|
|
TẢN MẠN ĐỜI THƯỜNG - phanhoacan
VƯỜN RAU NHỎ CỦA TÔI Hồi ấy, cánh lính chúng tôi thường có thói quen trồng rau xanh trong những lon bơ hay thùng đạn cũ rồi sắp gọn lại từng cụm chung quanh doanh trại. Vì là đơn vị thường xuyên cơ động nên mỗi lần di chuyển sẽ dễ dàng mang xách các giỏ rau đến nơi đóng quân mới. Do đó mà lúc nào trung đội tôi cũng có rau xanh trong bữa ăn hàng ngày.
Bây giờ, sau khi ra quân, thói quen này vẫn được tôi thực hiện, người ta có bán sẵn các loại hộp nhựa đủ kích cỡ để ta dùng trồng các loại rau vào đó. Với một diện tích khiêm tốn, tôi đã thiết kế vườn rau nhỏ trên ban công nhà mình, với cả trăm hộp rau xanh như thế.
Ngoài những loại rau phải mua hạt giống để gieo, tôi còn thường tận dụng ươm, cấy các loại rau mùi mà Mẹ nhặt bỏ lại gốc (vì Mẹ bán bánh xèo nên phải có rau sống cho khách mà).
Dần dần tôi đã tạo lập được một vườn rau xen kẽ những chậu hoa, cây kiểng rất đẹp mắt trên ban công nhà mình, mỗi lần bạn bè đến chơi thường gọi đùa đó là vườn treo Babylon mi ni.
Ngoài việc phục vụ các bữa ăn thường xuyên trong nhà và giúp Mẹ đỡ bớt tiền mua rau cho khách, bạn bè tôi vẫn thích ngồi trên ban công nhấp nháp vài ly rượu Bầu Đá với các món rau mình tự hái. Đặc biệt những lá cây cảnh như: Đinh Lăng, Lộc Vừng, Sung, Chành Ngạnh... cuốn thịt ba rọi hay cá chiên xù, cá nướng… kèm thêm vài cọng rau mùi rất thơm ngon vì mùi vị đặc trưng của nó. Vườn rau ấy luôn là niềm đam mê của tôi và bè bạn.
Lan, cô bạn của tôi từ Sài Gòn, một lần ghé đến nhà chơi, thấy vườn rau thích quá, nên ngõ ý:
- Sân thượng nhà em rộng lắm, anh chỉ giúp em cách trồng nhé! Ở giữa thành phố Sài Gòn mà có một vườn rau như thế này thì tuyệt lắm anh ạ.
Tôi đồng cảm với sở thích của Lan, nên đã tìm mua một số giống rau và hướng dẫn cách trồng, chăm bón, tưới tiêu cụ thể, để Lan mang về nhà trồng. Thời gian đầu, Lan thường xuyên gọi điện thoại hàng ngày để thông báo tình hình phát triển của vườn rau và nhờ tư vấn một số việc trong khâu chăm sóc như: "Sao mồng tơi nó cứ bò lan ra ngoài, cải em mới trồng mà đã trổ ngồng rồi anh ơi...” Hoặc “Em thích vườn rau quá, chiều nào đi làm về em cũng lên tưới nước và ngắm nhìn nó mãi anh ạ!. Hôm nào em cũng hái rau tươi nấu canh, luộc ăn ngon lắm"...
Thấy Lan vui vì vườn rau nên tôi cũng vui lây, tôi hay dặn Lan rất tỉ mỉ, phải năng chăm sóc cho rau, ngắt hái đúng thời kỳ để chúng nứt chồi, đâm lá. Cải trổ ngồng sớm là do thiếu nước và chất đạm, cây cải cằn cỏi, mau già nên trổ ngồng, nhưng hoa cải đẹp lắm, để nó nở hoa mà ngắm nhìn cũng thích...
Rồi những cuộc gọi, theo thời gian và theo những mùa hoa cải đã trổ ngồng kia cũng thưa dần. Lan đam mê với công việc kinh doanh mới, thời buổi này phải tranh thủ làm giàu khi có thể, nên chắc ít có thời gian cho vườn rau. Cũng có thể Lan đã có một mảnh vườn nào đó đẹp hơn? Một chiều ngồi ở ban công, tôi bỗng nhớ Lan nên điện thoại hỏi thăm sức khỏe và công việc. Trước khi kết thúc cuộc gọi, tôi có nhắc hỏi Lan về vườn rau thế nào rồi? Lan bình thản trả lời:
- Ôi... anh ơi, em xin lỗi, công việc em bề bộn quá, nên không có thời gian chăm sóc cho nó nữa, anh cũng biết nắng Sài Gòn mà, gắt lắm, khô cháy hết rồi... Nhưng không sao anh ơi, dạo này có rau sạch từ Đà Lạt về thành phố hàng ngày, tươi lắm, mà rẻ nữa, mua vài ngàn là có một mớ về ăn thôi…
Chào tạm biệt Lan với lời chúc bình an trước khi ngắt điện thoại, tôi đưa mắt nhìn xa xa về phía trời Nam ấy, một mảng màu tím còn sót lại của buổi hoàng hôn về muộn. Ừ, “vài ngàn là có một mớ” rau tươi... sao mình không ra chợ mua cho đỡ vất vả nhỉ? Tôi bỗng nghĩ miên man và nhớ về hình ảnh những đồng đội của mình, những ngày hành quân năm ấy, chúng tôi vẫn mang lủng lẳng sau lưng nhiều loại rau xanh giống như mang cành lá ngụy trang vậy. Ôi...! Sao bỗng nhớ những tháng năm ấy quá...
Rồi mùa mưa lũ đến với Miền Trung quê tôi, lũ cuốn trôi tất cả vườn tược, trâu bò, gà vịt... chỉ còn nhìn thấy những cái đầu ngơ ngác ló ra từ những mái nhà chổng chơ, đổ nát để nhìn dòng nước cuốn bao công sức của mình ra biển.
Sau khi bão lũ đi qua, người dân quê tôi lao vào thu dọn chiến trường mà thiên nhiên để lại... Ngoài một số ít gia đình ở trên nền đất cao hay nhà hai, ba tầng, còn lại hầu như mất trắng, không còn gạo, muối để ăn, chỉ sống nhờ vào gói mì tôm cứu trợ. Nhà tôi cũng bị ngập tầng trệt, nhưng thiệt hại không nhiều và vẫn còn lại vườn rau xanh ấy.
Mặc dù cũng bị gió bão quật cho tơi tả, nhưng những đọt rau lại lú chồi, đâm lá... vươn lên tìm nguồn sống mới ngay sau những ngày nắng ấm vừa trở lại. Tôi vẫn tiếp tục chăm sóc niềm vui của mình, vườn rau luôn là dấu ấn để nhắc tôi luôn nhớ đến đồng đội và kỷ niệm một thời trong quân ngũ.
Tôi đang cắm lại mấy dàn cây cho khổ qua leo thì nghe Bác hàng xóm đang phàn nàn với Mẹ ở dưới nhà:
- Không biết bà thì sao chứ tui thì ớn mì tôm quá rồi bà ơi... có phải do mình ăn quá nhiều nên nghe cái mùi của nó là ngấy lên. Phải chi có chút hành ngò hay vài lá cải xanh độn vào cho nó đỡ nghe mùi mì bà nhỉ? Nhưng chợ búa sau lũ cũng không có gì để bán, bà biết không? một bó cải bằng búng tay mà mười mấy ngàn. Nghe nói họ buôn từ Gia Lai mang xuống nên đắt lắm, chứ ở mình làm gì còn rau mà bán.
Tôi đang chờ nghe tiếp tình hình thời sự của Bác hàng xóm thì bỗng tiếng Mẹ gọi:
- Con ơi! hái cho Bác Hai ít rau cải và hành lá con nhé!
Tôi dạ một tiếng thật dài và lấy rỗ hái ngay rau cải, mồng tơi, hành ngò mang xuống cho Bác Hai.
Nhìn thấy rau tươi, Bác xuýt xoa bảo chừng này rau, nếu đem ra chợ bán có vài chục ngàn đấy.
Sau khi Bác hàng xóm ra về, tôi nói với Mẹ:
- Mẹ à, hay là mai con hái ít rau để Mẹ mang ra chợ bán, mua thêm miếng thịt cá gì cho Bố, Mẹ nhé? Nếu theo lời Bác Hai vừa nói thì con hái tỉa vườn rau mình đem bán cũng được gần trăm ngàn mỗi ngày đó, mấy hôm nay, than củi trôi hết, Mẹ không đúc bánh xèo được, đâu có thu đồng nào bỏ túi?
Mẹ không phản ứng gì, không buồn cũng không vui, nói theo:
- Ừ, mai con dậy sớm hái, để Mẹ đi chợ.
- Dạ...
Đêm ấy, tôi có chút hứng thú, nên vào mạng viết rất khuya. Những cảm giác vui buồn lẫn lộn, mâu thuẫn trong tôi, Bác hàng xóm thì "ăn mì tôm không có rau, ớn quá", còn người khác thì "vài ngàn một mớ rau", khỏi phải trồng cho vất vả... Tôi bỗng nhớ Lan, nhưng không biết là mình yêu hay ghét? Dĩ nhiên là tôi không bao giờ ghét em, nhưng yêu ư? tôi tự hỏi có còn không? và chắc gì người ta còn tình cảm với mình? lâu rồi cũng ít liên lạc, em nói dạo này bận lắm, công việc kinh doanh, kiếm tiền... chắc em đang vất vả vì bương chải. Tội nghiệp, tôi bỗng thấy thương Lan, không yêu, không ghét nhưng thương... thương lắm. Ừ, thôi thì em cố gắng làm giàu đi nhé, để có tiền mua rau... rồi em sẽ có tình cảm thôi mà.
Tôi đang trườn lên trên những câu thơ viết dỡ, với những cảm xúc như thế thì nghe tiếng Mẹ trở mình và gọi:
- Con ơi, con chưa ngủ sao?
Tôi xem đồng, hơn 2 giờ sáng.
- Dạ, con sắp ngủ Mẹ ạ, Mẹ thức giấc hả?
- Không, Mẹ chưa ngủ, Mẹ nghĩ mãi... sáng mai Mẹ không đi chợ, con ngủ một tí đi rồi dậy hái rau cho Mẹ, nhiều nhiều nhé! Mẹ đem qua nhà mỗi người một ít để ăn kèm với mì tôm con ạ. Mẹ cũng biết, nếu như nhà mình không có rau thì Mẹ cũng không nuốt nổi mì tôm mãi đâu, ớn lắm con ạ.
Tôi hơi chưng hửng vì những lời bất ngờ của Mẹ, nên tiếng "dạ" một lúc sau mới kịp thốt ra. Nhưng rồi lại không bất ngờ vì Mẹ vẫn thế, bà con làng xóm ở đây vẫn thế. Họ đã sống và đùm bọc nhau để tồn tại trên mảnh đất mà "Mỗi năm mấy đợt bão giông / Vẫn xen những lần nắng hạn" là thế.
Cảm ơn Mẹ, cảm ơn bà con cô bác láng giềng quê tôi đã cho tôi hiểu: một mớ rau không đơn giản là chỉ vài ngàn đồng, nó còn có nhiều điều trong đó lắm...
Tôi không ngủ và cũng không ngồi trước máy nhào nặn những ý nghĩ lẫn lộn ấy để làm thơ nữa. tôi nấu nước pha cà phê và nghe văng vẳng một tiếng gà hiếm hoi còn sót lại, cất tiếng gáy phía xa xa nơi đầu xóm.
Ngoài kia trời đang dần sáng, một ngày mới lại bắt đầu trên vùng quê vừa thoát ra sau cơn bão lũ. Quy nhơn, 04h00 ngày 09.07.2011phanhoacan
|
|