Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: NHÌN LẠI GIÁO DỤC VN
Gửi bàiĐã gửi: 09-06-2010, 04:06 pm 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 

NHÌN LẠI GIÁO DỤC VN


10 sinh viên thực hành trên 1 con ếch

Hình ảnh "Từ 2005 đến nay, việc cho phép thành lập mới các trường đại học, cao đẳng có phần dễ dãi, trong khi các điều kiện về cơ sở vật chất đội ngũ giảng viên không bảo đảm, dẫn đến chất lượng đào tạo thấp, nhất là các trường ngoài công lập và các trường địa phương", Chủ nhiệm UB Văn hóa, Giáo dục, Thanh thiếu niên và Nhi đồng QH Đào Trọng Thi nhận xét trong báo cáo giám sát việc thành lập, đầu tư và đảm bảo chất lượng đại học.

Nóng bỏng nghị trường

Kết quả đợt giám sát này được trình bày trước Quốc hội sáng nay (7/6). Ngay sau đó, đại biểu dành trọn một ngày thảo luận chủ đề này. Phiên thảo luận được truyền hình trực tiếp.

Chưa có giảng viên vẫn tuyển sinh viên

Theo đánh giá của đoàn giám sát, việc thành lập trường chưa căn cứ đầy đủ vào nhu cầu về nhân lực cũng như khả năng đầu tư của cả nước và từng địa phương, chưa gắn với việc nâng cao chất lượng và hiệu quả đào tạo.
Hình ảnh
Phó Thủ tướng, Bộ trưởng GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân (phải). Ảnh: VA


Chỉ từ 2005 - 2009, cả nước đã có tới 200/312 trường ĐH, CĐ được thành lập, nâng cấp, trong đó có 148 trường công lập, 52 ngoài công lập.

Các trường ngoài công lập có vốn đầu tư ban đầu nhỏ, chủ yếu dựa vào nguồn thu học phí. Trong khi đó, việc thành lập dễ dãi các trường ĐH, CĐ công lập tại nhiều địa phương khiến việc đầu tư bị dàn trải, manh mún.

Từ 3 năm nay, tỷ trọng NSNN dành cho GD&ĐT đã tăng 20%. Tuy vậy, mức đầu tư tuyệt đối vẫn thấp, phần đầu tư cho cấp đại học chỉ chiếm từ 10% đến 12%.

Nhiều trường từ khi có quyết định thành lập đến khi được tuyển sinh khóa đầu tiên vẫn không đạt những tiêu chí cơ bản như số lượng và chất lượng đội ngũ giảng viên cơ hữu, diện tích sàn xây dựng, trang thiết bị thí nghiệm...

"Duy trì nguyên trạng hệ thống giáo dục đại học của Việt Nam hiện nay về cơ bản sẽ không phù hợp với những đòi hỏi của quá trình hội nhập quốc tế".
Chủ tịch Phòng thương mại Mỹ tại VN Jocelyn Tran nói tại Diễn đàn Doanh nghiệp VN sáng 26/5 ở Hà Nội

Vẫn còn khoảng 20% các trường mới thành lập, nâng cấp chưa thực hiện xây dựng trường tại địa điểm đăng ký, còn phải thuê mướn cơ sở để tổ chức đào tạo và hầu hết là thiếu diện tích cho sinh viên vui chơi và hoạt động thể dục thể thao.

Một số trường ngoài công lập có đất nhưng chỉ đủ vốn đầu tư xây dựng và mua sắm trang thiết bị cầm chừng. Tỷ lệ giảng viên thạc sĩ, tiến sĩ của các trường mới thành lập, nâng cấp còn rất thấp. Đội ngũ giảng viên cơ hữu của các trường ngoài công lập thiếu, đa số là cán bộ về hưu.

Đáng chú ý là trong quy trình thành lập trường không có quy định tổ chức hậu kiểm đối với các cơ sở mới được thành lập. Do đó, nhiều trường mới nhận quyết định chính thức thành lập trường, chưa có đất đai, địa điểm, chưa xây dựng cơ sở vật chất và tuyển giảng viên nhưng đã được tuyển sinh và tổ chức đào tạo mà Bộ GD&ĐT không xử lý nghiêm.

30 sinh viên có 1 con chó để thực hành

Sự "dễ dãi" này đã ảnh hưởng đến chất lượng đào tạo.

Chẳng hạn, từ 1987 đến 2009, tổng số SV cả nước tăng 13 lần nhưng số GV chỉ tăng 3 lần. Nhiều giảng viên dạy tới 1.000 tiết/năm, gấp gần 4 lần so với quy định.

Mục tiêu đến 2015 đạt ít nhất 50% GV trình độ tiến sĩ nhưng đến nay mới đạt 10,16%. Suất đầu tư từ ngân sách cho 1 sinh viên là 2,5 triệu đến 3 triệu đồng/năm (định mức là 6 triệu đồng).

Bên cạnh những trường chưa có cơ sở vật chất thì vẫn có trường lại tận dụng ưu đãi về đất đai dành cho giáo dục để đầu tư phần lớn lợi nhuận vào kinh doanh bất động sản mà không tái đầu tư để xây dựng hạ tầng, tăng cường trang thiết bị, đào tạo, bồi dưỡng cán bộ.

Trang thiết bị thí nghiệm, thực hành ở phần lớn các trường thiếu thốn, lạc hậu. Không ít trường mở các ngành công nghệ nhưng không có phòng thí nghiệm, thực hành hoặc phòng thí nghiệm, thực hành không đáp ứng được yêu cầu tối thiểu của chương trình đào tạo.

Theo phản ánh của ĐH Y - Dược Cần Thơ, trước đây trong giờ thực hành giải phẫu, mỗi SV được thực hành trên một con ếch, 5 SV thực hành trên một con chó; nay do suất đầu tư thấp, 10 SV mới có một con ếch và 30 SV mới có một con chó để thực hành.

Giải thể các trường vi phạm

Từ những bất cập trên, đoàn giám sát đề nghị Chính phủ dành ưu tiên cho việc thành lập các trường ngoài công lập có vốn đầu tư lớn.

Chỉ mở thêm các trường ĐH, CĐ công lập của địa phương khi ngân sách địa phương đủ đầu tư cho nhà trường để bảo đảm chất lượng đào tạo. Rà soát lại các tiêu chí hợp lý làm căn cứ để các trường xác định chỉ tiêu tuyển sinh sát với năng lực đào tạo.

Hạn chế mở rộng quy mô đào tạo không chính quy và đẩy nhanh tiến độ kiểm định chất lượng các trường ĐH, CĐ.

Công khai kết quả kiểm định, làm cơ sở để phân loại chất lượng các trường; tăng cường hậu kiểm và có biện pháp xử lý nghiêm khắc, giải thể hoặc hạ cấp với những trường vi phạm quy định, không thực hiện đúng cam kết thành lập trường, nhất là với các trường ngoài công lập đã thành lập được hơn 10 năm mà vẫn chưa xây dựng cơ sở riêng.

Trước mắt, đề nghị Quốc hội ban hành Nghị quyết về giáo dục ĐH. Về lâu dài, cần sớm xây dựng Luật Giáo dục đại học.

Lê Nhung


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn hoacomay cho bài viết này:
dohop (11-06-2010, 10:29 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: NHÌN LẠI GIÁO DỤC VN
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2010, 10:21 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
Giáo dục yếu kém từ...nơi đâu?
Tác giả: Trần Nam Hà
(TVN/VNN)Vì sao bộ máy điều hành quản lý của Bộ GD và ĐT với bao nhiêu giáo sư, tiến sĩ mà chất lượng GD càng ngày càng đi xuống?

"Thành công hay thất bại đều do khâu cán bộ tốt hay xấu"


Chưa bao giờ, giáo dục nước ta lại bị "mất thiêng" như thế trong con mắt của dư luận xã hội. Đương nhiên sự khủng hoảng, sự "rối tung" của GD bắt nguồn từ quản lý GD yếu kém. Đó không phải là sự phát hiện mới mẻ gì, mà chính là một nguyên nhân Nghị quyết TƯ 2 khóa VIII đã chỉ ra, khi kết luận về 4 yếu kém của GD. Tiếc thay sự yếu kém về quản lý GD kéo dài hàng chục năm nay, và ngày càng có cơ sút giảm.

Nếu đặt câu hỏi công tác quản lý GD yếu kém bắt đầu từ đâu thì những người quan tâm đến GD sẽ thống nhất trả lời: Từ Bộ GD và ĐT- "Tổng hành dinh" của sự nghiệp trồng người. Vậy thì yếu kém về quản lý của Bộ GD và ĐT là ở những mặt nào?

Có nhiều mặt, song căn cứ vào lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Cán bộ là gốc của mọi công việc. Mọi việc thành công hay thất bại đều do nơi cán bộ tốt hay xấu", có thể thấy muốn vượt được những yếu kém trong công tác quản lý GD, thì cơ quan Bộ GD và ĐT phải thực sự ngang tầm nhiệm vụ- quản lý một hệ thống GD và ĐT vừa rộng về mạng lưới, vừa lớn về quy mô và có đặc thù nhiều cấp học, bậc đào tạo.

Điều đó đòi hỏi từ vị Bộ trưởng, Thứ trưởng, đến cán bộ cấp cục, vụ, viện và chuyên viên phải là những người có đủ tâm và tầm, để quản lý và chỉ đạo toàn ngành thực hiện có hiệu quả đường lối của Đảng, nhà nước về phát triển GD.

Nhưng nếu tính từ năm 1990, Bộ GD sáp nhập với Bộ Đại học - Trung học chuyên nghiệp và Dạy nghề thành Bộ GD và ĐT, cho đến nay, thực tế cho thấy, Bộ trưởng là những cán bộ quản lý từ các trường đại học về, chưa kinh qua giảng dạy, quản lý GD phổ thông bao giờ, nên từ bố trí cán bộ đến sự chỉ đạo của Bộ dường như mang dấu ấn - nghiêng về GD đại học, trong khi GD phổ thông, GD dạy nghề bị coi nhẹ, mặc dù cũng có Thứ trưởng xuất thân từ giám đốc các sở GD và ĐT.

Hình ảnh

Đặc biệt, bộ phận dạy nghề dường như bị coi nhẹ, trôi nổi, và một kết cục tất yếu xảy ra: Dạy nghề được Chính phủ quyết định cho tách khỏi Bộ GD và ĐT, trở thành Tổng cục Dạy nghề. Cũng từ đó, công tác dạy nghề được quan tâm hơn. Tỷ lệ lao động qua đào tạo nghề tăng mạnh mẽ góp phần đạt 40% tổng số lao động đang làm việc (đương nhiên chất lượng dạy nghề là một vấn đề khác).

Cũng có ý kiến cho rằng cần phải tái lập Bộ GD như trước đây để quản lý chỉ đạo về GD phổ thông? Trước tình trạng GD còn nhiều yếu kém gây bức xúc trong xã hội nhiều người đã lên tiếng: GD và ĐT phải có người "cầm cờ", theo nghĩa, người đó thực sự toàn tâm toàn ý vì sứ mệnh dạy người, vì tương lai của dân tộc này...

"Thần thiêng nhờ bộ hạ"

Nhân dân ta thường có câu: "Thần thiêng nhờ bộ hạ". Lý luận về quản lý cũng nói rằng thực chất của công tác quản lý là năng lực dùng người.

Sử sách nước ta có không ít câu chuyện về dùng người. Thái sư Tô Hiến Thành đời nhà Lý đã đề cử Trần Trung Tá thay mình khi ông qua đời chứ không cử Võ Tán Đường, mặc dù Võ Tán Đường là người thân cận hầu hạ ông. Rồi chuyện vua Quang Trung, chuyện Bác Hồ đã biết trọng dụng nhân tài như thế nào.

Nhưng ở thời kinh tế thị trường, dường như câu chuyện "dùng người" của các bậc tiền nhân thời dựng nước lại chỉ còn là chuyện "cổ tích". Bởi cách sử dụng đội ngũ cán bộ của xã hội ta hiện nay, dường như mang nặng hơi "kim tiền"(!), hoặc do những nguyên nhân nào đó, mà ta không tuyển được những người thực tài.

Và cũng do không phải lúc nào cũng "Thần thiêng nhờ bộ hạ" mà chính sách cán bộ của Bộ GD và ĐT mỗi thời mỗi khác, dẫn đến hệ lụy khác nhau.

Ở Bộ GD thời kỳ GS.TS Nguyễn Văn Huyên làm Bộ trưởng, các chuyên viên ở các cơ quan trực thuộc Bộ đều tuyển dụng từ các cán bộ quản lý GD giỏi ở cấp sở, cấp trường. Nhiều ông trưởng phó ty GD các tỉnh về Bộ làm chuyên viên như ông Trưởng ty GD Thanh Hóa, Trưởng ty GD Hà Nam, Trưởng ty GD Phú Thọ...

Bộ phận tổng hợp là thư ký cho Bộ, Thứ trưởng hầu hết là các cán bộ đã kinh qua giảng dạy và là hiệu phó, hiệu trưởng "cứng" của các trường cấp 3, nay gọi là trung học phổ thông, như ông Hiệu trưởng Trường cấp 3 Hùng Vương Phú Thọ, bà Hiệu phó Trường cấp 3 Chu Văn An, ông Hiệu trưởng Trường cấp 3 Cao Bằng...

Còn ở Bộ GD và ĐT hiện nay, ngay từ khi mới được sáp nhập, người ta đã thấy ông thư ký cho Bộ trưởng chưa từng dạy học ở một trường nào, ông trưởng phòng tổng hợp cũng được tuyển từ sinh viên chưa kinh qua giảng dạy ở bất kỳ cơ sở nào. Ở nhiều vụ chuyên môn cũng vậy, có nhiều chuyên viên chưa từng dạy học, chưa từng làm ở cơ sở, đương nhiên, chưa bao giờ hiểu thực tiễn GD.

Thế mà các vị đó cũng chỉ đạo về đổi mới phương pháp dạy học, cũng viết sách hướng dẫn ôn tập, sách tham khảo. Có người phải hỏi: Đã dạy học bao giờ đâu mà hướng dẫn giáo viên? Cũng như muốn dạy người khác bơi, người đó phải biết bơi..."Bộ hạ" như vậy thì làm sao có "Thần thiêng" được đây?

Năm 2008, thanh tra Bộ Nội Vụ đã phát hiện từ năm 2002 - 2007 hàng trăm trường hợp cán bộ Bộ GD và ĐT đến tuổi về hưu nhưng vẫn tại vị từ vài tháng đến 10 năm. Trong số 873 đối tượng thuộc thẩm quyền quyết định của Bộ có 449 trường hợp chiếm 57,1%.

Nếu khẩu hiệu của Bộ GD và ĐT đề ra, mỗi nhà giáo phải là một tấm gương sáng cho học sinh noi theo, thì cơ quan Bộ phải là tấm gương sáng nhất cho hàng triệu giáo viên và hàng chục triệu học sinh, sinh viên noi theo.

Nhưng trái lại việc đối nhân xử thế, việc tranh giành quyền lực, không chịu về hưu hoặc ở lại tiếp tục làm...dự án, đã xảy ra ở ngay cơ quan Bộ, không những làm mất thêm tiền của nhà nước, cản trở chủ trương "trẻ hóa cán bộ lãnh đạo", còn tạo tư tưởng bất mãn trong cán bộ.

Vì sao bộ máy điều hành quản lý của Bộ GD và ĐT với bao nhiêu giáo sư tiến sĩ mà chất lượng GD càng ngày càng đi xuống?

Câu hỏi này, có lẽ vẫn là câu bỏ ngỏ!


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: NHÌN LẠI GIÁO DỤC VN
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2010, 10:24 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
Học tín chỉ

Giáo dục Việt Nam đang cưỡi trên lưng hổ?

Hình ảnh
Tác giả: Thủy Hướng Dương


Bộ Giáo dục ra hạn cuối cùng là đến năm 2012 tất cả các trường đại học trong nước phải phổ cập toàn bộ chương trình học Tín chỉ. Nhưng thực tế cho thấy việc dạy và học chương trình này một việc khó thực thi. Cho đến nay dường như các trường không mấy mặn mà với hình thức đào tạo này, bởi gặp nhiều khó khăn trong khâu quản lý cũng như cơ sở vật chất chưa đồng bộ.

Gian nan học Tín chỉ

Bắt đầu từ năm 2001 Bộ giáo dục đã cho thí điểm trong một số trường Đại học về chương trình học Tín chỉ - một hình thức đào tạo tiên tiên trên thế giới, cho phép người học chủ động hơn và việc đánh giá sát thực tế, hạn chế tình trạng dạy và học theo lối kinh viện. Ngay từ năm học 2001-2002, Bộ GD-ĐT đã khuyến khích các trường đại học, cao đẳng thực hiện đào tạo theo hình thức này. Thế nhưng sau một năm hồ hởi tiếp cận, đến nay dường như các trường không mấy mặn mà với hình thức đào tạo này, bởi gặp khó khăn trong khâu quản lý cũng như cơ sở vật chất chưa đồng bộ.

(Tín chỉ là đơn vị căn bản để đo khối lượng kiến thức và đánh giá kết quả học tập của sinh viên. Lượng kiến thức dành cho sinh viên gồm hai khối cơ bản: giáo dục đại cương và giáo dục chuyên môn. Mỗi khối kiến thức có 2 nhóm học phần: học phần bắt buộc là những kiến thức tiên quyết bắt buộc sinh viên phải học và thi đạt mới được học tiếp sang học phần khác; nhóm học phần tự chọn gồm những kiến thức cần thiết nhưng sinh viên được chọn theo hướng dẫn của nhà trường. Một tín chỉ được quy định bằng 15 tiết học lý thuyết)

Thực tế cho thấy, sinh viên đăng ký học tín chỉ tại các trường Đại học luôn phải gồng mình quá sức về tinh thần lẫn vật chất để theo học vì mỗi ngày từ 7 giờ sáng sinh viên đã phải vào lớp nhưng chỉ học một hai tiết bởi số bài bị giảm xuống rồi lại nghỉ chờ cho đến chiều mới có tiết mình đăng ký học. Đồng thời lướt qua một số diễn đàn của các trường đại học hầu như ở website nào cũng bắt gặp lời phàn nàn về chương trình học Tín chỉ này.

Một sinh viên ở trường Đại học KHXH&NV cho biết:

Sự sắp sếp lịch học chưa hợp lí nên sinh viên không đủ thời gian để chuẩn bị bài cũ. Sau một ngày học liên tục dường như bị kiệt sức tối về chưa kịp quay lại với sách vở đã bị cái bệnh buồn ngủ đánh gục. Vậy thì có còn hiệu quả nữa không?”

Một bạn khác ở trường Luật bức xúc:

“Tôi thấy trường mình đã đến lúc chấm dứt ngay cái trò kim chỉ vớ vẩn này. Giáo viên để làm gì khi mà sinh viên tòan là "tự học", thế thì cần gì giảng viên, chuyển sang gọi là đại học chính quy kiểu "từ xa" là vừa. Giảng đường để làm gì khi mà tôi thấy toàn lớp sáng thì 8 - 9 h đã tan, chiều thì hơn 3h đã vắng tanh vì sinh viên về tự học. Thư viện thì quá tải, sách vở thì toàn đồ từ thời "thượng cổ", rách nát và cũ mèm. Phương tiện giảng dạy, học liệu, học cụ cho sinh viên thì nghèo nàn đến tệ hại.

Giáo dục Việt Nam đang cưỡi trên lưng hổ

Để tìm hiểu cặn kẽ nguyên nhân nỗi bức xức của sinh viên học tín chỉ chúng tôi đã tiếp xúc với một số giảng viên các trường đại học. Thầy B. chia sẻ:

“Đào tạo theo tín chỉ là một loại hình còn rẩt mới mẻ ở Việt Nam . Nó nâng cao tính năng động của sinh viên nhưng việc áp dụng ngay ở bậc Đại học có vẻ chưa đươc hợp lí lắm. Sinh viên lần đầu tiên được tiếp xúc với qui trình đào tạo nên không tránh khỏi sự choáng ngợp chưa kể là khối lượng kiến thức đồ sộ mà họ phải tiếp nhận mỗi ngày. Điều đó ít nhiều làm giảm chất lượng đào tạo theo mô hình tín chỉ này. Theo tôi tín chỉ nên có sự tiếp nối từ phổ thông để khi vào môi trường Đại học sinh viên không còn cảm thấy bỡ ngỡ nữa.

Dường như thông cảm với nỗi khổ của sinh viên học tín chỉ, thầy M. băn khoăn:

“Chương trình học Tín chỉ chỉ có thể áp dụng ở các nước phát triển chưa thể áp dụng cho những nước đang phát triển hoặc có thể gọi là còn nghèo như Việt Nam . Đại đa số các sinh viên VN là học trò nghèo, gia cảnh khó khăn. Lẽ ra chỉ nên học hết buổi sáng hoặc chiều để buổi kia ở nhà làm bài thì đằng này học sinh học vài tiết buổi sáng rồi lại phải chờ để học những môn khác buổi chiều. Trong khoảng thời gian trống sinh viên không thể làm gì nổi, về nhà trọ cũng dở vì tốn kém, hơn nữa phương tiện đi lại khó khăn, mà ở lại trường thì đói và phải nói là bơ vơ thì đúng hơn. Học trò nghèo lấy đâu ra tiền mà ăn quán? Do đó, khi lên lớp chúng tôi thấy rõ là sinh viên không đủ sức khỏe để chờ đợi mà nghe giảng. Còn thầy giáo thì phải dạy liên miên các giờ từ sáng tới chiều trong khi biết là giảng bài khi học sinh không hứng thú thì chắc chắn là không hiệu quả.

Còn cô P thì lo lắng: Cứ cái đà này, nền giáo dục Việt Nam đang cưõi trên lưng hổ (Tín chỉ). Chương trình này đã thực hiện được gần 10 năm, nhưng học kiểu này thì học sinh ra trường sẽ không có đủ kiến thức để thực hành. Hơn nữa, đã trót thực hiện chương trình rồi thì khó mà thay đổi bởi nó là chỉ thị của Bộ giáo dục cơ mà. Thầy cô biết là không hiệu quả đấy nhưng vẫn phải dạy. Cưỡi trên lưng voi thì còn đỡ lo vì voi to lớn, nhưng chậm chạm lại có chỗ ngồi vững chãi, đằng này cưỡi trên lưng hổ, nó vừa nhanh lại vừa nguy hiểm, không bị nó xơi thì cũng bị cây rừng táp vào mặt. Thật là hậu quả khó lường.

Thủy Hướng Dương (ghi chép và tổng hợp)


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: NHÌN LẠI GIÁO DỤC VN
Gửi bàiĐã gửi: 11-06-2010, 10:28 am 
hoacomay
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 20-02-2010, 09:25 am
Lần ghé thăm trước: 04-05-2012, 04:49 pm
Bài viết: 127
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 67 lần
Được cảm ơn:
201 lần trong 55 bài viết
 
"Anh về Bộ Giáo dục theo đường dây nào?"

Tác giả: Hồ Bất Khuất

(TVN/VNN)Việc mà lãnh đạo Bộ GD và ĐT phải làm cấp bách hiện nay là "đóng cửa sổ", nghĩa là phải tạo ra không khí, môi trường giáo dục mà ở đó hiện tượng tiêu cực không có khả năng tồn tại. Muốn vậy, trước hết, Bộ GD và ĐT phải đề cao hai thứ: Trí tuệ và sự trung thực.


Trong vòng một phần tư thế kỷ trở lại đây, giáo dục luôn nằm ở trung tâm sự chú ý của xã hội cũng như của báo chí. Đã có quá nhiều ý kiến, tham góp của các tầng lớp từ các bậc trí giả đến người thường dân. Nhưng hầu như chất lượng giáo dục không nâng lên được bao nhiêu, tiêu cực trong giáo dục không giảm đi, yếu kém vẫn tiếp tục bộc lộ. Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng nguyên nhân chính nằm ở khâu sử dụng con người không đúng và tư duy lạc hậu, xơ cứng của lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo.

"Muốn tồn tại được ở đây, phải biết im lặng!"

Năm 1995, sau hơn mười năm công tác tại Tạp chí Cộng sản và bảo vệ luận án tiến sỹ báo chí ở Nga, tôi được một người bạn (Phó Tổng biên tập) mời về Tạp chí Đại học và Giáo dục chuyên nghiệp (ĐHGDCN). Xuất hiện ở 49 Đại Cồ Việt, Hà Nội (trụ sở Bộ GD và ĐT), tôi chỉ được hỏi: "Người quen của anh ở đây là ai?", "Anh về đây theo đường dây nào?"...

Một người quen cũ của tôi (chúng tôi quen nhau khi anh là Phó Viện trưởng Viện Ngôn ngữ), nay về giữ một cương vị quan trọng thuộc Bộ GD và ĐT gặp tôi, dặn: "Muốn tồn tại được ở đây, phải biết im lặng!". Tôi rất băn khoăn vì tôi về đây là để nói (làm báo) mà để tồn tại, phải im lặng, thế thì tôi biết làm gì?!

Nhưng tôi về Bộ GD và ĐT với nhiệm vụ rất cụ thể: Xin phép xuất bản Tạp chí "Sinh viên" (phụ trương) và góp phần nâng cao tính lý luận của Tạp chí ĐHGDCN. Tôi và bạn bè làm việc cật lực, tháng 1/1996, "Sinh viên" ra số đầu tiên. Từ đó, giới sinh viên có một diễn đàn để trao đổi về mọi vấn đề liên quan đến đời sống của trí thức trẻ. Mỗi lần "Sinh viên" ra số mới, sinh viên các trường đến tận nhà in để lấy đọc. Chúng tôi rất vui mừng. Đó là niềm động viên ấm áp với người làm nghề.

Sau một chuyến công tác ở các tỉnh phía nam ra, tôi gặp một người lạ ở tòa soạn. Mọi người giới thiệu đây là lãnh đạo mới của tạp chí. Sau tôi mới biết bằng cấp của anh không liên quan gì tới báo chí. Anh học cùng lớp, cùng chuyên ngành và có bằng cấp như một học trò của tôi ở lớp đào tạo tại chức báo chí.

Như vậy là hai người có bằng cấp như nhau, một người thì đi học ở lớp đại học báo chí tại chức mà tôi giảng dạy, còn anh thì lãnh đạo, chỉ đạo tôi phải làm báo thế nào. Tôi cảm thấy có điều gì không ổn.

Hình ảnh
Tôi ví ngành giáo dục hiện nay cũng đang trong tình trạng đi nhặt "những tờ giấy bay lung tung trong phòng", Ảnh HN


Cảm giác của tôi nhanh chóng thành sự thật: Chẳng bao lâu sau đó người ta "xóa sổ" Tạp chí ĐHGDCN bằng cách sáp nhập với một tạp chí khác. Đây là một tạp chí rất có uy tín, có nhiều đóng góp cho giáo dục đại học. Tạp chí này do cố Bộ trưởng Tạ Quang Bửu sáng lập. Thế mà nó bị xóa sổ!

Với việc xóa sổ Tạp chí ĐHGDCN, Bộ GD và ĐT cùng một lúc vứt bỏ hai công cụ tuyên truyền đối với giáo dục đại học, vì tạp chí "Sinh viên" cũng không có cơ sở tồn tại khi tạp chí "mẹ" bị sáp nhập. Điều mỉa mai là người ta xóa sổ tờ tạp chí này sau khi nhận Huân chương Lao động do Nhà nước phong tặng!

Với báo chí của ngành thì Bộ dẹp bỏ, với báo chí bên ngoài, hầu như Bộ chỉ tìm cách đối phó, ít khi chịu tiếp thu những kiến nghị, những đề xuất về yếu kém của giáo dục được nêu. Vậy thì làm sao khá lên được?!

Riêng tôi, vẫn nhớ tới câu hỏi phủ đầu: "Anh về đây theo đường dây nào?"

Có bao nhiêu người thực tài và trung thực?

Năm 2006, chuyện thầy giáo Đỗ Việt Khoa chống tiêu cực trong giáo dục nổi tiếng cả nước. Thầy Khoa được đích thân Bộ trưởng Bộ GD và ĐT đến tận nhà thăm và khen thưởng. Sau đó thầy Khoa còn được đề cao ở nhiều hoạt động khác. Rồi từ chuyện thầy Khoa chống tiêu cực, ngành giáo dục nhóm lên cuộc vận động "Hai không" mang tính phong trào, mạnh mẽ, rộng khắp.

Ban đầu tôi rất mừng, nhưng chỉ sau năm đầu tiên, tôi lo lắng, bởi hoạt động chính, hoạt động cơ bản của giáo dục không phải chống tiêu cực mà là dạy và học.

Có một chuyện thuộc nguyên lý tư duy. Khi những tờ giấy trong phòng bị gió thổi bay lung tung, việc đầu tiên, chúng ta phải làm gì? Đi nhặt những tờ giấy bị bay hay đóng của sổ? Đây là một bài tập tư duy đơn giản.

Tôi ví ngành giáo dục hiện nay cũng đang trong tình trạng "đi nhặt những tờ giấy bay lung tung trong phòng". Muốn giải quyết triệt để vấn đề, việc đầu tiên phải "đóng cửa sổ", sau đấy mới đi "nhặt giấy". Việc giải quyết những vụ tiêu cực cụ thể của từng cá nhân, từng ngôi trường, chỉ là "nhặt giấy".

Còn việc mà lãnh đạo Bộ GD và ĐT phải làm cấp bách hiện nay là "đóng cửa sổ", nghĩa là phải tạo ra không khí, môi trường giáo dục mà ở đó hiện tượng tiêu cực không có khả năng tồn tại. Muốn vậy, trước hết, Bộ GD và ĐT phải đề cao hai thứ: Trí tuệ và sự trung thực.

Hay nói một cách đơn giản, ngành giáo dục phải sử dụng những người giỏi và thật thà, và mỗi cán bộ của Bộ GD và ĐT trước hết, nói như bài của tác giả Trần Nam Hà, phải là tấm gương sáng cho học sinh, sinh viên noi theo.

Thế nhưng tôi thấy Bộ GD và ĐT chưa làm tốt điều này. Ví dụ mới đây, vài vị lãnh đạo Bộ phát biểu không trung thực về việc các trường đại học ngoài công lập không xin phép mở các ngành báo chí, luật, sư phạm. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, vị cán bộ này lại được giao trọng trách lớn hơn ở ngay trong Bộ GD và ĐT. Hóa ra, nói không đúng vẫn được trọng dụng, tội gì mà nói thật (?)

Cuộc vận động "Hai không", sau năm đầu tiên ngành giáo dục có thiện chí thực sự muốn chống bệnh thành tích, gọi đích danh là bệnh dối trá, thì chỉ ngay sau năm đó cho đến tận bây giờ, bệnh thành tích - dối trá lại quay trở lại, thản nhiên và trở thành điều "bình thường" của đời sống giáo dục.

Và nhìn kỹ, trong bộ máy quản lý của Bộ GD và ĐT hiện nay, có bao nhiêu người thực tài và trung thực?

* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.535s | 28 Queries | GZIP : Off ]