Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 103 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 12-05-2010, 01:00 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 

Thời Gian Khi Côn Trùng Lên Tiếng


bài sưu tầm này mình chẳng biết để vào đâu nên để vào nhật ký của mình ... :no:

"
Chuyện cái cầu !

Tác Giả : Trần Bình Nam

Cái cầu đây không phải cái cầu bắc qua sông qua suối mà là cái cầu… tiêu.
Năm 2004 tôi đi du lịch Trung quốc với công ty du lịch Saigon Voyages của ông Trần Chính. Chuyến đi đó ông Trần Chính đích thân hướng dẫn. Ông Chính có lối kể chuyện duyên dáng. Chuyện nghe rồi ông kể lại vẫn thấy hay.

Đến Bắc Kinh nơi thưởng ngoạn chính của du khách là Cấm Thành. Gọi là Cấm Thành vì đó là trung tâm quyền lực, nơi các vua Trung quốc từ triều nhà Minh qua triều Mãn Thanh ngồi trị vì cả nước, dân chúng không được ra vào.

Mỗi ngày sau hồi trống thu không (trống điểm ngày hết, đêm về) mọi người thuộc phái nam, trừ con cái của hòang tộc và các hoạn quan, đều phải ra khỏi thành. Sau cuộc cách mạng Tân Hợi năm 1910 Cấm Thành không còn bị cấm nữa, và trở thành một địa điểm du lịch ăn khách nhất của Trung quốc.

Trong Cấm Thành lối đi không rộng, kiến trúc này chen lấn kiến trúc kia. Từ quảng trường Thiên An Môn du khách vào Cấm Thành bằng cổng trước rồi theo lối một chiều định sẵn đi thăm lâu đài vua chuá và các di tích lịch sử của hằng trăm năm để lại rồi ra khỏi Cấm Thành bằng cổng sau.

Sắp ra cổng, ông Trần Chính hỏi chúng tôi: “Đi qua bao nhiêu nhà cửa dinh thự, nơi làm việc và ăn ngủ của bao nhiêu con người quý vị có nhận xét gì không ?” Không ai có câu trả lời ngay.
Ông Chính nói: “Trong Cấm Thành không có cầu tiêu!” Du khách ai cũng ngạc nhiên nhận ra quả thật là vậy.
Một câu hỏi hiển nhiên đến với mọi người. “Vậy người xưa đã giải quyết làm sao?”
Ông Chính giải thích: Trong Cấm Thành người ta dùng tro đựng trong những thùng nhỏ bằng gỗ, tiêu tiểu trong đó phủ tro lên, rồi đậy nắp lại. Kín đáo và không có mùi. Mỗi buổi sáng khi cửa thành mở, hằng đoàn người quang gánh vào dọn tro trong các hộp gỗ gánh đổ vào một khoảng đất rộng sau Cấm Thành. Từ triều đại này qua triều đại khác, tro chất thành một ngọn đồi càng ngày càng càng cao trông như một ngọn núi nhỏ. Người Trung quốc thi vị hoá ngọn đồi và đặt tên là Đồi Hương. “Hương” nào cũng là hương!

Dưới thời Mao Trạch Đông, bà Giang Thanh, vợ cưng một thời của Mao, biến Đồi Hương thành một thắng cảnh tô điểm cho Cấm Thành và làm nơi nghỉ ngơi giải trí khi bà gặp điều phiền muộn.

Bây giờ hầu hết nhà cửa của người Trung quốc ở thành phố đều có phòng vệ sinh. Nhưng có một điều khó hiểu là Trung quốc ngày nay có đủ kỹ thuật để xây dựng cầu tiêu theo tiêu chuẩn Tây phương và sản xuất đủ các chất hóa học sát trùng bán ra cho cả thế giới dùng, nhưng các cầu vệ sinh tại Trung quốc, ngay cả trong các khách sạn 3 hay 4 sao vẫn thoang thoảng có mùi.

Ngoài phố thì khỏi nói. Muốn tìm một phòng vệ sinh chỉ cần thính mũi một chút là biết nó nằm ở đâu. Hình như đối với người Trung quốc cầu tiêu không hôi thì không phải là cầu tiêu! Và không có mùi nó làm cho người dùng cảm thấy mất hứng … tiêu tiểu.

Một người bạn tôi đi du lịch nhiều có một nhận xét: Muốn sắp hạng trình độ chung của một quốc gia bạn chỉ cần sắp hạng các phòng vệ sinh của quốc gia đó. Tôi không đi du lịch nhiều nên không biết nhận xét đó đúng bao nhiêu phần. Nhưng tôi thấy nói chung nơi công cộng cũng như tư gia phòng vệ sinh của Trung quốc thua Nga, Nga thua Pháp, Pháp thua Đức thua Anh, Đức thua Nhật, Nhật thua Mỹ, Mỹ thua Thụy Điển và Na Uy… Không ai sắp hạng cầu tiêu của Ấn Độ, vì Ấn Độ đang trải qua một cuộc “cách mạng cầu tiêu”.

Những năm gần đây Ấn Độ phát triển nhanh và người phụ nữ Ấn Độ có một đòi hỏi. Họ đòi hỏi cái cầu tiêu. Thanh niên Ấn muốn lấy vợ cần phải có một cái nhà có phòng vệ sinh tươm tất. Nếu muốn cuới vợ cho con thì bố mẹ phải có nhà có cầu tiêu. Nếu không thì đừng hòng.

Người phụ nữ Ấn Độ đã chán cái thời dùng cầu tiêu công cọng và tắm ngoài sông hay suối. Trước đây 10 năm khỏang 665 triệu, tức nửa dân số Ấn Độ không có cầu tiêu riêng trong nhà (theo Emily Wax, trong bài viết “The New Seat of Power for Women in India”, The Washington Post National Weekly Edition số ngày 2-8/11/2009).

Với tiến bộ về vật chất và phong trào “phi xí sở, bất thành phu phụ” (No Toilet, No Bride) trong hai năm qua chỉ riêng trong tiểu bang Haryana đã có thêm 1.4 triệu cầu tiêu trong nhà. Và phong trào xây dựng cầu tiêu đang lan tràn nhanh chóng đến các tiểu bang miền Nam và thôn quê.

Người thiếu nữ Ấn Độ vốn là một gánh nặng trong gia đình. Ít được bố mẹ cho đi học, và khi lấy chồng phải có của hồi môn. Nhưng hiện nay người phụ nữ Ấn Độ được đi học, đi làm, có khả năng tự túc kinh tế, và lấy chồng họ không cần hồi môn mà ngược lại ra điều kiện cho giới nam nhi biết: Muốn lấy vợ phải có nhà có cầu tiêu đàng hoàng chứ không còn để vợ dùng nhà vệ sinh công cọng và tắm ngoài sông ngoài suối nữa.

Tại Ấn Độ có nạn phá thai nữ vì vậy có tình trạng trai thừa gái thiếu và phong trào đòi hỏi cầu tiêu của phái nữ như là điều kiện chọn chồng lại có thêm sức mạnh. Thanh niên Ấn Độ không còn tự ái hỏi “cô ấy muốn lấy mình hay lấy cái cầu tiêu?”. Họ biết muốn lấy vợ, tốt hơn là âm thầm sắm cái cầu tiêu.

Người phụ nữ Ấn Độ đang lao mình vào một cuộc cách mạng giải phóng. Tại thôn quê người ta không còn thấy những người thiếu nữ xó ró, nhút nhát đi đâu phải nhờ cha hay anh em trai chở đi. Bây giờ họ có thể học hành đỗ đạt, sắm xe, trang điểm, ngồi làm việc trong phòng giấy của chính phủ hay của các hãng tư. Và họ đang đứng tuyến đầu của phong trào đòi cầu tiêu để tối thiểu sống sạch sẽ và tránh bệnh tật. Nạn không quan tâm đến cầu tiêu cho phụ nữ tại Ấn Độ là nguyên nhân sinh ra các thứ bệnh đường tiểu chưa nói đến các bệnh khác nguy hiểm hơn như tiêu chảy và thương hàn.

Trước đây có một số chính khách tiến bộ tung ra phong trào tạo điều kiện tiêu tiểu có tiện nghi cho người phụ nữ nhưng không thành công. Một phần do điều kiện vật chất chưa cho phép, một phần do cản trở tâm lý.

Năm 2001 Ngân hàng Thế giới (World Bank - WB) có kế hoạch giúp Ấn Độ xây chung cư cho người lợi tức thấp với phòng vệ sinh tươm tất và thấy rằng đa số người Ấn Độ biến các phòng vệ sinh trong nhà thành kho chứa.

Hiện nay WB thấy rằng phong trào “No Toilet, No Bride” rất có kết quả. Cả nước lên cơn sốt xây cầu … tiêu . Ở nhiều vùng quê thấp thoáng biểu ngữ “Không gả con gái về làm dâu nhà nào không có phòng vệ sinh”, một yêu sách công khai không thể tưởng tượng được cách đây chừng một thập niên. Các tay pha trò nhà nghề tại các rạp hát đã dùng khẩu hiệu “No Toilet, No Bribe” để chọc cười khán giả và vô tình quần chúng hoá phong trào … xây cầu tiêu.

Ông Bindeshwar Pathak, một người Ấn Đô sáng lập phong trào “xây cầu tiêu” nói khi ông mới tung phong trào ra dư luận quần chúng bĩu môi xem như ông khui một hũ mắm. Nhưng nay khác, người Ấn Độ nam cũng như nữ xem chương trình của ông là “một cuộc cách mạng không đổ máu .”

Ông Pathak bây giờ có thể mạnh dạn nói với các nhà lãnh đạo Ấn Độ rằng: muốn Ấn Độ trở thành cường quốc việc trước tiên là có kế hoạch xây đủ cầu tiêu cho dân, trong nhà cũng như ngoài đường phố. Tôi nghĩ nhà lãnh đạo chính trị nước nào cũng nên nghe lời khuyên đơn giản đó chứ không riêng gì Ấn Độ.
……
"

:2T-heocon-(6):


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-05-2010, 05:27 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
câu chuyện dưới đây do một người bạn gởi đến, mình thấy hay nên để vào nhật ký để khi nào rảnh vào xem lại.

"......
...........

CHIẾC VÍ CỦA TÌNH YÊU

Một chiều đông lạnh buốt. Trên đường về nhà, tình cờ tôi nhặt được một chiếc ví bằng da màu nâu đã cũ sờn, có sợi dây nơ màu đỏ. Bên trong ví không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào mà chỉ có vỏn vẹn 3 đô la và một hong thư nhàu nát. Những chữ duy nhất có thể đọc được trên bì thư là địa chỉ của người gửi.

Tôi liền mở lá thư ra, hy vọng sẽ tìm được chút ít manh mối về chủ nhân của chiếc ví. Hàng chữ ghi ngày tháng đập vào mắt tôi đầu tiên. Bức thư này được viết cách đây đã hơn năm mươi năm!

Lá thư được viết với nét chữ con gái mềm mại, trên nền giấy xanh điểm xuyết vài bông hoa nhỏ phía góc trái. Đó là thư chia tay gửi cho một người tên Michael. Cô gái nói rằng cô không thể gặp anh ta nữa vì gia đình ngăn cản, nhưng dù vậy, cô vẫn sẽ luôn yêu anh. Cuối thư ký tên là Hannah.

Nội dung thư khá xúc động, nhưng chẳng có chi tiết gì rõ ràng, ngoại trừ cái tên Michael, để xác định chủ nhân của chiếc ví. Tôi gọi điện
cho tổng đài để xin số điện thoại dựa vào địa chỉ ghi trên bao thư.

Sau khi nghe tôi trình bày, người trực tổng đài ngần ngừ một lát rồi nói: “Chủ nhà ở địa chỉ trên có đăng ký số điện thoại, nhưng rất tiếc
tôi không thể cho anh số điện thoại được”. Cô lịch sự đề nghị rằng chính cô sẽ gọi điện cho người ở địa chỉ đó, giải thích câu chuyện và
hỏi xem họ có muốn tiếp chuyện với tôi hay không. Vài phút sau, côquay lại và chuyển máy cho tôi.

Tôi hỏi người phụ nữ ở đầu dây bên kia về người phụ nữ tên Hannah. Bà ta vội đáp, “Ồ, chúng tôi mua căn nhà này cách đây đã 30 năm. Hình như gia đình ấy có cô con gái tên là Hannah, nhưng cách nay vài năm Hannah đã đưa mẹ vào viện dưỡng lão.”

Tôi gọi điện đến viện dưỡng lão và được biết bà cụ đã qua đời, nhưng họ có biết số điện thoại của người con gái.

Tôi lại tiếp tục gọi đến số điện thoại được cho và biết rằng Hannah hiện cũng đang ở trong một viện dưỡng lão.

“Thật là ngốc!” – Tôi tự nghĩ. “Sao mình lại cất công đi tìm chủ nhân của một chiếc ví chỉ có 3 đô la và một bức thư cũ mèm những năm mươi năm trước kia chứ?”

Tuy nhiên, tôi vẫn gọi đến nhà dưỡng lão nơi có lẽ cô Hannah, giờ đây đã là bà Hannah, đang ở. “Vâng, bà Hannah đang ở với chúng tôi,” đó là câu trả lời tôi nhận được.

Mặc dù đã 10 giờ đêm, nhưng tôi vẫn lái xe đến viện dưỡng lão. Sau khi giải thích với cô y tá trực đêm, tôi được cô đưa lên tầng ba của tòa nhà, giới thiệu tôi với bà Hannah. Bà cụ trông thật phúc hậu với mái tóc bạch kim, gương mặt tươi tắn và đôi mắt sáng tinh anh.

Tôi kể cho bà nghe chuyện mình nhặt được chiếc ví và cho bà xem bức thư. Vừa trông thấy phong thư màu xanh điểm vài cánh hoa nhỏ nơi góc trái, bà Hannah hít một hơi dài và nói, “Đây là lần liên lạc cuối cùng của bà với Michael!”.

Bà quay đi một lúc như chìm trong suy tưởng, rồi nhẹ nhàng nói, “Bà yêu anh ấy biết bao. Nhưng khi ấy, bà chỉ mới mười sáu tuổi và gia đình bà cho rằng bà còn quá trẻ để yêu. Chao ôi, anh ấy mới tuyệt vời làm sao!”.

Rồi bà tiếp tục, “Michael Goldstein là một người tuyệt vời. Nếu cháu tìm thấy anh ấy, hãy nói rằng bà luôn nghĩ đến anh. Và…,” ngập ngừng một lúc lâu, gần như cắn chặt môi, bà nói tiếp, “nói rằng bà vẫn yêu anh ấy. Cháu biết không,” bà khẽ mỉm cười, đôi mắt ngân ngấn nước, “bà chưa từng kết hôn. Bà nghĩ rằng không ai có thể sánh bằng Michael cả…”

Tôi xúc động nhưng phải chào tạm biệt bà Hannah vì đêm đã khuya. Xuống tới tầng một, tôi gặp người bảo vệ ở ngay trước cửa thang máy. Anh ta hỏi, “Bà cụ có giúp gì được cho anh không?”

Tôi trả lời rằng bà đã cho tôi thêm được một manh mối, “Ít nhất tôi biết được họ của ông ấy. Nhưng tôi nghĩ chắc phải gác chuyện này sang một bên ít lâu. Cả ngày nay tôi đã cố tìm cho được chủ nhân của chiếc ví này.”

Tôi lấy chiếc ví ra cho anh ta xem. Vừa trông thấy chiếc ví, anh bảo vệ la lên, “Khoan đã! Đây là chiếc ví của ông Goldstein. Tôi có thể
nhận ra nó bất cứ đâu nhờ vào sợi dây nơ này. Ông cụ thường hay làm mất ví. Ít nhất ba lần tôi tìm thấy chiếc ví trong hội trường này.”
- Ông Goldstein là ai vậy? – Tôi hỏi mà có cảm giác tay mình run lên.

- Ông sống ở tầng tám. Chắc chắn đây là ví của Michael Goldstein. Chắc ông cụ đã làm rơi nó trên đường đi dạo.

Tôi cám ơn anh bảo vệ rồi chạy vội đến phòng y tá để kể cho cô y tá trực ban những gì anh bảo vệ vừa bảo. Chúng tôi trở lại thang máy lên tầng tám. Tôi thầm cầu nguyện ông Goldstein vẫn còn thức.

Chúng tôi bước vào căn phòng duy nhất còn sáng đèn. Một người đàn ông đang ngồi đọc sách. Cô y tá đến hỏi ông có làm mất chiếc ví hay không. Ông Goldstein ngước lên với vẻ ngạc nhiên, rồi lần tìm túi sau của minh và nói, “Ồ, nó lại bị mất rồi!”

- Chàng trai này đã tìm thấy chiếc ví và chúng cháu nghĩ có lẽ là của ông.

Tôi trao cho ông Goldstein chiếc ví, vừa trông thấy nó, ông cụ mỉm cười nhẹ nhõm rồi nói: “Đúng nó rồi! Chắc ông đánh rơi nó chiều nay.Này chàng trai trẻ, ông muốn thưởng cho cháu một món gì đó.”

- Không cần đâu thưa ông. – Tôi đáp và nắm lấy tay ông cụ – Nhưng cháu muốn kể với ông một việc. Cháu đã đọc bức thư bên trong với hy vọng tim thấy chủ nhân của chiếc ví.

Đột nhiên nụ cười trên gương mặt ông cụ tắt ngấm.

- Cháu đã đọc lá thư đó à?

- Không chỉ đọc lá thư, cháu còn biết được bà Hannah hiện đang ở đâu nữa.

Ông xúc động nắm chặt tay tôi:

- Hannah? Cháu biết Hannah ở đâu à? Cô ấy khỏe không? Còn xinh đẹp như trước không? Làm ơn, làm ơn cho ông biết đi!

- Bà ấy khỏe… vẫn xinh đẹp như khi ông biết bà. – Tôi đáp khẽ.

- Cháu cho ông biết nơi ở của cô ấy được không? Sáng mai ông muốn gọi điện cho cô ấy. – Giọng ông run run, gần như thầm thì. – Cháu biết không, ông yêu Hannah đến nỗi khi nhận được lá thư này, ông có cảm giác cuộc đời mình cũng chấm dứt từ đó. Ông chưa từng kết hôn. Ông chỉ yêu một mình cô ấy thôi…

- Ông đi với cháu nhé. – Tôi nói.

Chúng tôi đi thang máy xuống tầng ba. Sảnh đã tắt đèn, chỉ còn một hai ngọn đèn thắp sáng dẫn lối chúng tôi đến phòng sinh hoạt chung. Nơi đó, Hannah vẫn ngồi một mình xem tivi.

Cô y tá bước lại gần chỗ của bà.

- Bà Hannah. – Cô nói nhỏ, chỉ tay về phía Michael đang đứng đợi ở cửa. – Bà có biết người này không?

Chỉnh lại gọng kính, bà nhìn một chút nhưng không nói lời nào. Michael
khẽ lên tiếng, dường như chỉ là thì thầm:

- Hannah, anh là Michael đây. Em còn nhớ anh không?

Bà thở mạnh:

- Michael ư? Em không tin nổi! Michael! Đúng là anh rồi! Michael của em!

Ông bước chầm chậm tới chỗ của bà, và họ ôm chầm lấy nhau.

Ba tuần sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ viện dưỡng lão. “Chủ nhật này anh có thể sắp xếp để đến đây dự lễ cưới không? Ông Michael và bà Hannah sẽ trao nhẫn cưới cho nhau!”

Một đám cưới tuyệt vời! Tất cả mọi người ở viện dưỡng lão đều tham dự. Bà Hannah mặc một chiếc áo đầm dài màu be nhạt, gương mặt ngập tràn hạnh phúc. Cụ Michael mặc một bộ vét màu xanh đậm, hãnh diện sánh bước bên cô dâu của mình.

Một kết thúc thật đẹp cho câu chuyện tình kéo dài gần sáu mươi năm!

Thái Hiền – Theo The Wallet

......
............"

:2T-heocon-(7):


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 22-05-2010, 04:14 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
...
...

con đường gián thường đi
có nhiều bông hoa nở
có cây hoa mắc cở
mỉm cười ở bên đường
gián trông thấy dễ thương
cúi đầu hôn một cái
"gián đừng hôn em ngại,
mắc cở quá đi hà"
gián mỉm cười xin lỗi
"cho anh hôn cái nữa nha!"
...
....

:blush2:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 24-05-2010, 10:21 am 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
Hè hè...mình mới đọc bài của star nè! ...............star có vẻ yêu gián dữ ta.


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-05-2010, 11:01 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
le_hh đã viết:
Hè hè...mình mới đọc bài của star nè! ...............star có vẻ yêu gián dữ ta.


hi hi :smile2:
con gián đáng yêu lắm vì nó chẳng bao giờ phàn nàn, đổ lỗi, và chẳng bao giờ than đói... và... nhiều lắm :dance2: ... con gián còn sống dai nữa á... nó có thể dễ thuơng như star vậy đó nên star thích con gián ... he he.

------------------------------------------------------------------------------
...........................................................

Có người gởi cho mình 1 câu chuyện, mình đọc xong thấy và thích câu chuyện này lắm, mình bỏ vào đây khi nào rảnh đọc lại....

câu chuyện như thế này:

"
Đừng Yêu Người Làm Thơ

Đợi cho Quang ra khỏi nhà là mẹ tôi nói ngay:
- Anh Quang này trông đứng đắn đàng hoàng đấy, vậy con liệu mà bảo nó tính đến chuyện hỏi cưới đi.
Tôi đáp với lòng hãnh diện:
- Sớm muộn gì anh ấy cũng phải lên tiếng thôi, con việc gì phải bảo người ta cho nó mất giá trị !
- Mẹ thấy mấy đám trước cũng tử tế như thế này, cứ kéo dài hò hẹn, tìm hiểu mãi rồi ai cũng rút lui, chẳng hiểu họ chê con vì điểm gì? nên lần này con phải chủ động giục cưới cho chắc ăn, kẻo lại thêm một mối tình lỡ.
- Mẹ yên tâm, đây sẽ là mối tình cuối cùng của đời con.

Mẹ tôi cũng không quá lo xa đâu, có nhiều mối tình đến với tôi, nồng nàn tha thiết bao nhiêu nhưng vẫn không đi đến kết quả tốt đẹp. Mẹ tôi bảo tại tôi lãng mạn quá, trái tim dễ rung động quá, nên yêu nhiều mà chẳng được bao nhiêu, yêu chưa đúng người.

Tôi đã biết yêu từ năm 12 tuổi, hồi đó ở Việt Nam vẫn còn là tuổi của ngây thơ khờ dại. Tôi rất thích ăn mì của cái tiệm ở đầu đường nhà tôi do một người Hoa làm chủ, đứng nấu mì là một anh ba Tàu trẻ, thường thì mẹ dẫn tôi đi hay có khi tôi thèm thì xin tiền mẹ chạy đến tiệm ăn một mình.

Dù đi với mẹ hay không , tôi đều thích đứng cạnh xe mì để nhìn ngắm anh Tàu trổ tài nấu mì, anh để một vắt mì vào thùng nước sôi và nhanh chóng vớt lên bằng một cái vợt lưới, bàn tay anh thao tác nhuần nhuyễn, hất tung vắt mì lên vài lần cho ráo nước và sau cùng hất vào tô, bao giờ cũng chính xác, không rớt ra ngoài... Xong anh bày lên những miếng thịt heo nạc thái mỏng còn viền màu đỏ vì đã được ướp xá xíu, một thìa tóp mỡ thái hột lựu, và một thìa củ cải mặn cũng thái hột lựu, rồi mới đến những cọng hẹ cắt khúc ngắn. Anh mở nắp vung thùng nước lèo, cả một mùi thơm bát ngát theo hơi khói bay ra, thuở đó trong mắt tôi thùng nước lèo to, sâu thẳm ấy là một công trình vĩ đại và kỳ bí như trò ảo thuật, vì chẳng biết anh Tàu nấu bằng xương thịt gì, bí quyết gì mà nước lèo thơm ngon thế ? Có bao giờ tôi ăn tô mì mà chẳng húp hết nước sạch sẽ đâu !

Khi thì anh Tàu bê tô mì ra bàn cho tôi, khi anh bận thì tôi tự làm lấy vui vẻ. Tôi thích ăn mì và yêu cả anh Tàu nấu mì, không biết vì anh tre trẻ đẹp trai vui tính hay vì anh là người đã nấu cho tôi những tô mì ngon ?

Tôi đến tiệm mì thường xuyên đến nỗi anh Tàu nhớ mặt tôi, có lần anh vừa vung vẩy biểu diễn hất vắt mì vào tô vừa cười cười với tôi: “Hày, con nhỏ này là khách quen của bổn tiệm mà, để tao cho mày thêm vài miếng thịt”.
Hôm ấy tôi ăn tô mì đặc biệt nhiều thịt, vừa sung sướng vì anh nhớ đến tôi, vừa buồn buồn vì anh gọi tôi bằng “mày” và xưng “tao”. Anh Tàu chẳng biết rằng con bé ranh này đang yêu anh, hôm nào không có tiền ăn mì, đi học về qua tiệm tôi đi chậm lại một chút để nhìn thấy anh rồi mới chịu đi nhanh về nhà, tương tư anh nên tôi đã nói với mẹ: “Lớn lên con sẽ lấy anh Tàu bán mì “.

Mối tình đơn phương đầu đời có liên quan đến vấn đề ăn uống ấy chỉ tồn tại được một hai năm, không phải vì có vài lần tôi thấy vợ anh đứng nấu mì thay cho anh, là một chị mập ú, luôn luôn mặc áo sát nách để hở hai cánh tay béo mỡ, vừa nấu mì vừa xổ một tràng tiếng Tàu với hai đứa con nhỏ đang luẩn quẩn bên cạnh, mà vì càng lớn tôi càng có nhiều sở thích khác ngoài ăn mì.

Tôi thích đọc sách báo, thơ truyện, tôi biết tưởng tượng đến một người yêu thanh tao gấp mấy chục lần anh Tàu của tôi thuở tôi 12 tuổi.
Năm tôi học lớp 11, đã có vài bài thơ đăng báo nên cả lớp “nể mặt” và đồng loạt bầu tôi làm Trưởng ban báo chí của lớp, sau khi tôi đi họp để bầu Trưởng ban báo chí của toàn trường, tôi phải đứng trước lớp báo cáo lại kết quả buổi họp đó.

Tôi đâu có tài ăn nói trước đám đông, trong khi bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào tôi, làm tôi bối rối thì ít mà thằng lớp trưởng đứng bên cạnh làm tôi bối rối thì nhiều, vì tôi yêu và nể nó, tính tình nó hiền lành, ăn nói lưu loát và có tài lãnh đạo.

Tôi lí nhí kể lại buổi họp cho thằng lớp trưởng, khi một người ngồi dưới hỏi chị trưởng ban báo chí lớp ơi ! đã bầu xong trưởng ban báo chí toàn trường chưa? Thì thằng trưởng lớp dõng dạc trả lời giùm tôi “Chị cho biết là chưa có bầu”. Cả lớp cười ồ lên còn tôi thì đỏ mặt. Lớp trưởng vội vàng sửa lại, nói đầy đủ hơn: “Chị cho biết là chưa có… bầu trưởng ban báo chí toàn trường”.

Tình yêu là một trò chơi quanh quẩn, trong khi tôi yêu thầm thằng lớp trưởng, nó chẳng thèm để ý đến tôi, (bụt nhà không thiêng ?) thì một thằng bên lớp 12 lại trồng cây si tôi mê mệt, luôn luôn tôi thấy có cặp mắt nào đó đang nhìn mình, những lúc tôi đang ăn chè đá đậu hay chấm mút trái cóc chua ngọt với muối ớt trước cổng trường đều bị nó bám sát không rời, làm tôi phải nhịn thèm các món đó luôn vì mắc cở, cho đến cuối năm đó nó rời khỏi trường tôi mới được tự do ăn uống trở lại.

Lá thư tỏ tình nó gởi tôi do một đứa bạn cùng lớp đưa lại chẳng bao giờ tôi trả lời vì tôi không yêu nó. Sau 1975 nó đi vượt biên với vợ con và mất tích ngoài biển khơi.

Tôi nghĩ đời tôi có hai cái may, nếu mối tình với anh ba Tàu mà thành sự thật thì bây giờ tôi đã là chị ba Tàu, chắc cũng mặc áo sát nách đứng nấu mì thay cho chồng và quát tháo lũ con om sòm bằng tiếng Tàu rồi ! hoặc nếu tôi lấy anh chàng lớp 12 si tình kia thì giờ này tôi cũng mất tiêu trên biển với nó rồi !

Cho đến năm tôi 20 tuổi, trước khi đi định cư ở Mỹ thì trong tâm hồn tôi đã có một đống những người tình lý tưởng lấy ra từ trong tiểu thuyết và phim ảnh, Rhett Butler của “Gone With The Wind”, Zhivago của “Dr. Zhivago”, hay ông linh mục Ralph của “The Thorn Birds” hay “chú” Sách tử tế và bao dung yêu vợ trong “Tình nghĩa vợ chồng” của Leon Tolstoi do Bảo Sơn dịch..v..v…

Tôi từng bị tiếng sét ái tình với người trong phim truyện, thì với người đời bằng xương bằng thịt là lẽ đương nhiên, nhưng dù sét đánh dữ dội thế nào tôi cũng không bao giờ chết, yêu nhanh và quên cũng nhanh. Mẹ tôi bảo tính tôi lãng mạn, mê làm thơ, mê đọc thơ nhiều quá rồi nó vận vào người, toàn là những mộng mơ ảo tưởng ! Đã hơn 30 tuổi rồi mà vẫn chưa “tỉnh” người ra để kiếm một tấm chồng, để sinh con đẻ cái như người ta. Tôi chống chế, thời buổi này người ta lập gia đình trễ sau khi đã có công danh sự nghiệp. Mẹ tôi lẩm bẩm, nhưng con không bận học hành, không làm ăn buôn bán, chỉ đi làm hãng xưởng thì sự nghiệp gì mà chờ đợi cho nó già cả người hở con ?

Ba mươi mấy tuổi ! chưa già, nhưng cũng không còn trẻ ! Tôi không “nhìn lên trời” để tìm Rhett Butler hay Dr. Zhivago nữa, mà đã hạ tiêu chuẩn, tìm nhũng người thường xung quanh tôi, lần này tôi sẽ không để mất Quang vì tôi yêu anh và anh cũng yêu tôi như thế.
….
……
Đã mấy tuần trôi qua, chẳng hiểu sao Quang không liên lạc với tôi, cell phone và e-mail đều im lặng. Lạ quá ! những tín hiệu tôi gởi đi nhưng anh vẫn không hồi đáp.

Một người bạn thân của tôi báo cho tôi một tin không thể tin nổi là Quang đang quen với một người con gái khác, tôi cười khỉnh vào mặt bạn tôi rằng, đó là tin đồn thất thiệt, mày phải nhớ là Quang yêu tao như thế nào! chiều chuộng từng sở thích của tao như thế nào ! và nhất là Quang yêu thơ của tao nũa ! Anh tìm đâu ra một người yêu vừa lãng mạn vừa biết làm thơ ?người nào mà lấy tao thì cuộc đời sẽ đẹp như thơ.

Tôi bỗng nhận được lá thư của Quang gởi từ bưu điện. E-mail tiện lợi, anh không dùng, hay anh muốn cứu giúp ngành bưu điện đang ế ẩm, để các mailman có việc làm ?

Thái độ im lặng thật lâu đã lạ, cách liên lạc của anh càng lạ hơn làm tôi hồi hộp khi bóc thư ra, nhưng tôi vẫn tin rằng đó là một lá thư dài tràn đầy lời thương nhớ và tới tấp xin lỗi em yêu ! Tôi trải tờ thư phẳng phiu ra và khoan khoái đọc:

Thương gởi em ! (biết ngay mà, tôi nghĩ )
Suốt mấy tuần qua, anh đã suy nghĩ rất nhiều trước khi viết lá thư này. Anh phải viết bằng thư tay để em đọc xong và suy ngẫm, chứ gởi qua e-mail coi chừng em xóa mất !

Em ơi, chúng mình đã yêu nhau hơn một năm trời, đã bao lần hò hẹn, gặp gỡ tìm hiểu nhau, đủ để đi đến một quyết định…(đọc đến đây tôi nhắm mắt lại, thở phào một cái sung sướng trước khi đọc tiếp lời cầu hôn năn nỉ của anh ta)…

Anh nhận thấy một điều rất rõ ràng là: Anh không thể lấy em ! Có nghĩa là chúng mình sẽ chia tay từ đây ! Vì em lãng mạn quá, em như sống ở trên mây, anh đã cố gắng chiều chuộng em, nhưng thà chiều chuộng một đứa trẻ, khi nó lớn lên một chút là thôi, còn chiều chuộng những đứa làm thơ như em thì phải cả đời.

Em đâu có biết, anh đã mệt mỏi căng thẳng biết bao để chiều lòng em ! Nừa đêm anh đang ngủ ngon để mai đi làm sớm thì em gọi cell phone đánh thức anh dậy để… khoe một câu thơ vừa hiện ra trong đầu, em đọc cho anh nghe, anh mắt nhắm mắt mở chỉ thèm ngủ chứ đâu có thèm nghe thơ, dù hay cỡ nào cũng không thành vấn đề đối với anh trong lúc này. Vậy mà anh phải khen hay, nhưng em không tin, còn bắt anh phân tích hay ở chỗ nào? Anh đành làm nhà phê bình văn học thơ em cho tới sáng, cho tới giờ đi làm. Anh không lạng quạng lái xe đụng người ta trên highway đầy nghẹt xe là may phước cho nhà anh rồi.

Những lúc hai đứa mình đi chơi, anh đang lái xe đến một địa điểm nào đó đã định trước, thì em chỉ huy anh phải quẹo hết con đường này đến con đường khác, mặc dù em không biết nó về nơi đâu ! Nhưng đó là những con đường có hàng cây đẹp làm em mơ mộng, nổi máu muốn làm thơ.
Cái hôm mình đi ăn đám cưới một người bạn, em còn nhớ không? Chỉ vì anh đi theo những con đường thơ mộng đó theo bất chợt cảm hứng của em, mà đến trễ 3 tiếng đồng hồ, vượt hẳn kỷ lục đi trễ của người Việt Nam mình khá xa !

Yêu em nên anh ráng hy sinh, nhưng chuyện chiều chuộng em cuối cùng vừa rồi thì anh chịu hết nổi, và em có còn nhớ không? Đó là một buổi chiều Chủ Nhật, ngày vui của Weekend đã tàn, ai cũng cần nghỉ ngơi để thứ Hai đi làm, trời lại đang gió mưa, thật ấm cúng khi được ngồi ở nhà ăn bữa cơm chiều, hay xem tivi, đọc báo… thì em phone cho anh, đến gặp em gấp. Anh vội vàng thay đồ đến nhà em, tưởng em đang gặp chuyện gì khó khăn, cần có anh giúp một tay. Thì ra em rủ anh đi dạo phố chiều mưa với em cho… vui, cho romantic. Em ơi, lúc đó mẹ anh mà bị bệnh, kêu anh ra chợ mua cho bà hộp thuốc, chưa chắc gì anh muốn đi, nhưng vì yêu em, thấy em phấn khởi, thích thú quá, anh đành chiều.

Trời mưa rả rích, gió lạnh từng cơn, trên con đường lá rụng ướt đẫm nước mưa, anh cầm dù che cho em là chính, còn anh hứng toàn bộ cơn mưa, ngày xưa còn bé, anh khoái tắm mưa, còn hôm đó anh tắm mưa bất đắc dĩ, mưa ướt anh từ đầu đến chân, người anh run lên vì lạnh, nhưng anh không dám kêu ca, để tôn trọng tâm hồn thi sĩ của em, để cho em hoàn tất được ý thơ cho bài “Hai đứa đi trong chiều mưa gió”.

Khi bài thơ ấy được đăng báo, may ra có một vài người cảm động vì thơ em, nhưng anh phải đánh đổi với cái giá rất đắt, suýt nữa bằng cả một sinh mạng ! Anh về nhà, tối hôm đó bị cảm lạnh, lên cơn sốt cao hừng hực, mẹ anh biết chuyện vừa xót xa thương con vừa tức giận , mắng anh là thằng ngu ! Nó đã dở hơi mà mày cũng dở hơi theo nó đi trong mưa như thế à ? Tao nói cho mày biết nhé, dù con dở hơi ấy có giàu, có đẹp đến đâu cũng không bao giờ tao muốn nó về làm dâu nhà này ( Anh xin thề đây là nguyên văn lời của mẹ anh, chứ anh không nỡ gọi em là “con dở hơi”, cho dù anh thấy điều ấy cũng… không sai).

Hôm sau anh phải nghỉ làm, đi Bác sĩ và nằm nhà suốt tuần.

Em, một người làm thơ, có tâm hồn nhạy cảm vô song, một chút nắng đổi màu, một cơn gió xao xác chuyển mùa, hoa lá kia đang nở hay héo tàn… em biết ngay, em sản suất ra thơ ngay. Nhưng anh nằm ốm bệnh lu bù ở nhà thì em không biết, em chẳng đoán ra, chỉ gởi những lời nhắn khơi khơi trên e-mail hay cell phone là “ Gọi lại cho em gấp ! Đến nhà em gấp !”
Em không hề thắc mắc là vì sao anh vắng mặt, vì sao anh im lặng, mà chỉ ra lệnh cho anh đến với em.

Sau trận ốm suýt chết oan đó, đọc thấy lời nhắn của em, anh sợ quá, sợ em lại rủ anh đi trong một cơn mưa gió cho một bài thơ khác sắp hiện ra trong đầu em, hay bắt anh chở đi lòng vòng khắp các nẻo phố phường có hàng cây lá đẹp, đến chóng cả mặt, và tốn cả xăng, thời buổi kinh tế khó khăn, giá dầu thô lên 82 đồng một thùng, em biết chưa ?

Nhờ trận ốm đó, anh đã tìm ra một chân lý là “Đừng yêu người làm thơ”, những đứa làm thơ như em, chỉ làm thiệt hại đến người khác, chỉ nương tựa vào người khác. Anh đến nhà em, lần nào cũng thấy mẹ em đang nấu cơm, chưa bao giờ anh thấy em đứng trong bếp, dù chỉ để cắt một cọng hành ! Anh dám chắc là trong đời em chưa bao giờ biết luộc rau muống, chứ đừng nói tới các món cầu kỳ khác ! Thế mà đã mấy lần em mời anh đến nhà ăn cơm chiều, em tự hào khoe , mẹ em kho cá , mẹ em nướng thịt ngon lắm, hay bất cứ món gì khác, mẹ em đều nấu ngon hết .

Em ơi, nếu anh lấy em, ai sẽ nấu cơm cho anh ăn? Nên anh đã tưởng tượng ra thảm cảnh tương lai, anh sẽ phải làm bếp và nếu có con anh sẽ kiêm luôn phần trông con, giặt giũ, quét dọn nhà cửa, để cho em rảnh tay làm thơ. Vì thế, anh quyết định chia tay em để quen với người khác, một con người thực tế 100 % , không biết làm thơ gì cả ! Chẳng sao, anh mở báo, mở net ra, có cả đống nhà thơ cho anh đọc, cần gì phải cưới một nhà thơ về để phải chiều nó cho mệt cuộc đời? Còn người vợ thực tế của anh sẽ biết đi chợ, sẽ biết lo cho anh miếng ăn, giấc ngủ.

Anh may mắn thoát khỏi tay em, nhưng anh chưa yên tâm đâu, sau này anh sẽ để di chúc truyền đời cho các con, các cháu anh để cho chúng biết mà tránh xa “Đừng yêu người làm thơ”.
Hôn em lần cuối.

Tái bút: Dù sao anh cũng luôn cầu mong em sớm kiếm được một người khác để thay anh dìu em đi trong mưa cho những bài thơ sắp tới của em. (anh tin rằng cuộc đời này lúc nào cũng có sẵn những thằng ngu như anh).


Đọc xong lá thư tôi vừa tức vừa đau khổ, yêu tôi được lãng mạn thế, anh không happy thì thôi, mà còn kết tội tôi và chấm dứt mối tình đang tha thiết . Tôi vùi đầu trong chăn, trong gối, để mặc cho nước mắt tuôn rơi và cõi lòng tan nát .

Nhưng tôi chợt vùng dậy, chạy ra lấy giấy bút ghi vội một đề tài, một câu thơ vừa xuất hiện trong đầu, vì trong đau khổ hồn thơ bỗng lai láng, nên dù buồn đứt ruột vẫn có xen lẫn một chút vui thú vì câu thơ vừa ý. Nay mai tôi sẽ có bài thơ đăng báo là “ Hai đứa chia tay trong chiều mưa gió” Và nếu đúng như lời Quang đã nói trong thư, tôi lại chờ đợi một anh chàng ngu ngơ, lù khù nào đó sẽ đi vào đời tôi, để tha hồ mộng mơ tiếp, và hi vọng lần này sẽ…kiếm được một tấm chồng có tâm hồn đồng điệu, biết yêu người làm thơ.

...................."

:smile2: :yes4: :no:


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
Phương Đông (30-05-2010, 08:06 am), Thy Lan (13-06-2010, 04:28 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-06-2010, 11:04 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Thơ hình như là một món rất khó ăn, và cũng khó nấu nữa, tuy nhiên đã ăn vài món thơ rồi thì sẽ ghiền.

Đa số mọi người chỉ ăn mà ít khi nấu, ăn rôi còn bình luận nấu dỡ nấu ngon, chẳng có một lời cám ơn người đã nấu món thơ cho mọi người thưởng thức.

Mình cảm thấy bất công cho các nhà thơ, và các người thích nấu ra những bài thơ...

Còn mình thì sao nhỉ ? Mình là dân ham ăn thành tính, ăn những bài thơ xong rồi không kịp nói cám ơn đã ăn sang bài thơ khác nên cũng không lên tiếng cám ơn...

Um... mình tệ quá, phải nói là trên đời này, trên các diễn đàn, và ngay trên diễn đàn này, mình thấy được các đại sư nấu món thơ ngon tuyệt...

Mình ăn tiếp thôi... hi hi :mr47_05: ừ đôi khi mình cũng tập nấu nữa mà :blush2:

....


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
Thy Lan (10-08-2010, 09:31 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 17-06-2010, 05:18 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
...
.....

một con sông nhỏ
chảy dài với thời gian
một tâm hồn lạc lỏng
lá cuốn theo trăm chiều

hởi người tình bé nhỏ
có khi nào em hỏi
anh còn nhớ em không
hồn anh tựa mùa đông
lạnh lùng và rất đẹp
bởi vì hoa tình nở
một màu nhớ thương em

có giòng sông êm đềm
có thuyền tình đang đợi
bước chân người anh thương
.....
...


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
Thy Lan (10-08-2010, 09:31 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-06-2010, 07:20 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Xem đá banh người đông vui quá, mọi người hò hét ủng hộ đội mình kết. Còn gián để ý mọi người hò hét khác nhau, gián cũng hò hét và cũng khác, nhưng gián có thể phân biệt ra 3 loại tiếng hò hét khác nhau.. hì hì :laugh1:

Người nói giọng miền bắc thì hét "vào.. vào.. vào..."
Người nói giọng miền trung thì hét "vô.. vô.. vô..."
Người nói giọng miền nam thì hét "dô.. dô.. dô..."

gián thì hét "dô dô dô" hé hé hé... con gián thấy hét chữ "DÔ" hay hơn mấy âm khác vì khi phát âm tiếng "dô" giọng ra mạnh và lớn hơn, nên át được tiếng của người khác... và khi phát âm tiếng "dô" còn phát nhanh hơn âm khác nữa nên dễ ăn hiếp người khác khi gián ủng hộ đội mình kết...

"DÔ... DÔ... DÔ..."

:drinks: :drinks: :drinks:


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
Thy Lan (10-08-2010, 09:31 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-08-2010, 12:42 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
.....
.....

Từ hôm thua cá độ trận banh cuối cùng, buồn quá làm không có tiền về vn, hu hu ... lần sau hổng thèm cá độ nữa, dù tiền ít hơn tí xíu nhưng vẫn về chơi vn được... nhất quyết từ đây thề không cá độ :no:

....................

Trời bên này nóng kinh khủng, làm mình không muốn ra khỏi nhà tí nào... nhưng cũng hông sao, vì nhà mình có nhiều cây mà :whistle2:

Sân sau mình có cây tường vi hoa tím rất đẹp, còn có cây peach, tiếng việt có lẽ gọi là cây đào. Còn có cây lê mỗi cây năm này ra hàng trăm trái hông biết ăn sao cho hết, cây to nên có bóng mát ra sau vườn cũng không nóng lắm. Mình còn trồng thêm nhiều dàn bầu, mướp đắng, mướp ngọt, và nho nữa... à quên ... mình còn trồng thêm cây khế và cây cóc nên cũng không cần ra chợ mua, thích là ra vườn hái vào ăn. :yu:

Rau thì khỏi nói, trồng đủ loại hầu như không thiếu loại rau gì ngoài chợ bán, má mình muốn nấu gì là mình ra hái vào là xong. Chỉ có một loại cây mình trồng chết hoài là cây chuối, hông hiểu sao, làm cách nào cũng không sống, trong khi cây chanh thì sống ngon lành... :kez_11:
....
.......


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
Thy Lan (10-08-2010, 09:31 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-08-2010, 12:59 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Sân trước mình trồng rất nhiều loại hoa khác nhau, hầu như mùa nào cũng có hoa nở, cho dù mùa đông có tuyết cũng vẫn còn một loại hoa nở được đó là hoa hồng dại (wild roses). Loại hoa nầy ngó vào là biết ngay hoa hồng, nhưng mỗi đóa hoa chỉ lớn bằng ngón tay cái là hết cở, mỗi khi trời lạnh hoặc có tuyết là nở hoa, hoa đỏ tươi trên nền tuyết trắng xinh làm sao :smile2: , hoa hồng dại mọc bò sát dưới đất không như hoa hồng thường thấy... còn hoa hồng trước nhà mình thì thuộc loại hoa hồng nhung, cánh dày, đỏ thắm, to bằng một bàn tay mình xòe ra, rất đẹp :blum3:

Phía trước cũng có hai cây hoa tường vi, mới trồng ... hi hi... hi vọng sang năm sẽ có hoa....

Mình thường ở trên lầu ngó ra cửa sổ mỗi khi chiều buôn xuống, và mơ mộng... lâu ngày có lẽ mình sẽ trở thành thì sĩ (mình nghĩ vậy thôi có lẽ không thành sự thật được ... làm thi sĩ đây mại dô :mail1:

:2T-heocon-(3):


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
Thy Lan (10-08-2010, 09:31 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: đừng yêu người làm thơ
Gửi bàiĐã gửi: 08-08-2010, 05:25 pm 
mỹtrang
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 23-09-2009, 03:49 pm
Lần ghé thăm trước: 19-04-2012, 09:24 pm
Bài viết: 244
Đến từ: TP H? CHÍ MINH
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1486 lần
Được cảm ơn:
971 lần trong 197 bài viết
 
MỸ TRANG đọc bài viết của STAR sưu tầm với tựa đề ''ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ ''
bài viết mới xem qua như một chuyện vui của những người hãy còn rất trẻ
bài viết cũng có thể được xem như lời cảnh báo ''LÀM THƠ THÌ SẼ KHÔNG CÓ NGƯỜI YÊU ''
có một lần ở một cuộc giao lưu thơ trẻ tại NHÀ VĂN HÓA THANH NIÊN , một nhà văn nào đó đã nói rằng
:''tôi thành thật ngợi khen lòng can đảm của các bạn , bởi chúng ta đang sống trong thời buổi công nghiệp hóa toàn cầu , kinh tế đang đối mặt và đang cạnh tranh quyết liệt , thì các bạn còn quây quần làm thơ và đọc thơ cho nhau nghe ''....
lời khen nhẹ , khe khẽ đồng nghĩa như một điều gì đó rất mĩa mai
gần mười năm gắn bó với thơ , mình chắc lọc ra rất nhiều điều : TÌNH BẠN - TÌNH YÊU - MỘT KHÔNG GIAN TĨNH VÀ CẢ NHỮNG SỰ KHẮC NGHIỆT CAY CÚ CỦA LÒNG NGƯỜI
thú thật mình vẫn thấy hạnh phúc khi đến được với THƠ nhiều hơn là khi chưa đến
mình đoán chắc là nhân vật nữ trong truyện sẽ rãi rác đâu đó trong làng thơ ...rất nhiều
cõi mơ mà chúng ta ẩn náo thường xuyên bị lên án là ''THẾ GIỚI TRÊN MÂY ''
thế nhưng ta tồn tại và làm cho không gian chung quanh được dịu dàng - thanh thoát - bay bỗng thiết tưởng cũng không đáng để bị kết tội đâu
đừng đòi hỏi người khác phải yêu mình , trái tim mình biết yêu điều đó cũng đủ hạnh phúc lắm rồi
may mắn là nhân vật nữ trong câu chuyện ''đừng yêu người làm thơ'' không sánh đôi cùng nhân vật mà cô ấy đã đã đam mê - vì không hẵn ai cũng ráp được một nữa lý tưởng trong đời sống trăm năm đâu
mình sẽ đăng bài thơ EM XIN ĐƯỢC CẤM ƠN TÌNH ANH - xem như lời nhận định , sự kết thúc có hậu của người yêu thơ STAR nhé - hãy nắm tay nhau để đồng cảm , để chia sẽ và để động viên tinh thần người yêu thơ
THÂN ÁI


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn mỹtrang cho bài viết này:
Minh Tâm (09-08-2010, 11:27 pm), Thy Lan (10-08-2010, 09:30 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:31 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 18-08-2010, 08:22 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Khoảng 4 ngày nay vào trang web vnthidan quá khó, mỗi lần vào đợi khoảng 5 phút mới vào được, vào xong mệt rồi hết muốn viết gì luôn :mebiro_01:

vào rồi đánh máy post bài thì cũng chậm như vậy, mỗi lần gõ xong một chữ cũng phi đợi cho nó hiện ra ... ối chời đất ơi :kez_11:
mình đành phải làm con gián đi cà nhắc dạo quanh web, hết làm con gián khỏe mạnh chạy chạy nhanh như xe đua rồi :man_in_love:

con gián đi cà nhắc
chạy quanh web dưới trên
bò nghiên nghiên một bên
cái mặt thì kênh kênh
trông sao mà dễ ghét
ai coi đừng thét mét
con gián sao lạ kỳ

:man_in_love:


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
Phương Đông (18-08-2010, 08:43 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:32 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-08-2010, 07:22 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
tội nghiệp con gián :2T-heocon-(3):


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 20-08-2010, 09:42 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Đúng là tội nghiệp cho mình ghê á ... con gián bị cà nhắc nằm nhà ồi nên củ khoai ra đường chơi ... hé hé :dance2:
Trong đời dễ thương nhất là củ khoai, và ở dơ nhất là con mèo :nono: mà hông hiểu sao nhiều người thích mèo thế nhỉ !!!

Hôm nay trời đẹp củ khoai ra nằm bên cửa vườn ngắm hoa và mây trời. Sân cỏ có vài bông hoa vàng nhỏ xinh, làm mình tưởng như những đứa nhỏ đang nô đùa, làm mình nhớ lại mình lúc nhỏ cũng dễ thương như vậy, ngây thơ như vậy, và vô tư như vậy... bây giờ mà mình vô tư như lúc nhỏ, mỗi khi trời mưa trần truồng tắm trong mưa, người ta sẽ cho mình đang khoe của, khoe đẹp, và khoe ... hí hí ... thôi không nói nữa, nói ra sẽ bị nhiều người ghen, đố kị vì mình đặc biệt mà :blum3:

Củ khoai dễ thương nhất, ăn ngon nhất, và dễ nấu nhất.. tuy bề ngoài không đẹp như các loài hoa nhưng hơn tất cả các loài hoa, vì hoa tuy đẹp nhưng ăn hổng no :kez_11: ... mà mình thì không biết hoa đẹp chỗ nào, không biết thưởng thức hoa, nên dù có trăm ngàn đóa hoa trước mặt thì cũng không bằng một củ khoai...

Khoai gì cũng đẹp, cũng dễ ăn, khoai là nhất trên đời :whistle2:


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
dieuhoa (04-12-2010, 04:32 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 24-08-2010, 09:40 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
....................
Củ khoai dễ thương nhất, ăn ngon nhất, và dễ nấu nhất.. tuy bề ngoài không đẹp như các loài hoa nhưng hơn tất cả các loài hoa, vì hoa tuy đẹp nhưng ăn hổng no :kez_11: ... mà mình thì không biết hoa đẹp chỗ nào, không biết thưởng thức hoa, nên dù có trăm ngàn đóa hoa trước mặt thì cũng không bằng một củ khoai...Khoai gì cũng đẹp, cũng dễ ăn, khoai là nhất trên đời, ăn xong sẽ xì hơi dài dài :whistle2: :sarcastic_hand:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 28-08-2010, 07:42 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Yến Trang Châu đã viết:
....................
Củ khoai dễ thương nhất, ăn ngon nhất, và dễ nấu nhất.. tuy bề ngoài không đẹp như các loài hoa nhưng hơn tất cả các loài hoa, vì hoa tuy đẹp nhưng ăn hổng no :kez_11: ... mà mình thì không biết hoa đẹp chỗ nào, không biết thưởng thức hoa, nên dù có trăm ngàn đóa hoa trước mặt thì cũng không bằng một củ khoai...Khoai gì cũng đẹp, cũng dễ ăn, khoai là nhất trên đời, ăn xong sẽ xì hơi dài dài :whistle2: :sarcastic_hand:


Nếu mua khoai người khác trồng thì "xì hơi dài dài" nhưng khoai star trồng thì đảm bảo không giờ xì hơi...

Có ai biết tại sao con mèo ở dơ nhất trên đời hông ! Điều này star mới nghĩ ra nên mới biết là tại sao. Mình phải đi lấy giải Nobel về điều này kẻo có người phát hiện ra thì mình mất công toi... :laugh1:

Mình cảm thấy khi trả lời mình khôn hơn con chim nhiều ... hé hé :dance2:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-09-2010, 12:25 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
.....
....
Trời đã bắt đầu vào Thu, mình đang lo sợ mấy chiếc lá khoai bị héo chỉ còn lại củ khoai, thôi kệ, đó là chu kỳ không thể nào tránh khỏi. Mùa xuân củ khoai nhiều tóc, mùa thu củ khoai trọc đầu... mà hình như củ khoai rất thông minh vào mùa thu, có lẽ do bị trọc đầu.. và ... và... còn ngọt ngào và dễ ăn nữa... hi hi... :smile2:

à... quên... củ khoai không ngọt ngào đâu nhé nên đừng ăn củ khoai star, ăn mấy củ khoai khác ngon hơn. Mình sẽ ngủ dài mùa đông, thức dậy mùa xuân, ca hát mùa hè (và năn nỉ mấy con sâu đừng phá mấy cái lá của mình, nếu không mình sẽ theo năn nỉ hoài tụi nó sẽ bị nhăn mặt á), và trọc đầu mùa thu (do suy nghĩ nhiều nên trọc đầu, vì trọc đầu nên thông minh)...

À... mà chưa tìm ra mùa nào thích hợp cho việc tìm một củ khoai nữ tính dễ thương khác, có sách nào chỉ cho mình điều đó không nhỉ !!! :blush2:

......


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-09-2010, 10:55 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
Nhìn cí biểu tượng này giống star quá :smile2: :sarcastic_hand:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-09-2010, 10:57 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
Trích dẫn:
Có ai biết tại sao con mèo ở dơ nhất trên đời hông ! Điều này star mới nghĩ ra nên mới biết là tại sao. Mình phải đi lấy giải Nobel về điều này kẻo có người phát hiện ra thì mình mất công toi... :laugh1:


Yến Trang Châu biết nè, đi giành giải nobel thôi :yociexp23:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-09-2010, 05:13 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
.....
Vô lý.... star hổng tin con chim biết tại sao con mèo ở dơ nhất trên đời !!!
Vì star là thiên tài mới nghĩ ra, con chim làm sao thông minh hơn củ khoai được, chỉ thông minh hơn con gián thôi, vì củ khoai đang ở trong mùa thu nên trọc đầu, vì trọc đầu nên thông minh ... hé hé :yes4:

YTC biết thì nói xem tại sao con mèo ở dơ nhất trên đời !!! :nono: nói hổng ra đâu ... hi hi :blum3:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 06-09-2010, 05:18 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Yến Trang Châu đã viết:
Nhìn cí biểu tượng này giống star quá :smile2: :sarcastic_hand:

Ủa !!! YTC tìm đâu ra cí hình giống mặt star ở ngoài đời thế... :smile2: đáng phục ghê á :yes4:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 11-09-2010, 12:01 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
Hôm qua má mình bị bệnh phải đưa vào nhà thương, mình ở lại suốt đêm từ 11 giờ đêm đến hơn 10 sáng ngày hôm nay để chăm sóc. Ngày hôm nay 2h chiều mình vào nhà thương chăm sóc tiếp tục cho đến 11h 30 tối nay, mình mới về và ăn vội vài miếng dằn bụng. Còn giờ rảnh nên bây giờ lên mạng viết vài hàng... hi hi....

Má mình đã qua cơn nguy hiểm nên có lẽ sáng mai là xuất viện rồi.. cũng may bữa nay vào được web vntghidan, mỗi lần vào đều bị dừng lại tại cí mục cứ 10 giây update 1 lần, cí mục nầy làm cho web chậm ơi là chậm... riết nãn không hứng thú vào... mọi ý tưởng đều bị gián đoạn ... mệt ơi là mệt...

........


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 17-09-2010, 10:35 pm 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
không biết mấy người bạn mình tìm đâu ra bài nguồng gốc nhẫn cưới, mình thấy cũng hay nên lưu lại để đọc đi đọc lại có thêm kiến thức.... :yu:
.................
...........

CHIẾC NHẪN

Nhẫn trong đời thường

Có một thời người ta đeo nhẫn để chứng tỏ mình là người tự do.

Có một thời người ta đeo nhẫn để nói lên mình đã ràng buộc, cam kết.

Có một thời người ta tháo nhẫn vì cam kết không thành.

Thời La Mã cổ đại, những người sinh ra trong giai cấp tự do cần phải đeo nhẫn bằng vàng để mọi người biết rằng mình là giai cấp tự do, không thuộc tầng lớp nô lệ. Những người nô lệ được trả tự do cũng cần phải đeo nhẫn, không phải bằng vàng nhưng là nhẫn bằng bạc. Nên đeo nhẫn là để biểu lộ tự do và cũng là để cam kết.

Nguồn gốc tục đeo nhẫn

Chiếc nhẫn cưới hình tròn. Vòng tròn tượng trưng cho lời khấn hứa bất diệt, điều nguyện cầu vô tận. Đó là một tượng hình bắt đầu từ Ai cập.

Theo tập tục của dân Anglosaxons, khi làm lễ đính hôn thì lễ vật nhà trai mang đến nhà gái phải có một chiếc nhẫn đính hôn để vị hôn phu đeo cho vị hôn thê trước mặt đại diện hai họ. Sau khi được vị hôn phu tự tay đeo nhẫn đính hôn cho mình rồi, vị hôn thê mới lấy một chiếc nhẫn đính hôn khác mà cô đã để sẵn trong túi áo để đeo vào tay người cô yêu.

Nhẫn đính hôn được đeo vào ngón giáp út của bàn tay trái cho đến ngày làm lễ cưới. Tới ngày cưới, cô dâu chú dể sẽ tháo chiếc nhẫn đính hôn từ tay trái để đeo vào tay phải cho nhau.

Dân Mỹ, Tô Cách Lan và dân theo đạo Thiên Chúa giáo hiện nay theo tục đeo nhẫn cưới vào ngón giáp út của bàn tay trái.

Tín đồ Thiên Chúa giáo bắt đầu có tục lệ cô dâu chú rể đeo nhẫn cưới cho nhau kể từ năm 800, nghĩa là được 1210 năm rồi.

Nhẫn trong hôn nhân gia đình

Có những người khắc tên người yêu trên chiếc nhẫn giao ước của mình để nhắc nhớ và ghi khắc vào trong tim. Nhưng cũng có những người lại lơ là, rồi quên dần lời hứa giao ước.

Như Nhẫn không phải là hạnh phúc, càng không đưa hạnh phúc về, thì ngón tay xỏ nhẫn cũng không nối nhịp thuỷ chung. Mà thái độ đón nhận và trao ban mới làm cho tình yêu thăng hoa, mới lôi kéo hạnh phúc về và sợi dây tình yêu mới thắt chặt trong tâm hồn hai người.

Nhưng thực tế, thái độ này đang bị lãng quên, coi nhẹ khiến cho cha mẹ phải lo lắng. Người sắp tiến tới hôn nhân thì dè dặt. Còn Thiên Chúa thì càng lúc thấy rõ lối mòn bất trung của Israel xưa vẫn được vẽ lại trong thời đại nay.

Trong nghi lễ hôn phối, có nghi thức làm phép và xỏ nhẫn. Chiếc nhẫn tượng trưng cho tình yêu và lòng trung tín của hai người. “Xin Thiên Chúa chúc phúc cho những chiếc nhẫn này mà hai người trao cho nhau để làm bằng chứng tình yêu và trung thành”.

Đôi tân hôn khi xỏ nhẫn cho nhau đều đọc: “Anh (em) hãy nhận chiếc nhẫn này để làm bằng chứng tình yêu và trung thành của anh (em). Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”

Xỏ nhẫn cho nhau nói lên sự ràng buộc và trung thành với nhau suốt đời.

Hai chiếc nhẫn có hình tròn, nhưng khi để sát vào nhau sẽ tạo thành hình số 8, giống như cái còng của công an vậy. Nhưng là một loại còng tự nguyện, nên khi đã khoá lại thì không có chìa để mở.

Từ chiếc nhẫn đến chữ Nhẫn

Chữ nhẫn là chữ tương vàng,

Ai mà nhẫn được thì càng sống lâu (Ca dao)

Nhẫn cưới thì quý. Quý không bởi chúng làm bằng gì, mà là thái độ tự nguyện của hai người công khai lập bản giao ước và quyết chí trung thành bảo vệ. Nhờ đó, hương thơm của tình yêu toả lan, và qua con đường này, họ tìm đến Thiên Chúa là tình yêu đích thật.

Nhẫn cưới quý thì chữ Nhẫn trong đời sống càng quý biết bao. Nhờ chữ Nhẫn của nhân đức mà chiếc nhẫn được tô thêm sự lộng lẫy, sáng chói.

Nhờ chữ Nhẫn mà tương quan cha mẹ, con cái, vợ chồng, bạn bè, đồng nghiệp được sống trong trên thận dưới hoà, giữ được hoà khí ấm áp tình người.

Nhờ chữ Nhẫn mà mọi thứ cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt không có cơ hội phát triển, càng không thể áp đảo tình cảm gia đình được.

Nhờ chữ Nhẫn mà ý riêng không có cơ hội tấn công con người, nên gia đình tạo được một sức mạnh tập thể vững chắc.

Nhờ chữ Nhẫn, ta mới hiểu được lòng kiên nhẫn của Thiên Chúa đối với con người lơn lao đến dường nào.

Dĩ nhiên, muốn Nhẫn thì phải nhục. Nhưng nhục để có hạnh phúc gia đình, có được tín nhiệm và là chỗ dựa cho nhau thì cũng đáng.

Truyện minh họa

Năm 1028, khi thấy mình sắp chết, vua Constantin IX ở La mã cho vời nhà quí tộc Romanuus đến, để đồng thời vừa truyền ngôi, vừa gả công chúa Théodora cho nữa.

Romanus tâu vua: mình hết lòng cảm ơn lòng thương của vua, song mình đã có vợ.

Không đếm xỉa gì đến lời tâu, vua truyền cho ông, nếu không lấy con vua thì sẽ bị khoét cả hai con mắt: muốn chọn đàng nào thì chọn. Rồi nhà vua cho ông một ngay để suy nghĩ.

Tới ngày hẹn, ông Romanus vào chầu. Hoàng đế cho gọi công chúa đến, một công chúa tài sắc vẹn toàn. Nhưng Romanus can đảm tâu vua: dây hôn phối ràng buộc ông với vợ, do Thiên Chúa buộc, và thế gian không ai có quyền tháo gỡ. Vua ra sức ép nài nhưng vô ích. Ông Romanus cam lòng chịu khoét mắt hơn là lỗi lề luật của Thiên Chúa. (Trần công Hoán, truyện hay 5, tr 54-55)

Ước chi ai đi vào đời sống gia đình thì cũng luôn trung thành với giao ước hôn nhân để không những giữ hạnh phúc gia đình, mà còn không làm cho nhiều con cái phải mồ côi, thất vọng, đau khổ.

Dầu mà trời đất phân chia,

Đôi ta như khóa với chìa đừng rơi (ca dao)

Nếu ai cũng nhớ đến chiếc nhẫn và biết dùng chữ Nhẫn từng ngày thì tình nghĩa, tình bạn, tình yêu sẽ mãi vẹn toàn trọn hảo.

Cha con biết nhẫn nhịn, đạo lý được vẹn toàn

Vợ chồng biết nhẫn nhịn, con cái khỏi bơ vơ

Anh em biết nhẫn nhịn, tình nghĩa chẳng phai mờ

Bản thân biết nhẫn nhịn, được mọi người mến thương

Ai chưa biết nhẫn nhịn, chưa phải là người.

........


Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn star cho bài viết này:
le_hh (30-11-2010, 10:21 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:29 pm), dieuhoa (04-12-2010, 04:29 pm), Diệu Châu (21-01-2011, 10:02 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 30-11-2010, 10:27 pm 
le_hh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-05-2010, 03:23 pm
Lần ghé thăm trước: 05-01-2012, 04:00 pm
Bài viết: 315
Đến từ: Miền trung thương yêu
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Cheerful
Đã cảm ơn: 1853 lần
Được cảm ơn:
522 lần trong 189 bài viết
 
hè... hè....le_hh cho star chiếc nhẫn nè

Hình ảnh

Nhận hông? :sarcastic_hand:


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 15-01-2011, 03:33 am 
star
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-08-2009, 05:48 am
Lần ghé thăm trước: 15-01-2011, 03:33 am
Bài viết: 139
Đến từ: Những giòng sông yêu thương
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 9 lần
Được cảm ơn:
76 lần trong 48 bài viết
 
:kez_11: :kez_11: :kez_11:

Lâu quá không vào trang web.... sang năm mới vào thì thấy le_hh ccho mình chiếc nhãn... vậy là điềm mình sắp cứoi vợ rồi... hhe he
:2T-heocon-(3): :2T-heocon-(3): :2T-heocon-(3):
Cám ón le_hh


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 103 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 4.717s | 92 Queries | GZIP : Off ]