Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-07-2010, 02:27 pm 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 

"Lạy giời, việc bầu bán đừng làm xấu mặt Văn nhân"


(TVN/VNN)Theo Nhà thơ Nguyễn Duy: "Nhà văn thứ thật bao giờ cũng có thái độ chính trị, nhưng không phải là "cái đuôi" của nhà chính trị. Hội Nhà văn không nên tự trương thêm cái mác "chính trị" nữa, trong trách nhiệm xã hội đã kín đáo bao hàm trách nhiệm chính trị rồi."

LTS: Gặp gỡ & Đối thoại thứ Năm tuần này là chia sẻ của Nhà thơ Nguyễn Duy trước thềm Đại hội Nhà Văn sẽ khai mạc đầu tháng Tám sắp tới.


"Đừng làm xấu mặt Văn nhân"

Đầu tháng Tám Đại hội Nhà văn sẽ khai mạc tại Hà Nội. Theo ông, Đại hội lần này nên tập trung "mổ xẻ" những vấn đề gì?

Nhà thơ Nguyễn Duy: Theo thông lệ những đại hội trước, các nhà văn VN thường được biểu dương và được định hướng nhiệm vụ qua diễn văn nửa chào mừng nửa huấn thị. Tiếp đến là báo cáo của lãnh đạo Hội, tổng kết nhiệm kì qua, đề ra phương hướng nhiệm kì tới, rồi các tham luận góp ý bổ sung cho báo cáo đó, xoay quanh việc viết lách thế nào để hòan thành nhiệm vụ nhà văn, sôi nổi và gay cấn nhất vẫn là chuyện bầu cử Ban chấp hành mới. Kết thúc, đại hội nào cũng thành công tốt đẹp...

Giá mà đại hội lần này đổi mới - đổi mới thôi chứ chưa phải thay đổi - được nội dung nghị trường, dành phần thì giờ thích đáng cùng nhau trao đổi chuyện nghề nghiệp. Thí dụ: Nhà văn - anh là ai? Là nghệ sĩ? Chiến sĩ? Cán bộ? Làm công ăn lương? Một mà nhiều? Nhiều trong một? Hay, nhà văn là nhà văn? Từ đó, xác định cho phù hợp với thời cuộc: Hội Nhà văn là gì? Một tổ chức "xã hội - nghề nghiệp" hay "chính trị - xã hội - nghề nghiệp"?

Thiết nghĩ, nhà văn thứ thật bao giờ cũng có thái độ chính trị, nhưng không phải là "cái đuôi" của nhà chính trị. Hội Nhà văn không nên tự trương thêm cái mác "chính trị" nữa, trong trách nhiệm xã hội đã kín đáo bao hàm trách nhiệm chính trị rồi.

Có một câu chuyện "nhỏ" thôi, Tờ Văn nghệ của Hội Nhà văn vẫn đang trương khẩu hiệu "Vì Tổ quốc. Vì Chủ nghĩa xã hội" ngay cạnh cái tên "Văn nghệ". Câu khẩu hiệu này xuất hiện trên tờ Văn học số đầu tiên của Hội nhà văn vào ngày 25/5/1958 sau đợt kiểm điểm Nhân văn giai phẩm (tờ báo Văn sau đó đổi tên thành tờ Văn học). Đây là câu khẩu hiệu của một thời, nhưng kéo dài mãi đến bây giờ. Thử hỏi có tờ báo nào chăng khẩu hiệu như thế không? Kể cả trong các diễn văn ở các sự kiện cũng không "hô" như thế nữa. Quan trọng là những gì trong lòng, chứ đâu cần "thích chữ lên trán" như vậy?

Hình ảnh
"Lạy giời, việc bầu bán đừng bị biến thành cuộc tranh đấu
làm xấu mặt văn nhân..." Ảnh: Tuổi Trẻ.


Lẽ ra Nhà văn sống bằng sức lao động của chính mình. Hội Nhà văn hoạt động nhờ vào nguồn hội phí, nguồn kinh phí tự tạo, nguồn tài trợ xã hội, và nguồn hỗ trợ của nhà nước thuộc ngân sách văn hóa mà bất cứ quốc gia nào cũng có. Sau đó hãy bàn đến chuyện tổ chức guồng máy của Hội sao cho gọn nhẹ, tiết kiệm mà hiệu quả, tránh kềnh càng, hình thức, lãng phí tiền bạc của dân mà phức tạp hóa sự vụ. Sau cùng mới là chuyện bầu cử ban chấp hành Hội. Lạy giời, việc bầu bán đừng bị biến thành cuộc tranh đấu làm xấu mặt văn nhân... Ấy chỉ là mong ước của tôi thôi, xin thành thật nói thẳng.

Nhưng hình như cả trên báo chí lẫn các diễn đàn, câu chuyện nóng nhất lại chỉ là chuyện bầu BCH, chuyện ai sẽ là chủ tịch Hội khóa mới?

Bản thân tôi thấy buồn khi nhiều cuộc điện thoại, nhiều email cứ hỏi "ý ông thế nào về nhân sự sắp tới", trong khi bản thân tôi không để ý nhiều đến chuyện đó? Đúng ra thì tôi cũng quan tâm, nhưng thật lòng nghĩ không nên mất quá nhiều thời giờ để bàn câu chuyện đó. Cũng lâu rồi tôi không tham gia Đại hội (3 lần không tham gia ĐH của thành phố, 2 lần không tham gia Đại hội ở trung ương).

Lần này ông sẽ tham dự chứ?

Tôi sẽ ra Hà Nội, nhưng có dự ĐH không thì còn "xem thế nào", bởi "Có cô thì chợ cũng đông, cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui". Mình ngồi đó mấy ngày, có khi lại bị lội kéo vào những cuộc trò chuyện này, cuộc cãi vã kia, có khi còn bị... chửi lây.

Văn giới không ngủ quên, chỉ là lực bất tòng tâm

Theo ông, Hội Nhà văn nên giữ vai trò gì?

Phải bàn được vấn đề cốt lõi, nhà văn là ai? văn học làm được gì cho cuộc đời? thì mới có thể bàn đến Hội nhà văn nên giữ vai trò gì? Thời bây giờ chỉ cần viết chút ít, tự bỏ tiền hoặc xin được tài trợ in vài cuốn sách, thậm chí đi viết thuê cũng được gắn mác nhà văn. Nhà văn như thế thì tổ chức hội sẽ ô hợp, người tài năng đứng đắn cũng có, mà người vào hội cho có tiếng cũng không ít. Chẳng thế mà nhiều anh em trẻ có năng lực văn chương không thích vào hội, mà tự đứng ra lập nhóm để "chơi" với nhau. Xã hội phân hóa thì nhà văn cũng phân hóa, nhưng giá như phân hóa đến cùng đi, để nhà văn cho ra nhà văn, thậm chí những người thật sự là nhà văn đều... ra khỏi Hội!

Lâu nay độc giả vẫn có ý trách các Nhà văn hình như đang ngủ quên nên mấy chục năm qua nền Văn học của chúng ta vẫn chưa có tác phẩm để đời. Là người trong cuộc, ông chia sẻ thế nào với các độc giả vốn luôn yêu mến nền Văn học Việt Nam?

Thực ra, các nhà văn không ngủ quên đâu, mà không viết được, hoặc chỉ viết được đến... thế thôi. Nhìn chung, lớp nhà văn lớn tuổi thì "lực bất tòng tâm", cạn kiệt cả sức sống lẫn sức viết. Lớp trẻ thông minh, sung sức, nhưng có mấy ai thiết tha với "tác phẩm để đời", khoái gì viết nấy, tiện thì "chơi", chán thì thôi, dại gì bì bõm cả đời với sóng nước văn chương bập bềnh vô định.

Không ít người đeo cái danh hiệu nhà văn như món đồ trang sức, có thể làm sang, có thể hóa kệch cỡm. Cũng phải công tâm ghi nhận, chỉ tính từ sau 1975, tuy chưa nhiều nhưng đã có những tác phẩm để đời đó chứ, đều nhờ vào thực tài của tác giả, có già có trẻ...Phải kể đến tài năng - một yếu tố quyết định trong sáng tác văn học mà thiếu nó thì đừng mơ đến tác phẩm lớn.

Phải chăng còn một lý do mà ông chưa nhắc tới, là các nhà văn Việt Nam đang dành quá nhiều thời gian cho những công việc "ngoài văn chương"? Nào làm báo, là phim,... chưa kể một thời gian "không nhỏ" dành cho những tranh cãi, đấu đá? Giá những thời gian ấy được các nhà văn dành cho văn chương thì sẽ có nhiều tác phẩm khá hơn chăng?

Đã có một thế hệ xả thân với văn chương, dành hết "ruột gan máu thịt" cho việc viết văn, làm thơ, đôi khi như "tâm thần", lơ ngơ. Còn bây giờ lớp trẻ tỉnh queo, không có nhiều cảm xúc mạnh mẽ cho sáng tác, sự gắn bó thì càng thiếu. Nhà văn hiện nay làm rất nhiều việc để sống, không chỉ làm báo, làm phim mà còn làm công ty, làm công chức, làm doanh nhân. Văn chương đối với họ như trò chơi, tiện thì chơi, chán thì thôi như tôi đã nói.

Một công việc cũng ngốn rất nhiều thời gian của nhà văn bây giờ là ngồi đọc mạng. Già như bọn mình mỗi ngày cũng mất vài giờ đồng hồ, anh em trẻ còn hơn rất nhiều, nào đọc tin, viết blog, rồi trao đổi, cãi cọ, kể cả tranh đấu. Những cái đó làm cho tâm tình của con người bị vụn ra, mỏng manh đi. Có một chút tài năng, có dồn hết sức lực tâm huyết vào viết còn chưa chắc ra gì, huống hồ chia nát ra như thế?

Nhiều người đổ lỗi cho lý do này lý do khác nên chúng ta chưa có được tác phẩm lớn xứng tầm? Có thật như thế không? nhà văn có thể tự tạo ra khoảng tự do cho mình không?"

Với nhà văn, không gian tự do nội tâm quan trọng hơn không gian tự do ngoại cảnh. Tùy theo tài năng, bản lĩnh, nhân cách và bút lực khác nhau của từng nhà văn, hàm lượng tự do trong không gian nội tâm của mỗi nhà cũng khác nhau, để đành chịu bị dồn ép hay khắc chế được áp lực của không gian ngọai cảnh vốn chưa bao giờ có hàm lượng tự do cao. Tự do nhà văn là cái tự do tự có, như tự điều chế lấy oxy mà thở, không thể trông nhờ vào bất cứ sự ban phát nào.

Hình ảnh
Nhà thơ Nguyễn Duy trong buổi ra mắt
cuốn Về Côn Sơn. Ảnh: Tuổi Trẻ.


Tự vượt lên "hoàn cảnh" mà viết, nếu nhà văn đã bị mất tự do trong lòng thì xin đừng mơ tới tác phẩm văn học lớn, cũng xin đừng đổ hết tội cho "hoàn cảnh". Nói vậy, không phải là phủ nhận tác động của môi trường xã hội, của không gian ngoại cảnh tới nhà văn và tới cả một nền văn học.

Không gian ngọai cảnh với hàm lượng tự do cao hay thấp có thể tạo hưng phấn, hoặc ức chế và kìm hãm năng lực sáng tạo của nhà văn, mở rộng hoặc thu hẹp cánh cửa xuất bản, hướng dẫn đúng hoặc sai dư luận xã hội tiếp thụ giá trị văn học, kích thích nảy nở hoặc làm thui chột tài năng sáng tác...

Phải luyện cho được Thi pháp mới

Theo ông, Viết văn và Nhà văn có gì giống và khác nhau? Và trách nhiệm của Nhà văn với xã hội cần được đặt ra như thế nào?

Viết văn với Nhà văn thì đều phải viết cả, nhưng khác nhau cái mục đích của việc viết ấy. Viết văn, chỉ viết để chơi, hoặc nhằm để bán, hoặc đổi lấy quyền lợi - cũng là một cách bán, đôi khi biến người viết thành Thợ viết.

Nhà văn viết nhằm phổ biến tác phẩm, truyền tải được tư tưởng, cảm xúc của mình tới độc giả bằng nghệ thuật ngôn ngữ, góp phần xây dựng nhân cách, nhân tình và thúc đẩy tiến bộ xã hội. Có thể lấy lập luận nổi tiếng của danh họa Picasso: "Thợ vẽ là vẽ cái để bán, còn Họa sĩ thì bán cái mình vẽ" để suy luận sang lĩnh vực văn học.

Ở phương Đông, trách nhiệm xã hội của nhà văn đã được xác lập từ lâu, "văn dĩ tải đạo". Có bạn trẻ chia sẻ í nghĩ không khác tôi. Lại có bạn trẻ "bẻ" tôi: bác vẽ chuyện mãi thôi, đời nay khác rồi, chúng em cứ vẽ là họa sĩ, cứ viết thì là nhà văn tuốt!...

Không thể phủ nhận, trong các giai đoạn chuyển mình của dân tộc, Văn học luôn xác lập được vị trí cao trong xã hội và trong lòng người đọc. Giai đoạn hiện nay cũng đang được xem là một bước chuyển tiếp theo của đất nước, theo ông, các Nhà văn Việt Nam cần làm những gì để có được những tác phẩm đi trước mở đường như các Nhà văn Việt Nam đã làm được cách đây mấy chục năm? làm thế nào đó để nhà văn hòa nhập làm một với dòng chảy của đời sống hôm nay?

Văn học có phân kì của nó, nhà văn có thời của mình, không thể cưỡng lại qui luật. Các nhà văn qua nhiều thời đã nối tiếp nhau làm nên một nền văn học Việt Nam, chưa lớn so với thế giới, nhưng đã có những đỉnh cao đáng tự hào cả trong giai đọan cổ điển lẫn hiện đại. Văn học đương đại, có thể nói không ngoa, đang nằm trong tay lực lượng viết trẻ, nhất là từ lứa 7x..., 8x... về sau.

Thế hệ tôi, lứa trưởng thành trước 1975, đến nay đã cổ rồi gió thổi mùa thu (thơ Bằng Việt), những gì làm được thì đã làm, dù rất muốn cũng không đủ sức vượt hơn được nữa, trừ những tài năng ngọai lệ, biết đâu. Lắm vị thuộc lứa trước chúng tôi đã thành người thiên cổ rồi.

Nhà văn trẻ bây giờ có nhiều ưu thế hơn lớp cha anh về nhiều thứ, về tự do và dân chủ, điều kiện học hành, cập nhật thông tin và tri thức, giao du tòan cầu và hội nhập nhân loại, cả không gian ngòai đời lẫn không gian trong lòng đều thông thoáng hơn... Nhưng, để trở thành lớn được, mở ra con đường văn học mới được, thì ngoài tài năng là tài sản cố định phải có, nhà văn vẫn phải có tấm lòng với số phận con người, cảm nhận và chia sẻ được tâm tình cộng đồng dân tộc, thở được hơi thở thời đại, và cuối cùng, còn phải luyện thành công được cái gọi là Thi Pháp Mới nữa.


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (29-07-2010, 03:24 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-08-2010, 02:32 pm 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
Văn chương và bệnh "tự yêu mình"

Tác giả: Nguyễn Hòa

(TVN/VNN)Một số nhà văn, khi hân hoan với cái thẻ hội viên thì có lẽ lại quên rằng, danh tiếng của họ trước hết và bao giờ cũng phụ thuộc vào tác phẩm.


Như đã thành thông lệ trong các năm gần đây, cứ sắp tới Đại hội của Hội Nhà văn là làng văn nước Nam lại rộn ràng, khiến một kẻ không phải là hội viên như tôi cũng phải quan tâm. Bởi quan tâm nên tôi nhận ra một điều, bên một số nhà văn đã viết bài hay trả lời phỏng vấn, bày tỏ tâm huyết với nghề, hy vọng đại hội sẽ tạo đà giúp văn học nước nhà phát triển; thì dường như với một số hội viên, mỗi kỳ Đại hội Hội Nhà văn là dịp để "xả" bức xúc, để nói ra những điều mà suốt mấy năm chẳng thấy nói ra.

"Người đưa tin" và những chuyện phi văn chương

Trên diễn đàn chính thức còn đỡ, trên một số blog hay website cá nhân thì xôm trò hơn, nhiều lời bàn ra tán vào. Mà ngoài mấy câu chuyện đại loại như bầu cử, đầu tư sáng tác, kết nạp hội viên, đi nước ngoài, đến chuyện ông này lãnh đạo hội, bà kia vào ban chấp hành, đại hội toàn thể hay đại hội đại biểu, chuyện kinh phí, chuyện họp ở đâu, ăn ở đâu, rồi làm thơ, làm vè...thì vẫn vậy, chẳng có gì mới.
Tuy nhiên, năm nay, trước Đại hội Hội Nhà văn có một điều nên coi là "mới". Đó là việc một Người đưa tin nào đó gửi đến email của nhiều nhà văn cái gọi là bản tin được đánh số cẩn thận. Đọc các bản tin, thấy một số điều có vẻ "cơ mật" nhưng chưa ngã ngũ, đang bàn thảo, chưa công bố, và chỉ người trong cuộc mới biết, được cho là dẫn lại từ các cuộc họp của Ban CH Hội Nhà văn trước Đại hội.
Kèm theo là mấy phương án dự kiến Ban CH, Tổng Biên tập, Phó Tổng BT báo Văn nghệ,... Về chuyện này, một nhà báo viết trên trannhuong.com: "Có mấy người cứ sùng sục trong các bản tin nặc danh, hết bài binh bố trận, hạ gục người này, rồi cô lập người kia. Rồi bày đặt phương án chọn người, rồi hướng dẫn cách thực hiện, bầu bán...".
Còn một nhà văn khác thì coi "đây là một bản tin nặc danh. Thái độ không đàng hoàng này có người nói không nên chấp". Đọc bản tin số 13, thấy Người đưa tin tự giới thiệu: "Chưa phải là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam và có lẽ cũng không có cơ hội nhiều để trở thành hội viên... Công việc của Người đưa tin hiện nay lại gần như ngược với phẩm chất của một nhà văn... Việc điều hành một công ty chỉ mấy chục người đã làm Người đưa tin toát mồ hôi", tôi phì cười.

Hình ảnh
Liên tiếp những email được gửi đến các nhà văn
từ "Người đưa tin" nặc danh. Ảnh minh họa


Phì cười vì không tin ở nước Nam ta, một người gần như "ngoại đạo" với văn học lại có thể kể vanh vách và cập nhật về mấy cuộc họp của Ban CH Hội Nhà văn? Nhưng đáng nói là qua vài dòng như thế, nhân vật Người đưa tin đã "lạy ông tôi ở bụi này", vì ngay bản tin đầu tiên đã tự giới thiệu: "Chúng tôi là một số nhà văn ở những thế hệ khác nhau sẽ đến dự đại hội thống nhất với nhau lấy một cái tên chung là Người góp ý. Nhưng rồi nghĩ lại bèn lấy tên là Người đưa tin mới chính xác. Công việc của Người đưa tin là sẽ lần lượt gửi đến các hội viên Hội nhà văn Việt Nam những thông tin liên quan đến đại hội để chúng ta cùng suy ngẫm và bàn luận".
Là việc làm minh bạch, đàng hoàng sao phải tự mâu thuẫn như vậy? Liệu có thể coi đây là một thủ pháp ai đó đã tranh thủ lợi thế của internet để thực thi và làm nhiễu loạn thông tin trước Đại hội?
Ngày 15.6.2010, hẳn là vì khó có thể chia sẻ với hành xử khác thường của một số hội viên Hội Nhà văn, nên trong entry có nhan đề Viết trước Đại hội Nhà văn Việt Nam, một blogger khá nổi tiếng viết thế này: "Cũng không thấy đại hội nào rối rắm, ầm ĩ như đại hội của mấy ông bà nhà văn. Gần hai tháng nữa mới đại hội, nhưng những chiến dịch lobby, đánh đấm, đi đêm đã inh ỏm khắp ba miền Bắc Trung Nam...
Không có thứ hội nào mà các ngài lại tự bỏ phiếu bầu cho chính mình nhiều như Hội Nhà văn. Mỗi kỳ đại hội luôn có không dưới vài trăm ứng viên để chỉ chọn ra không quá 10 người. Thậm chí có người không phải hội viên cũng được giới thiệu ứng cử... Đại hội của các nhà văn nhưng có tham luận không phải bàn chuyện văn chương, mà là mượn văn chương đả kích, chửi bới nhau với những thứ ngôn từ mà người ngoài nghe được phải...kinh sợ!...
Không cần nhắc thì bạn đọc hẳn nhớ trong suốt một năm qua, tỉnh này thành nọ inh ỏi chuyện các ông nhà văn đấu tố nhau. Mà đâu phải chuyện văn chương, toàn mấy thứ quản lý linh tinh vài đồng xu gọi là hỗ trợ sáng tác. Vỗ ngực xưng danh nhà văn nhưng quanh năm suốt tháng chả viết được tác phẩm nào ra hồn, chỉ chúi đầu vào hàng núi đơn kiện tụng, tranh giành, đấu đá, chửi bới nhau với thứ câu chữ hàng chợ".
Lưu ý là entry trên đây công bố cách nay gần 2 tháng, song chưa thấy nhà văn nào tỏ ý bất bình hay lên tiếng phản đối? Còn về đại hội, một nhà thơ dự đoán: "Đại hội, quan trọng thật đấy, nhưng với các nhà văn thì đây cũng là dịp gặp gỡ, chơi bời... họp là phụ, vui là chính. Để rồi xem, trong khi Chủ tịch Hội hào hứng đọc bản báo cáo rất hay Vì sự cường thịnh của đất nước, vì phẩm giá con người thì ở bên dưới các nhà văn ta sẽ cứ nói chuyện rào rào, quay ngang quay ngửa, liếc dọc liếc ngang cho mà coi...
Sẽ là một đại hội ai phát biểu cứ phát biểu, ai nói chuyện tào lao cứ nói chuyện tào lao nhưng rất ôn hòa vui vẻ. Thế là vui". Mong sao điều "ôn hòa, vui vẻ" kia sẽ trở thành hiện thực, còn cứ như cái sự rầm rĩ bấy nay thì uy tín của một số nhà văn sẽ có cơ giảm sút!

Căn bệnh "tự yêu mình"

Gần đây, trước đại hội, một nhà văn hội viên trả lời phỏng vấn như sau: "Bằng sáng tạo và đam mê, tôi và những đồng nghiệp sẽ san phẳng sự cách biệt của văn chương Việt Nam- vốn được coi là vùng trũng - với thế giới". Nghe mà thấy "ghê răng"! Vào tuổi 50 mà nhà văn khẳng định như thế, tức là cái sự "san phẳng" kia sẽ ở trong một tương lai gần. Xem ra, khi căn bệnh "yêu mình" hay những biến cách của "tinh thần Narcissisme" hoành hành trong hoạt động xã hội- con người thì nó có thể cung cấp một danh sách không giới hạn về các sự kiện - hiện tượng bi hài.
Nhưng thật ra, một số nhà văn, khi hân hoan với cái thẻ hội viên thì có lẽ lại quên rằng, danh tiếng của họ trước hết và bao giờ cũng phụ thuộc vào tác phẩm. Mấy trăm năm trước, từng có nhiều danh sĩ nước nhà nổi tiếng vì tài năng thơ ca, họ được xã hội và công chúng đề cao, tin cậy, thậm chí trọng vọng.

Hình ảnh
Khi căn bệnh "yêu mình" hoành hành trong hoạt động
xã hội- con người thì nó có thể cung cấp một danh sách
không giới hạn về các sự kiện - hiện tượng bi hài


Tổng hòa các yếu tố uy tín xã hội và tài năng lớn của họ đã làm cho tên tuổi của họ được lưu danh. Nhưng xét đến cùng, với các danh sĩ đó, đặt sang một bên các sản phẩm thơ ca, thì tiếng tăm của họ không vì thế mà suy giảm. Thêm nữa, ở thời của họ, tài trợ sáng tác vẫn còn là một ý niệm chưa có trong vốn liếng từ vựng và cũng chưa bao giờ triều đình lại tài trợ một khoản ngân khố để Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm... làm thơ.
Thế mà thơ ca của họ vẫn lưu danh muôn thuở, tên tuổi của họ vẫn được hậu thế nhắc tới với lòng kính trọng. Và tôi tin, với hai mươi tám vì tinh tú trên bầu trời thơ ca Đại Việt trong Hội Tao Đàn (Tao đàn Nhị thập bát Tú) không có vị nào thi thoảng lại giơ cái thẻ hội viên để khẳng định mình là ai.
Tôi càng tin hơn nếu nói rằng, họ không có sở thích lang thang tỉnh này tỉnh khác, không mời mà vẫn cứ đi, tự xem mình là thượng khách. Đối với họ, không có chuyện người ta mời một vị là vị đó huy động cả bầu đoàn đi theo. Chứng kiến chuyến "vi hành" của mấy "danh nhân văn chương" từ trung ương về các tỉnh lẻ, sẽ thấy rất chán nản.
Vị thì đi lại khệnh khạng, nói năng hoành tráng. Vị thì tranh thủ hỏi đã đọc truyện ngắn A, tiểu thuyết B của anh ta chưa. Vị kẻ cả đánh giá theo lối "xoa đầu" tác phẩm của các anh chị văn nghệ sĩ địa phương. Rồi khi nhấp chén rượu vào, có vị coi trời chỉ to bằng...cái nón. Lúc ấy, thơ của thằng X, truyện của con Y đọc làm gì, giải thưởng vừa rồi, bọn chấm giải dốt, không biết đọc...
Ảo tưởng từ thói hư danh đôi khi có thể khiến người ta hành xử một cách lố bịch. Nên tôi chia sẻ với điều một nhà văn đã viết trong bài Cầm cái thẻ hội viên Hội Nhà văn để dọa ai? Rằng: "Chúng ta đừng biến Hội nhà văn thành hội của những kẻ thích "khoe" danh, cũng đừng biến Hội nhà văn VN thành Hội "đào tạo MC" chỉ đi nói, thưa chuyện, khoe thơ...trên tivi, lễ hội...Nếu có, đó chỉ là một phần nhỏ tác động vào sự nghiệp sáng tác văn học của họ".

Nhà văn cần...tồn tại như thế nào?

Một nền văn học khởi sắc, được bạn bè trên thế giới trân trọng, đó là một trong các mục tiêu của tiến trình phát triển văn hóa, là mong ước người yêu văn học, và đó cũng là điều thể hiện trực tiếp năng lực sáng tạo của các nhà văn. Xét đến cùng thì trước hết, việc nhà văn tham gia vào đời sống văn học là ý thức tự thân, cho dù xét về hình thức, tác động trực tiếp từ ngoại cảnh khiến nhà văn nảy sinh ý tưởng, phải cầm bút để giải tỏa xúc cảm nội tâm.
Lịch sử văn học và bản chất của quá trình sáng tạo cho thấy, tác phẩm văn học "để đời" luôn là tổng hòa của rất nhiều yếu tố, là sự gặp gỡ một cách tài hoa giữa vấn đề quan thiết của xã hội - con người với quan niệm tư tưởng - thẩm mỹ của nhà văn. Không có nội lực tiềm tàng, không có khả năng tưởng như "thiên phú", không đắm mình vào với nhân quần... người ta vẫn có thể "viết văn", nhưng sản phẩm làm ra không bao giờ trở thành một tâm điểm tinh thần của xã hội, mà chẳng chóng thì chầy, sẽ nhanh chóng bị lãng quên.

Hình ảnh
Một kỳ đại hội nhà văn sẽ chỉ có ý nghĩa về mặt lịch sử,
nếu người viết văn chỉ loanh quanh với chuyện làm
sao có được chiếc thẻ hội viên... Ảnh minh họa


Vào thời đoạn mà sự chuyển dịch của văn hóa đang diễn ra hết sức phức tạp, các vấn đề xã hội- con người trải trên một biên độ cực kỳ rộng lớn từ lạc quan đến bi thương, cái xấu và cái ác như đang đang giữ vị trí ưu thắng trước cái thiện và cái đẹp, câu hỏi phải tồn tại và cần tồn tại như thế nào đang ám ảnh hàng triệu con người... lẽ ra nhà văn- nếu thật sự là nhà văn, sẽ chú tâm khai thác nguồn đề tài vô cùng tận ấy để chia sẻ và đồng cảm với con người, để thức tỉnh, để gióng hồi chuông báo động và đặt cái xấu, cái ác trước "tòa án lương tâm"..
Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi mà điều đó vẫn chưa đến. Và thiết nghĩ, đừng vin vào các lý do ngoại cảnh. Quan sát đời sống văn học những năm qua, có thể thấy mọi sự đã thông thoáng hơn trước, từ ưu ái của báo chí đối với tác phẩm văn học đến việc xuất bản tác phẩm. Cũng đừng quy vào sự quản lý, tổ chức của Hội Nhà văn. Đầu tư hay hỗ trợ sáng tác, mở trại ngoài bắc hay trong nam, hội thảo về vấn đề lớn hay vấn đề nhỏ...tất cả đều sẽ giảm thiểu ý nghĩa nếu nhà văn không viết được tác phẩm cho ra đầu ra đũa.
Vâng, rốt cuộc thì, một kỳ đại hội nhà văn sẽ chỉ có ý nghĩa về mặt lịch sử, nếu người viết văn chỉ loanh quanh với chuyện làm sao có được chiếc thẻ hội viên, loanh quanh với chuyện bầu cử, hỗ trợ sáng tác, với cái chữ "tôi" to tướng,... mà không dành thời gian tăng cường nội lực, không dành tâm huyết cho sáng tạo. Và như thế, tác phẩm đỉnh cao sẽ mãi mãi vẫn chỉ là ước mơ còn ở phía chân trời. Do vậy, người yêu văn chương, luôn gửi gắm hy vọng vào Hội Nhà văn lại tiếp tục thấp thỏm trông đợi vào chu kỳ: 5 năm, rồi lại... 5 năm.


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bằng Lăng cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (05-08-2010, 02:48 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.354s | 22 Queries | GZIP : Off ]