Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Máu què (cực ngắn)
Gửi bàiĐã gửi: 07-03-2011, 08:25 am 
metamorph
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-03-2011, 12:33 am
Lần ghé thăm trước: 01-05-2011, 07:34 pm
Tuổi: 101
Bài viết: 6
Đến từ: Cõi trên
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Chatty
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
6 lần trong 1 bài viết
 

Máu què (cực ngắn)


Máu què.


Meta nhớ có lần qua Bắc Mỹ Thuận, một ông già tay cầm đàn Ghi Ta, trước ngực đeo một ống lon đựng bạc lẻ, và 1 cái bảng "Giúp đỡ nghệ sĩ nghèo". Người nghệ sĩ nghèo này có 1 "vũ công" mà Meta đoán chừng là đứa con gái ruột, nom cũng rách rưới và thiếu dinh dưỡng như bố.
Hôm ấy xe bị kẹt bắc khá dài vì phải dành ưu tiên cho một đoàn xe Việt Cộng sang giải phóng Kampuchia để cho bọn Khmer nếm mùi bo bo xã hội chủ nghĩa. Meta xuống xe len vào vòng người xem hát dạo. Người nghệ sĩ nghèo trịnh trọng:
- Kính thưa quí vị khán giả, chúng tôi là nghệ sĩ nghèo vì nghệ thuật phải lang thang kiếm sống. Xin bà con cô bác vui lòng giúp đỡ. Sau đây chúng tôi biểu diễn bài Bác kính yêu vẫn cùng chúng cháu hành quân.
Nói xong, người nghệ sĩ nghèo gẩy đàn phừng phừng, nghe cũng vui tai đáo để. Meta có máu yêu âm nhạc mặc dù hồi còn ở tiểu học, bị đánh hoài về tội quốc với quắc.
Ngài thầy giáo tiểu học tên là Bầu. Cả lớp lọt mình Meta là Bắc Kỳ. Thế nên mỗi sáng xếp hàng tập thể dục phải hát bài Khỏe vì nước kiến thiết quốc gia. Mỗi khi đến đoạn:
Dân sinh dũng cường đưa ta tới đài "dinh quắc", dân sinh yếu nhược đưa ta tới nhục "dong quắc" thì Meta lại hát là vinh quốc với lại vong quốc. Thế là thầy giáo Bầu thẳng cánh giộng thước kẻ vào tay. Vì theo ý thầy, người Việt Nam thì phải phát âm là "dinh quắc, dong quắc". Hát như Meta là hát phá hoặc không phải người "Diệt Nam".
Nhưng dù thế, máu văn nghệ vẫn là cái gì đó hấp dẫn lắm, không thể bỏ qua mỗi khi trong xóm có đoàn hát về bắt đầu dựng rạp, thuê xe ngựa đánh trống tùng tùng phát "giò ram" (tờ chương trình) quảng cáo. Mọi kỹ thuật coi cọp, chun hàng rào, trèo cây, khoét vách hậu trường Meta đều thành thạo.
Lớn lên Meta cũng tập đàn, thấy ai biểu diễn là coi kỹ cái bàn tay trái xem họ chuyển tông, vừa vì tò mò, vừa học hỏi. Người nghệ sĩ nghèo bấm đàn ngộ lắm, bàn tay phải vung vẩy như người đang lên cơn ngứa gãi. Ráng chừng vừa tốt nghiệp 1 khóa cải tạo. Dạo ấy ai đi cải tạo về cũng bị ghẻ. Cách mạng thành công, dân miền Nam thi nhau cải tạo. Trở lại chuyện cha con người nghệ sĩ.
- Tổ mẹ bây sao không nhảy mà còn đứng đó. Bác kính yêu đang cùng chúng cháu hành quân. Nhảy con, nhảy lẹ con.
"Vũ công" 7 tuổi mặt mũi trét vôi, thoa môi bằng giấy bao nhang vội chạy ra giữa vòng người, nhảy, quay như kiểu đứng trên ổ kiến. Mặt em xanh lét vì đói, đang nhảy em cúi xuống lượm một mẩu bánh mì ở dưới đất. Mười ngón tay xương xẩu phủi vội mấy con kiến. Mẩu bánh mì có lẽ nằm đấy từ hôm trước vì Meta thoáng thấy có vết dép hằn lên.
Người vũ công không nhảy nữa, ăn đã. Ánh mắt em ánh lên một vẻ gì đó rất man dã của con thú say mồi. Darwin nói phấn đấu để sinh tồn. Mặc kệ nghệ thuật. Ăn cái đã. Người nghệ sĩ nghèo ngừng đờn, xáng cho "vũ công" 1 bạt tai nháng lửa:
- ĐM bây, không nhảy thì lấy gì ăn. Có mà húp máu què nghe con.
Meta là người Bắc. Thầm nghĩ máu làm gì có chân cẳng mà gọi là máu què. Hehehe bọn Nam kỳ quả là rắc rối.
Người vũ công văng mất mẩu bánh, cúi chào khán giả, trên gương mặt loang lổ vôi và nước mắt, đôi môi hồng màu bao nhang nhoẻn 1 nụ cười:
- Xin cám ơn thịnh tình quý vị. Chúng tôi xin tiếp tục biểu diễn, mong quý vị mở lượng hải hà giúp đỡ. Năm xưa Bác gọi đoàn con trả lời...
Người nghệ sĩ lại vung vẩy đôi tay. Ông hát. Tiếng hát ông chìm vào tiếng chửi thề, tiếng cười, tiếng khóc của đám khán giả trẻ nít. Bên đường đoàn xe bộ đội đi ngang tung bụi vào đám người rách rưới. Hoạt cảnh bỗng mờ ảo, lung linh trong khối bụi.
Hãy nâng trí tưởng lên cao, cao vút, chín tầng mây để thấy cái hoạt cảnh bên dưới dần dần đứng sững lại. Bằng con mắt hội họa, ta có thể mường tượng một bức tranh siêu thực: Một nỗi hân hoan trong men say chiến thắng bao trùm khắp không gian trộn lẫn cái phũ phàng của thực tại, cái bất trắc của thời gian biếng trôi về phía trước mà trong đó những sinh vật người ngu ngơ, thản nhiên trước những đảo lộn như di sơn đảo hải của kiếp người.

Metamorph


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.242s | 20 Queries | GZIP : Off ]