Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 12 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: LỜI CÁM ƠN CUỘC SỐNG
Gửi bàiĐã gửi: 10-08-2009, 11:49 am 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 

LỜI CÁM ƠN CUỘC SỐNG


Thân chào các bạn

Trong đời sống hằng ngày chúng ta vẫn thường nghe thấy những câu mang tính an ủi như ''trong cái rủi lại có cái may'..và đôi khi trong nỗi buồn thì ta lại tìm được niềm vui...................
Các bạn quý MM qua thời gian nằm viện với cái đau thể xác ,với nỗi buồn trong tim.....tưởng chừng như ko thể qua khỏi được, nhưng khi nhìn xung quanh còn quá nhiều những mảnh đời bất hạnh mình mới nhận ra rằng ta ko thể bi quan trước nỗi đau ,buồn nhỏ nhoi này.......................................
MM cám ơn cái rủi...và nỗi buồn.....và chân thành Cám ơn cuộc sống đã đem lại niềm vui ngày hôm nay trong tâm hôn mình.... MM sẽ Sưu tầm những LỜI CÁM ƠN CUỘC SỐNG từ khắp bốn phương về tặng các bạn nha và mời các bạn cùng tham gia cho D Đ mình thêm phong phú

================================================


EM LÀ CÔ GÁI TRỜI BẮT XẤU


Tôi là một cô gái ko được trời ban cho vẽ đẹp ngoại hịnhVì thệmỗi lần soi gươngtôi cảm thấy tũi thânvà buồn vô han.chúnh điều ấy đã kuiến tôi trở thànhngười mang nhiều mặc cảmvà hay thầm ganh tị vớinhững bạn bè có ngoại hình xinh xắn hơn mình và có lẽ nỗi đau khổ ây sẽ còn đeo đặng ,gậm nhấm tâm hòn tôi suốt cuộc đời nếu nhân duyên ko khiến tôi gặp ban.
....Ngày ấy trong một quán ặn giữa buổi trưa hè nắng gắt,một cô gạn nhỏ nhắn trạc tuổi tôi trong chiếc áo vá nhiều mảnh vụng về chiếc mũ đã bạc mầu bởi mưa ,nắng trán đẫm mồ hôi bạn chặm chạp tiến vào quán với một người bạn gần như đồng cảnh ngộ của mình,,,,chiếc ghế nhỏ nhẵn thín,củ kĩ là vật cùng bạn song hành trên mọi nẻo đường đời...vì bạn đã mất hẳn đôi chân....bạn ngước nhìn mọi người cầu xin bố thí cho bữa cơm lót dạ
.........Cổ họng tôi đột nhiên đắng ngẹn,hai hàng nước mắt chực trào ra khỏi bờ mi....tôi tặng bạn một bữa cơm và một nụ cười,tôi nhanh chân rời khỏi quán vì sợ mọi người nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi.............
.chiều nay.lòng tôi nhẹ nhàng thanh thản đến lạ
.ko biết bây giờ bạn ấy đang ở đâu, tôi muốn gặp và muốn nío với bạn một câu; cám ơn bạnđã chỉ cho tôi thấy mình vẫn còn là người Hạnh Phụctôi muốn gặp và chia sẻ hạnh phúc của mình với ban.Bạn thiếu đi đôi chân,Tôi ko lí do gì để buồn khổ vì đôi chân thô kệch của mịnh giờ thì tôi hiểu rằng tôi chỉ cần đôi chân xấu xí của mìnhđủ mạnh để vượt qua những khó khăn và trắc trở của cuộc đời...
....Xin cám ơn cuộc sống....và cô bạn nho.........

HOA BĂNG NGÂN

MM sưu tầm


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: LỜI CÁM ƠN CUỘC SỐNG
Gửi bàiĐã gửi: 10-08-2009, 12:05 pm 
Viet Phuong Bac
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/manhthuongquan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 09:13 am
Lần ghé thăm trước: 07-02-2011, 12:43 pm
Bài viết: 673
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 296 lần
Được cảm ơn:
867 lần trong 326 bài viết
 
Cám ơn MM .câu chuyện bạn sưu tầm đáng để chúng ta suy gẫm...hãy bằng lòng và vui với tất cả những gì chúng ta có...HẠNH PHÚC KHÔNG Ở ĐÂU XA,NGAY TRONG TRÁI TIM NHÂN ÁI CỦA BẠN ĐẤY !


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 10-08-2009, 12:17 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT TRÊN CƠ THỂ

Có một phần quan trọng nhất trên cơ thể bạn. Bạn có biết đó là phần nào không? Tôi cá là bạn sẽ không đoán ra khi chưa đọc xong câu chuyện ý nghĩa này. Một phần thực sự quan trong và bất ngờ mà chỉ khi đọc tới đoạn kết bạn mới thấy nó ý nghĩa như thế nào. Cuộc sống luôn có những mất mát và những nỗi đau. Cuộc sống luôn cần bạn sẵn sàng chia sẻ dù chỉ là một phần nhỏ trên cơ thể . Không phải về chất, tinh thần đôi khi cũng quan trọng không kém. Hãy sống và chia sẻ, bạn nhé!


Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"

Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con." Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì." Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ."

Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.

Lúc đưa bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."

Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"

Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào." Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.
MM sưu tầm ,,,,,,,( em hãy dựa vào vai ta mà tựa ,,,,)


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: LỜI CÁM ƠN CUỘC SỐNG
Gửi bàiĐã gửi: 11-08-2009, 02:48 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
PHẢI CÂN NHẮC TRƯỚC KHI NGHĨ SAI VỀ MỘT NGƯỜI

Tôi về thăm nhà nhân dịp nghỉ lễ,Ngồi trên xe khách từ TP,HCM về CT suốt cả mấy tiếng đồng hồ mà người ngồi bên cạnh tôi dường như ko nói gị.Tôi hỏi anh ấy về đâu nhưng anh chỉ trả lời nhát gừng rồi chăm chăm đọc báo ,ăn 1 ổ bánh mì và uống hết 1 chai nước suối lớn.lúc xe dừng cho khách ăn cơm anh ta chỉ cầm chai nước và ngồi bất động cho đến khi xe chạy
Tôi bắt đầu khó chịu về con người này.từ lúc đó tôi khó chịu về mùi mồ hôi ,mùi thuốc lá và cách ăn uống của anh ta...chẳng hiểu sao lại có 1 con người ''khốn khổ '' đến thế ,ngay cả khuôn mặt , ngay cả tiếng hắt xì của anh ta cũng làm tôi khó chịu.Điều này chẳng dễ gì với một người phụ nữ , bởi tôi đang có cảm giác phải chịu đựng.Khi xe đến bến , tôi mới thở phào và nhanh chóng xuống xe mà quên cả 1 túi quà khác còn để dưới gầm ghế.
Tôi đang đi tìm 1 chiếc xe ôm thì anh ta hớt hải cầm theo cái túi quà của tôi và gọi " Cô gì ơi , may quá ! Đuợc về nhà dzui wá mà quên cả đồ sao? " Đến lúc này tôi mới được nghe giọng nói vui vẻ thực sự của anh.Tôi nhận lại túi quà , kèm theo 1 lời cảm ơn đối với anh , nhưng khi đi rồi , người đàn ông ấy còn để lại cho tôi nhiều phân vân đến vậy.
1 chuyến xe có 1 bác tài say tốc độ làm hành khách nhiều phen giật mình , có 1 người đàn ông "say" sự yên lặng.Còn tôi thì cứ "say" nghĩ sai về 1 người mà thực ra tôi đối với anh chẳng có 1 mâu thuẫn nào , 1 đối lập nào.Mọi logic đơn giản để quy chiếu về thái độ và hành vi của 1 con người đều là ảo tượngCon người phải trở thành thế này hay thế kia củng là 1 cố gắng đầy ảo tương. Không có những điều ngược lại thì hạnh phúc cũng không cọ , Cuộc sống đích thực bên trong mới là quan trọng , những lời tốt đẹp ồn ào bên ngoài có khác gì tiếng ồn của tàu xe...
Cảm ơn cuộc sống , cản ơn anh bạn "thích yên lặng" đã cho tôi nhận thấy 1 điều : phải cân nhắc mỗi khi nghĩ sai về 1 người.
NGUYỄN THỊ THU THẢO ( CẦN THƠ )


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: LỜI CÁM ƠN CUỘC SỐNG
Gửi bàiĐã gửi: 12-08-2009, 03:14 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
SAO TOI LAI VO TINH DEN THE

Tối qua, trên đường đi dạy về, tôi gặp một bà cụ. Tôi nhìn thấy bà từ xa. Chạy phía sau bà còn có một người đàn ông tuổi khoảng trung niên.


Bà có vẻ rất nặng nhọc, khổ sở với các túi xách, và bước đi rất khó khăn. Tôi định chở bà đi một đoạn. Nhưng không hiểu sao, lại chần chừ rồi thôi, đi tiếp...

Đi một khoảng ngắn, không đành lòng, tôi lại ngoái nhìn... lại thôi... Đi thêm một xa, càng suy nghĩ, tôi càng cảm giác xấu hổ đến nghèn nghẹn ngang họng.

Tôi không hiểu vì sao tôi lại vô tình, dửng dưng như vậy. Tôi cũng tự hỏi không hiểu vì sao người đàn ông đó lại có thể đi sau lưng bà cụ một cách thản nhiên như vậy? Vì chúng tôi cảnh giác với người lạ chăng? Chẳng lẽ chúng tôi đã sống theo kiểu luôn cảnh giác với mọi thứ, mọi người, đến nỗi trở nên dửng dưng đến vậy?

Cho đến lúc viết những dòng này, tôi vẫn còn cảm giác xấu hổ. Và tôi biết rằng những lời hay ý đẹp, những bài học đạo đức mà tôi vừa dạy cho đứa học trò, bây giờ trở bỗng nên sáo rỗng và vô nghĩa, xa lạ quá...

NGUYỄN THỊ NGỌC CẨM


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 14-08-2009, 11:17 am 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 

NỤ CƯỜI


Bạn có tin rắng " nụ cười có thể làm niềm vui sống thức giấc và vươn vai trong bạn,như tia nắng đầu tiên bứôc vào cơn mưa dài để báo hiệu những ngày sáng sủa sắp tới"? còn đối với tôi , tôi tin vì tôi đã bắt gặp được nụ cười ấy- một nụ cười khiến lòng tôi ấm áp.
Mọi người thường gọi ''chú '' là Thầy một cách kính trong. nhưng tôi-một cô bé đầu tiên tiếp xúc với Thầy lại gọi Thầy bằng Chú , ấn tượng của tôi về Chú khi chợt thấy Chú cười - một nụ cười không chút phiền muộn , không chút lo âu , khiến lòng tôi không khỏi tự hỏi " tại sao nụ cười của mình không như thế? tại sao ít người có đựơc nụ cười như thế? " Và bây giờ tôi đã tìm được câu trả lời : Nụ cười ấy chỉ có thể xuất hiện từ một trái tim thông thái , khoẻ mạnh và lòng yêu thương mọi người. Tôi rất cám ơn Chú , người đã cho tôi hiểui hơn về giá trị của tiếng cười , đã nhắc nhở cho tôi rằng phải biêt tự tạo cho chính bản thân mình một điềm lành bằng những nụ cười trên mội
Tôi muốn tiết lộ cho Chú một bí mật : bây giờ tôi đã có một nụ cười như thế.
Tôi tự hào , tôi sung sướng hạnh phúc khi mình là " Cô bé đặc biệt " vì có Chú , vì Chú đã xuất hiện trong cuộc đời tôi , đã cho tôi 1 niềm tin và sức mạnh để bước vào cuộc thi đại học sắp tới.Ngày hôm nay , rồi những ngày sau , trên con đường tôi đi có biết bao khó khăn nhưng tôi không phải lo sợ nhiều vì biết bên cạnh mình có những người thân và đặc biêt còn co tiếng cười của Chú.Tôi sẽ vững bước với tinh thần " Mỉm cười và sống trọn vẹn " Đó cũng là điều tôi mong muốn gửi gắm cho các bạn - những người đang đọc lời cảm ơn này của riêng tôi cho 1 nụ cười.
Nguyễn Thị Hằng Nga

MAI MO st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 15-08-2009, 10:09 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
MÓN QUÀ



Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai viết đó là "tình yêu từ ánh mắt đầu tiên". Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phái hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.
Vài ngày sau...
‘Reeeeng!..."
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi " Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn."
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:" Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn."
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

MM = ST


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 17-08-2009, 12:50 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
CHÚ RỂ TÂY VÀ CÔ GÁI MÙ




Một chuyện tình cảm động. Họ đã vượt qua mọi trở ngại để đến với nhau, bởi như lời chú rể nói: "Giá trị con người không ở cánh tay hay đôi mắt mà nằm ở khối óc và trái tim." Xin gửi bài này như một lời tâm sự, chia sẻ cùng các bạn.

Chú rể Tây và cô gái mù


Đoạn kết của mối tình vượt qua nửa vòng trái đất, ngôn ngữ và bất hạnh


TT - Nếu bạn tình cờ gặp một người đàn ông nước ngoài cùng một cô gái vừa mù, vừa mất một cánh tay dìu nhau đi trên đường phố Sài Gòn, có thể đó là Donald Lee Jones và Trần Thị Minh Tuyết. Tình yêu của đôi uyên ương ấy đã vượt qua nửa vòng trái đất, ngôn ngữ và bất hạnh.

Tin Minh Tuyết có chồng làm ấm áp cả thôn nhỏ Xuân Sơn, xã Xuân Trường, ngoại ô TP Đà Lạt. Những người từng hoài nghi về một kết thúc có hậu cho cô "lọ lem" bị mù hai mắt và cụt một cánh tay ấy cũng an lòng cầm trong tay tấm thiệp hồng. Kỳ diệu hơn, chú rể là một người bình thường đã đi tìm cô dâu qua nửa vòng trái đất.

Đám cưới xa

Người mẹ dìu con gái xúng xính trong chiếc áo cưới đi về phía bàn thờ gia tiên. Đôi mắt cô dâu được gắn mi giả cong vút như những người sáng mắt, nhưng cô phải lần dò từng bước. Một cùi tay cô buông hững hờ trong tay áo chiếc áo dài màu hồng của hoa tường vi. Nhìn cảnh ấy, chú rể bật khóc. "Cô ấy đẹp quá!" - anh nói khẽ với giọng tiếng Việt lơ lớ. Dù anh là người Mỹ nhưng lễ cưới vẫn diễn ra theo phong tục VN. Khi nhìn bốn ngón tay còn lại của cô dâu lần tìm ngón áp út của chú rể để đeo nhẫn, mắt nhiều vị khách cũng đỏ hoe.

Đó là cảnh của lễ cưới diễn ra sáng 10-5 tại một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm cuối một con dốc ở ngoại ô TP Đà Lạt. Tại nơi này 22 năm trước, một tiếng nổ kinh hoàng của quả mìn còn sót lại sau chiến tranh đã cướp đi ánh sáng và một cánh tay của Trần Thị Minh Tuyết. Khi ấy Tuyết là một cô bé 7 tuổi, hồn nhiên, thông minh và có giọng hát trong veo như tiếng suối.

Tai nạn xảy ra, ai cũng nghĩ Tuyết sẽ chôn vùi cuộc đời mình trong góc nhà. Thế nhưng... Khóc. Tuyệt vọng. Rồi gượng đứng dậy. Cô bé ấy đã miệt mài học chữ nổi, là học sinh giỏi nhiều năm liền. Như bao người bình thường khác, cô thi vào Đại học Khoa học xã hội và nhân văn ngành tiếng Anh. Một lần nữa, không ai tin cô gái ấy có thể học một ngành học gai góc vốn không ưu ái cho người không nhìn thấy ánh sáng. Và một lần nữa, sau khi cầm tấm bằng cử nhân ngoại ngữ, sau khi nhận nhiều cái lắc đầu, Tuyết cũng tìm được cho mình một chỗ làm: tư vấn viên về bảo hiểm xe hơi cho một công ty tư vấn bảo hiểm của Pháp.

Cuộc gặp gỡ kỳ lạ


Cô dâu Minh Tuyết (bìa phải) lần bước đến trước bàn thờ gia tiên - Ảnh: Yến Trinh


Một ngày tháng 5-2007, trong dịp đi du lịch, người đàn ông vừa bay từ nửa vòng trái đất tìm đến công ty tư vấn bảo hiểm xin gặp Minh Tuyết. Anh mang theo hai thanh sôcôla. Anh định dành cho người bạn quen qua mạng Internet ấy sự bất ngờ.

Thế nhưng nhìn cô gái nhỏ bé lần dò đến trước mặt mình, anh bật khóc. Chính người đàn ông ấy bị bất ngờ! Mặc dù đã nghe cô bạn mới kể về bản thân nhưng anh vẫn không tin vào mắt mình. Đặc biệt là nụ cười. Sao cô ấy có thể cười trong khi cô đã gặp nhiều bất hạnh như thế?! Đó là ấn tượng không thể phai trong lòng người đàn ông ngoại quốc.

Anh mang theo nụ cười ấy về Mỹ. Anh kể thật nhiều với bạn bè, với họ hàng về cô gái kỳ lạ mà anh đã gặp ở VN. Ban đầu, anh chỉ nghĩ quen và xem Tuyết như em gái nhưng qua lời kể, ai cũng bảo anh đã yêu rồi. Người đàn ông đã bước qua tuổi 60 chợt nhận ra những mầm xanh của niềm yêu đời đang bén rễ trong tâm hồn từ lâu chai lì cảm xúc. Anh cũng nhận ra mình đã yêu. Người đàn ông ấy thường xuyên lên mạng nhờ Tuyết dạy tiếng Việt. Và bảy tháng sau, anh quyết định sang lại công ty đang làm về sửa chữa xây dựng, cho thuê căn nhà để xách vali sang VN.

Anh thuê một căn nhà trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, Q.1, TP.HCM. Mỗi ngày bốn buổi, anh tình nguyện đưa đón Tuyết đi làm. Lúc mới sang VN, chưa rành đường đi, chưa có bằng lái xe máy nên anh dắt cô đi bộ hoặc đi xe buýt. Thời gian còn lại anh học tiếng Việt và hạ quyết tâm "chinh phục" ba mẹ Tuyết.

Ba thở dài. Mẹ lắc đầu khi nghe tới Lee. Vừa mừng cho con có được nơi nương tựa nhưng vừa lo vì Lee lớn hơn Tuyết nhiều tuổi, bất đồng ngôn ngữ, bất đồng văn hóa. Vậy là anh chàng ngoại quốc bắt đầu học phong tục VN, học nấu ăn kiểu VN, kể cả tập ăn mắm tôm, mắm tép. Ngày tết, Lee xách giỏ lên nhà Tuyết ăn tết VN. Lúc ba mẹ Tuyết ra rẫy, anh cũng vác cuốc cùng trồng sú, trồng hoa. Khi sửa nhà, anh cũng sửa điện, trộn hồ… Và cuối cùng, tiếng gọi "ba, má” của chàng trai ngoại quốc đã được chấp nhận.

Sang VN để cưới vợ!

Bây giờ ai hỏi Lee sang VN làm gì, anh đều trả lời bằng một câu tiếng Việt giản dị: "Qua đây lấy vợ!". Nhìn cảnh anh đi chọn từng hạt pha lê, từng hoa thêu đính trên chiếc áo dài cưới, chải từng lọn tóc cho vợ, có lẽ không còn ai nghi ngại về tình yêu ấy. "Không mắt, không tay không quan trọng, quan trọng là chúng tôi yêu nhau" - chàng rể Tây trả lời trong đôi mắt long lanh.

Rời ngôi nhà gỗ ở cuối con dốc nhỏ dài hun hút, tôi nhớ bàn tay của chú rể luôn nắm chặt cùi tay không ngón của cô dâu. Anh kể: "Khi đi trên đường, tôi thấy nhiều người có vẻ sợ cô ấy. Tôi không hiểu. Họ không biết rằng giá trị con người không ở cánh tay hay đôi mắt mà nằm ở khối óc và trái tim. Tôi yêu những suy nghĩ và cuộc sống của cô ấy. Chúng tôi sẽ ở lại VN và muốn giúp đỡ những người khuyết tật". Và tôi nhớ đến tâm nguyện của anh khi nhìn những vườn trà và hoa trải ngút ngàn. Đó là: "Tôi sẽ kể cho cô ấy những gì tôi thấy. Cô ấy chưa bao giờ dám chạy. Tôi sẽ nắm tay cô ấy chạy trên bãi biển và những cánh đồng...".

YẾN TRINH

MM = ST


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 23-08-2009, 02:25 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 

NẾN

Có một người rất nghèo , chuyên làm nến và bán nến, tuy nhiên chẳng mấy ai mua nến cả , ông cũng ít giao thiệp nên càng ngày càng sống khép kín với mọi người . Cứ mỗi buổi tối ông đóng cửa , tắt đèn tự giam mình trong nhà rồi than thầm số phận

Dần dần ông đi tới tuyệt vọng, ông nghĩ , tốt nhất là mình nên kết liễu đời mình . Một buổi tối , ông quyết định thực hiện suy nghĩ đó , đột nhiên có tiếng nỏi ,

Ông làm nến , sao không tự thắp cho mình một ngọn nến ???

Nghe giọng nói không biết từ đau , ông hoảng sợ

- Ai đó -

- Ta là một vị Thần , nếu ngươi muốn ta có thể thắp sáng ngọn nến Hi vọng cho ngươi,-

Lưỡng lự nhưng cuối cùng ông cũng đồng ý

Ông cảm thấy yêu đời hơn, suốt ngày ông chỉ chăm chút cho ngọn nến đó cháy sáng mãi , tuy nhiên ngọn nến ấy cũng tàn dần theo quy luật tất yếu

Ngày một , ngày hai , niềm tin yêu cuộc sống của ông lụi dần , rồi một ngày ông hoàn toàn cảm thấy chán đời và mệt mỏi vì cứ phải sống như thế. Ông lại giam mình trong nhà , lhóc lóc , dĩ nhiên là vị Thần dấu mặt kia lại cất tiếng

- ngươi khóc lóc điều gì ?-ngươi đã không dùng ngọn nến đó để thắp sáng những ngọn nến khác trong ngươi . Đó là lỗi của nhà ngươi ,

HI VỌNG là một chuyện nhưng phải biến Hi vọng ấy thành hiện thực bằng những hành động hiện thực ,

ĐÓ MỚI LÀ ĐIỀU ĐÁnG PHẢI BÀN ,


( Trong tạp chí - NHỊP CẦU ĐẦU TƯ )


MM - st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2009, 09:02 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
[CENTER HASBOX=2]Sự Bình Yên[/CENTER HASBOX]
Một vị vua treo giải thưởng cho họa sĩ nào vẽ được bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả những bức tranh, nhưng ông chỉ thích có hai bức, và phải chọn lấy một.

Trong hai bức tranh đó, một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ với những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng bồng bềnh, trôi lững lờ. Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.

Bức tranh thứ 2 cũng có những ngọn núi, nhưng là những ngọn núi trần trụi và lởm chởm đá. Bên trên bầu trời giận dữ đổ mưa như trút, kèm theo sấm chớp ầm ầm. Bên vách núi là dòng thác cuồn cuộn nổi bọt trắng xóa. Thật chẳng binh yên chút nào.

Nhưng sau khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Nơi đó giữa dòng thác trút nước xuống một cách giận dữ, có con chim mẹ đang thản nhiên đậu trên tổ của mình, bên cạnh đàn chim con ríu rít... Bình yên thật sự...

"Ta chấm bức tranh này!" - Nhà vua tuyên bố. Sự bình yên không có nghĩa là không ồn ào, không giận dữ. Bình yên có nghĩa là ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp, ta vẫn thấy còn có sự bình yên tĩnh diện trong trái tim mình. Đó mới là ý nghĩa thật sự của sự bình yên.

[CENTER HASBOX=2]oOo[/CENTER HASBOX]

... Có khi nào bạn thấy thật cô đơn, mặc dù xung quanh bạn lúc nào cũng ồn ào, náo nhiệt? Bởi vì bạn chẳng nhận được chút thân thiện từ đám đông ấy cả...

Nhưng cũng có lúc bạn cảm tấy vô cùng ấm áp, hạnh phúc, dù bên cạnh bạn chỉ có một người. Đó chính là khi trái tim bạn vừa nhận được một tín hiệu thân thương từ người ấy - một người bạn vô cùng yêu mến...

MM - st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2009, 10:30 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
[size=8500]Một câu chuyện được đăng trên tờ Reader’s Digest như sau:[/size]

[size=8500]“Một người bạn của tôi trên chuyến trở về Nam Phi sau một thời gian sống ở Âu châu, đã phải chờ khá lâu ở phi trường Heathrow của London. Sau khi mua một ly cà phê và một gói bánh bích quy, cô kéo lê hành lý lỉnh kỉnh tới một cái bàn trống để đọc báo và ăn bánh trong khi chờ đợi máy bay.

Khi đang đọc tờ báo buổi sáng, cô nhận ra có người đang sột soạt gì đó ở bàn mình. Hé nhìn từ phía sau tờ báo, cô sửng sốt thấy một anh chàng ăn mặc lịch sự đang với tay lấy bánh của cô rồi bỏ vào miệng. Không muốn làm ầm ĩ, cô chỉ nghiêng mình để lấy một cái cho mình. Hai phút sau, cô lại nghe tiếng sột soạt. Anh chàng kia lại lấy thêm bánh để ăn.

Cho đến lúc cả hai đã ăn đến cái bánh cuối cùng trong gói, cô đã tức giận hết sức nhưng vẫn không nói được câu nào. Rồi chàng trai bỗng bẻ cái bánh cuối cùng làm hai, đẩy một nửa về phía cô và ăn nửa còn lại, rồi bỏ đi.

Lát sau, khi loa phóng thanh gọi tên cô, và yêu cầu cô xuất trình vé, cô vẫn còn bừng bừng cơn giận.

Các bạn hãy thử tưởng tượng sự xấu hổ của cô khi cô mở túi xách ra và khám phá ra rằng gói bánh của mình vẫn còn nằm nguyên trong đó.

Thì ra từ nãy tới giờ cô đã ăn bánh của người khác. Chàng trai kia đã chia sẻ với cô đến miếng bánh cuối cùng. Thật là một con người tốt bụng.”

Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa.

Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa. Quan trọng hơn nữa, nếu chúng ta muốn có những thay đổi lớn trong cuộc đời mình thì trước hết phải thay đổi cách nhìn về người khác. Hãy đeo cặp kính khác rồi mọi sự sẽ thay đổi theo ta. [/size]
[size=8500]………. [/size]

[size=8500]Đó là lý do chúng ta không nên xét đoán ai. Bạn có là gì thì khi phán xét, bạn vẫn bị điều khiển bởi suy nghĩ hạn hẹp, kiến thức ít ỏi của mình trong khi sự thật còn ở phía xa đằng sau những dữ liệu rời rạc.[/size]

[size=8500]Còn tại sao chúng ta không có quyền phán xét người khác?[/size]

[size=8500]Bởi vì thứ nhất là ta không được ai trao quyền đó và thứ hai, ta không đủ lòng nhân từ cũng như đức khoan dung để đảm nhận công việc hết sức khó khăn này.[/size]

[size=8500]Ai cảm thấy mình có quyền phán xét người khác thì hãy xem lại điều kiện thứ hai; còn với người tự cho mình đã đủ cả hai điều kiện thì chúng ta thực sự không ở vị trí có thể ảnh hưởng tới suy nghĩ của họ nữa. [/size]

[size=8500]“Đong cho ai đấu nào thì sẽ nhận lại đấu ấy”.[/size][size=8500] Thay vì tiếp tục thói quen phán xét, sẽ tốt hơn cho mỗi người nếu biết tu tập lòng nhân từ và đức khoan dung. Không ai bởi sống chung với người hiền quá mà hư, nhưng chắc chắn có nhiều kẻ phải khổ sở vì phải sống với một người luôn ưa xét đoán.[/size]

[size=8500]Biết thương người thì sẽ sáng suốt hơn khi xử trí những tình huống trong đời.[/size]

[size=8500]Chúc cả nhà luôn vui.[/size]
[size=8500]Banron.[/size]
[size=8500]MM - ST ( trong NTCM )[/size]


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: LỜI CÁM ƠN CUỘC SỐNG
Gửi bàiĐã gửi: 04-11-2009, 01:10 pm 
MaiMo
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 08-08-2009, 08:05 pm
Lần ghé thăm trước: 28-04-2012, 09:03 pm
Bài viết: 1363
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2672 lần
Được cảm ơn:
1906 lần trong 669 bài viết
 
Khổ Đau Và Hạnh Phúc (Sưu tầm-Trích từ: Hạnh phúc là con đường)

Khổ đóng một vai trò rất là quan trọng để tạo ra lạc. Nếu không có khổ thì không có lạc. Ví dụ khi chúng ta không có đói, không biết đói là gì, thì chúng ta không được cái hạnh phúc của sự ăn ngon. Khi chúng ta không biết lạnh là gì, thì chúng ta không biết được hạnh phúc của sự ấm áp. Hạnh phúc là cái gì chỉ có thể nhận diện được trên bối cảnh của khổ đau mà thôi. Bối cảnh, tiếng Anh là background. Cũng như khi chúng ta đang ở ngoài trời lạnh buốt mà chúng ta mở cửa đi vào trong nhà, chúng ta cảm thấy ấm quá, dễ chịu quá, hạnh phúc quá, thì cái hạnh phúc khi bước vào nhà là do cái đau khổ bị chịu lạnh ở ngoài trời. Nếu chúng ta ở trong nhà độ chừng mười phút hoặc mười lăm phút, thì chúng ta quên đi cảm giác đó, chúng ta không thấy hạnh phúc nữa. Chúng ta phải ra ngoài để thấy lạnh rồi đi vô mới thấy hạnh phúc lại, đó là điều kiện của con người, condition du man, là như vậy. Chúng ta phải nhờ có khổ đau thì chúng ta mới nhận diện được hạnh phúc. Đó là cái contrast, cái tương đãi, cũng như là ánh sáng và bóng tối. Nếu không có đêm thì ta không thấy được ngày là sáng. Có đêm, có ngày thì mình mới biết đêm là quý, và ngày là quý. Tưởng tượng mình chỉ có ngày thôi mà không có đêm thì buồn biết mấy, và mình sẽ không biết được cái quý giá của ngày. Nếu chỉ có đêm thôi mà không có ngày thì làm sao thấy được cái êm đềm của đêm, mình sẽ thấy đêm dài đặc. Mình đã thấy ngày rồi cho nên thấy đêm là hạnh phúc, mình đã sống cả đêm rồi cho nên thấy ngày là hạnh phúc. Hạnh phúc tùy thuộc ở khổ đau. Muốn loại trừ khổ đau ra để chỉ có hạnh phúc thôi là một ý niệm rất là ngây thơ, khờ dại. Khi có chiến tranh thì chúng ta mới biết hòa bình là quý. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta nên duy trì chiến tranh, chiến tranh luôn luôn có, tại vì loài người có quá nhiều tham, sân, si, cho nên chiến tranh cứ tiếp tục hết nơi này đến nơi khác. Thành ra chúng ta đâu cần phải tạo thêm chiến tranh để có điều kiện nhận diện ra hòa bình. Chiến tranh luôn luôn có mặt: nó có ở trong nội thân của chúng ta, nó có ở trong sự liên hệ giữa ta và người ta thương. Chiến tranh là thường xuyên, và nhờ chiến tranh cho nên chúng ta mới nhận diện được hòa bình là quý. Hòa bình ở trong bản thân, hòa bình giữa ta với người ta thương, hòa bình giữa ta với đoàn thể chúng ta đang sống. ý niệm về Thiên Đường hay Tịnh Độ, là một nơi không có khổ đau là một ý niệm rất ngây thơ. Sự thật nếu ta không biết khổ đau là gì thì ta cũng không biết hạnh phúc là gì. Thiên Đường cũng vậy. Chúng ta không nên gởi con cháu của chúng ta tới những nơi không có khổ đau, nếu con cháu chúng ta tới những nơi không có khổ đau thì chúng nó sẽ không biết gì là hạnh phúc. Không có khổ đau thì làm sao mình tập hiểu và tập thương được ! Nếu không có chất liệu hiểu và thương thì đố mà anh có hạnh phúc được. Chỉ khi nào trong trái tim anh có chất liệu hiểu và thương thì anh mới có hạnh phúc. Nếu không có khổ đau, thì làm sao anh biết hiểu và làm sao anh biết thương. Hiểu cái gì? Thương cái gì? Do đó định nghĩa về Thiên Đường hay Cực Lạc là chỗ không có khổ đau là một định nghĩa rất ngây thơ. Hạnh phúc chỉ nhận diện được trên cái bối cảnh khổ đau mà thôi. Cũng như cái ấm được nhận diện trên bối cảnh của cái lạnh; cái no được nhận diện trên bối cảnh của cái đói. Chúng ta phải đối diện khổ đau, phải nhìn vào khổ đau, hành động đó giúp chúng ta nhận diện được thế nào là hạnh phúc.

MM ( ST )

Ôi ! hạnh phúc ,ta tìm mgươi khó thấy
Nhưng đâu ngờ ngươi chính giữa lòng ta


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 12 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 1.317s | 54 Queries | GZIP : Off ]