Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Tăng viện phí và "tụt nhân tâm"
Gửi bàiĐã gửi: 28-07-2010, 06:55 am 
Đỗ Quyên
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 29-12-2009, 09:39 am
Lần ghé thăm trước: 17-11-2011, 08:28 pm
Bài viết: 52
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn:
52 lần trong 25 bài viết
 

Tăng viện phí và "tụt nhân tâm"


Tác giả: Kỳ Duyên

(TVN/VNN)Điều đó, cũng có nghĩa đòi hỏi ngành y tế, có sự tính toán phù hợp, bước đi khôn ngoan, vừa khai thác được nguồn tài lực trong dân, vừa thể hiện được tính "từ mẫu" trong một chính sách cụ thể với con người, nhất là là khi người ta đã mắc bệnh nặng phải nằm viện.

"Nhà thương" ơi - đã xa rồi còn đâu?


Thời tiết những ngày này, nhiệt độ nóng chưa giảm được bao nhiêu, thì xã hội lại bức bối vì thông tin Dự thảo tăng viện phí của Bộ Y tế mới ban hành. Theo dự thảo này, hơn 400 dịch vụ y tế - xin nhắc lại là hơn 400 dịch vụ y tế - sẽ được điều chỉnh tăng giá. Mức tăng trung bình tới khoảng 7-10 lần, cao nhất có thể lên tới hơn 20 lần với một dịch vụ cá biệt.
Khỏi phải nói, các báo xôn xao. Nhưng xôn xao nhất, có lẽ là người nhà bệnh nhân đang phải "theo hầu" người bệnh trong các bệnh viện, những gia đình nông dân, miền núi nghèo khổ có cha già mẹ héo...
Không hiểu sao, tôi bỗng nhớ tới cái danh từ ngày xưa Bác Hồ từng đặt cho các bệnh viện - "nhà thương". Nhà thương - nghĩa của nó là nhà của tình thương; cũng có nghĩa, là những người bị bệnh, có bệnh, vào đó chữa trị, rất cần đến tình thương của thầy thuốc- các bác sĩ, y sĩ, y tá, điều dưỡng viên. Câu khẩu hiệu răn dạy người thầy thuốc cũng xuất phát từ cái nhà mang nghĩa "nhà thương" này: "Lương y như từ mẫu" (Thấy thuốc như mẹ hiền).
Nhưng rồi có lẽ trong thực tế, cái danh từ "nhà thương" không còn phù hợp, nên tự lúc nào, người ta đổi tên "nhà thương" thành bệnh viện. Chỉ câu khẩu hiệu còn ở lại. Nhưng câu khẩu hiệu ấy, từ trên băng rôn, trên các tâm biển kiểu quảng cáo, bước ra bệnh viện để đến với những người bệnh xanh xao, đang nằm mệt nhọc trên các giường bệnh được bao nhiêu, lại là câu chuyện khác.

Hình ảnh
Bệnh viện có còn giữ đúng được nghĩa của "nhà thương"? Ảnh minh họa


Tôi thành thật xin lỗi các thầy thuốc tốt, chân chính, hết lòng vì người bệnh vẫn không thiếu trong các bệnh viện, trạm xá hiện nay... nhưng không thể phủ nhận một điều, hình như từ rất lâu rồi, những tiếng kêu ca, lo lắng của người dân mỗi khi gia đình có người thân phải vào bệnh viện ngày càng dày thêm.
Và cũng ngày càng ít đi trong các bệnh viện hai chữ "từ mẫu". Thay vào đó là hai chữ mà người dân nào cũng phải ghi nhớ sâu sắc đầu tiên - "tiền đâu?". Hay chữ "từ mẫu" chỉ tỉ lệ thuận với độ dày của phong bì, thì mũi kim tiêm của cô y tá, cho đến thái độ thăm khám, chẩn đoán bệnh của bác sĩ cũng mới êm ái, ân cần hơn?
Từ cổng bệnh viện vào đến giường bệnh, người bệnh đã phải trả không biết bao nhiêu "viện phí", và "tiêu cực phí"? Không biết nữa. Nhưng chắc chắn, "tiêu cực phí" đã trở thành một đời sống khác, một dòng chảy khác, lưu thông không kém "viện phí", ngay trong bệnh viện kín cổng cao tường vốn để đề phòng trộm cắp...
Cách đây 6 năm, chính người viết bài này đã trực tiếp nghe một vị phó chủ nhiệm khoa của một bệnh viện lớn, nói rất thản nhiên, khi đưa con mình cấp cứu vì bị gẫy xương vào buổi tối: "Phong bì nhớ để dưới này nhé!". Và như sợ tôi không biết, ông giở cuốn sổ trực ban, ra hiệu để ở dưới, vì lúc đó, ông rất bận, chạy đi đâu đó... Đương nhiên, tôi phải làm đúng như lời dặn. Và quả thật, trong lòng tôi còn "yên tâm hơn", đỡ lo hơn. Đó là điều cay đắng, nhưng không thể khác.
Cái chất "nhà thương" cũng đang xa dần đời sống nhân sinh của chúng ta. "Nhà thương" ơi, đã xa rồi còn đâu....

Tăng viện phí và "tụt nhân tâm"

Không ai phủ nhận khi Dự thảo đưa ra, nhiều ý kiến của ngành y tế viện lẽ, mức giá cũ được quy định từ năm 1995 tới nay đã quá chênh lệch so với thời điểm hiện tại.
Tuy nhiên cũng phải thấy một thực tế này, từ lâu, mức phí theo quy định cũ - 1995 đã không một bệnh viện nào còn thực hiện.

Hình ảnh
Tăng viện phí nhưng đừng làm tụt nhân tâm


Bởi hầu hết, "Các bệnh viện đều thu mức phí khám bệnh "vào cửa" khoảng 30.000 - 50.000 đồng. Đáng nói, mức phí này chưa bao gồm chi phí phải trả các dịch vụ ở từng khâu như xét nghiệm, chụp, chiếu... vốn đã gần như ngang bằng với hoặc thậm chí cao hơn mức đề xuất mà Bộ Y tế đưa ra".(TVN- 25-7-2010).
Chưa kể trong cái thời buổi kim tiền này, người ta có rất nhiều cách kiếm tiền tinh vi, mà hợp pháp. Kiểu như khi kê đơn mua thuốc, thầy thuốc rất nhẹ nhàng "mách nước" người bệnh: "Anh/chị ra nhà thuốc này, nhà thuốc kia...mới có". Giọng thầy thuốc làm việc "liên doanh, tiếp thị" thì nhẹ nhàng, còn người bệnh chỉ biết tin vào ai có chuyên môn, nhưng có ai biết, người bệnh khi rút tiền mua thuốc, lòng nặng trĩu, vì bệnh đã đành, mà cũng vì cả giá thuốc ngất ngưởng trôi nổi...
Nếu quan sát trong bệnh viện, chúng ta có thể thấy một điều hiển nhiên này: Đa số bệnh nhân là người ở nông thôn, miền núi nghèo khổ. Vì sao?
Vì nước ta là một nước nông nghiệp, với 70-80% số dân sống bằng nghề nông. Giá trị lao động nghề nông của bất cứ quốc gia nào cũng thường thấp hơn giá trị lao động công nghiệp. Nhưng với VN, giá trị lao động nghề nông còn thấp nữa, bởi phương tiện kỹ thuật, và lao động sản xuất thủ công là phổ biến, nên thu nhập của gia đình nông dân ở nông thôn, miền núi rất thấp
Đã thế, ở các vùng khó khăn, cuộc sống người nông dân khốn khó, ăn uống kham khổ, lại thiếu hiểu biết về vệ sinh, môi trường. Nên người dân nông thôn, miền núi cũng dễ mắc bệnh hơn dân thành phố có dân trí cao hơn, lại khá hơn về kinh tế, nhận thức. Cái vòng luẩn quẩn đói nghèo- thiếu hiểu biết- bệnh tật luôn gắn với đời sống người nghèo ở nông thôn, miền núi là vậy.
Và vì dân tộc Việt Nam ta, theo tính toán của một tổ chức quốc tế, thuộc diện dân tộc "già mà chưa kịp giàu". Số người già khá cao. Già đương nhiên thường gắn với bệnh tật, theo quy luật sinh học: Sinh- lão- bệnh- tử.
Trong khi đó, nếu đọc kỹ dự thảo mới ban hành, có thể thấy trong số những phí dịch vụ y tế tăng, có hai loại phí tăng rất cao. Đó là tiền khám bệnh, tiền giường nội trú. Hai loại dịch vụ này người dân sử dụng nhiều nhất, thì cũng có mức tăng cao nhất (từ 500- 3000 đ/lần khám, nay tăng lên tới 30.000 đồng. Phí giường bệnh từ 4000-18.000 đ/ người /ngày, nay tăng lên 100.000- 150.000 đồng).
Đó là một cách tính toán khôn nhưng không ngoan. Bởi giá cả tính theo giường bệnh/ người, nhưng thực tế bệnh viện nào, giường bệnh nào cũng 2-3 người.

Hình ảnh
Tăng viện phí có chấm dứt việc bác sĩ nhận tiền "bồi dưỡng"?


Đã đành, với diện chính sách xã hội (14,5 triệu người), nhà nước có chế độ hỗ trợ, thế nhưng số đông người dân thuộc diện "cận nghèo" thì sao? Nhất là nếu họ lại không có cả bảo hiểm y tế, và thu nhập lại thấp, họ sẽ trông vào đâu nếu chẳng may mắc bệnh?
Với việc tăng viện phí một cách đột ngột như dự thảo đưa ra, thì chuyện dư luận xã hội lo lắng, bất bình khi cho rằng - dự thảo dồn người nghèo vào thế bí, cũng không ngoa!
Vì xưa nay, giáo dục và y tế luôn là dịch vụ công, luôn được các quốc gia chăm lo. Điều đó, thể hiện khái niệm tính "ưu việt xã hội chủ nghĩa", nhất là khi chúng ta nhìn ra một số nước như Cu Ba, Triều Tiên, kinh tế tăng trưởng chưa cao, nhưng phúc lợi xã hội cho con người rất được ưu đãi.
Do hoàn cảnh còn bất cập với sự phát triển, ở ta, người dân sẵn sàng chia sẻ khó khăn với nhà nước. Nhưng điều đó, cũng có nghĩa đòi hỏi, ở đây là ngành y tế, có sự tính toán phù hợp, bước đi khôn ngoan, vừa khai thác được nguồn tài lực trong dân, vừa thể hiện được tính "từ mẫu' trong một chính sách cụ thể với con người, nhất là là khi người ta đã mắc bệnh nặng phải nằm viện.
Không hiểu sao, ngành y tế, là ngành đòi hỏi có "nhà thương", thì lại hay làm tổn thương con người, bằng những quyết sách khó tin. Chuyện dự thảo "ngực lép không được đi xe máy" là một ví dụ, vừa hài hước, vừa châm biếm. Và nay, là dự thảo tăng viện phí.
Cũng như mọi ngành, ngành y tế đang triển khai học tập và làm theo tấm gương Bác Hồ. Nhưng với dự thảo vội vã, và gây sốc cho cả xã hội này, hình như ngành đang đi ngược lại tấm lòng, và những điều tâm niệm, đầy tính nhân văn của Bác với con người.
Tăng viện phí, nhưng đừng vì thế, để "tụt nhân tâm"



Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-07-2010, 10:24 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 
"Viện phí cứ chạy, chất lượng chữa bệnh cứ ngồi?"
Tác giả: Cẩm Quyên

(TVN/VNN)Tại sao bây giờ tăng viện phí, có tiền nhiều hơn, lại nói rằng chất lượng phụ thuộc nhiều yếu tố khác, không riêng gì viện phí?


Người nghèo run sợ...


Một trong những đối tượng "sợ" viện phí tăng nhất là người nghèo - cận nghèo, người mắc bệnh mãn tính hiểm nghèo, nhất là người vừa nghèo, lại vừa mắc bệnh hiểm nghèo.

Bộ Y tế khẳng định việc tăng viện phí sẽ không ảnh hưởng đến khoảng 62,5 triệu dân (chiếm khoảng 72% dân số) gồm: 21 triệu người nghèo; 9,5 triệu em dưới 6 tuổi; các đối tượng chính sách xã hội, hưu trí, người làm công ăn lương, thân nhân sĩ quan tại ngũ, cựu chiến binh bởi các đối tượng này đã được Nhà nước bảo đảm mua thẻ BHYT.

Nhưng cách "trấn an" này vẫn khiến người nghèo như "ngồi trên đống lửa", bởi theo quy định của luật BHYT, người nghèo vẫn phải cùng chi trả từ 5% đến 20% chi phí khám chữa bệnh. Chưa hết, luật BHYT cũng khống chế mức thanh toán tối đa cho một lần điều trị là không vượt quá 40 tháng lương tối thiểu (tương đương khoảng tối đa 28 triệu đồng/đợt điều trị).

Lấy một ví dụ cụ thể: Tại khoa Thận nhân tạo (BV Bạch Mai), bệnh nhân Nguyễn Thị Bích Ngọc cho biết đã chạy thận được 7 năm nay. Mỗi tháng, bình quân chị Ngọc chạy thận 13 lần, mỗi lần hết không dưới 500.000 đồng. Tính trung bình, mỗi năm tiền điều trị của chị Ngọc hết xấp xỉ 80-90 triệu.

Hình ảnh
Tăng viện phí khiến người nghèo như ngồi trên đống lửa.
Ảnh minh họa


Chị Ngọc phải cùng chi trả 5%, tức mỗi năm phải mất thêm gần 20 triệu (chưa kể chi phí gián tiếp như ăn uống, ngủ nghỉ, đi lại, vv...). Số tiền này, đối với một người nghèo, là lớn hay nhỏ? Đấy là chưa kể đến việc có những gia đình có tới 2 người cùng chạy thận tại cùng một bệnh viện và cùng phải chi trả mức 5% như trên.

"Tôi cảm thấy thực sự lo lắng", chị Ngọc giãi bày.

Hiện nay, bệnh viện Bạch Mai sử dụng một quỹ riêng của bệnh viện để hỗ trợ 50% số tiền cùng chi trả của bệnh nhân nghèo chạy thận (tức người nghèo chạy thận ở Bạch Mai thực chất chỉ cùng chi trả 2,5%). Tuy nhiên, đây cũng vẫn là một gánh nặng với họ, bởi hầu như những người này không có một nguồn thu nhập nào đáng kể.

Chưa hết, theo quy định của luật BHYT, với mức khống chế thanh toán tối đa cho một lần điều trị là không vượt quá 40 tháng lương tối thiểu (tương đương khoảng 28 triệu đồng) thì đối với những dịch vụ y tế kỹ thuật cao, chi phí lớn (các bệnh liên quan đến tim mạch, ung thư) bệnh nhân phải tự trả tương đối nhiều.

Cụ thể: Mỗi đợt người bệnh điều trị tim mạch hay ung thư, tổng chi phí có thể lên tới cả trăm triệu đồng. Nếu chỉ được thanh toán 28 triệu (theo giá quy định hiện tại, chưa tính đến mức giá sẽ tăng) thì mấy chục triệu còn lại, bệnh nhân nghèo sẽ phải xoay sở thế nào?

Ông Nguyễn Huy Quang, Phó Vụ trưởng Vụ Pháp chế (Bộ Y tế) cho biết: "Để hỗ trợ người nghèo không có khả năng thực hiện các mức chi trả như trên, Bộ Y tế sẽ đề nghị Thủ tướng Chính phủ sửa đổi bổ sung quỹ khám chữa bệnh người nghèo (quỹ 139), đồng thời chỉ đạo các bệnh viện công lập, lập các quỹ khám chữa bệnh riêng cho người nghèo để hỗ trợ chi phí điều trị cho đối tượng này".

Nhưng thú thực, với những giải pháp này, người nghèo vẫn chưa thể yên tâm điều trị, bởi mức hỗ trợ sẽ là bao nhiêu trong bối cảnh giá dịch vụ đều tăng cao ngất ngưởng như dự thảo đưa ra? Hay câu thành ngữ "đầu voi, đuôi chuột", hoặc "đem con bỏ chợ" sẽ được hiểu một cách cụ thể nhất trong trường hợp này, khi dự án được ký duyệt.

Đặc biệt, trong điều kiện giá chưa tăng như hiện nay, người nghèo (dù đang được hỗ trợ) nhưng đã và đang phải hưởng một chất lượng dịch vụ y tế thấp hơn nhiều so với người có tiền.

"Theo tôi, vấn đề của ngành y không phải là tiền quá thiếu, mà là thiếu quy hoạch. Thử nhìn mà xem, dù biết sẽ gây quá tải, gây bức xúc, gây tiêu cực, vv...và vv...nhưng người bệnh dù ở rất xa đô thị, khi có bệnh lập tức cũng đổ dồn đến bệnh viện trung ương. Hiện tượng đó phải có lý do của nó chứ? Không chỉ lấy việc tâm lý người bệnh thích lên tuyến trên để giải thích cho việc này. Y tế cơ sở không được đầu tư đúng mức, nghèo nàn quá, trình độ thầy thuốc cơ sở hạn chế quá thì làm sao người bệnh dám tin tưởng giao số phận mình? Đã có bao trường hợp chỉ vì điều trị ở tuyến dưới mà người bệnh bị bệnh nặng thêm, chi phí nhiều thêm, chưa nói đến chuyện có thể có người đã tử vong. Hỏi như thế thì ai không sợ?"
(Một bác sỹ đã nghỉ hưu).


Theo nghiên cứu của Viện Chính sách và Chiến lược y tế (năm 1999, chỉ có tính tham khảo), từ việc phân tích số liệu trên cơ sở từ bệnh án của người bệnh cho thấy, số ngày nằm viện của những bệnh nhân được miễn phí dài hơn số ngày nằm viện của những bệnh nhân trả tiền. Trong khi đó, chi phí cho thuốc chiếm chủ yếu trong chi phí khám chữa bệnh. Do đó, những bệnh nhân này có thể đã được chữa bệnh với số lượng thuốc ít hơn và rẻ hơn so với những bệnh nhân trả tiền.

Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng gánh nặng chi phí y tế chủ yếu thuộc về phía người bệnh phải nằm viện và ở người nghèo. Mặc dù, Chính phủ đã có các chính sách hỗ trợ người nghèo, và được các địa phương tích cực thực hiện song tỷ lệ "không bao phủ hết" còn tương đối cao.

Bộ Y tế cho biết cũng đã có các giải pháp hỗ trợ người nghèo ngay cả khi chưa tăng giá viện phí, nhưng theo một nghiên cứu của Viện Chính sách và Chiến lược Y tế công bố năm 2001, vẫn có đến 1/3 người bệnh (trong phạm vi khảo sát) phải vay mượn tiền, bán tài sản hay nhờ người thân giúp đỡ mới có tiền khám chữa bệnh và đây đều là những người có hoàn cảnh rất khó khăn.

"Viện phí cứ chạy, chất lượng chữa bệnh cứ ngồi?"

Trong hàng loạt vấn đề đặt ra khi Bộ Y tế ban hành dự thảo điều chỉnh mức thu một phần viện phí, có 2 vấn đề được dư luận quan tâm hàng đầu, đó là: Tăng mức viện phí thì chất lượng chữa bệnh có tăng theo không? Và ngược lại, vấn nạn tiêu cực ở các bệnh viện có giảm đi không?

Cả 2 câu hỏi này đều đã được các quan chức của Bộ Y tế giải đáp ở một mức độ nào đó. Tuy nhiên, số đông người bệnh không thấy thỏa đáng với những câu trả lời này.

"Bộ Y tế nói viện phí không quyết định toàn bộ chất lượng dịch vụ y tế, vì chất lượng dịch vụ y tế còn phụ thuộc nhiều yếu tố như trình độ bác sỹ, cơ sở hạ tầng, máy móc, trang thiết bị, vv... Nhưng từ trước đến nay, tôi nhớ không nhầm thì lần nào giải thích về chuyện chất lượng dịch vụ y tế kém, Bộ Y tế đều đưa ra nguyên nhân hàng đầu là do không có tiền, không có vốn để tái đầu tư, nâng cấp cái này cái khác.

Nói như vậy có nghĩa là tiền quyết định chất lượng. Vậy tại sao bây giờ tăng viện phí, có tiền nhiều hơn, lại nói rằng chất lượng phụ thuộc nhiều yếu tố khác, không riêng gì viện phí? Tôi thấy giải thích như thế này không thỏa đáng chút nào". Anh Nguyễn Văn Dũng, một người thường xuyên phải đi cùng người nhà đến bệnh viện Thanh Nhàn (Hà Nội) chạy thận nhân tạo, chia sẻ.

Theo anh Dũng, người bệnh bây giờ cũng hiểu rằng "tiền nào của ấy" và vì thế họ sẵn sàng có thể chi tiền ở mức cao hơn để được hưởng một dịch vụ y tế tốt hơn hiện nay. Dù biết rằng muốn tăng phải có thời gian nhưng nếu "viện phí cứ chạy, chất lượng cứ ngồi" như thế này thì không bệnh nhân nào có thể xuôi tai được.

Chưa hết, anh Dũng còn cho biết vấn đề bức xúc hơn cả là y đức, thái độ phục vụ của bác sỹ, y tá sẽ thế nào nếu tăng viện phí. Tiền "lót tay", nạn phong bì có giảm đi không?

"Tôi đến viện thường xuyên, tôi chứng kiến nhiều rồi nên tôi hiểu cái điểm "nhạy cảm" này lắm. Bộ Y tế nói là nguyên nhân khiến nạn phong bì diễn ra là do lương bác sỹ, y tá thấp. Bây giờ tăng giá viện phí rồi, thu nhập tăng rồi thì chúng tôi có phải mất thêm khoản này mới được chăm sóc tận tình hay không?". Anh Dũng đặt câu hỏi.

Bộ Y tế giải thích vấn đề y đức là chuyện khá nhạy cảm, và khó khăn vì nó liên quan đến đạo đức làm người, đạo đức nghề nghiệp, chuyện tiêu cực lại chỉ xảy ra giữa 2 phía: Người bệnh và thầy thuốc- người bệnh mất tiền lại thường không bao giờ dám nói. Điều đó là không sai. Nhưng người dân đương nhiên có quyền đòi hỏi đồng tiền của họ đóng góp tăng lên, thì họ có quyền phải đặt ra những yêu cầu cao hơn trong cả chất lượng điều trị bệnh lẫn việc kiểm soát tiêu cực của các bệnh viện.

Anh Dũng khẳng định trên thực tế cũng có thể sẽ có không ít người dân đồng tình với việc tăng viện phí, vì 15 năm mà giá không đổi thì đúng là cần phải đổi thật (dù thực tế là vài năm trước các bệnh viện đã kịp "xé rào" rồi).

"Nhưng điều người dân chúng tôi cần là lời cam kết của Bộ Y tế chứ không muốn nghe nói suông, không muốn nghe giải thích suông, không muốn nghe lại những lời giải thích đã được nói đi nói lại nhiều lần", anh Dũng băn khoăn. Và điều băn khoăn của anh là có lý.


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.378s | 22 Queries | GZIP : Off ]