|
Ngày tham gia: 27-03-2010, 12:17 pm Lần ghé thăm trước: 15-04-2012, 07:43 pm Bài viết: 468 Giới tính:  Đã cảm ơn: 2718 lần Được cảm ơn: 549 lần trong 255 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
TÁC GIẢ DUNG THI VÂN BÌNH THƠ BÀI CHIẾU PHAI-THƠ LÊ MINH DUNG
CHIỀU PHAI
Chiều phai, nắng đổ về đâu Để con sóng nhớ bạc đầu, trào dâng. Có còn đau khúc sâu nông... Cái thời chung bắc nhịp lòng sang nhau.
Điệu vần, cung bậc, vàng thau ... Mấy lần nhỏ lệ chia đau duyên mình. Còn đâu ngày ấy bóng hình, Còn đâu ngày ấy ân tình đầy tim!
Giờ thì tăm cá bóng chim, Hữu duyên thiên lí, chắc tìm ra nhau Chiều phai, nhặt những ước ao Thương con sóng cũ dạt dào đêm đêm
Hoa cau gió rụng đầu thềm Giây trầu nắng héo chiều thêm bẽ bàng.
CHIẾC LÁ THU PHAI
Về đâu chiếc lá thu phai ? Chiều rơi lãng đãng, mắt nai mơ màng. Về đâu sương trắng ngày đông ? Bao tha thiết, cũng mênh mông theo mùa!
Về đâu ngọn gió chiều xưa ? Tri ân, tri kỷ cũng thưa tiếng lòng ! Vườn trăng ngập dấu rêu phong Niềm xưa chan chứa, cõi lòng đầy vơi.
Về đâu ngày với hư vời ? Chiều phai nắng gió, tơ trời ngại vương. Thôi về, tìm lá diêu bông Mặc cho con tạo phiêu bồng nhân gian!
L.M.D
Người gửi: Dung Thị Vân, Email: dungthivan2910@gmail.com đã bình chọn và góp ý như sau: Một buổi chiều phai, một nỗi nhớ nhung vô cùng vô tận tác giả chỉ biết tìm về trong sợi nắng chiều để rồi suy tư với bao nhiêu là nuối tiếc.Nắng đổ về đâu..khi mà nắng luôn luôn là nguồn thơ cho các thi nhân dạt dào cảm xúc.Thôi thì biết tìm đâu..gọi nắng gọi gió mà tìm về với em.. Chiều phai, nắng đổ về đâu Để con sóng nhớ bạc đầu, trào dâng. Tôi xa em rồi.Tìm em giờ như bóng chim tăm cá.Thôi thì tôi vẫn mong có một ngày, một ngày cho tôi được gặp lại em trong giây phút bình yên.Biết đâu, người đời vẫn bảo :”trái đất tròn mà, đi mãi rồi cũng có một ngày gặp nhau”.Thôi thì ta cứ hy vọng như thế để mà hy vọng hữu duyên. Còn đâu ngày ấy bóng hình, Còn đâu ngày ấy ân tình đầy tim! Giờ thì tăm cá bóng chim, Hữu duyên thiên lí, chắc tìm ra nhau Nhưng rồi dường như tác giả Lê Minh Dung vẫn không tin ở ảo tưởng gặp gỡ xa vời, nên lại để những câu thơ thổn thức về đâu, về đâu khi chiều đã tàn phai… Về đâu chiếc lá thu phai Chiều rơi lãng đãng, mắt nai mơ màng. Sương vẫn cứ rơi trong mùa đông bất tận.Ngọn gió nào đưa ta về tri âm tri kỷ…Đó là những câu thơ đầy tuyệt vọng trong thơ Lê Minh Dung khi mà bốn nẻo tìm về tất cả là hư không. Về đâu ngọn gió chiều xưa ? Tri ân, tri kỷ cũng thưa tiếng lòng !
Trong nỗi đau tác giả muốn tìm về những người bạn thân yêu với ước mong chia sẻ được những buồn đau.Nhưng rồi tác giả cũng thấy vô vọng.Những xa xôi kiếm tìm trong biền biệt. Về đâu sương trắng ngày đông Bao tha thiết, cũng mênh mông theo mùa
Dường như thơ Lê Minh Dung cứ trong tâm trạng dày vò mà không tìm ra lối thoát.Để rồi tác giả trăn trở với chính mình và tự hỏi về đâu, về đâu?.Hay lại đi tìm lá diêu bông..Cái thẫn thờ của người thơ như mê như tỉnh.Khi nghĩ về lá diêu bông.Có lá diêu bông trên đời này cho nhà thơ đi tìm hạnh phúc không đây.Nhưng ta vẫn cám ơn lá diêu bông một chiếc lá mơ hồ trên cõi đời này, nhưng lại cho các nhà văn thơ chúng ta một hình ảnh tuyệt vời trong tưởng tượng khi viết về tình yêu. Về đâu ngày với hư vời ? Chiều phai nắng gió, tơ trời ngại vương. Thôi về, tìm lá diêu bông Mặc cho con tạo phiêu bồng nhân gian! Dung Thị Vân NGUỒN WEBSITE ĐẤT ĐỨNG http://vanngheviet.plus.vn/modules.php? ... wst&sid=95
|
|
 |
|
 |
|
|