|
|
MỘT NGÀY MỚI
Truyện ngắn
Chim đang hót, em thÌ thầm. Lặng yên em nằm nghe chim hót một lúc nữa rồi ngồi dậy. Em đến bên cửa sổ, tiếng chim lanh lãnh phát ra từ cây khế. Em nghiêng đầu nhìn muốn biết có bao nhiêu con, nhưng những con chim đang chơi trò đuổi bắt, chúng chuyền từ cành này sang cành khác, gọi nhau ríu rít trông rất ồn ào và náo loạn. Bỗng một con chim vụt bay lên, rồi những con khác cũng cất cánh bay theo. Nhìn đàn chim bay chấp chới trong ánh nắng ban mai lòng em như muốn vươn lên trong bầu trời xanh biếc rộng bao la ấy, và em có cảm giác là một ngày mới bắt đầu. Em mơ màng nhớ lại thuở ấu thơ trong vòng tay đưa nôi cùng lời ru thiết tha của mẹ, tiếp theo là những câu chuyện cổ tích đầy lý thú mà em thường lẽo đẽo theo mẹ, khi bà vừa làm việc vừa tranh thủ kể cho em nghe. Cặp mắt em luôn giương to và đôi tai lúc nào cũng trong tư thế lắng nghe và chờ đợi… Ấy thế mà hình ảnh đó nhòa tan đi và như có màng mây che kín, em không nhìn thấy nữa. Khi bước chân vào trường Trung học cũng là lúc hình bóng mẹ mỗi đêm bên em được thay bằng các bạn cùng trang lứa, rồi quán xá, cà phê, Karaoke, những nơi tụ tập vui chơi…Đôi chân em lần bước vào dòng sông đen mà không thể nào cưỡng lại được. Một lần, hai lần, rồi nhiều hơn, nhiều hơn nữa… những lúc ấy trong em không cs một ý niệm nào về cuộc đời mai sau, không hề nghĩ dòng sông đen đó sẽ cuốn em theo dòng thác lũ, mà chỉ thấy những giờ phút đê mê và hồn bay bổng phiêu diêu… Càng ngày độ nghiền càng tăng lên, vết chích trên tay em gần nhau hơn. Từ đó ngày cũng như đêm em chỉ mơ tưởng đến chất bột trắng đầy ma quái ấy và làm mọi cách để có tiền… Một buổi tối, đôi mắt mẹ mở tròn hốt hoảng khi bắt gặp em lấy cắp tiền trong túi áo của bố. Mẹ lắp bắp: - Hòa, con…con lấy tiền của bố ư? Bao nhiêu lần rồi? Em yên lặng nhìn mẹ, vừa xấu hổ vì bị mẹ bắt gặp hành động xấu xa của mình, vừa thấy nỗi đau trong mắt mẹ, đồng thời, cũng tiếc số tiền không lấy được. Em cảm thấy bối rối và quay mình bỏ chạy ra khỏi nhà. - Hòa, Hòa… Mẹ đuổi theo gọi, nhưng em vẫn cắm đầu chạy. Em chạy được một lúc thì rảo bộ và cảm thấy trong người mệt lã và nóng ran, em quay đầu nhìn lui rồi nhón gót muốn chạy tiếp, bỗng nhiên em vấp phải vật gì đó và ngã chúi về phía trước. Em cảm thấy toàn thân đau đớn, ê ẩm. Em trườn mình tới trước, cố gắng đứng lên nhưng lại ngã xuống, lần này mặt em va mạnh xuống lòng đường, em lại trườn lên rồi lại ngã nhào, em không còn tự chủ được nữa. Hắn đang ở trong em. Em tự nhủ- làm sao bây giờ? Lúc này mặt em dính đầy cát lẫn máu từ vết thương trên trán chảy xuống cùng với nước mắt, đồng thời nước bọt trong miệng em cũng chảy tràn ra ngoài. Em cố một lần nữa, nhưng lại úp mặt xuống lòng đường. Bất lực, em khóc rấm rứt và gọi bố mẹ trong cơn đau khủng khiếp rồi lịm dần. Em mơ hồ nghe tiếng môtô dừng lại, một người thận trọng nhắc em khỏi lòng đường, đỡ em ngồi giữa hai người rồi rồ mày chạy đi. *** Em mở mắt nhìn chung quanh và nhận ra mnh đang ở bệnh viện, đầu được quấn nhiều lớp băng. Mẹ ngồi bên cạnh. Thật nhẹ nhàng mẹ vuốt tóc em, nắm lấy tay em úp vào tay mẹ, rồi nâng lên và đặt vào đó một cái hôn. - Không sao cả, rồi sẽ qua thôi con ạ. Ngay lúc ấy, bố em bước vào tươi cười: - Con khỏe chứ: - Dạ con khỏe. Em nói nhỏ. - Bố mừng lắm. Bố nói và nhìn em đầy yêu thương. Em đã ý thức được việc làm của mình, hồi hận và lo lắng vì em biết mình đang ở trong tình trạng nguy hiểm. Dòng sông đen…không bước ra được nữa rồi, đời em như vậy là hết, lòng đầy ăn năn em nhìn bố mẹ rồi thì thầm: - Con có lỗi. - Lỗi không ở con mà do bố mẹ con ạ, bố mẹ đã thiếu quan tâm đến con. Mẹ dịu dàng tiếp- sẽ qua thôi con ạ. - Không mẹ ạ! Bệnh con nặng lắm rồi, con sống chỉ nhờ chất bột trắng ấy nếu không có nó…Em nhắm mắt lại, nghẹn ngào và nước mắt ứa ra. Bố đặt tay lên má em xoa nhẹ: - Con yên tâm nghỉ đi cho khỏe, bố sẽ lo cho con.
***
Sau đó em được đưa đến nơi cai nghiện. Thời gian thắm thoát trôi qua, em lại về bến cũ, ngạc nhiên và phấn khởi khi thấy mình đã bước ra khỏi cơn ác mộng ấy. Em đến ngồi bên bàn học, tay vân vê lũ sách vở từ lâu đã ngủ quên trong học bàn. Giờ đây em thấy chúng thật gần gủi. Năm học mới cũng gần kề… Em phóng tầm mắt vui vẽ nhìn qua khung cửa sổ. Nắng đang rơi trên phố phường, nắng đang tỏa rộng giữa bầu trời xanh, hàng cây xanh và xanh trong lòng em là một./.
Tôn Nữ Thanh Tịnh
|
|