|
Ngày tham gia: 11-08-2009, 03:37 pm Lần ghé thăm trước: 03-10-2011, 10:47 pm Bài viết: 230 Giới tính:  Đã cảm ơn: 76 lần Được cảm ơn: 201 lần trong 94 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
Hoa hậu Việt Nam – Những điều chưa biết
Hoa hậu Việt Nam – Những điều chưa biết
Có lẽ trên thế giới này, hiếm có cuộc thi Hoa hậu quốc gia nào mà những chuyện nội tình khó xử thậm chí được coi là “sự cố” vốn hay được giữ kín như bưng lại được chủ động đưa ra trước công chúng như các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam.
Hơn thế nữa, tính xác thực và hấp dẫn chắc chắn được khẳng định, bởi tác giả của những câu chuyện này, không ai khác chính là Trưởng ban tổ chức kiêm Chủ tịch Hội đồng giám khảo cuộc thi Hoa hậu Việt Nam trong suốt 18 năm qua (1988-2006) – Dương Kỳ Anh. Đó có thể là một may mắn với bạn đọc chăng ? Bởi bạn đọc sẽ có cơ hội “chiêm ngưỡng” cuộc thi sắc đẹp Việt Nam (vốn luôn thu hút sự chú ý đặc biệt của báo giới và công luận) từ một góc nhìn khác không phải trên sân khấu mà của chính người trong cuộc hiện đang là một Tổng biên tập, một nhà báo, nhà thơ. Phải chăng, với thiên chức của một người làm báo cùng với một tâm hồn dễ rung động trước cái đẹp của một nhà thơ, mà “những điều chưa biết” thậm chí là khá nhạy cảm này đến được với công chúng ?
Cuốn “Hoa hậu Việt Nam – Những điều chưa biết” (NXB Hội Nhà Văn – 2007) của nhà báo, nhà thơ Dương Kỳ Anh thực chất là tập hợp của những ghi chép viết theo lối ký sự báo chí vốn hút bạn đọc từ ngay tựa đề :Sự thật về những lời đồn thổi Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền bị “đánh ghen, cạo trọc đầu”;Hoa hậu Ngọc Khánh và “Cú ngã định mệnh”; Đằng sau vụ Hoa hậu Việt Nam 2002 Phạm Thị Mai Phương mất tích; Cảm nhận cái đẹp, câu chuyện nhỏ về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn; Tôi làm giám khảo Hoa hậu quốc tế ASEAN; Vì sao báo Tiền phong tổ chức Hoa hậu ?; “Loạn” Hoan hậu và... Lướt qua trang mục lục hấp dẫn trên, không thể không đọc một mạch. Dương Kỳ Anh viết : “Tôi đồ rằng, trên thế giới này không ai là không thích cái đẹp nói theo nghĩa riêng của từ này. Đối với thi nhân, mặc khách, cái đẹp còn là cảm hứng, là cứu cánh cho tâm hồn...”. Huống chi nào là “đánh ghen, cạo trọc đầu”, “mất tích”... với toàn những Hoa hậu nước Nam “nghiêng nước nghiêng thành” thì quả là chuyện động trời. Cuối câu chuyện về sự cố của Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền, tác giả viết : "Người đời bảo “Không có lửa làm sao có khói”. Nhưng người đời cũng lại bảo : Một trăm lời đồn cũng chưa phải là sự thật. Ngoài sự bịa đặt do ghen ghét, đó kỵ mà những người nổi tiếng thường phải gánh chịu. Nếu có lời đồn nào đó là sự thật, thì biết đâu đằng sau sự thật đó còn có một sự thật khác..." Đọc hết thiên ký sự độc quyền và rất đặc biệt này, chúng ta không chỉ biết được sự thật đằng sau những câu chuyện, những sự cố xung quanh cái đẹp, xung quanh các cuộc thi sắc đẹp, mà còn cảm nhận được sự trải lòng của tác giả trên cương vị là người tổ chức, và cả những rung động rất thật của tâm hồn một thi sĩ trước sắc đẹp mơn mởn, dịu dàng mà thánh thiện của các cô gái Việt Nam. Dương Kỳ Anh viết : “Tôi không biết các bậc thánh có rung động trước cái đẹp hay không. Với cảm giác của một con người, cái đẹp, nhất là vẻ đẹp của người thiếu nữ thường mang đến cho tôi những rung động lạ lùng, làm cho tâm hồn tôi trở nên tinh khiết, hướng thiện...”.
Ngay cả khi ngồi chấm điểm trên cương vị Trưởng ban giám khảo, Dương Kỳ Anh cũng phải tự thú nhận : “Thật khó mà diễn tả được cảm xúc của tôi cũng như Trịnh Công Sơn. Cả hai chúng tôi đều cảm nhận sâu sắc rằng, nếu được chọn cho riêng mình một người đẹp, một hoa hậu theo tiêu chí của thi nhân, cả hai chúng tôi chỉ có thể chọn Mạc Lê Đan Thanh (SV Y Khoa, quê Quảng Nam- Đà Nẵng, dự thi năm 1992) chứ không phải ai khác. Thân hình mảnh mai với cái nhìn e lệ, dịu dàng, lúc mơ màng, gần gũi, lúc xa xăm... Tôi cảm thấy cô gái nhà họ Mạc không phải đi mà là lướt nhẹ trên sân khấu như một làn gió thoảng...”. Nhưng có một sắc đẹp tuyệt mỹ rất thật không hề “mơ màng”, “trong ngọc trắng ngà” từ gương mặt đến thân hình mà tác giả cho rằng qua gần 20 năm gồm 10 cuộc thi Hoa hậu Việt Nam, với hàng nghìn người đẹp đã gặp trong đời (kể cả hoa hậu của một số quốc gia khác), chưa bao giờ nhìn thấy một cô gái đẹp đến như vậy – đó chính là Hoa khôi Đồng bằng sông Cửu Long 1996 Hồng Yến, 17 tuổi. Song cuối cùng Hồng Yến chỉ đoạt ngôi vị Á hậu 2. Lý giải về điều tưởng chừng như vô lý này, tác giả viết : “Biết làm sao được. Trời không cho ai tất cả. Nếu Hồng Yến trau dồi được kiến thức, phát triển được vẻ đẹp trí tuệ, tôi tin là, với sắc đẹp hình thể của cô, không những cô xứng đáng là Hoa hậu Việt Nam mà còn có thể trở thành Hoa hậu thế giới. Nhưng, vẫn là chữ nhưng... luôn tồn tại trong cuộc đời”.
Tính nhân văn, sự đam mê đi tìm cái đẹp chính là mạch chuyện xuyên suốt trong loạt bài ký sự về Hoa hậu Việt Nam của tác giả trong cuốn sách này. Nếu tinh ý, bạn đọc sẽ hiểu thêm về một thi sĩ Dương Kỳ Anh luôn đắm đuối cái đẹp, không chỉ trong gần 20 năm trên cương vị người sáng lập và tổ chức các cuộc thi Hoa hậu của nước Việt Nam thống nhất, mà còn từ thủa là “những anh chàng nhà quê chân đất, đầu trần, đã rủ nhau lội ruộng băng đồng đi xem một cô gái được coi là hoa khôi của làng bên cạnh”. Sau khi Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền đăng quang, trong chuyến đi làm từ thiện cùng Hoa hậu suốt chiều dài đất nước, nhân tiện ghé về thăm quê. Trước sự khát khao ngưỡng mộ cái đẹp của cả người dân quê ông quanh năm chân lấm tay bùn, tác giả xúc động viết : “ Nhìn những bức chân dung treo trên bàn thờ, tôi có cảm tưởng ông nội tôi, bố tôi đều mỉm cười, gật đầu như nói rằng con đã làm được một việc tốt là biết tôn vinh cái đẹp...”.
Đọc đến những bài ký sự cuối cuốn sách như Vì sao báo Tiền phong tổ chức Hoa hậu ?; “Loạn” Hoan hậu và... rồi Từ đi xin đến... được mời bạn đọc sẽ có được cái nhìn tổng thể về các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam do báo Tiền phong tổ chức trong suốt 18 năm qua. Đặc biệt là sự gian nan vất vả của những người sáng lập và tổ chức để có được chuyện “từ đi xin” địa điểm tổ chức trong những năm đầu đến “được mời” như ngày hôm nay. Lo lắng đến mất ăn mất ngủ trước áp lực và kỳ vọng của công luận, mệt mỏi, thậm chí đôi lúc nản lòng trước cơ chế, trước sự đấu tranh mang tính quy luật giữa cái mới và cái cũ, trước trăm nghìn chuyện phát sinh... là một phần trong hành trình đi tìm và tôn vinh cái đẹp suốt 20 năm qua của nhà thơ, nhà báo Dương Kỳ Anh trong thiên ký sự này. Đúng như tác giả chiêm nghiệm trong những dòng cuối cùng của cuốn sách : “Người đẹp thì hiếm, cái đẹp dễ bị nghi ngờ, cái mới thường bị cái cũ chống trả quyết liệt... Nhưng cuộc đời, gieo thứ nào sẽ gặt thứ đó. Cuối cùng mọi sự sẽ sáng tỏ, sẽ được đền đáp, vấn đề là thời gian. Thời gian là thẩm phán công bằng nhất của mọi giá trị trên đời”. Đằng sau “Hoa hậu Việt Nam – Những điều chưa biết” chính là lòng nhân ái, sự đam mê, tôn vinh cái đẹp của một thi sĩ, một nhà báo không chỉ cho riêng mình mà cho toàn xã hội...
Sách dày 145 trang, trình bày đẹp với nhiều ảnh tư liệu quí về các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam, giá 25.000 đồng, có bán tại tất cả các hiệu sách trong hệ thống nhà sách Tiền phong, nhà sách Hương Thủy (25B Hạ Hồi, Hoàn Kiếm, Hà Nội) và các nhà sách trên toàn quốc. bangviolinh (Theo TPO)
|
|
 |
|
 |
|
|