Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Suy ngẫm
Gửi bàiĐã gửi: 06-06-2011, 11:47 am 
Alexandria
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-06-2011, 11:39 am
Lần ghé thăm trước: 16-06-2011, 10:54 pm
Bài viết: 3
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
4 lần trong 3 bài viết
 

Suy ngẫm


Chào các thành viên. Tôi là 1 thành viên mới, hiện chưa đóng góp được gì cho diễn đàn. Nên xin mạn phép trích 2 bài báo hiện đang "gây sốc" trên internet để các thành viên cùng góp ý trao đổi

(Petrotimes)

- Đọc những tác phẩm văn thơ ở đây người ta mới “tá hỏa” vì nhiều câu không chỉ sai cơ bản về gieo vần, thanh điệu, rỗng tuếch về nội dung mà còn hỏng về mặt kiến thức một cách nghiêm trọng.
Đến Đại Nam Văn Hiến là một “biển thơ”, đâu đâu cũng thơ, văn, câu đối. Nếu không có thời gian để đọc, để hiểu kỹ thì có thể mua về “nghiên cứu” vì đã được in thành sách, chép ra đĩa. Nhưng đọc những tác phẩm văn thơ ở đây người ta mới “tá hỏa” vì nhiều câu không chỉ sai cơ bản về gieo vần, thanh điệu, rỗng tuếch về nội dung mà còn hỏng về mặt kiến thức một cách nghiêm trọng. Vậy mà tác giả của nó lại tỏ ra rất uyên bác, làm thơ nói về tất cả các vấn đề tự cổ chí kim… rồi đem trưng bày, quảng bá khắp nơi.
Những bài thơ kinh hoàng!
Bước vào cổng của Đại Nam thì đã thấy thơ, câu đối khắc đầy trên các cổng chào. Nhiều nhất là ở khu thờ tự. Hễ mảng tường nào còn trống là có thơ, câu đối. Hầu hết đều ghi tên 2 tác giả là Huỳnh Ngu Công và Huỳnh Uy Dũng. Được biết, Huỳnh Uy Dũng là tên được đổi lại sau của ông chủ khu du lịch này (trước đây là Huỳnh Phi Dũng), còn Huỳnh Ngu Công là ai nhiều người vẫn đang đặt câu hỏi. Có phải là một người họ Huỳnh lấy “bút danh” theo tích “Ngu Công di sơn” ở Trung Quốc? Nhưng điều quan trọng là chữ nghĩa, thơ văn của ông ta như thế nào mà lại được chạm trổ, sơn son thếp vàng, khắc lên các bức tường của một “công trình văn hóa” cho thiên hạ chiêm ngưỡng.
[-WEBKIT-AUTO]
Kim điện được “bao vây” bởi thơ Huỳnh Uy Dũng. Nhưng đọc những bài thơ này thì mọi người mới hỡi ơi thất vọng vì “chỉ tổ hại não”.
Chưa nói về nội dung mà chỉ xét về cấu trúc, từ ngữ thì cũng đã “mệt” với cách làm thơ, làm câu đối của Huỳnh Ngu Công và Huỳnh Uy Dũng. Viết hoa lung tung, rồi Hán, Việt lẫn lộn. Mà Hán, Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ, văn. Đến những chuyên gia về Hán Nôm cũng đau đầu nhức óc vì không biết tác giả viết bài thơ có nội dung gì? Giảng viên Bộ môn Hán Nôm, Đại học KHXH&NV TP HCM, Thạc sĩ Nguyễn Văn Hoài nhận xét về một số bài thơ, câu đối ở Đại Nam như sau:
Bài thơ ký tên Huỳnh Ngu Công:
“Đại địa phương liên khai trí tuệ
Nam thiên hồng nhật chiếu quang minh
Văn kinh rạng rỡ phô hằng nguyệt
Hiến điểm huy hoàng tỏ đế minh”
Đang là bài thơ chữ Hán – Việt lại xen vô những từ thuần Việt là “tỏ, rạng rỡ”
Bài thơ “Kính dâng anh linh mười tám đời Vua Hùng” (Huỳnh Uy Dũng) lại là một sự so sánh khập khiễng, 18 đời Vua Hùng lại được so sánh giống như chiếc quạt của Tiên Dung?
“Mười tám đời vua một chữ Hùng
Y như chiếc quạt phất Tiên Dung”
Hoặc những câu như:
“Về thăm văn hiến Hàn Thuyên
Câu thơ lục bát điệu huyền Nam Ai
Về thăm văn hiến Như Lai
Khi về chở cả trúc mai Việt Thường”.
(Huỳnh Ngu Công)
Cả bài thơ đang nói về văn hóa Việt Nam đột nhiên lại xen “Như Lai” vào, không ăn nhập gì với những câu khác…
Những câu đối được in trên cột ở cổng chào cũng rất lung tung. Cụ thể như câu:

“Đại hải thiên tâm phô nguyệt điện/ Nam thiên nhất trụ trổ liên đài”. Cả câu đối là từ Hán – Việt lại xen vào từ “trổ” là từ thuần Việt làm hỏng nguyên cả câu đối. Hay một câu khác tương tự là:

“Văn tư bút thái kinh long phụng/ Hiến ý chương tình đẹp trúc mai”. Cũng đang là từ Hán – Việt lại xen vào chữ “đẹp” là thuần Việt. Tiếp tục câu đối:

“Tâm đài nhật nguyệt ân quang chiếu/ Linh địa giang sơn hỷ khí lâm”
. Vì không có nguyên tác chữ Hán nên không biết từ “lâm” có nghĩa là gì. Nếu “hỷ khí lâm” có nghĩa là “rừng không khí vui vẻ” thì chữ “lâm” là rừng không đối được với chữ “chiếu”, vì “lâm” là danh từ còn “chiếu” là động từ. Còn câu:

“Đại Việt tứ phương tôn chính khí/ Nam Bang vạn đại niệm công thần”. Ở câu này phải đối là “thần công” thì đúng hơn vì “công thần” theo câu đối trên là kết cấu từ vựng tiếng Việt không phải là kết cấu từ Hán – Việt.
Ở những bài thơ này có nhiều lỗi nghiêm trọng về kiến thức. Hậu thế mà cứ dựa vào đây để học thì không biết sẽ tai hại đến mức nào. Đơn cử trong bài “Tam” của Huỳnh Uy Dũng có đoạn viết:
“Tam hữu tuế hàn”:

Tùng, Cúc, Mai
Ba cây chịu lạnh giữa đêm dài
Kết duyên bầu bạn tam quân tử
Phản nại sương lăng tuyết ngạo hoài”
Tùng, trúc, mai là 3 loài hoa mộc được mệnh danh là “Tuế hàn tam hữu” (Ba bạn hữu trong gió rét). Là một cách biểu thị tình cảm của người Trung Quốc. Vì ở Trung Quốc trong gió bắc lạnh thấu xương thì chỉ có ba loại này vẫn tươi tốt, nó tượng trưng cho đức tính của người quân tử vượt lên trên nghịch cảnh. Trong thơ của Huỳnh Uy Dũng “Tuế hàn tam hữu” được đổi lại là “Tam hữu tuế hàn” cho nhất quán với cách viết của bài thơ “Tam” mà mở đầu mỗi đoạn thơ đều bắt đầu bằng chữ tam. Nhưng không hiểu vì sao qua thơ của ông Huỳnh Uy Dũng “Tuế hàn tam hữu” lại bị đổi thành 3 loại cây là: tùng, cúc, mai? Ngoài ra, đây cũng là những câu thơ rất lung tung đang từ Hán chuyển sang Việt rồi từ Việt lại đột ngột chuyển sang chữ Hán.
Và có lẽ thấy “tài năng” của mình cũng không kém Đại thi hào Nguyễn Du nên ông Huỳnh Uy Dũng làm hai tập thơ lục bát cả ngàn câu có tựa đề “Những bước về Tâm” và “Những bước về Linh”. Không phải chỉ vì ông ta làm thơ lục bát mà chúng tôi nghĩ như vậy mà còn vì đọc 2 tập thơ này thấy rất nhiều câu trong “Truyện Kiều” được lấy lại như:

“Trăm năm trong cõi người ta – Chữ Trung chữ hiếu ấy là đạo nhân” hay “Một khi lẽ đạo tỏ tường – Tâm linh Việt vượt Đoạn Trường Tân Thanh”, “Trăm năm trong cõi người ta – Mua vui cũng được một vài trống canh”,

Lấy ngay câu mở đầu Kim Kiều, là: – Trăm năm trong cõi người ta – Đủ suy ra lý

“Người – ta, ta – người”…
Nhưng đọc 2 tập thơ của ông Huỳnh Uy Dũng thì phải nói là khủng khiếp!
Chúng tôi dám chắc rằng ai đọc 2 tập thơ này cũng không thể chấp nhận được kiểu làm thơ như:

“Cây kia ăn quả ai trồng/ Sông kia uống nước hỏi dòng từ đâu”, “Đâm đầu vào lỗ Châu Mai!”, “Thằng Bờm có cái quạt mo/ Chín trâu không đổi mười bò không trao”, “Sơn Tinh đáng mặt đàn anh/ Nước bao cao, núi dướn mình cao hơn”. “Truyện trầu cau một tấm lòng/ Hai anh em nọ yêu chung một nàng/ Người anh cưới được hồng nhan/ Người em buồn bã đi lang thang đời”, “Vó ngựa Mông Cổ tới đâu/ Nơi ấy chỉ còn đầu lâu hoang tàn”…
Ngoài ra, trong 2 tập thơ trên còn trích ca dao và thơ của nhiều tác giả một cách rất tùy tiện chẳng hiểu nhằm mục đích gì và để thể hiện được nội dung gì như:

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Quê ta lấy chữ quê hương làm đầu”, “Chở bao nhiêu Đạo con đò/ Một kho gió biếc, một kho trăng vàng/ Ơi cô tát nước bên đàng/ Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?”…
Những câu thơ chẳng thấy có liên kết gì về nội dung, hết sức vô nghĩa. Chưa kể hàng loạt câu rất lủng củng, chẳng biết phải xếp vào thơ, văn hay thứ gì khác, giống như chỉ đếm cho đủ câu 6, câu 8 như:
“Mà văn hóa dựng kỳ công
Với những nét đặc thù không tiệp màu
…Vì trong Văn Hóa diệu kỳ
Luôn có những bước chân đi tới hoài”
Kể ra chắc hết giấy cũng chưa nói hết được cái hỗn độn, bát nháo của thơ, văn ở Đại Nam Văn Hiến. Vì thơ, văn thì tràn ngập mà hầu như bài nào cũng “có vấn đề”.
Các nhà nghiên cứu nhức nhối
Tiến sĩ Nguyễn Nhã phải thốt lên “ông này chẳng hiểu gì về văn hóa Việt Nam” khi đọc những câu thơ của ông Huỳnh Uy Dũng nói về Việt Nam như sau:

“Dù không thừa điệu cầm ca/ Dù không dư những tháp ngà văn chương/ Dù chưa lập thuyết, lập ngôn/ Dù nghèo lăng tẩm miếu đường uy nghi…”. Mặc dù, những câu sau là khen nhưng những câu “mào đầu” như vậy không đúng với văn hóa Việt Nam. Việt Nam ta rất phong phú các làn điệu âm nhạc chứ, riêng Nam Bộ đã có 300 điệu lý, quan họ cũng có 200 làn điệu, ca trù cũng có 46 thể loại… Lăng tẩm, miếu đường thì mình thiếu gì, mỗi làng là một đình uy nghi lắm chứ; còn lập ngôn, tháp văn chương cũng biết bao nhiêu người như Lý Thường Kiệt, Nguyễn Du, Trần Hưng Đạo…
Giáo sư Ngô Văn Lệ cũng bức xúc: Không biết sao thơ như thế mà được xuất bản. Thơ hay hay không là tùy vào khả năng của mỗi người cũng không ai trách nhưng đưa vào trong thơ những điều không chính xác là rất nguy hiểm vì thơ thường nằm lòng, tốc độ truyền bá rất nhanh, do đó phải rất thận trọng. Khi truyền tải một nội dung liên quan đến văn hóa, lịch sử đã quá rõ ràng thì không được làm sai.
Thạc sĩ Nguyễn Văn Hoài nhận xét: Đọc những bài thơ, câu đối ở Đại Nam thấy “lung ta lung tung” đủ thứ tư tưởng, ca ngợi đất nước, Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo đều có… Giống như cứ nghĩ gì thì bỏ vào mà không cần biết có quan hệ logic nội tại gì. Đây là những thứ thơ phổ thông thứ cấp không có giá trị về nghệ thuật. Mà thơ không đạt nghệ thuật thì chỉ như những câu vè thông tục. Dạng thơ kiểu này thì làm một lúc được cả đống. Thơ như vậy thì nên để trong nhà xem cho vui chứ đem ra cho thiên hạ xem chỉ tổ người ta cười cho.
Thạc sĩ Nguyễn Ngọc Bảo Trâm, giảng viên Khoa Văn học và Ngôn ngữ Trường đại học KHXH&NV TP HCM cũng bức xúc khi đọc những bài thơ, câu đối ở Đại Nam: “Tôi thấy Khu Du lịch Đại Nam chán lắm. Nó tầm thường và không có gì nổi bật, chỉ được mỗi cái to, nhưng rỗng tuếch. Mớ câu đối, câu thơ được sơn son thếp vàng lộng lẫy in khắc trên các cột và bức tường thì gọi là thơ mà không phải là thơ, gieo vần, thanh điệu còn sai chứ đừng nói là nội dung. Không có ý nghĩa, không có giá trị. Còn tệ hơn những bài thơ con cóc”.
Ở đây, hình như có mốt của những người có tiền thích khoe chữ. Và có lẽ, ông chủ khu du lịch này cũng đang muốn khẳng định mình “có tài” về văn chương, am hiểu văn hóa Đông Tây Kim Cổ; để được mọi người nhìn nhận không chỉ là một “đại gia” mà còn là một người “uyên bác”. Nhưng có tiền là một chuyện còn văn hóa, học vấn lại là chuyện hoàn toàn khác mà chưa hẳn có nhiều tiền thì lấp được cái lỗ hổng ấy.
Nhưng dường như cái “dụng ý” của ông Huỳnh Uy Dũng cũng phần nào đạt được hiệu quả khi gần đây có nhiều bài báo ca ngợi ông không chỉ là một doanh nhân thành đạt mà còn là “tác giả của hàng nghìn câu thơ mang đậm chất giáo lý Phật học, chạm đến chất sử thi oai hùng của dân tộc 4.000 năm dựng nước và giữ nước”? làm cho nhiều bạn đọc “phục sát đất”…
[font=Arial,sans-serif]
Thiên Thanh – Mai Phương
[/font]


Và một bài "phản biện" từ chủ nhân KDL

NHÂN ĐỌC BÀI: PHẢN VĂN HÓA
[font=Helvetica Neue, Helvetica, Arial, sans-serif]
(E-info) Qua bài viết “Phản văn hóa ở một công trình… văn hóa!” đăng trên http://www.petrotimes.vn/category/van-h ... tri/page/2 E-info trích đăng nguyên văn bức thư của tác giả Huỳnh Uy Dũng phản biện bài viết trên. E-INFO xin mời bạn đọc gần xa tham gia ý kiến.
[/font]
Thời gian gần đây trên mạng đã có một số người đề cập đến một số những việc làm của tôi. Chủ yếu là những việc mà tôi đã thực hiện ở địa điểm có tên là Khu Du lịch Đại Nam Văn Hiến. Đại khái là những lời chê bai về các công trình mà tôi đã thực hiện ở đó: về kiến trúc, và…thơ.
Điều đặc biệt và phải nói rằng có phần nào vẻ vang cho tôi – một người chỉ có một số vốn liếng rất nhỏ nhoi về học vấn, và nhất là chưa hề có bằng cấp học vị gì ráo trọi – là những lời chê bai nói trên lại xuất phát từ cửa miệng của một số những ông, bà có học vị cao, không tiến sĩ thì cũng thạc sĩ, ngoài ra, lại đang đảm đương những chức vụ như giáo sư, chủ nhiệm v.v… được những người có tước vị như thế quan tâm đâu phải dễ? và, lời người xưa nói: ai chê ta là thầy ta. Trong tinh thần cầu học, tôi đã và đang trân trọng lắng nghe những lời chê bai ấy, tìm hiểu để trau sửa mình. Và tôi đã đọc:
“Bởi thơ Huỳnh Uy Dũng (HUD) chưa nói về nội dung mà chỉ nói về cấu trúc từ ngữ thì cũng đã mệt với cách làm thơ, làm câu đối của Huỳnh Ngu Công (HNC) và HUD. Viết hoa lung tung rồi Hán, Việt lẫn lộn. Mà Hán Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ…”
Tôi, tức HNC, tức HUD đọc tới đây xin dừng lại một giây, để tìm hiểu, để “sửa lỗi” mình.
Gạt một bên những lời chửi đổng, những lời chê khống, chúng ta rút ra được kết luận này: “…Viết hoa lung tung rồi Hán, Việt lẫn lộn, mà Hán, Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ, văn”. À thì ra ông phê bình này cho rằng sở dĩ HUD làm thơ dở là vì phạm các lỗi sau đây:
1. Viết hoa lung tung
2. Hán, Việt lẫn lộn.
Nhà phê bình này cho rằng Hán, Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ văn (nguyên văn trên mạng) như thế có nghĩa là, theo ông này, muốn viết văn thơ “đừng dở” thì đừng viết hoa lung tung. Như HUD tôi, chẳng hạn.
Nghe nhà phê bình này quở tôi cũng “tá hỏa” theo ông ta, vội nghiên cẩn lật ra đọc lại một bài thơ của mình mà chính ông này đã chọn chưng lên mạng với nhã ý bêu xấu bài ấy thế này:
Về thăm Văn Hiến Rồng Tiên
Mỗi trang sử một thề nguyền đinh ninh
Về thăm văn hiến diễm tình
Khi về chở cả cây Quỳnh cành Dao
Ngoài việc nhà phê bình này cự nự vì sao lại dám đem thơ mình đóng khung sơn son thếp vàng (mà ai lại chẳng muốn đóng khung sơn son thếp vàng thơ của mình cơ chứ? Chẳng lẽ lại đi đóng khung sơn son thếp vàng thơ của người khác sao? Để họ “oánh” cho về cái tội “vô duyên” thì sao?), HUD tôi ngu muội không hiểu bài thơ này phạm vào cái lỗi viết hoa lung tung ở chỗ nào? Này nhé, chữ “về” đầu câu thì phải viết hoa, có đúng không nào? Chữ “thăm” thì viết thường chứ không viết hoa: đúng không? Chữ “Văn Hiến, Rồng Tiên” viết hoa để diễn bày niềm trân trọng: chẳng phải ư? Ba vạn câu thơ của HUD tôi đều viết hoa và không viết hoa với tinh thần như thế. Sai ở chỗ nào?
Đến câu này: Hán, Việt lẫn lộn, ông phê bình gia này lớn giọng tuyên bố rằng: “mà Hán Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ văn” (thế, điều kỵ nhì trong thơ văn là gì nhỉ?)
Thú thật, đọc tới câu này HUD tôi cũng tá hỏa chẳng khác gì ông này đã từng tá hỏa khi đọc thơ HUD vậy (hai bên cũng đều tá hỏa nhau…huề nhé!)
Nhưng cái giới cấm của nhà phê bình này nói khó tuân làm sao!
Không biết ông này có phải là người Việt bình thường không? Vì là người Việt thường ắt phải hiểu rằng ngôn ngữ Việt không thể tách khỏi ngôn ngữ Hán vì chừng khoảng 70 đến 80 phần trăm gì đó tiếng Việt trùng với tiếng Hán. Anh nói một câu gì đó mà có chạm vào lĩnh vực tư tưởng là bắt buộc anh phải dùng chữ Hán rồi. Thơ văn nước ta kể cả những kiệt tác phẩm cũng đều pha lẫn Hán, Việt – có nghĩa là phạm vào điều mà ông phê bình này hô hoán là điều tối kỵ.
Thử dẫn ra vài câu thơ danh tác làm ví dụ cho vui nhé:
“Cầm điếm nguyệt phỏng tầm Tư Mã
Địch lầu thu dường gã Tiêu Lang
Dẫu nghề tay múa miệng xang
Thiên tiên cũng xếp nghê thường trong trăng”
Hoặc:
“Hình mộc thạch vàng kim ố cổ
Sắc cầm ngư ủ vũ ê phong
Tiêu điều nhân sự đã xong
Sơn hà cũng ảo, côn trùng cũng hư”
Hoặc:
“Tranh tỷ dực nhìn ưa chim nọ
Đồ liên chi lần trỏ hoa kia
Chữ đồng lấy đấy làm ghi
Mượn điều thất tịch mà thề bách niên”
Ba đoạn thơ này HUD tôi đã tiện tầm tay mà trích dẫn vì nằm trong một tập thơ ngay trước mặt mình: Tập Cung oán ngâm khúc, một tuyệt tác của Ôn Như Hầu. Và cũng như các bạn, HUD tôi có thể trích dẫn mười vạn câu “tối kỵ” như thế trong kho tàng thơ phú Việt Nam.
Chuyện hãy còn dài. Xin hẳng tạm thời dừng bút.
Huỳnh Uy Dũng


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Alexandria cho bài viết này:
Bằng Lăng (06-06-2011, 02:32 pm), Phương Đông (10-06-2011, 08:54 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Suy ngẫm
Gửi bàiĐã gửi: 07-06-2011, 09:54 am 
Alexandria
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-06-2011, 11:39 am
Lần ghé thăm trước: 16-06-2011, 10:54 pm
Bài viết: 3
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
4 lần trong 3 bài viết
 
[font=Tahoma,sans-serif]Tình cờ lang thang trên mạng, được (hay bị?) đọc một bài bình phẩm rất lạ mắt lạ tai, nó khiến mình liên tưởng một lần tới… 12 câu thành ngữ. Vừa buồn vừa vui. Bèn cũng nối gót cái ông phê bình (O.P.B) nào đó, thử đưa lên mạng vài cảm nghĩ.[/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Trước hết xin thưa rõ: người viết bài này chỉ là một độc giả xoàng, biết đọc chữ quốc ngữ và có bụng mê và quý văn chương, chứ chẳng đỗ tiến sĩ thạc sĩ gì. (Thật tiếc, vì không có cơ hội để, như ai, khoe cái “mác” nào cả)![/font]
[font=Tahoma,sans-serif]

Như trên đã nói: đọc bài bình phẩm nọ, tôi liên tưởng tới một dọc… 12 câu thành ngữ. Tại sao thế? Và đó là những câu thành ngữ gì? Xin thưa, theo thứ tự.

[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]

Thứ nhất, đó là câu “dao to búa lớn”. Để thấm thía cái nghĩa của chữ dao to búa lớn, thiển nghĩ chỉ cần hạ cố đọc mỗi một “câu rao” (petrotimes) của O.P.B này hầu như đã đủ. Nó như thế này: đọc những tác phẩm văn thơ ở đây người ta mới “tá hỏa” vì nhiều câu không chỉ sai cơ bản về gieo vần, thanh điệu, rỗng tuếch về nội dung mà còn hỏng về mặt kiến thức một cách nghiêm trọng. Ố là là! Cái giọng nghe mới hách làm sao! Rõ là “thùng rỗng kêu to”. (Ủa, hình như lại là một câu thành ngữ nữa! Vậy cứ cho là câu thành ngữ thứ hai cũng được)!
[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]

Vì sao thế? Vì tự thân câu này, nghe nổ lắm, khiến người ta có thể “tá hỏa”, nhưng thực ra nó chả có nghĩa gì! (hoặc chỉ có nghĩa là thùng rỗng kêu to). Ta cứ thử phân tích một chút là thấy rõ. “Ông phê bình” (có đúng là “ông phê bình” không? Hay chỉ là ông…) nọ viết: … nhiều câu không chỉ sai cơ bản về gieo vần, thanh điệu… Xin hỏi thử O.P.B: sai cơ bản là sai thế nào? Tại sao phải viện đến chữ cơ bản ở đây? Khi chúng ta bình phẩm thơ của một tác giả nào đó – ông H.U.D chẳng hạn – ta chỉ cần nhận xét nó đúng hoặc sai (về gieo vần và thanh điệu) là đủ, hà tất phải viện đến một “từ ngữ nổ” như từ ngữ “cơ bản” – vốn là từ ngữ để dùng cho một vấn đề về chính trị, về triết học… làm gì! Chỉ mới phát ngôn vài chữ, đã thấy O.P.B này nói (và viết) một cách huênh hoang, khoác lác, chẳng có ý thức gì!
[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]

Bây giờ, vào vấn đề nội dung thử xem sao. O.P.B này cho rằng H.U.D làm thơ “sai cơ bản về gieo vần và thanh điệu”. Nay ta thử phân tách từng điểm một. Thứ nhất là về gieo vần. Xin hỏi: O.P.B nói cho vui, nói mà không hiểu mình nói gì, hoặc là có ai đó bảo ông nói nên ông nói? Lại xin hỏi: trong bài phê bình của mình, ông có đề cập đến 2 tập thơ “Những Bước Về Tâm”, “Những Bước Về Linh” của H.U.D. Vậy ông có đọc 2 tập thơ ấy chưa? Có vẻ như ông chưa hề đọc, hoặc bản thân ông chẳng hiểu cái sự gieo vần là cái sự gì! Đây, tôi xin trích ra các “chữ đối tượng” – hay gọi là “chữ đương sự” cũng được, tùy ý ông – của… 108 câu thơ đầu trong tập Những Bước Về Tâm để ông vả quý bạn đọc giả thưởng lãm cho vui nhé! Đây:

[/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]“Hỏi thăm văn hóa là gì? [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Văn là vẻ đẹp – vẻ huy, vẻ hoàng.[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Bước đi nhân loại rỡ ràng[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Tiến lên cái đẹp cao sang tinh thần.[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Hóa là chuyển hóa, chuyển luân –[/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Thăng hoa tới cõi Mỹ Chân Thiện hoài.”[/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Bây giờ xin trích gọn: gì – huy; hoàng – ràng – sang; thần – luân – chân[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]

Xin lỗi, có chút thay đổi: ban đầu, tôi định trích thử cả 108 câu cho quý bạn đọc nhận xét. Nhưng chợt nghĩ lại: dài quá! Vậy tôi chỉ xin lấy danh dự của một kẻ thất-phu-ít-học-chẳng-có-học-vị-gì-cả mà bảo đảm là suốt 1080 câu thơ lục bát của Những Bước Về Tâm, chẳng có câu nào “cơ bản sai về gieo vần” cả. Trái lại, tất cả đều được gieo rất đúng vần. Lại nữa, hầu hết tập thơ đều được nâng niu gieo đúng chính vận; thản hoặc vì “đắn đo” về ý, mới miễn cưỡng chuyển qua thông vận mà thôi.
[/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]

Thông vận, đã đành là thứ sách; nhưng thử hỏi: ngay các bậc đại thi hào như Nguyễn Du – tác giả Kiều – hoặc Nguyễn Gia Thiều – tác giả Cung Oán, cũng chẳng thế nào tuân thủ trăm phần trăm theo chính vận: thản hoặc cũng phải có chỗ chuyển qua thông vận – là một điều cho phép – để giữ cho ý tứ được vuông tròn.
[/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Tiện đây, cũng xin nhắc với OPB rằng: về mặt quy tắc gieo vần, chẳng có cái gì gọi là cơ bản hay không cơ bản cả: chỉ có mỗi vấn đề, là chính vận và thông vận. Và chính vận hay thông vận đều đúng luật.[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]

OPB ơi! trong số hàng trăm tập thơ lục bát dài có mặt trên thi đàn nước ta, tập Những Bước Về Tâm mà ông ỏng ẹo chê bai (là gieo sai vần) đó, nhất định phải là một trong vài tập thơ gieo đúng vần nhất đấy, ông ạ. Ông có muốn đánh cược không nào?



[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Nay thử duyệt đến cái điều “sai cơ bản” thứ hai mà OPB “hàng tôm hàng cá” (À, vô tình đây lại là thành ngữ thứ ba về… ông!) lớn giọng tri hô trong bài viết của mình: Xem nào… à, đây rồi: “sai cơ bản” về thanh điệu. Câu này quả là hơi khó hiểu, ít ra thì cũng đối với tôi, kẻ thiểu học viết bài này. Vậy đành phải hỏi lại O.P.B thôi, kẻo không khéo lại mang tiếng “dốt mà hay nói chữ” (thành ngữ thứ tư!). Bởi chưng cổ đức có nói rằng: không biết thì nhận là không biết, ấy là biết vậy. Cho nên, trước khi tán gẫu với O.P.B cho vui, tôi muốn trịnh trọng hỏi ý ông: O.P.B ơi! ông hiểu chữ thanh điệu nghĩa là gì, nào? Và thơ H.U.D sai cơ bản thanh điệu ở chỗ nào? Ở câu nào? Ở bài nào? Ở quyển nào?[/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]



[/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Ông H.U.D, theo tôi biết, có “viết nhảm” vài chục tập thơ, có tập thơ thất ngôn bát cú, có tập ngũ ngôn, có tập thất ngôn, có tập lục bát, có tập song thất lục bát. Tôi không có dịp đọc cả, nhưng qua dăm bảy tập gì đó, tôi chẳng thấy có câu nào vướng vào cái tội “sai cơ bản về thanh điệu” cả! Chắc ông “trông gà hóa cuốc” (thành ngữ thứ năm), nên nhầm! Giá như ông có chút lòng tự trọng thì nên lên tiếng chỉ cho tôi thấy những chỗ sai thanh điệu ấy, để tôi và các bạn đọc quan tâm yên lòng. Đừng chơi kiểu “hàng tôm hàng cá”, (thành ngữ thứ sáu, hình như thế!) không đẹp![/font]
[font=Tahoma,sans-serif] [/font]
[font=Tahoma,sans-serif]Bởi lẽ các câu “văn chướng” của O.P.B nhiều quá, tôi tạm dừng bút để đi làm những việc cần thiết khác. Xin hẹn đôi ba hôm, khi rỗi việc, tôi lại vào mạng tán gẫu tiếp với OPB. Hẹn gặp lại, ông bạn “hiện thân của 12 câu thành ngữ”, nhé![/font]


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Alexandria cho bài viết này:
Phương Đông (10-06-2011, 08:54 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Suy ngẫm
Gửi bàiĐã gửi: 10-06-2011, 07:14 am 
Alexandria
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-06-2011, 11:39 am
Lần ghé thăm trước: 16-06-2011, 10:54 pm
Bài viết: 3
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
4 lần trong 3 bài viết
 
[font=Helvetica Neue, Helvetica, Arial, sans-serif]Nhân đọc bài “KINH HOÀNG VĂN CHƯƠNG”
Tám Cổ Cò tôi xin góp đôi dòng ý kiến như sau:
Thật lòng mà nói thì khi đọc bài báo này, Tám Cổ Cò tôi cảm thấy đau lòng, thật đau lòng khi biết được rằng quê hương mình đất nước mình lại có nhiều nhân tài như thế, nhiều vị có bằng cấp học vị như thế mà lại nói ra những lời trẻ con như thế!!!
Chẳng khác nào một đứa trẻ mới tập tành học nói, học hàm thạc sĩ, giáo sư tiến sĩ mà lại như thế sao?
Quả thật quá đau lòng…………!!!!
Trước tiên, Tám Cổ Cò tôi có đôi lời xin hỏi kiến trúc sư Nguyễn Hữu Thái như sau:
Theo ông, hai từ văn hóa có nghĩa là gì? Thưa ông?
Làm sao để xây dựng một công trình kiến trúc nghệ thuật mang đậm tính thuần Việt?
Phải chăng các công trình kiến trúc cổ Việt Nam không có mái cong, không có rồng phượng?
Vườn cảnh, hòn non bộ như thế nào mới là thuần Việt? mới gọi là của Việt Nam mà không bị lai căng của Trung Quốc? thưa ông?
Xin cho biết: ông sử dụng từ “rặt” trong trường hợp này đã đúng hay chưa?
Ông bà ta thường dạy con cháu rằng: “phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” vậy xin hỏi ông đã uốn lưỡi bảy lần trước khi nói chưa vậy?
Và ông có hiểu ý nghĩa của câu nói này không? Thưa ông?



Riêng GS-TS Ngô Văn Lệ thì mãn phép cho Tám Cổ Cò tôi hỏi: ông đã nghiên cứu và hiểu rõ văn hóa Việt chưa? Thưa ông?
Thông thường thì muốn hiểu sâu sắc về một tác phẩm nào đó thì người ta phải tìm hiểu kĩ càng thâm ý của tác giả muốn nói gì….đúng không thưa ông?
Vậy ông đã hiểu thâm ý mà tác giả muốn nói ở đây là gì không?
Chỉ những lý do mà ông đã nói trên rồi kết luận rằng đặt Phật giáo lên trên hết là không phù hợp sao?
Là một GS-TS chẳng lẽ thiếu từ vựng thuần Việt hay sao mà lại dùng từ vay mượn nghèo nàn “tạp pí lù” vậy? thưa ông?
Theo sự đánh giá của ông thì Tám Cổ Cò tôi thấy ông bình thường quá nếu không nói là kém hiểu biết.
Cũng theo ông nói, thờ Cửu Huyền Thất Tổ là do ảnh hưởng của Trung Hoa.
Trước tiên xin hỏi ông: Cửu Huyền Thất Tổ có nghĩ là gì? Và nếu như ảnh hưởng của Trung Hoa sao những kiều bào người Hoa ở Việt Nam không có thờ mà chỉ thấy người Việt thờ thôi thưa ông?
Lại nữa, khi tôi đọc đến câu nói này “mà Hán, Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ văn”
Không biết ông chủ tòa soạn của tờ báo này đã xem qua chưa mà cho đăng bài này lên vậy? hay ông chủ tòa soạn này cũng không hiểu một chút gì về Hán ,Việt nếu không nói là “dốt đặc”
Người viết ra những lời nhận định này phải chăng là phường thất học, mù tịt về nguồn gốc chữ Hán Việt nên mới cẩu thả phát ngôn bừa bãi như vậy?


*Bàn về sự nhận định của thạc sĩ Nguyễn Văn Hoài khi ông trích đoạn thơ:
“Về thăm văn hiến Hàn Thuyên
Câu thơ lục bát điệu huyền Nam Ai
Về thăm văn hiến Như Lai
Khi về chở cả trúc mai Việt Thường”
Ông nhận định rằng: “Cả bài thơ đang nói về văn hóa Việt Nam đột nhiên lại xen “Như Lai” vào, không ăn nhập gì với những câu khác…”
Vậy xin thưa: ông có hiểu nghĩa của từ “Như Lai” mà tác giả muốn nói ở đây là gì không vậy thưa ông?

Tám Cổ Cò tôi thật nghi ngờ về cái bằng thạc sĩ của một giảng viên bộ môn Hán Nôm. Sao ông lại có thể tự ý đưa câu thơ của người ta vào khuôn khổ Hán Việt rồi lại tự ý phê bình lung tung.
Là một người có bằng cấp học vị như thế mà lại làm những trò thiếu hiểu biết như trẻ con vậy sao? Thật là tội nghiệp cho ông quá!!!
Lại nói:
“Tâm đài nhật nguyệt ân quang chiếu/ Linh địa giang sơn hỷ khí lâm”. Vì không có nguyên tác chữ Hán nên không biết từ “lâm” có nghĩa là gì. Nếu “hỷ khí lâm” có nghĩa là “rừng không khí vui vẻ” thì chữ “lâm” là rừng không đối được với chữ “chiếu”, vì “lâm” là danh từ còn “chiếu” là động từ”

Rõ ràng ông không biết rõ nghĩa nguyên tác mà sao lại làm những chuyện cuồng ngông như thế?
Muốn bình luận hay phê phán điều gì thì ông phải biết rõ vấn đề đó thì ông mới phê phán chính xác được, đúng không thưa ông?
Đạo lý đơn giản này đứa học sinh học vỡ lòng cũng biết cớ sao một thạc sĩ như ông lại thế?
Có câu “thùng rỗng kêu to” có phải chăng cái bằng thạc sĩ của ông chỉ là rỗng tuếch?
Là một giảng viên mà kiến thức rỗng tuếch thì sinh viên sẽ tai hại đến mức nào thưa ông?
Đã biết lâm (林) = rừng, không phải là động từ, không thể đối được với chiếu. Chẳng lẽ học hàm thạc sĩ mà chỉ biết một chữ lâm có nghĩa là rừng thôi sao?
Ông không biết chữ lâm (臨) này có nghĩa là “đến, tới” sao?
Thạc sĩ mà sao thô thiển và kém cõi thế?................

Lại nữa, tiến sĩ Nguyễn Nhã ơi! Sao ông lại thốt lên vậy? chẳng lẽ ông hiểu rất rõ về văn hóa Việt Nam?
Ông đã đọc kĩ những câu này chưa, hiểu rõ nghĩa của những câu này chưa mà vội thốt lên như thế?
Ở đây tác giả nói “dù không thừa”chứ đâu có nói thiếu đâu, đúng không thưa ông?
Biết bao nhiêu là không thừa?
Không thừa có thể là đủ, mà biết bao nhiêu là đủ thưa ông?
“dù không dư”chứ đâu có thiếu. phải không thưa tiến sĩ?
Tiến sĩ ơi! Ông chưa hiểu hết vấn đề, chỉ qua loa sao lại thốt lên như vậy? sao một vị có học hàm tiến sĩ mà lại hồ đồ như thế? Phải chăng bằng tiến sĩ của ông chỉ là “hữu danh vô thực”vậy?
Thật là nhiều chuyện đáng phải suy nghĩ. Không biết ngành giáo dục dục Việt Nam có phương pháp giảng dạy như thế nào mà lại có những thạc sĩ giáo sư tiến sĩ kém cõi như thế. Cả một thế hệ tương lai rồi sẽ ra sao khi những người dìu dắt các em, truyền thụ lại kiến thức cho các em lại là những người thiếu hiểu biết nếu không nói là kém cõi.[/font]


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Alexandria cho bài viết này:
Phương Đông (10-06-2011, 08:54 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Suy ngẫm
Gửi bàiĐã gửi: 16-06-2011, 10:59 pm 
Phuonghang1971
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 16-06-2011, 10:51 pm
Lần ghé thăm trước: 16-08-2011, 12:02 pm
Bài viết: 1
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
[font=arial, helvetica, sans-serif]
Đây là những bằng chứng của một nhóm người có tổ chức hẳn hòi, dùng bằng Thạc Sĩ, TS, KTS để biêu riếu, bôi nhọ, hạ danh dự chồng tôi trước công luận, nhằm mục đích gì? Hôm nay tôi chính thức cho luật sư gởi đơn khởi kiện đến các cơ quan, nơi đó có thể người ta sẽ trả lời thay tôi quý vị làm vì mục đích gì. Chúc quý vị có nhiều sức khỏe để tiếp tục một cuộc chơi “TRÍ TUỆ”.

Bà Phương Hằng – PTGĐ Khu du lịch Đại Nam, vợ của ông Huỳnh Uy Dũng.
[/font]


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.674s | 28 Queries | GZIP : Off ]