Nỗi đau của bà lão có con bị cháu nội giết
( http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/Ky-su ... /3BA1E365/ )
Bà lão tóc bạc trắng một tay chống đùi, tay kia vịn vào cô gái lọ mọ bước vào phòng xử án. Dưới ánh sáng mờ của những ngọn đèn cũ kỹ, đôi mắt mờ đục của bà loang loáng nước, tấm lưng gù cũng lộ rõ hơn trong cái dáng xiêu vẹo.Run rẩy trình tờ giấy triệu tập, bà được anh thư ký hướng dẫn đến băng ghế trên cùng chỉ dành riêng cho phía bị hại. Thế nhưng ánh mắt đau đáu của bà lão cứ dán chặt về phía phòng lưu phạm, nơi thấp thoáng vài áo cảnh sát đang vây quanh một can phạm trẻ - Phan Minh Mẫn (20 tuổi), cũng là cháu đích tôn của bà.
Được dẫn ra, chàng thanh niên gầy nhẳng cúi thấp đầu hơn khi nhìn thấy đôi tay run run của bà nội hướng về phía mình. Trước vành móng ngựa, Mẫn khúm núm, nhỏ nhẹ với những câu trả lời đầy lễ phép khiến không ai có thể nghĩ đây lại là một nghịch tử mang tội giết cha.

Bà nội, mẹ và em Mẫn vẫn chưa hết bàng hoàng đau đớn vì án tử hình của cậu.Giọng nghèn nghẹn, Mẫn khai 17 tuổi, mẹ Mẫn sinh ra cậu trong hoàn cảnh khốn khó tại một huyện vùng ven của TP HCM. Tuổi thơ của cậu chìm đắm trong những cơn hoảng loạn để chạy trốn đòn roi của cha và những giọt nước mắt tủi hờn, đắng cay của mẹ. Không hôm nào là cha Mẫn không say, mà đã say là phải có thứ gì đó cho ông đập, ông đánh. Hai anh em Mẫn có thể dắt díu nhau chạy trốn, nhưng mẹ cậu thì phải ê mình chịu trận vì không muốn chồng phủ đòn lên đầu con thơ.
Rồi Mẫn cũng trưởng thành và là sinh viên của một trường cao đẳng kinh tế nghiệp vụ theo mong ước của mẹ. Bởi theo bà, Mẫn phải học hành thành người mới có thể đưa gia đình thoát được cảnh khốn khó nên bà không tiếc công vun vén cho cậu. Tự sâu trong đáy lòng, cậu sinh viên đem lòng oán hận cha chất ngất dù chưa từng cãi lời ông một lần.
Vậy là, tối 9/11/2009 đi học về, Mẫn thấy cha nằm ngủ dưới nền nhà tại phòng khách, mùi rượu nồng nặc. Nhớ lại hình ảnh người cha tàn bạo đánh đập mẹ dã man 2 ngày trước, Mẫn nảy sinh ý định giết cha để chấm dứt cuộc sống “địa ngục” của gia đình.
Theo đó, cậu sinh viên đi mua một ổ cắm điện và một phích cắm. Mẫn lấy một đoạn dây điện tuốt hết vỏ nhựa rồi cuộn lại thành vòng tròn và cắm ổ điện vào nguồn, kéo lại gần cha, hai tay cầm hai đầu dây điện chích thẳng vào người ông nhiều lần cho đến khi ông bất động. Biết cha chết, đứa con trai định mang dây điện đi phi tang thì gặp mẹ chở em gái về nên kể lại mọi chuyện cho bà nghe. “Sao con làm vậy? Ông ấy là cha con mà…”, người mẹ khóc ngất trước tội tày đình của con trai.
Đến lúc này Mẫn mới sực tỉnh, cậu luống cuống chạy theo mẹ vào lay gọi cha và đỡ ông nằm lên ghế salon. “Mẹ đừng báo công an…”. “Nhưng họ sẽ điều tra ra, con sẽ đi tù chung thân hay tử hình luôn đó…”, mẹ Mẫn nói trong nước mắt. Sau đó, bà đã gọi người nhà của chồng đến hô hấp nhân tạo và đưa cha Mẫn tới bệnh viện cấp cứu nhưng tất cả đã quá muộn.
“Tại sao bị cáo lại tuốt vỏ dây điện rồi vo thành vòng tròn mới chích vào người cha? - chủ tọa nghiêm giọng.
“Do bị cáo tuốt dài quá…”, Mẫn cúi thấp đầu tránh ánh mắt của những người xét xử đang xoáy vào mình.
“Là sinh viên của một trường dạy nghề, bị cáo nhận thức quá rõ việc mình làm. Bị cáo vo lại để diện tích điện tiếp xúc với thân thể cha nhiều hơn. Hồ sơ vụ án thể hiện lúc đó bị cáo rất bình tĩnh, chích điện nhiều lần, kéo dài đến gần 5 phút… Về mặt đạo lý xã hội, đạo đức gia đình, bị cáo suy nghĩ gì về hành vi của mình?” - vị thẩm phán bức xúc.
“Bị cáo có tội với gia đình, có tội với pháp luật…”, Mẫn cắn chặt môi đến ứa máu để ngăn tiếng khóc, nhưng những giọt nước mắt ân hận muộn mằn cứ lăn dài xuống hai gò má xanh rớt của chàng sinh viên.

Phan Minh Mẫn tại phiên tòa. Ảnh: Vũ MaiDưới khán phòng, nhiều người dự khán buông tiếng thở dài xót xa. Còn người thân của Mẫn, những gương mặt hao hao giống bà nội cậu, cũng ôm mặt khóc nức nở. Chỉ riêng bà lão là ngồi bất động, tấm thân của bà như oằn xuống thành ghế, phần lưng gù như nhô hẳn lên. Được mời lên thẩm vấn, bà lão lập cập bước gần đến bàn HĐXX, giọng hiu hắt:
“Sinh con ra nhưng tôi không sinh được tính. Con trai tôi quá tệ bạc với vợ con nhưng tôi khuyên mãi không được. Đã 20 năm nay con dâu tôi phải đi làm thuê về nuôi chồng nhưng luôn bị nó đánh đập. Có những đêm thấy mẹ con nó tơi tả dắt nhau về xin tá túc và ăn cơm mà lòng tôi đau như cắt. Nhiều lần vì quá thương dâu, thương cháu, tôi khuyên mẹ thằng Mẫn thôi chồng đi chứ sống như vầy khổ quá mà nó không chịu nghe… Còn thằng Mẫn (bà bắt đầu khóc), nó vốn là đứa ngoan hiền, hiếu thảo. Nhưng vì bồng bột, thiếu suy nghĩ mà đã gây ra tội tày đình thế này… Xin tòa tha tội cho cháu tôi…”
Đây không phải lần đầu tiên bà xin các cơ quan pháp luật “nương tay” cho Mẫn. Ngay từ khi xảy ra vụ án đau lòng này, chứng bệnh tim và khớp của bà thêm trở nặng nhưng bà cùng những người con khác vẫn đi gõ cửa từng nơi, gửi những lá đơn cứu xét đẫm nước mắt để xin giảm nhẹ tội cho đứa cháu đích tôn của mình. Cũng là để giảm bớt nỗi đau mà họ phải gánh chịu.
Mẹ Mẫn cũng được thẩm vấn, trình bày với tòa, bà cho biết Mẫn đã nhiều lần khuyên mẹ nên báo chính quyền về việc cha bạo hành nhưng bà đều từ chối. Bà sợ mang tiếng với xóm làng. Để rồi đến khi xảy ra chuyện, bà mới biết mình cũng là nguyên nhân gián tiếp đẩy con vào con đường phạm tội. Một cái tội mà “trời không dung, đất không tha” như lời cáo buộc của đại diện VKS.
Giờ nghị án nặng nề trôi. Bà lão vẫn ngồi như hóa đá, thân hình vẫn méo xệch trên băng ghế. Mãi lâu sau, bà mới ngước đôi mắt ráo hoảnh, khó nhọc nói về đứa con bạc mệnh: “Tôi đã không còn nước mắt để khóc nữa rồi. Đau lắm chứ… Nhưng tôi đẻ nó ra tôi biết mà, nó tệ lắm. Còn thằng Mẫn thì quá dại dột. Chỉ mong sao pháp luật khoan hồng cho nó…”
Ngày 16/7, cho rằng tính chất vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, hành vi giết cha của bị cáo là rất dã man, không còn đạo lý, không còn khả năng cải tạo… TAND TP HCM đã tuyên phạt Phan Minh Mẫn mức án tử hình về tội “giết người”.
Bản án chưa tuyên án xong, những tiếng kêu trời thảng thốt, những gương nhăn nhúm vì đau đớn, những ánh mắt thất thần cùng tiếng còng tay lạnh lùng… làm quang cảnh phiên tòa càng thêm ảm đạm. Quay đầu nhìn người thân lần cuối, Mẫn như ngã quỵ khi thấy mẹ và bà nội đã đổ gục xuống ghế từ lúc nào.
Nhiều người dự khán chứng kiến cảnh đau lòng trên cũng không cầm được nước mắt. Ai cũng hiểu, bà lão kia đang phải chịu nỗi đau vừa được nhân đôi khi lại mất thêm đứa cháu.
Vũ Mai
Ý kiến bạn đọc (18)TA đã xét xử đúng
Khi xem xét một bản án, nhiều người hay viện dẫn đến cái lý, cái tình. Nhưng ở đây, cái tình không thể át được cái lý. Dù người cha có tệ bạc đến đâu, ông cũng là 01 con người và có quyền được sống - bình đẳng như mọi công dân khác. Việc ông bạo hành gia đình mà gia đình không báo cáo chính quyền địa phương để có hướng xử lý là do chọn lựa và quyết định của gia đình ấy. Không thể đổ thừa do ông ta vậy nên tui bị ức chế mới hành động giết người như thế được.
Vợ và con nạn nhân có nhiều lựa chọn khác nhau trong cuộc sống, bản thân bị cáo là người có học, nhưng lại chọn cách giải quyết trong cuộc sống là giết người để giải thoát khỏi những ức chế trong cuộc sống cá nhân thì không thể nói cái tình ở đây được. Việc xin xem xét giảm án và có được giảm án hay không là quyết định của Tòa án, không vì gia đình bị hại xin thì đương nhiên bị cáo sẽ được xem xét giảm án.
Nói một người trình độ học vấn dở dang mà chọn lựa cách giết người để giải thoát cho cuộc sống bản thân, nghe còn châm chước được. Sinh viên một trường cao đẳng lại chọn cách giết người để giải quyết cho vấn đề của gia đình, lại là giết cha thì tòa án ra phán quyết như vậy là đúng người, đúng tội, đúng lý, đúng tình rồi.
Nói như nhiều comment ở đây, nếu người thân trong gia đình hành hạ, đối xử tệ bạc với ta thì ta lại đối xử tệ lại với họ à? Không xử tử hình thì liệu bị cáo có sống được đến hết đời với ám ảnh tự tay mình giết cha mình không?
( An NB )
Tòa án nên rộng lượng hơn
Mặc dù tội giết cha ruột là một hành động không thể tha thứ nhưng chúng ta cũng cần có một cái nhìn khách quan một chút về vụ việc. Thứ nhất đây là người cha mà hiểu theo một cách nôm na là cũng hết sức tàn nhẫn, thường xuyên đánh đập vợ con, khó được xã hội dung thứ.
Thứ 2 là bị cáo phạm tội lần đầu, không có tiền án tiền sự, phạm tội khi bị ức chế trong một thời gian dài dẫn đến thần kinh có vấn đề. Thứ 3 là bên bị hại đã xin giảm án cho bị cáo nên có thể xem đây là tình tiết giảm nhẹ.
Còn nhớ lúc trước mới đây thôi đã xảy ra một vụ án hết sức nghiêm trọng, bị cáo vì ghen tuông mù quáng mà đã ra tay xác hại người yêu cũ (đã chia tay đường ai nấy đi) hết sức dã man, dùng dao đâm nhiều nhát vào cô gái, khi cô gái cố bò lết ra khỏi phòng kêu cứu thì bị bị cáo lôi vào đâm tiếp cho đến chết.
Vụ án gây ra sự phẫn nộ cho dư luận nhưng cuối cùng tòa xử ra sao ??? Chỉ là án chung thân cho bị cáo !!! Thật quá nhẹ. Nếu đem so với vụ án này thì mức độ của nó nghiêm trọng hơn nhưng không hiểu sao tòa lại ra án phạt nặng như thế. Tôi cầu mong cho bị cáo kháng án thành công và cũng mong quan tòa nên mở rộng lòng khoan dung thêm một tí để bị cáo có cơ hội làm lại cuộc đời.
Theo tôi nghĩ mức án chung thân là hợp lí.
( Phạm Bằng )
Tử hình có nặng quá không?Trường hợp này đúng là con giết cha thì tội rất nặng, nhưng tử hình một thanh niên bản chất tốt vì quá thương mẹ bị cha bạo hành nhiều năm thì tôi thấy quá thương tâm.
( thuytrang )
Liệu đã công tâm?Tôi đọc bài báo mà nghĩ lại những vụ xử án khác, như giết người cướp của, cướp tiệm vàng, cũng nhiều vụ xử tử hình, nhưng cũng nhiều vụ xử chung thân, có vụ xử tù có thời hạn, trong vụ án này tôi thấy cơ quan pháp luật liệu đã xem xét hết các tình tiết giảm nhẹ chưa? xem xét đến các tình tiết cầu thành tội phạm của bị cáo chưa?
Đành rằng xử án dựa trên luật, nhưng cái "Tình" cũng nên được xem xét đến.
hàng năm nhà nước ta đặc xá cho rất nhiều phạm nhân đó là thể hiện cái tình của nhà nước, của Đảng. Nhưng liệu với trường hợp của Mẫn đã phải phần tử cần phải tách ly với cuộc sống hay chưa? với án Tử hình đã tuyên thì liệu còn được đắc xá không --> Theo tôi nên có toà án phúc thẩm, có kháng án, đề nghị các công ty luật vào cuộc để em Mẫn có thể tránh đước cái án tử hình mà làm lại cuộc đời!
( Hoàng Ngọc )
Nên giảm án cho em MẫnTôi rất hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của bà nội Mẫn. Xin tòa cho Mẫn án chung thân để tuổi già của bà nội Mẫn vẫn còn đứa cháu để thăm nom.
( nguyen thanh loc )
Tôi không đồng ý với phán quyết của tòa
Theo tôi, nên mở một con đường sống cho Mẫn. Với tội lỗi như vậy, cậu ấy sẽ phải ân hận cả đời. Còn bà nội và người mẹ, họ sẽ sống như nào khi đã mất chồng mất con, giờ đây lại mất thêm người thân nữa là con và cháu. Vả lại, hành động của Mẫn cũng bắt nguồn nguyên nhân từ người cha. Pháp luật nào cũng vậy, có lý phải có cả tình. Tòa xử như vậy là không có tình người.
( Hoa )
Bản án quá khắc nghiệt, chỉ xét về lí mà thiếu tình!Đọc bài này thấy thương cho ba mẹ con quá.
Kết cục đau lòng như ngày hôm nay cũng là do phần lỗi rất lớn của người mẹ: quá cam chịu mà không nghĩ đến cảm giác của những đứa con khi chứng kiến chị ta ngày ngày bị chồng hành hạ khiến sự căm phẫn bị tích tụ và tất yếu dẫn đến hậu quả tức nước vỡ bờ như ngày hôm nay.
Đáng thương cho cậu thanh niên đang độ tuổi thanh xuân và cũng là niềm hy vọng duy nhất của bà mẹ, gia đình.
Tôi nghĩ bản án này quá khắc nghiệt, cậu thanh niên này là người biết yêu thương mẹ, có tình cảm chỉ vì thiếu hiểu biết và quá oán hận người cha mà có hành động bột phát thiếu suy nghĩ.
Tôi mong pháp luật hãy khoan hồng dành cho cậu ấy bản án chung thân thay vì tử hình để cậu ấy có cơ hội được sống, cho người mẹ và gia đình cậu ấy có được chút an ủi.
Đừng để gia đình này phải hứng chịu 2 nỗi đau cùng một lúc. Tôi nghĩ sẽ có rất nhiều người có suy nghĩ giống như tôi. Mong quý báo hãy phản ánh những ý kiến của chúng tôi đến cơ quan chức năng để cứu vớt cậu ấy.
( Linh )
Có nên chăng thực thi pháp luật một cách cứng nhắc?
Theo dõi vụ án con giết cha mà báo VnExpress đăng, theo suy nghĩ của mình tôi thiết nghĩ, nên chăng TAND TP.HCM có thể nương nhẹ hình phạt cho cậu sinh viên mới lớn còn bồng bột trong suy nghĩ dẫn tới hành động mà nếu ở trong một hoàn cảnh khác một gia đình có người cha tốt hơn thì không có lời nào để bao biện cho tội ác như vậy.
Và điều quan trọng hơn là có lẽ nào pháp luật đuợc thực thi mà người nhà phạm nhân như "phải chịu nỗi đau nhân đôi" quá đau đớn và thê lương cho bà lão cùng gia đình phạm nhân.
Theo ý kiến của người đọc có thể nào là an tù chung thân thay cho tử hình trong hoàn cảnh gia đình của phạm nhân như vậy. Mong cho những năm tháng ít ỏi còn lại của cuộc đời bà lão bớt đi một tý niềm đau mà bà không đáng phải nhận.
( võ huy hoàng )
Nên giảm án cho cậu béCậu bé không đáng bị tử hình, chỉ là hành vi bồng bột vì bị người cha quá vũ phu. Nên cho cậu một cơ hội, cậu chưa đến mức bị loại bỏ khỏi xã hội như vụ sinh viên chặt đầu bạn gái.
( Hương )
Pháp luật xét đến đạo lý nhưng không nghĩ đến tình người
Như đầu đề tôi nêu trên, tội của Mẫn theo toà án là "đặc biệt nghiêm trọng, hành vi giết cha của bị cáo là rất dã man, không còn đạo lý, không còn khả năng cải tạo..." nhưng liệu quan toà đã cảm nhận được cuộc sống của Mẫn và gia đình trong hoàn cảnh gia đình Mẫn không...
Mà theo tôi nếu suy xét kỹ thì Mẫn vẫn có các điều kiện để xem xét giảm nhẹ tội theo pháp luật không đến nỗi như toà án kết tội là tử hình. Quan toà đã nhờ vụ án này thể hiện tính nghiêm khắc và hà khắc của pháp luật ở mức cao nhất mà không xét đến các khía cạnh của cuộc sống và nỗi của cha Mẫn. Cũng như là làm nỗi đau của gia đình Mẫn nhân đôi.
Họ hoàn toàn là những nạn nhân mà chịu nỗi đau nhân nên do toà án sao. Tôi không tin là Mẫn không phải là "không còn khả năng cải tạo" được như toà án kết tội. Hãy cho Mẫn một cơ hội làm lại vì Toà án lương tâm cũng là một kết tội với Mẫn cả cuộc đời rồi.
Theo tôi toà án nên xem xét lại khi tử hình Mẫn vì như tôi cảm thấy với mức án như vậy không thuyết phục được lòng người, tình người nên xử mẫn ở mức nhẹ theo khung hình phạt về tội giết người.
( Phạm Đức Vượng )
Xét xử nên có lý có tình
Tuyên phạt tử hình thì quả là quá nặng. Nếu người cha không rượu chè bê tha và đánh đập vợ con một cách dã man và kéo dài như vậy thì cậu bé Phan Minh Mẫn đâu có giết ông ta.
Lỗi này cũng một phần thuộc xã hội và chính quyền địa phương đã không có biện pháp can thiệp và giáo dục người đàn ông kia, để cho cậu bé Phan Minh Mẫn cực chẳng đã phải tự xử. Toà nghiêm minh là đúng nhưng cũng phải có lý có tình và nhân đạo chứ. Sao có thể nhẫn tâm phán quyết tử hình cậu ta như thế?
( Lê Quang Hoà )
Hình phạt quá nghiêm khắcTuy rằng Mẫn đã giết cha một cách dã man nhưng nguyên nhân cũng vì sự tệ bạc của người cha, Mẫn đã rất thương mẹ bị cha hành hạ nên trong một lúc nóng giận không kiềm chế được mà gây nên tội ác. Nếu ai đã từng gặp những "vết sẹo" trong cuộc đời như Mẫn thì mới cảm thông được với Mẫn.
Tôi mong rằng bạn đọc hãy cùng tôi kêu gọi tòa án không áp dụng hình phạt tử hình với Mẫn để Mẫn còn được có cơ hội làm lại cuộc đời cũng như bà nội Mẫn còn có một tia hi vọng!
( Phung Thi Thanh Thuy )
Hãy cho cậu bé một cơ hội sửa chữa sai lầm
Cái án tử hình này là quá nặng đối với cậu bé dù đó là hành vi giết cha ruột của mình. Hãy thử nghĩ xem xuất phát điểm của cậu bé chỉ là giải thoát cho người mẹ quá hiền lành và cam chịu của mình.
Một người đàn ông cần bị lên án với những hành vi bạo lực gia đình thì vẫn sống thoải mái, không bị pháp luật xét tới. Vậy mà một cậu bé vì thương mẹ mà hành động quá bồng bột nông nổi thì bị khởi tố với mức hình phạt cao nhất.
Tất nhiên cậu vãn phải trả giá về hành động của mình. Dù xuất phát điểm là gì thì phạm tội giết người cũng là không thể tha thứ. Tuy nhiên thiết nghĩ mức phạt tù từ 25-30 năm là đủ để một cậu bé có thể trưởng thành và suy nghĩ chín chắn về hành vi của mình.
( Lily )
Nếu đúng như bài báo thì nên khoan hồng cho Mẫn
Dẫu là em phạm tội tày trời nhưng kết quả đó một phần do người bị hại gây ra. Tôi đã chứng kiến nhiều gia đình với những người đàn ông bệ rạc như cha của Mẫn. Sự thiếu trách nhiệm với gia đình, con cái còn tội lỗi gấp nhiều lần hành vi giết người nhưng chắc gì pháp luật đã trừng phạt được. Đã có ai giúp em thoát khỏi bế tắc của cuộc sống do cha mình gây ra chưa?
Em còn đang tuổi ăn học, với bạn bè, hàng xóm, em có biểu hiện của cái ác không? Hãy nương tay cho em, quý báo hãy kêu gọi mọi người ủng hộ em một con đường sống, cũng là cách bù đắp lại nỗi khốn khổ của mẹ em, người phụ nữ đó đáng thương hơn bao giờ hết.
Ai cũng có những lúc quẫn bách, cũng có những lúc mù quáng. Pháp luật là nhân đạo. Tôi thấy không nên tử hình em. Sẽ có thời gian cho em học tập, rèn luyện để trở thành người có ích hơn. Hãy gửi thông điệp của tôi đến các cơ quan tư pháp cũng như người có thể ân xá cho em.
( Hải Đăng )
Nỗi đau...Người thân của kẻ bị hại đã xin tha thứ cho kẻ phạm tội (cháu nội), thì tòa nên mở lượng khoan hồng không nên giết thêm một mạng sống nữa trong 1 gia đình. Kẻ phạm tội không có tiền án tiền sử gì thì không nên loại bỏ ngoài đời sống XH.
( Tran Minh )
Án quá nặngBản án này TAND TPHCM phạt quá nặng. Theo tôi, án dành cho Mẫn chỉ cần 20 năm - chung thân là quá đủ rồi. Tội ác của Mẫn cũng do người cha mà ra cả thôi. Thiết nghĩ TAND TPHCM nên xem xét lại cho Mẫn 1 con đường sống, đừng tạo cho bà và mẹ Mẫn thêm một nỗi đau quá lớn nữa.
( Dove )
Chẳng hiểu nổi sao có bản án như vậy!
Tôi không thể hiểu nổi pháp luật Việt Nam nói luôn xét về tình về lý mà lại tuyên bản án như vậy! Đúng là Mẫn đã phạm tội nghiêm trọng nhưng không nên tử hình cậu ấy.
Bà nội đã mất đi người con trai, nay lại mất thêm cháu nội, rồi cả gia đình 3 người phụ nữ sẽ sống ra sao!
Tôi nghĩ chỉ nên phạt tù Mẫn để cậu có cơ hội làm lại cuộc đời, để còn về chăm sóc cho mẹ và bà nội nữa. Đây là ý kiến của riêng tôi!
( Dương Bảo Duy )