Lục bình mai
Khi tôi không còn là hoa đầu mùa, ngày vui cũng rụng dần và nằm sâu dưới lớp bụi của thời gian, tôi khắc khoải với năm tháng đã qua cùng những hình ảnh xa xăm mờ khuất. Ẩn náu trong tôi niềm đau thân phận, tôi thấy mình chẳng khác chi cánh hoa lục bình luôn chao đảo giữa dòng thời gian. Dòng thời gian chẳng dừng nơi đâu, không ngừng chỗ nào, một dòng chảy không ngưng nghỉ, một sự đẩy xô vô hình và hiện thực, đưa tôi qua từng cung bậc tuổi đời, bỏ lại sau lưng bao điều luyến tiếc và hoài niệm.
Cuộc sống của tôi cứ âm thầm lặng lẽ trôi qua trong buồn chán và thất vọng như thế, cho đến một hôm, tôi bỗng thấy thời gian như dừng lại, ngưng đọng trong không gian thành một mảng bóng tối; bóng tối ấy chỉ ngưng đọng trong thoáng chốc, rồi tan loãng đi tạo thành một vệt sáng xanh, sáng ngời trong tôi một khát khao ngày cũ. Có vẻ như khi điệu nhạc buồn của đêm vừa dứt, ánh sáng tràn tới từ phương đông, ánh nắng đầu tiên huyền diệu là nơi cho bao tâm hồn hướng tới và bao cuộc đời tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Hơn ai hết, tôi biết khả năng mình, nên hướng theo con đường nghệ thuật sáng tạo - phải đâu để đi tìm một cảm giác hay sự thành công. Chỉ vì lòng yêu mê và muốn tìm một góc riêng, một thiên tư của chính mình. Để tìm cho được thiên tư ấy giữa dòng đời lắm nỗi truân chuyên này, cuộc đời tôi cứ chao nghiêng, chao nghiêng mãi... Đã lắm lúc những con chữ không thành dòng, đã nhiều khi câu thơ chẳng thành điệu. Sóng lớn, sóng nhỏ lao xao trong trái tim tôi một âm điệu đến là buồn. Tôi nhận thấy cuộc đời mình, mọi cái lúc nào cũng như chỉ mới bắt đầu, hay chờ một ngày mai; trong khi tuổi đời tôi bây giờ dù chẳng là cuối thu cũng không còn đầu xuân nữa. Thật đáng buồn! Tôi đã có quá nhiều khát khao không thành, dòng đời không xuôi chảy, sông đời chẳng êm đềm - để hồn tôi cứ mãi lửng lơ và xác thân co mình trong khung cửa hẹp.
- Có người ghép Lục Bình Mai!
Như một lời thì thầm, từ ngoài vào hay từ trong tâm tưởng ra. Tôi không rõ. Lời thì thầm ấy lại có sức hút mãnh liệt và đầy quyến rũ, khiến lòng tôi thao thức.
Một ý nghĩ khá ngộ nghĩnh: Nếu tôi cứ là tôi! Lục bình vẫn là Lục bình! Từ ý nghĩ ấy - tôi quan sát cây Lục bình kỹ hơn, loại Lục bình kiểng này khác xa với lục bình trên sông nước, tuy cùng một tên nhưng hai cuộc đời. Và thấp thoáng thấy bóng đời mình sau một cuộc thăng trầm là Lục bình trôi - Lục bình kiểng - mà cũng có thể là Lục Bình Mai! Tôi chợt nhớ đến cha và ước mơ của Người. Ngày ấy, cha tôi muốn tạo nơi chúng tôi ở thành một Mai Trang Đình, sau này chị em chúng tôi có lập gia đình cũng đều qui tụ về Mai Trang sinh sống. Những tưởng giấc mơ của cha sẽ thành hiện thực, vì trong thời gian này đời sống của gia đình tôi khá sung túc, đất bao quanh nhà lại rộng, và cha tôi cũng đã đem mai về trồng quanh lối đi. Nhưng ước mơ ấy không thành, cha cũng qua đời sau đó. Chị em chúng tôi người một ngả, nhưng hình ảnh và ước mơ của người mãi mãi nằm trong trái tim tôi. Dặn lòng: Sau này có điều kiện, tôi sẽ trồng thật nhiều mai trong sân nhà để tưởng nhớ người. Trong thời gian này tôi vừa thực hiện được điều đó thì bỗng nhiên Lục Bình Mai như một giấc mơ xuất hiện trong đời.
Tôi lấy cây Lục bình ra khỏi chậu, ngắm nghía, tìm phương pháp ghép vào với Mai. Rồi ngày ngày qua, tôi trông chờ một nét riêng hình thành. Tôi vẫn tin rằng nếu ghép hai sự sống khác biệt này với nhau sẽ luôn luôn cho một thành quả có một không hai... Tôi đang đi tìm một vầng trăng, muốn nói với ai đó một điều gì... Nhưng sao yên ắng quá, lặng lẽ quá... Lục Bình đã gục chết giữa làn hương Thiết Mộc Lan.
Không nản chí, tôi thử nghiệm tiếp lần hai, lần ba... Vì sao? Tôi bâng khuâng thấy mình quá là... tàn nhẫn. Những cây Lục bình tôi đem về hoa đang đỏ thắm, lá đang xinh tươi, đang yên lành trong chậu, bị tôi lôi ra cưa ngang, xẻ dọc làm cho cây đau đớn đến không sống nổi. Lòng tôi bức bối khó chịu lắm. Nhưng rồi tôi tự nhủ: Có cuộc tìm tòi thử nghiệm nào mà chẳng đầy hương vị ngọt ngào và đắng cay?
Lần thử nghiệm tiếp theo, tôi làm luôn một loạt mười cây, mỗi cây một phương thức khác nhau, để rồi nhận thấy mình quả là ngốc nghếch, quá hấp tấp. Nếu tôi chịu khó đi tìm hiểu - học hỏi kinh nghiệm ghép cây này với cây kia thì có lẽ không vấp phải những sai lầm đáng tiếc này... Tim tôi, lòng tôi như thắt lại. Tôi sững sờ nhìn hết cây Lục bình này đến Lục bình khác lụi tàn dần, đã quá nửa. Mấy cây Lục bình còn lại sự sống rất mỏng manh, trong khi Mai vẫn xanh tươi màu lá.
Trên đời này, còn có gì vui hơn khi bão tố và tuyệt vọng qua đi để hy vọng bừng sáng trong tâm tưởng và trong cuộc sống đời thường. Khi ấy, cho dù bóng tối có trùm vây thì tâm hồn vẫn sáng trong và lắng nghe điệu nhạc đêm qua đi một cách êm ái nhẹ nhàng.
Ánh nắng ban mai lao xao gọi mời cuộc sống mới từ phương xa đưa lại. Nhìn ánh nắng rực rỡ nhảy múa trên ngàn cây lá cỏ, tim tôi đập rộn ràng, hồn tôi nâng cánh, thả tâm tư theo khát khao từng ấp ủ. Rạng rỡ giữa ban ngày một sự sống tái sinh, và tôi cũng đã hiểu được vì sao.
Rồi một sớm mai, bỗng có một người khách đến nhà tìm tôi hỏi: - Nghe nói chị có Lục Bình Mai?
Vừa ngạc nhiên, vừa bối rối, tôi chỉ cho khách thấy Lục Bình Mai.
- Đấy, anh cứ xem đi!
Khách ngắm nghía một lúc rồi nói:
- Sợ khi Mai lớn sẽ che khuất Lục Bình.
Tôi buột miệng, làm ra vẻ sành sỏi:
- Mình phải tạo dáng cho nó chứ anh!
Khách gật đầu mỉm cười, lại cúi xuống thật gần, lần này khách cho tay sờ vào vết ghép vừa như ngẫm nghĩ điều gì.
Khách có biết đâu - Chính khoảnh khắc nầy đây đã đem lại sự sống cho một thiên tư...