MUÔN DẶM TÌM CON
Truyện ngắn
Ông Hùng không nhớ là mình đã sang Campuchia bao nhiêu lần rồi, ông cũng không nhớ là mình đã vào bao nhiêu nhà chứa, bao nhiêu khách sạn, bao nhiêu quán bar trên đất nước này? Chỉ biết rằng ông đã có mặt ở Phnôngpênh dường như là thường xuyên. Đến nỗi nhiều người tưởng lầm ông là một thương gia. Để rồi có nhiều đêm xa nhà, ông tìm đến với các cô gái Việt vui vầy qua đêm. Nhưng không một ai có thể tưởng tượng được rằng ông chưa hề ăn ngủ với bất cứ một cô gái nào, mà chỉ qua họ ông tìm tung tích của con gái mình. Dẫu càng nhìn thấy những cô gái tuổi đời còn non dại, phải oằn mình giữa kiếp sống đầy ô nhục nơi xứ người, ông càng thấy bất nhẫn và càng nhớ đến con gái mình da diết hơn. Nhớ đến với nỗi đau tột cùng. Trong nỗi đau tột cùng ấy, đã có nhiều khi ông nhớ đến cuộc hội thảo đã được tổ chức tại Campuchia, mà lòng cứ phân vân thầm hỏi: Bởi vì sao các nước trong khu vực không có một biện pháp nào, để ngăn chặn nạn kinh doanh mại dâm và buôn bán trẻ em? Trong khi đó, theo như ông được biết thì nhằm ngăn chặn vấn đề này, trong cuộc hội thảo đó đã có nhiều đại biểu, của nhiều nước tham dự như Campuchia, Việt Nam, Thái Lan, Trung Quốc, Philippin, Mỹ, Lào và Mianma… Chừng như cuộc họp đó đã có từ lâu lắm rồi thì phải, đâu như năm 1995. Ngay cả Ủy ban Bảo vệ và Chăm sóc trẻ em Việt Nam, mặc dầu rất quan tâm đến vấn đề này, đã từng lên dự án vạch ra nhiều kế hoạch… Vẫn chưa tìm ra biện pháp nào để bảo vệ quyền con người của các bé gái mà tình trạng bắt cóc và buôn bán trẻ vị thành niên qua biên giới xảy ra ngày một nhiều, một tinh vi hơn! Chẳng lẽ tất cả các cơ quan chức năng trong khu vực đều đã bó tay!? Cũng trong nỗi đau tột cùng ấy, đó nhiều khi ông chợt nghĩ: Nếu tất cả những người đàn ông trên thế giới đều nghĩ rằng: Biết đâu một ngày nào đó họ cũng rơi vào tình cảnh như ông hiện nay, mà giật mình. Nhận ra mình cũng có một phần trách nhiệm trong thú vui không lành mạnh và có phần dã tâm này, mà khẳng khái” “NÓI KHÔNG TÌNH DỤC VỚI NHỮNG TRẺ VỊ THÀNH NIÊN”. không hiểu sao ông vẫn tin rằng đó cũng là một cách để bảo vệ cho các bé gái, trong đó có cả con em mình.
Khi con gái ông mất tích, ông đã trình báo các cơ quan công an. Đưa lên đài, lên báo… Nhưng rồi bao nhiêu ngày tháng trôi qua con ông vẫn bặt vô âm tín. Lúc đầu, ông tưởng là bọn xấu sẽ điện đến cho gia đình ông, đòi một số tiền chuộc. nhưng không phải vậy!... Đau khổ hơn, vợ ông, vì mất con mà tinh thần trở nên thất thường. Có khi bà ngồi im lặng hằng giờ, rồi tự dưng nổi lên la hét, đập phá như một người mất trí, có nhiều đêm bỗng nhiên bà trở dậy kêu lên: Con ơi! Trong tiếng nấc nghẹn ngào, rồi lên cơn tức thở, phải cấp cứu vào bệnh viện… Nỗi đau đớn uất ức trong ông ngày càng chất chứa, đến nỗi nhiều khi ông thấy ngực mình nhức nhối đến khó thở. Mãi đến khi có nguồn tin Mai-con gái ông đang làm gái ở Phnôngpênh, thì ông quyết chí đi tìm con, dù phải tốn bao nhiêu công sức, tiền bạc và cho dù phải vượt qua bao nhiêu gian nguy.
Nhưng giờ đây, càng ngày ông Hùng càng nhận ra dường như mình đang “Mò kim đáy biển”. Bởi cô gái nào cũng vậy, sau khi được ông trò chuyện và nói lên nguyện vọng thiết tha của mình, rồi mở điện thoại di động, ấn số, đưa hình con gái ông cho họ nhận dạng thì người nào cũng lắc đầu quầy quậy, nói: “Em chưa bao giờ gặp người nào như trong hình cả”. Một lẽ đơn giản là họ sợ!... Ông hiểu, nhưng cho dù như thế nào thì ông cũng không bỏ cuộc.
Sang Campuchia lần này, ông Hùng đến Svay Paak, lang thang vòng qua các nhà chứa với lòng hồi hộp lạ thường, ông đang đứng tần ngần trên đường, nhìn khắp lượt các ngõ nhà chứa có nhiều ánh đèn mầu nhấp nháy, lòng đầy phân vân. Chợt ánh mắt ông sáng lên, khi thấy một cô gái đang đứng trước cửa một nhà chứa bên kia đường. Với bộ áo quần bó sát người, làm nổi bật thân hình mảnh mai, thon thả. Mỏi tóc đen nhánh buông thả xuống đôi bờ vai nhỏ. Cái dáng ấy, mái tóc ấy sao trông quen và thân thương lạ lùng. Ông vội vã băng qua đường. Nhưng khi đứng trước cô gái thì bao nhiêu hy vọng trong ông đã rụng xuống. Ông cũng kịp nhận ra, dưới lớp son phấn lòe loẹt kia, là một gương mặt non nớt, và trong mỗi ânh nhìn của cô gai tuy ẩn chứa một nỗi buồn u uẩn, nhưng vẫn còn phản phất đôi nét ngây thơ.
Cô gái đó là Vân, trong khi ngồi chờ khách, cô lại nhớ về quê hương. Nhớ đến quay quắt. Cô bước ra đứng tựa cửa, ánh nhìn của cô càng lúc càng xa xăm hơn, dịu vợi hơn. Cô nhớ mái ấm gia đình. Nơi có ba má và hai em đang chờ đợi cô trở về. Cô nhớ thầy cô, bè bạn. Nhớ những buổi nô đùa trong sân trường, những chiều tung tăng trên phố…
Một lần nữa tim Vân lại nhói lên, khi cô nhớ lại giờ khắc quái ác ấy. Cái giờ phút đã định đoạt cả đời cô. Đã đẩy cô từ thiên đường ngà ngọc xuống vũng lầy của thế gian. Để rồi từ đó cô ngụp lặn mãi, quay cuồng mãi trong nỗi đau chất ngất. Cũng từ đó dòng thời gian đối với cô không còn ý nghĩa gì nữa, không gian cũng vỡ vụn, vô cùng chật hẹp và mờ ảo, quanh đi, quẩn lại cũng chỉ với những người đàn ông…Ôi! Những người đàn ông, những người đàn ông đã đi qua đời cô!...
Cô nhẫm tính và không khỏi giật mình…Mới đó mà đã ba năm trời!
Ba năm trời! Bao nỗi đoạn trường!...
“Mẹ ơi! Con nhớ mẹ biết bao! Mẹ có hay đời con đang tan nát từng ngày!...”
Vân than thở cùng mẹ, rồi cũng như bao nhiêu lần trước, để qua đi nỗi cô đơn đang chiếm lấy tâm hồn mình, cô thì thầm kể lể một sự kiện mà cô đã kể không biết bao nhiêu lần rồi, và cho dẫu thời gian có trôi qua bao lâu cô cũng không bao giờ quên.
“Mẹ ơi! Con không biết trưa hôm ấy mẹ bận việc gi, mà khi tan trường, con chờ mãi mà vẫn chưa thấy mẹ đến đón. Tuy nhiên, con cũng không có gì phải lo lắng, vì mẹ đến đón trễ năm mười phút là chuyện thường. Con đang dõi mắt về hướng đường mẹ thường xuất hiện. Chợt có một người phụ nữ dừng lại trước mặt con nói: -
- Em có biết nhà cô Huệ dạy Anh ở đâu không? Chỉ giùm cô.
Nghe có người hỏi nhà cô Huệ, con liền vui vẻ trả lời:
- Dạ, cô Huệ ở cùng xóm với em, chỉ cách có mấy nhà thôi!
Người phụ nữ trở nên thân mật:
- May quá, em đang chờ ai đến đón à?
- Dạ, chắc mẹ em cũng gần đến rồi!
Người phụ nữ mau mắn đề nghị:
- Nếu mẹ em không đến đón thì tiện đường cô chở em về luôn, cô khỏi mất công đi tìm..
Con còn đang ngần ngừ, thì đột nhiên người phụ nữ đó đưa tay ra vuốt nhẹ lên mũi con khen:
- Con gái xinh thế này, chắc mẹ cũng đẹp lắm! Em học lớp mấy rồi?
- Dạ lớp bảy.
Con ngây thơ và cả tin, cứ nghĩ người phụ nữ này là một người mẹ của bạn nào đó, đang tìm cô giáo dạy Anh cho con mình đến học, nên không nghi ngại chi, mặc dù con không biết bà ta là ai, và cũng không nhìn được bà ta như thế nào, bởi bà ta đã bịt mặt mình bằng chiếc khăn chống nắng, như mẹ vẫn thường làm mỗi khi ra đường.
Thấy con còn mãi dõi mắt chờ mẹ, bà ta liền giục:
- Đi em, trưa lắm rồi, trời nắng gắt thế này!
Con nhìn lại, học sinh đã về hết, cổng trường đã khép tự bao giờ! Con lại thầm nghĩ:”Chắc mẹ bận việc gì đột xuất không đón được, đã có vài lần con cũng đi bộ về nhà đấy thôi!”
Vậy là con leo lên ngồi sau yên xe. Trước khi cho xe chạy, bà ta còn quay đầu lại dặn con:
- Em ôm eo lưng cô cho chặt nhé!
Con liền lăm theo lời bà ta, Dường như đã yên tâm, bà ta cho xe chạy thật nhanh, con có cảm tưởng là mình đang như bay trên đường phố. Thật lạ lùng là đầu óc con lúc ấy không hiểu sao cứ mơ mơ màng màng. Đầu cứ tựa vào lưng người đàn bà xa lạ đó, không có một cử chỉ nào phản kháng lại, mặc dù bà ta đó cho xe chạy qua những con đường lạ… Đến khi tỉnh táo lại thì con đã thấy mình ở trong một căn nhà nhỏ với một người đàn bà khác, con nhìn quanh: Mẹ ơi! Con sợ hãi kêu lên, khi thấy chung quanh không có nhà cửa chi cả, chỉ có cây cối bao bọc um tùm. Bấy giờ thì con mới biết là mình bị kẻ xấu bắt cóc. Khi con khóc lóc van xin và kêu cứu, chị ta tát vào mặt con mấy cái, khi con cố thoât ra để chạy, thì chị ta quật con ngã nhào xuống đất, tiếp theo là một cú đánh vào đầu, khiến con choáng váng và ngất đi. Khi con tỉnh lại thì thấy mình đã ở một nơi khác rồi. Tại đây, con thấy có mấy cô gái người Việt, bằng hoặc hơn con một hai tuổi gì đó. Các chị em đó được đưa đến đây từ nhiều tỉnh như Kiên Giang, Sông Bé hay thành phố Hồ Chí Minh…Con còn nghe ai đó nói là đó ra khỏi địa phận Việt Nam. Vậy là đời con đã được định đoạt!...”
Vân đang mãi thả hồn về miền quá khứ, mãi nhớ và thì thầm tâm sự với mẹ. Cô không thấy c ó một người đàn ông vừa bước vào nhà, mãi đến khi người đàn ông đó lên tiếng yêu cầu cô phục vụ. Vân mới giật mình, thẩn thờ bước theo ông vào phòng.
Bà chủ cũng vội vàng theo ông, hỏi mấy câu thường ngày bà vẫn nói với khách, rồi dẫn ông đến phòng theo yêu cầu.
Khi Vân bước vào phòng, cô đoan chắc người đàn ông nầy sẽ chồm tới nắm tay, kéo cô nằm xuống giường cùng ông, rồi vuốt ve và làm bất cứ điều gì ông ta muốn. Còn cô thì không kháng cự, cũng chẳng đồng tình. Cứ lặng lẽ tuân theo, tuân theo và cam chịu như bao ngày… Nhưng cô ngạc nhiên đến sững sốt, không hiểu vì lẽ gì và tại sao? Khi thấy ông ta chỉ nhìn cô trong thoáng chốc, rồi đốt thuốc hút, chừng như ông ta đang suy nghĩ điều gì đó… Cô cũng không biết nói gì, chỉ đăm đăm nhìn người đàn ông kỳ lạ ấy với bao băn khoăn. Vân không nhớ là mình đã phải tiếp bao nhiêu người đàn ông. Chỉ nhớ là tất cả họ, đều có những cá tính và độ tuổi không khác nhau mấy. Tất cả họ, đều đáng cha, đáng chú, thậm chí đáng cả ông. Họ là những con người như thế nào cô không được rõ lắm. Nhưng sau mỗi cuộc mây mưa, khi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên gương mặt họ, hay cái cười nhếch mép của họ, tim cô không khỏi nhói lên, cô nuốt vào lòng những đắng cay tủi nhục. Những đau đớn dài dặc cứ chất ngất, chất ngất, trong thể xác ngày một thêm ê chề, rồi thường trỗi dậy từ thẩm sâu trong tâm hồn. Với những con người đó, cô nhận thấy ở họ có một cái gì đó khó lòng gần gủi, thân thiện. Nên chưa lần nào cô dám thốt lên một lời nào tự đáy lòng, hay yêu cầu giúp cô một điều gì đó! Mặc dù lòng cô rất khât khao, rất mong mỏi có một ai đó trong số họ sẽ giúp cô đưa tin cho gia đình. Nhất là khách người xứ mình như hôm nay. Song lúc nào cô cũng e dè. Cô sợ… cô sợ đã không thay đổi được gì mà có khi còn mang họa vào thân!
Lần này cũng vậy, cô thờ ơ chờ đợi…Nhưng khi thấy cách cư xử quá lạ của người nầy, thì cô vô cùng băn khoăn. Bây giờ cô mới nhìn kỹ. Dáng người trông có vẻ thanh cao, lịch lãm, có lẽ ông ta là người có địa vị trong xã hội… Với khuôn mặt cương nghị thế kia, thì chắc không phải là người ăn chơi đàng điếm, cũng không là người lập dị. Ông ta có vẻ gì đó đáng mến…Cô vừa chăm chăm nhìn người đàn ông xa lạ, vừa chờ đợi một điều gì đó rất khác với mọi ngày sẽ đến với mình. Điều gì? Cô không biết! Nhưng cô có linh cảm là sẽ xảy ra…Lâu, rất lâu sau, cô mới bắt gặp cặp mắt ấy ngước lên nhìn mình. Một cặp mắt vừa khoan hòa, vừa ấm âp, như thân thiết, như muốn dò hỏi, tuy có phần nghiêm nghị.
- Lại đây cháu, ngồi xuống đây đi! Cháu tên gì?
Một ánh nhìn, một câu nói với chất giọng ấm âp, mà cô chưa bao giờ được nghe thấy trong suốt bao nhiêu năm qua. Đôi mắt cô tròn xoe. Dẫu lời nói ấy, cử chỉ ấy chưa phải là tất cả những gì cô hằng khao khát mong muốn. Nhưng đã làm cho trái tim đang lạnh giá của cô bỗng trở nên ấm dịu, cô nhẹ nhàng:
- Dạ, cháu là Vân.
Người đàn ông tự giới thiệu, giọng thân mật hơn:
- Tên bác là Hùng. Cháu không phải phục vụ cho bác đâu, ngồi xuống đây đi cháu!
Vân tự hỏi mình có nghe nhầm không? Tuy nhiên, nỗi xúc động đang tràn ngập trong lòng cô. Bao nhiêu năm rồi mới có một người nói với cô những câu chân tình như thế. Một chút cảm thông, một chút ân cần han hỏi ấy cũng đủ cho cô thấy ấm tình quê hương. Cô lặng lẽ ngồi xuống cạnh ông. Ông Hùng tựa đầu sát vào đầu cô gái nói, giọng ông nhỏ dần đi chỉ vừa đủ nghe:
- Cháu đang rất ngạc nhiên về cách cư xử của bác nảy giờ phải không?
Vân gật đầu, ông Hùng tiếp:
- Bác vào đây không phải để vui chơi như cháu nghĩ đâu, mà chỉ muốn nhờ cháu giúp bác một việc.
Vân càng ngạc nhiên hơn, cô hỏi lại:
- Châu thì có thể giúp bác được việc gì ạ?
- Được chứ, cháu chỉ cần nói cho bác biết hai chữ thôi! Ông Hùng dè dặt.
Vân lấy làm lạ, cô chưa gặp trường hợp này bao giờ, cô thấy có vẻ kỳ bí quá! Người đàn ông nầy là ai? Vào đây với mục đích gì? Sao chỉ muốn cô nói với ông hai chữ thôi? Mà hai chữ gì nhỉ? Cô chưa kịp nghĩ thêm điều gì, thì đã nghe tiếng ông Hùng giục:
- Thế nào cháu, giúp bác được chứ?
- Hai chữ gì ạ? Vân hỏi nhỏ, lòng đầy thắc mắc.
- Có hoặc không, thế thôi! Cháu giúp bác được chứ?
Vân lặng lẽ gật đầu. Bởi từ những lời nói, từ cử chỉ, từ nét mặt, từ ánh nhín, từ giọng nói ấm áp, truyền cảm… Cô thấy người đàn ông nầy có vẻ phúc hậu, đáng kính. Đồng thời, cũng có một vẻ gì đó rất khó hiểu. Nó vừa lôi cuốn trí tò mò của cô, vừa khiến lòng cô dâng lên niềm cảm mến và tin cậy. Ông Hùng lấy điện thoại di động từ trong túi ra, bật nắp, ấn số, rồi đưa cho Vân xem hình một cô gái và hỏi nhỏ:
- Cháu có gặp, hoặc thấy bé gái nầy lần nào chưa?
Vân thoáng giật mình, cô nhìn sững người trong máy. Cô bé có gương mặt thanh tú, làn da trắng hồng, mắt đen tròn, mái tóc dài này, chẳng phải đã từng ở cùng nhà chứa với cô đây sao? Giờ thì Vân hiểu người đàn ông nầy vào đây để làm gì. Nỗi sợ hãi choàng lấy người, phản xạ tự nhiên, cô dáo dác nhìn quanh… Sự lúng túng và nỗi sợ hãi hiển hiện trong đôi mắt của cô gái, đã đem đến cho ông Hùng một tia hy vọng. Tuy nhiíê, ông hiểu sự nguy hiểm mà cô gái và cả ông đang chờ chực đâu đây. Để tránh tai mắt, và để trấn an cô gái, ông nháy mắt, ra hiệu cho cô, xong kéo cô vào lòng vuốt ve trên cánh tay trần của cô, nhẹ nhàng áp đầu cô gái sát vào mặt mình hơn, ông hồi hộp thì thầm:
- Châu cứ bình tĩnh, nói đi cháu. Bác cầu xin cháu đấy! Có hoặc không…
Nỗi sợ hãi càng lúc càng lấn chiếm Vân nhiều hơn, khiến cô run lên, im lặng trước sự hối thúc của ông Hùng:
- Hay cháu lắc đầu hoặc gật đầu vậy! Hãy giúp bác, cháu ạ. Đây là đứa con gái duy nhất của bác. Nó đã mất tích gần một năm nay. Bác đã tìm nó khắp nơi…
Giờ thì Vân thấy đôi mắt của ông Hùng thật buồn, ươn ướt. Cô chợt nhớ tới cha mình và thầm nghĩ nơi quê nhà, đã có nhiều khi cha quay quắt đi tìm mình… Nhưng cô nhìn ông đầy ái ngại. Ở trong miền quá khứ của cô, đã lưu giữ những dấu ấn rất mạnh mẽ, những dấu ấn của đớn đau, tủi nhục. Những lần bị bán hết nơi nầy đến nơi khác, những lần bị hành hạ, bị đánh đập tưởng như tan xương nát thịt… Cho nên, tuy cô rất muốn nói cho ông Hùng biết sự việc mà ông đang mong mỏi, nhưng sao cứ lúng búng trong miệng chẳng thành lời.
Ông Hùng nóng ruột giục:
- Nói đi cháu!
Đứng trước nỗi đau khổ của ông Hùng, một người cha đó vượt muôn ngàn khó khăn, nguy hiểm để tìm con.
Vân không cầm lòng. Cô cũng không cầm được nước mắt, khi nhớ lại toàn bộ sự việc đã xảy ra cho Mai. Rất lâu sau cô mới gật đầu. Ông Hùng bật người dậy, hỏi dồn:
- Cháu gặp nó ở đâu?
Vân ngập ngừng, sau đó cố trấn tĩnh, cô nói tiếp:
- Ngay tại nhà nầy bác ạ.
Trâi tim ông Hùng bỗng chốc thắt lại, nỗi đau lại trỗi dậy cùng sự căm giận sôi lên. Quai hàm ông bạnh ra, hai tay đột nhiên ôm chụp lấy hai vai Vân siết mạnh, hỏi dồn:
- Bây giờ nó còn ở đây không cháu?
Vân lắc đầu.
Ông Hùng hốt hoảng:
- Vậy, nó bị đưa đi đâu, cháu có biết không?
Tuy rất lo lắng cho sự an nguy của bản thân mình, nhưng đã đến nước này rồi, cô đâu thể thối lui, cũng không thể dừng lại đây được. Mà đã có ý muốn giúp người ta, thì phải giúp đến cùng. Dẫu cho mình có thế nào. Âu đó cũng là số phận! Biết làm sao hơn! Nghĩ tới, nghĩ lui mãi, cuối cùng Vân kể:
- Trong một lần muốn thoát khỏi nơi đây, Mai và một người bạn gái đê rủ nhau chạy trốn. Việc không thành, họ bị bỏ đói và bị đánh đập rất dã man. Sau đó cháu nghe nói là cả hai đê được đưa sang Malaysia.
- Chuyện xảy ra lâu chưa cháu? Ông Hùng lại hỏi lòng đầy xót xa.
- Dạ, cách đây khoảng ba tháng.
Cả hai người rơi vào im lặng. Trong bao nỗi đớn đau dày vò, ông Hùng nghĩ phải tìm cho được Mai, bằng mọi cách, mọi giá và càng sớm càng tốt.
Riêng Vân, sau khi cân nhắc, cô nói với ông Hùng, giọng van nài:
- Châu biết là bác rất nóng lòng đi tìm con gái mình. Nhưng cháu xin bác hãy rủ lòng thương, mà tìm cách đưa cháu ra khỏi nơi này.
Ông Hùng nhìn Vân đầy thương mến. Thật ra, ông cũng đã có ý định cứu cô ra khỏi hang quỹ, trước khi đi Malaysia tìm Mai. Bởi ông linh cảm kể từ giờ phút này Vân khó có thể sống bình an như mọi ngày. Sau khi thầm suy tính mọi việc, ông Hùng nói với Vân bằng một giọng quả quyết:
- Cháu yên tâm, chính bác sẽ là người đưa cháu ra khỏi nơi này.
Một lần nữa, Vân tròn xoe mắt, cô không dám tin những gì mình đã nghe là sự thực, cô hỏi lại:
- Bác nói sao ạ?
- Bác sẽ đưa cháu ra khỏi nơi đây ngay bây giờ. Bằng một khoản tiền mà chủ chứa sẽ ấn định. Bác hy vọng chủ chứa không từ chối…Cháu không nên suy nghĩ gì nhiều, mà nhanh chóng thu xếp hănh lý để rời khỏi nơi đây ngay khi có thể. Giờ thì chúng ta ra ngoài.
Vân không biết nói gì hơn là theo ông Hùng ra khỏi phòng, bước theo với lòng xúc động và sung sướng như trong mơ. Bao nhiêu lần nằm mơ được trở về đoàn tụ với gia đình, mừng đến phát khóc. nhưng khi bừng tỉnh, thì nước mắt đã ràn rụa, ướt mặt, ướt cả áo gối chẳng biết tự bao giờ rồi. Lần này cũng vậy, nước mắt cô cứ tuôn ra, tuôn ra, tuôn ra trong niềm phấn khởi vui mừng không sao diễn tả được…/.
Giải khuyến khích trong cuộc thi
“Vì hạnh phúc tuổi thơ” do HỘI NHÀ VĂN VÀ
ỦY BAN BẢO VỆ và CHĂM SÓC TRẺ EM
VIỆt NAM phối hợp tổ chức (2005-2006)