt tóc. Nay ba cô 93 tuổi rồi, còn cô thì trên 60, cũng còn có thể chạy xe honda mỗi tuần mấy lượt về thăm ba má, nhưng không thể chở ba cô được trên những lối mòn vùng quê chỉ rộng khoảng 5 tất xi măng.

Năm nay cô mua máy hớt tóc, rồi lén nhìn trộm học lóm những thợ hớt tóc thành phố gần nhà về quê hớt cho ba cô đấy, tiếc rằng cô chưa chụp tấm hình nào khi hết tóc xong để Khiết Tâm thấy cô Nhật Quỳnh hớt tóc cũng đẹp lắm đấy.

Cô post tấm hình ngay trước ngõ nhà cô. Con đường nhỏ nấy cũng dài trên 700 mét mới tới đường lớn ( cháu có thể thấy về phía mặt trời đang sắp khuất sau dãy cây xanh và dãy cây xanh ấy là con đường lớn

Cô Quỳnh cảm ơn thật nhiều sự đồng cảm của cháu và xem những lời cháu viết là sự động viên lớn khích lệ tinh thần cô.

Chúc cháu và gia đình nhiều sức khoẻ, niềm vui và hạnh phúc.

Thân ái chào cháu.

Hình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnh





Đây là bức ảnh chụp trước nhà ba má cô ở quê

Hình ảnh


Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (12-06-2011, 06:14 pm), Hàn Khiết Tâm (14-06-2011, 11:06 am), nga (14-06-2011, 01:54 pm), mỹtrang (11-08-2011, 08:25 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 14-06-2011, 11:08 am 
Hàn Khiết Tâm
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-05-2010, 01:38 pm
Lần ghé thăm trước: 15-05-2012, 09:14 am
Tuổi: 37
Bài viết: 2395
Đến từ: Niềm Đau Tủi
Giới tính: Nữ
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 9709 lần
Được cảm ơn:
7371 lần trong 2029 bài viết
 
Con cám ơn sự khích lệ cô Quỳnh rất nhiều! Con sẽ cố gắng nhiều hơn.
Trân trọng.

14062011
Hàn Khiết Tâm


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 14-06-2011, 12:01 pm 
Hàn Khiết Tâm
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-05-2010, 01:38 pm
Lần ghé thăm trước: 15-05-2012, 09:14 am
Tuổi: 37
Bài viết: 2395
Đến từ: Niềm Đau Tủi
Giới tính: Nữ
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 9709 lần
Được cảm ơn:
7371 lần trong 2029 bài viết
 
CHUYỆN CỦA LAN


1.
Lan đưa ánh mắt buồn thiu ngó tôi, miệng lẩm bẩm:
- Tụi em chia tay rồi, chị ơi!
Cô bé òa khóc. Nó gục đầu vào vai tôi, thổn thức mãi.

Chiều đã dần vào tối, phố đã lên đèn. con đường phía dưới căn gác trọ của chúng tôi đã ồn ào nhộn nhịp. Người qua kẻ lại, người mua kẻ bán tạo cho khu phố vẻ huyên náo thường ngày. Trước đây, cứ vào giờ này, Lan lại ra lan can đứng nhóng xuống phố, chờ "người ấy" của nó. Giờ thì không nữa rồi. "Người ấy" đã bỏ nó rồi.

Tôi không biết nên vui hay buồn với cái tin này!


2.
Buổi sáng hôm đó, trời mưa tầm tã, mọi người đến nơi làm việc ướt sũng. Tôi vừa dừng xe trước cổng cơ quan, loay hoay cởi chiếc áo mưa thì điện thoại di động reo vang. Tôi chẳng vội nghe máy, cứ lo cho xong việc của mình cái đã (vì đầu tóc đang rối bù). Chiếc điện thoại im tiếng. Lát sau, nó lại kêu, tôi nhấc máy:
- Alo! Cho em xin hỏi phải chị Châu không ạ!
- Dạ! Châu nghe đây.
- Chị ơi! Có phải chị cho người ở ké phòng trọ không? Em vừa đọc được tin này sáng nay trên báo nên gọi cho chị liền. Em sợ mất phần.
Tôi bỗng hớn hở hẳng lên. Số là tôi thuê căn phòng đến 600 ngàn. Phòng còn rộng mà sợ trả tiền phòng một mình không nổi, nên tiền người ở chung để đỡ tiền phòng, ông bà ta nói "ăn nhiều chứ ở có bao nhiêu." Vừa có bạn vừa đỡ tiền... hihihi... vui ghê...
- Cho Châu hỏi bạn tên gì? Người ở đâu? Bao nhiêu tuổi rồi? Đừng cho là Châu sổ sàng nha! Mình cần những thông tin đó.
- Dạ. Chị cứ gọi em là Lan. Em ở Hậu Giang lên thành phố tìm việc làm chị ơi! Em mới hai kươi tuổi hà chị!

Giọng nói của cô bé nghe mới ngọt ngào làm sao! Thế là cô bé kém mình những mười tuổi. Nghe giọn nói mình có cảm tình liền, mình bảo cô bé:
- Giờ chị đang bận đi làm. Chiều chị em mình gặp nhau được không? Gặp ở chỗ chị trọ đấy.
- Dạ được chị. Vậy chiều em gặp chị nha!
- Chào em!
- Dạ, em bye chị!

Tôi chạy vội về căn gác trọ của mình. Tôi nóng lòng muốn gặp Lan.

Dừng trước cửa nhà, tôi đã la um sùm:
- Chị Nga ơi! Có em tìm em không chị?
Chị chủ nhà thò đâu ra : "Không, em!"
Tôi tiu nghỉu. Có lẽ, cô bé đã tìm được chỗ khác rồi và nó sẽ không tới.

Tôi lầm lũi lên thang gác. Vất cái giỏ vào một góc, tôi quăng mình lên tấm nệm, mệt mỏi, chán chường. Sao lạ nhỉ, mình chưa quen biết cô bé mà. Sao lại buồn đến thề. tôi chỉ nghĩ đến giọng nói ngọt ngào và cái tuổi hai mươi của cô bé mà đâm ra lo lắng lạ. Thiệt là kỳ.

Cố lắm tôi mới vào được phòng tắm. Nhờ dòng nước mát lạnh, tôi dần lấy lại được tinh thần. Tắm xong, tôi cầm lấy điện thoại định tìm số của cô bé để gọi thì thấy cuộc gọi nhỡ. Tôi vội vàng bấm lại ngay, và tôi thở phào.
- Chị Châu hả? Em đứng dưới đất nè. Em gọi nãy giờ mà không thấy chị bắt máy. Tưởng mất cơ hội rồi chứ!
- Chị đây. để chị xuống đón.

Tôi thò đầu ra lan can nhìn xuống rồi ù một cái đã xuống tới đất rồi.
Ồ! Cô bé xinh ghê - tồi nghĩ thầm. Tôi cầm tay cô bé dắt lên gác. Tôi không quên nói với chị Nga rằng dẫn cô bé lên xem có ở được không thì hai chị em sẽ cùng ở.


(còn tiếp)


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn Hàn Khiết Tâm cho bài viết này:
nga (14-06-2011, 01:55 pm), hoa giấy (20-06-2011, 09:22 pm), mỹtrang (11-08-2011, 08:25 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 8 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 1.172s | 42 Queries | GZIP : Off ]