Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: MẶT TRỜI ĐÊM
Gửi bàiĐã gửi: 29-06-2011, 08:53 am 
minhnghitonnu1112
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 28-05-2011, 05:16 pm
Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 05:02 pm
Bài viết: 24
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 4 lần
Được cảm ơn:
17 lần trong 13 bài viết
 

MẶT TRỜI ĐÊM


Truyện ngắn


Mặt trời đêm thức giấc cùng các vì sao, ánh sáng mơ hồ soi vạn vật, bàng bạc-trong xanh-huyễn hoặc. Sơn lặng nhìn mặt trời đêm-nơi chứa ẩn một kho tàng cổ tích và thấy tâm hồn mình xao động, mơ hồ, lạ lẫm… em ngạc nhiên khi thấy mình là một trong những nhân vật của truyện cổ tích ở cuối thế kỷ hai mươi này.
Sơn sinh ra tại phường Hòa Quý-Quận Ngũ Hành Sơn, nơi cuộc sống của người dân vẫn còn nằm trong cảnh nghèo khó, và cũng chính sự cơ hàn này đã tạo nên những bất hạnh trong đời em. Số phận nghiệt ngã an bày từ lúc Sơn còn là một đứa bé chưa đầy bốn tuổi, những cơn ác mộng thường xuyên đến với em y như những cơn sấm giữa trời giông-hết chuỗi này đến chuỗi khác liên hồi trút xuống thân thể bé nhỏ và tâm hồn ngây thơ. Trong căn nhà ván đơn sơ nằm chênh vênh giữa vùng gió cát, tuy chỉ có bốn người: Ông nội, cha mẹ và Sơn, nhưng không có được một hạnh phúc dù nhỏ nhoi, em thường sống trong lo âu lẫn sợ hãi, nhất là khi màn đên buông xuống, lúc cha quay về là bắt đầu cảnh gây gỗ giữa cha mẹ, lời qua, tiếng lại rồi cha giận dữ xô bàn, đá ghế; mẹ ngồi cạnh cửa khúc thút thít, còn em, thì co ro trong xó nhà đầy sợ hãi. Đêm nào em cũng nghe và thấy hết mọi chuyện, nhưng chẳng hiểu vỡ sao, chỉ thấy lòng buồn tủi và hoang mang, cùng nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm hồn.
Vì quá buồn khổ, mẹ lâm bệnh nặng và mất khi Sơn vừa được bảy tuổi. Mẹ như ánh mặt trời đi về hướng tây, đã khuất bóng sau dãy núi xa còn buông lơi những hạt nắng-hạt rơi trên biển cả lấp lánh cùng sóng nước mênh mông-hạt rơi trên bãi cát lao xao cùng gió cát trắng ngần-hạt rơi vào hồn em để lại nỗi nhớ thương và hình ảnh mẹ mãi mãi trong em.
Từ đó, gia đình chỉ còn lại ba người, ông nội ngày một già yếu, cha vẩn tiếp tục nghề xe thồ của mình, ngoài ra mỗi chiều cha thường về sớm đi đánh bắt cá thêm. Cùng với năm tháng trôi qua em lớn lên trong cuộc sống đơn điệu buồn tẻ ấy, nỗi nhớ thương mẹ có khi quay quắt trong em, nhưng theo tháng ngày cũng có phần nguôi ngoai. Rồi em biết ước mơ, biết hy vọng vă biết giúp cha những công việc nhỏ trong ngày. Năm mười tuổi em đã theo cha ra biển đánh cá. Công việc chẳng có gì khó khăn, cứ tung lựu đạn ra-sau tiếng nổ, là có rất nhiều cá nổi lềnh bềnh trên mặt nước, em tha hồ mà lượm. Công việc tưởng chừng như đơn giản đó đã đem đến cho em tai họa không lường trước. Chiều hôm ấy, như thường lệ em tung quả lựu đạn lên, nhưng không hiểu vì sao bàn tay phải của em lại nát theo tiếng nổ ấy. Trong cơn kinh khiếp tột cựng đó em đó ngất đi…lại một cơn ác mộng nữa, và cơn ác mộng này đó biến em thành một người tàn tật vĩnh viễn, khiến em mang nặng một mặc cảm và nỗi đau sâu lắng trong tâm hồn.
Một lần nữa cha bất lực trước cảnh đời nghiệt ngã, chiếc xe thồ đó đến hồi cũ kỹ, cọc cạch chẳng thể kiếm được tiền. Bước đường cùng đó đưa cha vào một thế giới khác bằng một chai thuốc rầy, bỏ lại Sơn bơ vơ lạc lỏng giữa biển đời. Tuy còn có ông, nhưng ông không thể giúp gì được cho em trong cảnh khốn cùng này. Từ đó em trở thành một con người khác, con người này như chiếc bóng của em trước kia, không năng động vui tươi, không đùa nghịch, quậy phá, nó mang một thể xác hững hờ và đôi mắt nghiêm nghị, đôi mắt ấy có lỳc trở thành mênh mông lạc lỏng hay nhìn vào cõi xa vắng. Những cơn ác mộng ấy đã đùa cợt sự hồn nhiên và tấm lòng nhân hậu của em, nó nhận chìm mọi ước mơ, bóp nghẹt mọi niềm tin yêu và hy vọng. Nó làm con người em ngày càng suy yếu và tâm hồn trở nên cô quạnh. ông nội dường như giă nhanh, sức cũng yếu nhiều, nên cuộc sống của hai ông cháu đã đến hồi báo động, em thầm nghĩ chỉ có đi theo con đường của cha là hay nhất, và em tự sắp đặt cho mình cuộc hành trình đi vào miên viễn. Nhưng sáng hôm sau, khi em đem chai thuốc rầy về nhà thì thấy ông nội đang tiếp hai người lạ. Thấy em về ông gọi vào và nói:
- Ông giới thiệu với cháu đây là anh Trung, còn đây là chị Hạnh (ông chỉ từng người, trong khi cả hai anh chị đang chăm chú nhìn em). Hai anh chị là người của làng Hy vọng. Biết hoàn cảnh khó khăn của cháu, anh chị đã tìm đến và xin phép ông được đưa cháu về làng sống với anh chị, ông đã bằng lòng và hy vọng rằng cuộc sống của cháu từ nay sẽ khá hơn, có tương lai hơn (ông thở dài, ngừng một lát rồi tiếp) ông cũng đã quá già chẳng lo gì được cho cháu, mà ông cũng chẳng còn sống được bao lâu…ông ngừng một lát rồi giục - Đi đi cháu, khi nào thuận tiện thì về thăm ông.
Thế là Sơn theo anh chị về làng, nơi đây Sơn gặp nhiều bạn, mỗi bạn một hoàn cảnh khác nhau, nhưng xem ra Sơn là người kém may mắn nhất, nên tuy sống ở đây có nhiều điều kiện để học hỏi vui chơi, được các mẹ, các anh chị chăm sóc dạy bảo, có nhiều bè bạn, nhưng tâm hồn em vẫn khép kín trong niềm u uất. Những cơn ác mộng thường xuyên diễn ra trước mắt như một cuốn phim quay chậm-gương mặt mẹ, gương mặt cha, bàn tay phải của em lần lượt qua óc em như những chiếc bóng, những chiếc bóng này đã bước ra khỏi đời em rồi, nhưng vẫn còn để lại trong em một niềm đau sâu lắng, một nỗi nhớ không rời.
Đã bao lần em muốn xua đuổi những hình ảnh ngổn ngang ra khỏi tâm trí, nhưng không làm sao được. Lại mặc cảm là người tật nguyền vô dụng em đã tự tách rời mình ra khỏi tập thể, lúc nào cũng chỉ muốn ngồi lặng yên một mình chìm đắm trong nỗi buồn, nhớ vă mặc cảm. Các mẹ vă các anh chị lo lắng vô cùng khi thấy em vào làng đã lâu mă sức khỏe cũng như cách sinh hoạt không có gì đổi mới. Họ nhận thấy khi cả gia đình sum họp, mọi người trao đổi với nhau rất nhiều chuyện, cuộc sinh hoạt của bọn trẻ diễn ra rất sôi động thì em vẫn một mình lẻ loi giữa bao người –như thể em đang ở một thế giới cô liêu nào khác vậy.
Trong khi các mẹ, các anh chị tìm đủ mọi cách, tạo mọi điều kiện cho em gần gũi với mọi người, đưa em đi học lớp nghề hợp với khả năng và cơ thể của em, tổ chức những cuộc vui chơi lănh mạnh thì em vẫn một ngăy một cách xa…Rồi nhiều ý kiến được đưa ra, anh Trung dẫn em đến Trung Tâm phục hồi chức năng làm cho em bàn tay giả. Mới đầu em còn thấy ngờ ngợ, ngượng ngùng trong mỗi thao tác, nhưng dần dần rồi cũng quen đi và em thấy dễ chịu hơn. Thêm vào đó sự chăm sóc của các mẹ, các anh chị rất tận tình, lúc nào cũng cận kề han hỏi, vào những giờ rảnh rỗi các anh chị lại thay phiên nhau dẫn em đi tham quan quanh thành phố, kể cho em nghe những câu chuyện đậm tình người và gương phấn đấu học tập, vui sống của những em ở văo tình cảnh tật nguyền và đời sống thập phần khó khăn…dần dần, em nhận ra cuộc sống có muôn màu, muôn vẻ và đầy ý nghĩa, nếu em cố gắng và vươn lên thì cuộc đời em cũng có một tương lai nhất định, em lại có may mắn là đang sống giữa những tấm lũng nhân hậu… Thế lă em bắt đầu ăn, thậm chí ăn nhiều, nhờ vậy mà em nhanh chóng lên cân, da dẻ trở nên hồng hào, tâm hồn có phần cởi mở.
Và em sống, học tập như các bạn. Các mẹ và các anh chị thầm cảm ơn em đó cảm nhận được tấm lòng cưu mang của mọi người, họ vô cùng sung sướng vì đã đạt được lòng mong ước của mình. Các mẹ, các anh chị thấy tâm hồn phấn chấn hẳn lên, nên cuộc sống trong đại gia đình ngày một trở nên sôi động và vui vẻ. Nhờ vậy, Sơn cũng cảm thấy mình như vừa bước ra khỏi vùng sương mù, hòa nhập với bầy chim non, cất tiếng hót vang trong bình minh nắng sớm .
Hôm nay, em được về thăm nội, thăm lại căn nhà xưa, nơi tích tụ bao khổ đau và phiền lụy, nhưng bây giờ em lại thấy lòng mình nhẹ nhàng thanh thản khi nhìn văo mặt trời đêm. Các mẹ và các anh chị cũng như mặt trời đêm vậy, đã đem ánh sáng hiền dịu soi vào tâm linh em, đã đem hơi ấm nồng nàn dịu ngọt sưởi ấm tấm thân tật nguyền của em, và các bạn nữa-lă những người bạn đường cùng em đi tới tương lai. Em tự hứa lă sẽ cố gắng hết sức mình để vươn lên, vươn lên mói như chim chóc, như núi đồi của quê hương em./.
Truyện ngắn
Thanh Tịnh Tôn Nữ


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.312s | 20 Queries | GZIP : Off ]