Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 10 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 23-08-2009, 04:14 pm 
lovely_rabbit
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 19-08-2009, 08:28 pm
Lần ghé thăm trước: 12-04-2010, 07:46 pm
Tuổi: 16
Bài viết: 30
Đến từ: nơi ngọn gió dừng chân
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 

mừng khai trương trang bình luận văn học


Cuối cùng thì trang bình luận văn học đã ra đời, lovely rất cảm ơn ban quản trị đã quan tâm đến các ý kiến của các thành viên. Lovely đến mừng khai trương nhưng không có quà bánh gì hếtHình ảnh, cũng chẳng có hoa mà chỉ có một câu chuyện để mọi người vừa uống trà vừa suy ngẫm
KHÚC RỜI
“Hà Nội của mình đây rồi!”.
Mân như chực buột ra câu này khi máy bayvừa đáp xuống Nội Bài. Dường như chỉ có Hà Nội, Mân mới tìm thấy mình,dù đã ba năm Mân mới trở lại.

Đầu hè, Hà Nội như nhuộm tím bởi màu bằng lăng. Mânchưa thấy bằng lăng ở nơi nào nở đẹp như Hà Nội, tràn trề cây và chảydài từng phố, từng phố. “Không có lời để diễn tả. Chỉ có thể là ngắm.Cảm nhận bằng im lặng, từ thẳm sâu. Vậy nhưng sẽ nhớ mãi, Mân à!”.“Thiệt á, anh Doãn?”. “Nè, Mân trêu anh đấy hả?”. Mân nghe tiếng cườitrong ký ức của mình. Hà Nội của ba năm về trước, của một thời dịu dàngvà đam mê bỗng đâu ùa về trong Mân nguyên vẹn.
- Cô gái trẻ, lần đầu xa nhà sao?
Mân giật mình, ngượng nghịu lau vội mi mắt đẫm nước.Ký ức đẹp một cách huyễn hoặc, đẹp đến nỗi Mân chìm vào đó và rồi khóchay cười gì cũng không còn biết nữa.
- Dạ không... hoa đẹp quá!
- May mà có những mùa hoa nên Hà Nội hóa ra đáng yêu đấy chứ. Người miền Nam à?
Mân hơi nhíu mày, miễn cưỡng ngó xéo qua vai phải của mình, nhìn vớt gương mặt người bắt chuyện với cô.
- Dạ, tôi đi công tác. Hà Nội có nhiều mùa hoa, không như Sài Gòn luôn đầy nắng.
- Tôi tên Di, tôi cũng vừa hoàn tất đợt công tác ở SàiGòn. May mắn về Hà Nội vẫn còn thấy Sài Gòn ở bên cạnh, quả là có duyênnhỉ!
Di bước xuống chuyến xe buýt đang nửa đường vào trungtâm, sau khi dúi vội vào tay Mân tờ giấy ghi tên, địa chỉ nhà, số điệnthoại. Lại còn cẩn trọng một cách... vô cớ, thả lại câu gợi ý:
- Khi nào buồn, cô có thể… nhắn tin tìm tôi.
- Dạ, cảm ơn! Nhưng chắc tôi không huỡn.
***
Mân nhớ quá mùa hè tím rịm ấy, Mân ngơ ngác và lạclõng giữa Hà Nội. May mà khóa học ấy có Doãn. Sau đó, Hà Nội còn lạitrong Mân những kỷ niệm nghĩ đến là mềm lòng. Khóa học kết thúc, trở vềSài Gòn, Mân vẫn nghĩ mình và Doãn không thể nào rời xa nhau được. Sựrời xa bây giờ chỉ là tạm thời vì Doãn đã từng nói: “Hà Nội là nơi anhyêu, nhưng Sài Gòn mới là nơi anh chọn lựa để sống”.
Chỉ cho đến một ngày Mân nhận một mail của Doãn, cóđoạn: “Anh sợ quá những cái nắm tay hư ảo, những nụ hôn qua icon, nhữngtưởng tượng không đâu của câu chữ mà tụi mình cố gắng để diễn tả. Câuchữ văn chương vốn làm anh mụ mị, mấy bài thơ em gửi anh đọc như đọcsấm. Lúc tỉnh ra anh thấy anh cần một thực tế khác. Anh không thấy đượcem nữa rồi. Và Sài Gòn thì quá xa với anh!”.
Mọi sự kết thúc ở đó. Có những lúc Mân nghĩ tình yêu(hay đại loại cái gọi là tình yêu) trượt qua mình, như không, như cuộcđời trẻ dại và ngu ngơ, không biết đâu mà nắm lại.
***
- Bảo là không có thời gian đi rong, thế mà ra tận đây một mình à?
Mân giật mình. Di đang ở trước mặt, tay đang lăm lăm... cái máy ảnh.
- Chào, tôi không có hứng chụp ảnh lúc này đâu.
- Tôi cũng không có hứng chụp ảnh bất cứ ai vào lúc này. Cô không thấy sen đang rất hương chứ?
- Anh nghĩ thính giác tôi có vấn đề à.
Mân lắc đầu, cuộc chạy trốn sau mấy giờ thảo luận nhứcđầu coi như bất thành. Di là ai mà luôn xuất hiện vào những giờ côkhông biết trước.
- Cô thích “bến Hàn Quốc” kia không, ra đó hóng gió nhỉ?
Mân nhìn ra chỗ có mấy đôi trai gái đang đứng ngồi ởcái nơi mà giới trẻ Hà Nội đặt là “bến Hàn Quốc”. Cũng thơ mộng khiphía mặt là mênh mông hồ Tây, phía lưng là đồng sen xanh, thơm lan manđến mê người.
- Tôi thích ngồi ở bờ đê này hơn.
Di ngồi xuống bên Mân, xoải chân và lắc lư mũi giày dính đầy cỏ.
- Sao tên anh là Thiên Di vậy?
- À, thế cô thấy tôi có bao giờ ngừng bước đi.

- Tấm ảnh cô gái bên đồng sen này tôi sẽ phóng to,nhưng chỉ…tặng cho chính mình. Không biết sao nhìn ảnh tôi xúc động.Mắt cô gái nhìn mà như không nhìn gì cả..
- Vậy sao?
Mân cười khan. Cô không nỡ biểu Di xóa đi tấm ảnh chụplúc Mân đang ngồi chăm chú nhìn bông hoa sen duy nhất nở sớm đầu hạphía dưới hồ.
- À, giới thiệu với Mân, đây là bạn tôi. Anh ấy cũng thích xách máy ảnh đi lang thang.
Mân ngước lên, thấy mắt mờ đi. Cô đưa tay chặn ngực.
***
Thật ra Mân cũng không muốn hẹn với Doãn ở cái quánquen này. Mân ghét phải bỏ quên những thói quen rồi lại gặp lại nhữngthói quen, cái kiểu dễ làm cho người ta chùng lòng trong những lúckhông cần thiết.
Mân bước vào quán như mộng du. Cái góc của ba năm vềtrước vẫn thế. Tranh trên tường, ghế gỗ màu nâu, kể cả ánh nến đangcháy trên bàn…
- Chào em, em vẫn vậy, Mân nhỉ!
- Dạ, em vẫn vậy. Chào anh.
- Cam không đá của em đây, Mân à.
Mân tròn mắt. Doãn có quyền gì mà luôn đưa cô vào thế bị động, kể cả chuyện gọi một cốc nước cho mình.
Doãn kể lan man về công việc, về ông sếp khá buồn cườicủa anh, cả về người con gái tên Giang. Doãn. Doãn bảo anh còn nhớ cáichạm tay lần đầu với Mân, nhưng nhìn sâu vào mắt Giang thì cảm xúc thậtsự mới đến. Hóa ra tình yêu không phải như anh từng nghĩ, cũng khôngthi vị hóa như anh từng nói với Mân đâu.
Doãn nói tự nhiên. Mân thấy mình như vô hình.
***
- Mân không nói gì với anh à?
Di bất giác bỏ tay lái xe, thò ra phía sau kéo tay Mânsiết chặt. Đường ra sân bay gió lướt khô ran. Nắng chảy dài thành vệtrát bỏng trên đường. Cô đơn của Mân, của Di hay của Doãn mà cứ chạy sấpngửa như lá thế kia.
- Không, Mân không nhớ anh Di.
Mân đi như chạy vào phòng chờ. Hà Nội ở đâu mà làm cuộn lên trong lòng Mân cảm xúc khó gọi cho đúng tên.
Lát nữa đây máy bay sẽ cất cánh.
Truyện 1.187 chữ của MINH PHÚC


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 25-08-2009, 07:04 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
Sao YTC đọc mà hổng có suy ngẫm gì hết à thỏ ơi, vô cứu bồ với, câu chuyện này muốn mình suy ngẫm về cái gì vậy ? Hình ảnh


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 26-08-2009, 05:43 pm 
lovely_rabbit
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 19-08-2009, 08:28 pm
Lần ghé thăm trước: 12-04-2010, 07:46 pm
Tuổi: 16
Bài viết: 30
Đến từ: nơi ngọn gió dừng chân
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
Theo lovely, câu chuyện muốn tâm sự với người đọc lối sống của thế hệ trẻ VN. Cuộc sống quá hiện đại, cùng nhu cầu di chuyển của công việc và sự phát triển của internet đã làm xa cách tình cảm con người. Tình yêu thật khó tồn tại khi hai trái tim cach nhau cả nghìn kilomet, sự cô độc và thiếu thốn tình cảm khiến tình yêu trở nên khô cằn. Và nhân vật Mân chính là nạn nhân của cách sống đó. Tình yêu của cô và Doãn đã bị chia cắt bởi khoảng cách, khi Doãn rời xa Hà Nội. Và giờ đây khi cô rời xa Hà Nội cô đã dối bỏ tình yêu của mình với Di, cô sợ rằng cô sẽ cô độc và đánh mất tình yêu của mình với Di, cô sợ rằng cô sẽ đem lại đau khổ cho Di như Doãn đã đem lại đau khổ cho chính mình. Lovely tự hỏi chẳng lẽ mân sẽ ko bao giờ có được hạnh phúc????


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 27-08-2009, 07:22 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
Có nhiều khi đeo đuổi cho được một tình yêu đích thực cũng chưa hẳn là hạnh phúc đâu thỏ à! Tình yêu khó có thể nào tồn tại mãi mãi được!

Hình như thỏ thích môn văn học quá hén! Chắc là đang theo học bên xã hội và nhân văn phải hông nè, chúc thỏ ngày càng mở mang và học tập được thêm nhiều kiến thức hén !


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2009, 11:59 am 
lovely_rabbit
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 19-08-2009, 08:28 pm
Lần ghé thăm trước: 12-04-2010, 07:46 pm
Tuổi: 16
Bài viết: 30
Đến từ: nơi ngọn gió dừng chân
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
ko, lovely ko theo bên xã hội mà theo tự nhiên. Sự thật là lovely thấy tình yêu chỉ mang lại đau khổ cho con người thui nên lovely quyết định vào chùa tu từ lâu rùiHình ảnh. Lovely thấy mọi người đều theo đuổi tình yêu đến một cách mù quáng kể cả đó là tình yêu vô vọng, có những người khi đạt được tình yêu rồi thì lại trở thành một con người khác. Lovely tự hỏi sao người ta phải khổ vì tình yêu như thế cơ chứ?????Hình ảnhHình ảnh


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2009, 12:23 pm 
Zui Hao
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-08-2009, 11:10 am
Lần ghé thăm trước: 05-12-2011, 01:15 pm
Tuổi: 32
Bài viết: 1222
Đến từ: Rosemead, CA, USA
Giới tính: Nam
Mình đang: Lonely
Đã cảm ơn: 10 lần
Được cảm ơn:
374 lần trong 255 bài viết
 
lovely_rabbit đã viết:
ko, lovely ko theo bên xã hội mà theo tự nhiên. Sự thật là lovely thấy tình yêu chỉ mang lại đau khổ cho con người thui nên lovely quyết định vào chùa tu từ lâu rùi[ Hình ảnh ]. Lovely thấy mọi người đều theo đuổi tình yêu đến một cách mù quáng kể cả đó là tình yêu vô vọng, có những người khi đạt được tình yêu rồi thì lại trở thành một con người khác. Lovely tự hỏi sao người ta phải khổ vì tình yêu như thế cơ chứ?????[ Hình ảnh ][ Hình ảnh ]

Phải ko vậy Lovely , vậy cho Zui theo tu vơi vì tháng 7 này cùng làm 1 lượt lun đi, đang ăn chay nè mong sau này có được :vợ đẹp là chính và tình yêu đẹp là nhì hè hè, vậy cho Zui tu nửa nha , mà Lovely tu ở chùa nào vậy , có gì PM 2 đưa nghe thui , để cho số phone tiện bê liên lạc nha he he he
Nói rồi không có tình yêu vĩnh cũ đâu chỉ có nhưng khoản khắc của tình yêu mà 2 ngưòi tạo nên mơi là vĩnh cữu ,cái này mơi là kí ức đang yêu theo mãi con ngưòi , nên đã yêu nhau hay yêu hêt mình đi khi nào khổ hãy hay , lúc nào khổ mở khoản khắc ra nhơ lại sẽ thấy hạnh phúc hơn , đừng nghĩ ngợi nhiều , mà đi tu cũng được đó , nhưng ăn chay thì đừng ngủ mặn nhé he he he he....


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2009, 06:19 pm 
lovely_rabbit
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 19-08-2009, 08:28 pm
Lần ghé thăm trước: 12-04-2010, 07:46 pm
Tuổi: 16
Bài viết: 30
Đến từ: nơi ngọn gió dừng chân
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
thui thui Zui hao mà tu cùng chùa thì làm sao lovely tu được nữa, thế thì tội lắm. Mà YTC ui lovely bắt được anh Zuihao rùi nè, YTC chịu làm vợ anh Zui hao điHình ảnhHình ảnh


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-08-2009, 05:58 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
lovely_rabbit đã viết:
thui thui Zui hao mà tu cùng chùa thì làm sao lovely tu được nữa, thế thì tội lắm.


thì hai người vừa tu vừa hú, chắc vui lắm á hihi Hình ảnh

Trích dẫn:
Mà YTC ui lovely bắt được anh Zuihao rùi nè, YTC chịu làm vợ anh Zui hao đi[ Hình ảnh ][ Hình ảnh ]


hổng biết ai bắt được Zui trước à nha, thỏ chạy qua bên phòng thập cẩm sẽ thấy bài trả lời của T còn sớm hơn bài của thỏ nữa đó hì hì ... kiểu này tiền thì YTC gom, còn Zui bu hao thì dành cho thỏ nha Hình ảnh


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 30-08-2009, 06:59 am 
lovely_rabbit
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 19-08-2009, 08:28 pm
Lần ghé thăm trước: 12-04-2010, 07:46 pm
Tuổi: 16
Bài viết: 30
Đến từ: nơi ngọn gió dừng chân
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Bored
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
chùi ui, trang bình luận văn học mà thành bình loạn rùi. Thui, ko nói nữa, lovely vừa sưu tầm được một câu chuyện để chứng minh tình yêu chỉ chân thật chỉ là mộng tưởng. Tình yêu trong xã hội hiện nay bị rất nhiều thành phần khác chi phối. moij người thử suy nghĩ về quan điểm này nhé
TÌNH XƯA
Nắng chiều vàng rực lên khi chàng trai dắt chiếc xeđạp thể thao màu trắng đi vào sân trường. Hầu như tất cả cặp mắt củađám sinh viên cả nam lẫn nữ đang đứng trên các hành lang của ba tầnglầu trong giờ ra chơi cùng tập trung chiếu thẳng vào chàng. Áo sơmi trắng dài tay, quần kaki vàng nhạt, chiếc ghita đeo trên vai,vóc dáng cao ráo, da trắng, trán rộng, mắt sáng, mũi thẳng..., chàngtrai trông quá đẹp, đẹp ngời ngời, dù nơi chàng đang đến là một máitrường chuyên về nghệ thuật, nơi sinh viên được chọn ít nhiều cũng phảicó tiêu chuẩn hình thức bên ngoài. Ánh nắng chiếu nghiêng đúng vàokhoảnh sân nơi chàng đi qua, tạo một vầng sáng óng ả viền quanh, cànglàm chàng đẹp như một hoàng tử trong truyện thần tiên.

Chàng đến để tham gia một vai diễn giúp cho vở kịchtốt nghiệp của một người bạn. Chàng diễn vai một nhạc sĩ trẻ, nghèo,yêu một cô sinh viên con nhà giàu nên tình yêu ấy đã bị gia đình cô gáingăn cấm... Buổi diễn loáng cái đã đông nghẹt sinh viên cả trường, nhấtlà các bạn nữ đến xem, khác hẳn mọi lần. Một vở diễn thường thôi nhưngthu hút chính nhờ chàng diễn viên đẹp trai ấy. Đặc biệt khi chàng tựđệm ghita và hát Khúc thụy du của Ngô Thụy Miên trong một cảnh kịch,đám sinh viên nữ gần như nín thở trước ngón đàn điêu luyện và chấtgiọng Huế cực kỳ êm dịu:
Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi và tình ơi...

Hoàn toàn vô tình, bỗng dưng chàng ngẩng mặt và nhìnngay vào Thụy lúc hát câu hát tình cờ có tên của nàng. Mai đứng kế bênbấu mạnh vào tay Thụy. Thụy sững người, ngây ngất. Đêm đó gần như nàngbị mất ngủ hoàn toàn, cứ trằn trọc nhớ về chàng...
Học lớp dưới nên Thụy thật không dễ làm quen vớichàng. Dù sau hôm đó chàng còn quay lại trường vài lần, nhưng lần nàocũng bị bao vây bởi các chị lớp trưởng tràng. Ai cũng tranh thủ mờichàng giúp một vai cho vở tốt nghiệp của họ, dù nói công bằng thì chàngdiễn không thể hay hơn các bạn sinh viên đã được học hành đàng hoàng.Bọn con trai trong trường nhìn chàng bằng cặp mắt ganh tị thấy rõ...
Tính Thụy đã muốn gì là phải làm cho bằng được. Cuốicùng nàng cũng biết tên chàng là Sơn, người Huế, đã đậu đại học và vàothành phố tìm việc làm. Thụy bạo dạn chặn Sơn ở cổng trường lúc chàngdắt xe ra về, mời chàng sang quán nước gần đó. Sau khi tự giới thiệu,nàng nói từ lâu mình đã muốn học ghita, vì thích và cũng vì muốn tựtrang bị thêm cho nghề nghiệp tương lai. Nghe nói Sơn đang rảnh, nàngmuốn mời chàng dạy cho mình vì thấy chàng có ngón đàn quá hay. Nàng xinphép sẽ gửi học phí đàng hoàng... Chỉ là Thụy kiếm cớ thôi, nhưng Sơnthành thật:
- Tôi đàn ghita do tự học là chính. Thụy muốn học thì nên đến các lớp có thầy dạy chính quy...
Thụy chớp chớp đôi mắt mà nàng biết là rất đẹp của mình:
- Họ dạy lớp nhiều người, theo đúng giờ giấc mà lạikhông tận tình. Em thích học với anh hơn. Sẽ được tự do về thời gian.Anh cứ cho bài tập. Tập xong, em sẽ lại gặp anh...
Làm sao Sơn có thể từ chối được cô học trò xinh xắn ấy!
Lẽ dĩ nhiên họ đã nhanh chóng yêu nhau. Trong cănphòng trọ tồi tàn của Sơn một buổi chiều mưa rơi rầm rập trên mái tôn,Thụy đã dâng hiến cho Sơn tất cả...
Sau đó Sơn mới thú thật với Thụy chàng vào đây để chờcùng đi vượt biên với người anh. Cơ hội ấy nay đã tới. Sơn xin lỗi lẽra biết mình sắp đi thì không nên làm chuyện đã làm, nhưng vì yêu Thụyquá... Chàng thề thốt sau này sẽ trở về, Thụy hãy ráng chờ chàng. Thụyđã khóc như mưa như gió.
Sơn đi không lọt. Họ bị đứt liên lạc, tuy thỉnh thoảngThụy vẫn được thông tin từ người này người nọ rằng sau khi ra khỏi trạigiam chàng phải về Huế sống trong sự kiểm soát của địa phương. Rồi Thụylấy chồng, một người lớn tuổi, giàu có. Thật lâu sau, nàng lại nghe tinSơn cũng đã có gia đình, vào lại thành phố, sống khá vất vả...
oOo
Tiếng chuông cửa vang lên khi Thụy đang đứng tưới hoatrên bancông. Người giúp việc ra mở cổng. Thụy sững người khi nhìnxuống thấy Sơn. Nàng nhận ngay ra chàng dù thời gian đã làm chàng thayđổi quá nhiều. Chàng cũng đã tình cờ ngước lên và nhìn thấy nàng.
Vẫn là ánh nắng chiều quét xuống người Sơn, khi chàngdắt một chiếc Honda cũ mèm đi vào sân, nhưng đường viền hào quang naykhông còn nữa. Có thể do bộ quần áo trên người chàng màu tối mà lại quácũ kỹ nên không còn hắt sáng. Hơn 20 năm như chỉ vài cái chớp mắt,nhưng sự tàn phá của nó với Sơn hơi quá tay.
Hai người đứng lặng nhìn nhau ở phòng khách. Thật lâu. Rồi Sơn khẽ nói:
- Anh luôn nghĩ về em.
Thụy muốn nín thở, người run nhẹ.
- Em còn đẹp quá! Anh biết em ở đây từ lâu rồi, muốnđến thăm nhưng không có việc gì nên cũng hơi ngại... Anh biết em đã cóchồng con và đang sống hạnh phúc... Hôm nay anh đến đây có việc này...
Tim Thụy đập thình thịch trong lồng ngực.
- Con gái anh lấy chồng. Anh muốn mời gia đình em đến chung vui với cháu.
Sơn đưa ra chiếc phong bì mời đám cưới. Thụy thở ra nhè nhẹ, cầm lấy. Họ nói chuyện với nhau vài câu nữa rồi Sơn ra về.
Thụy tiễn Sơn ra đến cửa rồi đi vào nhà, vừa đi vừa vuốt ngực. Nàng gọi điện thoại ngay cho Mai:
- Mày biết không, ông Sơn mới đến nhà tao. Làm tao hết hồn!
- Trời đất! Nối lại tình xưa?
- Không! Tình gì nữa mà tình! Ổng bây giờ thấy ghê lắm, giống mấy cha xe ôm!
- Vậy chớ sao mày hết hồn?
- Tao sợ ổng mượn tiền! Ổng mượn chẳng lẽ không cho? Rồi biết chừng nào mới trả?
Hai người bạn cùng cười thoải mái...
Truyện 1.173 chữ của NGUYỄN ĐÔNGTHỨC


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 30-08-2009, 08:15 pm 
Zui Hao
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-08-2009, 11:10 am
Lần ghé thăm trước: 05-12-2011, 01:15 pm
Tuổi: 32
Bài viết: 1222
Đến từ: Rosemead, CA, USA
Giới tính: Nam
Mình đang: Lonely
Đã cảm ơn: 10 lần
Được cảm ơn:
374 lần trong 255 bài viết
 
Đọc xong bài tình xưa , Zui thấy sao giơi trẻ yêu đương bây giờ sao mà nó ko di vào tâm hồn , điệp khúc nào cũng sau 1 cơn mưa hai ngưòi dã dâng hiên hêt mình , nhưng rồi sau đo hưa hẹn rùi ko thành , hay vì 1 chuyện gì đo khiên họ xa mặt , nhưng khi xa mặt là cach lòng liền , đung thật ! giờ mà tìm 1 người làm cánh chuồn quả là tuyệt chủng rùi ...tuyệt chủng rùi , hèn gì thấy ớn Tình yêu quá mún cắt tóc đi tu nhưng mà Z xo cọ hồi nhỏ đên giờ nên khỏi cắt Hình ảnhhe he he


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 10 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 1.058s | 49 Queries | GZIP : Off ]