|
|
TÌNH YÊU BỌT BONG BÓNG
TÌNH YÊU BỌT BONG BÓNG! (Đăng ngày: 15:26 03-07-2010 Thư mục: Tổng hợp) Mình gặp nhau đúng vào đêm mưa gió, mình chia tay cũng đúng vào đêm ấy. Những cơn mưa đầu mùa của tháng 07. Thấm thoát mà đã 01 năm trôi qua rồi phải không em? Thời gian ấy tuy không nhiều nhưng cũng đủ để hình thành một lâu đài kỷ niệm. Có những cuộc tình đến rồi nó neo đậu lại với ta mãi mãi, nhưng cũng có những cuộc tình đến và đi cách chóng vánh. Không ai muốn mình gặp trắc trở, nhưng hoàn cảnh trớ trêu lại đến không thể ngờ.
Mỹ Tâm thường hát: Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc… Người ta nói số phận chiếm 50% và do bản thân mình chiếm 50% còn lại. Quả thật như vậy, trong tình yêu nếu ta không mong đợi thì ta sẽ không hối tiếc. Có nhiều người đổ thừa cho số phận, cho hoàn cảnh, nhưng đôi khi do họ quyết định cuộc đời của họ. Họ cô đơn là do họ quá kén chọn, quá nóng vội và thiếu bình tĩnh. Có thể họ chọn lựa tuýp người hoàn hảo trong khi những người càng hoàn hảo càng hiếm hoi.
Khi trải qua một chuyện tình, người ta thường hay nói: “Giờ tôi mới nhận ra em là điều quý giá nhất mà tôi đã vuột mất”. Thường thì ai đánh mất tình yêu rồi mới nhìn ra được điều đó nhưng nói ra câu đó đã là bi kịch, muộn màn. Nhiều lần tôi đã rơi vào bi kịch ấy. Tôi cũng đã từng nói câu nói trên. Nhưng nhiều năm trôi qua, tôi đã suy niệm một câu gần giống như thế: “Khi em ra đi, tôi mới thấy thời gian mình đã dành cho nhau rất đẹp!” Có lẽ tôi thích câu Mỹ Tâm từng hát “Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc…”.
Có đêm ngồi viết vài dòng trên blog, tự nhiên tôi lại viết câu: Cứ nghĩ là tôi dễ dãi nhưng đôi khi tôi khó tính hơn một người khó tính. Tôi đã quá khắc khe với suy nghĩ của mình chăng? Tôi đâu sống khác hơn những gì mình suy nghĩ? Lý trí và con tim nhiều khi đối nghịch nhau khiến cho ta không còn định hướng được nữa. Rất nhiều lần tôi đã cố gắng cân bằng các trạng thái ấy để đạt được sự tốt nhất. Nhưng vẫn còn trong cuộc tranh chiến chưa biết sẽ kết thúc khi nào. Em ra đi anh không thấy quá đau đớn, nhưng anh thấy mình đã phí phạm thời gian chưa đúng chỗ và mục đích thật sự. Anh đã mất tất cả khi tưởng rằng em là của anh. Giờ anh nên hối hận hay tự mĩm cười trước hoàn cảnh này? Có lẽ cười trong nước mắt để tâm hồn mình bớt đau và tâm trạng không bị giằn vặt. Giờ đây ta nên dùng lý trí để trấn an con tim khô héo, dùng đôi tay để lau khô nước mắt và dùng đôi mắt ấy nhìn vào tương lai tươi sáng. Dẫu hoàn cảnh có như thế nào, ta cũng không nên gục ngã, hãy đứng dậy bằng chính đôi chân mình. Ai nên khôn mà chẳng dại đôi ba lần. Ai chiến thắng mà không từng chiến bại? Đường phía trước còn dài, hãy đi và tự hài lòng với những gì mình đang gặp phải là cách tốt nhất!
Những cuộc tình chóng vánh qua đi để lại cho ta rất nhiều suy niệm. Nó làm mình hụt hẫng, chới với ngay tại nơi mình đã từng nghĩ an toàn nhất. Như con thuyền đang trôi dạt vào vùng nước xoáy. Không ai nghĩ sức mạnh của dòng nước xoáy nơi đó làm cho con thuyền có thể lật úp. Ai trong chúng ta cũng biết trò chơi thổi bong bóng bọt xà phòng. Nó được hình thành từ nước và xà bông pha trộn với nhau. Khi thổi lên bong bong càng lớn và trông rất đẹp, nhiều màu sắc bên ngoài khi có ánh nắng mặt trời chiếu vào. Nó cũng có thể bay cao khi gặp cơn gió nhẹ thổi qua. Nhưng không lâu sau bong bóng nổ tung trong không gian theo mây khói. Tình yêu ta nhiều lần cũng vậy, đẹp tươi, thơ mộng và lãng mạn… Nó cũng bay, cũng toả ra nhiều màu sắc và hương thơm. Nhưng nó cũng mau biến mất khi có một điều lạ nào đó xuất hiện! Nó đến và đi quá nhanh, sau đó nó để lại hậu quả không ai mong muốn. Nhiều khi ta yêu nhau, không dành hết lòng mình cho tình yêu đó, không vun đắp nó bằng tình thương, lòng vị tha và bao dung, thì nó sẽ mất và chết ngay trên tay mình khi mà thử thách đến.
''Chuyện hôm qua dễ có đến trăm điều
Anh không biết bắt đầu từ đâu nữa
Như trăm sông luôn đổ về biển cả
Âm hưởng vui buồn xin trả lại cho em.
Anh chợt hiểu rằng hạnh phúc mong manh
Như làn khói khó cầm nhưng dễ mất
Em đã đến, vội đi, tình đã khuất
Vầng trăng cuộc đời khuất mãi không thôi”. Có những cuộc chia tay nhẹ nhàng lưu lại những kỷ niệm đẹp, nhưng cũng có cả những cuộc chia tay để lại niềm đau cho người trong cuộc. Tuy nhiên, chung quy chẳng ai muốn gặp phải cảnh chia ly như thế trong tình yêu. Không ai nói trước được tương lai sẽ như thế nào! Và chẳng ai có thể bắt đầu một cuộc tình mới khi nỗi đau về cuộc tình cũ chưa nguôi ngoai. Lao vào những cuộc chơi, đốt cháy mình như con thiêu thân, liệu có ích gì? Khi niềm tin đã vụn vỡ, để bắt đầu lại một cuộc tình mới, thật chẳng dễ dàng chút nào...
Sẽ chẳng ai yêu thương và trân trọng mình bằng chính bản thân mình. Vì thế, hãy nhìn vào tương lai phía trước, hãy mỉm cười và cố gắng vượt qua những bão giông của cuộc đời. Bạn biết không? Ở ngoài kia, còn biết bao con người đau khổ và bất hạnh hơn ta? Hãy tự nhủ rằng, mình có một hình hài nguyên vẹn, có học thức, có công việc ổn định... mình còn hạnh phúc và may mắn hơn biết bao người!
Rồi ta cũng sẽ tự tin đứng dậy sau nỗi đau, mất mát này... Tương lai của mình, cuộc sống của mình, tất cả đang chờ đợi ta phía trước. Hãy cười thật tươi và quên đi những phiền muộn sau cuộc tình đổ vỡ ấy!
nguồn trích dẫn "My brother) = "JPQ"
|
|