Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: 18-08-2009, 05:56 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 


Quỳnh Anh
Đã ba lần chọn tên anh trên điện thoạinhưng Thụy Du lại không thể bấm nút gọi. Cầm lên rồi lại để xuống.Chiếc điện thoại giờ đây như một vật giúp đôi bàn tay Du khỏi nhàn rỗikhi cái đầu cứ miên man nhớ về anh.
Du không đủ can đảm bấm nút gọi vì sợmáy sẽ báo bị từ chối cuộc gọi hoặc nghe nhạc chờ đến chán thì thôi.Lúc trước, mỗi lần muốn nghe bài “Anh sẽ đến”, Du phải nhắn tin bảo anhđừng nhấc máy vì hễ thấy số Du là anh vội vàng alô ngay dù lúc ấy đãqua 12h đêm.
Tính đến thời điểm này thì Thụy Du vàanh quen nhau đã được 11 tháng. Một buổi tối lãng mạn trong quán cafenhạc nhè nhẹ. Ánh nến, ánh đèn vàng lung linh huyền ảo đủ để Du nhìnthấy đôi mắt một mí của anh sau cặp kính cận gọng đen, hàm răng trắngđều như bắp. Lũ bạn thường ghẹo: “Đào đâu ra anh chàng Hàn Quốc thế?”.Thụy Du tưởng tượng ra buổi tối kỉ niệm một năm ngày quen nhau của haiđứa, đã tìm được quán cafe đúng như yêu cầu của mình và định giữ bí mậtđến phút 89. Đúng hôm ấy mới dẫn anh đi cho bất ngờ.
Ngày hôm ấy cũng đến. Anh mặc chiếc áosơ mi xanh, đi giày Tây trông rất lịch sự. Có lẽ mode này sẽ bị bọn bạncùng tuổi chê già nhưng trong mắt Thụy Du, thế là đẹp. Theo Du, kiểuthời trang quần jeans bạc phếch, áo rộng thùng thình chỉ dành cho mấynhóc choai choai thôi. Còn anh là anh, là sinh viên một trường đại họccó tiếng hẳn hoi cơ mà. Anh đến đón Du bằng chiếc Atilla mới cáu, mónquà ba má thưởng khi anh đậu đại học.
Buổi tiệc diễn ra đúng như kịch bản củaThụy Du. Anh ngồi im nghe Du thao thao bất tuyệt ôn lại kỉ niệm cả nămqua của hai đứa, bí mật những “chuyện bây giờ mới kể” của Du. Nào làbuổi hẹn hò đầu tiên, Thụy Du đã lục tung tủ đồ để tìm bộ cánh đẹpnhất, nào là Du rất giận khi một chiều cuối tuần anh không đến vì mãilo tìm những bài hát Du thích, chép thành đĩa mà quên cả thời gian.Thỉnh thoảng anh lại đưa tay đẩy cặp kính gọng đen, tỏ vẻ tập trungnghe Thụy Du. Anh vốn là người ít nói nên đều này cũng đương nhiên. Chỉcó thêm phần cuối không có trong bản kế hoạch khi Du thông báo:
- Em thấy là lạ trong người. Đã đi khám và bác sĩ bảo là….
Anh thay đổi sắc mặt, thoáng chút bốirối và trở nên nói nhiều hơn như một nhà hùng biện tài tình. Anh phântích, đưa ra rất nhiều tình huống, và khuyên bảo nhiều nhiều lắm. Nhưngtóm lại là anh khuyên Thụy Du nên bỏ nó đi vì anh, vì Du và vì tươnglai hai đứa. Thụy Du chỉ biết im lặng nghe. Chẳng hiểu từ đâu hai hàngnước mắt lăn nhẹ trên đôi gò má. Anh lau nước mắt và nhỏ nhẹ khuyến mãithêm một câu: “Nếu em không đồng ý, chắc chúng ta không thể gặp nhauđược nữa đâu”. Du ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh trân trân. May mà anhkịp chuyển hướng nhìn ra ngoài cửa sổ.
***
Từ bãi giữ xe, lần mò mãi Thụy cũng đếnkhoa kế hoạch hóa của một bệnh viên phụ sản nổi tiếng. Du có cảm giácnhư mọi người đều nhìn vào mình và hiểu sự lí do sự có mặt của cô ởđây. Người Du lạnh toát, mồ hôi như tắm khi thấy chị điều dưỡng đẩybăng ca một bạn gái ngang qua. Thế là một đứa bé ra đi khi chưa có ngàysinh nhật cho riêng mình. Chợt Du nghĩ đến đứa bé trong bụng mình. Nócũng sẽ như người bạn xấu số kia thôi.
Cánh cửa lạnh ngắt mở ra, hơi lạnh phàvào người Thụy Du. Tiếng dụng cụ kim loại lách cách va vào nhau khiếnDu nổi da gà, rợn tóc gáy. Du nghĩ: Chỉ ít phút nữa thôi, mình sẽ nhưcô bạn gái kia, nằm trên băng ca có người đẩy và cả những ánh mắt soimói của những người xung quanh dù họ cùng cảnh ngộ như mình.
Giá như trước kia Thụy Du cứng rắn hơnmột chút, đừng xiêu lòng trước những lời ngọt như mía lùi của anh thìđâu đến nỗi. Tất cả cũng vì sợ mất anh, sợ anh sẽ ra đi và đó là cáchduy nhất Du có thể làm để giữ anh lại bên mình dù rất mong manh. Lúcấy, anh đã trấn an và bảo: “Không sao đâu. Còn có anh mà. Anh sẽ luônbên cạnh em”. Dù rất sợ nhưng tin lời anh, Du đành nhắm mắt mặc cho sốphận với hi vọng anh sẽ cảm động và yêu Du nhiều hơn. Vậy mà cách đâyhai hôm, Thụy Du nhắn tin nhờ anh đưa đến bệnh viện nhưng anh không trảlời. Mãi đến tối, anh mới nhắn lại:
- Em đi một mình đi. Anh bận rồi.
Một dòng nước mắt chảy ra nơi khóe mắtThụy Du khi nghĩ đến anh, nghĩ đến những kỉ niệm xưa và cả đứa bé xấusố sắp ra đi. “Hổ giữ còn không ăn thịt con” chứ huống chi là conngười. Du tự trách: mình đúng là người mẹ dã man độc ác và vô nhân đạo.
- Nguyễn Dương Thụy Du số 19.
Tiếng cô y tá cắt ngang dòng suy nghĩcủa Thụy Du. “Đã đến lượt mình rồi sao”: Du giật mình. Trước khi vàophòng, Thụy Du lấy điện thoại gọi anh và: “Thuê bao quý khách vừa gọihiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Ừh thìgọi lại sau nhưng ích gì. Thế là đủ hiểu rồi. Từ tối hôm kia, sau khinhận tin nhắn đến giờ Du đều nghe câu ấy. Nghe đến nỗi thuộc luôn mà.Có khi nào anh để điện thoại hết pin cả ngày đâu. Du quẹt nhẹ dòng nướcmắt, lủi thủi bước theo cô y tá. Đã qua rồi. Tất cả chỉ là giấc mơ. Mộtgiấc mơ đẹp bên anh. Còn giờ, trước mắt Thụy Du là cánh cửa phòng tiểuphẫu. Đó là sự thật.
***
“Tình yêu trong lành nhất thế gian, nởcách hoa mềm giữa tuyết lan. Em đang lặng nghe tim mình lên tiếng, ngânnga hoài câu trìu mến….” (Nhạc chuông điện thoại Thụy Du reo lên)
- Alô, bé hả? Em dậy chưa? Cho anh… anhxin lỗi chuyện hôm qua nhé! Chẳng hiểu sao lúc ấy anh không kiềm chếđược lại xử sự như thế. Anh hư quá phải không? May mà có em tỉnh táo.Chứ không thì giờ ân hận lắm rồi. Tối qua về, anh cứ trằn trọc mãi,thấy có lỗi với em quá! Anh chợt nhận ra rằng: “Rượu trong mới giữ đượclâu”. Tha lỗi cho anh em nhé! Anh hứa sẽ giữ cho tình yêu của mìnhtrong như nước tinh khiết. Em chịu không?
Thụy Du dụi mắt, định thần lại và cố nhớmọi chuyện. Ôi, thì ra Thụy Du đang nằm mơ, một cơn ác mộng kinh hoàng.Giữa Thụy Du và anh vẫn hổng có gì hết trơn. Vẫn là “tình yêu tronglành nhất thế gian” mà. May quá! Chỉ là mơ.
(Theo Mực Tím)


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.263s | 19 Queries | GZIP : Off ]