|
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm Bài viết: 2166 Giới tính:  Đã cảm ơn: 10508 lần Được cảm ơn: 5806 lần trong 1325 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
THẦN TƯỢNG
 Tác giả: Bích Ngân
1. Mắt Phi, hồn Phi, sinh lực Phi hút vào màn hình. Anh chồm. Anh gồng. Anh gào: - Batistuta... Batistuta. ..sút! Trái bóng trượt khỏi khung thành. Phi rơi phịch xuống ghế.. Thình lình, anh bật dậy, chồm lên sân cỏ và...sút bằng tay, bằng chân, bằng lồng ngực. My xốn xang trước tiếng gào khản đặc, âm thanh sưng tấy của chồng. Quày quả, cô pha ly nước chanh, bỏ thêm vào đó những vỏ chanh lát mỏng. Khi đặt ly nước trước Phi, My nhận ra vẻ mặt chùng xuống não nề của chồng trước bàn thắng đẹp của đội Romania. Tâm trạng hụt hẫng ấy chẳng khác thái độ thiên vị của những tay cá cược. Phi không còn là khán giả vô tư khi sân cỏ xuất hiện bóng dáng quen thuộc của danh thủ Maradona. Anh bỗng trở thành một cổ động viên cuồng nhiệt và quá khích. Mọi cơ may chiến thắng anh muốn dồn hết cho đội Argentina, bởi đó là đội bóng của Maradona, bất chấp việc anh ta vừa biến thành một doping tai tiếng và bị truất quyền thi đấu, bất chấp việc anh ta từng dửng dưng chối bỏ giọt máu của mình, Phi vẫn tuyệt đối lòng chung thuỷ. Có lẽ đó là lòng chung thuỷ không điều kiện, là thứ tình yêu duy nhất. Tình yêu thái quá đó có lúc khiến My bất bình. Cô thấy mình như kẻ bị đánh cắp, bị xử tệ, bị giội nước lạnh vào mặt. Đột nhiên My ngẩng lên, bừng tỉnh và phấn khích trước pha quay chậm: Sân cỏ xanh mượt, đôi chân Hagi, cú sút Hagi, đường bóng Hagi... My chồm về phía trước: - Hagi…Hagi…Tuyệt…quá tuyệt! Lời tán thưởng ấy không chạm được đến Phi và cũng không mảy may lung lay cọng lông nào của Maradona. Anh ta sừng sững, vẹn nguyên và mê hoặc Phi. Đó là đam mê, là uất ức, là nguyên nhân thường gây ra nỗi bất hoà của đôi vợ chồng son khi họ cùng ngồi trước tivi xem bất kỳ trận bóng nào có đường bóng của Maradona Cuộc chiến được châm ngòi từ những đối đáp khen chê, bình luận, tranh luận nhưng rồi lại bùng ra, lan rộng thành trận quyết chiến cực kỳ phi lý và cực kỳ khốc liệt, thường khiến cả hai bị lôi cuốn và không cách gì dừng lại được. Từ chủ động tấn công, áp đảo tấn công, My dè dặt lùi về phòng thủ. Cô tức tưởi, không kịp đỡ những đòn phản công dồn dập của Phi: “Ừ, thì anh ta không được bảnh trai, anh ta lùn, cơ bắp, háo thắng, nóng nảy, sa ngã và đôi lúc cũng hèn nữa, nhưng ngoài những điều bán rao trên báo chí, em biết gì về anh ta? Em biết gì về nỗi đam mê tận cùng và sự dâng hiến tận cùng của anh ta?”. Phi dừng lại, dò xét và ranh mãnh dẫn dắt những pha lắt léo: “Còn những Platini, Socrates, Baggio của em!”. Phi nhấn nhá hai từ của em và bồi thêm: “Em có nhớ bàn thắng nào, thất bại nào của họ?”. Phi hể hả nhìn vẻ bối rối của vợ và lạnh lùng dùng cú sút hiểm hóc, đúng cú sút chân trái của Maradona: “Em thực sự ngưỡng mộ tài năng hay em chỉ mê cái mã lịch lãm của họ?”. Tợp sạch ly nước lọc, Phi chòng chọc nhìn vào mắt vợ: “Em thưởng thức bóng đá hay em nhấm nháp cái xúc cảm đàn bà của em?”. My chới với, mặt mũi đỏ bừng rồi tái xanh, lảo đảo ngã xuống nệm ghế salon và đành cứu những bàn thua vô duyên, bất ngờ bằng... nước mắt. Cái kết cục sướt mướt yếu đuối thường làm Phi mềm lòng. Anh vỗ về. Anh che chở. Đôi lúc, anh quy hàng. Nhưng lúc này, giữa hai người, không tấn công, không phòng thủ. Họ đơn lẻ. Hoàn toàn đơn lẻ cho dù họ ngồi cạnh nhau và trước mặt là biển người với cuồn cuộn lớp sóng cổ vũ. Phi bị nhấn chìm. Liên tục bị nhấn chìm cho đến khi đồng đội của Maradona kéo anh lên bằng những đường tấn công vũ bão. Phi tái xanh trong niềm phấn khích tột độ. Trên gương mặt vốn cân đối từng đường nét thanh tú của anh, chỉ sống mũi là chưa bỏ vị trí cũ. Còn tất cả đều bị kéo căng quá cỡ, rúm ró quá cỡ. My không chịu nổi gương mặt gần như bị biến dạng của chồng. Cô lao tới, ấn ngón tay vào cái nút đỏ của remote. Quả bóng trượt vào mảng tối. Phi ố lên, chới với. Khi định thần, thấy đèn vẫn sáng, thấy quạt vẫn quay, anh liền cong người phi đến nhưng cái remote đã nằm gọn trong tay My. Cô gập người xuống, giữ chặt nó nơi bụng. Không chậm trễ, bằng uy lực của cú sút, Phi chộp cổ tay My: - Buông ra! Buông ngay ra!
2. Phi không còn nhớ rõ bao nhiêu mùa bóng đã vắng Maradona. Cái mà anh nhớ thường trực là công việc với những thành bại và khó lòng rứt ra khỏi vòng quay chóng mặt của nó, ngay cả lúc này, lúc đợi đón thằng con trước cổng trường tiểu học. Mà sao thằng bé tan trễ thế. Trễ đến 15 phút! Thời gian, từ lâu, đối với Phi không chỉ là tiền bạc, là vận hội mà còn là tương lại. Ngày mai sáng sủa hay u ám là do anh biết quý trọng hay rẻ rúng cái tích tắc của hôm nay. Thằng bé bán báo đi ngang qua mặt Phi và những người nhấp nhổm đợi con trước cổng trường. Phi chợt gọi to: “Báo, bán báo!”. Thằng bé ngưng rao, quay lại chỗ Phi. Anh chói mắt, ngỡ ngàng trước thần tượng của mình được bày trần trụi giữa thanh thiên bạch nhật. Ảnh Maradona chiếm gần nửa trang nhất tờ báo. Anh ta không mặc chiếc áo sọc xanh quen thuộc, không gào thét trong chiến thắng mà mặc chiếc áo xanh vàng của CLB Boca Juniors và khóc. Siết chặt hai tay vào nhau mà khóc. Cạnh gương mặt đau khổ tột cùng, hạnh phúc tột cùng ấy là dòng chữ đậm:“Nghẹn ngào chia tay Cậu bé vàng!”. Tim Phi đập mạnh. Lẽ nào...thôi rồi, đây là lần cuối cùng Maradona xuất hiện trên sân cỏ. Trang cuối của tờ báo là một biển người gào thét lưu luyến chia tay với thần tượng của mình. Anh ta cúi rạp xuống hôn sân cỏ. Có lẽ đó là nụ hôn dài nhất, say đắm nhất, vĩ đại nhất và cảm động nhất mà nhân loại có được. Một cái gì đó choán lấy Phi, giống như cơn say nắng tuy nắng đã tắt và trời dịu mát. - Đi đi ba! Thằng con đã ngồi sau lưng Phi, giục. Trên đường đi, thằng con kề sát tai Phi càm ràm gì đó về tiết toán ở trường, nhưng anh không rõ con nói gì. Điều Phi rõ mồn một là gương mặt đẫm nước mắt của Maradona và nụ hôn sân cỏ của anh ta. Nụ hôn có lẽ còn kéo dài cùng năm tháng. Đường phố giờ tan tầm đông nghẹt. Phi chạy xe chầm chậm. Khi thấy đèn đỏ, anh không rướn tới dù chỉ là nửa cái bánh xe, như thường ngày; mà dừng lại sau lằn vôi trắng. Những giây đợi bóng đèn xanh bật lên và những phút chạy đều đều trên đường phố, Phi luôn bị ám bởi gương mặt của Maradona. Rồi từ ngóc ngách nào đó của ký ức, gương mặt thần tượng với những khoảnh khắc hạnh phúc điên cuồng mà Diego Maradona đã thổi linh hồn vào từng trận đấu, lại quay về. - Anh sao vậy, sao không tắm rửa rồi cơm nước? My hỏi và khi nhìn thấy tờ báo đặt trước mặt chồng, cô cầm lên, lướt mắt qua và không khó khăn gì, đoán được nguyên nhân. My ngồi xuống cạnh Phi, chậm rãi săm soi Cậu bé vàng ngày nào và buông một câu gọn lỏn: - Y như một súc thịt! Đúng là...đàn bà! Phi nóng mặt, nhấc lưng ra khỏi ghế, bật dậy như cái lòxo và... muốn gây sự, muốn nói toạc móng heo là, thưa cô vợ mỹ miều, nếu nàng không dùng hàng lô hàng lốc kem dưỡng da hảo hạng và đều dặn đến lớp tập thể dục thẩm mỹ hàng ngày, thì cái vóc dáng thon thả mát mẻ kia... - Con đói quá rồi, ba mẹ! Hai thằng con trai như gào lên cùng một lúc. Phi không kịp tắm, chỉ rửa mặt qua loa và ngồi vào bàn ăn. Chị người làm biết tính ý từng người, nhất là khi làm các món ăn. Chị ta nấu ngon và thay đổi món luôn. Phi vẫn giữ đúng vị trí của mình, ngồi trên chiếc ghế đặt ở đầu bàn và hầu như chỉ ăn món cá chiên sốt cà. Mọi ngày, chi tiết nhỏ ấy chẳng làm My quan tâm. Tối nay, cô lên tiếng: - Ăn dầu mỡ nhiều anh không sợ phệ ra như Maradona sao? - Được như vậy càng tốt chớ sao! - Tốt là tốt làm sao? - Là làm gai mắt, ngứa miệng kẻ khác! Lâu lắm rồi, vợ chồng Phi không còn kiểu đối đáp khiêu khích, chọc tức như thế. Lâu lắm rồi, những việc không đâu, những việc trên trời dưới đất dường như không lọt qua được cửa nhà của họ, nói chi được bày ra trong bữa ăn, nhất là bữa ăn tối, bữa ăn đủ mặt các thành viên của gia đình. Cuộc sống của họ đã khác xa cái thời Maradona luôn là linh hồn của sân cỏ. Thời ấy trong tủ lạnh của đôi vợ chồng Phi hầu như là để xếp dọc xếp ngang những chai nước lọc đã được nấu chín và suốt mùa World Cup cái bụng của Phi lúc nào cũng óc ách nước mà thanh đới vẫn khô rát nóng bỏng vì hò reo cổ vũ. Giờ, trong nhà họ dường như không còn thiếu thứ gì. Nước nấu chín đã ít khi được dùng và thay vào đó là thứ nước tinh khiết được đóng chai, đóng bình. Tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn. Trong bóp của vợ lẫn chồng, thường có vài ba chiếc thẻ tín dụng với số tiền không nhỏ. Cùng với sự đầy đủ ấy, Phi phải chấp nhận những cái thiếu, cái hụt. Lúc đầu là hạn chế, là kìm nén, dần dần khước từ cả niềm đam mê tuyệt vời là thú xem bóng đá. Lúc đầu là vì cái bào thai trong bụng My. Thằng bé sẽ không chịu mở mắt chào đời đúng ngày đúng tháng nếu nghe tiếng hét như động kinh của ba nó mỗi khi trái bóng vọt xà. Rồi thằng bé sẽ mất ngủ, sẽ suy dinh dưỡng, sẽ chậm phát triển nếu ngồi trước mỗi trận bóng, ba nó biến thành một gã đàn ông vừa trẻ con lại vừa quá khích. Mà phải ngậm miệng khi xem bóng đá thì còn gì là bóng đá, thà nhắm mắt bịt tai, thà tắt tivi cho đỡ tức. - Kẻ khác là ai vậy ba? - Thằng con trai nhỏ cắn miếng thịt gà, vừa nhai nhóp nhép vừa hỏi. - Là... người dưng khác họ! - Phi trả lời. - Là....mẹ! - Thằng lớn mừng rỡ la lên. Phát hiện phi thường ấy làm cả nhà phì cười. Cái ngòi của trái nổ chưa kịp nóng đã tắt lụi. My thấy tiếc. Phi cũng thấy tiếc. Tiếc và nhớ. Nhớ cái thời dành hết cho sự thụ hưởng của cảm xúc. Cái thời sẵn sàng gây hấn, sẵn sàng tham chiến, sẵn sàng vị tha, sẵn sàng dọn đường cho hoà bình tái lập, vì yêu, vì ngưỡng mộ, vì giận dỗi, vì mình là cái rốn của vũ trụ. Cái thời Maradona là tình yêu, là đam mê, là thần tượng của Phi và cũng vừa là gã phù thuỷ, là tên lùn ma mãnh, là nỗi bực tức và hờn ghen vô cớ nơi My. Phi gác đũa. My cũng gác đũa. Họ không nhìn nhau mà cùng nhìn lũ trẻ ăn. Chợt My như sực nhớ, vội đứng lên, rời khỏi bàn. Cô bước ra phòng khách, cầm tờ Thể thao, đọc và nhìn ngắm Cậu bé vàng. Tư lự một hồi, cô quay trở lại bàn ăn. My nhìn chồng, rồi nhìn con. Cái nhìn dịu dàng hiếm gặp. Cô đưa tờ Thể thao ra trước mặt chồng và hỏi: - Không biết tivi có quay lại trận đấu chia tay vĩnh viễn này? Phi lắc đầu mấy cái, chứng tỏ mình không mơ. My còn cười nữa. Nụ cười cũng thật dịu dàng. Maradona mà thấy, cũng phải ghen với Phi nụ cười này và chắc anh ta sẽ kéo vạt áo số 10 của mình mà lau nước mắt.
3. Phi đứng bật dậy khi nhìn thấy Maradona xuất hiện trên màn hình. Bộ vest chỉn chu, mái tóc xoăn đen, bộ râu quai nón xám bạc… Anh chưa kịp nhìn rõ gương mặt thần tượng của mình thì ống kính camera đã chuyển hướng. Sân cỏ, những chân sút, biển người. Rồi đường bóng của Lionel Messi. Cả đội Argentina đang tràn lên tấn công trong âm thanh ong ong lạ kỳ của vô số chiếc kèn vuvuzela. Hai thằng con trai của Phi, thằng lớn suýt soát tuổi của Messi, thằng nhỏ kém thằng anh hai tuổi nhưng vóc dáng cao to và đẹp trai cũng chẳng kém Messi. Cả hai là fan cuồng nhiệt của quả bóng vàng Messi. Mỗi khi Messi dắt bóng, thằng lớn, thằng nhỏ đều dán chặt mắt vào đôi chân như đang chơi trò ảo thuật đầy phép thuật của cậu ta. Cũng giống như Phi ngày nào, chúng nín thở, gồng, gào: - Messi…Messi…sút… Mỗi khi trái bóng từ chân của Messi hay đồng đội của Messi vọt khỏi khung thành, mặt mũi hai thằng con trai của Phi như quả bóng xì hơi. Rồi ngay sau đó, những đường bóng của các học trò Maradona lại lập tức bơm căng cơn phấn khích trên gương mặt chúng. Nhìn gương mặt căng tràn cảm xúc của con, Phi thấy mình trẻ lại. Cơn hứng khởi ùa đến. Anh mở tủ lạnh, đem mấy lon bia ra. Phi mở bia đưa cho thằng lớn, rồi thằng nhỏ và mở một lon nữa cho mình. Thằng lớn cầm lon bia, ngước cổ nhìn lên lầu, hỏi: - Rủ mẹ xuống cho vui nghen ba! Phi chưa kịp trả lời thì thằng con nhỏ ngửa cổ hướng lên thang lầu, gọi: - Mẹ ơi…xuống đây! Tiếng gọi khoẻ và to lấp đi mớ âm thanh ong ong đặc sệt của tiếng kèn vuvuzela. Một đợt tấn công bất ngờ nữa của đội bóng xanh trắng. Trái bóng như dính chặt vào mũi giày của Messi. Con gào, cha cũng gào theo: - Messi…Messi…Sút….. Trái bóng lại trượt khỏi khung thành. Ống kính camera liền hướng về Maradona. Cậu bé vàng huyền thoại trên sân bóng ngay nào, giờ trông Maradona vẫn không khác nhiều trừ cái nặng nề của thân hình và tuổi tác. Anh ta đang ôm đầu tiếc nuối khi học trò của mình vừa để vuột mất một bàn thắng. Bộ vest sang trọng trên người như làm Maradona gò bó vướng víu mỗi khi anh ta đi lại. Không giống như bất kỳ một huấn luyện viên nào, anh ta đi lại liên tục, liên tục thay đổi biểu cảm trên nét mặt: hò hét, tức giận, sung sướng, gào thét. Và cũng không giống như bất kỳ một vị nhạc trưởng nào, anh ta chỉ huy dàn nhạc của mình với cung bậc cảm xúc của một nghệ sĩ với tất cả ngẫu hứng trời cho. My đủng đỉnh bước xuống, sau khi đã gỡ lớp mặt nạ dưỡng da trên mặt. Da cô trông sáng ra, cặp mắt cũng sáng. Chẳng những sáng mà còn tinh nữa. Vừa nhìn thấy Maradona, My nói ngay: - Tóc anh ta chắc là nhuộm… Đúng là… đàn bà. Phi thấy bực: - Nhuộm thì đã sao? - Nếu đã nhuộm thì nhuộm luôn cả bộ râu. - Nhưng sao lại phải nhuộm? - Cho đỡ già! - Anh thì anh vẫn thấy anh ta trẻ, lúc nào cũng trẻ cho dù râu tóc có bạc phơ đi nữa. Phi thấy Maradona trẻ thật. Trẻ ở phong thái. Trẻ ở niềm đam mê. Trẻ ở cái cá tính gàn dở, ngang tàng. Trẻ ở dòng máu nghệ sĩ đang chảy tràn trong huyết quản. Một đợt phản công bất ngờ của đội Nigeria. Hai thằng con trai Phi lặng đi. Phi cũng lặng đi. My lặng nhìn gương mặt căng thẳng hồi hộp của Phi và hai thằng con trai. Rồi cô nhận ra, chỉ có bóng đá, và thần tượng của bóng đá mới khiến chồng con cô đam mê đến vậy. Thứ đam mê mà bọn đàn bà như cô không sao hiểu được. Khi cú sút rất hiểm của một hậu vệ đội Nigenia đẩy quả bóng đi chệch cột dọc, Phi và hai thằng con trai mới thở phào. Ba cha con Phi chưa kịp uống hết phần bia của mình, thì một đợt sóng của đội xanh trắng dâng lên. Lại nín thở. Lại tiếc nuối. Học trò Maradona lại tiếp tục cái lối tấn công đẹp mắt mà người thầy đã từng cống hiến, lại tiếp lại phung phí quá nhiều cơ hội và sức lực. Messi toả sáng liên tục nhưng Argentina chưa ghi thêm được một bàn thắng. Cho đến khi hồi còi kết thúc trận đấu vang lên, rồi khi thấy Maradona nhẩy cẫng lên như một đứa trẻ, sung sướng ôm hôn từng cầu thủ, những cái ôm xiết thân tình của một người cha, thì mắt Phi nhoà lệ. Hai thằng con trai thì ôm chầm lấy nhau, sung sướng. Có lẽ khác với cha, chúng dành cái ôm xiết ấy cho Messi, thần tượng của mình. My chợt thấy mắt mình cay cay. Nước mắt cô có lẽ không phải dành cho thần tượng mà dành cho niềm hạnh phúc của Phi và hai thằng con trai.
Sau trận Argentina - Nigeria, 12.6.2010
(Truyện ngắn của Bích Ngân)
|
|
 |
|
 |
|
|