|
Ngày tham gia: 18-12-2010, 12:03 am Lần ghé thăm trước: 12-04-2011, 12:43 pm Bài viết: 17 Giới tính:  Đã cảm ơn: 85 lần Được cảm ơn: 39 lần trong 14 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
"Mười năm quét lá" - nỗi niềm của Kashigi Omi
[tab=30][tab=30]Mười năm quét lá
Mười năm rồi, tôi âm thầm quét lá Ngọn gió lòng cứ thổi mãi từng cơn Lá buồn ơi sao rơi mãi chẳng dừng Dù biết chỉ là vô thường, ảo mộng. Đêm từng đêm một mình ta đối bóng, Lòng hỏi lòng… "quét sạch lá" hay chưa? Giữa cuộc đời Được-Mất, Hơn-Thua Trong hạnh phúc vẫn chứa mầm đau khổ. Tình bằng hữu trong niềm vui hạnh ngộ, Đã ẩn thầm dấu vết của chia ly. Trong sự đến chứa sẵn mầm sự đi, Trong mầm sinh đã có mầm hủy diệt. Trăng tròn đến một ngày rồi cũng khuyết, Bèo hợp rồi sẽ đến lúc bèo tan...
Có điều gì bền vững với thời gian? Giữa cuộc sống, đâu là điều bất diệt…? Kashigi Omi!
[tab=30]Lang thang trong Thư viện, tôi bắt gặp “Mười năm quét lá”. Sao tâm trạng tôi lúc này như đã được bài thơ nói dùm. Tôi bắt gặp tâm trạng tôi nơi đây, như đồng cảm với tác giả, tôi xin có vài dòng chia sẻ. Mười năm, một quãng thời gian không phải là ngắn ngủi cho một đời người. Trong cuộc sống, chúng ta mấy lần đếm được mỗi mười năm…Thế mà người viết đã dùng quãng thời gian ấy để “quét lá” rồi “đêm từng đêm một mình đối bóng” và “lòng hỏi lòng…”quét sạch lá” hay chưa?”.Tâm trạng ấy nghe thật buồn với những câu hỏi chất chứa không nguôi. Người viết như gởi cả vào đây nỗi lòng trắc ẩn trong trái tim mình.Người quét lá đã “mười năm” sao “ngọn gió lòng” vẫn chưa thể dừng được. Nó vẫn cứ mãi lắc lư để rồi xô từng chiếc lá “lòng” rơi vãi trong suy tưởng của người. [tab=30]Những chiếc lá “lòng” trong dòng suy tưởng ấy là những “Được-Mất, Hơn-Thua” của kiếp con người. Dù vẫn biết đời là “vô thường”, dù biết rằng đời nhiều “ảo mộng”, nhưng có lắm người vẫn chuyên tâm vào những “Được-Mất, Hơn-Thua” ấy mà đôi khi bỏ quên những câu nghĩa, câu tình, mà quên đi sự “vô thường” của cuộc sống. Với những trăn trở này, người viết gởi vào bài thơ chút hơi hướng của Phật giáo: Có sinh tất có diệt.
Trong hạnh phúc vẫn chứa mầm đau khổ. Tình bằng hữu trong niềm vui hạnh ngộ, Đã ẩn thầm dấu vết của chia ly. Trong sự đến chứa sẵn mầm sự đi, Trong mầm sinh đã có mầm hủy diệt. Trăng tròn đến một ngày rồi cũng khuyết, Bèo hợp rồi sẽ đến lúc bèo tan...
[tab=30]Cuộc sống vốn dĩ rất mong manh. Mong manh hơn những gì ta nghĩ. Đời người thấy đó, mất đó là lẽ rất thường. Tác giả như muốn gởi vào tác phẩm của mình sự nhắc nhở chính mình về lẽ “vô thường” ấy.Có lẽ vì thế, người viết đã dành phần lớn cuộc đời mình để dọn những chiếc lá tham, những chiếc lá sân, những chiếc lá si của chính lòng người viết vậy.Tôi thích câu “Trong hạnh phúc vẫn chứa mầm đau khổ” vì với tôi, câu này nhắc nhở tôi rất nhiều điều trong cuộc sống của chính tôi.Lời thơ buồn nhưng ấm chuyển tải nỗi băn khoăn trong lòng người viết thật nhẹ nhàng, thanh thoát, làm cho bài thơ không rơi vào sự nặng nề, sáo rỗng. Với hai câu kết là cả hai câu hỏi:
Có điều gì bền vững với thời gian? Giữa cuộc sống, đâu là điều bất diệt…?
[tab=30]Nhưng thật ra, đã có câu trả lời trong lòng người viết rồi. Bỏ “mười năm quét lá” để tìm điều “bền vững”, để tìm điều “bất diệt”, và phải chăng, người viết cũng đang nhắc nhở chính bản thân về những điều tốt đẹp, những chân lý đã tồn tại từ bao thế hệ để mãi không quên những câu nghĩa, câu tình trong cuộc đời mình vì tác giả đã cảm được rằng cuộc sống vốn dĩ luôn là những “hợp-tan, tròn-khuyết”. Liên tưởng tới những suy nghĩ trong lòng, tôi bắt gặp và đồng cảm với người viết những suy nghĩ trên. Mà…không biết, tôi có hiểu đúng ý người viết không. Lẽ thường, ai cũng muốn ăn ngon, mặc đẹp, ai cũng muốn giàu sang, phú quý nên cứ phải xoay vần với lẽ mưu sinh, với cuộc kiếm tiền mà đôi khi không còn thời gian để nghĩ về bất cứ điều gì khác. Dần dần, trái tim của con người thành chai sần, vô cảm.Tôi thật sự sợ hãi điều ấy. Cuộc sống tôi đã đếm được 4 lần “mỗi mười năm”, ngoảnh nhìn lại, tôi mất nhiều và được cũng rất nhiều và cái được nhiều nhất trong tôi là trái tim tôi vẫn còn biết rung động. Vâng, với lời thơ dung dị, ngôn từ mộc mạc mang hơi hướng Phật giáo, người viết đã trải lòng mình với những băn khoăn và đồng thời như nhắc nhở chính bản thân về những đổi dời của cuộc đời, với những”vô thường”, những “ảo mộng” trong cuộc sống để giữ lại được trái tim của “một con người”. Xin cảm ơn tác giả đã gợi lên những suy ngẫm cho chính tôi. [align=right] VCYA[/align]
|
|
 |
|
 |
Sửa lần cuối bởi vcya vào ngày 06-01-2011, 08:31 pm với 1 lần sửa trong tổng số.
|
|