|
|
KHÔNG LỘN ĐUÔI LÊN ĐẦU
* Sau khi đã tóm tắt xong "Chủ thuyết Dung thông & Đạo làm người" (phải nói cũng khá khó hiểu), với sự khuyến khích và yêu cầu của mấy thi hữu thân thiết, tôi xin từ từ trình những tiểu luận (dạng đoản văn) dễ tiếp thu về các bước đầu Rèn luyện tinh thần rồi Nuôi dưỡng tâm hồn, coi như khúc dẫn dắt ta đi dần vào "Chủ thuyết Dung thông & Đạo làm người". Xin đa tạ sự quan tâm và bao dung của quý thi hữu vntđ.
KHÔNG ‘LỘN ĐUÔI LÊN ĐẦU’
Đã làm người, “đã sinh ra ở trong trời đất” ai cũng muốn sống xứng đáng, muốn thành công hạnh phúc, cho nên không thể không rèn luyện. Ai ai cũng hiểu sự cần thiết phải ra sức rèn luyện. Có điều là bắt đầu từ đâu? Đây là vấn đề kinh nghiệm, cũng là vấn đề phương pháp luận và quan điểm. Có thể giản đơn nghĩ ‘bắt đầu từ chỗ bắt đầu’, có thế thôi. Rất phải. Song ngày nay quá nhiều người tuyên truyền đi con đường ‘tắt’ - bắt đầu từ đuôi, nên chăng? Chúng ta ai cũng đều dễ dàng nhận thấy nói chung đối với mọi việc trên đời, cứ coi trọng gốc và khởi đầu từ gốc là phải đạo nhất. Phải làm xuôi, không làm ngược là hợp lí hơn cả. Rèn luyện cũng phải từ gốc vậy. Tức là phải từ tâm hồn. Tâm hồn làm GỐC, làm căn bản, làm hạt nhân cho rèn luyện. Tức coi rèn luyện tu dưỡng tâm hồn là cơ bản nhất trong rèn luyện và khởi đầu rèn luyện cũng phải từ tâm hồn. Chúng ta sẽ vững vàng đi từ TÂM đến mọi mặt của THỰC TẠI. Nếu không tuân thủ đúng như vậy, làm ngược lại thứ tự quy trình đó là làm trái quy luật thì phải gọi là ‘lộn đuôi lên đầu’! Kinh nghiệm cho hay làm như thế sẽ không kết quả như mong muốn, thậm chí gặt hậu quả xấu, tức là làm sai rồi. Nên bình tĩnh, kiên tâm xuất phát từ bên trong lòng ta, thực sự ‘đi’ từ tâm hồn! Không nên làm ngược. Trong việc rèn luyện, không ‘lộn đuôi lên đầu’! *** Qua khá nhiều sách mới đây ở nước ngoài và cả trong nước (‘lược dịch’ hoặc ‘biên soạn dựa theo’), có thể thấy một tham vọng dạy ‘thành công’ (chỉ cốt thành công thôi, ‘thành công’ bằng mọi giá) thông qua rất nhiều lời khuyên hành động có ki xảo, nhiều chỗ thật tỉ mỉ tinh vi, kể cả không né tránh giả dối, thậm chí cho phép ‘chân thành dỏm’ miễn làm sao chiếm được cảm tình người khác. Ôi thôi, ‘không thật lòng’ có thể lừa được người đấy, nhưng ngắn ngủi thôi. Con người ta ‘thức khuya mới biết đêm dài’ ‘đi đêm có ngày gặp ma’. Vả lại, phàm cái gì quá nặng về hình thức thì thường sẽ rơi vào giả dối. Phải thành thực tại tâm mới bền, mới là chân giá trị. Thậm chí có gọi là ‘sách học làm người’, là ‘nghệ thuật sống’ mà quá vội vàng những ki xảo, những ‘ki thuật’ sống với xu hướng nặng về vụ lợi thực dụng một cách lộ liễu, thì rõ là lệch, sai về cơ bản, về phương pháp luận. ‘Nghệ thuật sống’ của tâm hồn thực ra mới là vấn đề gốc. Cuối cùng rồi mà xét, trăm lần cái ‘ngọn’ mẹo vặt bề ngoài phù du, chẳng bằng một cái ‘gốc’ nghệ thuật sống chân chất từ bên trong tâm hồn chân chính sâu bền. Có câu hỏi: ở thời đại tin học, tốc độ, ở thời buổi thị trường kinh doanh, quá eo hẹp thời gian, để thành công có nên chọn con đường ‘tắt’ thực dụng ấy cho nhanh gọn và cũng đầy đủ rồi? Không, không phải như thế, và không thể như thế. Nếu xuất phát điểm từ ngọn, từ bề ngoài như trên thì cách giao tế ứng xử đầy ‘tâm lí học hiện đại’, đầy phương pháp ‘khoa học’ cao siêu và gì gì đi nữa thì vẫn là khập khiễng, chưa chính danh, chưa chính trực. Mà cũng chỉ mới là một vế của vấn đề. Còn cần một vế nữa, ‘vế ’ gốc: tâm hồn. Tâm hồn sinh chính tâm và cả nhiệt tâm với lòng say mê vô bờ - gốc của sức mạnh và niềm vui cõi đời này. Những cái này, ‘rốt cuộc lại’ quan trọng hơn sự khéo léo và thậm chí có khi còn quý hơn cả sự minh bạch của trí óc. Khi giác ngộ bằng cái tâm cảm động thực sự thì sự hăng say nồng nhiệt có thể sẽ trọn đời. Tâm hồn rèn luyện tu dưỡng thành cao thượng, nhân hậu, thành thực, ngay thẳng, cương quyết, quảng đại (rộng lượng, khoan dung, tha thứ), thông cảm, nhường nhịn - mà chữ của nhà Phật là ‘nhẫn nhịn’ - thì trước sau sẽ toả sáng. Và nhất là tự mình có thể tự tôn tự trọng, tự bằng lòng dù trong hoàn cảnh nào – điều kiện không thể thiếu để tiệm cận hạnh phúc. Còn học ki xảo, mẹo thuật ‘tuyệt hảo’ bên ngoài, kể cả nụ cười làm vẻ tao nhã tinh tế, dù công phu đến đâu nhưng nếu tâm chưa đạt hoặc không hề quan tâm đạt sự thành thực, thậm chí tâm lạnh lẽo, thờ ơ, buồn thiu, ích ki lại cố tình bỏ qua (chứ không phải không tự biết) không tu luyện tâm thì ôn hoà ‘mặt nạ’, cung cách ‘mặt nạ’ dù đúng phép ‘quốc tế’ cũng đâu che lâu được chân tướng! * Những suy ngẫm về rèn luyện, do vậy, tuyệt đối không theo hướng những‘xảo thuật bí truyền’ dù có ai đó ‘tuyên bố’ rằng nó đã tạo nên ‘thành công’ ở những nhân vật ‘thành đạt’ nào đó. Mà phải theo hướng rèn luyện từ gốc tức từ tâm hồn. Nhưng về hướng này thì lần này trong bài nhỏ này, chúng ta cũng sẽ chỉ mới có thể bàn hạn định trong một nội dung hạn hẹp nhất định, trong nội dung ‘để làm người’ thôi. Chỉ mới dám tập trung vào một góc nhỏ, vào các yếu tố phù hợp với đại đa số chúng ta mà thôi. Cái ‘gốc tâm hồn’ để ‘làm người’ như mỗi chúng ta dần dà đã nghiệm thấy là quan trọng bậc nhất và có tính quyết định hạnh phúc. Nhưng rèn luyện nó đâu có dễ. Vì lẽ ‘làm người’ là với nghĩa ‘người’ có tâm hồn, nhân cách, đạo đức, lương tâm. Khổng Tử xưa đã than “vi nhân nan” (làm người khó) ! Không những khó, lại không có sẵn một mẫu tâm hồn duy nhất gọi là lí tưởng nhất, là tận thiện để chỉ cứ noi theo trong mọi trường hợp. Bởi vì cái tận thiện của mỗi người không ai giống ai cả: chính đó là cái phong phú tuyệt diệu của nhân loại. Do đó mỗi người chúng ta, dù thấu đạt mọi nguyên lí rồi, vẫn cần một nỗ lực thêm nữa - vạch riêng phần nội dung cụ thể chỉ phù hợp cho bản thân mình. Trong lúc hoạch định nội dung rèn luyện đó, ta chú ý tránh phiến diện, phải bao gồm cả phía vật chất và thân thể. Chúng ta biết tâm hồn (bên trong) và thân thể (bên ngoài) thống nhất làm một, tinh thần và vật chất làm một, cá nhân và xã hội làm một. * Có thể tạm tóm tắt rằng: chớ đi theo vết xe ngược đời, lười biếng - chỉ luyện bên ngoài, trên ngọn mà thôi. Chớ lộn đuôi lên đầu như thế, hãy chịu khổ luyện hạp quy luật và cơ bản nhất là tu luyện gốc - tâm hồn. Khởi luyện phải từ GỐC ấy. Mọi đổi mới đều phải bắt đầu từ tâm hồn vậy. Và cũng chỉ cái TÂM mình mới dạy được mình đổi mới vì: “Không ai làm thầy mình “tốt hơn là cái tâm của chính mình” Câu nói nghe ‘rất hiện đại’ này là lời Trang Tử đã 24 thế ki! Trên dặm trường tu luyện gốc tâm hồn ấy, ta dần LÀM CHỦ mỗi hành vi của bản thân, để rồi phần nào làm chủ (chí ít cũng ảnh hưởng đến) số phận mình. Và rốt cuộc lại, đích ở cuối chặng đường phải là tâm hồn thanh thản . Công cuộc rèn luyện tu dưỡng từ gốc tâm hồn nhằm nâng cao tâm hồn để làm tròn chức năng làm người là một trong các việc quan trọng hàng đầu, mọi người đều muốn hiểu kỹ, và rất nên thực hiện liên tục suốt đời. Như kinh nghiệm những người đi trước, đây là công việc tuy đòi hỏi nhiều cố gắng bền bỉ nghiêm túc, nhưng lại tạo ra nhiều hứng khởi. Vì lẽ tu dưỡng tâm hồn vừa là khoa học lại vừa là nghệ thuật nữa. GS TS Nguyễn Huy Dung
|
|